truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cả đời chỉ cần một người là em – Chương 19-20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 19: Xem xét


Mạnh Tưởng trở lại chỗ ở của mình.
Anh vào phòng, đang chuẩn bị mở đèn bàn, đột nhiên nhìn thấy bầu trời đêm ngoài cửa sổ lóe lên một chút, ngừng lại nhìn, ở bên kia sông đang đốt pháo hoa, sáng trưng mà đẹp đẽ.
Anh ngồi trước bàn, mở máy tính, nhân lúc máy tính đang khửoi điểm, đốt một điếu thuốc. Nhìn máy tính trên mặt bàn chậm rãi hiện ra, anh dụi thuốc trong tay, mở hòm thư, nhận bưu kiện.
Đối với tình trạng công ty hiện nay, anh nhận được một bức thư nặc danh tố cáo Phó tổng Dương Bân Vũ nhận hối lộ, căn cứ vào độ chính xác của bức thư, Mạnh Tưởng thu thập chứng cứ, sau đó đóng hòm thư. Dương Bân Vũ là nhân viên cũ của bố anh, sau khi anh tiếp quản công ty, vẫn phụ tá anh, tác phong cường thế cứng rắn, nên trong những cuộc họp thường kỳ luôn có xung đột với anh, nhưng ngại vì ông ta là lão thần trong công ty, ngay cả chính mình thường ngày vẫn phải ba phần kính nể, những người khác càng dám giận không dám nói. Mạnh Tưởng chậm rãi hút thuốc, suy nghĩ xem nên xử lý chuyện này thế nào.
Mắt bất giác lại nhìn ra ngoài cửa sổ, pháo hoa sáng rực rỡ không ngừng biến hóa nở rộ, trong lòng đột nhiên xúc động, tay chậm rãi mở một thư mục ẩn, kích đúp vào một đoạn video. Mạnh Tưởng tắt đèn bàn, chậm rãi dựa lưng ra sau, để chính mình vùi vào trong ghế, tàn thuốc lập lòe trong bóng đêm như đáp lại pháo hoa ngoài cửa sổ.
Sau những tiếng tạp âm rất nhỏ, một giọng nói ngọt ngào vang lên, “Em ngốc thật, lại đặt sai giá phóng rồi, giờ đã được chưa?”
Khuôn mặt Mạnh Tưởng chiếm toàn bộ màn hình, ánh mắt dịu lại, bộ dáng cô ngây ngốc, tóc rối loạn ở thái dương cho thấy cô đang bối rối thế nào. Anh lẳng lặng nhìn, lẳng lặng mỉm cười, tàn thuốc không tiếng động lặng lẽ rơi xuống.
Tiếng pháo hoa một lần nữa phát ra từ phía sau, anh nhắm mắt lại, bên tai dường như vang lên tiếng cười quen thuộc, nhớ tới lời nói lúc nãy của Luyến Kinh, đúng vậy, người cười khiến người khác thấy bi thương chính là Chung Tình.
Trong những năm tháng thống khổ hoang đường ấy, anh đã quên hết người thân, cũng quên rằng còn có một trách nhiệm phải gánh vác. Khi anh tỉnh táo lại, đến nhà Chu Đồng, nhìn bố mẹ Chu Đồng đang già đi, trong thâm tâm thấy ánh náy, chợt nhận ra anh đã phóng túng bản thân mình quá lâu.
Tình yêu tuổi trẻ đã trở thành một nỗi đau! Anh không muốn nghe thấy tên cô, cũng không bao giờ hỏi đến chuyện của cô, thậm chí khi bố mẹ Chu Đồng nhắc đến tên cô, anh cũng lạnh lùng mà chống đỡ. Anh là hận cô như vậy, hận cô ra đi, hận cô giẫm đạp lên tình cảm của anh, anh muốn hoàn toàn quên cô.
Khi đó, hai nhà Chung Mạnh chấm dứt liên hệ, anh có thể thành công rời xa tin tức của cô, bố mẹ cũng không nhắc tới cô, anh cố gắng hoàn thành học nghiệp. Sau khi tốt nghiệp, anh trực tiếp đi vào công ty của bố thực tập.
Anh nghĩ mình đã mai táng cho cô, tất cả mọi chuyện về cô cũng không thể ảnh hưởng đến anh, nhưng không ngờ, ngày ấy, anh mới nhận ra mình đã sai lầm thế nào.
Ngày đó, anh vào Chu gia, chợt nghe thấy một tiếng nói quen thuộc. Anh đờ đẫn vào nhà, nhìn khuôn mặt trong TV, khuôn mặt anh xám lại. Anh trầm mặc ngồi trong sô pha, ánh mắt không rời khỏi màn hình, cho đến khi hình ảnh đột nhiên ngừng lại, anh mới nghe tiếng bác Chu quát to.
“Sao lại không chạy nữa? Hả?”
“Chung Tình gửi VCD cho chúng ta, con bé thật tốt.”
Anh nghe thấy một tiếng gào lên trong lòng, quả thật rất khá, thật sự rất tốt, có thể không được không? Cảm giác phẫn hận dâng lên cao, anh nắm chặt tay, bực tức vì mình phẫn nộ, không phải đã thành người lạ, tại sao còn vì cô mà tức giận, cô không đáng!
Có trời mới biết, ngày đó anh bị ma làm hay sao, mà lại mở miệng nói sẽ sửa VCD cho ông bà Chu.
Anh về nhà dùng máy tính phục chế VCD, làm một bản VCD mới, mà chính mình cũng lưu lại một bản. Đêm đó, máy tính chỉ đơn giản chiếu đi chiếu lại đoạn video, mỗi nụ cười của cô đều làm tổn thương mắt anh, trái tim anh. Cô quả thật rất giỏi! Vô luận anh che dấu tốt thế nào, ảnh hưởng của cô đối với anh vẫn như cũ, anh chung quy không thể nhẫn tâm như cô, có thể khiến trí nhớ xóa hết không còn một chút!
Sau đó, mỗi lần anh đều mượn cơ hội sửa chữa VCD giúp bố mẹ Chu Đồng, lặng lẽ cất giấu những đoạn video về cô. Vô số đêm, trong bóng đêm anh lẳng lặng ngắm nhìn nụ cười của cô. Anh cẩn thận giữ bí mật ấy trong lòng, không dám cho bất cứ ai biết, anh không thể quên được người đã từng làm mình bị tổn thương thật sâu ấy!
Những đoạn video này anh đã xem đến mức có thể đọc làu làu, vậy mà có một ngày anh phát hiện ra một điểm lạ, anh kích động di chuyển chuột, nhìn thấy trên màn hình máy tính phía sau lưng cô có một trang blog, trên blog có ảnh chụp của cô. Anh run run phóng to màn hình, dựa vào logo của trang web để tìm. Trời không phụ người có lòng, trải qua ba đêm thức trắng khổ chiến, anh rốt cuộc cũng tìm được trang web của cô! Nhưng lại không thể tìm được câu trả lời cho câu hỏi bảo mật.
Anh nhìn câu hỏi trên màn hình: “Who am i?” Suy nghĩ một lúc, rốt cuộc cũng đoán trúng. Khi anh nhập vào hai chữ “mập mạp”, trang web mở ra! Anh giống như một tên trộm cẩn thận dùng IP quản lý xem trang blog, lòng của cô giống như quả cà rốt, từ từ mở ra.
Sau khi anh xem hết nhật ký của cô, ngoài cửa sổ trời đã sáng! Anh kinh ngạc ngồi thất thần trước máy tính, toàn thân lạnh lẽo, tay chân như trúng ma túy, cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa, anh mới hoảng sợ tắt trang blog, rút nguồn điện. Cho tới khi anh đứng lên, lại thấy hai chân không thể đứng thẳng được, một đêm rung động khiến anh đầu váng mắt hoa.
Anh đã xem bí mật của cô!
Xuyên qua những dòng chữ nhỏ bé ấy, anh dường như đã nhìn thấy một cô gái bồi hồi đứng chân trần trong đêm, giấu mình trong bóng đêm, tự mình gặm nhấm nỗi bi thương.
Anh đã biết cô mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng, từ sau khi Chu Đồng gặp chuyện không may, bệnh lại nặng hơn. Khi đó, cô nói không ngủ được, không phải là lừa anh, cô không muốn rời xa anh cũng là bởi vì chỉ có ở trong lòng anh, cô sẽ không gặp những giấc mộng kỳ quái, tra tấn giấc ngủ của cô.
Cô vẫn vì chuyện Chu Đồng mà tự trách, đến bây giờ Mạnh Tưởng mới có thể sy nghĩ cản thận.
“Làm sao bây giờ? Vì sao người trong mơ của mình không phải cậu? Vì sao mình nhớ về cậu như vậy, mà không thể gặp cậu trong mơ? Cậu vẫn trách mình sao? Trách mình đã nói những lời ấy với cậu. Nếu mình biết tâm sự của cậu, mình nhất định sẽ không nói vậy với cậu, đánh chết cũng không nói.”
Cô rốt cuộc đã nói với Chu Đồng cái gì đó, khiến cho cô nghĩ rằng mình và cái chết của Chu Đồng có quan hệ trực tiếp, vì vậy mới đau khổ tự trách.
Cô sợ người nhà phát hiện ra mình mất ngủ, lại muốn tránh né Mạnh Tưởng, đưa ra yêu cầu xuất ngoại. Những ngày mới ra nước ngoài, cô hàng đêm không ngủ, đêm khuya trước máy tính vẽ, viết nhật ký, cho đến khi gục xuống bàn. Một người tịch mịch tự trách sẽ làm cho tinh thần cô xuống dốc, thậm chí bắt đầu ỷ lại vào thuốc, cồn. Anh khó có thể tưởng tượng được, cô làm thế nào đê sống qua những ngày đó?
Ngày ấy anh nhìn thấy cô và một nam sinh khác trong phòng, thật ra cũng không phải chủ ý của cô, chỉ là việc ngoài ý muốn do say rượu, nhưng cô lợi dụng cơ hội ấy để làm tổn thương anh! Sau việc đó, anh thấy cô viết một câu, “Cậu thấy không? Trong mắt anh ấy chỉ còn lại hận thù, cậu có thể yên tâm.” Yên tâm? Một người đã chết thì có gì mà yên tâm? Anh nghiền ngẫm những lời này, nhưng vẫn không thể lý giải được. Chỉ mơ hồ cảm thấy, Chung Tình và Chu Đồng đã có một lời ước định, cô yên lặng tuân thủ ước định ấy.
Sau đó, cô tìm bác sĩ tâm lý, qua hai năm điều trị, mới dần khôi phục. Những thứ trong lòng đã có thể nói ra, cô không còn mất ngủ.
Nhìn bức tranh của cô, trong lòng anh dường như có gì đó đổ vỡ, có một thứ chất lỏng chậm rãi chảy ra, những đường cong đơn giản vẽ một bóng dáng trong đêm, ở đó cất giấu một trái tim cô độc, không có chút sinh khí. Trong lòng cô như có một thứ gì đó đã chết theo Chu Đồng.
Mạnh Tưởng cũng phát hiện, trong nhật ký của cô, không có một chút bóng dáng anh, cô cố ý lảng tránh anh. Giống như anh khi đó, cố ý mai táng hình bóng cô.
Nỗi hận của buổi tối hôm ấy trong lòng anh lặng lẽ mờ đi, thì ra cô chỉ là hận chính mình mà thôi.
————
Hết chương 19

 


Chương 20: Chăm sóc

……
Lâm Tuyền mang thai, Chung gia từ trên xuống dưới đều vui mừng, Tiêu Tố Tâm thậm chí vì chăm sóc Lâm Tuyền, chuyển đến nhà Chung Duệ. Chung Tình nhìn bộ dạng vui mừng của bố mẹ, cảm giác rất hạnh phúc, nhà này ít nhất cũng còn Tiểu Duệ có thể làm họ yên tâm, thay cô chăm sóc bố mẹ.

Mấy ngày nay công ty nhận một hạng mục lớn, bộ phận thiết kế đều phải tăng ca, cô đã vài ngày không về nhà ăn tối.

“Lại đây, lại đây, ăn no rồi làm tiếp.” Khi Chu Cần mang một đống lớn đồ uống vào cửa, người mang đồ ăn cũng vừa tới.

Mọi người đều ngừng tay, vội vã đi qua, hương thơm ngập tràn cả văn phòng, mọi người thật sự rất đói bụng.

“Đừng làm nữa, ăn xong rồi làm tiếp.” Chu Cần đoạt chuột trong tay Chung Tình, đưa một hộp thức ăn đến trước mặt cô. Chung Tình mỉm cười nhận lấy, “Cám ơn.”

“Chị Chung, chị thật hạnh phúc, ở lại tăng ca còn có người chăm sóc” Đồng nghiệp Tiểu Phong vừa ăn vừa cười trộm, Chu Cần ở bộ phận nghiệp vụ cũng cùng tăng ca với bộ phận thiết kế của họ, thật là dụng tâm lương khổ.

Chung Tình chỉ cười không nói, Chu Cần trừng mắt liếc Tiểu Phong, “Không phải các cô được lợi sao, toàn là tôi làm chân chạy vặt.” Anh đặt một ly trà sữa vị trà xanh trước mặt Chung Tình, Chung Tình hỏi: “Cậu không ăn sao?”

“Tôi lúc nãy đói quá, đã ăn rồi.” Chu Cần nháy mắt mấy cái, cô chủ động quan tâm anh, thật hiếm có.

Tiểu Xa nháy nháy mắt với Tiểu Phong, Chu Cần theo đuổi Chung Tình? Tiểu Phong gật đầu cười trộm, cô thường nhìn thấy hai người cùng nhau tan ca, xem ra Chung Tình cũng không cự tuyệt Chu Cần.

Chu Cần mặc kệ hai người ở một bên tề mi lộng nhãn, chỉ xem Chung Tình bản thiết kế đã hoàn thành một nửa của Chung Tình, “Còn mất bao lâu nữa?” Cô đã tăng ca liên tục, sắc mặt gần đây không tốt lắm.

“Phải xem tiến độ của mọi người nữa, đêm nay phải hoàn thành.” Chung Tình nhìn thành quả của những người khác, ước chừng đêm nay phải làm muộn, “Cậu cứ về trước đi, bọn tôi có lẽ sẽ về muộn.”

Chu Cần lắc đầu, “Không được, em mệt như vậy, lái xe rất nguy hiểm, để tôi đưa em về cho an toàn.” Đôi mắt cô dã đen lại, lái xe trong tình trạng mệt mỏi như vậy anh sẽ rất lo lắng.

Chung Tình nhíu nhíu mày, “Cậu lái xe sao?” Không phải cậu ta vẫn ngồi xe buýt sao? Cậu ta có bằng lái?

“Đừng khinh thường tôi, tôi đã có bằng lái lâu rồi, chỉ là thành phố này đông như vậy, ngồi xe buýt cho nhanh.” Chu Cần mếu máo. Anh thật ra cũng có ý định lái xe, để về sau có thể đưa đón Chung Tình khi cô tăng ca.

Chung Tình cười cười không để ý, vừa ăn cơm vừa nhìn chằm chằm vào kết quả trên màn hình máy tính, suy nghĩ về công việc. Chu Cần nhìn cô chăm chú, khóe miệng khẽ nhếchh lên, gần đây cô không còn cự tuyệt anh đến gần, dù trong lời nói vẫn còn vẻ đạm mạc. Nhưng mà, cô đối với tất cả mọi người đều thế, khách khí, lễ phép, duy trì khoảng cách.

Ăn xong, Chu Cần để mọi người tiếp tục làm việc, anh thu dọn sạch sẽ, sau đó mở máy tính, làm việc của mình.

Chung Tình nhìn theo bóng dáng anh, mỉm cười, đó thật ra cũng là một cậu bé tốt.

Làm việc đến gần sáng, rốt cuộc cũng hoàn thành. Chung Tình tổng hợp kết quả của mọi người lại, sau đó kiểm tra mấy lần, đứng lên mỉm cười tuyên bố: “OK, hoàn thành, mọi người vất vả rồi.” Mọi người nghe Chung Tình nói, tất cả đứng dậy hoan hô, rốt cuộc có thể về nhà. Mọi người vội vàng thu dọn bàn, tắt máy tính.

Chu Cần cũng lại giúp Chung Tình thu dọn, mọi người tạm biệt haingười, lục tục rời đi. Cuối cùng, trong văn phòng chỉ còn lại Chung Tình và Chu Cần, Chung Tình di di thái dương, nhìn Chu Cần tắt máy tính giúp cô, dọn sạch bàn. Cô nở nụ cười, “Cậu không phải thường làm việc nhà chứ?” Chu Cần đắc ý nói, “Tôi thường giúp mẹ dọn dẹp vệ sinh.” Chung Tình kinh ngạc, thật không nhận ra.

“Kinh ngạc không, về sau còn nhiều thứ khiến em kinh ngạc.” Chu Cần đẩy ghế dựa của cô vào, sau đó kéo cô ra ngoài cửa.

Đóng cửa lại, ra ngoài công ty, đi thang máy xuống sảnh, người quản lý liếc mắt nhìn họ, “Sĩ Đạt à?” Chu Cần dương dương tự đắc cầm thẻ nhân viên trong tay, “Đúng vậy.”

Hai người đi về bãi đỗ xe, Chu Cần quả nhiên không cho Chung Tình lái xe, Chung Tình tranh không được, đành phải thôi, ngồi vào vị trí bên cạnh.

Đêm khuya trên đường, xe không nhiều, gió ngoài cửa đã mang theo hơi lạnh, Chung Tình tựa lưng váo ghế, ánh mắt có chút mệt mỏi.

“Mệt thì ngủ chút đi, khi đến tôi gọi em.” Chu Cần đóng cửa kính. “Không sao.” Chung Tình lắc đầu, cô vẫn chịu đựng được.

Chu Cần nhìn cô cố chấp, cũng không khuyên nhủ thêm, mở CD, muốn giúp cô nâng cao tinh thần.

Bản nhạc A better man chậm rãi vang lên, Chu Cần kinh ngạc nhìn Chung Tình, “Em cũng thích bài này? Đây là bài hát ở đại học tôi nghe mãi không chán.” Chu Cần vì sự trùng hợp này mà hưng phấn không thôi. Chung Tình tựa vào ghế nhắm mắt lại, nghe giọng của Robbie William chậm rãi thả lỏng.

Xe trên đường xóc nảy, trong xe âm nhạc ngập tràn. Đột nhiên, một tiếng nhạc vang lên, Chu Cần quay đầu nhìn Chung Tình, điện thoại di động của cô vang lên, đúng lúc anh còn do dự có đánh thức cô không thì Chung Tình tỉnh lại. Cô lấy di động, vừa thấy cái tên lóe lên trên màn hình, Mạnh Tưởng! Cô sợ run ba giây, nhanh chóng bấm nghe.

“Alo? Vẫn chưa ngủ. Cái gì? Ở đâu? Được, em đến ngay.” Sắc mặt Chung Tình đột biến, vừa ngắt điện thoại liền hỏi Chu Cần, “Bệnh viện Lục ở đâu cậu biết không?” Chu Cần căng thẳng, vội vã nói, “Tôi biết.” Ai bị bệnh mà khiến sắc mặt cô khó coi như vậy, Chu Cần quay đầu xe, tăng tốc.

“Có chuyện gì vậy?” Chu Cần lo lắng hỏi.

“Có người bị bệnh.” Chung Tình nói một câu ngắn gọn, không mở miệng nữa. Chu Cần biết cô lo lắng, tăng tốc chạy.

*

Lúc Mạnh Tưởng nhìn thấy Chu Cần ở phía sau Chung Tình, sợ run nửa giây, nhưng nhanh chóng khôi phục bình thường, “Chung Tình.”

“Bác Chu sao vậy?” Chung Tình nhìn bác Chu nằm trên giường bệnh, hai tay đều cắm đầy ống truyền, đầu giường còn có bảng điện theo dõi, dì Chu ngồi bên cạnh nắm tay ông.

Mạnh Tưởng đỡ lấy cô, “Đừng lo, bác Chu bị viêm tuyến tụy.” Chung Tình vội vã cầm tay anh, “Nghiêm trọng không?” Vì sao bác Chu lại có vẻ khổ sở như vậy, không ngừng rên rỉ. Mạnh Tưởng trấn an cô, “Hiện giờ có elx hơi đau, nhưng không sao”. “Đây là….” Chung Tình chỉ vào bảng theo dõi ở đầu giường, cô còn tưởng bác Chu đang bị nguy hiểm đến tính mạng. Mạnh Tưởng nhẹ nhàng cười, “Bác Chu bị cao huyết áp nên phải theo dõi chặt chẽ.” Chung Tình nhìn vào, quả nhiên, huyết áp của bác Chu là 180, thật sự hơi cao.

Chung Tình buông Mạnh Tưởng ra, đến bên cạnh di Chu, ôm lấy bà, “Dì”. Dì Chu sờ sờ đầu cô, “Làm phiền các con rồi.” Chung Tình lắc lắc đầu, cầm tay dì đặt lên mặt mình, “Không phiền.”

Lúc ấy, y tá đi vào, đưa một viên thuốc cho Mạnh Tưởng, “Cho bố anh nuốt viên thuốc này.” Mạnh Tưởng gật đầu, sau đó đi lại, nhét thuốc vào miệng bác Chu, nhỏ giọng dặn, “Bác Chu, nuốt thuốc đi”. Bác Chu từ từ nhắm mắt, vừa rên rỉ vừa nuốt thuốc trong miệng.

Chung Tình nhìn Mạnh Tưởng, “Thuốc gì vậy?” “Giảm áp, huyết áp của bác Chu hiện giờ rất cao.” Mạnh Tưởng nhìn cô, ánh mắt mềm nhẹ.

Chung Tình khôn ngoan khẽ buông lỏng khẩu khí, nhẹ nhàng vỗ về vai dì Chu.

Mạnh Tưởng nhìn Chu Cần hỏi, “Đây là?” Chung Tình mới giật mình lao thẳng đến Chu Cần bị bỏ quên một bên, khẽ giới thiệu, “Chu Cần, đồng nghiệp của em, đây là Mạnh Tưởng, bạn của tôi.” Mạnh Tưởng mỉm cười vươn tay, “Xin chào.” Chu Cần nắm lấy, “Xin chào.” Hai người đàn ông đối diện nhìn thẳng nhau, sau đó mới buông tay.

loading...

Chung Tình nói với Chu Cần, “Chu Cần, ngại quá, không thể đưa cậu về.” Chu Cần cười cười, “Không sao, tôi tự về được. Em…. Cũng chú ý nghỉ ngơi, về sớm một chút.” Chung Tình cảm kích cười cười, Chu Cần tạm biệt mọi người rồi rời đi.

Mạnh Tưởng thấy Chung Tình nhìn theo Chu Cần rời đi, chậm rãi hạ tầm mắt, đây là người đang theo đuổi cô? Hình như nhỏ tuổi hơn Chung Tình.

Mạnh Tưởng đi đến, vỗ nhẹ vai Chung Tình, “Anh đưa dì Chu về trước, em chăm sóc cho bác.” Chung Tình gật gật đầu, ánh mắt dì Chu đã rất mệt mỏi. Cô nâng dì Chu dậy, “Dì, dì yên tâm, ở đây có con và Mạnh Tưởng lo, không sao đâu.” Dì Chu gật gật đầu, “Nhờ con vậy, Mạnh Tưởng.” Mạnh Tưởng đỡ dì Chu, dặn Chung Tình, “Nếu nước truyền xong thì nhớ gọi y tá, nếu huyết áp vẫn cao như vậy cũng gọi y tá đến xem.” Chung Tình vội vàng gật đầu.

Mạnh Tưởng nhìn vẻ hoảng hốt của Chung Tình, nhẹ nhàng ấn vai cô, “Đừng lo, không sao đâu. Anh sẽ về ngay.” Chung Tình nhìn ánh mắt an ủi của anh, giống như có một nguồn sức lực khiến cô yên tâm, cô mỉm cười gật đầu.

Mạnh Tưởng đỡ dì Chu rời đi.

Chung Tình ngồi ở ghế cạnh giường, cẩn thận nhìn bác Chu, nhìn hai bên cánh tay ông đầy ống dẫn, một bên là ống truyền dịch, một bên là ống đo huyết áp. Mà bác Chu bị đau, lăn qua lộn lại, cô sợ bác Chu cử động mạnh làm đứt ống dẫn, vội gọi y tá.

Y tá nói không sao, để ý một chút là được, sau đó cô y tá hỏi, “Bác đã uống thuốc chưa?”

Bác Chu thần trí không rõ ràng, không ngừng rên rỉ, “Đau chết tôi, đau chết tôi.” Cô y tá cười khẽ, hỏi lại, Chung Tình hỏi nhỏ vào tai bác Chu, “Bác Chu, bác đã uống thuốc chưa?” “Không biết.” Bác Chu ồn ào trả lời. Chung Tình hỏi lại, “Miệng của bác có đắng không?” Bác Chu ngừng lại một chút, “Có một chút.” Y tá nghe xong, lại mở huyết áp kế, nhìn con số không ngừng nhảy, Chung Tình lo lắng hỏi, “Cô y tá, uống thuốc rồi sao huyết áp không hạ?” Y tá lấy bút ra ghi lên tờ giấy ở đầu giường, nói, “Thuốc này sau 20 đến 45 phút mới có tác dụng.” Chung Tình cảm tạ gật đầu.

Cô y tá nhìn lại biểu đồ một lần nữa, rồi mới rời đi.

Chung Tình im lặng ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào bác Chu.

Tiếng rên rỉ của bác chu nhỏ dần, rồi chìm vào giấc ngủ. Trong phòng bệnh trở nên vô cùng im lặng, chỉ có tiếng lách cách của các dụng cụ tế. Chung Tình dựa vào thành ghế, chống mí mắt, không dám nháy mắt, cô sợ mình không cẩn thận ngủ quên. Cô vào phòng vệ sinh rửa mặt, quả nhiên tỉnh hơn rất nhiều.

Cô cứ ngồi lẳng lặng bên giường như vậy nhìn bác Chu, nhìn dáng vẻ già nua của ông, trong lòng khẽ nhói, suốt mấy năm cô không có mặt ở đây, có phải chỉ có Mạnh Tưởng chăm sóc họ?

Không biết qua bao lâu, phía sau vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm chạp, cô quay đầu nhìn lại, Mạnh Tưởng đã trở lại.

Mạnh Tưởng cởi áo khoác ngoài, đến bên cạnh cô, nhẹ giọng nói, “Khá hơn chút nào không?” Cô gật đầu, “Nước đã truyền hết một bình, phải truyền thêm một bình nữa, huyết áp thì vẫn phải tiếp tục theo dõi.”

Mạnh Tưởng nhìn bảng đo, huyết áp đang giảm. Anh ôn nhu nhìn Chung Tình, trên mặt cô lộ vẻ mệt mỏi, mắt hõm xuống, “Anh đưa em về.” Chung Tình vội lắc đầu, “Em muốn ở lại đây.”

“Ở đây có anh là được rồi.” Anh vốn kno định gọi điện cho cô, nhưng nghĩ cô cũng rất quan tâm đến ông bà Chu, nếu không nói cho cô biết, sau này cô nhất định sẽ trách anh.

Chung Tình nhìn những lọn tóc tán loạn trên trán Mạnh Tưởng, không hề gọn gàng như bình thường, “Anh trước kia thường xuyên chăm sóc cho họ như vậy sao?”

Mạnh Tưởng ngẩn ra, nhìn ánh mắt quan tâm của cô, chậm rãi nở nụ cười, “Ừm, thói quen thôi.”

Chung Tình dời ánh mắt về gương mặt bác Chu, sau đó lại nhìn Mạnh Tưởng, “Cám ơn anh.” Anh thật sự đã chăm sóc cho bố mẹ Chu Đồng như bố mẹ đẻ của mình.

Mạnh Tưởng mỉm cười nhìn cô, “Là nên làm thôi.” Chăm sóc bố mẹ Chu Đồng không phải trách nhiệm, anh cũng muốn làm chút gì đó cho Chu Đồng.

“Nếu không, em đi nằm một chút đi, có ghế nằm đấy.” Mạnh Tưởng nhìn hai mắt cô thâm lại, lo lắng nói.

Chung Tình lắc đầu, “Em không ngủ được.” Mạnh Tưởng vừa nghe, trong mắt hiện lên một tia cảm xúc phức tạp, không hề miễn cưỡng cô, nhẹ giọng nói phải ra ngoài một chút, liền rời khỏi phòng.

Chung Tình nhìn bóng dáng cao ngất của Mạnh Tưởng, trong lòng có rất nhiều cảm xúc phức tạp.

Chỉ chốc lát, Mạnh Tưởng cầm hai chén cà phê bốc khói đứng cạnh cửa, ý bảo cô ra ngoài, cô vội vã ra khỏi phòng. Mạnh Tưởng đưa cô một cốc cà phê, “Để nâng cao tinh thần.” Chung Tình cầm cốc cà phê nóng, cùng Mạnh Tưởng dựa lưng vào tường, nhìn bác Chu trên giường bệnh.

Hai người yên lặng uống cà phê, mùi hương ngào ngạt chờn vờn xung quanh.

“Anh nghĩ em đã ngủ.” Mạnh Tưởng mở miệng trước.

“Không, ở lại tăng ca.” Thì ra, họ đều tăng ca, ánh mắt Mạnh Tưởng khẽ động.

“Bận lắm à?”

“Vừa nhận một hạng mục lớn, nên phải tăng ca thêm vài ngày.” Khó trách trên mặt cô lộ ra vẻ mệt mỏi, ngay cả mắt cũng hơi thâm lại.

“Đừng liều mạng quá, phải chú ý sức khỏe.”

“Ừm.” Cô gật đầu mỉm cười, uống một ngụm cà phê ấm áp.

“Nghe nói vợ Tiểu Duệ mang thai, chúc mừng.”

“Cám ơn.”

“Em thì sao, khi nào kết hôn?” Mạnh Tưởng nhìn Chung Tình, khóe miệng cười thản nhiên. Vừa rồi nhìn Chu Cần, anh nhận ra cậu ta rất quan tâm đến Chung Tình.

“Không biết.” Chung Tình nở nụ cười, anh không phải vẫn chưa kết hôn sao? Quan tâm cô làm gì.

“Đừng kén chọn quá, vài năm nữa sẽ khó khăn.” Mạnh Tưởng chân thành nhìn cô, ánh mắt đầy quan tâm.

Chung Tình cười khẽ, anh sao đột nhiên giống bố cô như vậy. “Em biết rồi. Anh cũng vậy, kết hôn sớm một chút, mẹ nuôi đã muốn ôm cháu nội rồi.”

Hai người cầm cà phê, nở nụ cười, họ đều đã thành thặng nam thặng nữ[1].

Không gian tĩnh lặng, chỉ có bóng dáng các y tá thỉnh thoảng đi ngangn qua. Hai người tựa vào tường, nhẹ nhàng nói chuyện phiếm, cảm giác thoải mái rất quen thuộc khiến họ chợt nhớ lại ngày xưa, đã rất lâu rồi họ không hề nói chuyện phiếm với nhau.

[1] Nam nữ không muốn lập gia đình

……………………

Hết chương 20

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: