truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Cà phê áo tím – Chương 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 3.

Chuyện Hải quắn và nhỏ
Quỳnh Như sắp trở thành nhà bác học trong nay mai là tác giả nói phóng lên cho
vui. Nào ngờ hôm sau chính miệng thầy Khuê xác nhận điều đó. 

Sau khi xem xét các mẫu
thí nghiệm của học trò và hỏi han cẩn thận về quy trình thực hiện, chủ yếu là
hỏi Quỳnh Như và Hải quắn vì những đứa khác do chính thầy hướng dẫn tụi nó thực
hành trong phòng thí nghiệm nhà trường hôm trước, và khi biết chắc hai đứa này
tự mình tiến hành thí nghiệm chứ không chép kết quả của bạn bè, thầy Khuê không
ngớt tấm tắc khen ngợi. Hôm đó thầy chỉ phát ra có bốn điểm 10. Bốn đứa được
nhận vinh dự đó là Quý ròm, nhỏ Hạnh, Hải quắn và Quỳnh Như.  

Quý ròm và nhỏ Hạnh là
“siêu học sinh” từ hồi còn học cấp hai ở trường Tự Do (một đứa là
“thần đồng”, một đứa là “bộ từ điển biết đi”), thầy Khuê
dạy chừng vài buổi đã điều tra ra “lý lịch” của hai đứa này nên thầy
chẳng lấy làm lạ về sức học của hai đứa nó. Thầy chỉ ngạc nhiên về Quỳnh Như và
bây giờ là Hải quắn.  

Thầy đứng trước bảng
đen, tay giơ lên cao như đang diễn thuyết, rồi hắng giọng:  

- Điểm 10 của hai em Quý
và Hạnh là đương nhiên, thầy không cần bình luận. Nhưng thái độ học tập nghiêm
túc của Quỳnh Như và sự tiến bộ của em Hải trong vài tuần trở lại đây khiến
thầy ngạc nhiên vô cùng.  

Thầy bỏ tay xuống (có lẽ
do mỏi) trong khi vẫn tiếp tục:  

- Em Quỳnh Như và em Hải
không chỉ tự mình làm thí nghiệm tại nhà, không chỉ học thuộc những gì được ghi
chép trong sách giáo khoa mà còn tự giác đọc thêm sách báo tài liệu về môn công
nghệ. Vừa rồi thầy rất ngạc nhiên khi nghe em Hải nhắc tới Jethro Tull, kỹ sư
và là nhà nông học lỗi lạc người Anh…  

Giọng thầy càng lúc càng
hùng hồn, lúc này thầy lại giơ tay lên (chắc hết mỏi):  

- Thầy sung sướng tin
rằng nếu vẫn say mê môn công nghệ với nhiệt tâm như thế, hai em có nhiều khả
năng trở thành những nhà bác học trong tương lai…  

Xúc động trước thái độ
học tập của học trò trước môn học khô khan của mình, thầy Khuê không kềm được
sự phấn khích. Thầy nói có hơi quá, dùng từ “nhà khoa học” thì nghe
chừng mực hơn là “nhà bác học”, nhưng vẻ mặt của thầy, cử chỉ của
thầy và ngữ điệu của thầy biến lớp học thành khung cảnh trang nghiêm như trong
một buổi lễ tôn vinh nhân tài đất nước, cho nên nếu thầy có cao hứng phóng đại
lên nhiều lần nữa thì cả lớp vẫn thấy thuận tai, thậm chí còn khoái trá nữa.
 

Cho nên thầy vừa chấm
dứt bài diễn văn đầy tính tiên tri của mình, đứa nào đứa nấy thi nhau vỗ tay
rào rào.  

- Hay quá thầy! – Thằng
Đỗ Lễ bô bô – Mai mốt hai nhà bác học Quỳnh Như và Hải quắn sau khi đoạt giải
Nobel có thể nói “Trước đây tôi từng học ở trường Đức Trí” được chứ
hả thầy?  

Thầy Khuê mỉm cười, vui
vẻ:  

- Dĩ nhiên là hai bạn đó
nói thế rồi.  

Thằng Lâm vọt miệng:
 

- Bạn Hải quắn nói thêm
“Hồi đi học tôi phục nhất là bạn Lâm” có được không, thầy?  

Lâm pha trò làm tụi bạn
cười bò. Lớp học thoáng mắt ồn như cái chợ.  

Nhưng hôm nay thầy Khuê
đang vui. Thầy nheo nheo mắt ngắm các gương mặt nghịch ngợm của lũ học trò, bất
giác nhớ lại tuổi thơ của mình, lòng chợt bâng khuâng quá đỗi.  

Tiết công nghệ hôm đó
diễn ra ngọt ngào như ướp mật, mặc dù bài “Biện pháp cải tạo và sử dụng
đất bạc màu, đất xói mòn mạnh trơ sỏi đá” khô không khốc.  

Quỳnh Như chắc chắn là
đứa hạnh phúc nhất ngày hôm đó. Nhìn vẻ rạng rỡ của thầy Khuê, nghe những lời
khen hào phóng của thầy, nó cảm thấy mình đã không uổng công trong những ngày
qua.  

Thực ra, cũng khó mà nói
đứa hạnh phúc nhất là Quỳnh Như hay Hải quắn. Hải quắn hạnh phúc vì từ khi cha
sinh mẹ đẻ đến nay, chưa bao giờ nó được thầy cô biểu dương trước lớp theo cái
cách thầy Khuê đã làm sáng nay. Cái cảm giác đó đối với nó lạ lẫm quá. Nó nghe
mặt mày nóng ran nên đáng lẽ nghênh nghênh quay tới quay lui để khoe thành
tích, nó lại chúi đầu xuống cuốn tập để giấu gương mặt mà nó biết là đang rất
giống một quả cà chua chín.  

Trong khi gằm đầu như
thế, Hải quắn thầm biết ơn con nhỏ Quỳnh Như quá sức. Như vậy là Quỳnh Như nói
đúng. Quỳnh Như không lừa nó. Hôm trước Quỳnh Như bảo nhà nông học tức là nhà
bác học. Hôm nay thầy Khuê cũng nói tương tự, thậm chí thầy còn đi xa hơn khi
quả quyết nó rất có tiềm năng trở thành một nhà bác học thứ thiệt. Ôi, mình mà
thành nhà bác học chắc ba mẹ mình xỉu mất!  

Nhưng trong khi chờ đợi
tương lai huy hoàng đó xảy ra, trước mắt Hải quắn phải lo đối phó với những lời
trêu ghẹo của tụi bạn trong lớp.  

Trước tiên là thằng Quới
Lương cùng băng “tứ quậy” với nó xưa nay.  

Giờ ra chơi, Quới Lương
bá vai nó, cười hề hề:  

- Dạo này mày ăn thứ gì
vậy hả, Hải quắn?  

- Thì tao cũng ăn như
bình thường thôi. Buổi sáng ăn bánh mì, buổi trưa…  

- Tao không hỏi chuyện
đó. – Quới Lương cắt ngang – Tao muốn biết ngoài những món ăn hằng ngày, mày có
ăn trúng thứ gì đặc biệt không kìa!  

- Tao có ăn thứ gì đâu.
- Hải quắn ngập ngừng đáp, giọng cảnh giác.  

- Thế sao đột nhiên mày
giỏi môn công nghệ quá vậy?  

Hải quắn khụt khịt mũi:
 

- Ờ, không hiểu sao năm
nay tự nhiên tao thích môn này.  

Quới Lương liếc xéo bạn:
 

- Ở đời làm gì có chuyện
tự nhiên hở mày!  

- Tự nhiên thiệt mà.
 

- Tự nhiên cái khỉ mốc!
- Quới Lương buông tay khỏi vai bạn và nhìn lom lom vô mặt thằng này – Chứ
không phải mày thích con nhỏ Quỳnh Như nên mày thích luôn môn công nghệ hả?
 

Hải quắn thót bụng lại:
 

- Làm gì có!  

- Chối đi! – Quới Lương
bĩu môi, trông bộ tịch giống như nó vừa bắt gặp Hải quắn tặng cho Quỳnh Như cả
chục bó hoa hồng.  

Hải quắn cười khổ:
 

- Thiệt mà. Tao đâu có
chối.  

- Thế sao nhiều đứa
trong lớp bảo dạo này tụi nó nhìn thấy mày với nhỏ Quỳnh Như cặp kè nhau như
hình với bóng ngoài phố?  

- Đứa nào nói? – Hải
quắn giật bắn trước thông tin của Quới Lương, mặt nó lập tức đỏ phừng phừng -
Tao mà biết đứa nào bịa chuyện, tao đập nó cho coi!  

Đang đằng đằng sát khí,
sực nhớ tới một chuyện, Hải quắn chợt xụi lơ:  

- À, tao nhớ rồi. Có,
có.  

Quới Lương cười he he:
 

- Thấy chưa!  

- Thấy gì mà thấy! – Hải
quắn “xì” một tiếng – Chắc tụi nó nhìn thấy tao và Quỳnh Như đi mua
các vật liệu về làm thí nghiệm.  

Quới Lương nheo mắt:
 

- Thế ra lúc này hai đứa
mày học chung với nhau à?  

- Chỉ học chung thôi! -
Hải quắn nói như phân bua.  

Quới Lương tính trêu bạn
thêm vài câu nhưng lần này nó chưa kịp mở miệng đã vội vàng bỏ đi như chạy. Tại
Hải quắn sau khi bị Quới Lương quần cho tối tăm mặt mũi, chợt nhớ ra “điểm
yếu” của đối phương, liền toét miệng hỏi:  

- Ủa, còn chuyện mày với
con nhỏ Thạch Anh tới đâu rồi? 

oOo

Với thằng Lâm, Hải quắn
cũng giở “chiêu” đó.  

Lâm xán lại, mới hó hé:
 

loading...

- Chà, dạo này mày ngon
quá há, Hải quắn?  

- Ngon gì đâu! Cũng
giống như mày với Thủy Tiên thôi!  

Quả nhiên, bị Hải quắn
chơi “đòn phủ đầu”, mặt thằng Lâm méo xẹo. Những câu chọc ghẹo nó
chuẩn bị sẵn trong đầu bay biến đâu mất.  

Đòn của Hải quắn quả là
lợi hại, nghĩa là bên cạnh cái lợi có cả cái hại. Lợi là những đứa “có tật
giật mình” không dám chọc ngoáy nó. Còn cái hại là nó nói kiểu đó khác nào
nó thừa nhận với thằng Lâm rằng nó thích Quỳnh Như.  

Nhưng Hải quắn chẳng băn
khoăn chuyện đó lắm. Vì thực ra nó cũng mơ hồ nhận ra hình như nó có cảm tình
với Quỳnh Như thật. Trong những buổi học chung với nhau, nó thấy nhỏ bạn nó
thật dịu dàng, dễ mến. Nó không biết các “siêu học sinh” như Quý ròm
hay nhỏ Hạnh học hành thế nào, còn trong mắt nó Quỳnh Như đúng là một học sinh
gương mẫu đáng để nó noi theo. Nó chưa thấy đứa nào chỉ học một bài học trên
lớp thôi mà về nhà tìm đọc đủ thứ sách báo tài liệu có liên quan rồi chui vô
internet lùng sục tra cứu đến mờ con mắt. Ngay cả chuyện Quỳnh Như thích làm
thí nghiệm tại nhà hơn là chui vô phòng thí nghiệm nhà trường cũng cho thấy
“tính độc lập” của một “nhà bác học” tương lai rồi.  

Hải quắn càng cảm mến
Quỳnh Như hơn nữa khi nhờ con nhỏ này nó đã có thể hiên ngang khoe với ba mẹ
điểm 10 đầu tiên trong cuộc đời học trò dài dằng dặc của nó. Nó thấy rõ mí mắt
ba mẹ nó ửng lên vì sung sướng nhưng do đóng vai phụ huynh của một đứa lười
biếng quá lâu năm, ba mẹ nó vẫn bán tín bán nghi:  

- Thiệt không đó, con?
 

- Dạ thiệt mà.  

Đến khi nó chìa ra bài
thực hành công nghệ với điểm 10 đỏ chói bên cạnh thì ba mẹ nó mới tin. Ba nó
che miệng hắng giọng thiệt to để không tỏ ra quá cảm động trước “kỳ
tích” của đứa con:  

- Giỏi lắm, con trai!
 

Mẹ nó cụ thể hơn, bà
nhìn nó âu yếm:  

- Tối nay con thích ăn
món gì hở con?  

Vì những lẽ đó mà con
nhà Hải quắn cảm thấy tất cả những gì gắn với Quỳnh Như đều trở nên đáng yêu:
dao, kẹp, giấy thấm, kể cả những hạt giống và những mẩu đất khô. Thậm chí ngay
cả em gái của Quỳnh Như, con nhỏ Quỳnh Dao tinh nghịch lém lỉnh, cũng là một
phần không thể thiếu trong những giấc mơ êm đềm của Hải quắn.  

Mà ai chứ con quỷ con
này thì lắm trò.  

Năm ngoái, có một thời
nó “thọ giáo” Quý ròm.  

Năm nay, lên lớp năm, nó
có thể tự mình đứng nhất lớp mà không cần gia sư kèm cặp.  

Ba nó lái tàu, mẹ nó
suốt ngày ở xưởng dệt. Ngoài thời gian ôm tập đến lớp, ở nhà chỉ có hai chị em
quanh quẩn với nhau. Cho nên từ hôm Hải quắn lò dò đến học chung với chị nó,
con nhỏ Quỳnh Dao mừng lắm.  

Nó cứ bám tò tò theo
thằng này hỏi chuyện khiến Quỳnh Như phải gắt:  

- Em đi chỗ khác chơi để
anh Hải làm thí nghiệm.  

Quỳnh Dao “đi chỗ
khác” một lúc, đợi khi chị nó chạy xe ra ngoài mua thứ gì đó, nó lại mon
men lại gần Hải quắn:  

- Anh Hải nè.  

- Gì hở em?  

- Anh học giỏi không
vậy?  

Trong hằng trăm câu hỏi
trên cõi đời, con nhỏ Quỳnh Dao không hỏi câu nào khác, lại hỏi đúng câu Hải
quắn sợ nhất. Với một đứa học hành lẹt đẹt như Hải quắn, hỏi câu đó chẳng khác
gì chọc dao vô be sườn nó. Nếu đứa nào trong lớp hỏi nó câu đó, Hải quắn tin chắc
đứa đó đang chửi cha mình. Chắc chắn nó sẽ đỏ bừng mặt và lập tức xắn tay áo
quyết ăn thua đủ. Nhưng với Quỳnh Dao, Hải quắn biết đó là câu hỏi vô tâm.
 

Quỳnh Dao vô tâm chứ Hải
quắn đâu có vô tâm. Nó hóp bụng lại, ấp úng đáp, mồ hôi túa ra sau gáy:  

- Anh hở? Ờ, ờ… anh
học không giỏi lắm…  

Rồi sợ con nhóc này nghĩ
mình học dốt (mặc dù chẳng có gì oan), Hải quắn lại lật đật bổ sung:  

- Nhưng cũng… không
dở…  

Con nhỏ Quỳnh Dao làm
như không để ý đến sự lúng túng của Hải quắn. Nó tuyên bố tỉnh bơ, giọng rất độ
lượng, y như nó là giáo viên chủ nhiệm đang đánh giá trình độ của học trò:
 

- Không dở là được rồi!
 

Hải quắn thở phào, cảm
giác mình vừa được quan tòa tha bổng. Nhưng đến khi Quỳnh Dao hỏi tiếp câu thứ
hai thì nó mới biết đó là câu “kết án”:  

- Em hỏi anh cái này
nha?  

- Ờ.  

Hải quắn “ờ”
mà bụng nơm nớp.  

- Anh biết Nguyễn Trường
Tộ không?  

- Nguyễn Trường Tộ hả? -
Hải quắn rùng mình – Anh không biết!  

Nó lấm lét nhìn con nhỏ:
 

- Nguyễn Trường Tộ là ai
vậy em?  

Quỳnh Dao như không nghe
thấy Hải quắn. Nó trả lời câu hỏi của thằng này bằng một câu hỏi khác:  

- Thế anh biết Võ Duy
Dương không?  

- Không!  

- Còn Nguyễn Hữu Huân?
 

- Không luôn! – Hải quắn
đưa tay ra sau gáy chùi mồ hôi – Anh đâu có quen với mấy người này!  

Quỳnh Dao tròn xoe mắt:
 

- Anh nói thiệt đó hả?
 

Cách nhìn như nhìn một
sinh vật lạ đến từ sao Hỏa của con nhỏ này làm Hải quắn tự ái quá xá. Nó sầm
mặt:  

- Thiệt chứ sao không
thiệt!  

Rồi nó vung tay:  

- Thế em có biết Quang
sứt không?  

- Không.  

- Thế Tần ghẻ, em có
biết không?  

- Không. – Quỳnh Dao tò
mò – Mấy người đó là ai vậy anh?  

Hải quắn toét miệng:
 

- Thấy chưa! Anh không
biết Nguyễn Trường Tộ, Võ Duy Dương, Nguyễn Hữu Huân, em cũng đâu có biết Tần
ghẻ với Quang sứt! Mấy người đó hả? Đó là mấy đứa bạn cùng lớp với anh.  

Nó sung sướng kết luận,
không để ý con nhỏ Quỳnh Dao đang nhìn nó bằng cặp mắt lé xẹ:  

- Bạn người nào người
nấy biết thôi chớ! Làm sao biết hết được!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: