truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cả đời chỉ cần một người là em – Chương 03-04 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 3: Tiện đường.

Nhìn biểu cảm của mẹ, Chung Tình mỉm cười lặp lại, “Con hôm qua đi thăm cha mẹ của Chu Đồng.” Tiêu Tố Tâm sau một hồi lâu mới hiểu ra, mỉm cười, “Cũng nên đi thăm, bố mẹ nó khoẻ không?” “Rất tốt, chỉ là càng ngày càng già đi.” Chung Tình nuốt xuống miếng cơm, lại nghĩ đến mái tóc hoa râm của cha mẹ Chu Đồng. Họ quả thật đã già đi rất nhiều.

Ông Chung Bình trầm giọng nói, “Họ sống quả thật không dễ dàng, bố mẹ thường mọi họ về nhà mình sống, đều bị họ từ chối. Hiện tại con đã về, nên thường xuyên đi chăm sóc cho họ.”
“Đương nhiên, con chỉ hận không thể đến Chu gia làm con gái họ.” Chung Tình nói sự thật.
“Tiểu Tình.” Giọng ông Chung trầm xuống.
Chung Tình le lưỡi, “Con biết rồi, con chỉ là con gái bố mẹ thôi.” Kỳ thật, con gái cũng chỉ là trên danh nghĩa thôi, cô ngoài việc thay Chu Đồng chăm sóc cha mẹ anh, cũng đâu còn cách nào nữa? Cô không thể trả lại con trai cho họ.
Tiêu Tố Tâm gắp cá để trong bát Chung Tình, “Ăn cơm đi.” Con gái có cảm tình với Chu gia, họ đều hiểu. Bất luận cô làm gì, chỉ cần đừng để tâm vào chuyện vụn vặt là được.
“Đi làm lại bằng lái xe đi, chiếc Toyota vẫn chưa có ai đi, nếu không thích, sau này có thể mua cái khác.” Chung Bình chậm rãi nói, con gái đã quyết định về nước sống, cũng nên có một phương tiện đi lại.
“Không cần, cái kia là được rồi.” Chung Tình gật đầu nói, bằng lái ở nước ngoài không dùng được ở trong nước, đi ra ngoài dùng taxi cũng không tiện lắm. Dù sao ở nước ngoài, cô cũng có sử dụng xe, xe kia cũng nhàn rỗi, mua cái mới thì lãng phí quá. Sống độc lập bên ngoài nhiều năm như vậy, cô cũng trở nên tiết kiệm hơn rất nhiều.
“Con dự định thế nào?” Chung Bình nhìn về phía Chung Tình
“Con sẽ làm bằng lái sau, mấy ngày này định ở nhà lên mạng xem thử xem.” Cô biết bố hỏi về chuyện công việc của cô. Ở nước ngoài nhiều năm như vậy, kỳ thật người nhà vẫn hy vọng cô về nước, nhưng không hề mở miệng thúc giục cô. Lần này nhờ Tiểu Kiệt kết hôn, rốt cuộc cũng có lý do để cô trở về. Bố mẹ kỳ thật không nói ra, nnhưng cô biết họ rất vui. Cô học thiết kế, làm việc tại một công ty quảng cáo. Lần này xin nghỉ việc, ông chủ Alex còn khuyên giải hồi lâu. Cuối cùng, cô vẫn quyết định trở về.
“Đừng vội, chỉ cần con biết mình muốn gì là được.” Chung Bình gật gật đầu, ông không định can thiệp vào chuyện công việc của con gái. Cô ở nước ngoài nhiều năm như vậy, tìm được một công việc lý tưởng không phải khó. Ở Chung Gia, con cái phải tự mình ra ngoài sống, bố mẹ chỉ có thể dạy cho đạo lý của cuộc sống, không để họ ỷ lại.
“Vâng.” Chung Tình rất thích cách dạy dỗ của bố mẹ, họ không bắt buộc cô làm gì, tất cả mọi chuyện đều do cô tự quyết định. Để cho cô lựa chọn đường đi phía trước, nhưng nói cho cô những hậu quả có thể xảy ra phía sau, nếu cô cảm thấy có thể gánh vác hậu quả, thì cứ tự mình làm. Họ hy vọng cô hạnh phúc, cho dù phải đi đường vòng dài như vậy, nhưng làm cho cô trưởng thành rất nhanh. Cho nên, ở nước ngoài, cô trước khi làm gì cũng đều suy tính đến hậu quả, nếu không sợ hãi kết quả đã biết trước ấy, cô sẽ làm. Bạn bè thường nói cô rất kiên quyết, nghĩ là làm.
Kỳ thật, cô chỉ không muốn sẽ có một ngày hối hận vì không có cơ hội làm những gì mình muốn.

Chung Tình xem như đã được lĩnh giáo giao thông thành phố W. Cô đã đứng ở ngã tư suốt mười lăm phút, vậy mà không thể bắt được một chiếc taxi, chiếc vô tình nhìn thấy cũng bị người khác đoạt mất. Co chỉ có thể xách theo một đống túi giấy giương mắt nnhìn, giao thông dạo này thật đáng sợ.
Nhìn đám đông bừa bãi phóng xe qua đường, trong lòng cô sợ hãi. Đường nhỏ hẹp, chưa có đèn xanh đèn đỏ, chỉ có một vạch đường ngăn cách, mà hai bên đường lại là hai trung tâm thương mại sầm uất, nên dòng người vô cùng lớn. Những tòa nhà lâu năm với kiến trúc cũ ở hai bên đường, khiến con đường càng nhỏ hơn, dòng xe cộ lại lớn, đặc biệt là các loại xe công cộng chạy ở đường nhỏ, khiến cả đường như một con quái vật khủng khiếp.
Chung Tình không kiên nhẫn nhìn đồng hồ, nếu không đón được taxi, cô phải đi xe buýt. Nhìn một chiếc xe buýt quá tải, cũng khiến cô cảm thấy thật khủng bố, những người đó giống như đồ ăn bị nhét vào một chiếc hộp lớn, cô thậm chí có thể nhìn thấy những khuôn mặt vặn vẹo méo mó đè lên lớp kính cửa xe. Aiz, thành phố quả nhiên ách tắc, xe tắc, người càng tắc. Cô quyết định thử vận may, nói không chừng kiên trì có thể bắt được một chiếc taxi.
Đột nhiên có tiếng còi ô tô thu hút sự chú ý của cô, một chiếc BMW màu xám bạc dừng trước mắt cô. Chung Tình cau mày lùi lại mấy bước, người kia lái xe thế nào vậy? Cửa kính chậm rãi hạ xuống, Chung Tình đầu tiên nhìn thấy một người con gái ngồi ở ghế phía cô, cô càng thấy kỳ lạ, người này quen cô sao? Sao lại nhìn cô chằm chằm như vậy? Nhìn về phía bên cạnh, Chung Tình ngây ngẩn cả người. Mạnh Tưởng!?
Mạnh Tưởng mỉm cười, “Đón xe không được, để anh đưa em một đoạn.” Chung Tình rất nhanh chuyển ánh mắt từ mặt anh sang người phụ nữ kia, lắc đầu từ chối, “Không cần đâu.”
Phía sau vang lên một tràng còi xe, Mạnh Tưởng quay đầu lại một chút, “Lên xe nói đi, ở đây không dừng xe được.” Chung Tình khó xử nhìn một hàng dài xe phía sau, còn có người đang chờ xe quét ánh mắt từ cô sang chiếc BMW màu xám bạc. Cô đành mở cửa sau, ngồi vào trong. Xe khởi động, đi vào làn đường phía trong.
Nhưng là, đừng tưởng rằng ngồi trên xe là được rồi. Con đường này thật sự rất đông, đi chưa được bao lâu, phải chậm rãi di chuyển theo dòng xe cộ. Chung Tình ngồi dựa vào ghế sau, không nhìn Mạnh Tưởng, cũng nhịn không đánh giá người con gái ngồi bên cạnh anh, chỉ thản nhiên nói một câu, “Làm phiền anh.”
“Chung Tình, gia đình bọn anh là bạn với nhau.” Mạnh Tưởng giới thiệu Chung Tình với cô gái kia, sau đó liếc về phía Chung Tình, “Du Luyến Kinh, bạn anh.”
Du Luyến Kinh xoay người vươn tay về phía cô, Chung Tình cũng đáp lại, mỉm cười nắm tay, “Xin chào”. Hai người ánh mắt nhìn nhau, trong nháy mắt đánh giá đối phương. Đây là một người con gái xinh đẹp tao nhã, mái tóc mềm mại buộc nhẹ phía sau, mày liễu hạnhm ục, phấn má môi anh đào. Hơn nữa ánh mắt cô lộ ra ý cười thản nhiên, làm người ta thấy rất thoải mái, là một người con gái thông minh. Chung Tình mỉm cười rút tay lại, chuyển hướng sang Mạnh Tưởng, “Ngại quá, quấy rầy hai người.”
Mạnh Tưởng liếc Chung Tình qua kính chiếu hậu, khóe miệng hơi động, “Anh đang định đưa Luyến Kinh về nhà.”
Chung Tình Ừ một tiếng, im lặng ngồi sau. Xe đi chậm rãi, cô nhìn bên ngoài vẫn đông đúc, đột nhiên cảm thấy có chút bất đắc dĩ, thành phố này từ lúc nào dân số đã đông như vậy.
Bỗng nhiên, di động cô vang lên, Chung Tình ngượng ngập lấy điện thoại ra, vừa nhìn lên đã thấy Mạnh Tưởng và Du Luyến Kinh đều quay đầu nhìn mình. Cô ngượng ngùng cười nghe điện, “Vâng, có hơi đông, không sao ạ. Con đang ở trên xe, bố, thật sự không cần, bố không phải ra ngoài làm đường tắc thêm đâu, con không nhớ là bố lại muốn bị cuốn vào khúc ruột ấy.” Cô nahnh chóng đưa điện thoại ra xa một chút, tiếng cười sang sảng của bố vọng ra rõ ràng trong điện thoại. Cô le lưỡi, nở nụ cười, mắt không cần thận nhìn về hàng ghế trước, bắt gặp đôi mắt thâm trầm trong kính chiếu hậu, Chung Tình ngẩn người tiếp tục mỉm cười. Khuyên bố không phải đi ra đon cô, cô mới ngắt điện thoại. cô không nói với bố là Mạnh Tưởng đưa về, không muốn mọi người suy nghĩ nhiều.
Cất điện thoại, cô dựa vào ghế một cách thoải mái. Xe rốt cuộc cũng bắt đầu chuyển động, mạnh Tưởng vẫn đang chăm chú lái xe, dường như cái liếc mắt kia chỉ là một hành động lơ đãng. Du Luyến Kinh lên tiếng, âm thanh dễ nghe, “Thành phố W này vài năm nay càng ngày càng hay ách tắc, hy vọng sau khi xây tàu điện ngầm, có thể bớt đi một chút.”
“Thành phố W trước đây người vốn đông, hiện giờ ngay cả xe cũng nhiều.” Cô nhớ rõ trước đây, đường cũ, nhưng cũng không ách tắc như hiện nay. Hiện tại lại khủng bố như thế, hơn nữa người càng lúc càng đông, cùng xe cộ đi lại trên đường, giống như không muốn sống nữa. Mỗi ngày cô đứng ven đen đường chờ đèn xanh, nhìn những người bất chấp đèn giao thông lao về phái trước, thật sự thay họ lo lắng, cảnh sát ở thành phố W quả thật có trách nhiệm rất to lớn.
“Vài năm nay thay đổi nhiều, giao thông lại không hề thay đổi.” Mạnh Tưởng rốt cuộc mở miệng, “Chung Tình vừa về nước, nhất định không quen.” Chung Tình cười cười không nói tiếp.
“Chung tiểu thư vừa về nước, cô từ đâu về?” Du Luyến Kinh nhẹ giọng hỏi.
“Mỹ.”
“New York.”
Mạnh Tưởng và Chung Tình đồng thời mở miệng, Du Luyến Kinh liếc mắt nhìn Mạnh Tưởng một cái, mỉm cười, “Cũng cần một thời gian để thích ứng.” Bên trong xe im lặng trở lại, Chung Tình nhìn phía ngoài cửa sổ, mắt khép hờ, anh hẳn là biết được từ bố nuôi, chứ nhất định anh không thể chú ý chuyện cô đi Mỹ. Cô lúc ban đầu đi LA học, sau đó đến New York làm việc.
Xe rốt cuộc cũng đi xong được đoạn đường đó, tốc độ xe chậm rãi tăng lên.
Ba người vẫn im lặng, không nói lời nào.

Du Luyến Kinh ở gần nhất, nên đưa cô về trước. Mạnh Tưởng dừng xe ở một khu chung cư xa hoa, Du Luyến Kinh gật đầu mỉm cười tạm biệt Chung Tình, sau đó nói với Mạnh Tưởng, “Đi về cẩn thận,” rồi xuống xe. Chung Tình nhìn Du Luyến Kinh cứ vậy đi vào nhà, kỳ lạ thấp mắt, nhất định là vì có cô ở đây, họ mới không hôn tạm biệt, Mạnh Tưởng cũng không đưa cô lên nhà.
Mạnh Tưởng quay đầu xe, ra khỏi khu chung cư.
Trong xe chỉ còn cô và Mạnh Tưởng, vẫn im lặng. Dù sao họ cũng không có gì để nói, trầm mặc không tìm ra lời gì. Chung Tình lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ.
Đứng ở trước một cột đèn giao thông, Chung Tình thu mắt lại, dựa vào lưng ghế.
Mạnh Tưởng đột nhiên nói, “Tiểu Tình, có thể ra ngoài nói chuyện không?” Chung Tình hơi sửng sốt, không đáp lại.
Mạnh Tưởng nhìn cô qua kính chiếu hậu, cô cũng nhìn lại cặp mắt kia, một hòi lâu mới cười nhợt nhạt, “Bố mẹ đang đợi em ăn cơm.”
Mạnh Tưởng thu hồi ánh mắt, mỉm cười gật gật đầu, “Vậy để dịp sau.”
Đèn xanh sáng, xe tiếp tục đi về phía trước.
Đến ngã ba của khu phố, Chung Tình định xuống xe, Mạnh Tưởng lại lái xe đi trực tiếp vào trong khu, đứng ngay dưới lầu. Chung Tình cười với anh, “Cám ơn.” Sau đó, vội vàng mở cửa xe.
Cô không quay đầu lại chạy vào trong, vừa vặn đúng lúc cửa thang máy mở, cô nhanh chong phóng vào trong.
Mạnh Tưởng ngồi trong xe lẳng lặng nhìn bóng người cô biến mất trong thang máy, chậm rãi thu hồi ánh mắt, khởi động xe, xe chậm rãi lăn bánh.
Cô vẫn chạy trốn anh!

 

loading...

Chương 4: Đi làm

Chung Tình đi làm bằng lái xe, vốn đã có tám năm đi xe, kỹ thuật lái xe được công nhận không có vấn đề gì. Cầm quyển sổ xanh, Chung Tình lôi Tiểu Duệ ra ngoài lái xe đi lòng vòng. Cô hiện tại cần phải làm quen với đường phố thành phố W, dù sao đi xa lâu như vậy, rất nhiều chỗ không biết đi như thế nào.

Tiểu Duệ nhìn cách lái quen thuộc của cô, ở bên cạnh trêu ghẹo, “Tốt lắm, chị có thể tự lái xe ra ngoài. Trăm ngàn đừng có dạo quanh quẩn khắp cả nước, nếu không bố sẽ lải nhải.” Anh biết chị thích tự do, hơn nữa cô rời nhà lâu như vậy, mọi người đều nhớ cô, mong cô có thể yên ổn ở nhà.
“Chị đã tìm được việc.” Chung Tình trừng mắt liếc em trai, nói móc cô như vậy, dù cũng có phần đúng sự thật. Được rồi, cô biết mọi người nghĩ gì, vì vậy lần này về cũng là báo đáp lại. Tiểu Duệ kết hôn đã có nhà riêng, cô và bố mẹ ở cùng một nhà cũng đủ, không nghĩ sẽ tìm nhà khác. Cô vẫn còn chút lòng hiếu thuận.
“Chị đúng là trâu, không phải người ta chọn chị, lại là chị chọn người ta.” Chung Tình lừ mắt liếc em trai, tiểu tử này trước đây rất ít nói, hiện tại mồm miệng lại nhiều như vậy. Lòng người quả là dễ thay đổi!
“Ngày mai đi làm, em nghe nói đến Sĩ Đạt chưa?” Chung Tình miệng nói, chân đạp ga, xe tăng tốc. Tiểu Duệ hơi dựa ra sau, mắt nhìn về phía trước, “Có nghe qua, công ty ấy rất có danh tiếng, nghe nói gia thế anh ta cũng rất tốt, sao chị không chấm luôn anh ta đi?” Tuy rằng bố mẹ không cho hỏi, vấn đề này vẫn ngứa ngáy trong lòng anh, khiến anh khó chịu.
“Chị đói khát như vậy sao?” Chung Tình mặc kệ, chuyên tâm lái xe.
“Chị….” Tiểu Duệ đột nhiên thấp giọng, lại hơi dừng một chút.
“Cái gì?” Bộ dạng muốn nói lại thôi ấy, khiến Chung Tình chú ý.
“Chị không phải là chia tay với ‘Trung Hiếu’ chứ?” A, Chung Tình khẽ cười trong lòng, “Trung Hiếu” là ngoại hiệu mà Tiểu Duệ gọi bạn trai trước của cô. Tiểu Duệ vừa nghe tên của hắn liền cười mãi, thời nay sao lại còn cái tên chọc cười như vậy, còn tinh trung đền nợ nước nữa. Sau đó biết được hắn đến từ Đài Loan, Tiểu Duệ liền hiểu rõ, quả nhiên là một trái tim trung hiếu, sau này chứng minh tên cũng giống như người. Vệ Tinh Trung không chỉ có trung mà còn hiếu, đối với mẹ nói gì nghe nấy. Mẹ nói không được rời khỏi Mỹ, hắn còn có thể cùng Chung Tình thương lượng, ở lại nước, hoàn toàn không có suy nghĩ của mình. Hơn nữa mẹ nói không thích Chung Tình, hai người bình thản chia tay.
“Ừm.” Chung Tinh ngẫu nhiên nhớ tới Vệ Tinh Trung, đơn giản đến ngốc nghếch. Nhưng mà, rời khỏi hắn, cô không hề có chút thống khổ, hoàn toàn ngược lại với vẻ thống khổ của hắn, chỉ là trước mặt mẹ không dám nói ra.
“Cám ơn trời đất, mắt của chị rốt cuộc cũng bình thường.” Tiểu Duệ ở một bên cảm thán, Chung Tình tiếc là mình không có BS (1), tiểu tử này ngày càng không biết lớn nhỏ.
Tiểu Duệ còn đổ thêm dầu vào lửa, “Sao thế, nói vậy không đúng sao? Ngay cả mẹ cũng nói anh ta không được, lú nào cũng ngẩn ngơ.” Anh không thích “Trung Hiếu”, khuyên chị vài lần không có kết quả, đành phải thôi. Dù sao sớm hay muộn họ cũng sẽ chia tay, quả nhiên anh đoán đúng. Chị vài năm nay toàn chọn phải người có vấn đề, thật sự là làm anh cũng cảm thấy khổ sở.
“Bề ngoài chỉ là thứ yếu, bên trong mới quan trọng.” Vệ Tinh Trung như thế nào cũng là kỹ sư phần mềm, mỗi ngày đều ngồi đối diệnv ứoi máy tính đương nhiên sẽ có chút buồn tẻ.
“Dù sao, chị hiện tại độc thân, cũng nên nhanh lên, chọn một danh sách về, để bố tham khảo một chút.” Tiểu Duệ hơi dựa đầu lên vai cô, giống như trước đây, thật sự làm cô hoài niệm.
Chung Tình cười cười đập vào đầu em trai, “Chuyện của chị không cần em lo, em nhanh chóng giúp Chung gia sinh con trai đi.” Dù sao cô cũng là con gái, hương khói Chung gia không đến lượt cô quan tâm, có thể tự do thì cần phải tự do.
“Tuân lệnh. Nhưng mà, em cũng không hy vọng khi con em gọi, chỉ có kêu bác gái chứ không có bác trai.” Tiểu Duệ vừa xoa gáy vừa cười.
Chung Tình chán nản lắc đầu, thật là khó bảo. Không phải tên này bị bố mẹ bí mật hạ lênh, phái nó đến để giục cô kết hôn chứ?
Nhưng cảm giác quan tâm này thật sự rất tuyệt, khóe miệng Chung Tình cười mỗi lúc một sâu, về nhà thật tốt.
*
Sáng sớm hôm sau, Chung Tình ăn mặc chỉnh tề, lái xe đến công ty Sĩ Đạt.
Đi vào tòa nhà, cô nhìn thấy rất nhiều người đứng đợi thang máy. Chung Tình đứng phía sau mọi người, hiện giờ còn sớm, cô cũng không nóng vội.
Thang máy đến, cả đám người lao vào trong. Chung Tình đành phải đợi lần tiếp theo. Thang máy lại xuống lần nữa, Chung Tình đi vào, hoàn hảo, vẫn còn một chỗ ở cuối. Chung Tình đứng thẳng lưng, không gian này quả thật quá nhỏ, vai chạm vai chân chạm chân, cô cảm thấy có chút không thoải mái.
Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng la hét: “Chờ chút, chờ chút!”
Chung Tình phản xạ có điều kiện đưa tay nhấn nút mở cửa, ở nước ngoài đây là hành động lịch sự khi đi bằng thang máy. Cửa lại lần nữa mở ra, một bóng đen vụt vào, có thể là chạy quá nhanh, không đứng vững kịp, cả người đổ về trước mặt Chung Tình.
Chung Tình dùng túi xách chắn phía trước, ngăn cách mình và người kia. Người đó vất vả đứng thẳng lên, “Xin lỗi, xin lỗi.” Chung Tình lúc ấy mới nhìn rõ cậu ta, thanh xuân chính mậu, đầu óc cô đột nhiên nhảy lên vài cái. Tuổi trẻ thật tốt.
Người thanh niên kia đến bên cạnh Chung Tình, đứng song song với cô, nở nụ cười xin lỗi, “Thật sự rất xin lỗi.” Chung Tình mỉm cười, “Không sao.” Xin lỗi là có thể xong hết mọi việc, còn cần gì đến cảnh sát nữa? Cô hơi cười trong lòng, đây là lời nói cửa miệng của Đạo Minh Tự trong “Vườn sao băng” (2). Anh ta nói ba lần xin lỗi, cô mới nhớ tới bộ phim này.
Lên tầng hai mươi, anh ta cùng cô đi ra khỏi thang máy. Chung Tình nhìn anh, có chút nghi hoặc, sau đó lại nhìn anh vọt vào Sĩ Đạt, cô hiểu ra. Người này là đồng nghiệp của cô.
Khi ông chủ giới thiệu, cô thấy ánh mắt của anh ta mở lớn, sau đó vươn tay ra, “Tôi là Chu Cần, hoan nghênh cô.” Trái tim Chung Tình hơi nhảy lên, Chu Cần, tên thật có ý nghĩa, cô không tự chủ nghĩ đến Chu Đồng.
Ông chủ đưa cô đến bộ phận thiết kế, giới thiệu cô như một chuyên gia, cường điệu việc cô đã làm ở nước ngoài. Chung Tình khiêm tốn nhìn ánh mắt kinh ngạc và hoài nghi của đồng nghiệp. Công việc là cần thực lực chứ không dựa vào miệng, Chung Tình một chút cũng không lo lắng mình bị nghi ngờ.
Ngày đầu tiên, Chung Tình liền lãnh giáo sự nhiệt tình của người nào đó. Người tên Chu Cần tiểu đệ đệ đối với nhân viên mới thật sự là vô cùng quan tâm, 24 tuổi, thuộc bộ phận chế tác. Chung Tình do dự không biết có nên nói tuổi của mình cho anh ta biết hay không, nếu anh muốn tìm một đại tỉ tỉ, cô không sao cả; còn nếu anh nghĩ muốn thể hiện với mỹ nữ, thì thật sự không cần. Nhiệt tình là tốt, nhưng tiếc là cô không thích quá nhiệt tình. Vì vậy, khi Chu Cần nói vì chuyện buổi sáng muốn mời cô đi ăn cơm, cô lịch sự từ chối. Ở nước ngoài gặp qua nhiều đàn ông chủ động, nhưng ở trong nước, cô tỉn ằng nam nữ bình thường không thể nào ngay từ lần gặp đầu tiên đã thân mật như quen biết ba năm được. Chu Cần mỉm cười ngọt ngào đầy thất vọng mà đi về.
Mất ba ngày, Chung tình tìm hiểu quy trình làm việc của công ty. Không quá phức tạp, ngành thiết kế nói chung chỉ là một phân ngành. Mõi người đều có một hạng mục độc lập, trừ khi là một hạng mục lớn của công ty, mọi người mới cần hợp sức lại làm. Mà danh tiếng Sĩ Đạt quả không chỉ là hư danh, nhận được hạng mục không ít, ví dụ như thực hiện một buổi biểu diễn, giới thiệu và tiếp thị sản phẩm.
*
Khi Chung Tình rảnh rỗi, mới chú ý suốt ba ngày nay luôn có ánh mắt chú ý nhìn cô. Xem ra các đồng nghiệp nữ không hề chấp nhận cô, Chung Tình cười cười, trong môi trường làm việc, không nhất định là cùng giới tính, có khi khác phái lại càng dễ dàng thành bạn bè.
Chu Cần tuy rằng bị Chung Tình cự tuyệt, lại vẫn như cũ không hề giảm nhiệt tình, thậm chí còn dùng tình cảm bạn bè mời Chung Tình căn cơm trưa. Họ nghe ông chủ nói cô mới từ nước ngoài về, đều xung phong nhận việc dẫn cô đi ăn món gì đó độc đáo. Chung Tình nghĩ hơi cười, họ đều là nhỏ tuổi hơn cô, vfi cái gì lại đối tốt với cô như vậy?
Cô cẩn thận quan sát các nữ nhân viên trong công ty, hầu hết đều rất xinh đẹp, tuổi cũng còn trẻ. Đám tiểu tử này không tán tỉnh mấy cô gái này, lại hứng thú với cô như vậy. Sau đó, cô xem như hiểu ra, tính cách các cô nhân viên này đều rất mạnh mẽ, ánh mắt cũng cao ngạo, nghe họ nói chuyện phiếm cũng hiểu được, họ không có hứng thú với đám tiểu tử này, mà phải là những người cấp cao trong công ty, tinh anh tài tuấn. Thì ra, bây giờ các cô gái trẻ ánh mắt đều rộng lớn như vậy. Chung Tình chỉ có thể lắc đầu thầm than. Chỉ là, cô trước mắt còn muốn làm việc, không có kế hoạch yêu đương, nhóm tiểu đệ đệ này, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi!
*
Thật vất vả, cuối cùng cũng đến cuối tuần.
Chung Tình đeo túi định ra ngoài. Tiêu Tố Tâm gọi cô lại, “Hôm nay không phải đcnghỉ sao?” Chung Tình vừa đi giày vừa nói, “Con đến nhà Chu Đồng.” Mẹ trầm ngâm nghĩ một chút, “Được, đi sớm về sớm. Hôm nay Mạnh gia đến đây.” Chung Tình ánh mắt nhất định, chậm rãi đứng lên, “Được, con sẽ về sớm.” Biểu tình của mẹ, có phải nói là Mạnh Tưởng cũng đến không?
Chung Tình khẽ hôn lên má mẹ, “Con đi đây.” Nói xong xoay người đi.
Chung Tình lại mang theo một đống thực phẩm dinh dưỡng vào Chu gia. Cũng không nghĩ đến, ở Chu gia lại gặp phải một người ngoài ý muốn, Mạnh Tưởng.
Dì Chu kéo cô vào trong phòng, Mạnh Tưởng đang cùng bác Chu chơi cờ vua, nhìn thấy cô mỉm cười gật gật đầu. Chung Tình chào bác Chu, đặt các thứ lên bàn, biểu tình có chút khô khan. Trùng hợp như vậy, anh cũng đến thăm bố mẹ Chu Đồng.
Chung Tình vào phòng bếp pha trà, lặng lẽ nói với dì Chu, “Sớm biết anh ta đến, ngày mai con mới đến.” Dì Chu vuốt vuốt đầu cô hỏi, “Vì sao?” “Như vậy thì, thứ bảy và chủ nhật đều có người đến chơi với dì và bá.” Chung Tình nhẹ nhàng nói, khóe mắt vụng trộm liếc ra ngoài. Nghe được tiếng bác Chu bên ngoài nói, “Cẩn thận.” Dì Chu nở nụ cười, “Nếu hai đứa đồng ý, ngày mai lại cùng nhau đến.” Nói xong liền kéo cô ra ngoài. Chung Tình nuốt xuống câu cuối cùng, lại cùng nhau đến, tốt nhất là không cần.
Sáng hôm đó, Mạnh Tưởng chơi cờ cùng bác Chu, Chung Tình ngồi nói chuyện với dì Chu, ngẫu nhiên bác Chu và Mạnh Tưởng nói về cái gì, nhắc tới Chung Tình, Chùng Tình liền tham gia nói chuyện. Nếu không, cô chỉ im lặng ngồi bên cạnh dì Chu, nghe dì kể chuyện. Chung Tình đưa mắt ngắm nhìn Mạnh Tưởng, anh chuyên tâm chơi cờ với bác Chu, thỉnh thoảng tán gẫu vài câu cũng rất ôn hòa, tính tình chậm rãi, cùng với con người vội vàng trước kia của anh thật sự rất khác. Chung Tình có khi nghĩ đến ngẩn người, dì Chu gọi vài tiếng, cô mới lên tiếng trả lời.
Sau đó, thấy Mạnh Tưởng chơi luôn thua. Chung Tình cười cười, có lẽ anh cố ý thua, người này chưa bao giờ dễ dàng nhận thua, bây giờ trưởng thành, đã học được cách nhường nhịn.
Chú thích:
(1) BS: Là Bullshit +___< (Ai không biết có thể tra từ điển)
(2) Đạo Minh Tự trong “Vườn sao băng”: A, đừng nói là không biết a. Ta thì ta không biết thật (do ta chỉ khoái Hana Yori Dango của Nhật thôi, không thích cả Vườn sao băng lẫn BOF) +___+
—————————
Hết chương 4

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: