truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 4.05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Cô cảm thấy món quà đặc biệt này nhất định không rẻ, do dự có nên nhận hay  không. Anh để sôcôla vào tay cô: “Con gái không phải thích ăn mấy thứ  này sao? Nếu em không thích thì cho Thẩm Tam Nguyệt và Cát Ngôn.” Cô đột nhiên cảm thấy anh rất lịch sự và khách sáo, nhưng có gì đó giả tạo, khiến cô cảm thấy khó hiểu, hoang mang với một đống lý do không biết tại sao. Cô đang muốn hỏi anh, kết quả của việc nộp đơn xin vào học đã có chưa, cụ thể là khi nào anh đi, hay là vẫn ở lại, cô sợ anh sẽ lại không vừa ý, nói cô phiềnphức. Sau khi thi xong IELTS, Vu Hữu Dư rất hiếm khi ở phòng tự học. Mặc dù ngày nào Lâm Tiểu Niên cũng ghé qua nhưng không nhìn thấy anh.  Thanh sôcôla Ý mà anh tặng vẫn đặt trên bàn học của cô. Mỗi ngày khi ngẩng đầu nhìn nó, cô không tránh khỏi buồn phiền. Cô tự hỏi lòng mình, khi nào anh sẽ đi? Cô băn khoăn không biết có nên tặng anh quà lưu niệm không? Suy cho cùng, Vu công tử đối xử với cô cũng không bạc. Cô thử gọi điện cho anh, anh nhận nhưng không lên tiếng. Lâm Tiểu Niên giống như đứa trẻ làm sai chuyện, lắp bắp hỏi: “Sư huynh  dạo này bận gì vậy?”.

Hình như anh đang giận, tắt điện thoại, không nghe cô nói hết. Lâm Tiểu Niên nhìn chằm chằm vào điện thoại mắng anh là đồ xấu xa, mắng một lúc vẫn chưa bõ tức, cô liền xóa số điện thoại của anh trong máy cô. Lúc tâm trạng không tốt, Lâm Tiểu Niên tự mua cho mình một que kem, vừa đi vừa ăn.

Ăn và ăn, nhưng cảm thấy nuốt không trôi, cô nhớ lại tối hôm Quan Lan vu oan cô lấy ví tiền của cô ấy, ở sân trường, Vu Hữu Dư đi bộ cùng cô một đoạn. Sau đó, anh nói: “Anh có thể dùng tiền của em mời anh ăn kem không?”. Sau tối hôm đấy, cô đủ bình tĩnh để đối mặt với Quan Lan, Thẩm Tam Nguyệt, và  đối diện với bản thân. Lần đầu tiên, Lâm Tiểu Niên cảm thấy hình như bản thân mình đã làm sai gì đó, nhưng rốt cục sai ở đâu? Vu công tử đang giận cô chăng? Nhưng vì cái gì cơ chứ? Lẽ nào là vì lúc nghỉ hè anh gọi điện cho cô hỏi có nhớ anh không mà cô không trả lời? Cô cũng có chút nhớ anh nhưng câu đó cô không thể nói thành lời được. Rõ ràng là đầu mùa xuân, tại sao lại lạnh hơn cả mùa đông vậy nhỉ? Lâm Tiểu Niên đút tay vào túi áo, vừa đi vừa đá sỏi trên đường, trong lòng thấy khó xử, lại có một chút gì đó không cam tâm. Chân cô đá mạnh, viên sỏi tròn lăn lông lốc ra xa, lăn lông lốc một lúc rồi dừng lại dưới một đôi giày thể thao màu xám đậm.

 “Sư tỷ không nên đá sỏi để trút giận chứ?” Nhìn ngược qua ánh đèn, thấy rất rõ người đó chính là tiểu sư đệ, khuôn mặt mập mờ và ảm đảm. Cô bối rối cười: “Đâu có, sư tỷ có giận đâu?”.

Tiểu sư đệ bĩu môi: “Vu sư huynh đang hẹn hò cùng với một cô gái đẹp khác ở quảng trường nhỏ của nhà phát triển tố chất mà sư tỷ đại lượng như vậy sao?”.

Vu công tử hẹn hò với người khác!

Nghe được tin đấy, Lâm Tiểu Niên đứng bần thần, ngay lập tức nở một nụ cười: “Anh ấy hẹn hò thì có liên quan gì đến sư tỷ?”.

 “Vu sư huynh là bạn trai của sư tỷ mà.” Tiểu sư đệ thấy không bình thường: “Lẽ nào…”.

 “Không phải đâu.” Lâm Tiểu Niên hình như đang giận dỗi, lạnh nhạt nói.  “Không phải cái gì?” Tiểu sư đệ gặng hỏi.

 “Vu sư huynh từ trước đến giờ không phải là bạn trai của tỷ.” Cô nói rất bé, có gì đó tủi thân đến nỗi mà tiểu sư đệ không nghe rõ, chỉ cho rằng cô đangoán trách.  “Sư tỷ!” Tiểu sư đệ nhìn khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy trắng ấy, sắc mặt

không được tự nhiên, mau chóng đưa tay đỡ cô. Tiểu sư đệ thấy cánh tay mình đau nhói, tay của cậu bị người khác kẹp chặt.

 “Hai người ở đây làm gì thế?” Vu Hữu Dư khuôn mặt tối sầm lại đứng ở bên  cạnh cô, nhưng không nhìn cô, chỉ chằm chằm nhìn tiểu sư đệ. Giọng nói khó chịu: “Tránh xa cô ấy ra.”

Lâm Tiểu Niên liếc nhìn cô gái trang điểm xinh đẹp đứng ở bên cạnh Vu công tử thấy rất ngạc nhiên. Một cô gái rất đẹp, cô ấy đã từng nhìn thấy nhiều người đẹp, nhưng những người có phong cách như thế này thì lại rất ít. Toàn thân cô gái ấy lộ rõ sự trong sạch, dường như không vương chút bụi trần nào. Trong lòng cô băn khoăn, rồi chợt hiểu rõ, Vu Hữu Dư không thể bỏ qua người con gái ấy. Cô bất giác dựa vào người của tiểu sư đệ, giọng của cô nhẹ nhàng nói:

“Chúng ta đi nào, đừng làm phiền người khác.”

Tiểu sư đệ bật cười, kéo tay cô, gật đầu: “Đệ đã giữ được chỗ ở phòng đọc sách của thư viện rồi.”

 “Lâm Tiểu Niên, hôm nay em dám đi…” Vu công tử thở gấp, trong mắt hình như có lửa, đến cả giọng cũng có cảm giác như muốn thiêu cháy người khác. Cô sợ sự quan tâm ghê gớm và sự dịu dàng thái quá của anh, nên càng  không dám dừng lại, kéo tiểu sư đệ chạy.  “Em còn chạy?” Vu Hữu Dư phẫn nộ, đuổi theo, từ đằng sau cô nắm được vạt áo của cô, tay kia lùa lên trước ngực cô để giữ cô.

Lâm Tiểu Niên trong lòng thấy không yên, quay đầu lại cắn vào vai anh một cái. Cô nghe thấy tiếng mắng chửi của anh, sau đó cảm thấy dạ dày co thắt lại, chua chua cay cay nơi sống mũi, nước mắt bắt đầu trào ra. Không phải vì tủi thân, cũng không phải vì tức giận, cũng không phải vì buồn  bã, cô muốn khóc, vì khoảnh khắc ấy, trái tim cô đã mềm nhũn như nước biển  mênh mông. Gặp tình huống bất ngờ này, Vu Hữu Dư bối rối, không biết nên làm thế nào:

“Lâm Tiểu Niên, em đừng khóc!”.

Cô vội vàng lau nước mắt, kiên cường ngẩng đầu nói với anh: “Em làm sao mà phải khóc?”. Bởi vì bạn trai trên danh nghĩa của cô lại hẹn hò với người con gái khác cho nên cô muốn khóc? Bời vì không cưỡng lại được sức mạnh của anh nên cô muốn  khóc? Vì trước đây anh không để ý đến cô, mà bây giờ lại khiến cô có cảm giác anh vẫn còn rất quan tâm đến cô, cho nên cô muốn khóc?

Những điều đấy, đều không phải là ý muốn của cô à! Nhưng, tại sao một góc trái tim cô vẫn hờ hững như vậy?  “Chúng ta đi thôi.” Cô nắm lấy vạt áo của tiểu sư đệ, khẽ bước đi. Vu Hữu Dư không chặn cô lại nữa, đứng trơ trơ nhìn hai người bọn họ đi xa.

Cô gái đứng bên cạnh hình như đã hiểu mọi chuyện liền cất tiếng hỏi: “Cô ấy là Lâm Tiểu Niên?”. Vu Hữu Dư gật đầu: “Đúng! Việc theo đuổi này thật phiền phức chết đi được.” Cô gái im lặng, nhưng nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh: “Chị lại không

nghĩ như thế.”

Lâm Tiểu Niên không đi cùng với tiểu sư đệ đến thư viện, mà một mình đến phòng tự học, cô chán nản ngồi viết từ đơn cấp sáu.

Cát Ngôn tìm cô đi mượn sách tham khảo, hỏi cô một câu: “Gần đây không nhìn thấy cậu và Vu công tử đến phòng tự học?”.

Lâm Tiểu Niên phân tán tư tưởng viết một loạt những kí hiệu lên giấy, khẽ  trả lời: “Anh ấy bận!”.

Quả thực Vu công tử rất bận, mười ngày nửa tháng cũng không gặp được một lần. Lâm Tiểu Niên nghĩ, mọi người cuối cùng đi tìm việc chính đáng cho bản  thân mình, không để ý nhiều đến chuyện hàng ngày của cô nữa. Hơn nữa, dựa vào cái gì quan tâm đến việc của cô chứ?

Thời tiết ấm dần, nhưng Lâm Tiểu Niên cảm thấy lạnh hơn, mấy ngày rồi chân  tay lạnh toát, cuối cùng cô cũng bị cảm.

Cô muốn rót một cốc nước nóng để uống thuốc, nhưng bình nước nóng không có nước. Cô bắt đầu nhớ lại lúc đầu khi Vu Hữu Dư làm bạn trai cô, đều giúp cô mang nước nóng đến, mặc dù nước nóng đấy là do bạn cùng phòng đun hộ. Nghĩ lại, Vu công tử đối xử với cô cũng không tồi, khó tránh những lúc cô vương vấn nhớ lại giây phút bên anh. Tối hôm đó, Tam Nguyệt trở về ký túc, thấy cô sốt rất cao, nhanh chóng đưa cô đến bệnh viện. Tiêm thuốc giảm sốt, mua một ít thuốc, sau đó mới về ký túc.

Buổi sáng ngày thứ Hai, Cát Ngôn và Thẩm Tam Nguyệt cười giễu cợt:

“Nhớ Vu công tử thì đi tìm anh ấy đi, trong mơ cũng gọi tên người ta. Lâm Tiểu Niên cậu yêu đương đến mức như vậy sao?”.

Cô có lý do gì đi tìm anh? Lâm Tiểu Niên trùm chăn qua đầu rồi ngủ tiếp. Mùa xuân năm ấy, toàn quốc lao đao với đại dịch SARS, toàn dân sợ hãi. Rất nhiều người nghe thấy hai chữ “cúm sốt”, đều nâng cao cảnh giác. Lâm Tiểu Niên sốt rất lâu, ho rất nặng,  nhà trường đành cách ly cô để theo dõi. Vì bị cách ly theo dõi nên cô bị nhốt trong một căn phòng của nhà khách trong  trường, cô ăn uống và sinh hoạt trong đấy.Tự do lớn nhất là mỗi chiều đều được xuống lầu đi bộ một tiếng.Trên tivi hàng ngày đều thông báo Bắc Kinh có rất nhiều người bị nhiễm dịch, còn có nhiều người tử vong. Tóm lại, bầu không khí rất bí bách. Đài phát thanh của trường thông báo đi thông báo lại tình trạng và dấu hiệu của bệnh, so với tình hình của cô cũng không khác là bao. Cô hiểu rằng căn bệnh này không thể chữa khỏi được, cho nên cô rất sợ không giữ được tính mạng của mình.

Mặc dù lúc nào Tam Nguyệt và Cát Ngôn cũng gọi điện an ủi cô, nhưng tinh thần cô ngày càng xuống dốc, thậm chí cô đã bắt đầu viết nhật ký cho bố mẹ, cho Kiều Hoài Ninh, cho Vu Hữu Dư. Cô chết rồi, bọn họ sẽ đọc những suy nghĩ của cô trong những phút giây này. Bố mẹ là chỗ dựa vững chắc nhất trong tim cô, tất cả sức mạnh của cô đều từ họ mà có, cô nói kiếp sau vẫn muốn làm con gái của bọn họ để hạnh phúc, để vui vẻ!

Cô chết rồi, Kiều Hoài Ninh có đau khổ không? Cô chỉ muốn mình trực tiếp hỏi anh. Nhưng bây giờ cô vẫn không nghĩ được câu trả lời, vì không có dũng khí, cho nên mới hèn nhát như thế. Đến Vu Hữu Dư, cô có rất nhiều lời muốn nói với anh, nhưng câu quan

trọng nhất đó là: “Em sẽ nhớ anh!”

Lâm Tiểu Niên bần thần ở khu nhà đó mấy ngày. Hàng ngày ngoài việc xem tivi, thì đều nghĩ vớ nghĩ vẩn. Lúc vào khu nhà đó ở gấp gáp quá, cô không mang theo sạc pin, điện thoại hết pin, nên rất ít liên lạc với bên ngoài. Hàng ngày cô chỉ nhìn thấy một người đó là bác sĩ của trường đến đo nhiệt độ và tiêm cho cô. Bố mẹ của cô không biết chuyện cô bị cách ly, mấy ngày trước, nhân tiện

lúc máy còn pin cô gọi điện cho bố mẹ, thông báo là cô vẫn bình an. Lúc đó, cô vẫn nhắc nhở bọn họ chú ý an toàn, ít đến những nơi có đông người.

Sau đó, cô nói với mẹ cô: “Nghỉ hè về nhà, con sẽ nấu cho mẹ một bữa  thật ngon, mẹ ăn thức ăn do Tiểu Niên nấu, mẹ cũng sẽ tự hào con gái mẹ cũng  không tồi mẹ nhỉ?”.

loading...

 “Con bé ngốc này, làm sao mà suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn?” Mẹ Lâm Tiểu Niên  dường như cảm thấy con gái mình có gì đó rất lạ, nhưng không biểu lộ được thành lời. Mẹ cô trách bố cô: “Chúng ta mất công đẻ ra một đứa con gái xinh đẹp và thông  minh, vậy mà chả có chút nhu mì nào cả.” Bố cô phản đối: “Con gái vẫn mạnh mẽ hơn chúng ta.”

Sau khi Lâm Tiểu Niên bị cách ly, Tô Bắc Hải có đến thăm cô, mang cho cô một túi đồ ăn vặt: “Giữ lại để giết thời gian nhé!”.

 “Tam Nguyệt và Cát Ngôn đã mua đủ cho em ăn một tháng rồi.” Cô buồn bã  nói. Xem ra, mọi người đều nghĩ cô sẽ thường trú tại đây.

 “Vậy em muốn gì? Anh đi mua.” Tính tình Tô Bắc Hải rất tốt, giọng nói rất ấm áp. Lâm Tiểu Niên cười: “Ngày nào anh có thời gian, cùng với Tam Nguyệt đến  thăm em là được rồi.” Nói đến Tam Nguyệt, Tô Bắc Hải có vẻ bối rối, mặc dù không thật lòng thích

Tam Nguyệt, nhưng cô ấy cũng đã từng là bạn gái của anh.  “Tam Nguyệt là một người con gái không tồi, anh phải giữ lấy cô ấy.” Lâm Tiểu  Niên đã quên đi việc mình đang bị sốt, vui vẻ trở lại, vẫn muốn làm bà mối.  “Niên Niên, tâm tư của anh, em biết cả, em chỉ giả vờ hồ đồ không biết mà thôi.” Tô Bắc Hải trong lúc nói rất ít khi nhìn chằm chằm như thế. Lâm Tiểu Niên cảm thấy ánh mắt của anh sắc lẹm, nhưng vẫn không quên khoe điểm tốt của Tam Nguyệt: “Tiểu Tam là người thật thà, con người rất lương thiện…”

 “Quay về nghỉ đi, anh sẽ đến thăm em sau.” Cách hàng rào thép của khu nhà, dáng Tô Bắc Hải nhẹ nhàng rời đi. Thời gian đó Vu Hữu Dư vì đưa chị dâu vợ anh năm về Hồng Kông nên không có mặt trong thành phố. Lúc anh xem trên tivi thấy tin tức nghiêm trọng như thế, liền gọi điện cho Lâm  Tiểu Niên, muốn hỏi xem cô có khỏe không. Nhưng gọi mấy lần, điện thoại tắt máy, anh có dự cảm không tốt liền gọi điện về ký túc xá của Lâm Tiểu Niên. Quan Lan nhấc máy, bối rối lo sợ, nên đã kể tỉ mỉ việc Lâm Tiểu Niên bị sốt, bị ho và đã bị cách ly như thế nào. Vu Hữu Dư nghe xong bỗng cảm thấy trong lòng thắt lại, không quan tâm đến việc chào tạm biệt chị dâu, anh liền mua vé quay trở lại Bắc Kinh. Lúc đó, trong lòng anh chỉ có một suy nghĩ: Lâm Tiểu Niên, em mà xảy ra chuyện gì, anh sẽ không tha cho em đâu!

Vu Hữu Dư vốn không nghĩ rằng, anh mới đi được mấy ngày, lúc về sao tất cả đều bị đảo lộn thế này. Cả trường đã bị phong tỏa, tất cả học sinh và giáo viên nào không được phép tự do ra ngoài. Mặc dù anh cùng các giáo viên của Liên đoàn đi cửa sau, nhưng các thầy cô ở khu vực bảo vệ vẫn giữ anh lại, yêu cầu anh ghi tên, sau đó đo nhiệt độ, mới để anh đi. Vì điện thoại hết pin, điện thoại trong nhà khách đang báo sửa, tạm thời không sử dụng được, có chuyện gì đều do Cát Ngôn và Tam Nguyệt dưới lầu của  nhà khách nói vọng lên, cho nên, những ngày gần đây, tai Lâm Tiểu Niên rất nhạy cảm.  “Niên Niên! Tiểu Niên, Lâm Tiểu Niên! Tiểu Niên, Niên Niên!”.

Cô mở rèm cửa của nhà khách ra xem, đứng ở lầu dưới là Vu Hữu Dư. Vu Hữu Dư ra rất nhiều mồ hôi, dùng hết sức la hét đến khản cả tiếng, rất nhiều người đã kéo rèm ra xem, lại còn không ít người ở lầu dưới cũng ra xem. Có người nhận ra Vu Hữu Dư bàn tán xì xào: “Nghe nói bạn gái của Vu sư huynh đang bị cách ly.”

Anh không nghe những lời đấy, chỉ chăm chăm tìm qua các rèm cửa khuôn mặt của Lâm Tiểu Niên. Giây phút nhìn thấy Lâm Tiểu Niên, anh vui đến tột cùng, những suy nghĩ vẩn vơ như đã tan biến hết. Anh la to: “Xuống đây, chúng mình nói chuyện!”.

Nhưng Lâm Tiểu Niên lắc đầu. Lúc này, trong lòng cô rất cảm động, lặng lẽ nghĩ rằng: Nhìn thấy anh ấy thật vui!

Thấy dáng hình anh, cô cảm thấy cuộc đời này thật tươi đẹp, đột nhiên chính lúc này đây cô thấy cuộc sống tràn trề hy vọng.

Lần thứ hai nói “xuống đây”, giọng của anh cực kỳ mạnh mẽ, khiến cô có chút xiêu lòng.

Cô bừng tỉnh lấy lại tinh thần, xua tay, mím chặt môi nói: “Không!”. Cô cũng gượng gạo một chút, ai bảo anh lại có thái độ tồi tệ thế với cô!

 “Xuống đây! Anh phải gặp em!” Anh đã không đủ kiên nhẫn nữa rồi.  “Vẫn chưa đến giờ ra ngoài !” Cô la to xuống dưới lầu.

Có thể dùng lực quá nhiều, giọng nói mềm mại ban đầu như bị nứt ra, khiến cổ họng ngứa ngáy và cô bắt đầu ho.  “Nếu em không xuống, anh sẽ trèo cửa sổ để lên!” Anh đang uy hiếp cô, cô cho rằng anh chỉ nói thế, chứ không làm. Nhưng một giây sau, anh đột nhiên cởi áo khoác ngoài ra, trèo lên cửa sổ. 

Phòng của cô ở tầng ba, cách cũng không quá xa. Anh leo lên cũng rất nhanh, hai ba bước đã trèo lên, nhìn cô qua cửa sổ, mắt sáng rực lên. Những người đứng dưới lầu cũng bắt đầu la hét và cổ vũ. Lâm Tiểu Niên sợ anh gặp nguy hiểm, liền kéo rèm cửa sổ nhìn anh, sợ hãi nói với anh: “Anh đừng qua đây, sẽ bị lây SARS đấy!”. 

Nhưng anh không quan tâm, nhún người nhảy một cái, đã nắm được vào mép cửa sổ, đứng ở trên điều hòa nắm chặt lấy tay cô.

Đã nửa tháng rồi anh không được gặp cô. Cô đã gầy đi nhiều, khuôn mặt xanh  xao làm cho người khác cũng cảm thấy đau lòng.

“Tại sao đến bản thân cũng không chăm sóc nổi vậy.” Anh trách cô. Lâm Tiểu Niên nghĩ rằng phải duy trì một khoảng cách với anh. Nhưng tiếc là bàn tay rắn chắc của anh nắm chặt tay làm cho cô không thể cử động. Cô la lên: “Đừng động đậy, nguy hiểm lắm!”.

Nhưng anh không để ý, anh kéo cô gần sát mình hơn, dịu dàng nói: “Cuối cùng thì anh cũng đã biết nhớ một người là việc giày vò khủng khiếp nhất.” Cô không hiểu rõ ý của anh lắm nhưng cô có thể nhìn rõ trong mắt anh sự  quyết chí không thay đổi. Cô mỉm cười, lộ rõ cặp má lúm đồng tiền đáng yêu. Anh một tay giữ khung cửa sổ rồi hôn cô. Bắt đầu rất nhẹ nhàng, sau đó cảm  thấy vẫn chưa đủ, không đủ để bù đắp cho những ngày nhớ nhung, lo lắng, mãi mãi không đủ. Do đó, anh nhảy qua cửa sổ, ghì cô sát ngực anh, hôn cô say đắm.

Những người xem bên ngoài ngày càng đông, bên cạnh đó là tiếng la hét đầy thích thú. Vu Hữu Dư thuận tay kéo tấm rèm xuống, cách này tránh để mọi người nhìn thấy. Lâm Tiểu Niên vì hành động bất ngờ của anh nên không thể nói rõ là niềm vui hay nỗi buồn. Rất lâu sau, dòng nước mắt nóng hổi đang thi nhau lăn xuống. Vu công tử nâng mặt cô lên, uống trọn từng giọt chất lỏng đó.

Anh nói: “Làm bạn gái anh nhé!”.

Cô lắc đầu: “Không phải là anh có bạn gái mới rồi sao, rất đẹp lại rất có phong cách.”

 “Đó là chị dâu, vợ anh năm của anh!” Anh vừa hôn cô vừa giải thích, sau đó lại nói: “Làm bạn gái anh nhé!”.

Cô đỏ mặt, gật đầu.  “Lần này là thật, không cho phép nuốt lời!” Anh dùng ngón trỏ của anh ngoắc vào ngón trỏ của cô: “Hứa nhé!”.

Sau khi đã hứa hẹn xong, cô nép vào lòng anh, khẽ mỉm cười. Ở trong lòng anh rất lâu, cô mới chợt nhớ ra mình đang bị nghi là bệnh nhân, vội vàng xô mạnh Vu Hữu Dư ra xa. Cô đẩy quá mạnh, làm anh bị vấp, suýt chút nữa ngã xuống đất.  “Lại làm sao thể?” Vu Hữu Dư bắt đầu nghi ngờ số phận của mình: “Lại giở quẻ  nữa rồi.”

 “Em đang bị sốt, không muốn lây sang anh.” Khuôn mặt Lâm Tiểu Niên xuất hiện một màu hồng khác thường. Lại một lần nữa anh ôm cô, ôm thật chặt, giống như đang dùng hết sức: “Đừng sợ, anh sẽ ở đây với em.”

Ai cũng biết là SARS sẽ lây nhiễm, với lại nếu bị lây nhiễm sẽ nguy cho tính mạng. Thầy giáo tổng phụ trách Đoàn tức giận nhìn Vu Hữu Dư: “Em làm như  thế, không phải là đang làm khó thầy hay sao? Nghĩ ra cách để em quay  lại trường, cũng không thể yên ổn được? Rõ ràng em biết khu nhà đó là của học sinh bị cách ly, em lại còn trèo lên cửa sổ đó? Lâm Tiểu Niên là đối tượng đang bị theo dõi sát sao, em lại còn tiếp xúc với cô ấy, không muốn cách ly em cũng không được! Nếu có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn với em, hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm sẽ ăn nói thế nào với bố mẹ em đây?”.

Vu Hữu Dư không để tâm đến lời thầy giáo tổng phụ trách Đoàn: “Thầy cũng  cách ly em đi!”.

Đối với người hàng xóm mới chỉ cách một bức tường, cô cảm thấy rất áy náy. Cô nói: “Nhìn xem lại còn làm tổn thương mình nữa kìa!”.

Anh nhìn cô, hỏi một câu: “Nếu anh chết, em có cảm thấy hối tiếc không?”.

Nhắc đến chết, cô cảm thấy sợ hãi, mắt đỏ hoe, nước mắt trong khóe mắt rơi xuống: “Em chỉ muốn anh sống tốt, là một Vu công tử kiêu ngạo, tự hào,  không sợ trời không sợ đất. Anh vẫn còn phải đi học ở đại học Stanford chứ!”.

 “Thế còn em?” Anh hỏi. Rõ ràng biết hy vọng là rất mong manh, rõ ràng biết là không thể, rõ ràng biết chỉ là lừa dối, nhưng cô vẫn muốn đối diện với bản thân một lần, bỏ hết những  lo nghĩ, bỏ hết sự gượng gạo, cô nói: “Em sẽ đi cùng anh!”.

Đúng thế! Bây giờ, anh đang liều mạng mình để đi cùng với cô. Số lượng người chết ngày càng tăng, nỗi sợ hãi mới càng nhiều.

Có lẽ thời gian bị cách ly lâu, cho nên trong lòng Lâm Tiểu Niên rất bình tĩnh. Vào một buổi tối, cô hỏi Vu Hữu Dư cách một bức tường ngăn: “Anh có sợ không?”.

Cô cho rằng anh không nghe thấy, nhưng một lúc sau, anh mặc chiếc áo khoác đi qua gõ cửa: “Tỉnh dậy nói chuyện đi, dù sao cũng không ngủ được.”

Sau đó, anh ôm cô nằm trên giường, kể cô nghe những câu chuyện vui.  Cô nằm trên ngực anh liên tục cọ xát vào người anh, tìm chỗ mát mẻ trên da của anh truyền qua cho cô.  Anh nói: “Đừng cử động như thế, nếu không anh không khách khí đâu!”.  Cô chẳng thèm để ý đến anh, tiếp tục cọ xát và thấy vui. Ngay sau đó, anh giống  như một con sư tử đói đang thôn tính con mồi, anh cắn môi cô, cắn cổ cô.  Cô nói: “Em sẽ không trách anh.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: