truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình – Chương 39 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tôi trở về phòng, bắt
đầu thong dong chuẩn bị nấu cơm, giống như bao ngày khác, cảm giác khó chịu vừa
rồi ở bụng cũng đã giảm bớt một chút, đại khái là đứa nhỏ chắc cũng thấy khó
chịu!

Khó chịu…

Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống bồn rửa chén, chậm rãi dung hoà với dòng
nước đang xối xả chảy ra từ vòi, mỗi một giọt đều làm thành một đóa bọt nước
nho nhỏ, trong suốt.

Trên bàn đã dọn sẵn cơm, đợi lát nữa khi Diệc Diễm trở về là có thể xào rau
rồi.

Tôi đi ra khỏi phòng, dọc theo đường mòn tiến về phía bờ biển cách đó không xa,
gió thanh mát mang theo hương vị của nước biển, từng đợt mơn trớn hai má của
tôi, đây là lần cuối cùng, lần cuối cùng có thể thoả thích tản bộ ở nơi này.

Đây từng là nơi hạnh phúc nhất mỗi khi nhớ lại. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành
nơi đau khổ nhất. Có phải thứ gì cũng đều có hai mặt hay không? Vui vẻ đến cực
hạn chính là lúc đau đớn tới vô biên…

Chúng tôi vẫn quá ngây thơ, ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần gắt gao nắm tay đối
phương là sẽ không thể nào tách ra nữa…

Ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần làm bộ như cái gì cũng không biết thì sẽ hạnh phúc…

Bất tri bất giác, tôi đã thong thả đi tới bên kia, những khi chúng tôi đi tản
bộ cũng chưa từng đi đến xa như vậy. Tôi nhìn nhìn đồng hồ, ánh sáng màu tím
phản chiếu lên đôi mắt tôi, bây giờ tôi đã có thể gỡ nó xuống bất cứ lúc nào,
mật mã chính là ngày đầu tiên tôi và Đường Diệc Diễm gặp nhau, và tôi cũng mới
biết được cách đây không lâu. Trước kia tôi đã nghĩ rất nhiều, cũng chưa bao
giờ nghĩ đến ngày này, bởi vì ngày đó từng là thời điểm đau khổ nhất trong lòng
tôi.

Một bóng người lén la lén lút cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, ánh mặt trời
chiếu thẳng vào vết sẹo dữ tợn kia khiến tôi lặng người tại đó. Là hắn, đúng là
hắn…

Tôi lập tức trốn phía sau một ngôi nhà gỗ, nhìn người đó rón rén đi qua chỗ ẩn
nấp của tôi, tập tễnh bước về phía trước.

Tôi như ngừng thở, ngồi xổm xuống, thân mình hơi loạng choạng, bụng sao lại bắt
đầu…

Tôi ôm bụng, đau đến nhíu mi.

Nhất định là có bí mật gì đó, người đàn ông này nhất định là có vấn đề!

Con à, nhẫn nhịn một chút!

Tôi nhìn thấy người đàn ông đó đi vào một gian phòng cũ nát, cửa “két” một
tiếng khép lại. Tôi cảnh giác nhìn bốn phía, cắn răng, thật cẩn thận bước tới
gần. Vừa ngồi xổm xuống bên cửa sổ, một giọng nói quen thuộc lập tức truyền từ
bên trong ra.

Một giọng nói… ôn hòa, hé ra khuôn mặt thiện lương.

Tôi che miệng lại, nâng đầu lên, nhìn thấy Đường Tỉ Lễ cầm một xấp tiền mặt
giao cho người đàn ông đáng khinh kia.

Bọn họ…

“Mày ngu à? Mày không biết con đàn bà kia đang ở chỗ này sao?”

“Tôi biết, nhưng mà… Ngài không hiểu đâu, mỗi ngày tôi đều mơ thấy ác mộng, anh
ta sẽ không bỏ qua cho tôi, sẽ không bỏ qua đâu! Ông chủ, hôm đó tôi đi bái tế
anh ta, không ngờ lại gặp phải cô gái kia, thế là… tôi bỗng có suy nghĩ, nếu…
tôi ở gần cô gái đó, nếu anh ta lại đến quấy rầy tôi, tôi cũng sẽ ra tay luôn
với cô gái mà anh ta thích…” Trong mắt người đàn ông đó loé lên một chút tố
chất thần kinh, gã hung hăng, đờ đẫn nói, vết sẹo kia bởi vì hắn vặn vẹo cơ mặt
mà càng thêm dữ tợn.

“Mày điên rồi à? Nó đã chết rồi, không thể làm gì được mày hết…” khuôn mặt của
Đường Tỉ Lễ đã không còn vẻ ôn hòa, bởi vì gã đàn ông kia đang hồ ngôn loạn ngữ
mà đôi mắt hắn trở nên thâm trầm, nắm chặt tay thành quyền.

“Không phải đâu, ông chủ, anh ta vẫn còn sống, anh ta vẫn luôn quanh quẩn bên
người tôi, anh ta muốn giết chết tôi, giống như chúng ta đã giết chết anh ta…”

“Câm mồm!” Đường Tỉ Lễ rống to, nhìn khắp bốn phía xung quanh. Tôi vội nấp thân
mình, gắt gao cắn môi, không cho tiếng nức nở thoát ra, trong đầu liên tục vang
lên câu nói: “giống như chúng ta đã giết chết anh ta, giết chết anh ta…”

Không, sẽ không…

loading...

Việt Phong…!

“Là do hắn gieo gió thì gặt bảo, là do hắn ngu xuẩn! Chúng ta đã lên kế hoạch
ổn thoả nhiều năm như vậy rồi, chỉ cần một cú kích thích cuối cùng, Đường Diệc
Diễm sẽ không thể đứng dậy được. Nhưng hắn lại ngu xuẩn chỉ vì con đàn bà kia
mà từ bỏ tất cả. Là hắn tự tìm con đường chết! Tao phải diệt cỏ diệt tận gốc,
hắn đã biết quá nhiều, nhiều lắm… Những kẻ gây trở ngại cho tao đều phải chết!”
Tiếng nói đứt quãng của Đường Tỉ Lễ truyền ra, giống như nỉ non, lại giống như
nguyền rủa.

“Là hắn gieo gió gặt bảo, là hắn tự tìm đường chết!”

“Vì con đàn bà kia, vì con đàn bà kia!”

“Duyệt Duyệt, nếu em cũng sống trong gia tộc của anh, em sẽ hiểu tất cả, trong
mắt của người Đường gia chỉ có đồng minh và kẻ thù, không có người thân…”

“Cô như vậy không phải là yêu nó, mà là muốn hại chết con trai tôi. Bố tôi sẽ
không tha thứ cho kẻ phản bội! Nếu… nếu như Diệc Diễm không còn chịu sự khống
chế của ông ấy nữa, vậy thì ông ấy sẽ hoàn toàn hủy diệt Diệc Diễm, ông ấy có
thể làm được… ông ấy rât đáng sợ…”

“Tất cả mọi việc đều do cô tạo thành, là cô khiến cho Diệc Diễm trở nên hèn mọn
như vậy!”

“Anh tính toán hết thảy nhưng lại tính không nổi anh sẽ yêu em, anh thật sự yêu
em!”

“Tiểu Diệp, anh thật sự yêu em, rất yêu, rất yêu em!”

“Tiểu Diệp…”

Không, không phải…

Không phải là ngoài ý muốn, tất cả đều không phải là ngoài ý muốn!

Tôi bịt tai lại, liều mạng chạy… chạy… rồi lảo đảo té ngã.

Đều do tôi, tất cả đều bởi vì tôi, Việt Phong cũng vì tôi, Diệc Diễm cũng vậy,
tất cả đều là bởi vì tôi.

“A…” Tôi đau đớn ngửa mặt lên trời hét thật to.“Tại sao… tại sao, tại sao? Việt
Phong…!”

Bụng… Bụng bắt đầu run rẩy mãnh liệt. Đau quá! Đau quá! Tôi ôm bụng, cuộn mình
trên bờ cát, bên dưới… có một dòng chất lỏng ấm áp bắt đầu chảy ra… chậm rãi…
lẳng lặng… cảm giác đau đớn như xé rách… máu nhiễm đỏ dưới thân….

Không…

Cứu tôi, ai tới cứu tôi! Hãy cứu con tôi…

Có người đưa tôi đến bệnh viện, mơ mơ màng màng… tôi được bế lên cáng, màu
trắng của áo choàng tung bay, tôi sống chết bắt lấy bàn tay bên người, cầu xin:
“Xin ngài, xin ngài… hãy cứu con tôi, van cầu ngài… tôi không thể mất đi đứa
nhỏ…”

Hoảng hốt, một mảnh hoảng hốt, hắc ám qua đi, một dòng ánh sáng mạnh mở ra
trước mắt tôi. Tôi nghe thấy tiếng dụng cụ y tế không ngừng vang lên bên tai.
Ánh đèn trong phòng giải phẫu vẫn đang chiếu thẳng lên mặt. Tôi vẫn không ngừng
nỉ non: “Cứu con tôi…”

Tôi không thể mất đi đứa nhỏ, không thể… có cái gì đó lạnh lẽo theo thân thể
tôi chảy ra.

Đau đến mức không còn cảm giác…

Ánh sáng cực nóng đột ngột tắt trong nháy mắt…

Tôi nghe thấy, nghe thấy tiếng khóc…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: