truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Bức họa chết người – Chương 15 – Phần 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tối nay ông ta đã đến đây, cô tự hỏi, tại sao? Mắt cô tiếp tục đến cô Bligh. Ngồi hơi bất ổn trong ghế, thỉnh thoảng nhúc nhích để đẩy một cái bàn nhỏ đến gần ai đó hơn, đưa ra một cái gối, đẩy một vị trí của hộp thuốc lá hay hộp diêm. Bất ổn, không yên. Cô đang nhìn Philip Starke. Mỗi lần thư giãn, mắt cô nhìn ông ta.
‘Tận tụy như chó’, Tuppence nghĩ.’ Ta nghĩ chắc một lần nào đó cô đã yêu ông. Trong một chừng mức nào đó có lẽ cô vẫn còn yêu. Cô không ngừng yêu bất cứ một ai bởi vì cô đã già. Những người như Deborah và Derek nghĩ cô như thế. Họ không thể tưởng tượng bất cứ ai không còn trẻ đang yêu. nhưng tôi nghĩ cô – tôi nghĩ cô vẫn còn yêu ông ta, tuyệt vọng, tận tụy vì tình. Có phải ai đó đã nói – bà Copleigh hay cha cố nói nhỉ, rằng cô Bligh là thư kỉ riêng của ông hồi còn trẻ, cô vẫn còn trông nom công việc của ông ở đây?
‘Phải, Tuppence nghĩ, điều này khá tự nhiên. Những thư kí thường rơi vào tình trường với ông chủ của họ. Gertrude Bligh đã yêu Philip Starke. Phải chăng đó là một sự kiện có ích? Phải chăng cô Bligh biết hay nghi ngờ đằng sau tính cách khổ tu trầm lặng của Philip Starke còn ẩn một sự điên khùng kinh khủng đáng sợ? LUÔN LUÔN QUÁ YÊU TRẺ CON.’
‘Quá yêu trẻ con, tôi nghĩ thế,’ bà Coplegh đã nói thế.
Những sự kiện nắm bắt ông như vậy. Có lẽ đó là lí do cho việc ông trông có vẻ quá bị tra tấn đến thế.
‘Trừ phi đó là một trường hợp một nhà bệnh lí học hay chuyên gia tâm thần học, người ta không biết cái gì về chứng sát nhân điên cuồng,’ Tuppence nghĩ.’ Tại sao họ muốn giết trẻ em nhỉ? Cái gì thúc dục họ? Có phải sau này họ lấy làm tiếc hận? Có phải họ chán ghét, hay tuyệt vọng bất hạnh, hay bị đau khổ?
Ngay lúc đó cô chú ý tia nhìn chăm chú của ông đè nặng lên cô. Mắt ông gặp mắt cô dường như để lại một thông điệp.
“Cô đang nghĩ về tôi, cặp mắt đó nói. Phải, những gì cô đang nghĩ đó là sự thực. Tôi là một người đàn ông bị ma ám.”
Đúng, điều này mô tả ông ta rất chính xác – ông ta là một người đàn ông bị ma ám.
Cô hướng mắt mình đi chỗ khác. Tia nhìn chăm chăm hướng về cha cố. Cô thích cha cố. Cha cố là một người thân thiết. Ông có biết gì không? Tuppence nghĩ, có lẽ ông đang sống giữa một mớ rối rắm ma qủy mà ông chưa bao giờ nghi ngờ. Có lẽ, tất cả những sự kiện xảy ra chung quanh ông mà ông không bao giờ biết về chúng cả, bởi vì trong ông có phẩm chất ngây thơ đáng phiền.
Bà Boscowan? Nhưng bà Boscowan khó mà biết bất cứ chuyện gì. Một phụ nữ trung niên, một người có cá tính, như Tommy nói, nhưng cái đó không đủ diễn tả. Có vẻ như Tuppence kêu gọi bà, bà Boscowan thình lình đứng lên.
- Cô không phiền chứ nếu tôi lên lầu và tắm? Bà nói.
- Ô! Tất nhiên. Cô Bligh dợm đứng dậy. Tôi đưa bà đi, có được không, thưa Cha?
- Tôi biết đường rõ mà, bà Boscowan nói. Đừng lo – bà Beresfold?
Tuppence hơi nhổm dậy.
Tôi sẽ chỉ cho cô, bà Boscowan nói, nơi để đồ. Đi với tôi nào.
Tuppence đứng lên một cách ngoan ngoãn như đứa trẻ. Cô không mô tả cái ấy với bản thân. Nhưng cô hiểu rằng cô đã được kêu gọi và khi bà Boscowan kêu gọi , bạn nên vâng lời.
Rồi bà Boscowan xuyên qua cánh cửa lớn tới tiền sảnh và Tuppence đi theo bà. Bà Boscowan bước lên lầu – Tuppence bước lên theo sau bà.
- Phòng trống ở trên mái, bà Boscowan nói. Phòng này luôn luôn sẵn sàng. Có một phòng tắm dẫn ra từ đó.
Bà mở cánh cửa lớn đầu cầu thang, đi qua, bấm điện sáng và Tuppence theo bà vào trong.
- Tôi rất vui tìm thấy cô ở đây, bà Boscowan nói. Tôi hi vọng sẽ gặp cô. Tôi lo cho cô. Chồng cô có nói với cô không?
- Tôi hiểu bà sẽ nói cái gì đó. Tuppence nói.
- Phải, tôi lo. Bà khép cánh cửa lại sau lưng, đóng kín họ, có vẻ như là, biến thành một cuộc hội kiến riêng tư. Có phải cô có linh cảm, rằng Sutton Chancellor là một nơi nguy hiểm?
- Rất nguy hiểm cho tôi, Tuppence đáp.
- Phải tôi biết. Thật may mắn chưa tệ lắm, nhưng rồi – vâng, tôi nghĩ tôi có thể hiểu được điều đó.
- Bà biết chuyện gì đó. Bà biết cái gì đó về tất cả chuyện này, phải không?
- Trong một chừng mức nào đó tôi biết, và trong một chừng mức nào đó tôi không hiểu. Người ta có những giây phút, những cảm tưởng, cô biết rồi. Khi chúng được phát hiện ra là hợp li, cái ấy đáng lo. Toàn thể hoạt động băng nhóm tội phạm này, hình như quá phi thường. Hình như nó không có chi dính líu tới cả – đột ngột bà ngưng lời.
Tôi muốn nói, nó chỉ là một trong những hoạt động đang tiến hành – thật sự nó luôn luôn tiến hành. Nhưng hiện nay chúng được tổ chức rất tốt, giống như buôn bán. Tuyệt đối thật ra không có chi nguy hiểm cả, khỏi phải nói, không phải về phương diện tội phạm. Nó là Cái Khác. Đó là nên biết chính xác sự nguy hiểm ở đâu và làm thế nào để bảo vệ chống lại nó. Cô phải cẩn thận đấy, bà Beresfold, bà thật sự phải cẩn thận. Bà là một trong nhứng người đâm bổ vào những sự kiện và điều đó không an toàn. Không phải ở đây.
Tuppence chậm rãi nói, bà dì già của tôi – hay bà dì già của Tommy, không phải tôi – một ai đó trong nhà điều dưỡng kể với bà nơi bà mất – rằng có một kẻ giết người.
Emma chậm rãi gật đầu.
- Có hai cái chết trong nhà điều dưỡng, bác sĩ không bằng lòng về hai cái chết ấy. Tuppence nói.
- Có phải điều đó khiến cho cô khởi hành?
- Không, trước nữa cơ.
- Nếu bà có thời gian, bà hãy kể với tôi nhanh lên – thật nhanh bởi vì sẽ có kẻ gián đoạn chúng ta – chính xác những gì xảy ra tại nhà điều dưỡng hay nhà của những bà già hay cái gì đó, khiến cô cất bước ra đi?
- Phải, tôi có thể nói cho bà biết thật nhanh, Tuppence nói, và cô kể rất nhanh.
- Tôi hiểu. Và bà không biết bà già ấy bây giờ ở đâu, bà Lancaster ấy?
- Không, tôi không biết.
- Bà có nghĩ rằng bà ấy đã chết?
- Tôi nghĩ có thể – bà ấy đã chết.
- Bởi vì bà ấy biết chuyện gì đó à?
- Phải. Bà ấy biết cái gì đó. Một vài tội sát nhân. Một số trẻ có lẽ bị giết.
- Tôi nghĩ ở điểm này bà bị sai lầm. Tôi nghĩ đứa trẻ trộn lẫn trong đó và có lẽ bà ấy cũng lẫn lộn nữa. Tôi muốn nói bà già của bà ấy. Bà ấy lẫn lộn đứa con với một điều gì khác, một loại chuyện sát nhân.
- Tôi giả tưởng điều đó có thể. Người già thường hay nhầm lẫn. Nhưng Có một tên sát nhân không rõ tung tích chuyên giết trẻ em ở đây mà, phải không? Hay người phụ nữ tôi mướn nhà ở chung đã nói vậy.
- Phải, có nhiều trẻ trong phần đất quê mùa này đã bị giết. Nhưng chuyện ấy xảy ra cách đây đã lâu rồi. Tôi không chắc. Cha cố cũng không biết đâu. Ông không ở đó. Nhưng cô Bligh ở đó. Vâng, vâng, cô ta phải ở đó. Khi còn là một cô gái trẻ đẹp cô ta phải ở đó.
- Tôi giả thiết vậy.
Tuppence nói. Phải chăng cô ấy rơi vào tình trường với Sir Philip Starke?
- Cô cũng thấy điều đó à? Phải, tôi nghĩ vậy. Hoàn toàn tận tụy vượt quá mức sùng bái thần tượng. Lần đầu tiên đến đây chúng tôi đã để ý đến điều đó, William và tôi.
- Cái gì làm bà đến đây? Có phải bà sống ở Ngôi Nhà Con Kênh?
- Không, chúng tôi không bao giờ sống ở đó cả. Ông thích vẽ ngôi nhà. ông vẽ nó nhiều lần. Cái gì xảy đến với bức tranh mà chồng bà đưa cho tôi?
Ông mang nó về nhà lần nữa. Ông kể lại với tôi điều bà nói về con thuyền – rằng chồng bà không vẽ nó – Con thuyền tên là Waterlily -
- Vâng. Chồng tôi không vẽ con thuyền. Lần cuối cùng nhìn thấy bức tranh không có chiếc thuyền ở đó. Một người nào đó đã vẽ.
- Và đặt tên là Waterlily – và một người đàn ông không hiện hữu, một Thiếu Tá Water – viết về nấm mồ một bé gái – một bé gái tên là Lilian – nhưng trong nấm mồ đó không có đứa trẻ nào được chôn cả, mà chỉ là hòm của một đứa trẻ chứa đầy những hành vi của một băng cướp lớn. Bức tranh chiếc thuyền nhỏ hẳn là một thông điệp – một thông điệp nói đến nơi cất giấu của cải – tất cả dường như cột chặt với tội ác…
- Dường như thế, vâng – nhưng người ta không thể bảo đảm cái mà -
Emma Boscowan thình lình ngưng nói. Bà nói nhanh, “ Hắn đang lên tìm chúng ta. Vô phòng tắm ngay -“
- Ai thế
- Nellie Bligh. Nhảy vô phòng tắm nào – chận cửa lại mau.
- Cô ấy chỉ là một phụ nữ bận rộn, Tuppence nói, biến mất vào phòng tắm.
- Một cái gì đó hơn thế nữa đấy. Bà Boscwan nói.
Cô Bligh mở cửa lớn đi vào, nhanh nhẹn và có ích.
- Tôi hi vọng bà tìm thấy cái bà cần? Cô nói. Có xà phòng và khăn tắm mới, tôi hi vọng thế? Bà Copleigh đến chăm sóc cha cố, nhưng thật ra tôi phải xem xét bà ấy làm mọi chuyện có đúng không đã.
Bà Boscowan và cô Bligh cùng nhau xuống lầu. Tuppence tiếp nối họ ngay khi họ đến cánh cửa lớn của phòng giải trí. Sir Philip Starke đứng dậy khi cô bước vào phòng, sắp xếp lại cái ghế cho cô và ngồi xuống một bên.
- Có phải đó là cách bà cần, bà Beresfold?
- Vâng, cám ơn ông. Dễ chịu lắm.
- Tôi rất tiếc có nghe – giọng ông có một vẻ duyên dáng mơ hồ, dù có một số yếu tố của giọng nói như ma ám, xa vời, thiếu hẳn âm điệu, tuy với một chiều sâu kì dị – về tai nạn của bà. Ngày nay chuyện ấy quá buồn – có đủ mọi tai nạn.
Mắt ông đang lãng đãng trên khuôn mặt Tuppence và cô nghĩ thầm,” Ông ta đang làm một cuộc khảo sát ta y hệt như ta đã làm với ông thật chăm chú.” Cô liếc nhìn Tommy thật sắc, nhưng Tommy đang nói chuyện với bà Boscowan.
- Cái gì khiến bà đến Sutton Chancellor như một nơi đầu tiên thế này, bà Beresfold?
- Ô, chúng tôi đang tìm một căn nhà trong xứ theo một chiều hướng nói chung khá mơ hồ. Chồng tôi xa nhà đang tham dự một hội nghị này khác và tôi nghĩ mình nên đi du lịch một vòng có lẽ một phần của miền đồng quê – chỉ để xem ở đó có cái gì đang tiến hành, và loại giá cả người ta phải trả, ông biết đấy.
- Tôi có nghe bà đi và xem xét ngôi nhà bên chiếc cầu con kênh?
- Phải, tôi có đi. Tôi tin tôi để ý đến nó từ xe lửa. Đó là một ngôi nhà vô cùng quyến rũ – nhìn từ bên ngoài.
- Vâng. Tôi sẽ tưởng tượng, dầu vậy, ngay từ bên ngoài cũng cần nhiều việc để làm, đối với mái nhà và những việc giống vậy. Phía ngược lại thì không quyến rũ lắm, phải không?
- Không, dường như chia đôi ngôi nhà đối với tôi là một cách khá kì dị.
- Ô thì, Sir Philip Starke nói, người ta có nhiều ý kiến khác nhau, phải thế không?
- Ông không bao giờ sống ở đó sao? Tuppence hỏi.
- Không, không, thật thế. Nhà tôi bị cháy rụi cách đây nhiều năm. Có phần nhà còn tồn tại.Tôi hi vọng cô đã thấy nó hay có ai chỉ cho cô thấy. Nó ở phía trên nhà của mục sư giáo khu này, trên ngọn đồi một chút. Ít ra đó là cái người ta gọi là ngọn đồi trong cái phần lớn nhất của thế giới. Không bao giờ nói khoác. Cha tôi xây dựng nó vào 1890. Một cơ sở đáng kiêu hãnh. Kiến trúc mạ kiểu Gothic, chút ít của Balmoral. Ngày nay những kiến trúc sư lại say mê loại kiểu dáng đó, mặc dù cách đây bốn mươi năm nó thật sự bị kinh sợ. Một ngôi nhà được gọi là nhà qúy tộc phái có đủ mọi cái. Giọng ông nhẹ nhàng mỉa mai. Một phòng chơi bi da, một phòng buổi sáng, hành lang cho qúy bà, phòng ăn lộng lẫy, phòng khiêu vũ, khoảng mười bốn phòng ngủ, và một lần đã – hay tôi sẽ tưởng tượng – một nhóm mười bốn người hầu cận để trông coi ngôi nhà.
- Vọng âm của ông có vẻ như không bao giờ ông thích nó.
- Tôi không bao giờ yêu ngôi nhà đó. Tôi là một mối bất hoà của cha tôi. Ông là một kĩ nghệ gia rất thành công. Ông hi vọng tôi sẽ nối gót ông. Tôi không. ông cư xử với tôi rất tốt. Ông cho tôi một lợi tức lớn, hay tiền trợ cấp lớn – như người ta thường gọi – và để tôi đi đường tôi.
- Tôi nghe nói ông là một nhà thực vật học.
- Phải, đó là một trong những món thư giãn lớn nhất của tôi. Tôi thường đi kiếm hoa dại, đặc biệt tại Balkans. Cô đã từng đến Balkans kiềm tìm hoa dại chưa? Đó là một nơi chốn tuyệt vời cho hoa rừng.
- Nó vang âm rất quyến rũ. Rồi ông thường trở về sống ở đây?
- Tôi không sống ở đây trong rất nhiều năm nay. Thật ra, tôi không bao giờ sống ở đây từ khi vợ tôi chết.
- Ô, Tuppence nói, bối rối nhẹ nhàng. Ô, tôi rất – tôi xin lỗi.
- Đến nay là một thời gian khá lâu rồi. Cô ta chết trước chiến tranh. Vào 1938. Cô là một phụ nữ rất đẹp, ông nói.
- Ông có còn bức tranh nào của bà trong nhà ông ở đây không?
- Không, căn nhà trống. Tất cả đồ đạc, tranh ảnh và đồ vật được gởi đi để bán. Chỉ có một phòng ngủ một phòng làm việc và một phòng ăn nơi các đại diện của tôi đến, hoặc tôi đến nếu tôi phải xuống đây và xem bất cứ công việc kinh doanh bất động sản nào.
- Ngôi nhà không bao giờ bán sao?
- Không. Có một số câu chuyện về việc khuyếch trương đất đai ở đây. Tôi cũng không có cảm tưởng chi về nó. Cha tôi hi vọng ông đang khởi sự một thứ thế lực phong kiến. Tôi kế tục cha tôi và con tôi kế tục tôi và vân vân và vân vân. Ông ngưng lại một phút rồi nói, nhưng Julia và tôi không có đứa con nào.
- Ô, Tuppence mềm mỏng nói, tôi hiểu.
- Vì vậy không có cái gì để đến đây cả. Thật sự tôi ít đến lắm. Bất cứ chuyện gì cần được giải quyết ở đây Nellie Bligh làm cho tôi. Ông cười với cô. Cô ấy là nữ thư kí tuyệt vời nhất. Cô ta còn tham gia công việc kinh doanh của tôi và các việc tương tự.
- Ông không bao giờ xuống đây và ông không cần bán nó? Tupennce nói.
- Đó là lí do rất hay tại sao không bán, Sir Philip Starke trả lời.
Một nụ cười yếu ớt thoảng trên những nét khổ tu.
- Có lẽ sau rốt tôi thật đã có thừa hưởng ý thức kinh doanh của cha tôi. Đất đai, khỏi phải nói, đang phát triển cái giá trị vô hạn của nó. Nó là tiền đầu tư tốt hơn nếu tôi bán nó. Đánh giá cao mỗi ngày. Một ngày nào đó, ai biết không, chúng tôi sẽ có một thị trấn mới to lớn được xây dựng trên miếng đất này.
- Rồi ông sẽ giàu?
- Rồi tôi sẽ là một người giàu hơn tôi hiện tại. Và tôi cũng đủ giàu rồi. Sir Philip nói.
- Hầu hết thời gian ông làm gì?
- Tôi du lịch, và tôi thích thú London.Tôi có một phòng tranh ở đó. Nhân tiện nói luôn tôi là một người buôn tranh. Tất cả các công việc này đều thú vị. Nó chiếm khoảng thời gian một đời người – cho đến cái giây phút một bàn tay đặt lên vai bạn nói” ra đi”.
- Đừng, Tuppence nói. Vang âm đó – khiến tôi run rẩy.
- Không cần cô run mà. Tôi nghĩ cô sắp có một cuộc đời dài, bà Beresfold, và một cuộc đời rất hạnh phúc.
- Phải, hiện tại tôi rất hạnh phúc, Tuppence đáp. Tôi giả thử tôi sẽ gánh lấy mọi ưu phiền đau đớn mà người già gặp phải. Điếc và mù và viêm khớp và một số bệnh khác.
- Có lẽ cô không lo lắng nhiều như cô nghĩ cô sẽ lo. Nếu tôi có thể nói thế, mà không bị cho là thô lỗ, cô và chồng cô dường như có một đời sống hôn nhân rất hạnh phúc.
- Chúng tôi có, Tuppence nói. Tôi cho là thật thế, không gì hơn trong cuộc sống bằng cuộc hôn nhân hạnh phúc cả, phải vậy không?
Một giây sau cô ước chi mình không thốt ra những lời này. Khi cô nhìn người đàn ông ngồi đối diện, người mà cô cảm thấy đã buồn trong quá nhiều năm và thật ra có thể còn buồn vì đánh mất một người vợ yêu dấu, cô cảm thấy thậm chí giận dữ hơn với chính mình.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: