truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình – Chương 22 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Hắn tiến về phía tôi, càng ngày càng gần hơn, tôi nhìn khuôn mặt âm trầm của
hắn mà thân mình đông cứng tại đó, tôi thậm chí không dám cử động, cho đến khi
hơi thở nóng bỏng của hắn phả trên mặt tôi, muốn né ra cũng không còn kịp.
Đường Diệc Diễm nắm chặt đầu vai của tôi, tôi dễ dàng bị vây trong lòng hắn,
hắn siết lấy cằm của tôi, bức tôi đối mặt với ánh mắt phẫn nộ của hắn.

“Tôi có thể bóp chết hắn giống như bóp chết một con kiến!” Hắn nghiến răng
nghiến lợi, mỗi một tiếng gần như là từ  trong hàm răng rít ra.

Thân thể của tôi run lên, trừng mắt nhìn hắn: “Nếu vậy, tôi sẽ hận anh cả đời!”

Khuôn mặt của Đường Diệc Diễm biến sắc, tăng thêm lực: “Tôi không quan tâm,
không quan tâm em hận tôi nhiều thêm một chút nữa!” Nói xong, hắn
như  mưa rền gió dữ  hôn lên mặt tôi, cổ, ngực. Hắn tựa như
một ngọn lửa đang cháy hừng hực, thiêu đốt tôi.

“Buông ra, dừng lại!” Tôi ra sức kháng cự, trốn tránh sự tiếp xúc của hắn.

Đường Diệc Diễm giật chiếc cà vạt đang đeo lỏng lẻo trên cổ áo, lôi kéo một
chút rồi đem hai bàn tay đang giãy dụa của tôi trói ở phía sau, ngực của tôi bị
buộc phải nâng lên, dán vào thân thể nóng bỏng của hắn.

“Dừng lại, cút ngay, cút ngay!” Tôi gào thét lớn tiếng, không chịu thỏa hiệp,
lại bị hắn càng dùng sức kiềm chế, một khi hắn đã muốn làm sẽ không dễ dàng bỏ
qua.

Thẹn quá hoá giận, tôi hung hăng cắn một ngụm ở gần sát đầu vai của Đường Diệc
Diễm. Răng nanh hãm sâu trong da thịt hắn.

Hắn trở tay không kịp, đau đớn thét lên một tiếng, đẩy tôi ra. Vẻ mặt tức giận,
hắn trừng mắt nhìn tôi. “Diệp Sương Phi…”

Giây tiếp theo, tôi bị đánh một bạt tai rất mạnh, lảo đảo ngã trên mặt đất.

Tôi chống đỡ thân mình, nhìn về phía hắn trong đêm tối: “Đường Diệc Diễm, cho
dù anh giết chết tôi, tôi cũng không cho phép cơ thể dơ bẩn của anh chạm vào
tôi!”

“Dơ bẩn?” Giọng nói của Đường Diệc Diễm cao vút, ở góc độ của tôi không thể nào
thấy rõ hắn, cho đến lúc hắn ngồi xổm xuống trước mặt tôi, tôi mới nhìn rõ sự
âm lãnh trên khuôn mặt hắn. Đôi mắt của hắn loé sáng trong bóng đêm làm cho
người ta sợ hãi, tựa như muốn đem tôi ăn tươi nuốt sống.

Đường Diệc Diễm cứ  nhìn tôi như vậy một lúc lâu, lâu đến nỗi tôi rốt
cuộc không chống đỡ được thân thể đau đớn của mình, hắn mới nắm lấy chiếc cằm
đang buông xuống của tôi, đôi ngươi nhíu lại: “Diệp Sương Phi, em càng phản
kháng, tôi lại càng hưng phấn, ba năm trước đây tôi có thể khiến cho em phải
phục tùng tôi, thì bây giờ, tôi cũng có bản lĩnh làm cho em phải quỳ gối truớc
mặt tôi, cầu xin tôi yêu em! Em vĩnh viễn là đồ chơi của tôi!” Nói xong, hắn
hung hăng buông cằm tôi ra.

Trong nháy mắt, hắn đứng lên, trái tim của tôi chợt thấy lạnh, hình như nó đã
hoàn toàn băng giá. Trong mắt của Đường Diệc Diễm, vốn dĩ có một tia thương
tiếc đối với tôi, nhưng đã bị tôi tự tay hủy diệt. Tuy rằng tôi không hối hận,
nhưng liệu tôi thật sự có thể thừa nhận loại hậu quả đáng sợ này không?

Đường Diệc Diễm sẽ liều mạng trả thù!

Tôi đờ đẫn bước ra khỏi đại sảnh của Đường Triển. Tôi lại an toàn trở ra? Hắn
không hề làm khó tôi, tôi cũng chẳng lấy gì làm kỳ quái. Đường Diệc Diễm thích
từ từ đối phó với địch thủ của hắn, hắn không vội, hắn sẽ làm cho ngươi đứng
ngồi không yên mà vượt qua những tháng ngày lo lắng hãi hùng, sau đó hắn mới
bắt đầu không chút lưu tình nào đẩy ngươi đến bước đường cùng.

Tôi biết, vẫn biết rất rõ! Nhưng lại vô lực ngăn cản.

Tôi thẫn thờ trở về trường học, xa xa đã nhìn thấy Trần Việt Phong đứng dưới ký
túc xá, anh cau mày đứng đó, nhìn thoáng qua cũng thấy anh mỏi mệt và lo âu!

Từ lúc nào khóe miệng luôn luôn tươi cười của anh đã không còn thấy nữa, từ lúc
nào anh trở nên ưu thương như vậy? Đều vì tôi, tất cả đều do tôi, tôi đã ích kỷ
tước đoạt niềm vui của anh!

Tôi che miệng, vội xoay người. Trở về đi, tôi không thể gặp anh, không thể làm
liên lụy tới anh!

“Tiểu Diệp!” Phía sau vang lên tiếng gọi của anh, tôi lại bước đi càng nhanh
hơn. Việt Phong, quên em đi, chúng ta không có phúc phận, không có may mắt,
chúng ta đã không có nữa rồi!

“Tiểu Diệp…” Trần Việt Phong đuổi theo, cầm lấy tay tôi.

“Tại sao em trốn tránh anh?” Anh dùng sức nắm thật chặt bàn tay tôi, sợ tôi lại
chạy đi.

“Việt Phong…” Tôi cắn môi dưới, đau lòng nhìn khuôn mặt tiều tụy của anh.

“Việt Phong, chúng ta… không thể tiếp tục ở bên nhau, em chỉ vì muốn tốt cho
anh thôi!” Tôi không nghĩ, tôi cũng không muốn nghĩ!

“Tiểu Diệp, em muốn lùi bước sao? Cái gì mà tốt với anh, lúc anh không thể tự
thoát ra được, em lại đẩy anh ra, đây là tốt với anh sao?” Đôi mắt anh hồng
hồng, vẻ kích động trên khuôn mặt của Trần Việt Phong lúc này tôi chưa từng
thấy bao giờ. Anh ôm chặt lấy tôi, thầm thì bên tai tôi: “Đừng rời bỏ anh! Anh
không cho phép, anh đã không thể buông tay, đã không có cách nào rồi, Tiểu
Diệp!”

Trần Việt Phong, anh cứ như vậy, em phải buông anh ra như thế nào đây, anh bảo
em làm sao có thể buông tay anh ra được đây!

loading...

Tôi không muốn nghĩ, cho dù biết rõ phía trước là vách núi đen nguy hiểm, tôi
cũng không muốn, không bao giờ muốn buông tay anh ra!

Tôi lại bắt đầu cùng Trần Việt Phong gặp gỡ, đi dạo phố, hẹn hò. Tôi biết đây
là điên cuồng, là sai lầm, nhưng tôi không khống chế được, giống như những
người yêu nhau, tôi nắm chặt tất cả thời gian, chỉ muốn cùng anh ở một chỗ,
thừa nhận sự tra tấn ngọt ngào này.

Lời cảnh cáo, uy hiếp cuối cùng của Đường Diệc Diễm, tôi vẫn nhớ rõ.

Nhưng tôi vẫn nắm lấy tay Trần Việt Phong, tựa như người sắp chết đuối, trước
khi đầu bị chìm ngập, liều mạng hưởng thụ tia sáng mặt trời cuối cùng trong
cuộc đời!

Giữa tình thế đang chao đảo không yên, tôi nghênh đón sinh nhật 21 tuổi của
mình.

Nắm tay nhau, tôi và Việt Phong chậm rãi bước trên bờ biển, thích ý hưởng thụ
cảm giác gió biển lướt qua mặt, nơi này cũng có biết bao đôi tình nhân khác
đang đắm chìm trong hạnh phúc.

Chúng tôi là một trong số đó.

Hạnh phúc tựa vào lòng Trần Việt Phong mà ngắm nhìn bầu trời đầy sao, chỉ cần
có thể cùng anh dựa sát vào nhau như vậy, so với bất cứ món quà nào cũng thấy
quý giá nhất! Chỉ là không biết những ngày tháng như vậy còn có bao lâu? Ý cười
phút chốc ngưng ở  trên mặt, tôi ảm đạm hạ mí mắt. Càng là hạnh phúc,
tôi lại càng sợ hãi mất đi.

Hạnh phúc gần trong gang tấc mà sao thấy nó hư ảo quá, xa xôi quá. Cho dù gắt
gao nắm được trong tay rồi, cũng hiểu được nó sẽ tùy thời rời xa mình!

“Tiểu Diệp, em nhìn nơi đó kìa!” Chúng tôi dừng lại, ngón tay của Việt Phong
hướng về một tòa núi đá trong biển.

“Em biết không? Thành phố này có một truyền thuyết!” Trần Việt Phong nhìn tôi,
trong mắt lóe ra tia sáng kỳ dị, khóe miệng khẽ cười: “Truyền thuyết kể rằng,
nơi này vốn không có nước biển chảy qua. Có một tiên nữ trên trời yêu một người
con trai chốn nhân gian, nàng mạo hiểm việc sẽ bị xử phạt để hạ phàm kết duyên
cùng chàng trai đó. Hai người hạnh phúc chung sống vài năm, nhưng Ngọc Đế đã
biết, tiên nữ bị bắt về trời. Lúc đi, nàng nói với chàng trai, nàng nhất định
sẽ trở lại. Vì thế, chàng trai mỗi năm đều ở chỗ này chờ đợi, nhưng cho đến tận
khi chết, tiên nữ vẫn không quay lại. Còn chàng trai thì hóa thành núi đá trong
biển, cố chấp ở chỗ này đợi, đợi đến cả ngàn năm! Thực ra tiên nữ ở trên trời
cũng thấy được trượng phu của mình, nhưng nàng lại bị giam trong kết giới, lực
bất tòng tâm, mỗi ngày nàng đều khóc, kỳ lạ là, nước mắt của nàng lại có thể
phá tan kết giới, hóa thành mưa rơi xuống nơi chàng trai hóa đá, vờn quanh nó,
bọn họ đã  gặp lại nhau bằng cách đó. Vì thế, nơi này mới có biển!”

Nói xong, Trần Việt Phong thâm tình nhìn tôi: “Tiểu Diệp, hứa với anh, nếu… nếu
sau này chúng ta lỡ lạc mất nhau, hãy tới nơi này để chờ đợi nhau, được không?”

Tôi hoang mang nhìn anh, không rõ vì sao anh lại nói như vậy, nhưng tôi vẫn gật
đầu, ngả lên vai anh, cảm nhận sự ấm áp của anh. “Việt Phong, em nhất định sẽ
không phụ lòng anh!” Nhất định sẽ không! Em muốn được chờ đợi bên cạnh anh suốt
cả cộc đời!

Tay của Việt Phong nhẹ nhàng xoa lưng tôi, tôi nghe được tiếng anh thở dài:
“Tiểu Diệp, anh yêu em! Rất rất yêu em!”

“Em cũng vậy, rất rất yêu anh!” Tôi nghẹn ngào, ngượng ngùng hôn lên môi anh,
nhẹ nhàng mà đụng chạm, tôi nghe được tiếng cười nặng nề của Việt Phong theo
khóe miệng tràn ra, giây tiếp theo, anh lại giành lấy quyền chủ động, tay đỡ
lấy đầu tôi, lại một lần nữa hôn thật sâu sắc, tham luyến thu lấy sự ngọt lành
của đối phương.

Dần dần, nụ hôn này trở nên không thể khống chế, trở nên điên cuồng, Trần Việt
Phong ôm sát cơ thể của tôi, tôi cảm giác được bàn tay nóng bỏng của anh ở phía
sau lưng tôi tuần tra tới lui, vội vàng ma sát, lưỡi anh tiến vào trong miệng
của tôi, đùa giỡn tôi, tôi đành bất lực để mặc anh ôm, thở gấp!

Cuối cùng, anh khó khăn buông tôi tôi, mặt trở nên đỏ bừng, tự giễu: “Còn tiếp
tục hôn nữa, sợ là chúng ta sẽ làm cho bọn họ được một màn thưởng thức miễn
phí!”

Mặt tôi phút chốc đỏ lên, vùi đầu vào ngực anh, gắt gao ôm anh thật chặt.

Anh cũng ôm tôi, cằm đặt trên đỉnh đầu của tôi, tôi cảm thấy trái tim anh đang
cuồng loạn nhảy lên, từng chút từng chút phối hợp với trái tim của tôi…

“Tiểu Diệp, nhắm mắt lại!” Anh cúi đầu.

Tôi nghe lời, nhắm mắt lại. Việt Phong nhẹ nhàng hôn lên môi tôi một chút, sau
đó, tôi cảm giác được một chút lành lạnh rất nhẹ. Mở mắt ra, một sợi dây chuyền
bạch kim toả sáng lấp lánh trong đêm.

“Tiểu Diệp của anh, sinh nhật vui vẻ!” Bàn tay to rộng của Việt Phong vỗ về đầu
tôi.

Tôi nâng dây chuyền lên, nó được thiết kế theo phong cách rất đơn giản và thanh
lịch, tôi rất thích, hơn nữa còn có một mặt dây nhỏ hình lục giác trong suốt,
bên trong là ánh sáng màu tím của hoa oải hương.

Hoa oải hương, một đóa hoa oải hương lung linh tinh xảo!

“Tiểu Diệp, không lâu nữa anh nhất định sẽ đưa em đi Hokkaido ngắm hoa oải
hương!” Trên mặt Việt Phong hiện lên một chút biểu tình kỳ quái, nhưng tôi lại
không để ý, bởi vì tôi chỉ chú ý đến lời hứa hẹn của anh dành cho tôi. Cùng
người mình yêu thương nhất đi ngắm hoa oải hương là ước nguyện của tôi, ước
nguyện vẫn luôn che giấu trong lòng!

“Việt Phong…” Tôi nhìn mặt dây chuyền, thì thào. Cảm ơn anh, cảm ơn anh, em
thật sự rất hạnh phúc!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: