truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình ( Tập 2 – Tội ác báo thù ) – Chương 23 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương
23.1 – Hỗn Loạn

Chờ tôi mặt đỏ tim đập
rời khỏi khách sạn đã là một giờ sau đó. Khoé miệng Đường Diệc Diễm cong lên
cười thỏa mãn, ôm tôi, thích ý đi trên đường.

“Đợi điện thoại của anh,
cẩn thận một chút!” Đường Diệc Diễm thay tôi ngăn một chiếc xe taxi, lo lắng
dặn dò thêm lần nữa.

Tôi gật đầu nhìn anh, do
dự cắn môi. Một lát sau, tôi khẽ kiễng chân, nhẹ nhàng hôn lên má anh. “Anh…
cũng vậy!”

Mặt tôi đỏ bừng.

Đường Diệc Diễm sửng
sốt, cười cười, nhân lúc tôi còn chưa kịp phản ứng, anh kéo tôi lại, trằn trọc
hôn sâu, bàn tay đặt sau lưng tôi khẽ vuốt, lát sau, anh mới buông ra, trêu tức
cười. “Đây mới gọi là hôn!”

Tôi ưm một tiếng, đánh
nhẹ lên bờ vai của anh, thoáng nhìn thấy ánh mắt chế nhạo của người lái xe.

Tôi hờn dỗi trừng mắt
nhìn anh, ý cười trên mặt Đường Diệc Diễm lại càng thêm sâu sắc, anh đắc ý mở
cửa xe. “Chờ điện thoại của anh!”

Tôi gật đầu, ngồi vào
trong xe, lưu luyến nhìn anh.

Diệc Diễm!

Xe chậm rãi dừng bên
ngoài Giang Trạch. Tôi nắm chặt chiếc nhẫn đang đeo ở ngón áp út, hít một hơi
thật sâu, đẩy cửa xe bước xuống.

“Diệp tiểu thư!” Quản
gia mở cửa, quái dị liếc tôi một cái. “Lão gia… đang chờ cô ở thư phòng!”

Tôi gật đầu, đi theo
quản gia tiến về phía thư phòng.

Ở góc hành lang, tôi
thoáng nhìn thấy vách tường vỗn dĩ có treo một bức tranh nổi tiếng, mà nay đã
biến mất trống trơn, mặt trên còn lưu lại vài dấu vết đỏ thẫm, như là… máu? Tôi
nghi hoặc nhìn về phía quản gia, dùng ánh mắt hỏi ông ấy. Quản gia chỉ biết bất
đắc dĩ lắc đầu, trong mắt chứa đựng sự ưu sầu khôn kể, tiếp tục đi phía trước tôi,
không nói lời nào!

Đến cửa thư phòng, quản
gia nhẹ nhàng gõ gõ mấy tiếng, sau khi nhận được sự cho phép, ông ta mới cung
kính xoay nắm cửa, hướng về phía tôi làm tư thế “xin mời”. Tôi gật đầu, bước
vào trong!

Tôi âm thầm tiếp thêm
hơi cho bản thân, thong dong đẩy cửa ra, liếc mắt một cái đã thấy được bóng
người đang ngồi trên ghế kia.

Một lão nhân uy nghiêm,
ba năm trôi qua tựa hồ không thể lưu lại trên mặt ông ta bất cứ dấu vết nào.
Vẫn phong thái nghiêm nghị như ba năm trước, khi tôi lần đầu tiên nhìn thấy ông
ấy, bởi vì rất ít khi cười mà khóe miệng cũng chỉ có vài nếp nhăn nhợt
nhạt.

Trên thái dương của ông
ấy dường như có một vết sẹo khá mờ kéo dài từ đỉnh đầu đến gần tai phải. Nghe
nói, đó là vết thương của một thời tuổi trẻ ông ấy dốc sức dựng nghiệp lớn. Tập
đoàn Giang Nguyên đời trước là một hắc bang, mà Giang lão gia tử lập nên từ vị
trí nhỏ nhất, một đường chém giết cho đến bây giờ.

Giang Minh lại là con
trai độc nhất mà ông ấy sinh được khi tuổi đã gần bốn mươi.

“Lão gia tử!” Tôi trấn
tĩnh đứng trước mặt ông ấy, đối diện với ánh mắt đang nghiền ngẫm kia.

“Tiểu Diệp, cô đã có
quyết định?” Lão gia tử đi thẳng vào vấn đề hỏi tôi, hẳn là ông ấy đã biết được
tất cả. “Cô định cùng với người kia ở cùng một chỗ, rời khỏi tập đoàn Giang
Nguyên?”

Tôi gật đầu. “Tôi… không
muốn lại bỏ lỡ!” Đời người ngắn ngủn mấy chục năm, đâu có bao nhiêu năm tháng
để bỏ phí, tôi và Đường Diệc Diễm đã lãng phí rất nhiều thời gian để oán hận,
ngờ vực vô căn cứ. Tôi không muốn tiếp tục tiêu hao dần, lại càng không muốn
mang theo tiếc nuối suốt cuộc đời.

Chỉ cần vẫn còn sống,
tôi đều phải đứng bên người Đường Diệc Diễm, không thể rời đi!

“Ta vẫn luôn coi trọng
cô! Ba năm trước đây, vì Giang Minh mà cô đã dũng cảm nhận sự khiêu chiến của
ta. Lúc đó ta đã nghĩ, có lẽ bên người Giang Minh có một người phụ nữ như vậy
cũng rất tốt!”

Tôi ngẩn ra. “Nhưng tôi
so với Giang Minh…” Khi đó Giang Minh mới mười lăm tuổi, ông ấy đã nghĩ đến
việc này? Tôi cảm thấy không thể tưởng tượng nổi!

“Lớn tuổi hơn thì thế
nào?” Dễ dàng nhìn thấu ý nghĩ của tôi, lão gia tử tiếp tục nói: “Chỉ có thích
hợp hoặc không thích hợp, không có những thứ khác! Giang Minh thích cô, cô cũng
biết đúng không!”

Tôi co quắp cúi đầu.
“Lão gia tử, ông nói đúng, nhưng tôi không thích hợp với Giang Minh!” Tôi không
yêu cậu ta!

“Tiểu Diệp, ta nghĩ
Giang Minh đã sớm học tốt việc che giấu, che giấu dã tâm, dục vọng của mình,
không phạm phải sai lầm giống như mẹ nó. Nhưng đêm qua, nó nói cho ta biết, nó
sẽ không từ thủ đoạn để cướp lấy vị trí này của ta, tất cả… là vì muốn đoạt lại
cô…”

Tôi khiếp sợ ngẩng đầu,
trừng lớn mắt. “Giang Minh… hắn!”

 Chương 23.2 – Hỗn Loạn

 “Cô biết không?”

Tôi lắp bắp kinh hãi.

“Vốn dĩ ta còn tưởng
rằng, ít nhất nó có thể vững vàng chờ cho đến khi ta già, khi ta không thể phản
kháng được nữa. Suốt mấy năm qua nó ẩn nhẫn không phải đều là vì như vậy hay
sao? Nhưng vì cô, nó dám tuyên chiến với ta!” Trong mắt lão gia tử chẳng những
không có phẫn nộ, ngược lại là kinh hỉ!

“Lão gia tử…”

“Tiểu Diệp, cô rất thông
minh! Ta nghĩ cô vẫn luôn hiểu được, Giang Minh là con trai độc nhất của ta,
cho dù mẹ nó có làm ra chuyện đại nghịch bất đạo đến thế nào, cho dù ta để cho
hai mẹ con nó lưu lạc bên ngoài suốt mấy năm trời, nhưng cuối cùng, ta vẫn
không thể nào mặc kệ giọt máu duy nhất của Giang gia. Cho nên, năm đó cô mới có
thể đánh cược tất cả đi trợ giúp nó, đúng không?”

“Dù rằng đến cuối cùng
cô cũng chỉ là lợi dụng nó, lợi dụng nó để hoàn thành công cuộc trả thù của
cô!”

Thân mình tôi run lên.
Thì ra, thì ra lão gia tử đều biết hết, ông ấy cái gì cũng biết, biết ý định
trả thù của tôi, biết Giang Minh giả vờ phục tùng, biết năm đó chúng tôi làm
tất cả đều là vì có thể trở lại Giang gia, đoạt lại hết thảy!

Nhưng tại sao, tại sao
ông ấy rõ ràng đã biết tất cả mà vẫn còn muốn bị rơi vào cạm bẫy?

“Giang Minh rất lỗ mãng,
dục vọng gì cũng đều thể hiện ra bên ngoài, như vậy rất nguy hiểm! Nó như thế
căn bản không có năng lực bảo trụ cả cơ nghiệp mà ta vất vả cả đời mới có được.
Cho nên, ta muốn nó bước vào thế giới tàn nhẫn để tôi luyện, mẹ Giang Minh
chẳng qua cũng chỉ là một nước đi của ta. Muốn mưu đoạt gia sản của ta đâu chỉ
có một người phụ nữ như bà ấy, nhưng ta chỉ cho phép bà ấy sinh Giang Minh cho
ta. Bởi vì, bà ấy cũng giống như cô, bề ngoài tưởng như vô hại, thực chất lại cất
giấu một tâm địa khôn khéo. Đáng tiếc, cô không nên yêu một người nào trước đó,
như vậy chỉ biết hại bản thân cô, cũng có lẽ, kẻ cường giả vốn không nên yêu
người nào, như vậy sẽ chỉ khiến cho kẻ địch có cơ hội tính kế!”

Trước mắt, khuôn mặt của
lão gia tử bỗng nhiên làm cho tôi nghĩ đến một người, Đường Triết Lý.

Ông ấy lúc này đây lại
khiến cho tôi nghĩ đến Đường Triết Lý!

Cũng đồng dạng tâm ngoan
thủ lạt, lãnh huyết đối đãi với người thân của mình. Bất đồng là, Giang lão gia
tử chỉ dùng sự gian khổ đi tôi luyện Giang Minh, còn Đường Triết Lý lại không
chút lưu tình hủy diệt kẻ phản bội!

loading...

Nhưng kết quả đều giống
nhau, đều làm cho đối phương hận mình đến thấu xương!

Những người lập nên một
sự nghiệp cường đại như vậy, rốt cuộc suy nghĩ thế nào, chỉ sợ, tôi vĩnh viễn
sẽ không thể nào hiểu được!

“Nếu vậy, Giang Minh đã
trở nên lớn mạnh như trong dự đoán của ngài rồi sao?” Mấy năm qua, Giang Minh
chứng tỏ với bên ngoài rằng cậu ta là một kẻ phong lưu, ăn chơi trác táng. Tuy
rằng, tôi mơ hồ cảm nhận được sự thay đổi của cậu ta, nhưng giống như ông ấy đã
nói, Giang Minh có sao?

Lão gia tử cười cười lại
khiến lòng tôi càng thêm rối loạn.

“Tiểu Diệp… Giang Minh
sẽ còn vượt xa sự tưởng tượng của cô!”

Thân thể của tôi giống
như bị điện giật, lặng ngắt ở nơi nào, khó có thể tin nhìn lão gia tử đang cười
cười, kiểu cười đắc ý như vậy… có thứ gì đó chậm rãi khuếch tán!

Ông ấy dường như rất vừa
lòng, vừa lòng với một Giang Minh do chính tay ông ấy “đúc” ra?

“Lão gia tử… Tôi đã
quyết định rời khỏi đây, tôi rất cảm kích sự chiếu cố suốt ba năm qua ngài dành
cho tôi!” Tim đập hỗn loạn làm tôi không muốn ở trong căn phòng này thêm một
phút nào nữa. Nơi đây bỗng làm cho tôi cảm thấy sợ hãi, cảm thấy xa lạ, tất cả
mọi thứ tôi từng quen thuộc dường như trở nên không giống thật, cả con người
sống ở đây nữa!

Tôi không thể nào trấn
tĩnh được, chỉ muốn thoát đi!

“Tiểu Diệp!” Lão gia tử
đứng lên. “Ta già đi, ta sẽ buông tay để cho Giang Minh tiếp quản tất cả, cho
nên… cho dù nó xúc phạm tới cô, ta cũng không thể can thiệp vào!”

Tay tôi trở nên căng
thẳng. Lão gia tử, ông đang ám chỉ điều gì? Rốt cuộc, còn có bao nhiêu chuyện
mà tôi không biết? Ba năm qua, lòng tôi vốn tràn đầy ý nghĩ đã nắm trong tay
hết thảy, đến tột cùng còn bị lợi dụng bao nhiêu nữa?

“Ra ngoài đi!” Lão gia
tử hướng về phía tôi xua tay, thở dài. “Sau này, có lẽ Giang gia chúng ta sẽ
thực xin lỗi cô!” Tôi cô đơn xoay người rời khỏi, tôi vẫn không thể từ trong
nỗi khiếp sợ phục hồi tinh thần lại, tất cả đều rối loạn. Hậu quả tôi căn bản
không thể tưởng tượng được, lão gia tử vẫn biết hết, biết tất cả, ông ấy cũng
đoán trước được cả chuyện tương lai. Chỉ có điều, tôi vẫn tưởng mình là chúa
tể, thế mà lại bị đùa bỡn trong tay người khác đến là buồn cười. Suốt ba năm,
quân cờ thực sự… là tôi sao?

Tôi thống khổ nhắm mắt
lại rồi từ từ mở ra. Cách đó không xa, phía cuối hành lang, Giang Minh đang
lẳng lặng đứng đó.

Thân mình tôi cứng đờ,
lăng lăng chôn chân một chỗ, quên cả hô hấp.

“Tiểu Diệp, Giang Minh
sẽ còn vượt xa sự tưởng tượng của cô!”

Rốt cuộc, rốt cuộc ông
ấy muốn ám chỉ điều gì? Là điều gì?

Chúng tôi đối diện thật
lâu, ánh mắt cùng giằng co giữa không trung.

Trước mắt, Giang Minh
lại xa lạ đến như vậy, làm cho tôi sợ hãi!

Nhưng tôi không thể
khiếp đảm. Đã xong, tất cả đã kết thúc! Bây giờ tôi chỉ cần rời khỏi nơi này,
mọi thứ sẽ hoàn toàn chấm dứt. Điều tôi muốn làm chính là rời đi, không còn bất
cứ sự liên quan nào đến tập đoàn Giang Nguyên!

Chương 23.3 – Hỗn Loạn

Ba năm trước đây, tôi tự
cho là mình thông minh, nhưng tất cả đều không phải!

Tôi siết chặt tay lại,
cưỡng chế sự sợ hãi trong lòng, từng bước một tiến về phía trước, hướng tới chỗ
Giang Minh đang đứng, không dám nhìn thẳng vào mắt của cậu ta.

“Chị muốn như thế nào
mới bằng lòng từ bỏ?” Ngay tại thời điểm tôi lướt qua người cậu ta, tôi rốt
cuộc cũng nghe được một giọng nói âm trầm, lạnh lùng.

Tôi dừng chân lại, không
hề xoay người, nhìn chằm chằm phía trước.

“Chị muốn như thế nào
mới bằng lòng từ bỏ? Đả thương Đường Diệc Diễm, hay là huỷ hoại chị?”

Tôi run run quay đầu
lại, nhìn đôi ngươi đầy âm hàn của Giang Minh. Chàng trai trước mắt tôi đây vẫn
là Giang Minh sao? Chỉ trong một đêm, hắn đã trở nên xa lạ như vậy sao? Hay là,
đây mới là con người thật của hắn!

“Tôi đã cho chị rất
nhiều cơ hội? Tại sao lại không biết quý trọng, tại sao còn muốn nhảy xuống?”

Tôi túm chặt vạt áo, cắn
răng, nhìn về phía trước. “Giang Minh! Lần này, cho dù chết, tôi cũng tuyệt đối
không buông tay!”

Dứt lời, tôi cất bước
rời đi, tôi muốn thoát khỏi nơi này!

“Diệp Sương Phi, chị sẽ
hối hận! Chị nhất định sẽ hối hận vì quyết định ngày hôm nay!” Giọng nói của
Giang Minh chợt vang lên giữa không gian trống trải. Tôi không hề quay đầu, chỉ
có thể bước đi nhanh hơn, đầy kinh hãi!

“Bởi vì… tôi sẽ không từ
thủ đoạn hủy hoại chị!”

Không!

Tôi liều mạng bước đi,
cuối cùng, tôi bắt đầu chạy. Tôi vĩnh viễn không thể quên cái nhìn thoáng qua
kia, khuôn mặt của Giang Minh…trừ bỏ hận còn có không cam lòng!

Ngồi vào trong xe taxi,
nhìn Giang Trạch chậm rãi khuất dần về phía sau, sự khủng hoàng trong lòng tôi
vẫn không tiêu trừ. Tôi nắm chặt tay, trong lòng bàn tay lại thấm ướt mồ hôi.

Di động bỗng nhiên vang
lên làm tôi giật mình. Lái xe nhìn kính chiếu hậu quái dị liếc tôi một cái.

Tôi rút di động ra, là
Diệc Diễm!

Tôi run run nhấn phím
nghe. Đầu dây bên kia, giọng nói của Đường Diệc Diễm làm cho trái tim đang đập
điên loạn của tôi bắt đầu bình phục.

“Duyệt Duyệt, em ở chỗ
nào? Anh tới đón em!” Tâm trạng anh dường như rất tốt, ngữ khí cũng nhẹ nhàng
hẳn.

Tôi nhìn ra phía ngoài
xe, vừa lúc lướt qua quảng trường của thành phố. “Em ở quảng trường phía nam!”

“Em đứng ở cửa chính chờ
anh, anh lập tức đến!” Tôi nghe được đầu bên kia truyền đến tiếng mở cửa xe,
bèn gật đầu nói: “Được!”

“Bác
tài, phiền bác dừng trước quảng trường!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: