truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cả đời chỉ cần một người là em – Chương 35-36 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 35: Tiếp cơ

 

 

Hôm sau, mới tám giờ Mạnh Tưởng đã tỉnh giác. Anh nhìn điện thoại di động, Chung Tình vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh, trong lòng có chút buồn bực, chẳng lẽ cô không thấy? Anh rửa mặt xong, mặc quần áo rồi gọi điện cho Chung Tình, đầu kia vang lên tiếng báo tắt máy. Mạnh Tưởng càng thấy kỳ quái, chẳng lẽ vẫn ngủ? Trực tiếp gọi điện đến nhà họ Chung, cũng không có người nhận điện. Mạnh Tưởng nhìn đồng hồ, mới tám rưỡi, Chung Tình có lẽ đang ở bệnh viện hoặc công ty. Anh gọi điện đến công ty của Chung Tình, lại được cho biết, Chung Tình đi công tác.

 

Mạnh Tưởng hơi ngây ra, “Cô ấy đi đâu?”

 

Đồng nghiệp Chung Tình hỏi anh là ai, nghe anh bảo là bạn của Chung Tình, vẫn lo lắng hỏi anh họ gì, Mạnh Tưởng khai báo tên họ đầy đủ, người ấy mới cho anh biết, “Thành phố S.”

 

Mạnh Tưởng ổn định, trầm giọng hỏi, “Xin hỏi, cô ấy đi mấy ngày?”

 

“Ba ngày.” Người ấy cảm thấy anh có chút kỳ quái, “Tối nay anh gọi điện cho cô ấy, cô ấy chắc đang ở trên máy bay.”

 

Mạnh Tưởng đành ngắt điện thoại.

 

Mặc quần áo, anh lại gọi điện đến khách sạn của Mike, lại được cho biết vợ chồng Mike đã trả phòng. Mạnh Tưởng kinh ngạc ngắt điện thoại, sao lại trùng hợp như vậy? Họ rời khỏi thành phố W trong cùng một ngày? Mạnh Tưởng càng nghĩ càng thấy quỷ dị, nhưng bây giờ lại không liên lạc được với Chung Tình, đành phải áp chế nghi vấn trong lòng xuống, lái xe đến công ty.

 

Hôm nay có rất nhiều chuyện quan trọng cần xử lý, anh phải tĩnh tâm lại.

 

Trên đường đến công ty, Mạnh Tưởng lại thử gọi cho Chung Tình, nhưng vẫn tắt máy. Mạnh Tưởng lo lắng, Tiểu Tình có thấy tin nhắn của anh không? Nếu sáng nay cô mới đi, vì sao tối qua không trả lời anh? Mang theo nghi hoặc, anh đến công ty.

 

Quả nhiên, chuyện hôm qua lo lắng, đã xảy ra.

 

Người anh cử đến Tụ Thành báo cáo, việc hoàn khoản của Tụ thành đúng là có chút vấn đề. Người vẫn thường trực tiếp làm việc với Tụ Thành nghỉ việc, Tụ Thành không đồng ý hoàn khoản như bình thường. Mạnh Tưởng nghe báo cáo, hai hàng lông mày nhíu chặt, lập tức yêu cầu Vương Phong phái chuyên gia tài chính đến Tụ Thành, mau chóng giải quyết, cam đoan sẽ hoàn khoản đúng hạn. Sau đó yêu cầu các bộ phận phối hợp kiểm tra khoản phải thu hồi, cam đoan cuối năm sẽ hoàn khoản như bình thường.

 

Khi Mạnh Tưởng trở lại văn phòng, điện thoại Luyến Kinh gọi, hẹn anh đi ăn cơm. Mạnh Tưởng từ chối, nói công ty rất bận. Luyến Kinh cũng không miễn cưỡng, gác máy. Mạnh Tưởng lại gọi cho Chung tình, vẫn không liên lạc được. anh bỗng cảm thấy buồn phiền, cô không nói tiếng nào đã đi, còn không thể liên lạc, cô chẳng lẽ không nghĩ người nhà sẽ lo lắng, anh sẽ lo lắng sao? Trong lòng than nhẹ, nhắm mắt lại, mới tiếp tục vùi đầu vào công việc.

 

Không biết qua bao lâu, Vương Lâm gõ cửa đi vào, Mạnh Tưởng đang định hỏi có việc gì, lại nhìn thấy Du Luyến Kinh đứng sau, dừng lại.

 

Anh đứng lên, đi ra khỏi bàn làm việc, “Sao em lại đến đây?” Trong tay Luyến Kinh ccầm hai hộp thức ăn, miệng anh bất giác lộ ra nụ cười.

 

Luyến Kinh nhìn Vương Lâm rời đi, sau đó liếc mắt nhìn anh, mỉm cười. Đi về phía sofa, đặt thức ăn lên bàn, “Anh không đi ăn cơm với em, em sẽ đến đây ăn với anh.” Vừa nghe nói anh làm việc bận rộn, nếu không có người chăm sóc, anh sẽ ngay cả cơm cũng không thèm ăn.

 

“Hôm nay em không tới công ty sao?” Mạnh Tưởng nghĩ hôm nay mà cô lại còn dạo ở đây, theo tình độ chuyên nghiệp xưa nay của cô, cô đã phải đến công ty rồi.

 

“Có chứ, lúc gọi điện thoại cho anh, em vừa từ công ty ra.” Luyến Kinh mở hộp thức ăn, đưa đũa cho anh.

 

Mạnh Tưởng nâng mắt chờ cô nói tiếp, biểu hiện của cô càng bình tĩnh, tức là càng có việc.

 

Quả nhiên, Luyến Kinh nhẹ nhàng chậm rãi nói, “Em xin nghỉ việc.” Tim Mạnh Tưởng đập mạnh và loạn nhịp không đến một giây, sau đó mỉm cười.

 

“Vậy sau này định đi đâu, Bắc Kinh hay vẫn ở HongKong?” Lần này cô vội trở về, anh đã có dự cảm, cô nhất định sẽ hy sinh vì người đàn ông kia.

 

“Chưa biết, đâu cũng được, dù sao em cũng có phòng làm việc của riêng mình.” Luyến Kinh vừa nói vừa nở nụ cười đắc ý, cô đã lăn lộn lâu như vậy, khát vọng lớn nhất chính là có thể mở một văn phòng riêng, tự mình làm chủ.

 

“Chúc mừng, anh ta quả nhiên có khả năng hơn anh.” Mạnh Tưởng nhịn không được trêu ghẹo cô. Nhìn thần thái trên mặt cô, anh cũng cảm thấy vui mừng từ tận đáy lòng, Luyến Kinh là một người đáng được yêu thương. Luyến Kinh nói hai ngày nữa sẽ đi, có lẽ một thời gian sẽ không về.

 

“Chung Tình đâu? Anh gặp cô ấy không?” Chính mình hạnh phúc, cũng không thể để anh cô đơn.

 

“Không, hai ngày nay công ty xảy ra chuyện, cô ấy cũng đi công tác.” Mạnh Tưởng nói mặt không đổi sắc, nhưng giọng nói lại trầm thấp, lộ ra chút bất đắc dĩ.

 

“Công ty sao vậy?” Luyến Kinh lo lắng hỏi, lúc này cô mới nhận ra khuôn mặt Mạnh Tưởng mệt mỏi, trong mắt đầy tơ máu, tối qua anh lại thức đêm.

 

Mạnh Tưởng mỉm cười an ủi cô, “Không sao.” Anh vẫn quen tự mình gánh vác, không muốn người bên cạnh lo lắng.

 

Luyến Kinh nhìn anh lại càng lo lắng, nhưng cũng biết anh không muốn nói, có hỏi thêm cũng không được, đành phải quan tâm anh, “Đừng có không ăn cơm, gần đây có phải lại đau không?” Trong lòng thầm thán, anh quả là không biết chăm sóc chính mình, trong mắt chỉ chú ý đến người khác.

 

“Hoàn hảo.” Mạnh Tưởng mỉm cười, bất giác lại nghĩ đến Chung Tình, ánh mắt tối sầm lại.

 

Luyến Kinh thấy anh đột nhiên không nói gì, chỉ ngồi ăn cơm, trong lòng hiểu rõ, cũng lẳng lặng ăn. Ăn xong, Luyến Kinh lại dặn dò Mạnh Tưởng chú ý sức khỏe, rồi mới rời đi.

 

Mạnh Tưởng ổn định lại suy nghĩ, chú tâm vào công viẹc, định nhân dịp Chung Tình chưa về thì xử lý xong chuyện công ty. Hai ngày nay Mạnh Tưởng luôn ở lại công ty đến khuya, bỏ bữa tối là chuyện thường.

 

Hoàn hảo, chuyện ở Tụ Thành có tiến triển. Mạnh tưởng và giám đốc Tụ Thành nói chuyện, đối phương đồng ý sẽ hoàn khoản như bình thường, Mạnh Tưởng yêu cầu Vu Hâm nhanh chóng cho người đến đối chứng, tranh thủ thời gian, cam đoan sẽ trả tiền mặt đúng hạn. Vu Hâm cử Đinh Vân thay thế vị trí của Phương Phương, trực tiếp làm việc với Tụ Thành.

 

Hai ngày nay, Phó Mẫn đã nhanh chóng tuyển được một nhóm nhân viên kinh doanh, đang tiến hành đào tạo. Mạnh Tưởng biết Dương Bân Vũ đang làm việc với một đối thủ cạnh tranh của công ty, nhóm Lâm Xa cũng đi theo ông ta. Mạnh Tưởng và Vương Phong phân tích kỹ càng, đánh giá khả năng Dương Bân Vũ bán tư liệu cho đối phương, cảm thấy ảnh hưởng cũng không lớn. Dù sao thì quyền lực của Dương Bân Vũ trong công ty cũng đã bị phân tán suốt nửa năm, tin tức quan trọng của công ty ông ta không thể biết. Nhưng để đề phòng, Mạnh Tưởng vẫn cho Vương Phong theo dõi mọi động thái của đối phương, đặc biệt không được để ảnh hưởng đến hạng mục mới ở Tụ Thành.

 

Mạnh Tưởng mất ăn mất ngủ làm việc, di động đột nhiên vang lên, anh nhìn lên, thấy đã chín giờ. Hôm nay Tiểu Tình về, hôm qua anh gọi điện đến Chung gia thám thính, biết mười giờ đêm nay máy bay của Tiểu Tình hạ cánh. Mạnh Tưởng sợ mình bận quá sẽ quên, nên đặt điện thoại hẹn giờ.

 

Mạnh Tưởng thù dọn đồ đạc, đóng máy tính, mặc âu phục. Tắt điện, đóng cửa, đi ra dại sảnh, thấy bộ phận kinh doanh vẫn còn sáng đèn, anh đi qua. Mọi người nhìn thấy anh đều chào, anh gật gật đầu, “Làm xong rồi về sớm một chút.” Mọi người đều nói vâng.

 

Mạnh Tưởng đi bộ ra công ty.

 

Hôm nay rất lạnh, trời lất phất mưa bay, mọi người đều vội vã chạy về nhà. Mạnh Tưởng chưa ăn tối, đột nhiên thấy dạ dày hơi nhói, anh đè nén cảm giác đau, lấy lại tinh thần, lái xe về hướng sân bay.

 

Mạnh Tưởng đến sây bay đã hơn mười giờ, anh có chút sốt ruột, sợ sẽ không gặp được Chung Tình. Anh đỗ xe vào bãi, đi bộ vào sân bay.

 

Khi Mạnh Tưởng chạy đến cửa sân bay, thấy một đám đông đang đi từ trong ra. Anh vội vàng tìm kiếm bóng dáng Chung Tình, rốt cuộc cũng thấy một bóng dáng vàng nhạt, Chung Tình, tim Mạnh Tưởng như ngừng lại, anh đi dọc theo rào chắn.

 

Chung Tình mặc chiếc áo khoác màu vàng nhạt, kéo một va ly đỏ, nhìn từ xa có vẻ rất gầy. Mạnh Tưởng nhìn cô, bất giác thu lại vẻ mệt mỏi trong đáy mắt, thì ra cô và anh giống nhau, đều rất mệt mỏi.

 

Mạnh Tưởng tiến lên vài bước, đang định mở miệng gọi cô, lại thấy cô đột nhiên ngừng lại, mắt nhìn về phía trước. Mạnh Tưởng nhìn theo tầm mắt cô, giật mình, Chu Minh đang đứng ngoài cửa sân bay vẫy vẫy tay với cô.

 

Mạnh Tưởng cảm thấy trái tim căng thẳng, nhanh chóng xoay người, anh không ngờ Chu Minh sẽ đến đón cô. Đúng vậy, bây giờ họ đang là người yêu, đúng ra người đến phải là Chu Minh. Mạnh Tưởng nhắm mắt, thần sắc nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường, đi ra ngoài.

 

Mới đi được chưa đến một thước, một giọng nói phía sau ngăn anh lại.

 

“Mạnh Tưởng?” Chung Tình nhìn thấy anh.

 

Mạnh Tưởng thở sâu, trấn định xoay người, trước cặp mắt xinh đẹp của Chung Tình, lộ ra một biểu tình kinh ngạc đến hoàn mỹ.

 

“Tiểu Tình? Sao em lại ở đây?” Mạnh Tưởng nhìn ánh mắt kinh ngạc của Chung Tình, trong lòng nhói đau, sự xuất hiện của anh đối với cô là vô cùng bất ngờ.

 

“Em mới từ thành phố S về, còn anh? Đến đón ai à?” Chung Tình chậm rãi đi về phái anh, mắt thoáng nhìn, Chu Minh cũng đang đi về phía họ.

 

“Ừ, đón một khách hàng.” Mạnh Tưởng khẽ gật đầu, trầm giọng trả lời, mắt hơi liếc về phía Chu Minh.

 

Chu Minh đến bên cạnh Chung Tình, “Chung Tình, bạn em à?” Chu Minh vừa nói vừa đánh giá Mạnh Tưởng.

 

Chung Tình gật gật đầu, khoác tay Chu Minh, mỉm cười giới thiệu, “Đây là Chu Minh, bạn trai em, còn đây là Mạnh Tưởng, bạn tốt của em.” Chu Minh cười, vươn tay, “Anh Mạnh, xin chào.” Mạnh Tưởng cũng vươn tay, “Xin chào, tôi có nghe Chung Tình nhắc đến anh.”

 

Chu Minh nhướn mi, “Phải không?” Cầm tay Mạnh Tưởng, hơi dùng sức, bốn mắt đối diện, thần sắc hai người bình thản. Chung Tình mỉm cười nhìn hai người, hai người nắm tay một lúc mới buông ra. Ba người thoáng trầm mặc, Chu Minh và Mạnh Tưởng cùng nhìn về phía Chung Tình, Chung Tình nhấp nháy mắt, nhìn Chu Minh, Mạnh Tưởng chậm rãi thu hồi tầm mắt, trên mặt lộ ra nụ cười thản nhiên.

 

Chu Minh hơi nhíu mi, “Tối qua không ngủ được à?” Sắc mặt cô không tốt, trong mắt đầu là tơ máu, anh nhịn không được đưa tay chạm vào thái dương cô. Chung Tình theo bản năng nghiêng đầu, nhưng ở giây cuối cùng thì ngừng lại, để tay anh chạm vào trán, khóe miệng cười cứng đờ, “Không quen ở khách sạn.” Mạnh Tưởng làm bộ nhìn xung quanh tìm người, cố gắng áp chế sự chua xót trong lòng. Chu Minh buông tay, đón hành lý trong tay cô, “Đi thôi, xe ở ngoài.”

 

Chung Tình khẽ gật đầu, sau đó nhìn Mạnh Tưởng, “Anh…. Khách hàng vẫn chưa đến sao?” Mạnh Tưởng quét mắt một vòng, lắc đầu, “Anh chờ chút nữa.”

 

Chung Tình xin lỗi, “Bọn em đi trước.” Mạnh Tưởng khách khí nói tạm biệt. Chung Tình và Chu Minh cùng rời đi.

 

Mạnh Tưởng chăm chú nhìn bóng dáng hai người, thật lâu sau vẫn không dời bước, tâm tình phức tạp. Anh đợi cô suốt ba ngày, chỉ để nhìn cô cùng một người khác rời đi. Cô vĩnh viễn không biết anh chờ đợi, cũng không biết anh lo lắng. Khi cô rời đi không báo cho anh biết, khi trở về cũng chỉ báo cho Chu Minh, anh đối với cô mà nói, vĩnh viễn đều chỉ là một người dư thừa, thậm chí là một người có cũng được, không có cũng không sao.

 

Mạnh Tưởng đứng ở sân bay một lúc lâu, nhìn họ đi qua cửa kính, sau đó lên một chiếc xe ở ven đường. Anh vẫn đứng thẳng ở đó, hành khách một người lại một người đi qua anh, đều quay đầu lại nhìn anh bằng ánh mắt quái dị. Mạnh Tưởng không có chút cảm giác, chỉ yên lặng đứng. Thật lâu sau, trong sân bay đã thưa người, anh mới nặng nề đi ra ngoài.

 

Mạnh Tưởng vô lực mở cửa xe, ngồi vào trong, chậm chạp chưa khởi động xe. Anh trừng mắt nhìn về khoảng đất trống bên ngoài, trong lòng bi thương, anh vì sao lại tới đây? Khi nào mới chịu tỉnh lại? Thế giới của cô cho tới bây giờ chưa từng có chỗ cho anh, thậm chí lén lút làm một người bạn cũng chỉ là một hy vọng xa vời.

 

Anh nặng nề thở dài, nhắm chặt mắt, thì ra cứ cho rằng mình đủ kiên cường, có thể thừa nhận nỗi đau, nhưng mà, khi trơ mắt nhìn cô rời đi cùng một người đàn ông khác, vẫn cảm thấy trái tim bị bóp nghẹt, vì sao, vì sao cô luôn không quay đầu lại, luôn lựa chọn rời đi?

 

Anh tựa đầu vào cửa nhìn ra ngoài, nhắm mắt thật chặt, bức dòng nhiệt trong mắt quay ngược trở lại, chỉ để cảm nhận sự đau đớn trong trái tim chậm rãi quay trở lại. Ngực như bị một vật gì đó đè chặt, cảm giác khó chịu không ngừng dâng lên, anh buộc chính mình nuốt xuống, muốn áp chế cảm giác khó chịu này. Nhưng mà, càng cưỡng chế, sự khó chịu càng mãnh liệt, anh cảm thấy dạ dày bắt đầu đau, cơn đau làm anh thoáng run lên. Anh vội lấy đưa tay vào túi quần lấy thuốc, lại nhận ra lọ thuốc đã trống không, anh nắm chặt tay, cố gắng hít sâu, rồi chậm rãi thở ra.

 

Anh cố nén đau, khởi động xe, đi vào thành phố mua thuốc.

 

—————————–

 

Hết chương 35


Chương 36: Tai nạn giao thông

 .

loading...

Chung Tình chăm chú nhìn về phía trước, Chu Minh lái xe bên cạnh.

 

Chu Minh liếc mắt nhìn gương mặt trắng bệch của cô, “Mệt lắm à?”

 

Chung Tình khẽ cười, “Không sao.”

 

“Ăn cơm chưa?” Chu Minh lại nhìn về trước.

 

“Có ăn trên máy bay.” Chung Tình cảm thấy rất mệt, trong đầu vẫn còn rung động vì gặp Mạnh Tưởng. Thật sự ngoài ý muốn, anh cũng đến sây bay, nhớ tới một giấc mơ trên máy bay, trái tim rối loạn, cô mơ thấy Mạnh Tưởng sẽ đến đón cô.

 

Chu Minh thấy cô hơi giật mình, ánh mắt chợt lóe, chậm rãi mở miệng, “Mạnh Tưởng cũng đến đón em?”

 

Trái tim Chung Tình run lên, hô hấp có chút dồn dập, nhưng nhanh chóng bị cô áp chế, khẽ mỉm cười, “Không phải, anh ấy đến đón một khách hàng.” Vừa nói cô vừa khẽ liếc mắt nhìn Chu Minh, vì sao ngay cả mình nghe cũng cảm thấy có chút chột dạ?

 

Chu Minh à một tiếng, âm thanh hơi dài, lại có chút đăm chiêu.

 

Chung Tình trấn định lại trái tim vừa bị rối loạn, vuốt tóc ra sau, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, mưa bụi nghiêng nghiêng, khiến hình ảnh phản chiếu của cô cũng trở nên xiêu vẹo.

 

Chu Minh liếc mắt nhìn cô, không nói gì. Chu Minh biết, nếu anh không gọi điện cho Chung Tình, cô cũng sẽ không cho anh biết cô đi công tác. Mà vừa rồi, cô tự nhiên ôm lấy cánh tay anh, khoảnh khắc ấy khiến tim anh nhảy lên, còn cố ý nhìn Mạnh Tưởng. Anh không ngốc, Mạnh Tưởng xuất hiện không phải là ngẫu nhiên. Anh ta nhìn Chung Tình bằng ánh mắt thâm tình nóng bỏng như vậy, nhưng lại ngụy trang bằng một khuôn mặt lạnh nhạt, tất cả anh đều thấy, người đàn ông này có ý với Chung Tình. Còn Chung Tình thì sao?

 

Có khi, Chu Minh cũng không hiểu được cô. Chung Tình trước mặt anh luôn thản nhiên, không cự tuyệt cũng không phản đối, nhưng anh lại cảm thấy giữa họ có một khoảng cách không thể rút ngắn. Giống như bây giờ, ánh mắt cô xa vắng, có chút trống rỗng, khiến người ta vừa nhìn đã biết tâm hồn cô đang đặt ở một nơi rất xa. Chu Minh thật sự không thích vẻ mặt này của cô, giống như anh ở bên cạnh mà như trong suốt, anh thích vẻ mặt cô giống như những người phụ nữ khác đã từng đến bên anh, có ánh mắt chăm chú chờ đợi.

 

“Cuối tuần có rảnh không?” Chu Minh trầm giọng hỏi.

 

“Dạ?” Chung Tình hoàn hồn nhìn anh.

 

“Chọn một ngày đi gặp bố mẹ em.” Giọng anh bình tĩnh như thường, nhưng khi vào tai cô lại giống như sóng trào. Chung Tình mở miệng, nhưng không biết đáp lại thế nào.

 

“Sao vậy? Em không muốn sao?” Giọng anh hơi cao, nhướn mày nhìn cô.

 

Chung Tình nuốt nuốt nước bọt, nở nụ cười gượng gập, lắc đầu, “Em chỉ là…. Chỉ là cảm thấy hơi sớm.” Họ mới quen biết hai tháng, số lần gặp nhau chưa đến mười lần. Đột nhiên nói muốn gặp mặt bố mẹ cô, có chút…. Chưa chuẩn bị tư tưởng.

 

Khóe miệng Chu Minh nâng lên, cầm bàn tay cô đặt trên đùi trái, “Chung Tình, anh là một người thực tế, không muốn lãng phí thời gian.” Chung Tình bị anh nhìn, cảm thấy sợ hãi, bàn tay nóng rực khiến cô theo bản năng muốn rút ra, nhưng lực của anh rất mạnh, không cho cô rút.

 

Cô không chịu nổi nhìn về phía trước, thấy đèn vàng, vội vã nhắc anh, Chu Minh nhìn về phía trước, đạp phanh, xe chậm rãi dừng lại. Chung Tình không dấu vết rút tay lại, không đặt lên đùi nữa, mà nắm lấy cổ tay phải.

 

Xe dừng trên đường, Chu Minh nhìn về phía cô, “Tối thứ ba được không?” Tuy là câu hỏi, nhưng khẩu khí giống như mệnh lệnh.

 

Chung Tình do dự vài giây, nâng mắt chống lại ánh mắt chờ đợi của anh, cô cảm thấy anh không phải chờ cô đồng ý, mà là nói cho cô biết quyết định của anh. Chung Tình gật gật đầu.

 

Chu Minh nhìn cô, vừa lòng nở nụ cười, “Họ thích gì?”

 

“Gì cũng được.” Nếu họ thích anh, cái gì cũng tốt, Chung Tình phiền lòng nghĩ sẽ phải nói với bố mẹ như thế nào.

 

Chu Minh rõ ràng tâm tình tốt hơn, trên mặt lộ ra nụ cười, không ngừng nhìn cô hỏi, “Bố em hút thuốc chứ? Rượu thì sao?”

 

Chung Tình chỉ gật đầu.

 

“Vậy thì tốt, anh uống rượu với ông ấy, ông nhất định sẽ cao hứng.” Chu Minh nhìn phía trước, ngón tay nắm tay lái không tự chủ gõ nhẹ, Chung Tình nhìn, chỉ có thể mỉm cười.

 

Đèn xanh sáng, Chu Minh khởi động xe, tăng tốc.

 

Đột nhiên, bên tai truyền đến tiếng động lớn, từ xa đến gần, âm thanh càng lúc càng vang. Chu Minh và Chung Tình đều không tự chủ quay đầu nhìn, ánh đèn lóe lên. Chung Tình hoảng sợ, ngồi sát vào ghế, Chu Minh căng thẳng, trừng mắt nhìn hai chiếc xe ở phía xa.

 

Hai thanh niên trẻ tuổi phóng xe máy với tốc độ cao trên đường, giữa đường đông người vẫn không ngừng gia tăng tốc độ, tiếng xe máy rít gào, khói mù mịt bay ra từ ống xả, phiêu tán trong làn mưa bụi.

 

“Muốn chết sao.” Chu Minh hung hăng nói một câu, an ủi Chung Tình mặt đang trắng bệch, “Không sao đâu.”

 

Chu Minh còn chưa nói xong, phía trước đột nhiên vang lên tiếng phanh gấp. Chung Tình chỉ thấy trước mặt có vô số ánh sáng lóe lên, bên tai vang lên tiếng rống phẫn nộ của Chu Minh, “Chết tiệt!”, lốp xe ma sát với mặt đường tạot hành âm thanh chói tai, cả người cô bắt đầu đảo quanh theo xe, giống như bị ném vào không trung. Khi Chung Tình thấy rõ lại, mở mắt nhìn qua kính xe, thấy một chiếc xe máy đang lao về phía mình, cô chỉ có thể liều mạng nhắm mắt, kêu lên sợ hãi.

 

Ầm! Tiếng va chạm dường như khiến trái tim cô ngừng lại, cả người bị một thứ gì đó nặng nề đè xuống, hô hấp cũng khó khăn, đầu đập vào ghế, trong đầu nhất thời trống rỗng, dường như nghe thấy tiếng tử thần.

 

***

 

Chung Tình bị sự đau đớn làm tỉnh lại, cả người bị đè chặt, đau đến mức cô muốn thét lên. Khi ý thức mơ hồ rõ ràng, cô mở hai mắt mờ mịt, nhìn thấy Chu Minh đang ôm chặt lấy mình, ý thức chậm rãi chuyển động. Chu Minh! Cô muốn gọi anh, nhưng cổ họng khô nóng như giếng nước cạn, không thể phát ra tiếng.

 

Cô cử động thân thể bị anh đè chặt, ngón tay chỉ có thể chạm vào quần áo anh, nhưng lại không thể động đậy. Anh dùng cơ thể mình đè chặt cô xuống ghế, mà đè lên người anh lại là một chiếc xe đã biến hình, ở bên ngoài còn một chiếc xe khác cũng đã không thể nhận ra hình dạng.

 

Chung Tình cố gắng hoạt động tay trái, nghe thấy bên ngoài có những tiếng động không ngừng vang lên, tiếng khóc, tiếng la…. Cô liều mạng nuốt nước miếng, rốt cuộc cũng phát ra được tiếng, “Chu Minh, Chu Minh.” Chu Minh vẫn không nhúc nhích, Chung Tình bị sự im lặng này làm cho sợ hãi. Cô cố gắng nhìn mặt Chu Minh, nhưng đầu anh gục trên sườn cô, không hề cử động. Đột nhiên, một dòng nước nóng chảy xuống người cô, trái tim cô như nghẹt lại, không được, không được…. Chu Minh, không thể có chuyện xảy ra với anh được, không được! Anh nhất định đã bị thương.

 

Cô cố gắng ngăn chặn sự kinh hoàng trong lòng, cố gắng ôm lấy người Chu Minh, sờ soạng trong túi âu phục của anh, lấy điện thoại di động. cô dùng sức rút tay, bấm 120, khi tiếng chuông vang lên, trong lòng cô dường như thả lỏng đôi chút, được rồi, cô kích động nghẹn ngào. Chu Minh, anh cố chịu đựng!

 

Cô khàn giọng nói, trung tâm cấp cứu 120 cũng nhận được điện thoại khẩn cấp, hỏi han một chút tình trạng của cô, bác sĩ nói cô không được cử động, xe cứu thương lập tức sẽ đến.

 

Chung Tình gật đầu khóc, trong lòng điên cuồng gào thét, nhanh lên, nhanh lên. Cô rốt cuộc thừa nhận không thể nhìn người khác chết trước mặt mình, xin hãy nhanh lên!

 

Chung Tình lại một lần nữa gọi tên Chu Minh, nhưng anh vẫn thủy chung không đáp lại, sự yên lặng đáng sợ trở thành sự dày vò, trước mắt cô đã trở nên mơ hồ, Chu Minh, đừng ngủ, đứng lên trả lời em đi, trả lời em đi.

 

Khi trong lòng cô sắp bị sự tra tấn dày vò, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng còi xe của 120, từ xa đến gần. Lần đầu tiên, cô cảm thấy âm thanh khẩn trương ấy thật dễ nghe, nước mắt cô lại trào ra, Chu Minh, mọi thứ sẽ ổn thôi.

 

Chung Tình nhanh chóng nhìn thấy những bộ áo trắng xuất hiện, họ cùng cảnh sát dùng công cụ chuyên dụng cẩn thận nâng Chu Minh ra ngoài, sau đó đến lượt cô. Khi cô được ôm ra khỏi xe, cô quay đầu nhìn về phía những chiếc xe bị tàn phá, mới ý thức được tai nạn xe lần này thảm thiết thế nào, hai chiếc xe máy đụng vào nhau, những thanh sắt biến hình biến dạng, vô cùng đáng sợ.

 

Chung Tình không ngừng nói với bác sĩ, “Đầu anh ấy chảy máu, cứu anh ấy, xin hãy cứu anh ấy.” Bác sĩ đỡ cô lên xe cứu thương. Xe gào thét rời đi.

 

Trên đường, bác sĩ kiểm tra đơn giản cho cô, phát hiện cô ngoài việc bị trầy da, cũng không có gì đáng lo ngại, nhưng sợ va chạm làm não bị chấn động, yêu cầu cô tiến hành kiểm tra lại. Chung Tình van xin bác sĩ cứu Chu Minh, cô không sao.

 

Thương tích của Chu Minh nghiêm trọng hơn cô rất nhiều, bác sĩ đã khẩn cấp xử lý vết thương cho anh, băng bó cầm máu, rồi sử dụng máy móc để theo dõi tình trạng cơ thể anh. Ngoài vết thương ở gáy, trên vai anh cũng bị thương nặng. Chung Tình nắm chặt tay anh, nhìn vệt máu loang lổ trên mặt anh, cô khổ sở khó thở. Cô biết, trong thời khắc nguy cấp ấy, chính Chu Minh gục xuống người cô, khiến anh bị thương. Nếu không, xét theo góc độ va chạm, cô mới là người bị thương nặng.

 

Chung Tình nắm chặt tay, thì thào cầu nguyện cho Chu Minh.

 

Rất nhanh đã đến bệnh viện, bác sĩ lập tức kiểm tra cho Chu Minh, cô được y tá giúp đỡ đến phòng xử lý vết thương. Sau đó, cô nhìn các bác sĩ, y tá bận rộn, nghe họ nói chuyện với nhau, mới biết mình đã trải qua một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng. Thì ra, hai chiếc xe máy khi phóng ngang qua xe Chu Minh, ở góc rẽ không nhìn thấymột chiếc oto Buick đang đi ngang qua. Hai chiếc xe đụng vào nhau, bắn ra giữa đường. Chiếc xe máy phía sau vì phanh gấp, lại đánh tay lái chuyển hướng, cả người và xe xoay tròn đâm vào rào chắn. Chu Minh vì tránh chiếc Buick, bẻ lái sang phải, bị một chiếc xe tải từ phía sau lao lên, hai xe đâm sầm vào nhau.

 

Nghe y tá nói, vụ tai nạn giao thông này thương vong rất nghiêm trọng, hai người lái xe máy thì một người chết một người trọng thương, lái xe Buick và Chu Minh đều đang cấp cứu, lái xe xe tải chỉ bị thương nhẹ. Mà Chung Tình rất may mắn, bị va chạm với xe tải mà không hề bị thương.

 

Chung Tình ngây ngốc để mặc bác sĩ dùng băng gạc băng vết thương cho mình, trong lòng chỉ nghĩ về Chu Minh, anh chảy nhiều máu như vậy, liệu có nguy hiểm không? Cô không dám nghĩ tiếp, chỉ cần nghĩ đến sự yên lặng đáng sợ ấy, cô lại cảm thấy vô cùng bất lực, sợ hãi.

 

Cô sau khi được bôi thuóc, ngồi yên lặng ngoài cửa phòng cấp cứu. Cảnh sát đến lấy lời khai, cô kể lại tất cả những gì cô biết. Cảnh sát yêu cầu cô ngày mai đến sở cảnh sát lấy thủ tục xe, hỏi cô đã báo cho người nhà chưa? Chung Tình giật mình nhận ra, vừa nãy vì lo lắng cho Chu Minh, cô đã quên báo cho mọi người ở nhà. Tưởng tượng đến phản ứng của mọi người lúc biết chuyện, cô sợ làm người nhà lo lắng, nên không dám nói gì. Cảnh sát giải thích một số điểm, rồi rời đi.

 

Chung Tình ngồi trước cửa phòng cấp cứu, lo lắng đợi Chu Minh ra. Trong đầu vẫn hỗn loạn, giống như tiếng gào khóc vẫn chờn vờn bên tai, cô nắm chặt hai tay cầu nguyện. Vô số những hình ảnh như những mảnh kính vỡ vụn, cô chỉ nhớ ánh đèn sáng chói mắt và thứ chất lỏng màu đỏ chảy ra, trái tim run rẩy.

 

Đột nhiên có tiếng kêu to, khiến Chung Tình sợ đến mức cả người run lên, cô vội vã xoay đầu lại. Mạnh Tưởng! Chung Tình sợ ngây người, trừng mắt nhìn bóng người ấy, trong khoảng thời gian ngắn cảm thấy mình nhất định là vì quá lo lắng mà sinh ra ảo giác.

 

Nhưng bóng người ấy lại từng chút từng chút đi lại phía cô, tầm mắt tối sầm lại, cô cảm thấy cả người bị vây lại. Anh ôm chặt lấy cô!

 

Hô hấp của Chung Tình trở nên hỗn loạn, trong đầu trống rỗng, cơ thể bị hai cánh tay ôm chặt, cảm giác có chút đau khiến cô nhận ra đây là sự thật, là anh. Sự chua xót dâng lên chóp mũi, anh biến mất trong sương mù, cô chỉ có thể ngửi được mùi hương nồng đậm mà quen thuộc, thật sự là Mạnh Tưởng.

 

“Tình Tình, em không sao chứ?” Giọng nói vội vàng lặp đi lặp lại bên tai, khiến trái tim đang căng thẳng như tìm lại được nhịp đập, sự lo lắng và sợ hãi đều trở thành nước mắt, cô thất thanh òa khóc.

 

Mạnh Tưởng đau lòng vỗ về lưng cô, nhẹ nhàng an ủi, “Đừng khóc, đừng khóc, không sao đâu, đừng sợ.” Một lúc lâu sau, Mạnh Tưởng mới tách ra một chút, dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt cô, “Em không sao chứ?”

 

Chung Tình ngước cặp mắt mơ hồ nhìn anh, “Anh sao lại ở đây?” Nhìn vẻ mặt lo lắng của anh, sự yếu đuối trong lòng cô lại trỗi dậy, anh… Anh đến đây.

 

“Anh đi ngang qua đấy, nhìn thấy cảnh sát giao thông. Không biết tại sao, đột nhiên thấy bất an, nên lại xem một chút, lại nhìn thấy xe Chu Minh.” Khi anh nhìn họ rời đi, đã nhìn rất lâu cái biển số xe ấy. Lúc anh nhìn thấy dãy số trên biển số xe bẹp nát, trái tim anh như ngừng đập, là xe Chu Mminh. Anh bối rối gọi vào di động cho Chung Tình, nhưng không có người nhận. Anh vội hỏi cảnh sát, hỏi xem người trên xe thế nào? Cảnh sát nói đã đưa đến bệnh viện, anh liền vội vàng chạy tới đây.

 

Khi nhìn thấy Chung Tình, anh mới cảm thấy thở ra một chút, may mà cô không sao!

 

Chung Tình khổ sở nhìn về phía phòng cấp cứu, “Em không sao, nhờ Chu Minh cứu.” Khi nghĩ đến khuôn mặt đầy máu của Chu Minh, trái tim trở nên vô cùng khó chịu. “Anh ấy vì bảo vệ em mà bị thương.” Giọng nói trở nên nghẹn ngào.

 

Mạnh Tưởng khẽ ôm cô an ủi, “Anh ấy sẽ không sao, đừng nghĩ nhiều nữa.” Cho đến khi ôm cô vào ngực, anh mới cảm giác được một chút yên tâm, cô tuyệt đối không thê xảy ra chuyện.

 

 

———————–

 

Hết chương 36

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: