truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình – Chương 09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tôi dọn về kí túc xá là
điều hết sức vui mừng đối với Đồng Hân, chúng tôi lại như hình với bóng giống
lúc trước. Tôi bắt đầu khôi phục những ngày tháng vui vẻ trước kia, đi học, tới
căn tin ăn cơm, cùng chúng bạn nô đùa ầm ĩ, dạo phố, ăn lẩu!
Dường như tôi nghe thấy thanh âm của sự hồi sinh trong cơ thể mình.

Tất cả đều tốt đẹp như vậy nếu như cô Lí không đột ngột xuất hiện.

“Cô… cô Lí” Lúc tôi cùng Đồng Hân trở về kí túc xá, vừa đi vừa cãi cọ ỏm tỏi,
bỗng nhìn thấy cô Lí mặc một bộ quần áo màu đen, cẩn thận ngồi trước bàn học
của tôi. Các bạn cùng phòng len lén nhìn về phía tôi, tôi nhếch môi, vẻ mặt bất
đắc dĩ, xem ra cô ấy đã đến đây một lúc lâu.

“Diệp tiểu thư!” Cô Lí đẩy gọng kính lên, mở sách giáo khoa ra,”Chúng ta tiếp
tục bài luyện tập động từ lần trước đi!”

“Ừm! Nhưng mà cô Lí, em…”

“Là Đường tiên sinh gọi điện thoại cho tôi, nên tôi nhất định phải làm tròn bổn
phận của mình!” Ngụ ý chính là, mặc kệ tôi và Đường Diệc Diễm đã xảy ra chuyện
gì, cô ấy chỉ phụ trách việc dạy học lấy tiền mà thôi.

Tôi bất đắc dĩ liếc nhìn Đồng Hân một cái.

Ngồi xuống bên cạnh cô Lí, tôi quay ra nói với các bạn cùng phòng, “Mọi người
cũng tới nghe một chút đi, cô Lí dạy rất hay!”

“Chúng ta bắt đầu nhé!” Vẻ căng thẳng trên mặt cô Lí khẽ giãn ra một chút, bắt
đầu lưu loát giảng bài, cuối cùng, ngay cả Đồng Hân đang đứng một bên cũng tiến
lại gần đây, tỏ ra hứng thú với bài giảng của cô ấy.

Bởi vì náo nhiệt hơn so với việc chỉ có một người nghe giảng, buổi học nhanh
chóng kết thúc, các bạn cùng phòng vẫn còn nhiều thứ muốn hỏi.

“Tôi ngày mai sẽ lại đến đúng giờ! Cô Lí gấp sách lại, lộ ra vẻ tự hào hiếm
thấy trên mặt.

“Được rồi, cô Lí, ngày mai cô nhất định phải tới nha!” Kết quả là Đồng Hân
nhiệt tình đứng ở cửa vui vẻ tiễn cô Lí về.

Đồng Hân khoa trương vẫy vẫy tay, xoay người, thì thào tự hỏi, “Thật không ngờ
tên Đường Diệc Diễm kia tìm giáo viên lại tinh mắt như vậy!”

Mặt của tôi lập tức trầm xuống.

“Khụ khụ khụ…” Bạn cùng phòng hảo tâm nhắc nhở cậu ấy.

“A… ha ha ha, tối nay hình như có chương trình trực tiếp, chúng ta lên mạng xem
đi!” Nhìn khuôn mặt âm trầm của tôi, Đồng Hân hận không thể cắn đứt lưỡi của
mình. “Tiểu Phi, chúng ta xem chương trình trực tiếp nhé!” Nói xong, lại hào
hứng bật máy vi tính lên, nhấp nháy một hồi, vừa vặn thấy người chủ trì chương
trình trên màn hình.

“Mau lại đây, qua đây!” Đồng Hân tỏ vẻ lấy lòng, kéo tôi ngồi vào vị trí trung
tâm, các bạn cùng phòng cũng xúm lại xem.

Đây là một bữa tiệc từ thiện, nữ MC mặc bộ váy dài màu đỏ, khuôn mặt tràn đầy
vẻ tươi cười, vô cùng quyến rũ.

“Như vậy, bây giờ chúng tôi xin mời người đại diện cho tập đoàn Đường thị lên
sân khấu phát biểu!” Vừa dứt lời, những tràng vỗ tay đồng loạt vang lên.

Đường thị, tập đoàn của ông nội Đường Diệc Diễm!

Sắc mặt của tôi phút chốc chợt biến đổi, không còn chút tâm tình nào xem tiếp
nữa.

Tôi xoay người đứng lên, trầm mặc đi đến ban công.

Tại sao rời khỏi hắn rồi, xung quanh tôi lại luôn hiện diện những thứ liên quan
đến hắn!

Hôm nay việc cô Lí đến đây là hắn đang muốn nhắc nhở tôi sao? Nhắc nhở tôi và
hắn còn chưa chấm dứt? Nhắc nhở tôi vẫn còn là vật sở hữu độc quyền của hắn?

Tôi không cần, tôi không muốn!!!

Tôi tuyệt vọng ôm lấy cánh tay, vất vả lắm mới quay lại được thế giới của mình,
tôi không muốn một lần nữa trở về nơi đó!!!

“Tiểu Phi!” Đồng Hân và các bạn cùng phòng theo tôi đến ban công, thân thiết
nhìn tôi.

“Tớ không muốn trở về, không muốn!” Tôi bổ nhào vào lòng Đồng Hân, thất thanh
khóc rống lên, những người khác cũng ôm lấy tôi, một đám nữ sinh gắt gao ôm
nhau khóc ô ô.

“Thật đúng là cảm động quá!” Tiếng nói mỉa mai đầy lạnh lùng vang lên.

Tôi ngẩng đầu, Đường Diệc Diễm đang đứng ngay trước cửa!!!

oOo

Ngồi trên xe của Đường Diệc Diễm, tôi sống chết bấu chặt vào thành ghế, vạch
kim trên bảng tốc độ đang không ngừng xoay kia cũng tựa như trái tim tôi, không
ngừng kéo lên, kéo lên nữa!!! Những hình ảnh đáng sợ trong lần theo hắn đua xe
trước đây lại nhảy lên.

“Diệc Diễm…” Đến cuối cùng, tôi vẫn là sợ hãi đến mềm nhũn cả hai chân, đôi mắt
ầng ậc nước đáng thương nhìn hắn.

“Xin anh, dừng lại đi!!!” Mắt thấy xe lao vào đoạn đường cao tốc, vận tốc càng
lúc càng nhanh, tôi nhắm chặt mắt lại, sợ hãi thét chói tai.

Một tiếng phanh xe sắc nhọn đột ngột vang lên giữa trời đêm!!!

Cuối cùng, Đường Diệc Diễm cũng dừng xe lại. Nhưng hắn không hề cử động, thậm
chí còn không thèm nhìn tôi.

Hai tay hắn gắt gao siết chặt tay lái, các đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

Không gian nhỏ hẹp chỉ có tiếng hắn ồ ồ thở dốc. Không khí quỷ dị đến đáng
sợ!!!

“Đường… Diệc Diễm?” Tôi sợ hãi khẽ chạm tay vào hắn, ai biết đầu ngón tay còn
chưa chạm đến cánh tay của hắn, Đường Diệc Diễm đã quay người sang, dùng cặp
mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi, tôi sợ tới mức rụt người lại, lưng đập vào
đệm ghế phía sau.

“Đau quá!” Tôi kêu lên.

“Đau?” Đường Diệc Diễm bất ngờ tiến lại gần, bóp chặt lấy cổ tôi, nét mặt hung
dữ, “Em cũng biết đau sao? Diệp Sương Phi, em cho rằng em là ai, em dựa vào cái
gì mà có thể như vậy với tôi, dựa vào cái gì?” Tiếng nói của Đường Diệc Diễm
gần như gào rống, hắn giống như một con dã thú bị thương, hung hăng bóp cổ tôi,
ngăn chặn thân thể của tôi.

“Diệc Diễm… buông tay ra!!!” Ánh mắt của hắn làm cho tôi thấy sợ hãi, hắn điên
rồi!

“Buông tay?” Tôi cố gắng hô hấp, lần này có lẽ tôi thật sự sẽ chết, tử thần
hình như đang vẫy tay với tôi. Mà tôi lại thấy sợ hãi, tôi không muốn chết,
không muốn chết! Tôi chỉ vừa mới bắt đầu cuộc sống mà thôi!

Tôi gian nan vươn tay ra, run run vuốt khuôn mặt đang vặn vẹo của Đường Diệc
Diễm “Em… em là Duyệt Duyệt! Diệc Diễm!”

loading...

Khi những ngón tay ấm áp của tôi chạm đến hai má lạnh lẽo của Đường Diệc Diễm,
đôi mắt đang sung huyết của hắn khẽ giật giật.

Hắn nhìn tôi, vẻ thống khổ trong mắt chợt loé, đành suy sụp buông tay ra!

Tôi khẽ vuốt vùng cổ đang đau đớn, từng ngụm từng ngụm thở phì phò.

Đường Diệc Diễm trở lại vị trí lái xe, ngửa đầu lên, ngực phập phồng.

“Đường Diệc Diễm, anh rốt cuộc muốn thế nào?” Tôi không thể chịu được nữa,
hướng về phía hắn gào to, nước mắt từng dòng lăn xuống, hắn muốn như thế nào
đây, muốn giết chết tôi mới cam tâm sao?

“Anh yêu em!” Đường Diệc Diễm cúi đầu nhìn về phía tôi, trong mắt hắn là nỗi bi
thương tôi chưa từng thấy bao giờ, cao ngạo như hắn lần đầu tiên có biểu tình
thất bại như vậy. Hắn nhìn thẳng vào tôi. Thâm tình?

“Anh yêu em, anh yêu em, chết tiệt, em lại không yêu anh! Nhưng anh yêu em,
liều mạng nhớ tới em, giống như một kẻ điên, nhưng em lại sống trong vui vẻ!”
Đường Diệc Diễm lại tiếp tục kích động, nắm lấy bả vai tôi, làm như cầu xin,
làm như hỏi, “Duyệt Duyệt, em có nhớ anh không?”

Tôi ngẩn ra, nhắm mắt lại, tôi đã có câu trả lời của mình.

Hắn muốn tôi nhớ hắn thế nào, thương hắn thế nào?

Ngay từ lúc đầu, hắn đã dùng mọi thủ đoạn ti bỉ tàn nhẫn để bức tôi đi vào
khuôn khổ. Rồi lại dùng phương thức cường bạo cướp đi lần đầu tiên của tôi, làm
cho tôi giống như một tù nhân, mạnh mẽ giam cầm tôi bên người hắn. Hắn bá đạo
nắm trong tay tất cả mọi thứ của tôi, khiến cho thế giới của tôi chỉ còn lại sự
đau khổ, khiến tôi mất đi linh hồn!!!

Một người đàn ông như vậy, muốn tôi phải yêu như thế nào đây?

Ngay từ lúc đầu, chúng tôi đã bước sai đường rồi!

Nếu như nói một năm này, hắn chậm rãi tích tụ tình yêu đối với tôi.

Như vậy, tôi chỉ có chồng chất thêm hận đối với hắn! Vô cùng căm hận!

“Diệp Sương Phi, em điên rồi!” Tiếng nói của Đường Diệc Diễm vang lên bên tai
tôi. “Tôi đã ăn nói khép nép như vậy khẩn cầu em, em cũng không cảm kích, em
nghĩ rằng tôi lấy lòng em là không thể sao?”

Tôi chua xót cười. Xem đi, người đàn ông này luôn lấy mình làm trung tâm, vĩnh
viễn ích kỉ như vậy!

Hắn căn bản không hiểu tình yêu là gì, chỉ biết dùng sức mạnh chiếm đoạt!

Đường Diệc Diễm xoay người tôi lại, làm cho tôi đối mặt với hắn. Miệng hắn mang
theo tiếng cười độc ác, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ một.

“Nếu em không yêu tôi, vậy thì hãy hận tôi đi! Tôi muốn em vĩnh viễn nhớ kĩ
tôi!!!”

Điên rồi! Người đàn ông này điên thật rồi!

oOo

Tôi biết hắn nói được làm được. Vì thế tôi thoả hiệp, quay trở lại nơi làm cho
tôi hít thở không thông kia. Hắn lại bắt đầu lặp lại những trò cũ, dùng tất cả
mọi phương thức để bức bách tôi, bố mẹ tôi, người thân của tôi, bạn bè của tôi…
Đi vòng vòng, chúng tôi lại trở lại điểm xuất phát, điều không thay đổi là nỗi
hận của tôi. Tôi hận hắn, từ đầu tới cuối chưa hề giảm bớt, giống như Đường
Diệc Diễm đã từng nói, tôi không yêu hắn, vậy thì hận hắn đi!

Hắn đã làm được, tôi hận hắn! Hận sâu sắc!

“Nôn!!!” Tôi đẩy mạnh thân mình Đường Diệc Diễm đang dán trên người tôi ra, ghé
vào mép giường nôn khan, tựa như muốn đem nội tạng nhổ ra.

Đường Diệc Diễm ngồi ở đầu giường, sắc mặt xanh mét, nắm tay siết chặt vang lên
tiếng khanh khách!!!

Chính là như vậy, hiện tại chỉ cần Đường Diệc Diễm cùng tôi quan hệ, dạ dạy lại
phát ra cảnh báo, mãnh liệt co rút qua đi chính là điên cuồng nôn khan, cho đến
khi kiệt sức mới thôi!

“Uống thuốc!” Đường Diệc Diễm đờ đẫn lấy lọ thuốc trên đầu giường, ném cho tôi
một viên, tựa như ném xương cho con chó nhỏ.

Thuốc! Là thuốc mà bác sỹ tâm lý kê cho tôi.

Hắn vẫn là thông minh, biết mang tôi đi khám bác sỹ tâm lý!

“Uống thuốc xong, tiếp tục!!!” Như là sợ tôi bình thường còn chưa đủ hận hắn,
Đường Diệc Diễm vẫn ngồi ở đó nhìn tôi cầm lấy viên thuốc màu trắng. Vừa nghe
xong lời hắn nói, tay tôi run rẩy, đánh rơi xuống.

“Đông.” Cho dù viên thuốc rất nhỏ, tôi vẫn nghe được tiếng nó rơi xuống, tựa
như trái tim của tôi!!!

Đường Diệc Diễm đi tới, ngồi xổm xuống, nhặt viên thuốc lên rồi đưa đến miệng
của tôi. “Nuốt vào…”

Không có nước, vị đắng chát của thuốc khi tiếp xúc với đầu lưỡi bắt đầu lan
tràn khắp trong miệng.

Tôi thống khổ nuốt vào, dạ dày lại run rẩy từng đợt.

“Đi lên!”

Tôi giống như một xác chết không hồn nằm chết lặng trên giường, không nhúc
nhích, mặc hắn luật động trên người tôi, tay siết chặt lấy nệm giường…

Xong việc, Đường Diệc Diễm chậm rãi đứng lên mặc quần áo vào, không buồn liếc
mắt nhìn tôi dù chỉ một cái, đi thẳng ra khỏi phòng.

Yêu tôi sao?

Đây là người từng luôn miệng nói yêu tôi sao?

Tôi lẳng lặng nằm trên giường.

Nước mắt đã khô từ lâu, lưu chẳng được! Tựa như trái tim lãnh khốc!

Đường Diệc Diễm, đây là tình yêu của anh sao?

Đây là sự trả thù của anh đối với tôi!!!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: