truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Cảm ơn định mệnh đã để anh được gặp em – Chương 03 

Đăng ngày 19/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Ba người đang ăn kem và trò chuyện vui vẻ thì một giọng nam vang lên, xen vào bầu không khí ấm áp này
loading...

tiểu thuyết tình yêu | Cảm ơn định mệnh đã để anh được gặp em – Chương 03 – đọc truyện online

Tuyết nhi, ăn nhiều một chút. Chẳng phải con rất thích kem dâu sao??? ” Lệ Nhi dịu dàng cất giọng, đẩy ly kem dâu về phía An Tuyết Nhi.

“ Nói ra thì quả thật có điểm trùng hợp nha. Cả hai người, trong tên đều có cùng một chữ Tuyết. Hơn nữa, cả hai đều thích ăn kem dâu. Đây đúng là duyên phận mà. ” Lệ Nhi mỉm cười, giọng điệu đùa vui một cách hăng hái.

“ Ân, đúng a~ Cô ơi, chúng ta nếu có duyên như vậy, cô có thể làm bạn với con được không??? ” An Tuyết Nhi hồn nhiên, mỉm cười tươi tắn nói.

“ Kết bạn??!! Cô bạn nhỏ, tại sao con lại muốn kết bạn với cô??? Chúng ta ngoài trừ trong tên trùng một chữ, và cùng thích ăn kem dâu ra, thì đây chỉ là lần đầu chúng ta gặp mặt. Hơn nữa, chúng ta chưa chắc sau này sẽ còn gặp lại, thì tại sao con lại muốn kết bạn với cô??? ” Tuyết Dung mỉm cười hỏi lại.

“ Tại vì con cảm thấy chúng ta có duyên, nhất định hai chúng ta sẽ rất hợp nhau. Vả lại, cô là bạn thân của cô giáo, nên sau này khi cô đến gặp cô giáo, chúng ta có thể gặp lại nhau rồi. Con thật sự rất muốn kết bạn với cô!! Vậy thì chúng ta kết bạn với nhau được không cô??? Đi mà cô. ” An Tuyết Nhi nắm lấy tay Tuyết Dung lắc nhẹ, nũng nịu trả lời. Đôi mắt long lanh to tròn nhìn thẳng vào Tuyết Dung, trông rất đáng yêu, khiến cho người ta không thể nào từ chối cô bé được.

“ Được rồi, chúng ta kết bạn. ” Tất nhiên, Tuyết Dung cũng không ngoại lệ, nên đã gật đầu đồng ý.

(TT: Tiêu rồi, tỷ cắn câu rồi. Chúc mừng tỷ, tỷ đã trở thành con cá trên thớt của bé Tuyết Nhi nhà ta rồi >o<. BN: thế ta có thể mở cửa hàng kinh doanh dụng cụ nhà bếp để bán cho bé Tuyết Nhi rồi a~ =]]~.)

“ Tuyết nhi…. ”

Ba người đang ăn kem và trò chuyện vui vẻ thì một giọng nam vang lên, xen vào bầu không khí ấm áp này.

“ Chú Trương!! ” An Tuyết Nhi vui mừng, vẫy tay với nam nhân đang tiến đến.

“ Cô Tần. ” Trương Thế Sơn gật đầu chào hỏi Lệ Nhi.

“ Rốt cuộc cũng tìm được con rồi, làm ta sợ hết hồn. Ta cứ tưởng con lại bị người ta bắt cóc nữa chứ. ” Trương Thế Sơn trêu đùa, xoa đầu Tuyết Nhi.

“ Con chờ lâu quá, không thấy papa đến đón, nên cô giáo và bạn cố ấy mới đưa con sang đây ăn kem. Thuận tiện vừa ăn vừa chờ. ” An Tuyết Nhi cười tươi trả lời.

“ Chú Trương, đây là bạn của cô con. Tên của cô ấy là Tuyết Dung, trùng hợp lắm phải không??? Trong tên của cô ấy cũng có một chữ Tuyết giống tên của con, hơn nữa con và cô ấy cũng đều thích kem dâu nha. ” Tuyết Nhi vui vẻ giới thiệu, vẻ mặt như thể cô bé vừa tìm thấy bảo bối vậy.

“ Chào cô. ” Trương Thế Sơn mỉm cười, chào Tuyết Dung.

“ Chào anh. ” Tuyết Dung cũng theo lễ phép, gật đầu chào lại.

“ Cô Tần, hôm nay ba của Tuyết Nhi bận việc, nên nhờ tôi đến đón. Bây giờ nếu không còn gì nữa, tôi muốn đưa Tuyết Nhi về nhà. Vì lát nữa tôi còn có việc phải làm nữa. ” Trương Thế Sơn ôn tồn giải thích.

“ Được chứ, nếu vậy anh cứ đưa cô bé ra về. ” Lệ Nhi biết người trước mắt là đồng nghiệp và cũng là bạn thân của ba Tuyết Nhi nên cô hoàn toàn an tâm.

“ Tuyết Nhi, tối về nhớ làm bài tập nha. ” Sau đó, Lệ Nhi quay sang cô bé, nhẹ giọng dặn dò Tuyết Nhi.

“ Dạ được” Tuyết Nhi cười, gật đầu vâng lời.

“ Chờ chút, con mang theo kem về ăn. ” Lúc này, Tuyết Dung vẫy tay nhờ người bồi bàn đem ly kem mà Tuyết Nhi vẫn chưa kịp ăn, đóng hộp để cô bé tiện mang về.

Sau khi tiếp nhận ly kem, An Tuyết Nhi lễ phép chào hỏi Lệ Nhi và Tuyết Dung. Sau đó, cô bé theo Trương Thế Sơn về nhà. Trương Thế Sơn cũng theo lễ xã giao, gật đầu chào từ biệt Tuyết Dung và Lệ Nhi.

____________________________

“ Lệ Nhi!!! ” Tuyết Dung vừa bước vào cửa phòng học thì nhìn thấy Lệ Nhi đang lo lắng đứng đó.

“ Tuyết Dung, sao cậu lại đến đây??? Không phải Tịnh Hà bảo hôm nay sẽ đến đón mình sao??? ” Lệ Nhi ngạc nhiên hỏi.

“À, cô ấy đột nhiên phải họp gấp, nên nhờ tớ đi thay thế giùm. Dù sao tớ cũng đã xong việc rồi, cho nên thuận tiện ghé sang thôi mà. ” Tuyết Dung cười giải thích.

“ Thật ra các cậu không cần phải lúc nào cũng luôn bên cạnh tớ. Tớ bây giờ đã không sao rồi. Các cậu không cần lo lắng cho tớ nữa đâu. ” Lệ Nhi cười nhẹ nói.

Nhưng cô biết rất rõ, hai cô bạn thân này, bất kể là bận thế nào đi chăng nữa, cũng luôn dành thời gian bên cạnh cô. Mỗi ngày khi cô tan trường thì đều luôn luân phiên đến đón cô.

Cả hai chỉ sợ nếu họ không ở bên thì cô sẽ nhớ lại chuyện trước đây mà làm chuyện khờ dại. Thử hỏi trước tấm lòng đó của họ, bảo cô làm sao không cảm động, không cố gắng vượt qua đau khổ mà đứng dậy một lần nữa được cơ chứ.

“ Làm gì có a. Chẳng qua là tớ tiện đường nên ghé qua thôi mà. ” Tuyết Dung cười ngượng phản bác.

Thật ra những gì Lệ Nhi nói đều đúng. Cả Tuyết Dung cùng Tịnh Hà đều vẫn còn lo lắng cho Lệ Nhi. Bọn cô sợ rằng nếu cả hai không ở bên thì Lệ Nhi sẽ cô đơn, sẽ nghĩ đến chuyện cũ mà nghĩ quẩn. Cho nên bất luận khi nào hay ở đâu, cả hai đều luôn thay nhau ở bên cô. Nói khó nghe hơn chút nữa là giám sát Lệ Nhi mà thôi.

“ Cô ơi…. ” Lúc này thì một giọng nói non nớt vang lên, đánh vỡ bầu không khí trầm mặc.

“ Tuyết nhi, con đến đúng lúc lắm đó. Bây giờ cô phải đi họp, con ở đây cùng cô Tưởng nha. Chờ chút nữa thì ba con sẽ đến đón. ” Lệ Nhi nhẹ giọng dặn dò Tuyết Nhi.

“ Tuyết Dung, mình bây giờ phải đi họp. Bạn trông con bé hộ mình chút nha. Lát nữa, ba con bé sẽ đến đón con bé ngay. ” Lệ nhi quay sang nói với Tuyết Dung.

“ Được rồi, cậu cứ đi đi. Cứ giao con bé cho mình. ” Tuyết Dung liền nhanh chóng gật đầu đồng ý.

“ Tuyết Nhi, chúng ta ra ngoài đứng được không??? Cô không thích máy lạnh cho lắm, đứng ở đây cô cảm thấy không khỏe. ” Sau khi Lệ Nhi rời khỏi, Tuyết Dung khom người, hỏi nhỏ Tuyết Nhi.

“ Dạ được. ” Tuyết Nhi không nói hai lời liền nghe theo. Sau đó, cả hai cùng nhau bước ra cổng trường. Hai người một lớn một nhỏ, cứ ngồi trên ghế đá ven đường, vừa uống nước vừa chờ.

Chẳng mấy chốc đã nửa tiếng trôi qua.

“ Tuyết Dung!!! ” Lệ Nhi từ trong trường bước ra, từ phía sau gọi hai người.

“ Lệ Nhi.. ”

“ Cô ơi… ”

Tuyết Dung cùng Tuyết Nhi đều cười vui vẻ, vẫy tay với Lệ Nhi.

Nhưng đúng lúc này, một chiếc xe khách mười sáu chỗ đột nhiên dừng lại ngay chỗ hai người. Cánh cửa xe được mở ra, hai người đàn ông lạ mặt xuống xe, bắt lấy Tuyết Nhi, lôi cô bé lên xe.

“ AAA, thả cháu ra!!!!!! ” Tuyết Nhi la lớn cầu cứu.

“ Các người đang làm gì ??? Mau thả con bé ra!!!!!!!! ” Tuyết Dung tiến lại, mạnh mẽ kéo lại Tuyết Nhi thoát khỏi người đàn ông kia. Bỗng dưng, cô cảm thấy phía sau có thứ gì đó đập vào đầu mình. Chẳng mấy chốc, cô đã lâm vào hôn mê.

Hai gã đàn ông, mang Tuyết nhi và cả Tuyết dung lên xe. Sau đó, chiếc xe khách nhanh chóng rời khỏi.

“ Tuyết Dung!!!! Tuyết Nhi!!!! ” Lệ Nhi lo lắng chạy ra. Nhưng đã không còn kịp nữa, vì chiếc xe đã rời khỏi.

“ Đúng rồi, ba Tuyết Nhi, phải gọi cho ba Tuyết Nhi. ” Lúc này, Lệ nhi mới nhớ đến ba của Tuyết Nhi làm cảnh sát. Cho nên cô nhanh chóng lấy điện thoại từ trong túi ra, sau đó vội vã nhấn số cần gọi.

Hết chương 3

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: