truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cả đời chỉ cần một người là em – Chương 17-18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 17: Trùng hợp

.
Mạnh Tưởng lái xe vào đến nhà bố mẹ, vừa vào nhà, đã thấy mẹ dùng bông vệ sinh tai cho bố, trong lòng ấm áp, họ mãi mãi vẫn luôn ân ái ấm áp như vậy.

“Lần này lại đi bao lâu ạ?” Mạnh Tưởng đi qua, ngồi xuống ghế nhìn bố mẹ. Họ vừa xuất ngoại du lịch, hứng thú gần đây nhất của hai ông bà là dùng máy ảnh đi ghi lại hình ảnh khắp thế giới, thật sự bội phục họ hoàn toàn không quan tâm thế giới, tận tình hưởng thụ tự do.

“Khoảng nửa tháng, quản lý công ty cho tốt, đừng gọi điện quấy rầy bố mẹ.” Mạnh Dịch Nam ghé mắt nhìn con, thật ra ông luôn yên tâm khi Mạnh Tưởng quản lý công ty, chỉ là thỉnh thoảng có một vài lão thần trong công ty vẫn gọi điện trực tiếp cho ông để xin chỉ thị.

“Bố tắt máy là được rồi, nếu không thì chuyển hết cuộc gọi sang cho con.” Ánh mắt Mạnh Tưởng nhẹ nhàng, chậm rãi dựa vào sofa.

“Mẹ con lo lắng, không cho bố tắt máy.” Mạnh Dịch Nam bị Lộ Hiểu Vụ ấn ấn đầu, không dám động đậy.

“Bố mẹ còn muốn đi thăm con của Đinh Đinh, không thể tắt máy.” Không thể vì chơi mà quên hết mọi việc.

Mạnh Tưởng cười cười, “Long Long bao nhiêu tuổi rồi ạ?” Anh còn có hai người anh họ, Mạnh Xa, Mạnh Phong, tên ở nhà là Đinh Đinh, Đang Đang, đều đã có con. Long Long là con của Mạnh Xa.

“Bảy tuổi.” Lộ Hiểu Vụ than nhẹ một tiếng, ngừng tay, nhìn Mạnh Tưởng, “Tưởng Tưởng, bố mẹ không thúc giục con, con cũng phải tự giác một chút. Con cho là mẹ và bố con vì sao lại phải ra ngoài du lịch, còn không phải là vì trong nhà không có trẻ con sao.”

Mạnh Tưởng cười nhẹ, “Con rất tự giác, bố mẹ còn có thể đi chơi năm năm.” Anh đã cam đoan với bố mẹ trước ba mươi lăm tuổi phải kết hôn, bố mẹ nhìn anh, chỉ có thể tiếp tục đợi.

“Luyến Kinh đâu? Sao gần đây không đến chơi?” Lộ Hiểu Vụ biết bên người con có nhiều phụ nữ, người tên Du Luyến Kinh là hợp ý bà nhất, ở bên cô gái này cũng rất thoải mái.

“Đi công tác, vẫn chưa về ạ.” Luyến Kinh đi Bắc Kinh tham gia một cuộc thảo luận, nghe nói còn đi xem triển lãm bán hàng nội. Du Luyến Kinh là một nhà thiết kế trang phục có chút danh tiếng, thường phải đi khắp nơi trong nước.

“Con và Luyến Kinh đang yêu nhau phải không?” Từ lần đầu tiên Luyến Kinh đến chơi, bà và Mạnh Dịch Nam cũng bắt đầu đoán, đây thật sự là cô gái sẽ ở bên con mình. Nhưng mà, hai người tới lui suốt hai năm, vẫn không tiến triển gì, thật sự làm họ lo lắng.

Mạnh Tưởng cười cười đứng dậy, “Mẹ nghĩ gì vậy?” Nói xong quay người đi vào phòng mình, Lộ Hiểu Vụ vỗ nhẹ đầu Mạnh Dịch Nam, “Anh nói làm sao bây giờ?”

Mạnh Dịch Nam ôm cổ bà, khẽ xoay người, “Dù sao cũng còn năm năm, chúng ta sao lại không nhanh đi chơi nhiều một chút. Đến lúc đó nếu nó dám không kết hôn, trực tiếp lột da nó.” Nói xong cười tủm tỉm khẽ hôn mặt vợ, Lộ Hiểu
Vụ bĩu môi, ông dám lột da con, bà liền lột da ông.

Mạnh Tưởng đi vào nhà, lại phía bàn máy tính. Trong nhà vẫn luôn có hai máy tính để sẵn, để khi anh thỉnh thoảng đến nhà bố mẹ có thể dùng.

Bật máy tính, anh theo thói quen mở trình duyệt, chậm rãi di chuyển chuột, xem các liên kết. Anh từ từ đưa chuột đến dòng cuối cùng, một địa chỉ quen thuộc đập vào mắt. Anh dời chuột, nháy đúp vào một chương trình, đó là chương trình quản lý Proxy IP. Anh đăng ký một IP Bắc Mĩ, sau đó mở địa chỉ, một trang web chậm rãi mở ra.

Anh cẩn thận nhìn thật lâu vào trang web, ánh mắt chợt lóe lên, có chút thay đổi. Anh chỉ cập nhật những thông tin mới nhất. Xem xong, lưu hình ảnh vào, sau đó kiểm tra hòm thư, mới đóng trình duyệt, tắt máy tính.

Châm một điếu thuốc, đứng dậy đến bên cửa sổ. Nhìn ngoài cửa sổ lá thu bắt đầu rơi, trái tim thoáng lạnh, mưa cuối thu nhẹ nhàng, mùa đông đã gần đến.

Lặng lẽ thả một hơi khói mỏng, anh xoay người ra khỏi phòng.

*

Cửa hàng băng đĩa.

Chung Tình một bên cầm chiếc CD xem, một bên nghe điện thoại của Chu Cần.

Cậu ta lải nhải, “Em đang ở đâu, tôi qua đó gặp em.” Chung Tình hơi nhíu mi, “Cậu muốn nghe nhạc của ai, tôi mua giúp cậu.” Có khi thật sự bội phục tinh lực thừa thãi của cậu ta, buổi chiều vừa nghe nói cậu ta phải xuất ngoại, đi tới phía bắc. Hiện giờ có lẽ còn chưa ăn cơm tối, lại nói phải cùng cô nghe nhạc, thằng nhóc này…. Cô thật sự không biết nói gì.

“Em thích nghe nhạc của ai, sao giúp tôi một bộ, tôi cũng sẽ tập nghe.” Cậu ta thật đúng là không khách khí, đáng tiếc cậu ta không phải đang nghe hát, rõ ràng đang nghe người ta, suy nghĩ tìm sở thích của cô. Khóe miệng Chung Tình hơi nhếch lên, “Làm gì phải phí phạm như vậy, tìm tôi mượn là được rồi.”

Đầu bên kia rõ ràng hưng phấn, âm điệu cao hơn, “Tốt, khi nào thì đến nhà em lấy?” Giống hệt một đứa trẻ đang được nhét miếng đường vào miệng.

“Mất tiền thuê, mỗi ngày năm trăm.” Cô bị sự khoa trương của cậu ta chọc cười, khóe miệng khẽ giương lên.

loading...

“Không thành vấn đề, ngân hàng Trung Quốc ở ngay gần nhà tôi, yên Nhật cũng không khó đổi.” Chung Tình nhịn không được cười ra tiếng, tiểu tử này còn là tử tặc.

Chu Cần ở bên kia cũng nở nụ cười, “Được rồi, ngày mai lúc về nhớ mang theo tiền.” Chung Tình chọn hai đĩa nhạc, mang qua quầy thu ngân để tính tiền.

Mới đến đầu quầy thu ngân, lại ngây ngẩn cả người, trong lòng cười, sao lại trùng hợp như vậy, Mạnh Tưởng đứng ở một quầy khác nhìn cô mỉm cười. Chung Tình nghe đầu dây bên kia kêu to, vội vã trả lời, “Được rồi, tôi chọn xong rồi, nói chuyện sau nhé.”

“Mua đĩa à?” Mạnh Tưởng cũng cầm hai chiếc đĩa nhạc trong tay, vẫn có túi bao, cô không nhìn rõ là đĩa gì.

Chung Tình cười cười, “Đúng, anh cũng vậy à?” Không thể tưởng tượng được, anh lại đi xa như vậy để mua đĩa, thần kỳ.

Chung Tình đứng song song với Mạnh Tưởng ở quầy thu ngân, cùng đặt đĩa lên quầy, lấy ví tiền, Mạnh Tưởng vừa nhấc tay, mỉm cười nói, “Để anh trả.”

Chung Tình vừa định cự tuyệt, tiếng nói ôn hòa của anh lại vang lên, “Khó có dịp.” Cô sợ run mất nửa giây, thản nhiên cười, cất ví tiền đi.

Cô gái thu ngân cầm bốn chiếc đĩa giơ lên, “Hai chiếc đĩa giống nhau sao?” Hai người nếu quen biết nhau, sao lại còn mua giống nhau, thật kỳ quái.

Chung Tỉnh sửng sốt, lúc ấy mới biết Mạnh Tưởng chọn đĩa giống hệt của cô, trái tim hơi ngừng lại một chút, chuyện này…. Quá trùng hợp rồi! Cô nhanh chóng thu hồi lại vẻ ngẩn ngơ, nhướn mày nhìn anh, “Anh cũng thích họ?” Nhớ từ trước tới giừo, anh không hề nghe những bài hát trầm buồn, mà thích những thứ nhạc sôi động như rock and roll. Suốt những năm ở nước ngoài, Robbie Williams và Sarah Cornor là hai ca sĩ cô yêu thích nhất, những ca khúc về tình yêu của họ luôn làm cô rối loạn.

“Đúng.” Mạnh Tưởng gật gật đầu, sau đó mỉm cười nói với người thu ngân, “Cho vào hai túi giúp tôi.”

Cô gái thu ngân nhìn hai người một cách kỳ lạ, sau đó quét mã, thu tiền.

Hai người mang đĩa CD, ra khỏi cửa hàng. Nhìn chiếc xe cách xe của cô không xa, đầu Chung Tình chợt lóe, cô sao lại không phát hiện đó là xe của anh, khó trách lúc ấy cô cảm thấy biển số xe có chút quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ tới anh.

“Em đi trước.” Chung Tình định đi về hướng xe.

Mạnh Tưởng đột nhiên nói nhỏ phía sau, “Tiểu Tình, ngày mai có rảnh không?”

Chung Tình dừng chân, quay đầu nhìn anh, “Có chuyện gì sao?”

“Buổi tối cùng ăn cơm.” Mạnh Tưởng thần sắc ôn hòa, ánh mắt bình thản, “Có thể đi cùng bạn của em.”

Chung Tình sợ run trong ba giây, nhìn thẳng anh, có chút hoang mang, bạn của cô? Anh ám chỉ Chu Cần? Trong đầu vòng vo ba vòng, cô cười trả lời, “Có phải có gì đáng chúc mừng không?”

“Ngày mai Luyến Kinh trở về.” Mạnh Tưởng tươi cười, Chung Tình giật mình hiểu ra, sảng khoái gật đầu, “Được.”

Phất tay, tạm biệt, hai người đều đi về phía xe của mình. Xe của cô rất nhanh chóng rời đi, anh ngồi trong xe nhìn xe của cô đi xa dần.

Di động nhẹ nhàng vang lên, điện thoại của Luyến Kinh, anh chậm rãi đưa điện thoại lại bên tai, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bóng chiếc xe phía trước, “Khỏe không? Ngày mai anh đến đón em, mấy giờ máy bay hạ cánh? Được, buổi tối đi ăn cơm nhé, anh hẹn Chung Tình và bạn cô ấy. Được, nghỉ sớm một chút đi.”

Ngắt điện thoại, Mạnh Tưởng khởi động xe. Giọng nói của Luyến Kinh có chút mỏi mệt. Trong đầu hiện lên hình ảnh khuôn mặt tươi cười kia, đôi mắt nheo lại, môi mở ra mang theo ý cười. Đã bao lâu rồi anh không thấy nụ cười ấy của cô? Không có chút miễn cưỡng hay che dấu, chỉ đơn giản là vui vẻ. Đã rất lâu rất lâu, lâu đến mức trước mắt anh bỗng xuất hiện ảo giác, khi cô vẫn là một tiểu thiên sứ đáng yêu lúc xưa!

****

Hết chương 17

 


Chương 18: Ước định

~~~**~~~
Đêm nay hẹn Chung Tình và bạn ăn cơm, Mạnh Tưởng sau khi từ công ty về liền đến thẳng nhà Luyến Kinh. Nhìn khuôn mặt Luyến Kinh không còn vẻ mệt nhọc, anh vui vẻ cười, “Ngủ no rồi à?”
Luyến Kinh gật gật đầu, kéo dây an toàn, “Vẫn là trong nhà thoải mái nhất.”
Mạnh Tưởng mỉm cười khởi động xe, “Lần này rất bận à? Sao lại mệt như vậy?” Tuy rằng cô đã trang điểm, nhưng vẫn mơ hồ nhìn thấy mắt cô hơi thâm, cô ngủ cũng vẫn không đủ.
“Chạy vài vòng vòng quanh thủ đô.” Cô giống như chiếc dây cót đã được vặn, không dám dừng lại nửa khắc.
“Thu hoạch được cũng không ít.” Luyến Kinh nhìn bên ngoài ôn hòa mềm mại, nhưng thật ra rất mạnh mẽ, chuyện gì cũng luôn làm hết sức.
Luyến Kinh tựa lưng vào ghế ngồi, nghiêng mặt nhìn anh, thật lâu không nói chuyện. Mạnh Tưởng thấy cô trầm mặc, cười nhìn cô, “Sao vậy?”
“Mạnh Tưởng, chúng ta còn kết hôn không?” Luyến Kinh cúi đầu, giọng nói để lộ ra sự đau đớn, chạm tới tận đáy lòng Mạnh Tưởng, tay anh không khỏi nắm chặt tay lái, chèn ép những chấn động trong lòng.
Một lúc lâu sau, anh nhìn cô, “Luyến Kinh, em sao vậy?”
Đúng vậy, cô sao vậy, rốt cuộc làm sao vậy? Luyến Kinh nhắm mắt lại, nhẹ lắc đầu, môi khẽ mở, “Em gặp anh ta.”
*
Lúc Mạnh Tưởng và Luyến Kinh ngồi trong nhà ăn, nhìn người Chung Tình kéo vào, Mạnh Tưởng ngây ngẩn cả người, sau một lúc liền hạ tầm mắt, che khuất ý cười không dễ nhận ra.
Người phục vụ dẫn Chung Tình đến, Mạnh Tưởng đứng lên, cười nói, “Hai người đến đây.” Sau đó Mạnh Tưởng khoát tay, mời hai người vào bàn, giới thiệu, “Luyến Kinh, đây là Chung Tình em đã gặp, đây là em trai cô ấy, Chung Duệ. Đây là Du Luyến Kinh, bạn anh.” Chung Duệ liếc mắt nhìn Du Luyến Kinh, chào một tiếng, sau đó kéo ghế cho Chung Tình ngồi, còn chính mình ngồi xuống vị trí đối diện với Mạnh Tưởng.
“Cô Chung, xin chào.” Luyến Kinh mỉm cười nhìn Chung Tình.
Chung Tình mỉm cười, “Xin chào, cô Du.”
Chung Duệ nhìn thật ký Du Luyến Kinh, đây là bạn gái của anh Tưởng?
Giữa bữa cơm, bốn người bắt đầu nói chuyện.
“Tiểu Duệ, gần đây thế nào?” Nghe bố nói, Chung gia vì muốn nhanh có cháu nội, luôn thúc giục Chung Duệ.
“Rất tốt.” Chung Duệ đảo mắt liếc chị chỉ lo uống nước, cười nói, “Anh Tưởng, khi nào thì đến phiên anh?”
Mạnh Tưởng ngừng mộtc hút, nhìn khóe miệng đang cười của Luyến Kinh, chậm rãi nói, “Thuận theo tự nhiên thôi.” Nói xong nhìn Chung Tình, Chung Tình mỉm cười nhìn lại.
Du Luyến Kinh đột nhiên mở miệng, “Cô Chung, mới về đã quen chưa?” Lần trước gặp Chung Tình, cô cảm thấy cô gái này và thành phố không hợp nhau, trên người cô ấy luôn có cảm giác phiêu bạt tang thương.
Chung Tình nở nụ cười, “Đừng khách khí, gọi tôi là Chung Tình được rồi. Cũng đã quen rồi, quê hương mình, vẫn có cảm giác thân thiết như xưa.”
“Vậy là tốt rồi, hiện giờ cô đang làm việc ở đâu? Có cơ hội chúng ta cùng đi dạo.” Ngón tay xinh đẹp của Luyến Kinh gõ nhẹ lên chiếc cốc thủy tinh trong suốt, tạo ra âm thanh giống như tiếng nhạc.
“Tôi vừa mới xin vào làm trong một công ty quảng cáo.”
“Sao? Cô làm gì?” Luyến Kinh tò mò, mi hơi nhướn lên, chăm chú nhìn Chung Tình.
“Thiết kế đồ họa.” Chung Tình thản nhiên trả lời.
“Trùng hợp vậy sao?” Luyến Kinh đảo mắt nhìn Mạnh Tưởng, “Anh sao không nói cho em biết Chung Tình cũng làm thiết kế.” Cô cười rạng rỡ, chống người nhướn lại phía Chung Tình, vươn tay nói, “Tôi làm người thiết kế trang phục.” Hai người có cùng chung sở thích, đều là thiết kế, tự nhiên dễ nói chuyện.
Chung Tình sửng sốt một chút, nhanh chóng nắm tay cô, “Thật sự rất trùng hợp.” Bạn gái Mạnh Tưởng là người thiết kế trang phục, khó trách lần trước gặp, cảm thấy trang phục của cô ấy rất đẹp, nhìn thật sự rất thoải mái.
Chung Duệ nhìn hai người nắm tay, nở nụ cười, “Ánh mắt anh Tưởng thật không sai.” Mạnh Tưởng cười cười, không nói gì.
Xong bữa cơm, bốn người trò chuyện vui vẻ, Luyến Kinh kể lại những hiểu biết của mình ở Bắc Kinh, Chung Tình cũng kể một số chuyện ở nước ngoài, Mạnh Tưởng và Chung Duệ có chung sở thích, bàn luận về thể thao. Bất tri bất giác, nhà hàng đã đến lúc đóng cửa.
Bốn người thanh toán xong đi ra, đứng bên ngoài chờ xe.
Luyến Kinh luyến tiếc nắm tay Chung Tình, “Có dịp thì đến phòng làm việc của tôi, xem thử giúp tôi mấy cái đồ họa.” Hai người không chỉ có chung sở thích về hội họa, mà còn yêu thích hoạt hình và truyện tranh. Chung Tình gật gật đầu, trong lòng lại có chút lo lắng.
Xe đến, Chung Tình nắm nhẹ tay Luyến Kinh, mỉm cười tạm biệt,”Đêm nay rất vui.”
“Tôi cũng vậy, rảnh tôi sẽ gọi điện thoại cho cô, cô nhất định phải tới.” Luyến Kinh chân thành nhìn Chung Tình.
Chung Tình gật gật đầu, “Được.” Luyến Kinh vui vẻ nhìn Mạnh Tưởng, “anh có số điện thoại của Chung Tình đúng không?” Mạnh Tưởng gật gật đầu, nhìn Chung Tình, “Đi đường cẩn thận.” Chung Tình mỉm cười vuốt vuốt cằm, cùng Chung Duệ đi về phía xe.
Mạnh Tưởng cũng ôm Luyến Kinh đi về xe mình, theo một hướng khác.
*
Chung Duệ nhìn chằm chằm Chung Tình đang lái xe, hơn nửa ngày mới than nhẹ, “Chị, chị cũng nhanh đi tìm cho mình đi.” Xem tình huống tối nay, chuyện của anh Tưởng và Du Luyến Kinh cũng đã gần rồi.
Chung Tình khẽ liếc mắt nhìn em, cười khẽ, “Em gấp cái gì?”
“Chị nên đi tìm một tên đàn ông nào đó yêu thương chị.” Chung Duệ nhìn cô, tên mặt không có chút cảm xúc, nhìn anh Tưởng và người yêu khăng khít, phản ứng của chị lại quá bình tĩnh, có chút quỷ dị.
Chung Tình cười khẽ, “Thế nào? Mẹ và em trách chị ở nhà ăn không ngồi rồi à?” Bố mẹ còn chưa thúc giục, em trai lại mỗi ngày đều nhắc đi nhắc lại sợ cô không gả đi được.
“Không phải.” Chung Duệ nhìn chị chằm chằm, rất muốn vạch trần, nhưng lại không cam lòng do dự mở miệng, “Chị, chị thấy anh Tưởng và Du Luyến Kinh, không có cảm giác gì sao?”
Chung Tình khẽ nheo mắt, “Nên có suy nghĩ gì?” Bọn họ trai tài gái sắc, thật xứng đôi.
“Chị không có chút không thoải mái nào sao? Anh Tưởng trước kia đối với chị…” Chung Duệ nuốt xuống nửa câu sau, vết thương lòng của chị không biết đã lành chưa, nếu cứ nói tiếp, sợ rằng…. sợ rằng chị không vui.
“Trước đây mà em nói, là chuyện trẻ con ai còn nhớ.” Chung Tình chậm rãi quay tay lái, ánh mắt xa xăm, ánh đèn xe đối diện chiếu vào mắt có chút đau.
Chung Duệ chậm rãi đặt tay lên vai chị, “Chị.” Chị giờ đây thâm trầm hơn trước rất nhiều, thậm chí ngay cả anh cũng không hiểu được màn sương mù trong mắt chị.
*
Mạnh Tưởng đưa Luyến Kinh về nhà, xe đến dưới tầng, cô lại không vội vã lên, hai người lẳng lặng ngồi trong xe.
“Cô ấy rất được.” Luyến Kinh mỉm cười nói.
Mạnh Tưởng không nói gì, ánh mắt nhìn ánh đèn đường phía xa chiếu trên hồ nước, ánh sáng phản chiếu lại có chút mờ ảo.
“Anh còn yêu cô ấy?” Luyến Kinh chậm rãi nhìn anh, người đàn ông này nhìn nghiêng rất đẹp, vẻ thâm trầm khiến người ta run sợ, đôi mắt thâm sâu như kéo người ta nhảy vào đó.
“Không có.” Mạnh Tưởng một mực phủ nhận, nhớ tới chuyện bất hòa với Chung Tình, trái tim bỗng chốc trầm xuống.
“Tại sao phải nói dối chính mình? Giống như em, khi thấy anh ta và người phụ nữ khác ở với nhau, trong lòng khó chịu muốn đánh người, lại giả như không có gì bắt tay anh ta, khen quần áo của người phụ nữ kia thật đẹp, dối trá! Nghĩ đã muốn nhổ nước bọt!” Luyến Kinh nhắm mắt lại, trên mặt vô cùng chán ghét.
Mạnh Tưởng vươn tay, ôm đầu cô đặt trên vai, “Em luôn kiêu ngạo hơn hắn ta.” Nội tâm kiên cường, khiến cô luôn nuốt tất cả vào bụng.
“Mạnh Tưởng, cô ấy đã trở lại, ước định của chúng ta còn hiệu lực không?” Luyến Kinh vỗ về ngực anh, nhẹ nhàng hỏi. Hai người bị thương, an ủi lẫn nhau, anh biết cô đã có một khoảng thời gian vô cùng đau khổ, cô biết anh có một kí ức không thể quên đi, họ ước định nếu trước ba mươi lăm tuổi, họ vẫn độc thân thì sẽ kết hôn!
“Còn hiệu lực.” Mạnh Tưởng bình thản nói không chút do dự, cô đã trở lại, nhưng cũng không thay đổi được gì, anh và cô nhất định không bao giờ có thể!
Bên trong xe không khí trầm mặc, Luyến Kinh nghe được tiếng tim anh đập, vững vàng chắc chắn, không chút gợn sóng.
“Em rất tò mò, anh và cô ấy trước đây đã xảy ra chuyện gì?” Luyến Kinh chậm rãi ngồi thẳng dậy, nhìn khuôn mặt ôn hòa của anh, cho dù có chuyện gì xảy ra, trên mặt anh vĩnh viễn không có chút gợn sóng hay sợ hãi, anh vẫn luôn như vậy sao? Cô có thể hỏi anh không?
“Là một số chuyện trẻ con, giờ đây nghĩ lại, cũng thấy lạ lùng.” Ánh mắt Mạnh Tưởng nhẹ nhàng, nụ cười vẫn nở.
Luyến Kinh xoa xoa mắt anh, ôn nhu nói, “Anh cười như vậy, rất bi thương.” Mặt anh đang cười, mắt lại đau đớn.
Mạnh Tưởng chậm rãi kéo tay cô xuống, “So với khóc còn khó coi hơn sao?” Luyến Kinh nhìn thẳng anh, gật gật đầu.
Mạnh Tưởng cười.
Anh biết có những người như vậy, khi cười rộ lên còn khó coi hơn cả khóc, bởi vì khuôn mặt đẹp không tương xứng với ánh mắt trống rỗng, càng trở nên quỷ mị đến dọa người!
——————
Hết Chương 18
LBB: Đọc chương này, đột nhiên nhớ tới một sama của mình. Từ trước đến giờ, đọc truyện, có lẽ người tôi thích nhất vẫn luôn luôn là anh. Lý do thì, chắc vì nụ cười của anh. Vui cười, buồn cũng cười, và khi đau cũng cười. “Nụ cười là nước mắt thế gian“, câu này quả thật là chân lý. Những ai cười nhiều nhất, lại chính là những người đau khổ nhất. Bởi vì họ không thể biểu hiện sự đau đớn, không thể biểu hiện sự khổ sở, họ chỉ có thể đè nén tất cả xuống dưới, và mỉm cười. Nụ cười ấy, thật sự rất “khó coi”.
Tôi còn nhớ có một nhà triết học nào đó đã nói, nước mắt là thứ sinh ra cùng với chúng ta, đồng hành c ùng với chúng ta, chứ không phải nụ cười. Khi ta sinh ra, chúng ta đã khóc, chứ không cười. Theo năm tháng, những ai có thể giữ được nước mắt, mới chính là những người thành công nhất. Còn những kẻ cười, chỉ là vì đang che dấu mọi thứ phía sau nụ cười ấy. Khi ta cười, thật ra, ta đang cố gắng che dấu nước mắt mà thôi.
Nói linh tinh rồi, chỉ vì tự nhiên nhớ tới sama thôi.
Chúc mọi người có thể cười thật nhiều, và cũng có thể khóc thật nhiều.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: