truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bong Bóng mùa hè – Chương 17 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Phòng nghỉ đài truyền hình HBS. 

Không khí căng thẳng khiến người ta ngạt thở… 

“Tại sao lại lừa tôi?” 
“Tôi và em…” 

Giọng Âu Thần khô khốc, tắc nghẹn. Nhìn vào dấu đôi môi vừa mới được hôn của cô, anh khép mắt lại, cố gắng ép cơn hỏa khí thịnh nộ trong lòng ngực xuống, “đúng là trước đây tôi và em đã từng bên nhau, tại sao em không kể cho tôi biết? Tại sao khi tôi hỏi chuyện, em lại lừa dối tôi?” 

Trái tim Doãn Hạ Mạt âm ỉ nhức nhối. 

Cô không nói nổi, mà cũng chẳng biết nên nói thế nào. Cứ nghĩ anh đã bị mất ký ức rồi, chỉ cần đừng ai nhắc đến là anh sẽ không bao giờ nhớ lại, những tình cảm và đau khổ trong dĩ vãng sẽ như làn khói tan đi. Nhưng, anh vẫn là con người cố chấp, vẫn kiên trì tìm kiếm, lần giở dấu tích của quá khứ. 

Lặng nhìn theo vẻ mặt tức giận và lạnh lùng của Âu Thần, cô ngẩn ngơ như người mất hồn. 

Thực sự cô có thể quên hẳn anh sao? Trong những tháng ngày qua, cô thật sự không còn chút tình cảm gì với anh sao? Nhưng cô thực sự không muốn tái diễn cuộc sống của năm năm về trước, nó giống như loài dây leo bám chặt vào thân cây lớn, một khi cái cây ấy chết đi thì thân dây leo mất ngay chỗ dựa, chỉ còn có thể chờ ngày chết mà thôi.
 
Những ngón tay siết chặt, Doãn Hạ Mạt tránh ánh mắt bám riết của Âu Thần, gạt bỏ nỗi đau trong lòng, cô hạ giọng nói: 
“… Vì không có gì cần phải nói với anh.” 
Âu Thần bối rối, anh nghẹn ngào: 
“Cái gì gọi là “không có gì cần phải nói”?!… Mà cứ cho là em cảm thấy không cần thiết nữa đi, em có quyền gì mà lừa dối tôi chứ?” 
Từng cơn, từng cơn tê tái trong lồng ngực. 
Bỗng nhiên anh cảm thấy mình như một thằng hề trên sân khấu, ký ức mà anh đã phải dành toàn bộ tinh thần và sức lực đi tìm kiếm, trong mắt cô ấy chỉ là một đoạn quá khứ “không có gì cần phải nói” mà thôi. 
Nhìn bộ dạng đau khổ, ưu uất, suy sụp của Âu Thần, Lạc Hi mỉm cười. 
Thời gian quả là thứ rất đáng yêu. Mới đầu, vì Thiếu gia Âu Thần không thích anh ở bên Doãn Hạ Mạt nên anh đã bị buộc phải lập tức dời xa gia đình nhà họ Doãn mà anh đã rất yêu thương, thân thuộc. Tuy được đi Anh du học, nhưng cái cảm giác nhục nhã giống thứ đồ rác rưởi bị quăng đi đó, anh sẽ không bao giờ quên được. 
Và hôm nay… 
Người bị lăng nhục trong đau khổ phải chăng là thiếu gia Âu Thần đó sao? 
“Chúng ta đã chia tay nhau rồi.” 
Giọng Doãn Hạ Mạt vang vọng trong không gian, ánh mắt lại lặng lẽ nhìn sợi ren lụa màu xanh trên cổ tay Âu Thần. Những hoa văn xinh xắn phức tạp, sắc màu đã phai nhạt, quấn chặt mấy vòng trên cổ tay Âu Thần, nhẹ nhàng bay bay. 
“Cái gì?!” 
Trong lòng Âu Thần như có chiếc búa ngàn cân vừa tàn nhẫn giáng mạnh. 
Hạ Mạt lặng lẽ nhìn sợi ren lụa màu xanh trên cổ tay Âu Thần, khẽ nói: “Đã chia tay từ năm năm trước rồi, đương nhiên đâu cần anh phải cố gắng nhớ lại”. 
Mặt Âu Thần trắng bệch, hồi lâu mới hỏi dồn: “Tại sao lại chia tay?” 
Năm năm trước, dưới gốc cây anh đào, cô đã quăng sợi ren lụa màu xanh kia vào màn đêm. 
Khoảnh khắc ấy. 
Cô đã quyết định chấm dứt và quên đi tất cả. 
Đối diện với người đã quên đi ký ức như anh, cô đâu thể nhẫn tâm nhắc lại quá khứ. Giờ đây cô mới hiểu, suy cho cùng, cô cũng đã từng một thời yêu anh, vậy thì, hãy cứ để những chuyện quá khứ qua đi kết thúc thật nhẹ nhàng. 
Máu như cuộn sóng trong lồng ngực, đôi môi Âu Thần trở nên nhợt nhạt, gương mặt cứng rắn lạnh lùng đang cố gắng giữ lấy chút tự trọng cuối cùng, sống lưng thẳng duỗi như tượng đá. 
Anh không thể nào tin nổi lời giải thích của cô. 
Nếu mọi chuyện chỉ có vậy thì tại sao, trong những đêm ác mộng vây quanh, nỗi đau lại nhói buốt như thế?! Nếu sau khi mất trí nhớ, gặp lại cô mà tình cảm dành cho cô vẫn mãnh liệt, thì anh của năm năm về trước tại sao lại có thể bình thản chia tay như thế?! 
“Tôi không tin.” 
Giọng Âu Thần lạnh lùng đến thấu xương. Sau đó, anh nắm chặt tay trái Hạ Mạt, quay người ra phía cửa phòng nghỉ. Không thể chịu đựng được khi có người thứ ba tồn tại trong không gian giữa anh và cô. Anh cần nói chuyện với cô, anh muốn biết rốt cuộc năm năm trước đã xảy ra chuyện gì! 
“Đi theo tôi!” 
Bị Âu Thần lôi đi, Doãn Hạ Mạt kinh hãi vùng vẫy, những ngón tay tràn đầy phẫn nộ của anh như chiếc kìm lạnh giá siết chặt lấy cô, khiến cô không sao thoát ra được. Cô ngước nhìn, Âu Thần đang muốn kéo cô ra ngoài phòng nghỉ. 
“Âu Thần!…” 
Cô lúng túng gằn giọng thét lên. 
Đột nhiên. 
Một cánh tay dài nắm chặt tay trái Doãn Hạ Mạt, sức mạnh bất ngờ ập đến khiến bước chân của Âu Thần khựng lại. Anh chau mày nhìn, Lạc Hi cũng tóm chặt Hạ Mạt, nét mặt giễu cợt, như cười như không. 
“Buông cô ấy ra!” 
Nhìn bàn tay Lạc Hi đặt trên cánh tay trắng muốt của Hạ Mạt, Âu Thần cố gắng kiềm chế cơn giận dữ muốn giết chết ngay Lạc Hi. 
“Hừm. Hình như người nói câu này phải là tôi mới đúng.” Khóe môi Lạc Hi nhếch nụ cười khinh bỉ. “Anh dựa vào cái gì mà dám chạm vào người Mạt Mạt? Cứ cho là năm năm trước, Mạt Mạt đã từng gắn bó với anh, nhưng bây giờ, cô ấy là của tôi.” 
Âu Thần dằn giọng lạnh lùng nói: 
“Cô ấy là của tôi.” 
Lạc Hi thờ ơ đón ánh mắt của Âu Thần. 
“Cô ấy là của anh?” 
Anh cười rũ rượi rồi từ từ cúi đầu, hướng về đôi môi Doãn Hạ Mạt, chầm chậm, như muốn tuyên bố quyền sở hữu của mình, anh hôn lên môi Hạ Mạt. 
Khi Lạc Hi càng lúc càng kề sát. 
Khi đôi môi cô đã có thể cảm nhận được hơi ấm của Lạc Hi. 
Doãn Hạ Mạt đột nhiên nhắm mắt lại. 
Tránh nụ hôn đó… 
Nét mặt Âu Thần hiện rõ sự đau khổ, Hạ Mạt cũng u uất trong lòng. Lần trước trong bệnh viện, cô cố tình mượn sự xuất hiện của Lạc Hi để buộc anh phải rời xa cô, nhưng chính gương mặt bị tổn thương đó của Âu Thần lại làm trái tim cô tan nát. 
Cô chỉ là không muốn gặp lại Âu Thần, không muốn tiếp tục mối quan hệ này nữa và càng không muốn anh phải đau khổ. 
“Em…” 
Lạc Hi khựng lại, trừng trừng nhìn Doãn Hạ Mạt đang nghiêng đầu né tránh. Bàn tay anh đang giữ chặt cánh tay cô đột ngột buông ra. Một nỗi đau đớn, tổn thương vụt qua trong mắt anh. 
Lúc này, Âu Thần đã kéo mạnh Doãn Hạ Mạt ra sau lưng mình, Anh không thể chịu đựng thêm cảnh Lạc Hi năm lần bảy lượt lôi Hạ Mạt ra đùa giỡn, khinh bạc, căm tức đến tột cùng, anh vung nắm đấm vào mặt Lạc Hi! 
Tiếng gió quạt tới như trời long đất lở. 
Lạc Hi tránh qua bên. 
Anh đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hạ Mạt đang đứng sau lưng Âu Thần. Hai người họ dường như là một, còn anh lại như tách hẳn ra. Lạc Hi cay cú trong lòng, dường như mất hết lý trí, vung ngay nắm đấm quại lại mặt Âu Thần! 
“Đủ rồi!” 
Doãn Hạ Mạt thoát ra ngoài vòng che chắn của Âu Thần, cô xông vào giữa hai người. Lạc Hi hốt hoảng tái mét mặt, song anh không thể kịp thu lại nắm đấm của mình, chỉ còn cách cố gắng chuyển lệch hướng đi, xương ngón tay Lạc Hi sượt qua gò má Doãn Hạ Mạt để lại một vệt trắng dài trên má cô. 
“Các anh làm gì vậy? Đánh nhau như trẻ con sao?” 
Đôi mắt cô tràn đầy tức giận, vết xương ngón tay Lạc Hi vừa để lại trên má chuyển dần sang hồng, rồi đỏ, rồi tím bầm. 
“Em và anh ta rốt cuộc có quan hệ gì?” 
Trong lúc này, không biết rốt cuộc cô nên đứng về phía ai đây, Âu Thần hay Lạc Hi. Lạc Hi nhìn vệt bầm đỏ trên má Hạ Mạt mà xót xa, anh lạnh lùng hỏi. 
“Em… vẫn còn có ý với hắn?” 
Tâm trạng vừa cay cú vừa đau khổ khiến lời lẽ của Lạc Hi trở nên lạnh lùng. 
Hơi thở của sự đau khổ tràn ngập trong không gian. 
Hạ Mạt chẳng nhìn ai. 
Cô lẳng lặng quỳ xuống, nhặt từng tấm ảnh, từng tấm ảnh cũ bị Âu Thần ném vung vãi trên mặt đất lúc nãy lên. Cầm những bức ảnh quá khứ trong tay, nhìn lại cảnh cũ mà thấy tim mình đau nhói. Cô đã từng nghĩ chỉ cần ép bản thân mình hờ hững và lạnh nhạt là có thể quên đi tất cả những tháng ngày đã qua. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy những tấm ảnh này cô mới hiểu, chẳng qua đó chỉ là cô tự lừa dối chính bản thân mình đó mà thôi. 
“Hãy quên đi thôi.” 
Doãn Hạ Mạt nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu, cô quay lưng lại với Âu Thần và nói. 
Cô úp ngược những tấm ảnh đó trong lòng bàn tay, chỉ để lộ tấm ảnh hai người tựa lưng vào nhau lúc hoàng hôn, hình ảnh trong đó hầu như không còn nhìn rõ nữa. 
“Tôi của năm năm về trước tuyệt đối không đáng để anh lưu luyến, những đoạn hồi ức đó cũng càng không đáng để anh phải truy tìm như vậy. Nhớ về những hồi ức đó sẽ chỉ khiến anh đau khổ mà thôi. Vì thế… xin anh hãy quên đi…!” 
Cô ném những tấm ảnh vào thùng rác bên cạnh. 
Tấm ảnh hai người tựa lưng vào nhau lúc hoàng hôn, và một tấm ảnh khác như cố tình lật ngược lại. Tấm ảnh đó chụp cảnh sân trường Thánh Huy, chàng trai Âu Thần đang đứng trước mặt cô, hơi cúi lưng xuống, hôn lên bàn tay cô. Trong tấm ảnh, cô nhìn anh trìu mến với nét mặt ngượng nghịu e lệ của người thiếu nữ mới lớn. 
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…?” 
Trái tim Âu Thần như rỉ máu hoảng hốt trước cảm giác bị vứt bỏ, nhìn Hạ Mạt lạnh lùng quăng tấm ảnh ngày xưa vào sọt rác, anh vừa đau khổ vừa tức giận, nhưng lại không muốn tỏ thái độ mình là kẻ quá yếu đuối để cô giễu cợt. 
“Là tôi đã làm sai điều gì?” Giọng của anh nghẹn ngào, “Là tôi đã làm sai điều gì khiến em phải hận tôi, thà rằng tôi quên em đi, em cũng không muốn gặp lại tôi nữa sao…” 
“Không phải.” 
Chuyện của ngày xưa đó có lẽ không thể dùng đúng sai để mà phán xét, là do tính cách của hai người đã buộc sự chia tay trở thành lựa chọn duy nhất. 
“Vậy cuối cùng là vì cái gì?” Âu Thần hỏi, hàm dưới nghiến chặt. “Lẽ nào chỉ một lời nói của em, ký ức của tôi sẽ phải xóa hết hay sao? Những gì thuộc về quá khứ đâu phải do tự mình tôi đoán ra, mà cũng không phải do em kể với tôi mà có được! ” 
“Nói hay lắm.” 
Lạc Hi điềm tĩnh nói. 
“Tất nhiên không phải do Mạt Mạt kể với anh, nhớ hay quên là chuyện của anh, anh đâu còn tư cách gì mà đứng đây chất vấn cô ấy?” 
Âu Thần đưa ánh mắt lạnh lùng về phía Lạc Hi. 
“Anh cũng có tư cách gì mà ở đây nói chuyện với tôi?” 
Giọng điệu kiêu ngạo của Âu Thần khiến Lạc Hi phải dựng mày. Lạc Hi đột nhiên phá lên cười, nụ cười rạng rỡ khác thường, chứa đầy nỗi căm giận mãnh liệt. 
“Mạt Mạt…” 
Lạc Hi khẽ cười, rồi quát một tràng dài: 
“Hoặc là em nói dứt khoát với anh ta, đỡ mất công anh ta lúc nào cũng khẳng định em là của anh ta… Nói với anh ta, năm đó em và anh ta chia tay là vì sự xuất hiện của anh… Là vì anh, nên em…” 
“Lạc Hi!” 
Doãn Hạ Mạt hơi ngạc nhiên nhưng cô cũng đã hiểu Lạc Hi muốn làm gì. Cô vội vàng ngẩng đầu lên nhìn Âu Thần. Đôi mắt anh xanh thẳm tựa đáy hồ, không thể nhìn rõ tâm trạng của anh, dường như có một làn sương đang kết thành băng trên người anh, hơi thở của anh khiến cô rùng mình. 
“Sao? Anh nói sai rồi sao?” Nụ cười Lạc Hi thật dịu dàng vô hại nhưng ánh mắt anh đen kịt. “Lẽ nào không phải vì sự xuất hiện của tôi mới dẫn đến sự chia tay của hai người hay sao?” 
“Đủ rồi.” 
“Là như vậy sao?” 
Âm thanh tắc nghẹn phát ra từ cổ họng Âu Thần, không khí ngột ngạt bao trùm, bóng Âu Thần thấp thoáng trên mặt đất dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào. Là vì sự xuất hiện của người thanh niên này mà năm năm về trước, cô đã quyết định ruồng bỏ anh hay sao? 
Doãn Hạ Mạt siết chặt đầu ngón tay, trong lòng cô giằng xé, nhưng rốt cuộc cũng vẫn là sự yếu đuối, đôi mắt màu hổ phách nhìn Âu Thần. 
“Không phải vậy, không phải như anh nghĩ.” 
“Vậy thì là thế nào?” 
Là khi cười mà như không, anh luồn những ngón tay thon dài vào mái tóc dài và dày của cô, nhẹ nhàng nhưng cố tình quay đầu cô về phía mình, buộc trong mắt cô chỉ còn một mình anh. 
“Định trốn hắn ta bao lâu nữa? Lẽ nào em lại muốn nối lại tình xưa?” Cô càng muốn bảo vệ Âu Thần bao nhiêu, thì lòng Lạc Hi càng trào dâng một nỗi căm hận sâu sắc bấy nhiêu. Nỗi đau bị ruồng bỏ năm năm về trước như cơn ác mộng lại ập vào anh. Giọng như muốn thôi miên anh nói: “Mạt Mạt, em nói với hắn ta, từ trước tới nay em chưa từng yêu hắn, vì anh, em và hắn năm năm về trước đã chia tay nhau rồi.” 
Doãn Hạ Mạt nhắm chặt mắt lại thở thật đều, cố gắng thoát khỏi tâm trạng đang rối như tơ vò. Lạc Hi không chịu buông tha cô, anh ngoắc chặt ngón tay vào tóc cô, cô đau đến nỗi mở to đôi mắt. Ánh mắt cô đụng phải ánh mắt cáu giận của Lạc Hi, ánh mắt đó đang truy bức cô, không cho cô bất cứ cơ hội nào để thở. 
Cô đứng im. 
Lạc Hi lại càng ôm chặt cô hơn. 
Anh nói trọng nghẹn ngào, đau khổ: 
“Đã quên rồi sao, em đã nói là em yêu anh… Đã từng một lần vứt bỏ anh, vẫn còn muốn vứt bỏ thêm lần thứ hai nữa sao… Bảo hắn rời xa em đi…” 
Cô cho là Lạc Hi đang đóng kịch. 
Là anh đang dùng cái thủ đoạn sở trường nhất của mình để chiến thắng trong trận chiến gọi là “báo thù” này. Nhưng, có lẽ kỹ năng diễn xuất của Lạc Hi quá điêu luyện, thêm một chút khàn khàn trong cái giọng nói rất đỗi nhẹ nhàng ấy khiến cô lúc này đây không thể đẩy anh ra được. 
Trước mắt Âu Thần là một màn đen, tựa như giữa đêm khuya trong mùa đông buốt giá. Không có ánh trăng, không gian vắng lặng như đã chết. Hai người họ ôm chặt lấy nhau thành một ngay trước mặt anh, khiến người ta như đang quay cuồng trong màn đêm huyền ảo, anh không cần phải xem nữa, sự thật đã bày ra trước mắt quá rõ ràng. 
Sau sự đau khổ đến tột cùng, là sự tê liệt đến băng giá, sau sự tê liệt đến băng giá là sự căm tức từ trong tim trào ra. 
Thì ra đó là những thứ không thể lãng quên được trong cuộc đời cho dù đã lãng quên thì cũng vẫn phải dốc sức đi tìm. Và rõ ràng đó chỉ là một quá khứ bị phản bội. Mà người đã phản bội anh lại đang sống rất hạnh phúc trước mặt cười nhạo báng ký ức của anh. 
“Các người sẽ phải trả giá vì điều này”. 
Điểm sáng cuối cùng đã vụt tắt trong mắt Âu Thần, giọng nói của anh lạnh lùng như sắt đá. Câu nói ấy hình như không chỉ là lời tuyên án dành cho Doãn Hạ Mạt và Lạc Hi, nó cũng là lời tuyên án dành cho chính anh.
Doãn Hạ Mạt đứng đờ người. 
Cô đã nghe được sự hận thù khắc cốt ghi tâm trong câu nói của Âu Thần, không phải như vây, cô chỉ muốn tránh xa cuộc sống của anh, cô đâu muốn làm anh bị tổn thương, để rồi thay bằng tình yêu, sẽ là nỗi căm hận đeo đẳng. Cô ngẩn ngơ đẩy Lạc Hi ra, đang tính nói gì đó, Lạc Hi đã vội thô bạo ôm chặt cô lần nữa, ép đầu cô sát vào lồng ngực anh khiến cô không thể nhìn thấy Âu Thần được nữa. 
Âu Thần bỏ đi. 
Những bước chân lạnh lùng khiến trái tim cô đau từng mũi, từng mũi kim châm. 
Cánh cửa đóng “rầm” lại. 
Tiếng cửa đóng làm cô giật thót mình, bất giác tóm chặt tay áo Lạc Hi. Bàn tay thon dài của Lạc Hi nhẹ nhàng vỗ về cô. Cô dần dần bình tĩnh trở lại, từ từ buông tay áo Lạc Hi ra. 
Lạc Hi nói nhỏ: “Mạt Mạt sau này em chỉ là của mình anh thôi… được không?” Anh nhẹ nhàng hôn lên mái tóc cô. Nửa câu trước giống như mệnh lệnh hoặc là lời tuyên thệ, nửa sau lại giống như lời thỉnh cầu thì đúng hơn. Có lẽ ngay chính bản thân anh cũng chưa nhận ra sự van xin trong lời nói của mình. 
Doãn Hạ Mạt có chút hoảng hốt. 
Sau đó, rất nhẹ, khó có thể nhận ra đó là cái gật đầu. Mà giữa phút giây gật đầu ấy, dường như trong cô, có một cái gì đó đang chết đi. 

***

loading...

Buổi sáng. 
“Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn sự quan tâm, giúp đỡ của anh!” 
Trân Ân sung sướng không ngớt lời nói cảm ơn qua điện thoại di động, nghe đầu điện thoại bên kia cúp máy, cô vội vàng nhảy một cách đầy kích động, vừa quay được ba vòng, cô đụng ngay Hạ Mạt đang đứng lặng lẽ bên cửa sổ. Trân Ân hét vào tai Hạ Mạt: 
“Hạ Mạt…!” 
Doãn Hạ Mạt đang mải mê ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ. 
Tại sao tất cả lại có thể bình tĩnh đến như vậy? Hôm đó cô cảm nhận rất rõ hận ý trong lời nói của Âu Thần, cô luôn cảm giác sẽ có cái gì đó xảy ra. Thế nhưng, quảng cáo Lỗi Âu vẫn được phát sóng và áp phích quảng cáo vẫn được dán như thường. Album Nàng tiên cá bong bóng vẫn tiếp tục bán chạy, Lạc Hi cũng chẳng có chuyện không hay. Giống hệt như mặt biển không gió, xem ra sự yên tĩnh khác thường này lại như ánh hào quang của mặt trời, những dự cảm không hay trong cô có lẽ sẽ không thành hiện thực. 
Nhưng… 
Cô chau mày. 
Nếu Âu Thần vẫn là Âu Thần của năm đó, vậy thì, với tính cách của anh ta, không có lý nào lại dễ dàng tha thứ cho sự phản bội. Dù cho, chuyện này theo cô thật là hoang đường. 
Có nên giải thích với anh ta hay không, sự thực không phải là “phản bội” như Âu Thần đã nghĩ… 
Chỉ có điều, nên giải thích như thế nào đây? 
Chuyện của quá khứ, đâu có dễ giải thích rõ ràng được? 
Đang nghĩ, bất ngờ một tiếng hét lớn dữ dội bên tai, Hạ Mạt sững người, quay đầu qua nhìn Trân Ân, nét mặt Trân Ân đang ngập tràn vui sướng. 
“Ờ?” Cô mỉm cười với Trân Ân. 
Trân Ân đang vô cùng phấn chấn, hai mắt long lanh sáng rực. “Cậu đoán xem lúc nãy là điện thoại của ai?”
“Điện thoại lúc nãy hả?” Doãn Hạ Mạt không suy nghĩ nói bừa: “Bạn trai mới hả?” 
“Cắt! Trong lòng tớ chỉ có Tiểu Trừng thôi, đoán nhanh lên!” 
“Trưa nay có món cá hồi mà cậu thích ăn phải không?” 
“Doãn Hạ Mạt, tớ van cậu đấy, đoán thật lòng có được không?” Trân Ân lườm Hạ Mạt Mạt một cái. Niềm vui sướng đem đến từ cái tin tốt lành đó khiến tim cô đập phập phồng trong lồng ngực, nụ cười trên khóe môi không dừng lại được. “Là tin vui ngất trời đấy!” 
“Tin gì vậy?” 
Doãn Hạ Mạt cười, thôi không ghẹo Trân Ân nữa, dù cô biết rằng Trân Ân lúc giận rất dễ thương. 
“Bên hãng sản xuất phim Bản tình ca trong sáng vừa gọi điện tới, thông báo mời cậu tham gia thử vai, vai Băng Đồng. Họ còn nói, vai đó là của cậu chắc chắn bảy, tám mươi phần trăm rồi!” Trân Ân vui sướng, nước mắt từ đâu cứ thi nhau trào ra, “Là phim Bản tình ca trong sáng đấy! Phim thần tượng bom tấn nhất của năm nay đó! Là vai nữ chính thứ hai! Hạ Mạt, nhanh nói cho mình biết đây không phải giấc mơ! Không phải mình đang mơ trong lúc ngủ đó chứ!”. 
Doãn Hạ Mạt sững sờ. 
Cũng hơi khó tin. 
Đoàn làm phim Bản tình ca trong sáng rất hùng hậu, mới tháng trước, tin này vừa lọt ra ngoài đã thu hút sự quan tâm của đông đảo công chúng và báo chí. Vốn để thực hiện phim hiện giờ là năm mươi triệu đô la Mỹ, đây là con số thuộc hàng khủng của phim truyền hình. Đạo diễn là Từ Bỉ Đắc, một trong những nhà sản xuất phim thần tượng xuất sắc nhất châu Á. Những bộ phim thần tượng do anh chỉ đạo không những giành được nhiều giải thưởng mà tần số phát sóng cũng luôn đứng hàng đầu. Biên kịch Chung Nhã được tôn vinh là nữ biên kịch thiên tài. Tình tiết trong phim đi theo hướng duy mỹ thuần khiết, lời thoại lôi cuốn, súc tích, ít hành động, nghe nói kịch bản này là tác phẩm kinh điển mà Chung Nhã đã dồn cả tâm huyết trong suốt hai năm trời để sáng tác. 
Thì ra mấy hôm trước, Trân Ân đã đi khắp nơi để liên hệ, gọi hàng tá cuộc điện thoại chính là vì chuyện này sao? Mấy ngày đó, mặc dù lúc Trân Ân gọi điện, cô đã đi rất xa, nhưng Hạ Mạt vẫn cảm nhận được Trân Ân đã ra sức năn nỉ, vậy mà phía bên kia vẫn từ chối thắng thừng. Cô cũng đã hỏi qua Trân Ân: “Có chuyện gì thế?”, nhưng Trân Ân chỉ luôn ậm ừ cho qua chuyện. 
“Là thật đấy!” 
Nước mắt Trân Ân ngân ngấn. Rốt cuộc cô đã có thể làm được một điều gì đó cho Hạ Mạt, cô thực sự đã có thể giúp được Hạ Mạt, không còn trong vai trò người quản lý trên danh nghĩa, thực tế chỉ làm công việc của một trợ lý. 
“Hạ Mạt, mình đã xem qua tóm tắt kịch bản phim rồi. Vai mà cậu phải diễn là nhân vật nữ chính thứ hai, Băng Đồng. Gia cảnh cô ta vô cùng nghèo khổ, tuy lúc đầu vì muốn có được thành công và tình yêu mà cô ta đã tỏ ra lạnh lùng, nhưng bản chất bên trong lại là một cô gái rất hiền lành, cuối cùng cô ta bỏ lại tất cả mà chết trong đau đớn… Mình nghĩ là sẽ rất tuyệt đấy, tuy chỉ là vai nữ chính thứ hai thôi nhưng là vai diễn hấp dẫn sẽ thu hút sự chú ý!” Mà cũng thật may mắn, hiện giờ Trân Ân và Doãn Hạ Mạt đã là sinh viên năm thứ tư, đang trong thời gian thực tập nên không phải lên lớp, lúc này rất thuận tiện để nhận vai diễn mà không sợ ảnh hưởng tới việc học hành. 
Doãn Hạ Mạt không nói gì, cô nhìn Trân Ân chăm chú, đôi mắt màu hổ phách trong như pha lê. Trân Ân tự dưng thấy bối rối, cô ngập ngừng một lúc rồi lắp bắp nói: 
“Xin lỗi… mình không bàn với cậu trước… nhưng… mình sợ sẽ làm cậu thất vọng. Mình biết cậu là ca sĩ… nhưng… mình nghĩ nếu có cơ hội xuất hiện trong một bộ phim truyền hình chất lượng cao thì sẽ càng có nhiều người biết đến cậu hơn…” 
“Trân Ân ” 
Doãn Hạ Mạt cắt ngang lời Trân Ân. 
“Xin lỗi…” Nước mắt của Trân Ân long lanh như sắp khóc. “… Không phải là cậu muốn từ chối đấy chứ… thực sự đó là một cơ hội rất khó có được…”, hơn nữa Trân Ân đã tổn hao không biết bao nhiêu thời gian và công sức mới có thể giành được cơ hội này. 
Doãn Hạ Mạt nhẹ nhàng nắm lấy tay Trân Ân. 
Cô chăm chú nhìn bạn. 
“Trân Ân, nếu chuyện này lặp lại nữa, thì xin cậu hãy nói với mình, được chứ?” Doãn Hạ Mạt mỉm cười, “Như vậy chúng mình sẽ cùng nhau nỗ lực phấn đấu”. 
“Hạ Mạt…” 
“Đừng có ngớ ngẩn tự gánh vác một mình như thế, không có ai nghe cậu than vãn đâu”, Doãn Hạ Mạt nắm chặt tay Trân Ân, “nhớ chưa?”. 
“Ngốc ạ! Nói những lời này làm gì? Không thấy mình không kiếm chế nổi cảm xúc rồi đấy sao, còn khích mình nữa hả?!” Nước mắt Trân Ân thi nhau rớt xuống. Cô vừa khóc vừa cười, vừa ngượng ngùng, giậm chân huơ tay nói: “Được rồi, được rồi, không nói với cậu nữa, ngứa muốn chết đi được!”. 
Doãn Hạ Mạt cười, rồi lấy khăn giấy ra đặt vào tay Trân Ân. 
Trân Ân rối rít lau nước mắt, đột nhiên cô nhớ ra điều gì đó, “Nhưng nghe Giám đốc sản xuất nói, nam diễn viên chính Bản tình ca trong sáng là Lăng Hạo… Cậu còn nhớ hắn không?”. 
“Nhớ.” 
Doãn Hạ Mạt gượng cười, làm sao có thể quên được chứ, anh ta đã từ chối hợp tác với cô trong vụ quảng cáo Lỗi Âu, làm cô thiếu chút nữa mất cơ hội làm gương mặt đại diện. 
“Đồ Lăng Hạo đáng ghét! Thử xem, rốt cuộc hắn ta có tài cán gì! Dám khinh thường người mới”, Trân Ân nghĩ mà hận. 

***

Việc thử diễn vai được tiến hành hết sức thuận lợi. 
Doãn Hạ Mạt thậm chí còn cảm thấy cái gọi là quay thử đó chẳng qua chỉ là hình thức lấy lệ, chuyên gia tạo hình và hóa trang cho cô xong, chụp vài tấm ảnh, qua ngày hôm sau họ đã thông báo chính thức, nhân vật Băng Đồng sẽ do cô đảm nhận. Tên của cô bắt đầu xuất hiện trong danh sách đoàn làm phim, xếp cùng với hai ngôi sao thần tượng nổi tiếng thế giới, Lăng Hạo và An Bân Ni. Tin tức này được các cơ quan báo chí đưa tin rất nhiều lần. 
Trân Ân vui đến nỗi mấy ngày liền không ngủ được, ngày nào cũng hỏi tới hỏi lui Hạ Mạt đó có phải là sự thật không, tại sao tự dưng lại suôn sẻ đến thế? Doãn Hạ Mạt chỉ mỉm cười rồi nói: “Có thể là dạo này số tớ hên đấy!”. 
Số phận có lẽ cũng có lúc may rủi, điều mà họ có thể làm là phải tóm được cơ hội khi vận may đến để cố gắng tiến lên. Khi gặp những lúc không may trong cuộc đời thì hãy nên cắn chặt răng, ra sức đẩy nó đi. Tuy nhiên, rốt cuộc vận may hay vận xui luôn luôn thay đổi, biến ảo khôn cùng. 
Trong cuộc họp báo công bố thực hiện phim Bản tình ca trong sáng một tuần sau đó, một lần nữa Doãn Hạ Mạt lại được ngửi thấy cái mùi phúc họa khó hiểu này. 
Ngày hôm đó, hầu hết phóng viên của tất cả các cơ quan báo đài đều có mặt, tại trường quay, đèn flash chớp lia lịa đến chói mắt. Giám đốc sản xuất phim Bản tình ca trong sáng, đạo diễn Từ Bỉ Đắc đương nhiên là tiêu điểm cho cánh phóng viên đặt câu hỏi phỏng vấn. Dàn diễn viên chính tham gia diễn xuất cũng xuất hiện trong những bộ trang phục tạo hình nhân vật trong phim, đang tạo dáng trước tấm áp phích tuyên truyền phim cực lớn để các nhà báo mặc sức chụp ảnh. 
Sau một hồi huyên náo. 
Diễn viên của đoàn làm phim tản dần đi, phía trước tấm áp phích giờ chỉ còn Lăng Hạo và An Bân Ni. Phóng viên báo chí vây quanh hai người. Họ đáp ứng yêu cầu của các nhà báo, trình diễn đủ mọi tư thế kéo tay, khoác vai, hôn nhẹ, nhìn nhau say đắm… 
“Họ yêu nhau đã hai năm rồi.” 
Trân Ân nói nhỏ. 
Doãn Hạ Mạt vừa đi làm quen với lần lượt từng diễn viên trong đoàn. Bản thân cô tự biết mình là người mới, lại xuất thân từ một ca sĩ nên lần đầu đóng phim này, việc thiếu kinh nghiệm diễn xuất là điều không thể tránh khỏi, cô cần những người đi trước trong đoàn thông cảm và giúp đỡ chỉ bảo thêm. Các diễn viên thấy thái độ của cô khiêm tốn, lễ phép, họ đều khách sáo nói, ai cũng từ người mà nên cả, chỉ cần biết học hỏi và cố gắng là được thôi. 
“Ừm.” 
Doãn Hạ Mạt nhìn về phía Lăng Hạo và An Bân Ni. Người cùng trong làng giải yêu nhau không thiếu gì, Lăng Hạo và An Bân Ni là một cặp nổi tiếng trong số đó. Năm đó, Lăng Hạo là người mới bước ra từ giới người mẫu được hợp tác đóng phim với An Bân Ni, một ngôi sao thần tượng rất hot thời đó. Tình yêu của An Bân Ni với Lăng Hạo là tình yêu sét đánh. Để không quá chênh lệch về địa vị, tên tuổi giữa hai người, An Bân Ni đã nâng đỡ và dìu dắt Lăng Hạo khiến anh ta nhanh chóng nổi tiếng. Từ khi hai người quen nhau tới nay cũng không có một điều thị phi nào, tình cảm họ bền vững, thân mật không có gì phải bàn cãi. 
“Thật là hiếm có đấy, bây giờ Lăng Hạo còn hot hơn An Bân Ni nhiều, nhưng anh ta vẫn không thay lòng.” 
Trân Ân hiếu kì nhìn Lăng Hạo, anh ta đẹp trai lồng lộng, cao một mét tám sáu, dáng dấp của “gà nhà thành công”. An Bân Ni giống như con chim nhỏ cứ quấn lấy chân, tựa sát đầu vào người Lăng Hạo. An Bân Ni có mái tóc dài mượt mà, đôi mắt to tròn long lanh, một mẫu diễn viên nữ cực chuẩn trong phim thần tượng. 
Bây giờ,các phóng viên mời Doãn Hạ Mạt lại chụp ảnh chung. 
Bản tình ca trong sáng là phim hình tượng theo kiểu tình yêu tay ba, cảnh diễn chung của ba người rất nhiều. Mặc dù Doãn Hạ Mạt là nhân vật mới trong làng điện ảnh, nhưng suy cho cùng cô cũng mới giành được giải thưởng Bài hát vàng của năm dành cho Gương mặt mới xuất sắc nhất, cũng coi như là đã có chút tiếng tăm. 
Khi Doãn Hạ Mạt bước tới, hai người họ vẫn đứng đó, tay trong tay thân mật. Lăng Hạo nhìn Hạ Mạt với nụ cười pha chút giễu cợt. 
“Anh Hạo, ôm chặt vai của hai cô gái đi!” 
“Ôm chặt thêm chút nữa!” 
“Thân mật chút đi!” 
Các phóng viên hô lớn, đưa máy ảnh lên chụp lách tách lia lịa. 
Cánh tay Lăng Hạo đặt hờ hững lên vai Doãn Hạ Mạt, anh không nhìn về phía Hạ Mạt mà quay sang cười tình, nói nhỏ với An Bân Ni. Doãn Hạ Mạt cảm thấy toàn thân cứng đờ, từ khi cô bước vào làng giải trí tới nay, đây là lần đầu tiên có một người con trai xa lạ chạm vào da thịt cô. Dù biết rằng đây chẳng qua chỉ là vì công việc, nhưng cô vẫn cảm thấy khó chịu, chỉ muốn hất cánh tay đó ra. 
“Làm ơn đi! Diễn thế này làm sao mà chụp hình được chứ?” Đám phóng viên mất kiên nhẫn hét lên. “Doãn Hạ Mạt, cô có thể cười lên một chút không? Trong phim, cô yêu anh Hạo điên cuồng thế cơ mà, diễn tình tứ một chút đi được không?” 
Doãn Hạ Mạt vẫn đứng ngây ra đó. 
Giống như bị ai đó cho một bạt tai, má cô nóng bừng lên như lửa đốt. Và dù trong tình thế quẫn bách đó, cô vẫn nghe thấy bên tai mình tiếng cười giễu cợt của Lăng Hạo. 
“Không cần ép buộc như vậy đâu.” An Bân Ni cười. Từ bên kia người Lăng Hạo, An Bân Ni nghiêng đầu khẽ liếc nhìn Hạ Mạt rồi nói với các phóng viên: “Người ta là ca sĩ tài năng mới, chỉ có giọng nói, không biết biểu lộ cảm xúc đâu”. 
Đám phóng viên cười ồ lên. 
Tiếng cười rất lớn. 
Những người đang có mặt tại đó đều ngoái đầu lại nhìn. Giám đốc sản xuất và đạo diễn cùng hỏi nhỏ xem xảy ra chuyện gì. Trân Ân ở xa, cô xót xa giậm chân tại chỗ, hận không thể xông lên đuổi tất cả đám người đang làm khó Hạ Mạt kia đi nơi khác. 
Doãn Hạ Mạt trầm ngâm nhìn xuống đất. 
Giữa lúc các phóng viên cho rằng cô chỉ biết im lặng chấp nhận bị giễu cợt. Hạ Mạt giá như không hiểu những gì An Bân Ni vừa nói, cô ngẩng đầu lên thản nhiên nhìn An Bân Ni. 
“Ngay cả tiếng nói cũng không có.” 
An Bân Ni ngớ người. 
“Hả?” 
“Trong đoạn mở đầu của Bản tình ca trong sáng, Băng Đồng đã đem lòng thầm yêu Luật Tư, không dám nhìn anh ta, không dám nói chuyện cùng anh ta, không dám lại gần anh ta.” Hạ Mạt điềm tĩnh nói. 
Đám phóng viên ồ lên. 
Lăng Hạo đưa mắt nhìn Doãn Hạ Mạt. 
An Bân Ni liếc Lăng Hạo rồi quay sang nhìn đám phóng viên đang ngoảnh mặt nhìn nhau, An Bân Ni nở nụ cười trong trẻo: “Rất chăm chỉ cố gắng rồi đó, sau này còn phải nỗ lực hơn nữa nghe!”. 
“Được.” 
Doãn Hạ Mạt trả lời một cách khiêm tốn và lễ phép. 
Một đều. 
Chiến thắng! 
Trân Âu giấu nụ cười thầm. Hừm, giờ đến lượt họ tự tô son trát phấn cho mà coi. Hạ Mạt của cô thật là cừ. 

Buổi tối. 
Doãn Trừng đang vẽ trong phòng, ánh sáng lọt qua khe hở cửa gỗ. Trong phòng khách, Doãn Hạ Mạt đang chăm chú xem kịch bản, dùng bút màu đánh dấu lên từng lời thoại cô cần phải nhớ. Lạc Hi đang ngồi bên cạnh, ti vi để chế độ im lặng, hai chân gác lên bàn trà, anh đang hưởng thụ tâm trạng thư thái sau một ngày bận rộn. 
Vậy mà không biết từ lúc nào. 
Ánh mắt của Lạc Hi dừng lại rất lâu trên người Doãn Hạ Mạt. Cô đang cúi đầu chăm chú xem kịch bản, không hề để ý tới ánh mắt của anh, vậy là anh có thể mặc sức ngắm nhìn cô, khỏi cần lo bị cô ấy phát giác những cảm xúc trong ánh mắt. 
Dưới ánh đèn mập mờ. 
Một mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng tỏa ra từ người cô. 
Như hơi thở của biển cả, thản nhiên, dịu dàng, từ từ thấm vào lòng người không để lại dấu vết. 
Mái tóc của cô được quấn kẹp lên cao. 
Một sợi tóc hơi quăn rủ xuống nổi bật trên làn da trắng mịn như ngà của cô, hàng lông mi vừa dài vừa cong, đôi mắt màu hổ phách trong suốt, tuy xa xăm nhưng lại khiến con người ta muốn nhìn gần mãi. Đôi môi căng mọng nhưng màu son môi lại nhàn nhạt, mờ mờ. 
Chiếc bút từ từ đánh dấu lên từng lời thoại. 
Đột nhiên cô chau mày, nhẹ nhàng xoay vai phải, hình như chỗ nào đó đang bị mỏi. 
Những ngón tay thon dài nhấn mạnh xuống vai cô, cảm giác nhức mỏi được thay bằng cảm giác thoải mái. Doãn Hạ Mạt thấy hơi ngạc nhiên, từ từ ngoảnh đầu lại, dưới ánh sáng dìu dịu, ánh mắt Lạc Hi chứa chan tình cảm khiến cô run sợ. 
“Xem xong chưa?” 
Lạc Hi giật mình ngượng ngùng tránh ánh mắt Hạ Mạt. Không hiểu sao, có lúc anh có thể cuồng nhiệt thể hiện tình cảm trước mặt cô, nhưng nhiều lúc lại sợ tình cảm của mình bị cô phát hiện, không thể che giấu được. 
“Chưa.” 
Doãn Hạ Mạt thở một hơi dài dễ chịu. Những ngón tay của anh như có ma lực xua hết đi những nhức mỏi trên đôi vai cô. 
“Đóng phim và ca hát là hai việc không giống nhau.” 
Lạc Hi liếc nhìn tờ kịch bản đặt trên đùi cô, vừa xoa bóp đôi vai cho cô, vừa khẽ nói: “Là bài hát, em có thể tự mình hoàn thành, biểu diễn theo cách của mình, gửi gắm vào đó là cuộc đời và cá tính của mình. Nhưng đóng phim buộc phải có sự hợp tác với những diên viên khác. Lời thoại không phải chỉ cần đọc thuộc lòng từng chữ từng câu là xong, nó còn đòi hỏi cần phải gửi gắm được linh hồn vào trong đó trong quá trình thực hiện những đoạn đối thoại cùng với các nhân vật khác.” 
“Em…” 
Cô ngay người, không nói được gì nữa, cô chợt nhớ tới màn kịch khó xử trong cuộc họp báo công bố bấm máy hôm trước. 
“Lúc mới đầu, chắc chắn em sẽ phải nếm mùi cơ cực nhục nhã, nói không chừng sẽ bị đạo diễn chửi măng, sẽ phải nghe những lời trách móc nguyền rủa của những diễn viên khác.” Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Từ đằng sau, anh hôn nhẹ lên mái tóc cô. “Nhưng em sẽ nhanh chóng học được cách như thế nào là đóng phim, vì em là cô gái thông minh và cần cù chịu khó nhất.” 
“Lạc Hi…” 
“Hãy tin vào nhãn quan của anh, em sẽ trở thành diễn viên tài năng luôn rực rỡ hào quang.” Lời nói này đâu phải để an ủi cô, cho cô lòng tin, thực ra thiên chất diễn xuất của cô đã từng được thể hiện khi quay quảng cáo Lỗi Âu. Tất cả những thứ cô cần chỉ là thời gian tôi luyện mà thôi. 
“… Cảm ơn anh.” 
Doãn Hạ Mạt dịu dàng nói, cô vỗ vỗ lên đôi bàn tay anh đang đan chéo để trên eo mình. Từ sau khi cuộc họp báo kết thúc, trong lòng cô lúc nào cũng trào dâng một cảm giác lo sợ rất khó tả, nhưng với một người mạnh mẽ đã quen giả vờ như cô sao có thể để lộ ra trước mặt người khác được. 
Chỉ có Lạc Hi… 
Hình như anh luôn hiểu thấu lòng cô. 
“Cố gắng lên!” 
Lạc Hi nắm chặt tay cô, đong đưa. 
“Em sẽ cố gắng.” 
Cô đưa mắt khẽ cười, nụ cười trong sáng kiên định. 

***

“Cắt!” 
“Cắt!!” 
“Cắt!!!” 
Tại trường quay, đạo diễn Từ đang nhìn những hình ảnh trong máy theo dõi, bỗng mất bình tĩnh vung tay thét lên “cắt” liên tục. Nhân viên quay phim, nhân viên ánh sáng đều phải dừng ngay công việc của mình, tất cả đổ dồn ánh mắt về phía dáng người cứng đơ của Doãn Hạ Mạt. 
Cảnh này đã phải quay đi quay lại đến lần thứ tám rồi. 
“Doãn Hạ Mạt, cô là người gỗ à?” Đạo diễn Từ quát lớn, “Thịt da trên mặt cô đông cứng rồi hả? Tự nhiên chút đi nào! Ánh mắt cô phải biểu cảm, nét mặt cô phải thoải mái tự nhiên, lời thoại nói to hơn một chút! Cô là diễn viên! Không phải xác chết!”. 
Mọi người không nhịn được cười. 
“Ngậm mồm lại! Im lặng đi!” 
Đạo diễn Từ gào lên giận dữ, trường quay lập tức im lặng. 
Doãn Hạ Mạt mím chặt môi. 
Cô không không hiểu mình làm sao nữa. Đối mặt với Lăng Hạo, cô không thể nhìn anh ta với ánh mắt thương yêu, cùng lúc lại càng không thể nói ra được những lời thương yêu, cơ mặt thì cứ trơ trơ, trong lòng thì như gỗ đá. Phim quảng cáo của Lỗi Âu được hoàn thành rất nhẹ nhàng, nên cô cho rằng đóng phim đâu có khó khăn gì cho lắm, nhưng lúc này đây cô mới hiểu ra, đứng trước Lạc Hi đứng trước Lăng Hạo không thể giống nhau được. 
“Xin cô đấy, tối nay tôi còn có hẹn.” Lăng Hạo bồn chồn nhìn thời gian. “Nếu không phải vì cô lúc nào cũng bị “cắt” thì tôi đã có thể kết thúc công việc từ hai tiếng trước rồi”. 
“Xin lỗi.” 
Doãn Hạ Mạt khẽ nói. 
Đây là cảnh cuối cùng của ngày hôm nay. Ngoài Trân Ân vì phải đi liên hệ lịch phát sóng với đài truyền hình nên đã về trước, tất cả những con người còn lại đều đang phải đợi quay xong mới được về. Hôm nay là ngày đầu tiên Hạ Mạt chính thức đóng phim, tất cả những cảnh quay của cô đều bị “cắt”, phải có tới hơn hai mươi lần mới qua được. Cô cũng cảm thấy rất áy náy trong lòng, nhưng càng sốt ruột căng thẳng, người cô càng cứng đờ. 
“Cô Doãn ơi, có phải cô đang trả thù tôi lúc trước đã từ chối đóng quảng cáo với cô nên giờ cố ý hành hạ tôi không?” Lăng Hạo giận dữ nói. 
“Không phải.” 
“Vậy thì xin cô nhanh lên có được không! Tôi đã đặt chỗ ăn tối rồi, không đi là bị hủy luôn đó!” Lăng Hạo gào bên tai cô. 
Doãn Hạ Mạt nhắm nghiền mắt, trong lòng tràn đầy tức giận với chính bản thân mình. Tại sao trong lúc đóng phim, cái thói quen lạnh nhạt của cô không biến đi được cơ chứ?! 
“Lại một lần nữa! Tất cả chuẩn bị!” 
Đạo diễn Từ búng tay một cái. 
“Diễn!” 
Trời tối dần. 
Lăng Hạo đứng trước bức tường kính, dường như đang suy tư điều gì. 
Doãn Hạ Mạt bước tới gần sau lưng anh ta, dùng ánh mắt ưu tư nhìn anh ta và nói: “Ngài có gì sai bảo không ạ?” 
Lăng Hạo không quay đầu, “Sau này cô chăm sóc Thái Na, bảo vệ cô ấy”. 
Doãn Hạ Mạt đứng ngay người ra. 
“…” 
“Cắt! Cắt!! Cắt!!!” 
Đạo diễn Từ vung tay rối rít, la hét om sòm như có sấm sét trong trường quay. 
“Doãn Hạ Mạt! Ánh mắt của cô có thể biểu cảm hơn được không? Anh ta là người đàn ông mà cô đã yêu thầm mười mấy năm trời đó! Tình cảm mãnh liệt bị kìm nén trong lòng đã bấy lâu nay, cô yêu anh ta tới mức có thể chết đi nhưng không thẻ nói ra được! Hiểu không vậy?!” 
Tất cả đoàn làm phim đều sa sầm mặt mày. 
Đầu Doãn Hạ Mạt trống rỗng, bên tai như có tiếng sấm nổ ầm ầm, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng cười chế giễu của cái diễn viên quần chúng đứng ở hai bên. “Làm sao cô tai lại chui được vào đây…”, “Tôi diễn còn hay hơn cô ta nhiều…”. 
Mặt Lăng Hạo xám lại: 
“Hôm nay cô cố tình muốn hại chết tôi đúng không?” 
“Làm lại!!!” 
… 
“Lại lần nữa! Diễn!” 
… 
“Cắt!!” 
… 

***

Trời đã về khuya. 
Diễn viên và các nhân viên trong đoàn đều đã ra về hết. Chiếc đèn lớn trong phòng đã tắt, chỉ còn lại chiếc đèn treo tường ánh sáng mờ mờ, trong khoảng trống trải ấy, một cô tạp vụ đang dọn dẹp vệ sinh. 
Doãn Hạ Mạt đứng trước cửa lặng lẽ một mình. 
Cô âm thầm nhìn bầu trời đêm, ánh mắt ủ rũ mệt mỏi. Nửa tiếng trước, đạo diễn Từ đã nổi trận lôi đình, trước mặt mọi người, ông ta hét vào mặt cô, ông ta bảo không hiểu sao Giám đốc sản xuất cứ khăng khăng chọn một người không có chút kinh nghiệm nào như cô vào vai nữ chính thứ hai. Sau rồi, trong trạng thái bực tức, ông ta đã cho kết thúc một ngày quay đầy mệt mỏi. 
Từ nhỏ đến lớn, cô đã là người rất thông minh và chăm chỉ. 
Dù không phải là thiên tài, nhưng trước nay cô vẫn luôn tin rằng, dựa vào sự cố gắng và bản chất thông minh của mình, cô có thể hoàn thành tốt bất cứ việc gì cô muốn. Và sự thực là cô đã làm được, kể cả việc lấy thân phận ca sĩ để bước chân vào làng điện ảnh. 
Nhưng trải qua một ngày quay phim mệt mỏi, niềm tim của cô không ngừng bị tổn thương, lay động. Ban đầu chỉ là sự thử nghiệm, khích lệ lòng dũng cảm, nhưng rồi là hoang mang, sợ hãi không còn biết gì nữa. Cô cảm thấy thật nhục nhã với sự bất tài của chính mình. Cô không oán giận những lời la hét, chửi bới, quát mắng của đạo diễn Từ và những lời mỉa mai, cạnh khóe của những diễn viên khác. 
Là cô đã làm không tốt. 
Doãn Hạ Mạt từ từ nhắm mắt lại. 
Trong lòng giá lạnh. 
Màn đêm lạnh lẽo bao phủ lên người cô. Bầu trời vắng ánh sao. Bóng cô trải dài trên mặt đất.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: