truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cả đời chỉ cần một người là em – Chương 07-08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 7: Thích

.
Mặc dù Chung Tình khó chịu thế nào với Mạnh Tưởng, người nhà cũng rất thích anh.

Tiêu Tố Tâm bưng một đĩa trái cây từ bếp đi ra, mỉm cười gọi Chung Tình, “Tiểu Tình, đi gọi Tiểu Duệ ra uống ăn trái cây.” Chung Tình đứng lên khỏi ghế sofa, đi đến phòng Tiểu Duệ, đẩy cửa, kêu to, “Đi ra ăn trái cây.” Mạnh Tưởng rất nhanh ngẩng đầu nói, “Được, ra ngay.” Nhưng Tiểu Duệ lại kêu to, “Không rảnh, không rảnh.” Chung Tình tựa vào cạnh cửa nhìn hai người cầm PS chơi bóng đá trên máy tính.
Chung Tình cười khẽ, chậm rãi đi đến sau lưng haingười, vừa thấy điểm số trên màn hình, khẽ lắc đầu, Tiểu Duệ đã sắp thua. Mạnh Tưởng cảm nhận được cô đi đến, nghiêng đầu nháy mắt với cô. Chung Tình nhếch miệng cười, nhìn về phía Tiểu Duệ, hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình, hai tay liều mạng dùng sức ấn nút, thân thể hơi nghiêng nghiêng. Chung Tình nhẹ giọng, “Tiểu Duệ, em chấp nhận thua đi.” Nó quả thật không thể thắng Mạnh Tưởng. Mạnh Tưởng nhanh chóng liếc mắt lại phía màn hình lại liếc Chung Tình, gật gật đầu. Tiểu Duệ khó chịu gầm nhẹ, “Chị, đừng phá rối. Anh Tưởng, tập trung đi.” Chỉ biết khi chị ở gần đây, anh Tưởng lại chơi không chút tập trung. Không được, cậu nhất định phải thắng anh Tưởng một cách tâm phục khẩu phục.
Chung Tình nhún nhún vai, xoay người ra khỏi phòng. Bố và bố nuôi trước đây ở cùng một đội bóng đá, thường cùng nhau đá bóng. Cho nên, chỉ cần có một trận bóng, hai nhà đều đưa con trai đi xem, mưa dầm thấm đất tự nhiên thành yêu thích bóng đá. Mà Tiểu Duệ sùng bái Mạnh Tưởng là có nguyên nhân, không chỉ vì anh chơi bóng đá trên máy tính rất giỏi, mà đá trên sân cũng rất siêu. Cái gì cũng làm Tiểu Duệ hâm mộ, luôn kéo anh Tưởng đi luận bàn bóng đá.
Tiêu Tố Tâm đưa Chung Bình một quả cam, thấy chỉ có một mình Chung Tình đi ra liền hỏi, “Hai đứa kia đâu?” Mỗi lần Mạnh Tưởng đến, Tiểu Duệ đều rất vui vẻ, không giống bình thường.
Chung Tình gật gật đầu, ngồi vào bên cạnh bố, “Bố, bố và bố nuôi, ai đá tốt hơn?” Nhìn bộ dạng không chịu thua của Tiểu Duệ, cô không khỏi tò mò.
“Đương nhiên là bố, bố nuôi con sẽ chạy hỗ trợ. Ông ấy thể lực khỏe hơn, cho nên bình thường là hiệp một là do bố làm chủ, đến hiệp hai mới đến lượt ông ấy.” Chung Bình đắc ý nói. Tiêu Tố Tâm vừa nghe, vừa khẽ cười liếc nhìn ông một cái, thật sự là kiêu ngạo, trước mặt con cũng tự mãn. Chung Bình nhìn vẻ mặt của bà, ôm chầm lấy bà nói, “Thạt đó.” Tiêu Tố Tâm mỉm cười không vạch trần, đưa con gái một miếng táo, nói, “Tí nữa hỏi Mạnh Tưởng sẽ biết.”
Chung Tình nhìn ánh cười trong mắt bố mẹ, rất ấm áp, không nhận miếng táo mà lấy một miếng dưa đỏ đứng dậy đi vào phòng Tiểu Duệ, nên để lại hai người họ tình cảm với nhau thì hơn. Bố mẹ ở nhà chưa bao giờ che dấu ý nghĩ không muốn xa rời nhau, cô và Tiểu Duệ sớm biết nhưng không thể trách. Nhưng mà, ánh mắt ấm áp của bố mẹ hoặc những cái ôm ngọt ngào, cũng không bao giờ quá mức trước mặt họ. Mỗi khi nhìn hai bố mẹ cảm tình nồng đậm, cô đều thấy cảm động.
Vừa mới vào phòng, thấy hai người đã kết thúc trận đấu. Mạnh Tưởng nhìn thấy cô vào, đã định đứng dậy, Tiểu Duệ kéo anh, “Anh Tưởng, trận nữa đi, lần này em chọn đội Bồ Đào Nha.” Mạnh Tưởng cười vỗ vỗ vai cậu, “Được, nghỉ ngơi một lát đã.” Nói xong, đi lại phía Chung Tình, “Có gì ăn không?” Mạnh Tưởng lớn lên ở nhà họ Chung, tự nhiên sẽ không khách khí, nói xong đã đi ra ngoài. Chung Tình đưa tay cản anh lại, “Tí nữa rồi ra.” Mạnh Tưởng đứng im một lát, nhanh chóng hiểu ra. Anh tới gần Chung Tình, “Anh cũng muốn ăn dưa đỏ.” Anh hìn miếng dưa đã ăn một phần ba trong tay cô. Chung Tình vừa thấy ánh mắt anh đã biết, anh muốn ăn miếng dưa trong tay cô, cô nhanh chóng giấu miếng dưa vào, “Muốn ăn thì tự đi mà lấy.” Mạnh Tưởng khóe môi khẽ nhếch lên, nhìn cô, “Anh muốn ăn ngay bây giờ.” Chung Tình trừng mắt liếc anh.
Tiểu Duệ đột nhiên nói một câu, “Chị, chị cho anh Tưởng một nửa, sao lại nhỏ mọn như vậy.” Chung Tình hung hăng trừng mắt liếc Tiểu Duệ, thằng này rốt cuộc là em trai của ai? Sao lại luôn đứng về phía Mạnh Tưởng như vậy. Nhìn phần còn lại trong tay, mặt cô hồng lên, khẽ gắt, “Em đã ăn rồi.”. “Không sao, anh sẽ ăn bên này.” Mạnh Tưởng vừa nói vừa nâng tay cô lên, hé miệng cắn một miếng dưa lớn, Chung Tình mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn anh, anh sao cứ nhất định phải ăn của cô? Mạnh Tưởng vừa nhai, vừa cười nhìn cô.
Chung Tình nhìn anh, lại nhìn miếng dưa trong tay, đột nhiên thấy có chút xấu hổ. Tiểu Duệ không biết lúc nào đã chạy đến bên cạnh cô, cười nhẹ, “Chị, sao lại đỏ mặt vậy? Cũng không phải chưa từng ăn chung với anh Tưởng?” Nói xong, ra khỏi phòng. Mặt Chung Tình nghiêm lại, đưa miếng dưa trong tay cho Mạnh Tưởng, xoay người chạy về phòng. Trước đây là trước đây, khi đó đều còn nhỏ, không biết thẹn thùng. Nhưng họ giờ đều đã lớn, sao có thể giống trẻ con ăn chung với nhau. Chung Tình càng nghĩ càng thấy không tự nhiên, ôm lấy gối lăn lộn trên giường. Anh chẳng lẽ không sợ nước miếng của cô, nghĩ đến đây, mặt cô càng đỏ hơn.
Mạnhk Tưởng cười ăn dưa, ra khỏi phòng. Chung Bình vẫy vẫy anh, “Mạnh Tưởng, bố con nói mấy giờ họ đến đây?” Mạnh Tưởng ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, “Chắc một lát nữa thôi ạ”. Hôm nay hai nhà Chung Mạnh hội họp, tình cảm hai nhà rất tốt, nên thường xuyên đến ở lại nhà nhau. Nếu không có chuyện gì đặc biệt, một tháng hai lần, mỗi lần tụ họp ở một nhà. Hôm nay, bố mẹ muốn đi thăm em gái trước, anh liền đến đây trước.
Tiểu Duệ lấy nho, vẫy tay, “Anh Tưởng, chúng ta tiếp tục.” Mạnh Tưởng nhìn về phía phòng Tình Tình, có chút do dự. Tiểu Duệ nói, “Yên tâm đi, chị em không tức giận đâu.” Mạnh Tưởng đành theo Tiểu Duệ vào phòng, tiếp tục chiến đấu.
Hai người chơi đến tận khi ăn cơm mới ra khỏi phòng. Mạnh Tưởng vừa ra đã thấy bố mẹ. Anh tùy ý vào phòng Tình Tình, cô đang xem sách. Mạnh Tưởng đi lại gần, “Đọc gì vậy?” Tình Tình tiếp tục xem, không lên tiếng. Mạnh Tưởng nhìn xuống, lại là truyện tranh. Tình Tình từ khi nhỏ đã thích đồ họa, đọc sách thích nhất truyện tranh, lại thích bắt chước vẽ lại nhân vật trong truyện tranh. Anh thích nhất một bức họa vẽ theo phim hoạt hình cô từng tặng anh, tên gọi là “Ca ca chân dài của tôi”. Mạnh Tưởng nhớ lại Tình Tình ngày trước, trong lòng lại thấy vui sướng, khi đó cô lúc nào cũng đi theo anh, đòi anh cho đi chơi. Giờ đây, Tình Tình lớn lên, không còn quấn lấy anh như vậy nữa.
“Em mua à?” Mạnh Tưởng ngồi bên cạnh cô, muốn xem thử mấy thứ này có gì đẹp mà cô xem mê mẩn như thế.
Chung Tình lắc lắc đầu, “Đây là em mượn của bạn.” Mạnh Tưởng cúi đầu nhìn tên sách, [song tinh nhớ], bút phong đơn giản, giản dị, hình ảnh cẩn thận chân thật. Anh nhìn xuống cuốn sách, Tình Tình chuyển sách ra giữa hai người, cúi đầu nói, “Đọc hay lắm.” Mạnh Tưởng chỉ nhìn một hai trang, tâm tư chậm rãi chuyển lên người Tình Tình.
Khuôn mặt cô lặng lẽ, những sợi tóc mai mềm mại trên mặt, vành tai trắng nõn như ngọc. Tình Tình có một mái tóc đen dài, từ nhỏ đến giờ chưa từng cắt ngắn, đã dài qua eo. Mỗi khi cô hất tóc ra phía sau, anh không tự chủ nhớ lại khi giúp cô gội đầu. Những sợi tóc mềm mại lướt qua, giống như khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đều làm anh luyến tiếc không muốn buông tay. Khi đó Tình Tình rất đáng yêu, luôn la hét, bắt anh làm cái này cái kia, khiến anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Cô ở rất gần anh, gần đến mức có thể nhìn thấy từng sợi lông, da cô rất đẹp, cơ hồ nhìn không rõ lỗ chân lông, hơn nữa cũng không có nhiều mụn như những nữ sinh khác. Da cô luôn sạch sẽ trong sáng, mỗi khi đỏ mặt, hai gò mã giốngnhư được thoa phấn, nhìn thấy khiến người ta hài lòng.
Chung Tình rốt cuộc cũng phát hiện Mạnh Tưởng không chú ý tới cuốn sách mà chỉ chú ý lên người cô, nâng mắt liếc anh, “Anh không thích sao.” Anh không thích truyện tranh thiếu nữ, ngoài sách thể thao ra thì chỉ xem sách khoa học viễn tưởng hoặc huyền bí. Cô oán giận vì đến nhà anh không có sách đọc, anh sẽ đề nghị cô xem sách khoa học viễn tưởng, kể chuyện rất phấn khích, tưởng tượng của các tác giả đều rất cao siêu. Lâu dần, cô cũng bị ảnh hưởng, bắt đầu thích đọc khoa học viễn tưởng.
“Có muốn mua một quyển không?” Mạnh Tưởng thấy cô tiếp tục nhìn không chuyển mắt vào cuốn truyện tranh, biết cô nhất định rất thích.
“Có rất nhiều tập, hơn nữa bố không cho mua.” Chung Tình hậm hực, bố không thích cô xem nhiều truyện tranh, sợ ảnh hưởng đến học tập của cô.
Mạnh Tưởng cười cười, “Bố nuôi cũng vì muốn tốt cho em.” Chung Tình không cho là đúng, đọc truyện tranh căn bản không ảnh hưởng đến học tập của cô, bố mẹ Chu Đồng cho anh mua rất nhiều truyện tranh, chẳng qua anh thích truyện tranh dành cho nam, như là Dragon ball, Hokuto no Ken (1), loại này không có nhiều tranh đẹp. Cô vẫnn thích đọc truyện tranh thiếu nữ hơn, người vật đều vẽ rất đẹp, mỗi lần nhìn đều thấy xúc động, cô lại bắt chước vẽ theo.
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng mẹ gọi ăn cơm.
Chung Tình luyến tiếc buông cuốn truyện, lật nhanh nhìn vài trang. Mạnh Tưởng thấy cô thích như thế, khóe miệng hơi cong lên. Nghe mẹ nuôi thúc giục bên ngoài, kéo tay cô, “Được rồi, ăn cơm xong lại đọc.” Chung Tình lưu luyến buông cuốn truyện, đi theo anh ra khỏi phòng.
Cơm chiều xong, người lớn ở lại phòng khách nói chuyện. Đám trẻ lại vào phòng làm việc riêng, Tiểu Duệ một mình chơi game trên máy tính, Mạnh Tưởng chơi cờ với Tình Tình. Đừng thấy Tình Tình lớn, những trò chơi cô thích đều rất trẻ con. Thích cờ bay, cờ tỉ phú, những trò chơi trong máy tính thì chỉ theo thị hiếu của người ta, cũng tập tành chơi vài trò. Mỗi lần cô chơi, đều bị Tiểu Duệ cười nhạt, nói cô giống như học sinh tiểu học. Tình Tình không để ný, vẫn say mê những thứ mình thích. Mạnh Tưởng không cười nhạo cô, cũng giống như Chu Đồng, lần nào cũng cùng chơi với cô. Mỗi lần như vậy, Chung Tình đều cảm thấy Mạnh Tưởng rất đáng yêu, lớn như vậy vẫn cùng chơi những trò chơi trẻ con với cô.
Nhưng là, chơi với Mạnh Tưởng và Chu Đồng không giống nhau. Mạnh Tưởng rất thông minh, chơi trò gì cũng thắng, cho dù anh nhường cô, cô cũng rất ít khi thắng. Mà Chu Đồng thì ngược lại, nên Chung Tình thích chơi với Chu Đồng hơn, khiến cô có chút cảm giác thắng lợi.
Mạnh Tưởng nhìn Chung Tình, cười đắc ý, cô đã hoàn thành ba cái phi cơ, mà anh còn có hai cái ở trên đường. Mạnh Tưởng đổ xúc sắc, cười nhẹ, anh thích nhìn cặp mắt lóe ra hưng phấn kiêu ngạo ấy, xinh đẹp khiến người ta lóa mắt. Anh thật sựh không có hứng thú với trò cờ bay, nhưng lại rất hưởng thụ khi chơi, có thể quang minh chính đại nhìn chằm chằm không cần chuyển mắt vào Tình Tình ở đối diện. Mà lúc này cô đang chăm chú chơi, căn bản không phát hiện đôi mắt anh sáng quắc với bao say đắm.
Tiểu Duệ đứng dậy khỏi máy tính, nhìn thấy anh Tưởng lại đang ngắm chị, bất giác cười trộm. Anh Tưởng không phải đang chơi trò chơi, rõ ràng là mượn cơ hội nhìn lén chị, chị cũng thật là ngốc, tình yêu của anh Tưởng rõ ràng như thế, cô còn luôn giả ngu, đối với anh Tưởng chợt xa chợt gần. Tiểu Duệ ho nhẹ hai tiếng, Mạnh Tưởng nhanh chóng chuyển mắt nhìn sang phía cậu, thấy cậu làm mặt quỷ, Mạnh Tưởng nháy mắt mấy cái ý bảo đừng quấy rầy, Tiểu Duệ thức thời im lặng ra khỏi phòng.
Chung Tình rốt cuộc thắng, hưng phấn kêu to, “Da, anh lại thua rồi, thua cả ba bàn, phạt!” Mạnh Tưởng ra vẻ bất đắc dĩ thở dài, “Hôm nay sao lại đen như vậy?” Kỳ thật trong lòng cười trộm, anh chính là chờ cô phạt. Chung Tình ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo anh lại gần, sự trừng phạt truyền thống của họ chính là cụng trán. Cô rốt cuộc cũng có thể báo thù lần trước.
Mạnhk Tưởng lộ ra vẻ khó xử, “Có thể đổi cách khác không?” Chung Tình chu miệng, “Không được.”. “Đương nhiên không bỏ, ý anh là đổi hình thức phạt, nếu không để anh đưa em cái khác được không?” Anh nhìn vẻ mặt biến hóa của cô, ánh mắt nghi hoặc, “Đưa cái gì?”
“Tạm thời bí mật.” Mạnh Tưởng cười thần bí.
Chung Tình ngẫm nghĩ, nếu anh muốn làm trốn, cô vẫn có thể tìm anh đòi lại. Không bằng lần này xem anh làm trò gì? “Được”, Chung Tình đồng ý.
Mạnh Tưởng cười vui vẻ, nắm lấy cái mũi nhỏ của cô, “Tình Tình tốt nhất.” Chung Tình đỏ mặt, xoa xoa mũi đau, “Không được kéo mũi em.” Cô đã kháng nghị nhiều lần, nhưng anh vẫn như cũ, thật đáng ghét.
Chung Tình không hề nghĩ bí mật của Mạnh Tưởng lại bất ngờ như vậy. Khi cô nhìn thấy, cô kích động xông lên ôm chặt lấy anh!
Mạnh Tưởng đã lặng lẽ mua trọn bộ [Song tinh nhớ] đưa cho cô.!
—————————————
Hết chương 7

 

Chương 8: Khát vọng

Đêm, Chung Tình nói với cả nhà muốn đến nhà Mạnh Tưởng làm bài tập, chạy đến nhà Mạnh Tưởng. Cô định ôm nguyên bộ [Song tinh nhớ] 19 tập đọc hết. Mạnh Tưởng nhìn cô đọc chăm chú, cũng không quấy rầy, chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh đọc sách của mình. Bố của Mạnh Tưởng, Mạnh Dịch Nam gõ cửa đi vào, thấy hai đứa trẻ đang ngồi đọc sách, vừa định lên tiếng, Mạnh Tưởng đã giơ ngón tay, ngăn cản. Mạnh Dịch Nam hiểu ý, đi ra ngoài.

Chung Tình đã hoàn toàn chìm đắm trong câu chuyện, Mạnh Tưởng thì đi pha trà, chuẩn bị đồ ăn vặt mà cô thích. Nhìn miệng cô thản nhiên cười, anh cảm thấy rất vui, có thể ở cùng cô như thế này thật tốt.

Rất nhanh đã mười rưỡi, mẹ Mạnh Tưởng, Lộ Hiểu Vụ đi vào, “Tiểu Tình, mẹ con gọi điện đến.” Chung Tình sốt ruột, kéo áo Mạnh Tưởng, Mạnh Tưởng cười nói với mẹ, “Để con nói chuyện với mẹ nuôi.” Mạnh Tưởng đi ra nói chuyện điện thoại, nói tối nay anh sẽ đưa Tình Tình về nhà. Tiêu Tố Tâm nghe có chút lo lắng, “Tiểu Tình làm gì vậy, sao khuya thế này còn chưa về?” “Cô ấy đang hỏi con một vài đề thi, cũng sắp xong rồi.” Mạnh Tưởng vừa nhìn lên thấy bố anh đang nhìn, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị, ông biết anh đang nói dối. Tiêu Tố Tâm nói, “Nếu muộn quá, để Tiểu Tình ngủ lại bên nhà con đi, hai đứa muộn như vậy mà ra đường cũng không an toàn.” “Chuyện đó….” Mạnh Tưởng hơi do dự, che điện thoại nhìn về phía bố, “Mẹ nuôi nói để Tiểu Tình ngủ ở đây, muộn quá về nhà không an toàn.” Miệng anh tuy do dự, nhưng trong lòng lại vô cùng vui sướng. Mạch Dịch Nam suy nghĩ một chút, “Không sao, để bố lái xe đưa Tiểu Tình về.” Mạnh Tưởng nghe bố nói, sắc mặt hơi sụp xuống, trừng mắt liếc bố! Mạnh Tưởng nói với mẹ nuôi, “Được rồi, để con hỏi Tiểu Tình, xem ý cô ấy thế nào.” Ngắt điện thoại, Mạnh Tưởng nhăn nhăn mặt nhìn bố, “Nhà chúng ta cũng không phải không có phòng ngủ.” Nói xong hé mắt nhìn vào phòng.

Mạnh Dịch Nam nhìn con một cách kỳ quái, lại nhìn Lộ Hiểu Vụ, “Nó làm sao vậy?”. Lộ Hiểu Vụ vỗ vỗ lên đầu ông, “Đồ ngốc, nó luyến tiếc Tiểu Tình thôi.” Mạnh Dịch Nam bừng tỉnh đại ngộ, con trai đối với Chung Tình có ý, người qua đường đều biết. Ông ôm Hiểu Vụ cười hỏi, “Anh thấy Tưởng Tưởng thích Tiểu Tình như vậy, cho hai đứa đính hôn là vừa.” Lộ Hiểu Vụ lườm ông, “Bọn nó còn nhỏ! Đừng nóng vội, dù sao cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.” Đúng vậy, tất cả mọi người nhận định Mạnh Tưởng và Chung Tình là một đôi trời sinh, sớm hay muộn cũng đến với nhau. Khi Chung Tình vừa sinh ra, Mạnh Tưởng đã vô cùng thích cô em gái nhỏ này. Hơn nữa Tiểu Tình cũng đặc biệt thích quấn quít Mạnh Tưởng, mỗi lần cô khóc, Mạnh Tưởng vừa lên tiếng, cô liền ngừng lại. Bố mẹ hai nhà đều nói hai đứa trẻ là sự phối hợp tuyệt vời.

Mạnh Tưởng bảo Chung Tình không cần về nhà, mẹ nuôi sợ muộn quá không an toàn. Chung Tình vừa nghe, đột nhiên ngẩng đầu khỏi cuốn truyện, nhìn đồng hồ, la hoảng lên, “Đã trễ vậy rồi sao? Anh sao lại không gọi em.” Mạnh Tưởng cười cười, “Anh thấy em đọc nhập thần như vậy, không đành lòng phá rối.” Chung Tình buông truyện, vội vã đứng lên, “Không được, không được, em phải đi về. Không thì bố nhất định sẽ mắng.” Mạnh Tưởng giữ vai cô lại, “Không sao, anh và mẹ em đã nói chuyện rồi, em đêm nay có thể ở lại đây.” Chung Tình kinh ngạc nhìn Mạnh Tưởng, nghĩ nghĩ rồi lắc đầu, “Em muốn về nhà.” Mạnh Tưởng không nghĩ cô sẽ phản đối, sửng sốt vài giây mới nói, “Không sao, phòng cho khách còn quần áo cũ của em.” Anh nghĩ cô lo lắng không có quần áo thay, trước kia cô và Tiểu Duệ đến nhà anh ở vài ngày, để lại quần áo. Chung Tình lắc đầu, “Không phải, em sáng mai có hẹn chạy bộ với Chu Đồng.” Mạnh Tưởng vừa nghe tên Chu Đồng, sắc mặt thay đổi, lại là hắn. “Mấy giờ? Anh gọi em.” Tên đầu heo béo ấy mà chạy được sao? Chung Tình không trả lời, xoay người cầm hai cuốn truyện chưa đọc cất vào túi sách, cô không dám đem truyện về nhà, sợ bố hỏi, đành phải tạm gửi ở nhà Mạnh Tưởng. Cô đi về phía Mạnh Tưởng,, “Không được, Chu Đồng ngày mai tới nhà em cchờ, em phải về.” Nói xong, liền đi ra ngoài.

Mạnh Tưởng nhìn bóng dáng cô, tỏng lòng tính toán, sẽ bao lâu nữa, vị trí của Chu Đồng vượt qua vị trí của anh trong lòng cô? Anh cũng đi ra ngoài, “Anh đưa em về.” Chung Tình nhìn anh mỉm cười gật gật đầu.

Mạnh Tưởng để bố lái xe đưa Chung Tình về, anh cũng đi. Mạnh Dịch Nam nhìn khuôn mặt con trai không chút hờn giận, ánh mắt thắc mắc, Mạnh Tưởng cũng không nói gì. Lộ Hiểu Vụ mỉm cười nhìn Chung Tình, “Tiểu Tình, trễ thế này, hay ở lại đây đi. Sáng mai để mẹ bảo bố nuôi đưa con về được không?” Bà biết con trai muốn giữ Tiểu Tình lại. Chung Tình ngượng ngùng nhìn mẹ nuôi, “Con ngày mai có việc, sợ dậy sớm làm phiền mọi người.” Ánh mắt Chung Tình khẩn cầu nhìn Mạnh Tưởng, chỉ có anh mở miệng, bố nuôi mẹ nuôi sẽ không giữ cô lại. Mạnh Tưởng lòng khẽ than, giục bố, “Bố, không còn sớm nữa.” Mạnh Dịch Nam đành phải dẫn họ xuống tầng.

loading...

Chung Tình đọc truyện cả đêm không buồn ngủ, vậy mà vừa lên xe, bắt đầu mệt rã rời. Mí mắt hạ xuống, Mạnh Tưởng nhìn bộ dáng đáng yêu của cô, dùng tay ôm cô dựa vào vai, nhẹ giọng nói, “Về đến nhà anh gọi em.” Chung Tình gật gật đầu thoải mái dựa vào vai anh, nhắm mắt lại.

Mạnh Tưởng nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, gõ gõ vào lưng ghế dựa của bố. Mạnh Dịch Nam quay đầu nhìn, thấy Mạnh Tưởng ý bảo đóng cửa sổ, ông ấn nút, đóng cửa xe. Mạnh Tưởng dịu dàng nhìn Tình Tình trong lòng, cô khi ngủ cũng đáng yêu như vậy, hai hàng lông mi dày nhắm lại, cái mũi đáng yêu, miệng nhỏ nhắn, khóe miệng hơi cong lên như mỉm cười. Trong ánh đèn đường mờ ảo, cô trông giống một thiên sứ đang bình an ngủ. Thiên sứ của anh đang ngủ yên bình trong vòng tay anh, lòng khẽ dao động, tay bất giác ôm chặt hơn.

Mạnh Dịch Nam nhìn hai người qua gương chiếu hậu, cười nhẹ, con trai và Tình Tình có lẽ đã vượt qua tình cảm anh em bình thường. Nhưng họ không lo lắng, hai đứa trẻ đều hiểu chuyện, sẽ không làm chuyện gì vượt trước tuổi, ngược lại loại tình cảm thanh mai trúc mã sẽ khiến quan hệ giữa hai đứa ngày càng tốt, tương thân tương ái.

Rất nhanh đã đến Chung gia, Mạnh Tưởng lay nhẹ Chung Tình đang ngủ, cô chỉ ưm ưm hai tiếng, rồi lại tiép tục thiếp đi trong lòng anh, căn bản không tỉnh lại. Mạnh Dịch Nam tắt máy xe, đi ra phía sau mở cửa xe, “Để bố ôm Tiểu Tình lên.” Mạnh Tưởng nhìn bố, “Con làm là được rồi.” Mạnh Dịch Nam nhìn ánh mắt kiên định của con, cười cười vẻ hiểu biết, tính độc chiếm của Mạnh Tưởng rất mạnh. Mạnh Dịch Nam mở cửa xe cho Mạnh Tưởng ôm Tiểu Tình xuống xe, anh cẩn thận ôm Chung Tình xuống, Mạnh Dịch Nam khóa cửa xe, đi đến phía trước ấn thang máy.

Mạnh Tưởng ôm chặt Chung Tình, khi còn nhỏ đã ôm cô không biết bao nhiêu lần, cảm giác có cô trong ngực vẫn còn rõ ràng. Từ khi Chung Tình mười lăm tuổi trở về trước, ngoài Tiêu Tố Tâm, người ôm cô nhiều nhất có lẽ là Mạnh Tưởng. Anh nhớ khi Chung Tình còn chưa biết nói, mỗi khi ôm cô, cô sẽ kêu oa oa, nhào vào cắn mặt anh, giống như coi anh là một viên kẹo ngon. Sau này, Tiêu Tố Tâm nói cho anh biết, cái này cho thấy Chung Tình thíchh anh. Mạnh Tưởng càng thích ôm Chung Tình, anh thích tiểu thiên sứ đáng yêu này.

Vào thang máy, Mạnh Dịch Nam nhìn con cười khẽ, nhẹ giọng, “Không sao chứ?” Mạnh Tưởng gật mạnh đầu, không có vấn đề. Mạnh Dịch Nam vỗ vỗ vai con trai, lộ ra ánh mắt tán dương.

Đến Chung gia, Chung Bình nhìn Chung Tình trong lòng Mạnh Tưởng, định đón lấy, Mạnh Tưởng lại ôm Chung Tình lùi lại, “Để con ôm cô ấy vào.” Chung Bình nở nụ cười, nghiêng người cho anh đi.

Tiểu Duệ chạy ra khỏi phòng, kêu lên, “Anh Tưởng.” Mạnh Tưởng trừng mắt, khiến cho Tiểu Duệ lập tức im lặng. Mọi người im lặng nhìn Mạnh Tưởng ôm Chung Tình vào phòng. Mấy người lớn nhìn nhau cười, Chung Bình nói, “Xem ra trò giỏi hơn thầy rồi.” Mọi người đều biết Mạnh Dịch Nam đối với Lộ Hiểu Vụ vô cùng độc chiếm, hơn nữa loại độc chiếm này lại vô cùng mạnh, không thể ngờ Mạnh Tưởng cũng không thua kém. “Nó cũng đối với Tiểu Tình như thế.” Mạnh Dịch Nam vỗ vai Chung Bình, “Dù sao chúng ta sớm hay muộn cũng làm thông gia, kệ bọn nó đi, tình cảm tốt là chuyện hay.” Tiêu Tố Tâm cũng gật gật đầu, “Tình cảm của hai đứa trẻ này rất tốt.” Tiểu Duệ nhìn mấy người lớn nói chuyện của anh chị, khẽ cười, “Chẳng phải mọi người chờ không được sao?” Cậu biết bố mẹ đang nói chờ chị và anh Tưởng tốt nghiệp đại học, hai nhà liền đính hôn, sớm công khai bí mật.

Mạnh Tưởng nhẹ nhàng đặt Chung Tình trên giường, cởi áo khoác, giày giúp cô, sau đó kéo chăn đắp cho cô. Anh ngồi bên giường, nhìn cô thật lâu. Tiểu Tình, khi em lớn lên, hãy để anh chăm sóc cho em, sống cùng em mãi mãi. Mạnh Tưởng vuốt nhẹ thái dương tinh tế của cô, thích lẳng lặng nhìn cô, nhìn hàng lông mi hơi nheo lại, như đang có một giấc mộng đẹp. Anh biết mình khát vọng cô, đôi lúc quá mạnh mẽ đến mức làm anh sợ hãi, suy nghĩ Tiểu Tình thuộc về anh luôn không ngừng tra tấn anh. Anh tin mình có thể cho cô những gì tốt nhất, cho nên, anh cũng hy vọng cô chấp nhận thuộc về anh. Anh muốn bảo vệ cô, yêu thương cô.

Chung Tình đột nhiên giật giật trở mình, một tiếng nói mơ hồ, Mạnh Tưởng giật mình, nhìn môi Chung Tình, Chung Tình lại nói, “Mập mạp….. không được lười biếng….” Mạnh Tưởng căng thẳng, ngón tay hơi nắm lại, cô trong mộng nhưng lại mơ về tên heo ngu ngốc kia! Vì sao? Người trong mơ của Tình Tình tại sao không phải là anh!

——————————

Hết chương 8

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: