truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 2.09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Tâm Lý Lâm Tiểu Niên cũng không tồi, khi cả trường đang bàn tán Vu công tử thật sự thích cô hay không, cô vốn bỏ ngoài tai, nên bình thường làm gì, thì bây giờ cô vẫn làm việc đó. Thực sự có người hiếu kỳ, tìm đến cô chứng thực, cô cười không giải thích cũng không có phản ứng. Vì cô biết tin đồn không phân biệt đúng sai.

Gần đến ngày thi môn Tin học, một mình Lâm Tiểu Niên nằm ở ký túc xá luyện tập, theo thói quen cô lên QQ chờ Niên Cao lên mạng.

Thẩm Tam Nguyệt đột nhiên đạp cửa nhào vào phòng, nằm đổ xuống giường, không nói lời nào.

“Cậu làm sao vậy?” Lâm Tiểu Niên chưa từng nhìn thấy bộ dạng đó của Tam Nguyệt, đôi mắt hơi ửng đỏ, tức giận nhưng vẫn cố nén chịu.

Thẩm Tam Nguyệt không thèm để ý đến cô, nét mặt thể hiện sự coi thường và khinh bỉ, hắng giọng, quay lưng về phía cô.

Lúc này Quan Lan giống như một trận gió lao vào phòng, không đầu không cuối hỏi: “Lâm Tiểu Niên, cậu có thấy ví tiền của mình không? Bên trong có 1500 tệ mới rút, phí đăng ký thi cấp bốn. Hồi sáng rõ ràng để ở đầu giường…”.

 “Không thấy!” Suy nghĩ Lâm Tiểu Niên có sự xáo trộn, đối với Tam Nguyệt và Quan Lan, cô không biết nên quan tâm ai trước.

 “Tam Nguyệt, cậu có nhìn thấy không?” Quan Lan hỏi Tam Nguyệt, người đang tức giận. Thẩm Tam Nguyệt nhìn Lâm Tiểu Niên, lạnh lùng nói một câu: “Cảm thấy lương tâm mình cắn rứt, đúng không?”

“Tam Nguyệt, cậu nói gì vậy?” Lâm Tiểu Niên ngạc nhiên, Quan Lan tìm ví tiền, tại sao Tam Nguyệt nói cô thấy lương tâm cắn rứt?

“Làm gì, bản thân cậu biết!” Thẩm Tam Nguyệt khóc lóc nằm trên giường, trùm chăn, nhất định không chịu dậy. Quan Lan chằm chằm nhìn Lâm Tiểu Niên: “Tam Nguyệt sao vậy? Tiểu Niên có phải cậu cầm ví tiền của mình không?”

“Mình không nhìn thấy ví tiền của cậu.”

“Tam Nguyệt nói cậu cầm, trong phòng, chỉ có hai người bọn cậu…”

“Tam Nguyệt nói linh tinh!” Lâm Tiểu Niên không để ý đến tình hình trước mắt,dứt khoát không quan tâm, tiếp tục làm đề bài tập trên máy vi tính của mình.

“Không trả ví tiền cho tôi, tôi sẽ báo cáo với cô quản lý ký túc, để cô ấy tìm hộ tôi!” Quan Lan nói dò.

“Cậu đi tìm hiệu trưởng cũng không có vấn đề gì!” Lâm Tiểu Niên cho rằng cô ấy đang đùa, cũng hững hờ nói.

Những gì Thẩm Tam Nguyệt nói chưa chắc liên quan đến Lâm Tiểu Niên, cô chỉ ôm chiếc chăn nhưng nằm trên giường. Lâm Tiểu Niên nhẹ nhàng bước đến bên Thẩm Tam Nguyệt, vén một góc chăn của Tam Nguyệt lên:

“Cẩn thận mọc rôm… sao thế? Có phải đã cãi nhau với Tô Bắc Hải nhà cậu không?”

Thẩm Tam Nguyệt trợn đôi mắt to tròn: “Không phải cậu hy vọng bọn tôi sớm cãi nhau hay sao?” Lâm Tiểu NIên nghe thấy rất ngạc nhiên.

“Lâm Tiểu Niên, xem ra tôi có mắt như mù, nhìn nhầm cậu!” Thẩm Tam Nguyệt gắng sức kéo chăn lên, trùm kín đầu.

Lâm Tiểu Niên vẫn muốn khuyên thêm, nhưng thấy Quan Lan đưa cô quản lý ký túc xá vào. Cô quản lý ký túc xá hỏi: “Ai là Lâm Tiểu Niên?”

“Cháu!” Lâm Tiểu Niên đứng dậy. “Có chuyện gì vậy ạ?”

“Bạn này nói cháu lấy ví tiền của bạn ấy, nhưng không trả cho bạn.”

“Cháu không lấy.” Lâm Tiểu Niên phủ nhận, cô nhìn Quan Lan, ánh mắt có phần ngạc nhiên, có chút thất vọng.

“Rõ ràng Thẩm Tam Nguyệt nói cậu lấy!”

“Mình… không lấy!” Lâm Tiểu Niên hoàn toàn thất vọng.

“Ai là Thẩm Tam Nguyệt?” Cô quản lý ký túc sau khi vào phòng, liên tục hỏi. Quan Lan chỉ về phía Tam Nguyệt đang nằm trên giường.

“Cháu này, cháu đã nhìn thấy Lâm Tiểu Niên lấy ví tiền của Quan Lan phải không?”

Thẩm Tam Nguyệt che chăn hét lên: “Đừng hỏi cháu, cháu không nhìn thấy gì hết!”

“Tam Nguyệt, sao cậu lại nói như vậy?” Quan Lan vốn cho rằng Thẩm Tam Nguyệt sẽ khẳng định cô ấy đã nhìn thấy, không ngờ cô ấy không chịu nói gì nữa. Cô quản lý ký túc nói với Quan Lan: “Cháu xem, việc này cháu nên tìm phòng bảo vệ để giải quyết.”

Khi Cát Ngôn trở về ký túc xá, Quan Lan đã đi tìm bảo vệ, trong phòng chỉ còn lại Lâm Tiểu Niên và Thẩm Tam Nguyệt.

Cô ấy hỏi Lâm Tiểu Niên: “Tam Nguyệt sao vậy? Quan Lan đâu? Cậu ấy để tôi đợi cậu ấy đăng ký, đợi nửa ngày vẫn không thấy cậu ấy đến.”

Lâm Tiểu Niên chỉ lắc đầu: “Không biết.”

Lúc này, phòng bảo vệ gọi điện tới, muốn Lâm Tiểu Niên đi xuống đó. Cát Ngôn rất ngạc nhiên: “Người tốt, sao phải đến phòng bảo vệ?”

Lâm Tiểu Niên cũng không giải thích, mặc xong quần áo rồi đi, máy vi tính cũng không kịp tắt, QQ của Niên Cao trên mạng vẫn không ngừng nhấp nháy. Lúc mới gặp Tiểu Niên, cô giáo ở phòng bảo vệ rất hòa nhã với Lâm Tiểu Niên, mỉm cười nói: “Bạn bè với nhau, trêu đùa là chuyện bình thường, em lấy ví tiền của bạn, đã khiến bạn lo lắng, bây giờ trò đùa cũng nên kết thúc, nên trả ví tiền lại cho bạn.”

Lâm Tiểu Niên chỉ nói: “Em không lấy”, sau đó im lặng.

“Lúc đó trong phòng chỉ có hai người em và Thẩm Tam Nguyệt, hơn nữa bạn Thẩm Tam Nguyệt, hơn nữa bạn Thẩm Tam Nguyệt đã nói rằng em lấy”. Cô giáo vẫn nhẫn nại, vừa phân tích vừa khuyên răn cô.

Lâm Tiểu Niên vẫn chỉ nói một câu: “Em không lấy!”

“Vậy theo em thì ai lấy?” Sự nhẫn nại của cô giáo dần dần biến mất, giọng điệu có phần thiếu kiên nhẫn.

“Em không biết.” Lâm Tiểu Niên thản nhiên đứng trong phòng bảo vệ, luôn giữ chừng mực đối xử hợp lý.

loading...

“Xem ra em không định nói ra sự thật?”

“Những điều em nói, đều là sự thật!”

“Em… có phải em muốn có thời gian suy nghĩ kỹ không?” Nói xong, cô giáo ở phòng bảo vệ liền ra ngoài, chỉ còn lại một mình Lâm Tiểu Niên trong phòng. Lúc ăn trưa, Cát Ngôn không yên tâm, đến phòng bảo vệ tìm cô, thấy không có cô giáo ở đó, chỉ có một mình Lâm Tiểu Niên ngồi ngây người ở văn phòng.

“Đi, đi ăn cơm trước.” Sự cô đơn, lạc lõng trong ánh mắt của Lâm Tiểu Niên khiến cho Cát Ngôn rất đau lòng.

“Không có bụng dạ nào ăn nữa, đợi cô giáo về nói sau.” Lâm Tiểu Niên cười như vô hồn.

“Rốt cuộc vì chuyện gì?”. Cát Ngôn hỏi ai, ai cũng nhất định không định nói.

“Không phải chuyện to tát gì cả.” Lâm Tiểu Niên không muốn giải thích với Cát Ngôn, sợ cô ấy nghe sẽ lo lắng. Đến hai rưỡi chiều, cô giáo ở phòng bảo vệ mới quay lại: “Nghĩ kỹ chưa? Định trả lại ví tiền cho người ta chưa?”

 Em không lấy ví tiền của bạn ấy, làm sao có thể trả được?”

Nghe Lâm Tiểu Niên nói như vậy, cô giáo ở phòng bảo vệ không nói được lời nào. Cô giáo gọi điện về ký túc, gọi ba người còn lại trong phòng đến đối chất. Đến lúc này, Cát Ngôn mới hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Tam Nguyệt, cậu nói ví tiền do Tiểu Niên cầm?” Cát Ngôn hỏi Thẩm Tam Nguyệt.

“Mình không nói!” Vành mắt của Thẩm Tam Nguyệt vẫn sưng húp.

“Vậy tại sao cô giáo ở phòng bảo vệ gọi Tiểu Niên đi? Cậu ấy sao có thể lấy trộm ví tiền của người khác?” Cát Ngôn là một người nóng tính, không kìm nổi đã to tiếng với Thẩm Tam Nguyệt. Thẩm Tam Nguyệt không nhìn Cát Ngôn: “Gọi cậu ấy đi liên quan gì tới mình? Mình không biết gì cả.”

Quan Lan đứng ở bên khuyên giải, nói với Cát Ngôn: “Phòng chúng ta chỉ có mấy người như vậy, cậu không lấy, Tam Nguyệt không lấy, không phải cô ấy thì ai?”

“Cậu im miệng đi!” Cát Ngôn trừng mắt nhìn Quan Lan. “Tiểu Niên là người thế nào, tôi rõ hơn cậu.”

Đối chất cả buổi chiều, vì Thẩm Tam Nguyệt một mực không nói, Cát Ngôn dựa vào nhân cách của mình đảm bảo Lâm Tiểu Niên sẽ không tùy tiện lấy đồ của người khác, nên sự việc càng ngày càng bế tắc.

Nhưng đến ngày thứ hai, cô giáo ở phòng bảo vệ lại tìm Lâm Tiểu Niên nói với cô rằng Quan Lan đã tìm thấy ví tiền trong tủ của cô ấy, nhưng 1500 tệ bên trong ví đã không cánh mà bay. Lần này, cô giáo ở phòng bảo vệ cũng không nể mặt: “Em Lâm Tiểu Niên, em biết hành vi của em là hành vi gì không? Chiếm đoạt!”.

Giọng nói gay gắt của cô giáo ở phòng bảo vệ khiến cho Lâm Tiểu Niên không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Em đâu có chiếm đoạt?”.

“Bằng chứng trước mắt, phủ nhận cũng vô dụng! Chúng tôi sẽ thông báo cho sở cảnh sát, để họ tiếp nhận điều tra vụ này.” Cô giáo phòng bảo vệ trịnh trọng tuyên bố.

Vu Hữu Dư vốn cho rằng trò đùa tai ác của mình khiến Lâm Tiểu Niên sợ, nên cô sợ không đến phòng tự học nữa. Ngày hôm đó, trước mặt mọi người, khi anh nói thích cô, ánh sáng long lanh nhưng đầy tức giận trong đôi mắt trong sáng của cô khiến anh mất hết lý trí, trái tim như mê mẩn, say đắm. Khoảnh khắc đó, mặc dù anh đang trêu đùa, nhưng trong lòng có sự hy vọng không thể nói rõ.

Mình thực sự thích cô ấy sao? Anh tự hỏi. Mặc dù sau đó anh tuyên bố anh sẽ theo đuổi cô, nhưng suy cho cùng cũng có mấy phần trêu đùa và giận dỗi.

Theo tính cách của anh, có lẽ tìm một người con gái chơi cùng thì được nhưng thực sự theo đuổi một người, anh vẫn có phần không muốn tiến xa hơn. Anh không thích bị gò bó, cũng không muốn gây thêm phiền phức cho mình.

Dựa vào điều kiện của anh, chỉ cần giơ ngón tay trỏ, sẽ có một đoàn mỹ nhân xếp hàng chờ anh chọn lựa, anh hà tất phải hao tổn tâm sức đi theo đuổi cô nữ sinh bướng bỉnh này sao? Nhưng, thực sự cô có diều gì đó rất khác so với đám đông kia..

Anh thích bộ dạng lúng túng khó xử của cô, anh muốn làm cô tức giận, nhìn cô tức giận cũng là một niềm vui trong cuộc đời nhàm chán này. Anh tin rằng anh đã có chút không bình thường. Bây giờ không nhìn thấy cô, trong lòng dâng lên một sự mất mát và buồn phiền khó nói ra… Vu Hữu Dư nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều, ngày hôm đó trong phòng tự học, có phải anh đã quá đáng quá không? Anh hạ quyết tâm tìm bằng được Lâm Tiểu Niên xin lỗi, xóa bớt phiền phức cho cô, như thế đồng thời cũng khiến mình phiền phức hơn.

Vu Hữu Dư đứng dưới sân ký túc xá, hét to: “Lâm Tiểu Niên”, đợi một lúc lâu cũng không có người ra. Sau đó một bạn bên cạnh phòng 208 thò đầu xuống nói với anh: “Lâm Tiểu Niên à, đến sở cảnh sát rồi, các bạn ở phòng đó cũng đi cùng.”

“Gì cơ, đến sở cảnh sát?” Vu Hữư Dư không hiểu. “Cô ấy đi sở cảnh sát làm gì?”

“Không biết… Nghe nói Lâm Tiểu Niên lấy ví tiền của Quan Lan.”

“Em à, trò đùa của em không thú vị chút nào.” Vu Hữu Dư ngắt lời. “Cô ấy lấy ví tiền có tác dụng gì?”.

“Sao em biết được, nếu như không lấy, bọn họ đến sở cảnh sát làm gì?”

Bất luận đi tới đâu Lâm Tiểu Niên một mực nói: “Em không lấy ví tiền của Quan Lan!”

Đồng chí cảnh sát cũng gọi Thẩm Tam Nguyệt và Quan Lan đến, bọn họ muốn hiểu ý câu “lương tâm cắn rứt” mà Tam Nguyệt nói trong ngày hôm đó, do đó để Thẩm Tam Nguyệt viết lại toàn bộ quá trình sự việc xảy ra.

Khi Thẩm Tam Nguyệt đang do dự không biết nên viết thế nào thì Tô Bắc Hải đến. Qua tấm kính ngăn của phòng thẩm vấn, Thẩm Tam Nguyệt nhìn sắc mặt lo lắng của Tô Bắc Hải, tinh thần đầy chán nản.

Cô nghĩ đến câu mà anh nói với cô trong hoa viên nhỏ ở trung tâm trường: “Tam Nguyệt, anh đã thích người khác.”

Lúc đó, cô còn cười ngốc nghếch: “Không thể nào, anh vốn không có cơ hội thay đổi tình cảm, yêu người con gái nào khác.”

 “Anh không thay đổi tình cảm đi yêu người khác, vừa mới bắt đầu anh đã thích cô ấy nhưng lúc đó chưa dám khẳng định chắc chắn như bây giờ.” Tính cách của Tô Bắc Hải luôn luôn ôn hòa, đến thừa nhận mình có người khác cũng nói rất rõ ràng. Cô nhận ra rằng không phải anh đang trêu đùa, òa lên một tiếng, bật khóc “Sao có thể như vậy? Sao anh có thể thích người khác… Người đó là ai?”.

Tô Bắc Hải cũng cảm thấy không nhất thiết phải giấu, do đó dứt khoát nói: “Là Lâm Tiểu Niên.” Vừa nghe thấy, Thẩm Tam Nguyệt rất ngạc nhiên, sau đó khóc òa: “Tại sao lại là Lâm Tiểu Niên?”. Anh cười sầu não: “Nếu như anh biết tại sao thì đã tốt.”

 “Được, nếu anh thích cô ấy thì cứ thích cô ấy đi!” Thẩm Tam Nguyệt chạy về ký túc xá như điên như dại. Tại sao lại là Lâm Tiểu Niên? Cô luôn coi Lâm Tiểu Niên là người bạn thân thiết nhất của mình. Cô cho rằng Lâm Tiểu Niên đã có anh Hoài Ninh, sẽ không để ý đến bất kỳ nam sinh nào nữa, cho nên cô làm bất cứ việc gì đều muốn kéo Tiểu Niên đi cùng, thậm chí đến hẹn hò cùng Tô Bắc Hải, đều có sự tham dự của Tiểu Niên.

Nhưng cô đã để Tô Bắc Hải dễ dàng yêu Lâm Tiểu Niên… Cho nên, hôm đó, cô mới nói ra những lời kỳ lạ đó, khó hiểu đó. Thấy nét mặt lo âu của Tô Bắc Hải, trong lòng Thẩm Tam Nguyệt tức giận, khó lấy lại cân bằng. Cô nhanh chóng viết vào tờ khai: “Lúc tôi về phòng, trong phòng chỉ có hai người chúng tôi, cô ấy rất lo lắng, sắc mặt không tự nhiên, có thể sợ tôi nhận ra việc gì đó, không ngừng nói chuyện với tôi…”

Mặc dù cô cố gắng hết sức để che giấu nhưng Tô Bắc Hải vẫn nhìn thấy tất cả nội dung cô viết. Sắc mặt anh do lo lắng bỗng chốc trở nên xám xịt, giọng nói run run: “Tam Nguyệt, sao em có thể bịa đặt những điều như vậy?”.

Cô lạnh lùng cười đáp: “Tôi viết như thế nào là việc của tôi, anh… không quản được đâu!”. Tô Bắc Hải gật đầu vô tình, thẫn thờ rời khỏi phòng thẩm vấn.

Anh rất hối hận vì những câu nói đầy kích động của ngày hôm đó đã làm Tam Nguyệt tổn thương rất nhiều, cũng gián tiếp hại Lâm Tiểu Niên. Nhưng anh không khống chế được lời nói của mình. Nếu không nói ra, mỗi lần khi đối diện với Thẩm Tam Nguyệt và Lâm Tiểu Niên, anh đều mang một cảm giác tội lỗi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: