truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình ( Tập 3 – Yêu thú đô thị ) – Chương 07 + 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương
7 – Dự Cảm

“Mệt không?” Đường Diệc
Diễm kéo tay tôi ngồi vào ghế sô pha. “Chân có đau lắm không?”

Tôi lắc đầu, bây giờ
điều quan trọng nhất không phải cái này, mà là…“Diệc Diễm, thật ra em…”

“Không thấy mệt thật
sao?” Đường Diệc Diễm ngắt lời tôi, đột nhiên duỗi người ra một chút, chân nhẹ
nhàng nhấc lên, thân mình cúi xuống, đầu lập tức gối lên đùi tôi, mặt hướng vào
bụng của tôi. “Anh dựa một chút, thân mình không có việc gì chứ?”

Tôi lắc đầu, cơ thể cũng
ngả về lưng ghế mềm mại, thả lỏng người, quên đi mọi thứ. Nếu như cái gì anh
cũng không muốn nói, vậy thì chỉ cần tin tưởng anh là tốt rồi.

Tay tôi nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc đen nhánh của anh, lại phát hiện
rõ ràng…“Diệc Diễm… Anh có tóc bạc rồi này!”

“Vậy sao?” Đường Diệc
Diễm đang gối trên chân tôi khẽ nhích đầu một chút, điều chỉnh lại tư thế.
“Hai… Già đi rồi!”

Già? Anh mới có 24 tuổi,
còn chưa tới thời kì hoàng kim của người đàn ông đâu, vậy mà đã nói già?

Có điều, tuy rằng chỉ
mới 24 tuổi lại trải qua nhiều chuyện như vậy, hẳn là mệt nhọc đi, bởi vì phải
đối mặt với quá nhiều khó khăn!

Diệc Diễm… Vất vả lắm
phải không? Nhiều trọng trách đặt trên vai anh như vậy!

“Diệc Diễm, để em nhổ
giúp anh!”

“Không được!” Đường Diệc
Diễm ngẩng đầu, bắt lấy tay tôi. “Có tóc bạc thì mới có thể bạch đầu giai lão!”

“Sao?” Tôi buồn cười
nhìn anh, đây là kiểu suy luận gì vậy, anh còn có vẻ rất tin tưởng vào điều đó?
Có điều… bạch đầu giai lão… Tôi và Đường Diệc Diễm ư?

Tôi ngẩn ra một lát,
trong lòng dâng lên một trận lo lắng, buông lỏng tay, không nhổ sợi tóc bạc kia
nữa, khẽ mím môi. Đường Diệc Diễm bỗng đưa mặt tới gần bụng của tôi một chút,
thân mình nhẹ nhàng run lên. “Duyệt Duyệt, anh cảm giác được cục cưng đang động
này!”

Anh bỗng nhiên ngẩng đầu
nhìn tôi, vẻ mặt vui sướng, ánh mắt tỏa sáng. “Vừa rồi… Cục cưng thật sự động
đậy!”

Tôi cười: “Đương nhiên,
cũng đã vài tháng rồi, cục cưng đương nhiên sẽ động!” Tôi thậm chí mỗi ngày đều
cảm giác được có một trái tim nữa đang nhảy lên, một sinh mệnh kéo dài huyết
mạch của tôi và Diệc Diễm.

“Thật thần kỳ!” Người
đàn ông trước mặt tôi đây đúng là không che giấu được sự vui sướng, biểu tình
không thua gì Colombo
phát hiện ra châu lục mới.

“Anh muốn nghe thêm một
chút” Vừa dứt lời, không đợi tôi phản ứng lại, anh đã trực tiếp nghiêng mặt áp
đến bụng của tôi.

“Thật sự đang động, lại
đang động nữa kìa!”

Tôi dở khóc dở cười, lâu
như vậy anh mới phát hiện đứa nhỏ của mình biết “động”! Anh thật đúng là giống
như một đứa trẻ!

Dần dần, mỏi mệt bắt đầu
kéo đến, trò chuyện với Đường Diệc Diễm câu được câu không, mí mắt cũng chậm
rãi trầm xuống… Trong lúc mơ màng, sức nặng trên đùi cũng dần biến mất, thân
mình bị kéo vào một vòng ôm ấm áp, tôi thoải mái dựa nhanh, than nhẹ!

Có người sờ vuốt hai má
của tôi, nhẹ nhàng hôn lên vành tai tôi, thì thầm: “Nhanh thôi… Mọi thứ sẽ
nhanh chóng ổn thoả… Duyệt Duyệt!”

“Anh sẽ không để bất cứ
kẻ nào phá hư chúng ta!”

“Bất cứ ai…”

Một giọng nói tựa như ảo
giác, hơi thở nóng bỏng mà chân thật thổi tới bên tai tôi.

Mệt mỏi, muốn mở to mắt
nhưng lại không có khí lực, hoặc là vì tôi không muốn rời khỏi vòng tay quá đỗi
ấm áp này.

“Duyệt Duyệt… Duyệt
Duyệt…”

Diệc Diễm… Anh rốt cuộc
đang suy tính điều gì? Vì cái gì hạnh phúc lại giống như mộng ảo, không chút
chân thật như vậy?

Ngày hôm sau tỉnh lại,
tôi không thấy Diệc Diễm, di động được đặt ngay trên giường, mặt trên cũng soạn
sẵn một dòng chữ: Duyệt Duyệt, có việc thì gọi điện thoại cho anh, buổi tối anh
sẽ trở về cùng em ăn cơm… Diệc Diễm.

Xốc chăn lên, tôi ra
khỏi phòng ngủ, thong thả bước đến ban công. Hoa viên dưới lầu, một đám trẻ con
đáng yêu đang vui vẻ nô đùa, tôi ngọt ngào xoa bụng, cảm thụ được một sinh mệnh
nhỏ bé khẽ động. Mỗi ngày qua đi, đứa nhỏ đã chậm rãi lớn dần lên, rồi sẽ có
một ngày, con cũng sẽ nắm tay tôi và Diệc Diễm, gọi chúng tôi là ba mẹ, cũng sẽ
hoạt bát cười đùa giống lũ trẻ dưới kia.

Cục cưng!

Tôi ngọt ngào cong lên
khóe miệng. Đúng vậy, lúc này thật hạnh phúc, không cần nghĩ nhiều, chỉ cần
chuyên tâm chờ đợi tiểu sinh mệnh ra đời! Thở nhẹ một hơi, tôi theo thói quen
đi đến phòng khách, bật ti vi lên, sau đó bước thẳng vào phòng rửa mặt.

Âm thanh từ ti vi phát
ra rõ ràng, những lúc ở nhà một mình, tôi luôn thích mở ti vi, như vậy, ít nhất
có thể tạo cho mình ảo giác rằng trong nhà cũng không phải chỉ một mình tôi cô
đơn!

“Hôm nay, ngày 28 tháng
10, tập đoàn Giang Nguyên, một tập đoàn lớn từng làm cho khắp thương giới khiếp
sợ lại một lần nữa khiến thương giới phải chú ý. Nhưng lần này lại không giống
với lúc trước, hôm nay, người phát ngôn của tập đoàn Giang Nguyên chính thức
tuyên bố tập đoàn đã phá sản, gây chấn kinh trong toàn thương giới. Vốn dĩ được
coi là mặt trời đang buổi ban trưa, tập đoàn Giang Nguyên bỗng nhiên lâm vào
khủng hoảng kinh tế. Một số nguồn tin bên ngoài cho hay, sự việc này có liên
quan trực tiếp đến vị tổng tài mới nhận chức, hiện vẫn đang né tránh truyền
thông. Từ khi tập đoàn rơi vào khủng hoảng kinh tế tới nay, tổng tài vẫn chưa
hề lộ diện, ai cũng không biết anh ta đang ở đâu. Theo…”

“Ba” bàn chải đánh răng
trong tay tôi rơi xuống, bởi vì quá mức kinh ngạc, trong đầu còn chưa có cách
nào tiêu hóa được một chút tin tức vừa nghe. Tôi chậm rãi ra khỏi phòng rửa
mặt, dại ra đứng trước màn hình ti vi. Tập đoàn Giang Nguyên thật sự… Giang
Minh đâu… Lí Hồng đâu…

“Linh!” Tiếng chuông
điện thoại bén nhọn chợt vang lên, tôi giật bắn mình. Di động, di động ở chỗ
nào? Tôi bối rối tìm kiếm, rốt cuộc cũng tìm được nơi phát ra tiếng nhạc, Diệc
Diễm!

Tôi hít một hơi thật
sâu, cố gắng làm cho giọng nói của mình thật bình tĩnh, ấn phím nghe.

“Diệc Diễm!”

“Duyệt Duyệt… Đêm nay có
một bữa tiệc, em ở nhà chuẩn bị một chút, đợi lát nữa sẽ có chuyên viên trang
điểm họ Trương đến!”

“Nhưng…”

“Đường tổng!” Đầu dây
bên kia vang lên một tiếng gọi khẽ.

“Cứ như vậy đi!” Đường
Diệc Diễm vội vàng ngắt điện thoại, bên tai truyền đến những tiếng tít tít kéo
dài. Trong đầu tôi vẫn là một mảnh mờ mịt, như thế nào… bữa tiệc. Tiệc của công
ty sao? Anh… bảo tôi đi?

Còn vị hôn thê của anh
thì sao? Sự hỗn loạn trong lòng lại càng tăng thêm bất an. Bữa tiệc này, có khi
nào lại là một “Hồng Môn Yến” không?

Nhưng không để cho tôi
có thời gian suy nghĩ, một đám người đã vội vàng gõ cửa bước vào nhà, nhìn bọn
họ cầm bao lớn bao nhỏ nối đuôi nhau đi đến, đâu vào đấy bắt đầu giúp tôi trang
điểm. Đối với sự nghi vấn của tôi, họ cũng chỉ biết một đường lắc đầu đáp lại.
Một giờ sau, một chiếc xe đã đợi sẵn ở dưới lầu, tôi trước sau vẫn chỉ biết
ngây ngốc mê man, để mặc bọn họ lôi kéo ngồi vào trong xe, gắt gao nắm chặt túi
xách trong tay.

Diệc Diễm, anh rốt cuộc
muốn làm gì?

Đây thật sự là một yến
hội long trọng, trang trí xa hoa, những đoàn danh xe cũng tập hợp một chỗ, rồi
cả những nhân vật nổi tiếng tôi đã nhìn quen mắt kia, rốt cuộc…

“Tuyên bố kết hôn?” Tôi
khiếp sợ nhìn về phía Đường Diệc Diễm. Anh gắt gao nắm lấy tay tôi, làm như
không nhìn thấy vẻ khiếp sợ của tôi, kéo tôi bước ra khỏi phòng nghỉ.

“Diệc Diễm!” Tôi kinh
hãi lui về phía sau, Đường Diệc Diễm muốn làm gì? Anh nói là muốn tuyên bố kết
hôn, tôi và anh?

“Đi thôi!” Đường Diệc
Diễm đẩy cửa ra, tôi theo bản năng lấy tay chống đỡ cái trán, những thanh âm
“sát sát” lập tức vang lên không dứt. Cảm giác được cả một đoàn người xúm lại
đây, phía trước chúng tôi lập tức trở nên chật như nêm, tôi quẫn bách lui về
bên người Đường Diệc Diễm. Suốt một đường, anh đều gắt gao nắm tay tôi, che chở
cho tôi, nhưng tuyệt không cho phép tôi lùi bước!

Tôi quay đầu, mắt vẫn lơ
đãng thấy được một người, Phác Mĩ Thiện? Cô ấy đang đứng ở một góc sáng sủa,
ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm chúng tôi nắm chặt tay nhau, cô ấy… nét mặt
không chút gợn sóng, nhưng khóe miệng vẫn là hơi hơi run rẩy. Ánh mắt đó… làm
cho người ta nghĩ mà sợ!

Chương
8- Hạnh phúc

 “Đường tổng, đây là vị hôn thê của ngài sao?”

“Vậy còn Phác Mĩ Thiện
tiểu thư thì thế nào?”

“Đường tổng, vị này cũng
là thiên kim tiểu thư nhà tài phiệt phải không?”

“Xin hỏi, Đường tổng đã
nhiều lần tuyên bố hôn ước, hơn nữa mỗi lần đều là những người khác nhau, xin
hỏi có nguyên nhân gì đặc biệt không?”

“Đường tổng…”

Tất cả mọi người đều bày
ra vẻ nghi vấn trước mặt chúng tôi, Đường Diệc Diễm mặt không chút thay đổi,
dùng sự im lặng đáp lại toàn bộ nghi vấn của phóng viên, kéo tay tôi xẹt qua
người Phác Mĩ Thiện đi lên trên đài, bên dưới là một sự tĩnh lặng, tất cả đều
đang nhìn tôi, cảm giác này giống như…

Tôi bất giác lui lại
phía sau, liếc mắt nhìn Đường Diệc Diễm: “Diệc Diễm, anh đây là…”

“Các vị… Bây giờ chúng
tôi xin phép mời tổng tài của tập đoàn Đường thị và vị hôn thê Diệp tiểu thư
tiến hành nghi thức cắt băng!” Người chủ trì lớn tiếng tuyên bố, dưới đài càng
thêm náo nhiệt, tôi cầm lấy tay Đường Diệc Diễm, không chịu buông ra, lại nhìn
anh lần nữa, vị hôn thê? Nếu không phải anh, người chủ trì sẽ không dám nói như
vậy, nhưng… Anh nói vị hôn thê, vậy còn Phác Mĩ Thiện? Cô ấy sẽ thế nào? Sao
mọi chuyện lại lập tức chuyển biến đột ngột như vậy?

“Diệc Diễm!”

“Nào, lại đây!” Đường
Diệc Diễm kéo tôi, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, tôi túm lấy làn váy đang
chấm đất, rụt rè theo Đường Diệc Diễm đi lên, cũng không dám nhìn những người ở
dưới khán đài, theo lễ nghi tiếp nhận cây kéo cắt băng trong tay một cô gái,
cho đến khi dưới đài vang lên vô số tiếng vỗ tay, quả bóng trước mắt bung ra,
ánh sáng không ngừng chiếu vào, tôi mới hiểu được, hiện tại, hiện tại tôi, hiện
tại bản thân mình, hiện tại Diệp Sương Phi, đang quang minh chính đại đứng bên
cạnh Đường Diệc Diễm, trước mặt bao nhiêu người!

Tôi lặng lẽ đứng, hoàn
toàn quên cả phản ứng, mặc cho Đường Diệc Diễm ôm tôi, mặc cho những ánh đèn
trước mắt…

Tất cả… giống như cảnh
trong mơ!

“Diệc Diễm, sao anh có
thể…” Đi theo Đường Diệc Diễm từ trên đài xuống dưới, tôi vừa muốn mở miệng,
phía xa đã thấy được Phác Mĩ Thiện đi về phía chúng tôi, ôn hòa cười, khóe
miệng nhếch lên.

“Chúc mừng hai vị!” Vị
hôn thê chúc phúc nghe như thế nào, như thế nào không được tự nhiên, chớ nói cô
ấy vẫn là vị hôn thê đương nhiệm của Đường Diệc Diễm, vị hôn phu của mình công
khai dẫn người phụ nữ khác xuất hiện trước mặt công chúng, chỉ sợ bây giờ cô ấy
còn xấu hổ hơn rất nhiều khi còn đứng bên cạnh Đường Diệc Diễm với dáng vẻ cao
quý, còn khó xử hơn cả Trương Tuyết Ngưng! Cho dù cô ấy muốn bảo trì dáng vẻ
đến thế nào, nhưng trên mặt vẫn che giấu không nổi sự quẫn bách, khó xử.

“Diệc Diễm, anh tùy tiện
giải trừ hôn ước của chúng ta, có phải hẳn là nên cùng Hàn thị thương lượng một
chút hay không?” Phác Mĩ Thiện thong dong nói, ngẩng cao đầu, không thèm nhìn
tôi một cái, lời của cô ấy nói rất kỳ quái, hôn nhân của hai người cũng đề cập
đến Hàn thị, chỉ sợ cô ấy so với bất cứ ai đều rõ ràng hôn nhân của mình và
Đường Diệc Diễm đại biểu cho cái gì, bây giờ, thứ cô ấy có thể uy hiếp cũng chỉ
có lợi ích của Đường thị, như vậy quả thực rất đáng buồn!

“Tôi không phải là người
tùy tiện, tôi nghĩ cô sẽ hiểu được nhanh thôi!” Đường Diệc Diễm trả lời không
chút lưu tình, nhìn sắc mặt Phác Mĩ Thiện ngày càng tệ, kéo tay của  tôi,
xẹt qua người cô ấy, không dừng lại dù chỉ một giây.

“Diệc Diễm!” Một đường
yên lặng theo anh đến bãi đỗ xe, tôi hiểu rằng mục đích của Đường Diệc Diễm đã
đạt được, anh muốn tôi đứng bên cạnh ạnh, xuất hiện trước mặt mọi người, anh
muốn…

“Diệc Diễm, anh như vậy,
tập đoàn điện tử Hàn thị sẽ…” Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không để ý, là thật tâm,
thật sự có thể nhẫn nại!

“Anh hiểu, nhưng anh
không muốn em tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục!” Đường Diệc Diễm ngắt lời
tôi, khẽ dừng một chút: “Em có biết, lúc em ở Nhật nói những lời kia, anh cảm
thấy thế nào không?”

Nhật Bản? Lúc đó tôi cho
rằng đó là biểu hiện cho tình cảm chân thành nhất của tôi, anh lại nghĩ…

“Duyệt Duyệt, như vậy sẽ
chỉ làm anh cảm thấy mình khiến em chịu thiệt, em nói nguyện ý cùng người phụ
nữ khác chia sẻ anh, em thật sự yêu anh sao? Yêu anh, em không biết ghen à?
Nhưng tại sao…?” Đường Diệc Diễm dừng bước, nhìn tôi, tay đặt trên đầu vai
của tôi: “Em thật sự yêu anh sao?”

Anh nghĩ như vậy, tôi
nên nói gì, trong lòng Diệc Diễm vẫn còn băn khoăn đối với tôi, sai lầm, dây
dưa, hiểu lầm, giãy dụa, khiến chúng tôi cho dù đã vượt qua tất cả, vẫn không
thể tránh khỏi sự ngăn cách, nghi kỵ, tôi không ngờ mình thổ lộ tâm tình lại
làm anh có cảm giác như vậy!

Diệc Diễm…

“Em yêu anh, em thật sự
yêu anh, em nói có thể cùng một người phụ nữ khác chia sẻ anh là minh chứng tốt
nhất của em, thực ra em ghen tị, ghen tị đến phát điên, em không muốn có người
phụ nữ khác ở bên cạnh anh, em thậm chí thầm nghĩ anh chỉ có một mình em, thật
sự, Diệc Diễm, em không muốn anh nghĩ như vậy, em…” Diệc Diễm, bây giờ em thật
sự không thể rời khỏi anh, mặc kệ con đường phía trước gian nan thế nào, em đều
phải ở bên cạnh anh, em yêu anh!

Anh tại sao có thể nghĩ
như vậy, sao có thể!

“Duyệt Duyệt!” Đường
Diệc Diễm nhìn tôi, gắt gao ôm lấy tôi: “Chúng ta kết hôn đi, anh không muốn có
gì thay đổi, chúng ta kết hôn nhé, sau đó sống một cuộc sống hạnh phúc, hiện
tại, không ai có thể ngăn cản chúng ta, nhận lời với anh đi!”

Diệc Diễm… Diệc Diễm,
đời này, em sẽ chỉ là vợ của anh, chúng ta đã lãng phí rất nhiều thời gian, em
không sợ, mặc kệ như thế nào, em chỉ muốn ở bên cạnh anh!

Tôi ôm chặt Đường Diệc
Diễm, không ngừng ở trong lòng anh gật đầu: “Diệc Diễm, chúng ta kết hôn đi!”
Kết hôn!

“Thật chứ?” Đường Diệc
Diễm dường như không ngờ rằng tôi sẽ dễ dàng nhận lời như vậy, dù sao một khắc
trước tôi vẫn còn quá nhiều băn khoăn. Nhưng tôi hiểu, chúng tôi đã trải qua
nhiều chuyện, lãng phí nhiều thời gian như vậy, và người đàn ông xuất sắc này
cũng chỉ có lúc ở trước mặt tôi mới không khống chế được, anh vì tôi mà làm tất
cả mọi chuyện. Bắt gặp ánh mắt Đường Diệc Diễm nhìn tôi thoáng hiện lên vẻ kinh
ngạc, trái tim tôi bỗng thấy đau đớn, lúc này đây, tôi còn có thể làm thế nào,
làm thế nào anh mới có thể hiểu được?

“Nếu anh không muốn, em
cũng sẽ không từ bỏ ý định!” Tôi chu miệng, lấy tay chọc nhẹ lên ngực
Đường Diệc Diễm, buồn cười mím môi, như thế nào tôi cũng không muốn buông tay!

“Duyệt Duyệt!” Đường
Diệc Diễm vui mừng bắt lấy tay của tôi, giọng nói bởi vì kích động mà run rẩy:
“Duyệt Duyệt… Em…”

“Diệc Diễm… Cưới em đi,
em không muốn… cùng người phụ nữ khác chia sẻ anh!” Trong lòng, một chút ít
cũng không muốn cùng người phụ nữ khác có được anh, em… là của anh, anh cũng
chỉ có thể là của em!

Năm năm, người đàn ông
này cùng tôi khúc mắc bảy năm, liên tục bỏ lỡ, sau này, chúng ta sẽ đem thời
gian mất mát bồi thường gấp bội!

loading...

Rốt cuộc… Không xa rời
nhau!

“Nhưng em có một điều
kiện?”

“Ngoài đổi ý ra, cái gì
cũng được!” Bàn tay Đường Diệc Diễm bắt đầu không an phận tuần tra tới lui trên
người tôi!

“Thế nào… Có!” Tôi trốn
tránh, mặt đỏ bừng, đứt quãng nói: “Em chỉ muốn một hôn lễ nho nhỏ, không cần
quá phô trương tốn kém!” Lấy thân phận hiện tại của Đường Diệc Diễm, nếu là hôn
lễ của anh sẽ oanh động đến cỡ nào chứ, sẽ không hề kém đám cưới của ngôi sao,
tôi lại không thích kiểu đó này, không thích những người đó. Thầm nghĩ… được
người thân chúc phúc cùng với người đàn ông tôi yêu thế là đủ!

“Không thành vấn đề!”
Đường Diệc Diễm tới gần thân thể của tôi, đôi môi cực nóng bức thiết hôn lên
môi tôi. “Cái gì… cũng nghe theo em!”

“Diệc Diễm…”

Nhưng trên đời gió vẫn
lùa tường, từ hôm cắt băng, giới truyền thông đã đánh hơi được mùi bất thường,
thông minh như bọn họ, mấy ngày trước hôn lễ của chúng tôi, báo chí bốn phương
tám hướng đã tràn lan tin tức, không thể tránh khỏi.

“Tổng tài mới nhậm chức
của tập đoàn Đường thị cưới mối tình đầu!”

“Phu nhân Đường thị lần
thứ ba đổi chủ, người phụ nữ thần bí cuối cùng cũng bước ra ánh sáng!”

“Tổng tài Đường thị bỏ
rơi vị hôn thê, sắp cưới người thứ ba!”

Thậm chí, còn có người
nhảy ra kể nợ cũ, tiết lộ chuyện nhiều năm trước Đường Diệc Diễm đại náo quán
bar, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ chứng minh năm đó tôi chính là “đầu sỏ” khiến
Đường Diệc Diễm tranh giành tình nhân, các tin tức không chính xác lại làm cho
người ta dở khóc dở cười chiếm lĩnh toàn bộ trang nhất các tạp chí!

Cho nên, tôi thật sự
không thích, không thích bị người ta biến thànhđối tượng để “nghiên cứu”!

Đường Diệc Diễm ôm tôi
tay lật xem báo chí, cười nhẹ.

“Anh còn cười được?” Tôi
hờn dỗi trừng anh một cái, báo chí hoàn toàn “tô điểm” cho tôi trở thành một
người vô cùng có sức hút quyến rũ công tử nhà giàu, thành “người phụ nữ kim
cương”. Tôi không thể không bội phục “khả năng bóng gió” của các nhà báo!

“Xem kìa, còn có người
đưa tin em đã sinh đứa nhỏ, lại là sinh đôi? Còn có một đứa con gái ba tuổi?”
Đường Diệc Diễm thật ra không tức giận, những tin tức này đã quá quen thuộc với
anh, bây giờ anh hoàn toàn bình tĩnh mà đối diện, coi như là một câu chuyện
cười.

Anh cười vui vẻ, ôm tôi.
“Duyệt Duyệt… Chúng ta cũng không thể khiến bọn họ thất vọng!” Nói xong, môi
anh cố ý chạm nhẹ lên tai tôi, hai bên tai tôi lập tức trở nên đỏ bừng, giờ mà
anh còn đùa được! “Đường Diệc Diễm!” Người ta buồn bực muốn chết, anh còn có
tâm tư nói giỡn!

Từ hôm đó, tâm tình
Đường Diệc Diễm trở nên dị thường hưng phấn, giống như chuyện gì đối với anh
đều không quan trọng, ngay cả bình thường cũng thường xuyên tươi cười, tôi
không thể không tán thưởng một chút “quyền lực” của mình!

“Thiếu gia, tiểu thư!”

“Duyệt Duyệt!” Giọng
quen thuộc, rõ ràng đến như vậy, tôi đang ở trong lòng Đường Diệc Diễm vội quay
đầu lại.

“Ba, mẹ!” Đúng là ba mẹ!
Đã lâu không găp, tôi kích động nhìn ba mẹ đang đứng cùng người giúp việc, mẹ
nhìn tôi với đôi mắt ngập nước, thân mình run run.  Ba năm, ba năm rồi
chúng tôi chưa gặp!

“Mẹ! Ba!”

Tôi đứng lên, bổ nhào
vào lòng hai người, hạnh phúc khóc, ôm mẹ, vẫn là cảm giác ấm áp như vậy, một
chút cũng không thay đổi. “Mẹ…!”

Sau đó tôi mới biết
được, hóa ra vài ngày trước khi tôi có ý định thông báo với ba mẹ, Đường Diệc
Diễm đã giấu tôi liên lạc với ba mẹ trước, không biết anh dùng cách gì, mà ngay
cả người luôn nghiêm nghị như ba tôi, dường như cũng đối với con rể rất là vừa
lòng. Ở trên mặt anh, tôi khó mà không nhìn thấy được sự vui sướng!

Mà lúc này, tôi giống
như một đứa trẻ, tham lam nằm trong vòng ôm của mẹ, làm nũng: “Mẹ…” Hiện tại,
tôi vô cùng hạnh phúc, ba, mẹ, còn có người tôi yêu, và cả tiểu bảo bối sắp
sinh của tôi, tôi… hạnh phúc như vậy, lại có chút sợ hãi sẽ mất đi!

Ông trời, hãy để tôi
tham lam một chút đi! Năm ngày sau, tôi rốt cuộc cũng đợi được đến ngày này,
ngày tôi gả cho người đàn ông này. Hôn lễ của chúng tôi tổ chức ở Holiday
Villa, ngoài ba mẹ và những bạn bè thân thiết, người đến cũng không nhiều,
nhưng hạnh phúc là tốt rồi, không phải sao? Khi tôi mặc áo cưới nắm tay ba bước
trên thảm đó, nhìn  người đàn ông đứng lặng lẽ ở phía trước, đây là người
đàn ông tôi yêu, là hạnh phúc của tôi, ông xã!

Đường Diệc Diễm nhìn
tôi, chậm rãi đón lấy bàn tay tôi từ trong tay ba, hạnh phúc tràn đầy lồng
ngực, khiến người ta chóng mặt!

“Con đồng ý!”

“Con đồng ý!”

….

Có lẽ vào lúc này, cũng
chỉ có ba chữ này có thể biểu đạt niềm vui sướng!

“Bành”Lúc Đường Diệc
Diễm hôn tôi, những dải băng đầy màu sắc tung bay khắp bốn phía, chứng minh cho
hạnh phúc của chúng tôi, tất cả mọi người đều đứng lên, hò hét, vỗ tay!

Môi Đường Diệc Diễm nhẹ
nhàng chạm vào tai tôi, khẽ nói: “Hôm nay, anh cho phép bà xã của anh rơi lệ,
bởi vì hạnh phúc!”

“Đồ ngốc!” Nước mắt đã
sớm đầy hốc mắt, tôi ôm chặt anh, vui vẻ đón nhận sự chúc phúc của mọi người.

Mười bảy tuổi quen biết,
bảy năm sau, tôi rốt cuộc cũng gả cho người đàn ông này, người đã từng là nỗi đau
của tôi, người tôi từng nghĩ là ác ma.

“Diệc Diễm!”

Hạnh phúc… Cách tôi rất
rất gần! Bên người tất cả đều là hương vị của “nó”!

Hôn lễ xong xuôi, tôi
khoác áo của Đường Diệc Diễm, đứng ở cửa nhận lời chúc của bạn bè thân thiết,
cùng họ bắt tay nói lời tạm biệt!

Xa xa, tôi nhìn thấy một
thân ảnh quen thuộc, là… Đường mẫu. Đường gia, ngoài bà ấy, cha của Đường Diệc
Diễm, còn có vài người tôi không biết tên, cũng chỉ có Đường Tỉ Lễ đến đây,
Đường Triết Lý không xuất hiện, tôi cũng không hỏi, dù sao, ông ta có bao nhiêu
chán ghét tôi, tất cả mọi người đều biết, ông ta còn chờ nhìn thấy “kết cục”
của tôi như thế nào lúc trong thời khắc hạnh phúc nhất?

“Mẹ!” Tôi hô to một
tiếng, tôi nghĩ, hiện tại tôi nên gọi bà ấy như vậy, bà ấy hẳn là sẽ không bài
xích, dù sao tôi đã gả cho Đường Diệc Diễm, bà ấy tới tham gia hôn lễ có phải
cũng là thử bắt đầu tiếp nhận tôi hay không? Nếu vậy, tôi là bề dưới, nên thể
hiện thành ý của mình trước?

Đường mẫu thấy tôi gọi
bà ấy, rõ ràng là lắp bắp kinh hãi, có lẽ không ngờ tôi sẽ có thái độ như vậy,
có lẽ trong lòng bà ấy, tôi hơn phân nửa là ỷ vào con bà ấy sủng ái mà kiêu
ngạo, nhất định sẽ đối với bà ấy không hoà nhã, cho nên, lúc tôi chân thành gọi
bà ấy như vậy, bà ấy ngược lại có chút hoảng hốt!

Trên mặt bà ấy hiện lên
một chút dị thường, ánh mắt quái dị nhìn tôi, mím môi!

“Mẹ…” Đường mẫu do dự
nhìn tôi, muốn nói lại thôi, bà ấy có chuyện muốn nói với tôi ư? Ngay lúc tôi
muốn tiến thêm một bước hỏi Đường mẫu, sắc mặt của bà ấy lại nhanh chóng biến
đổi, ánh mắt nhìn Đường Diệc Diễm đang chậm rãi tới gần.

Bà ấy…

“Diệc Diễm!”

“Mẹ!” Đường Diệc Diễm
bình thản nhìn liếc mẹ mình một cái, ánh mắt lạnh lẽo, ít nhất khi nhìn mẹ tôi,
anh còn dễ chịu hơn, luôn mang theo ý cười, nhưng khi nhìn mẹ của mình…

Anh là không phải ghi
hận trước kia Đường mẫu  đối với tôi như vậy mà…

“Duyệt Duyệt, em lên xe
trước chờ anh, nói với ba mẹ một tiếng, anh sẽ lên sau!” Tôi cảm cảm giác được
khi Đường Diệc Diễm nói những lời này, thân mình Đường mẫu nhẹ nhàng biến đổi,
đôi mắt thoáng qua… hoảng sợ?

Tôi nghĩ, có cơ hội tôi
vẫn nên nói chuyện với Diệc Diễm, dù sao, Đường mẫu đã bắt đầu muốn tiếp nhận
tôi, tuy rằng chúng tôi trước kia rất không thoải mái, nhưng ít nhất, bây giờ
tôi gọi bà ấy  là “mẹ”, bà ấy cũng không phản đối!

“Bà thông gia ở bên kia
sao?” Tôi vừa ngồi vào trong xe, mẹ bèn chỉ vào hai bóng người ở bên ngoài.
“Duyệt Duyệt, chúng ta có cần qua đó một chút không?”

“Không cần đâu! Diệc
Diễm bảo con không cần!”

“Vậy được không? Cùng
người có tiền kết thông gia thật đúng là phiền toái !” Mẹ đột nhiên thở dài,
nhìn quần áo trên người. “Quần áo đắt tiền này mặc đúng là khó thở!”

Tôi buồn cười kéo tay
mẹ, nhẹ nhàng nói khẽ: “Thật sự, con cũng cảm thấy như vậy!”

Mẹ nhìn tôi, chúng tôi
nhìn nhau cười, cha ngồi đằng trước có chút không hài lòng: “Hai mẹ con mỗi lần
đều gạt tôi sang một bên, nhưng may mắn bây giờ tôi đã có con rể!” Trên mặt ba
tràn đầy đắc ý, đây vẫn là lần đầu tiên tôi thấy ba nhắc tới một người, mà trên
mặt lại có biểu tình tán dương như vậy. Xem ra, Đường Diệc Diễm thật sự khiến
họ vui vẻ!

Nhưng, nếu họ biết khúc
mắc trước kia của chúng tôi, không biết còn có thể vui vẻ như vậy không, tôi
vụng trộm le lưỡi, trước kia… Đó là chuyện rất lâu, hiện tại, tôi đã kết hôn,
lại sắp làm mẹ ,tất cả… giống như một giấc mơ, lúc tôi nghĩ tới những thời khắc
khó khăn nhất, thời gian hạnh phúc của tôi bỗng nhiên lại đến!

“Ba mẹ, hai người nói
chuyện gì vậy?” Đường Diệc Diễm không biết khi nào đã trở lại, ngồi
vào bên người tôi, dặn dò lái xe, tôi theo trực giác nhìn thoáng qua bên
ngoài: “Diệc Diễm, mẹ đâu?” Anh không phải cùng bà ấy nói chuyện sao?

“À, bà ấy đã trở về!”
Đường Diệc Diễm thản nhiên nói, xoay người, càng không ngừng cùng mẹ tôi
nói gì đó, hai lão nhân thật sự vui vẻ, âm thanh trên xe đều là chuyện tình
khoái trá.

Lúc xe về đến Đường
trạch, tôi gần như đã ngủ, tuy rằng Đường Diệc Diễm đã uống bớt rất nhiều rượu
giúp tôi, tôi vẫn không thể thoát được. Mắt cá chân lại bắt đầu truyền đến cơn
đau nhức. Sắp xếp cho ba mẹ xong, Đường Diệc Diễm bèn dặn người giúp việc bưng
tới một chậu nước ấm cho tôi ngâm chân.

“Diệc Diễm!” Mí mắt của
tôi nặng trĩu, trên mặt Đường Diệc Diễm mang theo một tia ửng đỏ, vài sợi tóc
đen rủ xuống. Anh mềm nhẹ xoa bóp cho tôi, không ngừng làm dịu mắt cá chân của
tôi. “Có thoải mái không?”

Tôi khẽ gật đầu, cảm
động ôm cổ anh: “Diệc Diễm, anh nên nghỉ ngơi một chút đi!” Hôm nay anh thoải
mái chè chén, một bàn tiếp một bàn kính rượu, nhất định cũng mệt chết rồi.

Đường Diệc Diễm gật đầu,
xoa xoa bàn tay, thoải mái nằm xuống bên người tôi, sau đó kéo cả cơ thể tôi
xuống, chúng tôi lập tức song song ngã trên giường. Tay
anh nắm lấy bàn tay của tôi, ánh mắt nhìn lên trần nhà, ngây ngốc cười, khóe
miệng cong lên!

“Anh đang nghĩ gì thế?”
Tôi tò mò cũng nhìn lên trần nhà, không hiểu có gì, sao lại khiến anh cười kỳ
quái như vậy!

“Duyệt Duyệt… Em biết
không? Mỗi khi em ngủ, anh đều thích nhìn em từ trong gương!” Tôi nhìn kỹ, giữa
các chùm hoa chạm khắc quả thực có một mặt gương, tưởng như khuôn mặt của chúng
tôi được nạm trên gương, giống như một bức tranh. Bên trong chỉ có chúng tôi!

“Lúc đó anh nghĩ, như
vậy thật giống một bức ảnh cưới!” Miệng anh nhếch lên một chút, anh quay đầu,
hàng lông mi dài chạm tới mắt tôi, hơi thở nóng bỏng thổi trên mặt của tôi,
hương vị nguyên chất của rượu làm cho người ta say.

Thân mình Đường Diệc
Diễm khẽ chuyển, nhẹ nhàng đặt trên người tôi, bàn tay anh vuốt ve khuôn mặt
của tôi. “Và bây giờ, cuối cùng em cũng là vợ của anh, anh chờ ngày này đã
lâu!” Ánh mắt anh mê loạn, ngón tay vuốt nhẹ, như thế nào cũng xem không đủ,
đúng vậy, ngày này đợi đã lâu, lâu đến nỗi cũng không nghĩ rằng nó sẽ đến.

“Diệc Diễm!”… Sau này,
nhất định sẽ hạnh phúc! Nhất định!

Tấm gương trên trần nhà
phản chiếu hình ảnh chúng tôi ôm lấy nhau, hạnh phúc đã đến!

“Diệp Sương phi, em cuối
cùng cũng là của anh, vĩnh viễn!”

oOo

Thuyết phục Đường Diệc
Diễm đi vào nơi này thực sự mất rất nhiều công sức, chúng tôi đến nghĩa trang
thăm Qua Nhan trước, nói cho cô bé tin chúng tôi đã kết hôn, sau đó, chúng tôi
tới mộ của Việt Phong, nhưng, một màn hí kịch lại xảy ra!

“Cô giáo!” Tôi lặng lẽ
nhìn trước mộ Việt Phong có cô giáo còn cả… Đường Tỉ Lễ. Hắn nhìn tôi bằng ánh
mắt quái dị, vẻ mặt nghiêm nghị, khẽ gật đầu, rồi lập tức tiếp đón Đường Diệc
Diễm.

Sao họ lại đến?

“Chúc mừng em đã kết
hôn!” Cô giáo thân mật vươn tay về phía tôi: “Không ngờ em còn có thể tới nơi
này!”

“Cám ơn cô!” Ngày hôm
qua, Đường Tỉ Lễ tham gia hôn lễ, cô giáo không tới, bởi vì cô ấy không thể
đóng giả làm thư ký của Đường Tỉ Lễ để tham gia lễ khai mạc giống lần trước,
lần này, cô ấy không có lý do gì cùng hắn đứng chung một chỗ, không thể quang
minh chính đại đứng bên người đàn ông mình yêu!

“Tiểu Phi, là Việt Phong
của chúng ta không có phúc, nhưng cô vẫn cảm tạ em còn nhớ đến nó!” Trong mắt
cô giáo lóe ra nước mắt, lại nắm lấy tay của tôi. Tôi nhìn cô. Cô giáo, cô có
biết… em cố chấp như thế, đều là bởi vì trong lòng luôn áy náy, cô có biết,
người đàn ông mà cô yêu là một kẻ tiểu nhân ti bỉ như thế nào…

Cô giáo…

Đem bó hoa đặt trước mộ
Việt Phong, mặt trên, anh vẫn cười ấm áp như trước, bộ dáng vân đạm phong
khinh. Việt Phong, em kết hôn, em gả cho Đường Diệc Diễm, nếu em nói với anh,
bây giờ em cảm thấy rất hạnh phúc, anh sẽ chúc phúc cho em chứ?

“Diệp tiểu thư, tất cả
chúng ta cùng đi ăn một bữa cơm được chứ?” Đường Tỉ Lễ và Đường Diệc Diễm đã đi
tới. Đường Diệc Diễm kéo tay của tôi qua: “Chúng ta cùng bọn họ ăn một bữa
cơm?”

Tôi khẽ gật đầu, không
nhìn Đường Tỉ Lễ: “Được!”

Trước khi đi, tôi do dự
nhìn mộ Việt Phong, khóe mắt liếc thấy Đường Tỉ Lễ phủ thêm cho cô giáo một
chiếc áo choàng chống lạnh. Người đàn ông này… có thể bỏ qua cho hắn như vậy
sao? Việt Phong, bởi vì lời nói của cô giáo, anh còn hy vọng em trả thù hắn
không?

“Duyệt Duyệt!” Đường
Diệc Diễm nhìn thoáng qua biểu tình ngây dại của tôi, theo tầm mắt của tôi nhìn
lại, không hờn giận cong môi: “Không được nhìn!” Nói xong, bàn tay anh dùng sức
kéo tôi rời đi.

“Diệc Diễm!” Lực đạo của
anh làm cho tôi đau đến mức khẽ kêu lên. Đường Diệc Diễm cũng không quay đầu,
kéo tôi bước đi, bóng dáng thoạt nhìn rất lãnh đạm. Dường như đối với Việt
Phong vẫn rất kiêng kị, muốn rời khỏi nơi này sớm một chút. Dù sao, phải nhớ
tới Việt Phong cũng khiến anh không thoải mái!

Chỉ là anh không rõ, tôi
đã gả cho anh, trái tim đã sớm thuộc về anh, tôi buồn cười lắc đầu, bước chân
nhanh hơn vượt qua bước chân của anh, tay kéo cánh tay anh lại: “Ông xã!”

Đường Diệc Diễm cúi đầu
nhìn nụ cười trên mặt tôi, khuôn mặt dịu đi không ít, không nói gì nắm chặt tay
của tôi. Khóe miệng bởi vì câu nói của tôi mà chậm rãi nhếch lên.

Ông xã, gọi rất thoải
mái!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: