truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 3.5 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Times New Roman”,”serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Khi bóng dáng Kiều Hoài Ninh và Âu Dương Phi khuất hẳn, Lâm Tiểu Niên vẫn đứng yên tại chỗ, hồi tưởng lại hai chữ quá đỗi bình thường ấy. Thì ra, khi chia tay, tất cả đều đã thay đổi, cũng giống như mỗi lần chia tay Kiều Hoài Ninh, anh lại càng cách xa cô thêm một chút.

Cô ôm chặt chiếc túi nhựa đựng đầy quả lựu, cô nhớ lại năm đó Kiều Hoài Ninh dẫn cô đi hái trộm lựu sở nông lâm trồng. Cũng đúng vào tháng Mười, anh và cô cùng đi thực nghiệm điền dã ở quê, phát hiện phía nam có một vườn cây ăn quả trồng đầy hồng và lựu. Vì phương nam không trồng loại quả này, cô cảm thấy rất kỳ lạ, liền nói với anh: “Chắc lựu ngọt lắm nhỉ?”.

 “Anh không rõ, đó là loại cây ở sở bố anh trồng thử nghiệm mấy năm rồi, năm nay ra quả lần đầu tiên.” Anh thường nghe bố nhắc đến loại cây lựu quý đó. Cô chớp đôi mắt to đen láy, tràn đầy hy vọng, hỏi: “Liệu chúng ta có thể hái ăn thử không?”.

“Không được đâu!” Anh lập tức trả lời.

 “Nhưng em muốn ăn thử!” Cô cong môi. Kiều Hoài Ninh bị lay động, nhìn cây lựu lớn đầy quả, do dự nói: “Chỉ hái đúng một quả thôi nhé.”

Cô cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền, gật đầu nói: “Vâng, thì một quả, hai chúng ta cùng ăn.”

Cô chọn một cành lựu to nhất, hái xuống, sau đó cầm chạy khỏi vườn trồng thực nghiệm, ngồi trên đống rơm ăn chung với Kiều Hoài Ninh, anh một miếng, cô một miếng, nhả đầy hạt xuống đất. Cũng chỉ vì quả lựu mà cả hai gặp họa, bị bác coi vườn phát hiện, đuổi chạy khắp vườn, cuối cùng đã làm kinh động đến giáo sư Kiều đang ở trong phòng thực nghiệm.

Giáo sư Kiều bắt Kiều Hoài Ninh nằm xuống, đánh cho một trận, vừa đánh vừa nói: “Hay cho tên tiểu tử thối con, dám trộm quả ăn, lại còn trộm “loại 1”!” Sau đó, hai người mới biết “loại 1” là quả duy nhất trên cây đó có giá trị nghiên cứu.

Cô vĩnh viễn không bao giờ quên nét mặt anh lúc vừa chịu đòn, vừa nhìn cô cười. Khi đó, mặc dù không có ai trách cứ cô, nhưng vẫn ôm nửa quả lựu còn lại khóc như mưa. Kể từ đó, không còn có ai chịu đòn thay cô, cũng không có quả lựu nào ngọt như vậy nữa. Lâm Tiểu Niên đứng trong vườn hoa trung tâm trường, buồn bã nghĩ.

“Này, một mình đứng ở đây ngơ ngẩn gì thế?” Sau lưng có người vỗ vào vai cô. Theo bản năng, cô quay đầu lại, trông thấy Vu Hữu Dư.

“Thật trùng hợp!” Cô nhìn anh, gật đầu. Vu công tử nhún vai: “Trùng hợp cái gì, đợi cả nửa ngày mới đến giờ bọn em tan học. Trần Hàm sư đệ nói em lên lớp một lúc rồi trốn ra ngoài rồi.”

“Em… Em có việc.” Cô lí nhí giải thích.

 “May mà không trốn đi cùng anh chàng đẹp trai nào!” Vu công tử cố ý trêu cô. Anh sớm đã biết cô ra ngoài cùng Kiều Hoài Ninh. Lâm Tiểu Niên liếc nhìn anh, bĩu môi nói: “Vu sư huynh tìm em có việc gìvậy?”.

 “Không có việc gì thì không được tìm em à?” Vu Hữu Dư thả chiếc túi cặp sách sau lung xuống, nhẹ nhàng nói, giống như đã quen biết cô mười mấy năm rồi vậy.

 “Anh muốn mời em đi xem phim?!” Lâm Tiểu Niên kêu lên: “Anh không nhầm đấy chứ?”

Nhìn bộ dạng đó của cô, anh không vui nói: “Nếu em không muốn đi, để anh gọi người khác.”

“Anh có mấy vé?”

“Bốn vé, đó là của công đoàn giáo viên cho.”

“Thì ra là phúc lợi của hội sinh viên.” Cô hiểu ra: “Vậy có thể gọi Cát Ngôn đi cùng không?”. Nha đầu đó mấy ngày trước còn nói muốn đi xem phim trên màn ảnh rộng.

 “Tùy em.” Vu Hữu Dư hắng giọng, quay người bước đi, bước được mấy bước, lại quay lại: “Tối thứ Năm tuần này, đứng quên đấy.”

Lâm Tiểu Niên cười: “Chẳng dễ mới gặp được chuyện tốt như vậy, sao có thể quên được chứ?”.

Chiều thứ Năm, khi tan học, nghe Lâm Tiểu Niên nói Vu công tử mời đi xem phim, Cát Ngôn vô cùng phấn chấn, đến cơm cũng không kịp ăn, vội vàng về ký túc xá trang điểm. Lâm Tiểu Niên kêu lên: “Chẳng phải chỉ là đi xem phim thôi sao?”.

“Đâu phải là đi xem phim bình thường đâu? Là đi cùng Vu Hữu Dư đấy! Có cả…” Cát Ngôn tỏ ra vui vẻ hiếm thấy, nhưng do dự không nói tiếp. Lâm Tiểu Niên lắc đầu bất lực: “Ai không biết lại tưởng rằng cậu đi lễ chùa, chỉ thiếu bó hương và cầu khấn nữa thôi.”

loading...

“Dù sao cậu cũng không hiểu được.” Cát Ngôn nói xong lại bắt đầu bận rộn. Thẩm Tam Nguyệt vốn ngồi trong phòng lên mạng, thấy Cát Ngôn vừa thay đồ vừa ngân nga khẽ hát, không kìm được hỏi: “Cậu có việc gì vui thế?”.

“Vẫn là nhờ phúc của Lâm Tiểu Niên, Vu công tử mời bọn mình đi xem phim.”

Tay Thẩm Tam Nguyệt đang giữ chặt chuột, đột nhiên nới lỏng: “Tiểu Niên?”

“Đúng vậy, ây dà, không nói với cậu nữa. Cậu lúc nào cũng hiểu lầm cô ấy.”  Cát Ngôn vừa nói, vừa vui vẻ ngân nga một điệu nhạc. Thẩm Tam Nguyệt cảm thấy buồn, chán nản nói: “Ai nói mình hiểu lầm cô ấy?”.

Khi Lâm Tiểu Niên và Cát Ngôn vội vàng đến cổng trường tập hợp, Vu Hữu Dư đợi lâu mất hết kiên nhẫn, chốc chốc lại nhìn đồng hồ, nói với nam sinh đến cùng mình trước đó: “Bọn họ không tới thì chúng ta sẽ đi.”

“Đã nói mấy lần rồi, thế mà có thấy cậu đi đâu.” Nam sinh nháy nháy mắt, ra vẻ bí hiểm.

“Sao con gái làm việc gì cũng lề mề vậy nhỉ?”.

“Không phải người ta lề mề mà là cậu đến quá sớm.” Ánh mắt nam sinh hướng về phía tòa nhà ký túc xá nữ, từ xa nhìn thấy Cát Ngôn và Lâm Tiểu Niên đang đi tới, nói nhỏ: “Đi thôi.”

Vu Hữu Dư đang muốn hỏi tại sao hai người họ lại tới muộn như vậy, vừa quay đầu lại nhìn thấy Lâm Tiểu Niên trang điểm nhẹ nhàng, bất giác nở nụ cười, chào hỏi hai người: “Chúng ta đi thôi, lên xe đi, đã hơn sáu giờ rồi, đến muộn sẽ không tìm được chỗ tốt đâu.”

Có thể thấy được thái độ khiêm nhường của Vu công tử thật không dễ. Nam sinh tên Bành Hưng cũng vẫy tay chào Cát Ngôn, lúc đó, mặt Cát Ngôn đỏ lên. Từ trước đến giờ, Lâm Tiểu Niên chưa bao giờ trông thấy Cát Ngôn như vậy. Cô nhìn Bành Hưng rồi lại nhìn Cát Ngôn, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Không khí trên xe rất vui vẻ, mọi người cười cười nói nói. Vu Hữu Dư chầm chậm lái xe về hướng rạp chiếu phim. Không biết vì sao Bành Hưng và Cát Ngôn nói đến chủ lực đội bóng rổ hội sinh viên đại học Bắc Kinh. Cát Ngôn cười nói với Lâm Tiểu Niên: “Anh Hoài Ninh nhà cậu quả nhiên rất nổi tiếng!”.

Câu nói này khiến Lâm Tiểu Niên bần thần một lúc lâu. Vu Hữu Dư để ý thấy nét mặt Tiểu Niên, đột nhiên trong lòng cảm thấy chua xót. Vốn đã đến muộn, lại thêm bị tắc đường, khi bốn người đến rạp chiếu phim, bộ phim đã bắt đầu. Người trong rạp không quá đông, vẫn còn không ít chỗ trống. Lâm Tiểu Niên nhìn vẻ trầm tư của Vu Hữu Dư, có chút sợ hãi, đàng hỏi Bành Hưng: “Sư huynh, chúng ta ngồi phía nào?” Lâm Tiểu Niên có gặp qua Bành Hưng mấy lần, nhưng không quen lắm, chỉ biết anh ta ở cùng phòng với Vu Hữu Dư.

 “Ngồi phía nào cũng được.” Bành Hưng nói, rồi tìm ở phía trên một hàng ghế còn trống, cùng Vu Hữu Dư ngồi xuống, không quan tâm Lâm Tiểu Niên vẫn chưa tìm được chỗ ngồi đang kéo tay Cát Ngôn đến một hàng ghế còn trống ở giữa, cách chỗ đó khá xa. Ánh sáng trong rạp rất yếu, chỉ khi trên màn hình hiện lên màu sắc tươi sáng, mới có cơ hội nhìn rõ những người xung quanh.

Cát Ngôn chốc chốc lại quay snag nhìn Bành Hưng, nhưng phát hiện ra một ánh mắt khác đang nhìn chằm chằm về phía mình. Cô đưa tay huých vào Lâm Tiểu Niên, nói nhỏ: “Vu công tử sao cứ nhìn chằm chằm về phía bọn mình vậy?”.

Lâm Tiểu Niên đang chăm chú xem phim, nghe Cát Ngôn nói, không kìm được, quay đầu lại nhìn, bắt gặp ánh mắt của Vu Hữu Dư. Trong ánh sáng mờ mờ, tia sáng lóe lên từ màn hình khiến đôi mắt anh càng sâu hơn. Không biết tại sao, nhìn ánh mắt anh như vậy, cô bỗng thấy mình mất tự tin và có phần sợ hãi. Cô vội vàng quay đầu đi, vờ chú tâm xem phim.

Khi bộ phim chiếu được một nửa, Vu Hữu Dư cuối cùng không thể ngồi thêm được nữa, rời khỏi chỗ ngồi, đi đến bên cạnh Lâm Tiểu Niên, kéo cô ra ngoài.  “Anh làm gì vậy?” Cô không dám to tiếng phản kháng, chỉ có thể cố gắng tìm cách thoát khỏi tay anh.

“Anh có chuyện cần nói với em.” Anh cao lớn, khỏe mạnh, cô không thể nào thoát khỏi tay anh, đành để anh kéo ra ngoài. Bên ngoài rạp chiếu phim rất sáng, Lâm Tiểu Niên bị lóa mắt, cô nhắm mắt lại, một lúc sau mới nhìn rõ khuôn mặt sa sầm của Vu Hữu Dư.

 “Sư huynh, sao vậy?” Mặc dù tính cách không tốt lắm, nhưng cơ bản có thể xem anh là người lương thiện, huống hồ anh đối xử với cô không tệ, cô sớm đã coi anh là bạn, vì vậy có quan tâm một chút cũng là việc nên làm. Vu Hữu Dư quan sát khuôn mặt cô, nhìn rất kỹ, rất chăm chú, giống như đang cố gắng tìm trên mặt cô có chỗ nào không cân xứng không vậy, nhưng có vẻ giống như anh đang suy nghĩ vấn đề gì đó…

Lúc này, Lâm Tiểu Niên mới nhớ ra, khi ở ký túc xá, Cát Ngôn lấy cô làm vật thí nghiệm, tô lên môi cô một lớp son đỏ, mặc dù cô đã hết sức lau đi, nhưng vẫn còn chút vết tích. Cô xấu hổ mím môi lại, muốn lớp son trên môi nhạt đi chút nữa. Hành động nhỏ của Lâm Tiểu Niên khiến cho Vu Hữu Dư mơ tưởng. Anh vẫn còn nhớ hương thơm và sự mềm mại của đôi môi cô, mặc dù chỉ là một cái chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, nhưng khiến anh mãi mãi không thể nào quên.

Anh nuốt nước bọt, kìm nén niềm vui đang nhảy rộn ràng trong tim. Tất cả những suy nghĩ của anh lại tập trung vào khuôn mặt nhỏ xinh xắn kia. Cô không phải là cô gái đẹp nhất mà anh từng gặp, nhưng lại là cô gái đáng yêu nhất, và là người khiến anh khó đối phó nhất. Có những lúc anh cho rằng, anh chỉ bị vẻ ngoài của cô mê hoặc. Nhưng mãi sau này, anh mới phát hiện, cái mê hoặc anh không phải chỉ là khuôn mặt xinh đẹp của cô mà là trái tim trong sáng của cô. Tính cách đơn giản toát lên một vẻ thuần khiết, khiến người khác không thể nào không chú ý.

Anh yêu cái tên Lâm Tiểu Niên một phần, thì yêu con người thực sự của cô gấp mười phần, cho dù tính cách của cô ngoài sự đáng yêu còn có chút cố chấp, bướng bỉnh. Anh miễn cưỡng há miệng, nhưng không biết nói gì. Anh thừa nhận, anh đang đố kỵ, vì một Kiều Hoài Ninh không quen biết, dù sao anh ta vẫn là thanh mai trúc mã của cô.

Trên đường đến rạp chiếu phim, khi mọi người nhắc tới Kiều Hoài Ninh, ánh mắt buồn bã, tổn thương của cô như những nhát dao cứa vào trái tim anh. Lần đầu tiên anh phát hiện, anh không thể nào chịu đựng được khi người mình yêu phải đau khổ. Anh tức giận, anh giận chính mình, vì sao trái tim tự do của anh bỗng nhiên vị một người con gái giam cầm? Giận mình không thể không vui cùng cô, buồn cùng cô…

Từ trước đến giờ, chưa khi nào anh có được cảm giác như vậy, vì thế anh khinh chính mình, coi thường mình. Chỉ vì một người con gái, liệu có đáng không? Nhưng có đáng hay không, anh cũng không nói rõ được, bởi vì suy nghĩ và hành động không phải lúc nào cũng thống nhất với nhau.  “Lâm Tiểu Niên!” Vu Hữu Dư gọi cái tên này, cố gắng khiến cho mình bình tĩnh trở lại, vô cùng trịnh trọng nói: “Anh…”

 “Sao thế?” Cô cảm thấy biểu hiện của anh hôm nay rất lạ, lại càng quan tâm anh hơn.

“Anh muốn nói anh… anh đã yêu em mất rồi!” Vì đã nói ra được điều cần nói, anh thở phào nhẹ nhõm, nói ra được rồi thấy thoải mái hơn nhiều. Anh đứng đó, chờ cô trả lời, giống như người đang chờ tuyên án.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: