truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cấm tình – Chương 05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Một tiếng sau, Đường
Diệc Diễm mang tôi đi dùng cơm tại một nhà hàng sang trọng ở phía bắc thành
phố.

Kẻ có tiền vẫn là không giống với người thường, cái gì cũng dùng thứ tốt nhất.
Đường Diệc Diễm còn hơn cả thế. Ở một vài phương diện mà tôi biết, mỗi lần ăn
cơm ở bên ngoài hắn đều phải dùng bát đũa mới, ở quán bar cũng vậy, thứ gì cũng
phải mua mới. Hắn muốn nhìn bọn họ dỡ tem, sau đó rửa sạch toàn bộ trước mặt
hắn.

“Ăn nhiều một chút, mỗi lần ôm em chỉ thấy toàn xương!” Đường Diệc Diễm gắp một
ít thức ăn vào trong bát của tôi. Tôi nắm chặt đũa, rầu rĩ ăn, những người đang
đứng trước mặt nhìn chúng tôi ăn cơm làm cho tôi thấy không quen, còn cả lời
nói lộ liễu vừa rồi của hắn nữa, tôi liếc nhìn người phục vụ, khuôn mặt của cô
ấy dường như đỏ lên.

“Đêm nay anh thi đấu với ai?” Tôi đã gắng sức để thích ứng với kiểu đua xe nguy
hiểm đánh đổi cả mạng sống của bọn họ, cũng cố gắng bình tĩnh nhất có thể.
Đường Diệc Diễm đã từng bắt tôi phải ngồi trên xe một lần, nhưng chỉ một lần đó
thôi đã làm cho tôi nôn đến kiệt sức, sau đó là một tuần liền gặp ác mộng. Lần
nào cũng mơ thấy cảnh tôi bị hắn chộp lấy, lôi lên đỉnh của toà nhà cao tầng rồi
hung hăng đẩy xuống, máu chảy lênh láng.

Nhưng từ lần đó về sau, hắn cũng không ép buộc tôi nữa, thỉnh thoảng mới đưa
tôi đến tham gia mấy cuộc thi đấu kiểu này, chỉ nói tôi đứng ở điểm xuất phát
đợi hắn, đợi hắn một lần nữa đánh bại đối thủ.

Suốt thời gian qua, tôi đã một tháng không theo hắn tham gia kiểu thi đấu bán
mạng này, không hiểu hưng trí của hắn đến từ đâu, tóm lại, tôi nghĩ người bình
thường không thể đoán được ý nghĩ của hắn.

“Em không biết đâu!” Đưa một miếng thức ăn lên miệng, hắn lại gắp thêm một ít
bỏ vào trong bát của tôi, nhưng tôi hầu như không động đến chúng, giờ cũng sắp
chất thành một toà núi nhỏ rồi.

“Ừm!” tôi nhạt nhẽo cắn một miếng thịt. Thực ra, tôi một chút cũng không muốn
đi, loại cảm giác mạnh này làm cho tôi thấy sợ hãi, tôi không rõ sự hưng phấn
trên mặt những người đó từ đâu mà đến.

Đường Diệc Diễm từng nói với tôi, cảm giác đó tựa như ngồi ở trên mây, giống sự
phấn khích khi chinh phục một chiếc xe thể thao, lại tựa như khoái cảm khi bao
phủ trên người một phụ nữ.

Lúc ấy, tôi chỉ nhớ rõ mặt mình cũng sắp biến thành tôm hấp, đỏ ửng cả lên!

“Mau ăn đi!”Hắn lại gắp một miếng nữa bỏ vào bát tôi. Người phục vụ đứng bên
cạnh cũng thường xuyên giúp chúng tôi chuyển đầy bàn thức ăn. Thực ra hắn cũng
quá khoa trương, làm sao hai người có thể ăn được hết chỗ này.

So với số thức ăn đó, tôi vẫn thích ngồi trên một chiếc ghế nhỏ ven đường ăn
thịt nướng hơn. Những ngày tháng đó dường như đã là chuyện của đời trước.

oOo

Trận thi đấu này tất nhiên là bất hợp pháp, nhưng bọn họ không quan tâm, họ có
tiền nên sẽ có người thay họ thu dọn tàn cục.

Vài chiếc xe thể thao xa xỉ đã đậu sẵn trên đường băng rộng lớn. Không chỉ vậy,
tất cả số xe ấy đều được dùng tiền để cách tân. Bị cấm, trái pháp luật, càng
như vậy, họ lại càng hưng phấn.

Phần lớn đám người này đều là con nhà quý tộc, có lẽ từ khi sinh ra đến giờ đều
muốn gì được nấy một cách quá dễ dàng, nội tâm của họ trống rỗng, vì thế họ bắt
đầu theo đuổi những thứ hư không, thậm chí là cả cái chết!

Dù sao tất cả đều có thể làm cho những dây thần kinh vốn đã bị tê liệt trở nên
phấn khích, những người đó là thế, Đường Cũng Diễm cũng như vậy. Nhưng tôi thật
sự không biết tại sao tôi đã lãnh đạm đến như vậy mà lại khiến cho hắn hưng
phấn. Tôi không biết, cũng không muốn hỏi.

Đứng ở đường biên rộng lớn, nghe tiếng động cơ nổ vang, sự chán ghét vẫn cứ ập
tới. Dạ dạy giống như đã được trải qua huấn luyện, lại bắt đầu nôn nao.

Đường Diệc Diễm bị một đám con gái vây quanh ở trước xe thể thao của hắn. Bọn
họ đang vật lộn để được cùng đi với hắn trong trận đua sinh tử này. Tôi có cảm
giác, mỗi một lần đua xe Đường Diệc Diễm dường như đều xẹt qua trước mắt tử
thần, không có chút e dè nào. Hắn hoàn toàn liều lĩnh đến điên cuồng, làm cho
người ta nghẹt thở.

Hắn luôn luôn chiến thắng, trừ lần đó cùng với tôi, hắn dừng lại giữa chừng.

Cũng chính bởi lần đó, tôi đã trở thành vết nhơ duy nhất của hắn, cho nên hắn
không cần tôi ngồi bên cạnh hắn nữa.

Sự tranh đấu của đám con gái kia dường như đã có kết quả, một kẻ vênh váo đắc ý
tiến lên đứng bên cạnh Đường Diệc Diễm, kiêu ngạo dựa vào người hắn, tuyên cáo
thắng lợi của mình. Những người khác đều buồn bã tránh qua một bên.

Tất cả đều là những đứa con gái ngu ngốc! Vì hắn mà đấu đến tôi chết cô sống.

Mà hắn lại thích thú hưởng thụ cảm giác bị tranh đoạt.

Ngu ngốc!

Hắn vốn dĩ là kẻ máu lạnh. Đây chẳng qua chỉ là trò chơi trong chốc lát của hắn
mà thôi.

Ngay lúc mọi người nghĩ tất cả đã sắp xếp ổn thoả, một bóng người bỗng xuất
hiện trên đường băng, lập tức tiến về phía xe thể thao của Đường Diệc Diễm, giữ
chặt tay của cô gái kia, hai người tranh cãi kịch liệt.

Từ xa nhìn lại, tôi chợt nhận ra bóng người quen thuộc đó, hình bóng vốn đã
được đóng chặt trong trí nhớ của tôi. Thời khắc người đó xuất hiện lại làm nó
mở ra.

Là người con trai có nụ cười ấm áp ấy.

Sao cậu ấy lại đến đây?

Đây vốn không phải là thế giới của cậu ấy, cậu ấy không nên đến nơi này.

Nhưng đây lại là thế giới của tôi sao?

Tiếng cãi cọ càng lúc càng lớn, người xúm lại xem cũng ngày một đông. Tôi chỉ
nghe được tiếng cô gái kia quát lên với cậu ấy một tiếng: “Cút!”

Cũng chỉ một tiếng đó thôi mà thân mình cậu ấy đông cứng tại đó. Một chút cũng
không nhúc nhích.

Chắc là rất đau đớn! Trái tim nhất định rất đau đớn!

Trận đấu vẫn được diễn ra!

Khi tên con trai đứng ở vị trí trung tâm cầm cờ vung lên, mấy chiếc xe thể thao
sáng chói đồng loạt nổ động cơ, những âm thanh xé gió nổi lên, tiếng la hét vui
mừng vang khắp bốn phía. Một nhóm người phấn khích đứng cổ động ở bên đường,
thét chói tai, tất cả đều điên cuồng.

Bao gồm cả tôi.

Trong lòng đã tự nhủ, không được tới gần người đó, không thể. Nhưng tôi vẫn
đang tiến lại bên cậu ấy.

Cậu ấy suy sụp ngồi ở ven đường, cúi đầu, không còn đâu thần thái tươi vui của
ngày hôm đó nữa, chỉ có tuyệt vọng.

Loại tuyệt vọng này, tôi rất quen thuộc. Loại tuyệt vọng làm cho người ta không
thở nổi.

“Cậu không sao chứ?” Hôm nay lại đến lượt tôi hỏi như vậy.

Cậu ấy ngẩng đầu lên, liếc nhìn tôi một cái, rồi lại kéo mi mắt xuống, thản
nhiên nói: “Là bạn à?”

loading...

Một câu nói “là bạn à” của cậu ấy lại khiến cho trái tim tôi nhảy nhót một
trận, cậu ấy còn nhớ rõ tôi!

“Cậu không sao đấy chứ?” Tôi ngồi xuống bên người cậu ấy, cũng không biết nên
nói gì cho phải, chỉ có thể lặp lại câu hỏi vô vị kia giống như một con ngốc!

“Cậu thấy tôi ổn lắm sao?” Đầu cậu ấy cúi thấp, miệng hừ hừ.

“Trước kia cô ấy không như vậy đâu, chúng tôi rất hạnh phúc bên nhau. Nhưng sau
khi cô ấy quen mấy người đó lại trở nên thích hư vinh, ngày càng ham muốn nhiều
vật chất. Bố mẹ tôi chỉ làm kinh doanh bình thường, tôi cũng đã cố gắng hết sức
để có thể đáp ứng cô ấy, nhưng mà tại sao cô ấy vẫn cảm thấy không đủ…” Vừa dứt
lời, cậu ấy liền úp mặt xuống hai bàn tay.

Thanh âm nghẹn ngào.

Trái tim của tôi không cảm nhận được. Đây chắc là tình yêu, chân thành yêu một
người bất chấp tất cả.

“Thực ra… trái tim đã thay đổi , cho dù cậu dùng cách gì cũng không thể tìm lại
được, cho dù cậu có trở nên giàu có như hắn, cô ấy cũng vẫn không thoả mãn,
lòng tham không đáy vốn không có điểm dừng!” Tôi ngửa đầu, nhìn bầu trời giăng
đầy sao, khẽ thở dài.

Cậu ấy quay đầu lại nhìn tôi, có chút ngạc nhiên.

“Hôm đó, cậu cũng như vậy sao? Cho nên mới khóc?”

“Tôi…” Nếu tôi chỉ có như vậy, mọi việc thật đơn giản biết bao.

Tôi chua xót lắc đầu “Chuyện của tôi so với cậu tưởng tưởng còn phức tạp hơn
nhiều!” Phức tạp đến mức, tôi không biết nên giải thích như thế nào.

Cậu ấy gật gật đầu, làm như đã hiểu, lại tựa như chưa rõ.

“Cậu còn muốn tiếp tục chờ ở đây sao?”

“Chờ đi!” Cậu ấy ngửa đầu thở dài, bất đắc dĩ.

“Cần gì phải vậy, cô ấy căn bản không xứng!” Vừa nói xong, tôi lập tức thấy hối
hận, hận không thể cắn đứt lưỡi của mình. Nói như vậy có phải giống như có chút
vui sướng khi người ta gặp hoạ.

“Đúng vậy, không đáng! Nhưng tôi muốn cho cả hai một cơ hội cuối cùng!” Cậu ấy
nhìn tôi, ánh mắt nhẹ nhàng chuyển động, biểu lộ một loại cảm xúc mà tôi không
hiểu. Đó là cảm giác thế nào, tôi cũng không rõ.

Rất nhanh, tiếng nổ của động cơ lại vang lên, phía trước, những âm thanh gào
thét điên cuồng ngày càng rõ.

Không ngoài dự đoán, tôi nhìn thấy chiếc xe màu đỏ của Đường Diệc Diễm đang dẫn
đầu, trở lại vạch xuất phát đầu tiên.

Tất cả mọi người ùa lên như ong vỡ tổ bủa vây lấy họ, hoan hô, hét chói tai.

Cuối cùng, tiếng mở sâm panh “bành” một tiếng, rượu tràn ra khắp nơi.

Thật là có phong cách!

Người thua cuộc phẫn nộ dùng chân đá xe của mình, không cam lòng đi đến bên
người Đường Diệc Diễm, lấy ra một xấp giấy màu đỏ đủ để làm cho người ta phát
cuồng.

Tôi nhìn trong mắt mỗi người ở đây đều loé ra ánh sáng.

Lại muốn bắt đầu sao?

Đường Diệc Diễm tiếp nhận tập tiền kia, ánh mắt khinh khỉnh,vẻ tự đắc.

Cánh tay dài nhẹ nhàng vung lên, tiền bay đầy trời.

Những tiếng thét chói tai lập tức vang lên đầy kích thích. Tất cả mọi người đều
cúi người xuống, miệng cười như điên. Luồn lách thân mình như những con sói bị
đói, tranh nhau nhặt tiền, nét mặt vui mừng, vặn vẹo… Tất cả đều là một đám
người bình thường thì áo mũ chỉnh tề, che giấu bản chất.

Mà Đường Diệc Diễm lại tao nhã ngồi trên xe thể thao của hắn, vui thích nhìn
tất cả.

Hắn lạnh lùng cười, có chút nặng nề, đôi ngươi sáng bóng thoáng trầm lại.

Điên rồi! Tôi lạnh lùng nhìn về phía hắn đang đứng.

“Bây giờ cậu không qua đó được, ở chỗ này chờ tôi!” Tôi biết Đường Diệc Diễm sẽ
đi xe đến nơi đó. Tôi quay lại nói với người đang đứng phía sau, cậu ấy đang
ngẩn người xem cảnh tượng trước mắt, ngây dại nhìn tiền bay tán loạn đầy trời
và cả đám người đang điên cuồng cướp đoạt kia.

Tôi chạy đến trước đường băng, tên con trai tóc dài lần trước nhìn thấy tôi vội
tỏ ra kinh hỉ: “Chị dâu, vừa nãy Lão Đại bảo em lấy xe đón chị đến địa điểm
chúc mừng!” Chắc vừa rồi hắn đang tìm tôi.

“Ừm!” Tôi khẽ gật đầu “Ở chỗ nào, anh cho tôi địa chỉ được không ? Tôi còn có
chút việc!”

“Nhưng mà…”

“Mau lấy ra đi, nếu không anh ấy sẽ mất hứng!”

“Được rồi, chị dâu, chị nhất định phải đến nhanh đó!” Tóc Dài đưa cho tôi danh
thiếp “Chính là quán bar này, mới mở, nghe nói là rất tuyệt!”

“Được…” Tôi liếc nhìn một cái.

Nói xong, tôi chạy lại chỗ cậu ấy đang chờ tôi, quả nhiên vẫn còn ngồi đó.

“Cậu có xe không?” Tôi nhún vai.

“Có!” Cậu ấy chật vật đứng dậy, chỉ chỉ về chiếc xe cách đó không xa.

Trên mặt tôi xuất hiện vài vạch đen, cái này… cũng được sao?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: