truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình – Chương 12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Vừa lên xe, Đường Diệc
Diễm đã làm một bộ mặt hằm hè không tốt, tôi không biết đại thiếu gia hắn lại
có vấn đề gì, tóm lại tôi cũng không muốn quan tâm. Tôi lẳng lặng ngồi yên,
cũng không nói gì!

“Hắn là ai vậy? Em về quê là để thân mật với người khác đấy à?” Đường Diệc Diễm
siết chặt tay lái, nhấn mạnh chân ga. Xe chạy như bay trên đường.

“Đường Diệc Diễm, bây giờ là ban ngày, cẩn thận bị đưa tới đồn cảnh sát!” Tôi
kinh hãi quay đầu.

“Tôi không quan tâm!” Hắn lại tiếp tục tăng tốc.

Tôi dường như như đã quên, hắn là ai cơ chứ, hắn biết sợ cái gì nào?

Là tôi ngu ngốc, là do tôi đã quá kinh hãi!

Hắn ta có quá nhiều tiền, có thể giải quyết được tất cả mọi tai hoạ!

Tôi hừ lạnh, không thèm nhắc lại, gắt gao nắm lấy đệm ghế. Hắn muốn điên thì cứ
để mặc cho hắn nổi điên là xong.

“Hắn ta là ai?” Đường Diệc Diễm thấy tôi im lặng, nghiến răng nghiến lợi nói.

Ai? Tôi ngẩn người. Bất chợt nghĩ đến người con trai nói chuyện với tôi lúc
nãy.

Thân mật? Tôi không thể không bội phục trí tưởng tượng của hắn, có thể đem mọi
chuyện bẻ cong như vậy.

“Anh ta chỉ là một du khách, hỏi em ở nơi này có chỗ nào đẹp để tham quan!” Tôi
không muốn mang lại phiền phức cho người khác nên bắt đầu giải thích. Hắn sẽ
làm tới, nếu tôi nói ra những lời khiêu khích chọc giận hắn. Cho dù chỉ là một
người đang bình ổn sinh sống, hắn cũng có thể xoay chuyển mọi thứ, làm cho họ
từ nay về sau vĩnh viễn không thể bình an, giống như tôi!

“Em thật là có mị lực, một người xa lạ cũng có thể tán gẫu vui vẻ như vậy?”
Đường Diệc Diễm châm chọc cười, liếc tôi một cái, xem ra cũng không còn nghi
ngờ nữa.

Tôi chỉ biết cúi đầu. Mị lực? Mị lực của tôi cũng không tồi, chẳng phải đã
khiến cho hắn “thần hồn điên đảo” sao?

Chỉ là tôi nghĩ, không cần phải ngu ngốc đôi co với hắn!

Tốc độ xe của Đường Diệc Diễm bắt đầu giảm một chút, đầu ngón tay cũng hơi
buông lỏng vô lăng ra.

“Sao anh lại tới đây?” Sự yên tĩnh trong xe quả thực làm cho tôi không thở nổi.
Tôi không thể không tìm một đề tài gì đó, nhưng lời vừa ra khỏi miệng, lại phát
hiện chính mình ngu ngốc cỡ nào. Sao lại đi hỏi vấn đề này!

“Thích thì tới!” Quả nhiên, hắn nhẹ nhàng bâng quơ. Có lẽ trong mắt hắn hiện
lên một chút mất tự nhiên vào lúc này, nhưng tôi lại vô tình không biết.

“Anh không phải sợ em bỏ trốn đấy chứ!” Tôi ngượng ngùng nói, nhìn cảnh vật
đang chạy như bay bên ngoài cửa sổ. Có thể sao? Nếu không có ba mẹ, có lẽ tôi
thật sự sẽ trốn!

Bàn tay đang nắm vô lăng của Đường Diệc Diễm khẽ run lên một chút, xe bỗng quơ
quơ.

Tôi quay đầu, hoang mang nhìn về phía hắn. Hắn sẽ không thật sự là…

“Anh đói bụng rồi!” Đường Diệc Diễm che dấu sự bối rối trong mắt, khẽ nói.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Bây giờ đang trên đường cao tốc, không có khách sạn
hạng nhất, hơn nữa những tiệm ăn ven đường này hắn vẫn luôn khinh thường.

“Trong túi có một ít đồ đặc sản mẹ em mua, anh… muốn ăn không?” Vẫn là hỏi một
chút đi, miễn cho thiếu gia vì đói bụng mà nóng nảy, lại giận chó đánh mèo tôi
đây.

Hắn không lên tiếng, khẽ gật đầu, nhưng tôi lại cảm thấy vẻ mặt của hắn rất
không được tự nhiên.

Mở túi hành lý ra tôi mới phát hiện, mẹ đã chuẩn bị cho tôi đầy một túi lớn.
Tôi kéo khoá, bên trong là muôn màu đồ ăn vặt nối tiếp nhau. Tôi dở khóc dở
cười!

“Anh muốn ăn gì?” Tôi cúi đầu, tìm kiếm trong đống đồ ăn.

“Gì cũng được!”

“Đậu phụ khô này rất ngon!” Đây là đặc sản của quê tôi, là món tôi thích nhất,
cay cay, rất ngon! Trước đây, chỉ cần thi được 100 điểm, mẹ sẽ mua cho tôi rất
nhiều!

Cũng chính là trước đây, chỉ một túi đồ ăn vặt cũng có thể khiến cho tôi vui
sướng suốt nửa ngày. Khi đã lớn, những thứ muốn có ngày càng nhiều, vĩnh viễn
chẳng thể thỏa mãn được dục vọng.

loading...

“Em thích? Vậy thì mang nhiều một chút sang Anh quốc!” Liếc nhìn tôi một cái,
Đường Diệc Diễm làm như vô tình nói.Tay đang nắm đồ ăn vặt của tôi chợt cứng
đờ. Trong lòng có một chỗ thật sâu hãm đi xuống.

Anh quốc, đúng vậy, tôi phải rời bỏ người nhà, rời bỏ đất nước của mình, tiếp
tục dây dưa với ác ma này ở nước ngoài.

Ở một đất nước không có người thân, chỉ có tôi cùng với hắn!

Tôi cắn môi, sự cay đắng trong lòng lại một lần nữa tràn ra.

Bàn ay vươn ra giữa không trung, nhưng lại quên đưa đồ ăn cho Đường Diệc Diễm!

Xe đột ngột táp vào lề đường rồi dừng lại.

Tôi lấy lại tinh thần, ngây dại nhìn hắn, nước mắt chợt loé.

Không thể buông tha cho tôi được sao!

Giờ khắc này, nhìn khuôn mặt âm trầm của Đường Diệc Diễm, tôi thật sự muốn nói
như vậy, muốn cầu xin hắn.

Đường Diệc Diễm một tay kéo thân mình đang run rẩy của tôi, đè lại. Trong mắt
hắn lóe lên lửa giận.

“Đừng…” Tôi đẩy hắn ra. Không cần, không cần gần tôi thêm nữa.

“Không phải do em!” Hình như hắn cực kì tức giận, dùng sức siết chặt tay tôi.
Tôi ngồi trên người hắn, thân mình co lại.

“Người khác… sẽ nhìn thấy!” Hắn muốn làm khó tôi như vậy sao?

“Không đâu!” Đúng vậy, ai lại dừng xe ngay trên đường cao tốc giống hắn chứ.

Hắn bắt đầu thở gấp, tay di chuyển xuống dưới thân tôi, cởi quần lót của tôi,
hôm nay tôi mặc váy, thật tiện lợi cho tên ác ma này.

Khuất nhục! Ghê tởm!

Giây phút hắn mạnh mẽ tiến vào cơ thể tôi, khi hắn ở trên người tôi phát tiết
dục vọng, trong đầu, trong lòng tôi chỉ có cảm giác như vậy.

Bên ngoài, những dòng xe chạy qua như bay, bên trong xe lại tràn đầy cảnh xuân!

Hắn đói bụng. Sau khi tôi đã thỏa mãn hắn, chỉ có thể dựa vào lưng ghế nặng nề
mà ngủ, đồ ăn vặt cũng đã sớm bị vứt xuống sau xe.

Ngủ, sẽ không cần phải đối mặt với hắn, ngược lại rất tốt!

oOo

Sau khi trở về, Đường Diệc Diễm lại càng bận rộn, hắn vội vàng chuẩn bị mọi thứ
cho việc xuất ngoại. Còn tôi, ngày qua ngày chỉ biết ngẩn người, giống như một
cái xác không hồn.

Thỉnh thoảng, tôi sẽ ngồi một chỗ dùng các ngón tay để nhẩm tính, tính cái ngày
mà tôi phải đi đến Anh quốc, đến nơi chỉ có ác ma.

Tôi càng trở nên trầm mặc, phiền muộn chất chứa trong lòng chẳng thể tiêu tán!

Ngoài miệng tôi chưa bao giờ nói ra ý nguyện của mình, mà cũng chẳng dám nói.

Nhưng cơ thể của tôi vẫn không tự chủ được mà kháng cự!

Trong khoảng thời gian này, ngoài việc thân thể dây dưa, tôi và Đường Diệc Diễm
ngay cả nói cũng không nhiều hơn một câu, tôi lần lượt phải tăng thêm lượng
thuốc để khống chế sự bài xích của cơ thể.

Hắn xem nhẹ, hoàn toàn không quan tâm đến ý nghĩ của tôi, đó là thói quen của
hắn, chỉ biết lấy mình làm trung tâm!

Ngoài thời điểm hưng phấn muốn tôi ra, hắn cũng lười nói chuyện với tôi. Tôi
cảm thấy bản thân càng ngày càng làm hết phận sự của một “công cụ để phát
tiết”, không có sự trao đổi nào. Chỉ là một kỹ nữ cao cấp!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: