truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cả đời chỉ cần một người là em – Chương 13-14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 13: Đau thương

~*~*~

Chung Tình phẫn nộ hỏi Mạnh Tưởng: “Anh tại sao lại gạt em?” Về tâm tư này của anh, cô tại sao lại không biết, anh là vì không muốn cô và Chu Đồng ở cạnh nhau. Hơn nữa, anh nói chuyện khách khí với Chu Đồng, vừa nghe thấy điện thoại của Chu Đồng, giọng anh đã đầy ác cảm.

“Anh nghĩ em muốn đi xem phim, cũng sẽ không đi ra ngoài với cậu ấy, nên anh không nói.” Mạnh Tưởng căn bản không muốn cô đi với Chu Đồng, cũng không bao giờ muốn anh xảy ra chuyện, thật sự không hề muốn.

Chung Tình cắn răng oán hận trừng mắt nhìn anh: “Anh là cố ý, đúng không?” Cô vô cùng hối hận, vì sao vừa nghe thấy được đi xem “Titanic”, đã quên luôn lời hẹn với Chu Đồng! Chết tiệt là, cô hoàn toàn quên!

Mạnh Tưởng nhìn ngọn lửa trong mắt cô, bắt đầu sốt ruột, “Tình Tình, em vốn biết là anh không thích em và cậu ta ở cùng với nhau.” Anh luôn không vui mỗi khi họ ở gần nhau.

“Đúng, anh không thích, cái gì anh cũng không thích!” Chung Tình đột nhiên hét ầm lên, hai tay chỉ vào ngực anh, “Hiện tại cậu ấy đã chết, anh vừa lòng rồi phải không!”

Mạnh Tưởng bối rối cầm tay cô, muốn ngăn cản cơn điên loạn của cô, xe dừng lại, họ đã đến nơi.

Chung Tình dùng sức bỏ tay anh ra, đẩy cửa nhảy xuống khỏi xe, điên cuồng chạy vào trong tiểu khu.

Mạnh Tưởng vội vã trả tiền rồi chạy xuống, “Tình Tình, Tình Tình.” Chung Tình căn bản không nghe thấy, chỉ liều mạng chạy.

Mạnh Tưởng người cao chân dài, chỉ chốc lát đã đuổi kịp cô, kéo cô xoay lại hướng anh, bỗng ngây người, khuôn mặt Chung Tình ướt đẫm nước mắt, hai mắt đẫm lệ nhìn anh đầy căm hận, anh chợt căng thẳng, tay vô thức buông ra, cô vội vã xoay người chạy.

Mạnh Tưởng kinh ngạc đứng im tại chỗ, nhìn cô chạy khỏi một lúc mới bừng tỉnh đuổi theo. Chung Tình đã vào thang máy đi lên tầng trên.

Mạnh Tưởng vội vàng ấn chuông nhà Chung gia: “Tình Tình, Tình Tình.”

Cửa vừa mở, Chung Bình kinh ngạc nhìn anh, “Tưởng Tưởng, các con sao vậy? Tiẻu Tình sao lại chạy về trước?” Mạnh Tưởng không giải thích, vội vàng chạy vào nhà, đẩy cửa phòng Tiểu Tình, cửa đã khóa trái.

Mạnh Tưởng giật cánh cửa, gọi to: “Tình Tình, mở cửa ra, Tình Tình.” Mặc anh gọi thế nào, bên trong vẫn không có tiếng đáp lại, mà mọi người ở Chung gia đều tụ tập lại.

“Tưởng Tưởng, Tiểu Tình sao vậy?” Tiêu Tố Tâm lo lắng Tiẻu Tỉnh lại xảy ra chuyện gì, sốt ruột gõ cửa, “Tiểu Tình, con sao vậy? Mở cửa cho mẹ, ngoan nào!”

“Anh Tưởng, chị lại bị làm sao vậy?” Tiểu Duệ nhìn thấy chị có vẻ bất thường cũng bắt đầu lo sợ, tính cách chị khá cứng rắn, nếu đã bướng bỉnh thì rất khó khuyên nhủ.

Mạnh Tưởng khẽ lắc đầu, nhưng vẫn không ngừng gõ cửa: “Tình Tình, em để anh vào đã, chúng ta từ từ nói chuyện.”

Chung Bình giữ chặt Mạnh Tưởng, nhẹ nhàng gõ gõ cửa: “Tiểu Tình, mở cửa ra đi con, có chuyện gì từ từ nói.”

Bên trong vẫn hoàn toàn im lặng, Chung Bình cau mày nhìn Mạnh Tưởng, kéo anh vào phòng khách, nghiêm trọng hỏi anh, “Xảy ra chuyện gì?” Mạnh Tưởng kể lại đơn giản chuyện đến Chu gia, sau đó nói đến chuyện mình nhận điện thoại của Chu Đồng mà không nói cho Tiểu Tình. Chung Bình nghe xong ngẫm nghĩ một lúc, dùng sức giữ vai anh, “Không sao, con bé giờ có lẽ suy nghĩ không rõ ràng, hai ngày sau sẽ ổn thôi.” Mạnh Tưởng bất đắc dĩ khẽ gật đầu, đi đến trước cửa phòng Chung Tình, gõ nhẹ, “Tình Tình, em đừng đau lòng quá, cũng đừng giận anh, được không?”

“Đi đi!” Bên tỏng đột nhiên vang lên một tiếng rống, sắc mặt Mạnh Tưởng biến đỏi, ánh mắt trầm xuống, cô thật sự vô cùng tức giận!

Tiêu Tố Tâm cũng bị sự tức giận của Tiểu Tình làm cho sợ hãi, “Tình Tình, con đừng như vậy.” Con gái chưa từng nói với người khác như vậy, giống như dồn toàn bọ phẫn uất vào lời nói!

Chung Bình kéo Mạnh Tưởng ra ngoài, “Tưởng Tưởng, con về trước đi, nó hiện giờ đang nổi giận, có lẽ không chịu gặp con đâu. Đợi bố mẹ khuyên nó đã.” Mạnh Tưởng đi ra ngoài, ánh mắt cô đơn, Tình Tình chưa từng nặng lời với anh như vậy, chưa bao giờ.

Sau khi Mạnh Tưởng đi khỏi, Tiêu Tố Tâm lại gõ cửa phòng Chung Tình, “Tiểu Tình, Tưởng Tưởng đi rồi, để mẹ vào được không?”

Bên trong không có động tĩnh, một lúc lâu sau, mới vang lên một tiếng nói rất nhỏ: “Mẹ, con muốn ở một mình một lát.”

Tiêu Tố Tâm định tiếp tục gõ cửa, Chung Bình cầm tay bà, lắc đầu: “Để nó yên tĩnh một chút.” Nói xong đưa Tố Tố về phòng, Chung Duệ nhìn cánh cửa phòng chị đóng chặt, tâm tình trầm trọng trở về phòng mình.

Trong căn phòng nhỏ tối tăm, bức rèm che kín, ánh mặt trời không thể chiếu vào.

Một thân hình nhỏ bé gầy gò nằm trên giường, những sợi tóc dài rối tung bên người, khuôn mặt nhỏ vùi trong gối, tay đặt dưới ngực, thân thể không hề nhúc nhích.

“Mập mạp, không được lười biếng. Thứ bảy chúng ta đi leo núi, cậu nhất định phải đến đỉnh núi trước mình.”

“Được, lần này mình nhất định sẽ thắng cậu.”

Cô cố gắng nhớ lại đoạn đối thoại cuối cùng với anh, đó là một buổi chiều muộn ngày thứ năm, họ gọi điện thoại hẹn nhau đi leo núi. Cô hứa với Chu Đồng trong kỳ nghỉ hè cuối cùng của thời học sinh nhất định phải giúp anh giảm năm cân, vì thế, họ đã lên một loạt kế hoạch giảm béo, có chạy bộ, leo núi.

Chung Tình nắm chặt tay đến mức phát đau, chết tiệt, cô sao có thể quên, là cô lên kế hoạch cho Chu Đồng, cô lại quên trước. Đáng giận nhất là, vì sao ngày đó Mạnh Tưởng cố tình nói cô có thể đi xem “Titanic”, mà cô lại chỉ nghĩ đến niềm vui của mình. Cô rất ích kỷ, tại sao lúc đó không gọi Chu Đồng cùng đi xem, nếu cô nghĩ đến anh một chút, nhất định sẽ không quên lời hẹn với anh, mà khiến anh thất vọng một mình lên núi.

Chung Tình nằm trên giường không ngừng tự trách, người khác có thể quên, nhưng Chu Đồng là bạn tốt nhất của cô, tại sao có thể một mình vui vẻ, mà quên mất anh. Cô cho rằng, tai nạn của Chu Đồng đáng lẽ không thể xảy ra, vì sự ích kỷ của cô mà nên.

Mà cứ nghĩ đến Mạnh Tưởng, cô lại hận nghiến răng nghiến lợi! Nhớ tới những chuyện anh đã làm với Chu Đồng, lại nhớ tới lần này anh cố tình nhận điện thoại của Chu Đồng, thì thù cũ hận mới lại bùng lên. Nếu cô là nguyên nhân gián tiếp hại chết Chu Đồng, thì anh chính là kẻ đồng lõa! Cô không thể tha thứ cho chính mình vì tai nạn của Chu Đồng, càng không thể tha thứ cho sự ích kỷ của Mạnh Tưởng!

*

Ngày hôm sau, Chung Tình rơi vào tình trạng tự trách, cô tự đóng kín chính mình, nhốt mình trong căn phòng nhỏ, nhất định không chịu gặp ai.

Chung Bình và Tiêu Tố Tâm đều lo lắng, Chung Duệ lại chạy đi báo cho Mạnh Tưởng, không ngờ, Chung Tình vừa nghe thấy tiếng Mạnh Tưởng lại càng bị kích động, hét lên: “Vĩnh viễn không muốn gặp anh ta.”

Chung gia lo lắng, Chung Tình bị tổn thương nghiêm trọng hơn mọi người nghĩ. Mọi người ở Chung gia sợ cô làm chuyện điên rồ, lặng lẽ dùng chìa khóa dự phòng mở cửa, lại thấy cô chỉ ngồi im trên giường, ôm chặt con lợn Lucky, đó là món quà Chu Đồng tặng cô. Cô lặng lẽ nhắm hai mắt, vừa nghe thấy tiếng động, đột nhiên mở mắt, khi nhìn thấy Mạnh Tưởng, đôi mắt nheo lại, chỉ tay vào anh: “Bảo anh ta đi đi, con không muốn gặp anh ta.”

Mạnh Tưởng nghe cô nói, trái tim co lại, sự lạnh lùng trong giọng nói của cô như con dao nhọn đâm qua tim anh, khiến anh đau đớn đến mức không thở được, chỉ có thể kinh ngạc nhìn đôi mắt đầy hận thù của cô. Cô hận anh, cô hận anh, chân anh run lên, ngón tay run rẩy. Không, Tình Tình của anh sẽ không như vậy, Tình Tình, đừng nhìn anh bằng ánh mắt ấy! Mạnh Tưởng loạng choạng tới gần giường, muốn xóa đi sự hận thù trong mắt cô.

loading...

Chung Tình đột nhiên thét lên một tiếng chói tai, tất cả mọi người giật mình, Chung Bình vội vàng giữ Mạnh Tưởng lại, Chung Tình vùi mặt vào con lợn Lucky, hai vai run lên khóc.

Tiêu Tố Tâm đau lòng kéo Mạnh Tưởng ra, “Tưởng Tưởng, mẹ xin con, con để Tình Tình bình tĩnh lại đã.” Bà khẩn cầu nói, không muốn con gái bị kích động thêm nữa. Mạnh Tưởng nhìn ánh mắt của mẹ nuôi, lại nhìn Chung Tình trên giường, anh thống khổ nhắm hai mắt, chậm rãi rời khỏi hòng. Cửa phòng vừa đóng lại, lòng anh cũng đóng, hai tay chậm rãi nắm lại, cơ thể đau đớn, răng cắn chặt, Tình Tình, em không thể hận anh, tuyệt đối không thể!

Chung Bình sợ Mạnh Tưởng lại làm Chung Tình kích động, nên bảo anh tạm thời đừng đến đây. Mạnh Tưởng không tin mở to mắt nhìn họ, nhưng lại thấy Tiêu Tố Tâm khẩn cầu, cuối cùng chỉ còn cách đồng ý.

Chung Tình lại tiếp tục nhốt mình trong phòng, không nói cũng không tranh cãi, chỉ lẳng lặng ôm con heo Lucky nằm trên giường, thậm chí ăn cơm cũng là Tiêu Tố Tâm mang đến giường.

Sau một vài ngày, Chung Tình đột nhiên mặc đồ trắng ra khỏi phòng, Tiêu Tố Tâm ôm lấy cô, “Tình Tình.” Cô rốt cuộc cũng chịu ra khỏi phòng.

Chung Tình giương mắt nhìn mẹ, “Mẹ, con muốn đi đưa Chu Đồng.” Tiêu Tố Tâm nhìn thấy dải băng trắng trên đầu Chung Tình, hai mắt bà nóng lên, trong lòng đau đớn gật dầu. Chung Bình lái xe đưa Chung Tình đến Chu gia.

Ở Chu gia, Chung Tình thấy Mạnh Tưởng, chỉ thoáng nhìn, ánh mắt cô lập tức biến đổi. Môi Mạnh Tưởng giật giật, chỉ có thể nuốt lời nói vào bụng.

Họ đi theo xe tang của Chu gia, Chung Tình vẫn trầm mặc, im lặng, chỉ thỉnh thoảng nói vài câu an ủi ông bà Chu, còn lại đều chỉ lẳng lặng nhìn, nhìn những người lớn vùi Chu Đồng xuống, vô thanh vô tức lấp đất lên, cô chỉ có thể dùng nước mắt đưa anh đi đoạn đường cuối cùng.

Mạnh Tưởng đứng cách đó không xa, lẳng lặng nhìn Chung Tình, khổ sở vì sự đau lòng của cô, muốn ôm cô vào lòng an ủi. Nhưng anh không thể làm được gì, hiện giờ anh chính là người cô không muốn gặp nhất!

Trở lại Chu gia, Chung Tình không muốn rời đi, Chung Bình chỉ có thể an ủi ông bà Chu, nói với họ tình hình Tiểu Tình gần đây, họ vô cùng lo lắng.

Dì chu ngẫm nghĩ, kéo Tiểu Tình vào phòng Chu Đồng. Chung Tình bước vào phòng, nước mắt không nghe lời rơi xuống, nơi này có rất nhiều kỷ niệm, cô và Chu Đồng từng cười nói ở đây, tiếng cười dường như mới hôm qua, cô vẫn còn nhớ rất rõ. Dì Chu kéo cô ngồi bên giường, sau đó lấy một cuốn vở từ bàn học của Chu Đồng ra, đưa cô, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Tình, dì nghĩ con cần nó.” Chung Tình nhìn xuống, mơ hồ nhìn chằm chằm vào bìa da cứng lạnh trong tay.

“Đây là nhật ký của Chu Đồng, dì nghĩ nó muốn để lại cho con.” Dì Chu lau nước mắt trên mặt cô, đau lòng vuốt nhẹ, “Tiểu Tình, đừng tra tấn chính mình, Chu Đồng trên trời nhìn thấy sẽ rất đau lòng.” Lời còn chưa dứt, giọng đã nghẹn lại. Chung Tình khổ sở ôm dì Chu khóc nấc lên, họ không thể tự tra tấn chính mình! Vì Chu Đồng, họ phải sống thật tốt!
~*~*~
Hết chương 13

 

Chương 14: Nhật kí

Đóng cửa phòng, Chung Tình cẩn thận lấy quyển sổ bìa da cứng ra, nhật kí của Chu Đồng. Cô nhẹ nhàng vỗ về mặt bìa, trái tim hơi co lại, Chu Đồng nhất định rất yêu quý nó, còn dùng giấy màu lam nhạt đóng lại cẩn thận, hai mắt có chút chua xót, anh nhất định rất thường xuyên đọc lại nó.

Chung Tình nhẹ nhàng mở ra, nhìn hàng chữ quen thuộc của Chu Đồng chậm rãi hiện lên trên mặt giấy.

Người kia lại làm cậu tức giận. Nhìn cậu không ngừng kể ra anh ta bá đạo như thế nào, ngang ngược như thế nào, trong mắt cậu tất cả đều là phẫn nộ, mình chỉ có thể lẳng lặng mỉm cười chờ cậu phát tiết xong.

Cậu nói ghét nhất là thanh mai trúc mã, đó là trẻ con ngây thơ hoang đường, cậu tuyệt đối không muốn bị bắt ép vì điều đó. Mình còn có thể nói gì, chỉ có thể mỉm cười như vậy. Ngay cả anh ta cậu cũng chán ghét, mình chẳng phải càng không có cơ hội. Đối với cậu là may mắn, tuy anh ta luôn mắng mình là đầu heo, nhưng mình biết mình thông minh hơn anh ta. Bởi vì cậu luôn thích ở cùng với mình, chri cần có thể ở cùng với cậu, làm chị em cũng có sao đâu? Ít nhất, cậu sẽ an tâm nằm trên bụng mình đọc truyện tranh, cũng sẽ hưng phấn ôm lấy mình nhảy lên, đây là điều vĩnh viễn anh ta cũng không có được. Bởi vì, thứ cậu muốn là bạn tốt, là chị em tốt, không phải thanh mai trúc mã. Mình sẽ vẫn an phận như vậy, vĩnh viễn làm chị em tốt của cậu.

Thật xin lỗi, mình hôm nay đã nói dối cậu. Cậu đột nhiên hỏi mình tại sao lại nhìn chằm chằm vào Hoàng Linh Linh, mình sợ cậu nhìn thấy khát vọng trong mắt mình, nên chỉ có thể nói lung tung là mình thầm yêu cô ấy. Đúng vậy, mình nhìn chằm chằm cô ấy, nhưng lại nghĩ đến mái tóc cột đuôi ngựa của cậu, bởi vì tóc của cô ấy không dài bằng tóc cậu, cũng không đen như tóc cậu. Cho dù mọi người đều nói cô ấy là hoa khôi của khối, mình lại cảm thấy cô ấy không xinh bằng cậu. Mà cậu lại nói một câu làm mình đau lòng, mình sao lại cần sự giúp đỡ của cậu? Chẳng lẽ muốn nữ sinh mình thích giúp mình theo đuổi một nữ sinh khác?

Mình sao có thể, làm sao có thể! Mình lúc ấy thật sự nhìn đến ngây người. Váy trắng ẩm ướt thuần khiết dính vào người cậu, sợi đăng ten hồng nhạt như ẩn như hiện, khiến tiếng tim mình đập như sấm nổ qua đầu, hai mắt không thể dời khỏi ngực cậu, biểu hiện của mình lúc ấy nhất định rất giống một tên đại sắc lang! Khi cậu tiến lại gần, chân mình run lên nhè nhẹ, maymà cậu chỉ chú ý đến màu đỏ trên mặt mình, may mà tiếng mưa rơi rất to, nếu không, cậu nhất định sẽ phát hiện tiếng tim mình đập to đến mức ù tai, mình lúc ấy đã bị ù tai, ngay cả thở cũng sợ cậu nghe thấy. Nhìn anh ta cởi áo khoác lên người cậu, trái tim mình như ngừng lại một chút, cảm giác này thật sự khó dùng ngôn từ để hình dung, giống như trái tim bị ai đó chụp lại, không hề báo trước, dùng chiếc dây thừng trói chặt, đúng vậy, chính là cảm giác này, trái tim đột nhiên co thắt lại. Mình thật sự rất ghen tị vì anh ta có thể tự nhiên mặc áo phông vào cho cậu, anh ta vĩnh viễn có lợi thế hơn mình. Khi anh ta nổi giận đùng đùng đi lại, lòng mình như lui từng bước, vì tưởng anh ta sẽ đánh mình. Nhưng anh ta lại chỉ đến bên tai mình nói một câu, một câu phá nát lòng tự trọng của mình! Anh ta nói, “Đừng có mà cóc đòi ăn thịt thiên nga.” Mình hoảng hốt nhìn cậu, cậu chỉ đỏ bừng mặt đứng nguyên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Thì ra, anh ta vẫn biết bí mật của mình! Biết mình vụng trộm thầm mến cậu, cho nên, anh ta mới ghét mình như vậy.

Nghe cậu nói, hai người lại làm hòa, mình ngoài mỉm cười còn có thể làm gì? Sự khổ sở của mình, cậu căn bản không biết. Hai người lúc đó cứ hòa lại giận, đã mười mấy năm, hai người căn bản đang chơi một trò chơi của thanh mai trúc mã, vì sao còn không thừa nhận! Cậu nói muốn chờ nhất kiến chung tình, nói vì anh ta rất quen thuộc, nên sẽ không thích anh ta, mình thật hi vọng cậu nói thật, nhưng vì sao mình lại nhìn thấy hình bóng của anh ta trong mắt cậu? Giống như khi cậu bất tri bất giác nhìn về phía anh ta, sẽ thất hồn lạc phách, có lẽ, chính cậu cũng không hiểu được. Liệu có thể vĩnh viễn không hiểu được không, mình rất sợ hãi, sợ một khi cậu hiểu ra, sẽ không còn cần mình nữa.

Thượng Đế, xin hãy tha thứ cho con! Con khẩn cầu họ không ở bên nhau, để con có thể mãi mãi ở bên cạnh cô ấy.

…..

Nước mắt từng giọt rơi xuống cuốn nhật kí, cuốn nhật kí cô cầm không nhúc nhích. Thì ra, người ngốc nhất là cô! Chu Đồng căn bản không cần làm chị em tốt của cô, chỉ là cô đã một mình áp đặt cho anh.

Trong đầu hiện lên hình ảnh Chu Đồng cười nhẹ nhàng ấm áp vỗ về trán cô, ánh mắt anh thì ra lại cất giấu nhiều tình yêu như vậy. Cô trì độn cố ý bỏ qua, coi sự săn sóc, ôn nhu của anh trở thành lẽ thường tình. Bởi vì cô không cần tình yêu, anh chỉ cho cô tình bạn; Cô không cần người yêu, anh chỉ làm tri kỉ của cô, tâm nguyện duy nhất của anh chỉ là ở bên cạnh cô.

Mập mạp, mập mạp ngốc…. Khóe mắt cô ướt đẫm, ôm chặt cuốn nhật kí chậm rãi chìm vào giấc mộng.

Đêm đó, Chung Tình sốt cao, toàn bộ nhà họ Chung đều hoảng, luống cuống tay chân đưa cô vào bệnh viện.

Mạnh Tưởng đến sau, không để ý sự ngăn cản của bố mẹ, suốt đêm đi vào bệnh viện. Nhìn Chung Duệ dựa đầu ngoài phòng bệnh, anh nóng nảy, tiến lên cầm tay Tiểu Duệ, “Tình Tình sao rồi?”

Vẻ mặt Tiểu Duệ lo lắng nói, “Chị cứ nhốt mình trong phòng, ai gọi cũng không đáp. Lúc mẹ em vào mang đồ ăn cho chị, phát hiện chị ôm quyển nhật kí hôn mê bất tỉnh, toàn thân nóng như lửa. Anh Tưởng, chị liệu có sao không?” Tiểu Duệ rất sợ, nhìn chị mấy ngày tiều tụy như vậy, cậu thật sự lo lắng.

Mạnh Tưởng ôm Tiểu Duệ, cố gắng an ủi cậu, “Yên tâm, cô ấy không sao.”

Bác sĩ truyền nước cho Chung Tình, bởi vì mấy ngày không ăn cơm, hơn nữa ưu thương quá độ, thân thể không khỏe nên phát bệnh.

Mạnh Tưởng khuyên ông bà Chung về, anh và Tiểu Duệ ở lại chăm sóc Tiểu Tình, Chung Bình nhìn Tiêu Tố Tâm cũng hao lực quá độ, chỉ có thể đồng ý, dặn họ trăm ngàn đừng kích thích Tiểu Tình, cô hiện tại cần yên tĩnh nghỉ ngơi.

Tiểu Duệ còn nhỏ, thức một lúc thì mệt, nằm trên ghế ngủ.

Mạnh Tưởng vẫn ngồi bên giường, lẳng lặng nhìn Tiểu Tình. Anh nhìn thấy cô vẫn luôn ôm chặt quyển nhật kí, nhẹ nhàng rút ra, chậm rãi mở ra.

Khi anh khép lại cuốn nhật kí, sắc mặt vô cùng ngưng trọng. Anh nhìn cô ngủ, lông mày vẫn nhíu lại, cô nhất định gặp ác mộng, anh nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên môi, đau lòng hôn lên đó. Tình Tình, đừng tự trách nữa, nếu trách anh có thể làm em bớt đau thương, em cứ trách anh đi, trăm ngàn đừng tra tấn chính mình. Nhìn em như vậy, thà là bị em hận còn đỡ đau khổ hơn!

…………

Hết chương 14


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: