truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bốn tháng yêu chưa đủ – Chương 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 6: Dục vọng

Tình yêu là hành trang duy nhất của em, em không cần gì khác, dù anh có đi nơi đâu, tình yêu của em, em cũng nguyện đi cùng anh.

*******

Sáng sớm khi tỉnh dậy, chưa kịp mở mắt, Tịnh Ngôn đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn bốc ra từ nhà bếp.Cô xuống giường, nền nhà được trải thảm nên mặc dù không xỏ chân vào dép nhưng cô cũng không cảm thấy lạnh, cách cửa kính của nhà bếp vẫn mở làm cho mùi thức ăn lan tỏa khắp nhà.

Qua ô cửa kính, Tịnh Ngôn thấy Khổng Dịch Nhân đang cắm cúi làm đồ ăn sáng trên kệ bếp, cô nhẹ nhàng bước vào, vòng tay ôm lấy người Khổng Dịch Nhân.

“Anh đang làm gì thế?” Khổng Dịch Nhân quay đầu lại, nhìn nghiêng nét mặt của ông rất nghiêm khắc, nhưng nụ cười vẫn luôn ôn tồn hòa nhã.

“Là em ư?”

Quả trứng ốp lết đang bốc khói trên đĩa, Khổng Dịch Nhân đưa đĩa trứng cho Tịnh Ngôn.Cô đỡ lấy đĩa trứng đặt lên bàn ăn, ngồi xuống ghế, mỉm cười và nói, “Thơm quá!”

Khổng Dịch Nhân trong lòng cảm thấy rất vui, ông nói với Tịnh Ngôn, “Em ăn nhiều một chút”, một lát sau Khổng Dịch Nhân lại nói tiếp, “Nhưng đừng quên bữa trưa nay nhé”.

“Tiễn anh ra sân bay rồi chúng mình tính tiếp.”

“Không cần đâu, Lão Mạch sẽ đưa anh ra sân bay, em không nên đi xa như vậy.”

“Hôm nay là ngày nghỉ mà, em sẽ không sao đâu.”

Khổng Dịch Nhân định nói thêm điều gì đó, nhưng khi thấy Tịnh Ngôn cầm dao và dĩa chuẩn bị ăn ông lại thôi.Tịnh Ngôn ngồi ăn ngon lành, có vẻ cô rất hài lòng với bữa sáng hôm nay.

Chỉ còn hai ngày nữa là đến Tết Nguyên đán, đây là ngày lễ lớn nhất trong năm, khắp nơi đều treo cờ hoa câu đối. Mọi người dù ở rất xa cũng mau chóng trở về nhà đòan tụ gia đình, trên đường ra sân bay xe cộ tấp nập. Những hàng cột điện bên ven dường thẳng tắp, vụt qua rất nhanh khiến người ngồi trong xe có cảm giác những chiếc cột này được đặt sát nhau.

Lão Mạch lái xe vào hầm, trời rất lạnh, từ hầm xe đến phòng chờ sân bay chỉ cách một đoạn đường rất ngắn, nhưng Tịnh Ngôn vẫn cảm thấy xa vời vợi.

“Em có lạnh lắm không?” Khổng Dịch Nhân ôm vai Tịnh Ngôn hỏi.

“Em không lạnh lắm.”

Nhìn qua cửa kính, Tịnh Ngôn thấy trong phòng chờ rất ít người, ai cũng bận rộn với chiếc máy tính xách tay. Sau khi vào phòng chờ, Khổng Dịch Nhân lấy cho Tịnh Ngôn một ly cà phê nóng, uống xong, cô cảm thấy ấm áp hơn.

“Qua tết em có bận không?”. Khổng Dịch Nhân vừa đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính vừa hỏi Tịnh Ngôn.

“Tết Nguyên Đán là lễ hội truyền thống lớn nhất của người Trung Quốc, đã là người Trung Quốc dù công việc bận đến mấy cũng phải tạm gác lại để đón Tết mà.” Tịnh Ngôn mỉm cười đáp.

“Thế còn anh?”

“Rất may thời gian này công việc của anh không bận lắm, anh có thể sắp xếp được, không bị chi phối bởi công việc nữa.”

Tịnh Ngôn thấy Khổng Dịch Nhân có vẻ khiêm tốn, ánh mắt của cô lấp lánh tinh nghịch, “Anh là chủ, ai dám chỉ đạo anh chứ?”

Hiểu ý của Tịnh Ngôn, Khổng Dịch Nhân mỉm cười nói, “Đã đến lúc anh phải về Mỹ rồi, có lẽ giờ này mọi người cũng đã về hết”.

“Họ đã quen với việc phải đợi anh chưa?”

“Họ quen rồi, nhưng lần này có lẽ anh về hơi muộn, nhưng không sao, anh sẽ xin lỗi và giải thích nguyên nhân với mọi người.”

Tịnh Ngôn chau mày hỏi,”Anh làm được điều đó chứ?”

Khổng Dịch Nhân vừa là ông chủ của một công ty lớn vừa là anh cả trong gia đình, chỉ cần nhìn thái độ cung kính của mọi người đối với ông là có thể biết được uy tín và vai trò của ông trong gia đình như thế nào rồi.

Khổng Dịch Nhân mỉm cười, đưa tay lên vuốt mái tóc dài óng ả của Tịnh Ngôn, được nghỉ Tết rồi, Tịnh Ngôn không phải tất bật lái xe đi làm như mọi khi.Mái tóc dài của cô xõa ngang lưng, trông rất nữ tính và quyễn rũ.

Khổng Dịch Nhân bỗng thở dài, “Tịnh Ngôn, anh muốn ở lại bên em”.

Thực ra Tịnh Ngôn cũng không muốn rời xa Khổng Dịch Nhân ngay từ sáng sớm, cô đã chuẩn bị sẵn về tinh thần. Bao nhiêu năm qua cô đều phải đón tết một mình và đã quen với điều đó, nhưng lần này mặc dù biết rất rõ Dịch Nhân không thể đón tết cùng với cô ở Thượng Hải nhưng trong lòng cô vẫn muốn ông ở lại cùng mình, cô cảm nhận được rằng chính tình yêu đã làm cho cô trở nên mềm yếu.

Bỗng có tiến gõ cửa nhẹ, một cô gái bước vào à nói. “Ông Khổng, đã đến giờ lên máy bay rồi”

“Em yên tâm, anh không sao đâu.”. Dịch Nhân nói. Mặc dù trong lòng rất buồn nhưng Tịnh Ngôn vẫn cố gắng nở một nụ cười trên môi.

*******

Khổng Dịch Nhân vội đứng dậy nhìn Tịnh Ngôn. Cô mặc chiếc áo khoác màu đen càng làm tôn lên dáng người và vẻ đẹp duyên dáng của cô, có thể do nhiệt độ trong phòng quá ấm áp nên mặt của Tịnh Ngôn đỏ bừng, cô nhìn Khổng Dịch Nhân với ánh mắt say đắm. Thực ra, lúc này Tịnh Ngôn rất buồn nhưng cô cố gắng kìm nén trong lòng không biểu lộ ra ngoài. Khổng Dịch Nhân giang tay ôm lấy Tịnh Ngôn, thời gian hai người ở bên nhau không còn nhiều, ông càng ôm Tịnh Ngôn chặt hơn.

“Anh sẽ sớm quay về với em, giữ gìn sức khỏe nhé”, giọng của Khổng Dịch Nhân trầm xuống

“Anh cứ yên tâm!”

Trên đường từ sân bay về, Lão Mạch chăm chú lái xe không nói câu nào, đường phố không còn đông đúc như khi vào sân bay.Sau khi lái xe ra khỏi cổng sân bay, Lão Mạch liền hỏi Tịnh Ngôn, “Hoa tiểu thư, bây giờ cô muốn đi đâu?”

“Tôi muốn về nhà, cảm ơn!”

Tịnh Ngôn rất tôn trọng, lịch sự và có ấn tượng tốt với Lão Mạch, ông ta cũng rất quan tâm đến cô, “Hoa tiểu thư, cô không về Canada sao?”.

Tịnh ngôn mỉm cười đáp,” Tôi sống ở Thượng Hải quen rồi.”

“Cả Tết Nguyên Đán cô cũng không về Canada ư?” Lão Mạch hỏi tiếp.

“Không.”

Thấy giọng của Tịnh Ngôn có vẻ buồn, Lão Mạch không hỏi gì nữa.

Tịnh Ngôn xuống xe, tạm biệt Lão Mạch và đi vào tòa nhà chung cư. Sau khi mở cửa vào nhà cô chỉ nhìn thấy chiếc chìa khóa xe nằm im trong bình sứ, không khí rất lạnh, căn phòng bỗng trở nên cô đơn, trống trải.

Thực ra, Tịnh Ngôn đã quen sống một mình, cô mở máy tính để check mail, hộp thư đến có thư chúc mừng năm mới của Phương Tòng Vân và Tiểu Long, trong thư có viết, “Tịnh Ngôn, chúng tôi đang chuẩn bị đón năm mới ở nhà, cô chuẩn bị đón Tết đến đâu rồi? Chúc mừng năm mới, sau Tết chúng ta gặp lại”, phía dưới là tấm ảnh của hai người, họ cười rất tươi, đúng là một gia đình hạnh phúc.

Tịnh Ngôn nhìn tấm ảnh và mỉm cười, không khí trong nhà bắt đầu ấm dần lên, cô đi ra phòng khách, sau khi suy nghĩ rất lâu, cô cầm điện thoại lên gọi cho mẹ

“Mẹ đã nhận được quà của con chưa?”

“Con vẫn khỏe, chú Lý và Khải Lệ có khỏe không?”

“Mọi người vẫn bình thường.”

“Vậy thì tốt.”

“Con không về được, mẹ cũng biết đấy, vào dịp Tết máy bay thường rất đông.”

“Chúc mẹ năm mới sức khỏe và vui vẻ.”

Tịnh Ngôn đặt điện thoại và quay lại bàn vi tính mở hòm thư ra đọc. Cô tự nhủ, “Mẹ, mặc dù con không có vị trí trong gia đình đó, nhưng chỉ cần mẹ được hạnh phúc là con cảm thấy vui rồi, con cũng sẽ cố gắng làm cho mình được hạnh phúc”.

*******

Mùa đông ở New York trời tối đen như mực, ngôi biệt thự của gia đình họ Khổng nằm trên một hòn đảo nhỏ, phía trước là vườn cây xanh.Khổng Dịch Nhân và Charlie ngồi đối diện nhau trong phòng khách, giọng của Charlie có vẻ nghi ngờ, “Khổng Dịch Nhân, cậu nói thật chứ?”

 

          “Sao? Có vấn đề gì không?”. Trước mặt người bạn cũ, mặc dù khuôn mặt của Khổng Dịch Nhân vẫn thản nhiên, nhưng ánh mắt của ông không dấu được niềm hạnh phúc.

 

          “Cậu đã thông báo cho tất cả mọi người chưa?”

 

          ” Tôi mới chỉ thông báo được cho vài người thôi.”

 

          “Họ phản ứng như thế nào?”, giọng của Charlie có vẻ khó chịu.Suy nghĩ một lúc, Charlie nói tiếp, “Nhưng mấy năm nay đều do cậu đứng ra tổ chức, họ không dám đâu”.

 

          “Mặc dù vất vả nhưng vất vả cũng có cái hay.” Khổng Dịch Nhân mỉm cười nói 

 

          “Nhưng như vậy là rất bất ngờ, thời gian cũng rất gấp, e rằng hơi khó…” Charlie chau mày nói.

 

          “Cậu là luật sư mà”.

 

          “Chúng ta phải đàm phán với nhà họ Vệ.”

 

          “Tôi sẽ đàm phán với họ.”

 

          “Gặp được cô ta không phải là chuyện dễ đâu.”

 

          “Cậu nghĩ kỹ mà xem, trên thế giới này không có chuyện gì dễ dàng cả.”

 

          “Đúng vậy, cậu nói rất đúng.” Charlie mỉm cười nói, “Thực sự tôi muốn gặp cô gái đó, nhất định phải là một người rất đặc biệt”.

 

          “Sẽ có cơ hội.” Khổng Dịch Nhân vừa nháy mắt nói vừa tiễn Charlie ra cửa.

 

          Hai người đi xuống cầu thang thì nhìn thấy Khổng Dịch Quần đang cắm hoa ở góc nhà, người giúp việc đang cầm hoa đứng bên cạnh, nhìn thấy Khổng Dịch Nhân và Charlie, Dịch Quần liền cúi đầu chào.

 

          “Charlie, anh về à?” Khổng Dịch Quần ngẩng đầu lên chào Charlie, lọ hoa bách hợp trắng càng tôn thêm làn da trắng hồng của cô.

 

          “Vâng, Khổng Dịch Nhân ra lệnh, con ngựa già như tôi phải chạy thôi, phải tranh thủ thời gian để giải quyết công việc.” Là luật sư chuyên trách của Khổng Dịch Nhân nhiều năm, qua nhiều lần đi lại Charlie đã quá quen với Khổng Dịch Quần, khi thấy Khổng Dịch Quần chào, Charlie liền mỉm cười đáp lại.

 

          “Chuyện gì mà gấp gáp thế? Anh không đón tết sao?”

 

          “Đó là chuyện tốt lành cần phải làm ngay, cô phải chuẩn bị về mặt tâm lý nhé.”

 

          “Dịch Nhân?” Khổng Dịch Quần nhìn ánh trai với ánh mắt thăm dò, chỉ thấy vẻ mặt thản nhiên của Khổng Dịch Nhân, nhưng ánh mắt của ông vẫn ánh lên niềm hạnh phúc. Khổng Dịch Nhân đưa ánh mắt nhìn em gái rồi cúi đầu mỉm cười, Dịch Quần cũng bật cười và nói, “Em hiểu, em đã chuẩn bị tâm lý rồi”.

 

          Theo thói quen, Tịnh Ngôn dậy rất sớm, đây là buổi sáng đầu tiên của năm mới, Tịnh Ngôn vẫn dậy sớm như thường ngày. Trời có vẻ âm u hơn mọi ngày, Tịnh Ngôn ra lan can tưới nước cho cây Tiểu hạnh phúc, mặc dù lan can có kính quây xung quanh nhưng không khí ngoài trời vẫn khiến Tịnh Ngôn cảm thấy lạnh.

 

          Tịnh Ngôn quay trở về phòng, ngồi xuống ghế bật ti vi xem, chương trình thời sự đang đưa tin về những chuyến viếng thăm của các nhà lãnh đạo, cô chuyển sang kênh khác nhưng lại là những vở kịch vui chúc mừng năm mới như mọi khi.Nhân vật trong vở kịch tên là Phương Anh vừa khóc vừa nói, “Ước gì tôi có thêm được một vạn năm nữa”. Thông thường khi xem vở kịch này, mọi người đều cười nghiêng ngả, nhưng không hiểu sao mỗi lần xem đến đoạn này. Tịnh Ngôn đều muốn khóc

 

          Tịnh ngôn tắt ti vi và suy nghĩ một lúc, sau đó cô vào nhà bếp nấu cháo ăn, mặc dù bụng không muốn ăn nhưng cô không thể bỏ bữa.

 

          Sau khi bật nồi cơm điện, Tịnh Ngôn quay lại phòng khách, trong phòng rất yên tĩnh, cô băn khoăn không biết có nên đi chăm sóc sắc đẹp không? Hai hôm nay cô không phải đi làm nên có thời gian nghỉ ngơi.

 

          Tịnh Ngôn tự nhủ, “Đây chẳng phải là giai đoạn nghỉ ngơi quý giá mà mọi người mong đợi hay sao? Tại sao hàng năm cứ vào thời gian này mình lại cảm thấy cô đơn trống trải như vậy?”

 

          Tịnh ngôn đang suy nnghĩ thì bỗng chuông điện thoại reo lên, cô vẫn chưa nghe điện thoại ngay mà nhìn vào màn hình, là số điện thoại của Văn Thù, Tịnh Ngôn vui vẻ nói, “Văn Thù, chúc mừng năm mới”.

 

          “Tịnh Ngôn!”, giọng của Văn Thù có vẻ rất gấp gáp, “Chị có ở nhà không? Mau mau lên mạng xem đi…”

 

          “Chuyện gì thế?” Tinh Ngôn giật mình hỏi lại

Tịnh Ngôn vào mạng internet, trên trang nhất của các tờ báo điện tử đều có đề mục rất nổi, “Sự thật về cô gái bí mật của gia đình học Khổng, người tình trước đây của cô gái chính là con rể của gia đình họ Khổng”, “Giấc mộng hoàng kim đã trở thành hiện thực với cô gái họ Hoa”, ” Khổng Thị rời Thượng Hải, nhưng lòng mình luôn hướng về cô gái họ Hoa”, “Người phát ngôn của gia đình họ Vệ công khai thông báo sẽ công bố đơn ly hôn”.

Miệng và lưỡi của Tịnh Ngôn như cứng lại, cô kích chuột vào tất cả các đề mục trên, lật từng trang để đọc, các bài biết miêu tả rất chi tiết cuộc tình giữa cô và Khổng Dịch Nhân, mỗi bài đều có ảnh kèm theo, trong đó có những tình tiết và bức ảnh ngay cả cô cũng đã quên từ rất lâu rồi, có cả ảnh của Chu Thừa Khải, Phương Tòng Vân và Khổng Dịch Nhân, thậm chí có những tấm ảnh nhìn không rõ mặt cô, tất cả những tấm ảnh này đều được lựa chọn kỹ càng, đứng bên cạnh những người đàn ông này, khuôn mặt của Tịnh Ngôn khi thì cười to, khi thì mỉm cười, khi đỏ mặt, khi thì tỏ ra rất hạnh phúc.

Tịnh Ngôn đã xem hết tất cả các bài báo, phía dưới là rất nhiều bài bình luận, đa số là những lời bình luận châm biếm đả kích Tịnh Ngôn, “Mặc dù không có tình yêu, nhưng với nhan sắc vốn có của mình, cô gái họ Hoa luôn muốn được vào làm dâu trong những gia đình giàu có”.

“Nếu không phải là người đàn ông nhiều tiền thì không đến được với cô gái họ Hoa kia, chúng ta cũng cần phải học tập lối sống thưc dụng của cô ấy”.

Ngoài ra còn rất nhiều lời bình luận chướng tai khác, Tịnh Ngôn không đọc nữa, tay cô run run rồi bỗng nhiên hét lớn, phá vỡ không khí im lặng trong căn phòng.

“Bình tĩnh, mình cần phải bình tĩnh…” Tinh Ngôn tự trấn an, nhưng cô cảm thấy toàn thân không còn sức lực, trước mặt cô là những bức ảnh đáng sợ trên các trang web, Tịnh Ngôn cầm lấy chiếc điện thoại di động, do tay nhiều mồ hôi nên chiếc điện thoại bị rơi xuống.

“Đây là cơn ác mộng phải không? Không sao, anh ấy nói là không sao mà…” Tịnh Ngôn cúi đầu suy nghĩ, cô cảm thấy đầu óc quay cuồng, khi Tịnh Ngôn chưa kịp gọi điện thoại cho Khổng Dịch Nhân, thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên, trên màn hình điện thoại là một số lạ, Tịnh Ngôn ấn nút nghe theo thói quen, giọng nói ở đầy dây bên kia đang rất phấn khích, “Xin lỗi, có phải cô Hoa Tịnh Ngôn không? Tôi là phóng viên Báo Đời sống, xin cô cho biết một vài chi tiết về cuộc tình của cô với Khổng Dịch Nhân, cô quen biết Khổng Dịch Nhân nhờ mối quan hệ với Chu Thừa Khải phải không? Hiện tại cô còn liên hệ với Chu Thừa Khải nữa không?”

Tịnh Ngôn cảm thấy chiếc điện thoại bỗng trở nên nặng trĩu, ngón tay tê dại, cô dùng hết sức gập chiếc điện thoại lại, nhưng tiếng chuông điện thoại vẫn vang lên, Tịnh Ngôn tắt máy tháo pin ra, căn phòng trở nên cô đơn giá lạnh, không một tiếng động.

làm thế nào bây giờ? Tịnh Ngôn tự hỏi, cô đến bên chiếc điện thoại cố định, cầm ống nghe lên đang định bấm số thì bỗng nhiên dừng lại, Tịnh Ngôn chau mày, đặt ống nghe xuống quay trở lại bàn làm việc, cô thở dài và bật máy vi tính.

Màn hình vi tính sáng lên, Tịnh Ngôn ngồi xuống đọc kỹ từng trang, những bài viết này rất chi tiết, ngay cả việc trước đây việc cha mẹ cô ly dị, cô phải cùng mẹ ra sống ở nước ngoài họ cũng không bỏ qua. Hai tám tuổi, Hoa Tịnh Ngôn có một vài người theo đuổi, nhưng Tịnh Ngôn quyết định đến với đại gia giàu có, điều đáng nói vị đại gia này chính là nhạc phụ của người tình cũ của cô! Đáng tiếc “Người tính không bằng trời tính”, trước khi ly hôn hai gia đình họ Khổng và họ Vệ đã thảo thuận với nhau, Khổng Dịch Nhân cũng đã hứa sẽ không lấy vợ nữa, di chúc đã được công chứng, tài sản cũng đã được phân chia, do đó khi về làm dâu nhà họ Khổng, Tịnh Ngôn cũng không còn gì để chia tài sản.

“Khổng Dịch Nhân hứa sẽ không lấy vợ nữa … như vậy là đã quá rõ ràng”, nhưng lúc này trong đầu Tịnh Ngôn đang rối bời, cô không sao hiểu nổi. Ngón tay của cô không cử động được, từng hàng chữ hiện ra rất rõ, mặc dù Tịnh Ngôn không kích chuột nhưng những hàng chữ đó như đang nhảy múa, bay lượn trước mặt cô, một lúc sau cô kích chuột vào thanh công cụ tắt máy, màn hình trở nên tối đen.

Khuôn mặt của Tịnh Ngôn hiện rõ trên màn hình máy tính, sắc mặt trắng bạch, đôi mắt hơi đỏ. Trong phòng vẫn rất yên tĩnh, không có một tiếng động, cô vẫn ngồi nguyên trên ghế trước bàn vi tính cho đến khi có tiếng “bíp” vang lên, mặc dù tiếng kêu rất nhỏ nhưng cũng đủ khiến cô giật mình, Tịnh Ngôn choàng tỉnh lấy lại tinh thần, lúc đó cô mới phát hiện ra đó là âm thanh báo hiệu nồi cháo đã chín.

Tịnh Ngôn đang nấu cháo, từ sáng đến giờ cô chưa ăn gì. Cô đứng dậy một cách nặng nề, đi vào nhà bếp, mở vung nồi cháo, mùi thơn của nồi cháo thịt bốc lên khiến cô cảm thấy bụng đói cồn cào.

Một lát sau, Tịnh Ngôn vội vàng cúi xuống bồn rửa bát bên cạnh để nôn. Cô đứng trước kệ bếp, đầu cúi xuống bồn rửa bát nôn tất cả những gì có trong bụng, cô định vịn tay vào tường đứng dậy nhưng toàn thân mềm nhũn không còn chút sức lực nào nên bị ngã nằm sõng soài dưới nền bếp.

Nền bếp được lát bằng đá nên rất lạnh, Tịnh Ngôn nằm trên nền bếp một lúc lâu, nồi cháo trên bếp vẫn bốc hơi nghi ngút, sau một hồi cố gắng gượng, cuối cùng Tịnh Ngôn cũng đứng dậy được.

Bên tai cô vẫn vang lên giọng nói quen thuộc “Không sao, sẽ không có chuyện gì đâu”, không hiểu sao lúc này cô vẫn nghe thấy câu nói đó của Khổng Dịch Nhân?

Cô bước những bước nặng nề ra phòng khách, nhấc điện thoại lên và ấn số, mặc dù đã nhiều năm trôi qua nhưng Tịnh Ngôn vẫn nhớ rất rõ những con số quen thuộc, cô ấn đến số thứ bảy thì bỗng dừng lại.

“Bố ơi! Con phải làm thế nào đây?” Tịnh Ngôn vừa khóc vừa nói từng từ một, “Con phải làm thế nào đây?”.

*******

Dưới ánh nắng ấm áp của mùa xuân, Trưởng khoa Âu Dương và Tiểu Phùng cùng với hai vệ sỹ Tiểu Lý và Tiểu Chu rủ nhau ra ngoài đi dạo, vừa ngồi vào trong xe bỗng nghe thấy có tiếng nói,  ”Cô không ở nhà đón Tết mà đi dạo phố sao? Có chuyện gì thế?”.

“Tiểu Lý, nhìn bộ dạng mất ngủ của cậu chắc tối hôm qua có chuyện gì buồn đúng không?”

“Gần như thức trắng cả đêm hôm qua, sáng sớm hôm nay vợ tôi vẫn còn trách móc.”

“Trách móc điều gì? Chắc là cậu đã làm điều gì không phải với cô ấy chứ gì?”

Tiểu Lý chưa kịp trả lời thì chiếc xe chuyển bánh, Tiểu Phùng ngồi bên cạnh liền quay xuống hỏi Trưởng khoa Ấu Dương, “Trưởng khoa Âu Dương, tối hôm qua cô làm gì?”

Âu Dương ngồi ở ghế sau đang ngắm nhìn đường phố, bỗng thấy tiểu Phùng gọi tên mình liền quay lại nói, “Tôi ư? tối hôm qua tôi….”

“Đừng hỏi nữa, chắc chắn tối hôm qua Trưởng khoa ở nhà đón năm mới với mọi người rồi, nhà Trưởng khoa rất đông người, như thế mới vui, chắc tối qua Trưởng khoa cũng không ngủ được đúng không?”

Không ngủ? Nghĩ đến cảnh tượng tối qua, Âu Dương không muốn trả lời, mặt đỏ bừng, đang định trả lời thì Lão Lý lên tiếng, “Mọi người nhìn vào cổng của khu nhà kia xem, có rất nhiều người đang tụ tập ở đó, không hiểu họ làm gì?”

“Còn có cả ánh đèn chiếu, có phải là họ đang quay phim không?”, giọng Tiểu Phùng cũng rất phấn khích, “Chúng ta vào xem đi”

Nhìn qua cửa xe Tiểu Phùng thấy bên ngoài rất nhiều người, ánh đèn điện liên tục bật sáng, đầu óc của hai vệ sĩ Tiểu Chu và Tiểu Lý vẫn tỉnh táo, họ có nhiệm vụ phải bảo vệ cho Âu Dương, Tiểu Chu và Tiểu Lý xuống xe trước, đứng chặn ở hai bên cửa xe.

Người đến mỗi lúc một đông, cửa ra vào của khu chung cư bị vây kín, xe của Tịnh Ngôn bị vây chặt ở giữa không thể nhúc nhích được.

“Hoa tiểu thư, Hoa tiểu thư …” Có người vừa vỗ tay vào cửa xe vừa gọi Tịnh Ngôn.

Tịnh Ngôn cảm thấy chân tay rụng rời, toàn thân đau nhức, từ khi đọc được các bài viết trên mạng, Tịnh Ngôn vô cùng mệt mỏi, cô thở dài và đóng cửa xe lại.

Mặc dù cửa xe đã đóng lại, nhưng Tịnh Ngôn vẫn nghe rất rõ các câu hỏi của những người vây quanh, “Hoa tiểu thư! Cô nghĩ gì về thỏa thuận ly hôn giữ gia đình họ Khổng và họ Vệ?”.

“Hoa tiểu thư, cô quen Khổng Dịch Nhân là qua mối quan hệ với Chu Thừa Khải phải không?”

“Hoa tiểu thư, Khổng Hy Âm và Chu Thừa Khải phản ứng như thế nào đối với mối quan hệ giữa cô và Khổng Dịch Nhân?”

“Hoa tiểu thư …”

Ánh đèn flash chói mắt, Tịnh Ngôn đưa tay lên che mặt, mắt cô như mờ đi. Cô cố gắng hết sức để nói, “Nếu như mọi người tiếp tục xen vào cuộc sống riêng tư của tôi, tôi sẽ báo cảnh sát”.

Giọng nói yếu ớt của Tịnh Ngôn bị lẫn trong tiếng ồn ào náo nhiệt của đám phóng viên, tuy nhiên, bỗng có người nói vang lên trong đám đông, “Đã gây ra chuyện này thì có gì mà khó nói chứ? Lẽ nào phóng viên chúng tôi không có quyền phỏng vấn hay sao?”.

“Đúng vậy, Hoa tiểu thư, đề nghị cô trả lời trực tiếp những câu hỏi của chúng tôi”. Thái độ của những phóng viên ngày càng quyết liệt, trong đám đông hỗn loạn, bỗng có người giơ tay ngăn đám phóng viên.

Tiểu Lý và Tiểu Phùng đứng ở ngoài cùng tò mò chen vào đám đông, luôn miệng hỏi, “Này này, chuyện gì mà ồn ào vậy?”.

Để thỏa trí tò mò, Tiểu Lý và Tiểu Phùng đã hỏi người phụ nữ trung niên đang đứng bên cạnh, trán bà ta ướt đẫm mồ hôi, khi được hỏi bà ta lập tức trả lời bằng tiếng địa phương rất khó nghe, “Ối trời, có chuyện gì đâu, hình như là chuyện kết hôn của một cô gái…”.

“Tiếng phổ thông, tiếng phổ thông!” Tiểu Phùng không hiểu, lập tức giậm chân.

Một người đàn ông tóc bạc đứng bên cạnh vội lên tiếng giải thích, “Cô gái đó có một người bạn trai rất giàu có, sau khi người bạn trai kia kết hôn, cô ta liền chuyển sang yêu người đàn ông khác, các cậu có biết ông ta là ai không?”

“Không biết.” Tiểu Lý và Tiểu Phùng đều lắc đầu.

“Người đàn ông đó còn nhiều tiền hơn người yêu cũ của cô ta, đó là bố vợ người yêu cũ của cô ta”, do quá hưng phấn nên người đàn ông đã nói tiếp một vài câu tiếng Thượng Hải.

“Thật vậy sao?” Tiểu Lý và Tiểu Phùng trợn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên.

Bỗng có một cánh tay cầm một xấp báo giơ ra và rao, “Mau mua báo đi, báo viết rất cụ thể về câu chuyện này, mau mua đi.”. Người bán báo đi rêu rao xung quanh đám đông.

Trưởng khoa Âu Dương ngồi trong xe đang nghe điện thoại, “Cái gì, anh nói to lên một chút, em nghe không rõ…”.

Giọng nói của Uy Liêm ở đầu dây bên kia cũng rất to, “Em đang ở đâu mà ồn ào thế?”

“Hôm nay em trực ban, em đang đi trên phố với mấy đồng nghiệp…” Âu Dương tỏ vẻ ngạc nhiên, cố gắng nói to để đầu dây bên kia nghe thấy.

“Đáng thương quá!”, giọng của Âu Dương hơi buồn, “Em đang định mời Tịnh Ngôn cùng ăn cơm tối, có thể cô ấy chưa biết chuyện của chúng ta đây, nhưng em không sao gọi điện thoại cho cô ấy được”.

“Hoa tiểu thư ư?”

“Trưởng khoa, không cần phải gọi điện thoại đâu, mau lại đây xem đi, trên báo có đăng hình của cô ấy này, mau mau xem đi, đẹp không?” Tiểu Phùng giơ tờ báo ra trước mặt Âu Dương và nói.

“Thôi để lần sau vậy, hôm nay chúng ta đi ăn cơm.” Uy Liêm vẫn nói trong điện thoại, tiếng thở dài của Âu Dương làm gián đoạn câu nói của Uy Liêm, “Hoa tiểu thư…”.

“Lúc này không thể liên lạc được với Tịnh Ngôn đâu.” Uy Liêm tiếp tục giải thích.

“Uy Liêm, lát nữa em sẽ gọi lại cho anh.” Âu Dương vội vàng tắt điện thoại, cầm tờ báo trên tay, lúc này cô mới chú ý đến mọi diễn biến của đám đông.

“Cả người tình trước và sau của Tịnh Ngôn lần lượt là con rể và bố vợ, thật bất hạnh! Họ đều là những người đẹp trai, giàu có…” Năm nay Tiểu Phùng hai mươi ba tuổi, vẫn chưa có người yêu, sở thích lớn nhất của cô là đọc Tạp chí Bát quái, tìm hiểu về đời sống riêng tư của các ngôi sao Hồng Kông, Đài Loan, Nhật Bản, Hàn Quốc,… Hàng ngày mỗi khi đến cơ quan, câu đầu tiên của Tiểu Phùng là, “Mọi người có biết không, hôm qua ngôi sao …”, bây giờ đề tài chính của cô là chuyện tình của Tịnh Ngôn được đăng trên Tạp chí Bát quái khiến cô rất tò mò.

“Là cô ấy ư?” Âu Dương không dám tin vào mắt mình, cô chỉ tay vào tấm ảnh trên tờ tạp chí để xác nhận lại.

“Đúng vậy, cô ấy đang bị đám phóng viên vây kín ở trong kia, tiếc quá tôi không thể chen vào trong được.”

Âu Dương nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tiểu Lý và hỏi. “Cậu có số điện thoại của đội tự quản khu phố ở dần đây không?”.

“Gì cơ?” Đám đông quá ồn ào, Tiểu Lý không nghe rõ.

Tình hình rất cấp bách, Âu Dương không còn giữ được bình tĩnh liền hét to giữa đám đông. “Gọi điện thoại để đội tự quản khu phố đến giúp đỡ, trong xe là bạn của tôi”.

“Hoa tiểu thư, xin cô hãy trả lời câu hỏi của chúng tôi”.

“Hoa tiểu thư, cô hãy kể về buổi tối cô ở cùng Khổng Dịch Nhân trong khách sạn Bốn mùa.”

Tiếng thúc giục của đám phóng viên khiến Tịnh Ngôn cảm thấy buốt cả tai, cô đã kiệt sức, cô tựa vào chiếc xe ô tô đang đỗ trong vòng vây của đám đông, cô thấy hoa mắt chóng mặt, toàn thân run lẩy bẩy, Tịnh Ngôn lấy hết sức để chống đỡ lại sự quá khích của nhóm phóng viên.

Bỗng nhiên một nhóm người mặc sắc phục từ đâu xuất hiện, giải tán đám đông, lớn tiếng quát, “Tránh ra, tránh ra, đây là cửa ra vào của tòa nhà, không được cản trở làm tắc nghẽn giao thông”.

“Tại sao đội tự quản khu phố lại xen vào chuyện này?”

“Đừng đẩy tôi.” Đám phóng viên tức giận la lối làm ầm ĩ cả khu chung cư.

“Làm gì thế? Đừng động vào máy ảnh của tôi, hãy cẩn thận, tôi cảnh cáo anh.”

“Chụp đi, hãy chụp cho tôi hai kiểu, ngày mai được đăng lên báo tôi sẽ trở thành người nổi tiếng.” Tiếng quát tháo của đội tự quản khu phố mỗi lúc một lớn.

“Chúng tôi đang phỏng vấn có được không?’

“Cái gì? Như thế này gọi là phỏng vấn sao? Mọi người đến tập trung tại cửa ra vào nhà người ta, cản trở việc đi lại của người dân trong tòa nhà, như thế gọi là phỏng vấn ư? Mọi người hiểu như thế nào về xã hội văn minh? Nếu không hiểu thì về họp lại Nghị quyết Đại hội 17 đi.”

Đám đông dần dần giãn ra, lúc đó Tịnh Ngôn mới được hít thở không khí trong lành, cô cảm thấy ngứa họng và ho.

“Hoa tiểu thư, cô không sao chứ?” Âu Dương khó khăn lắm mới chen được vào bên cạnh Tịnh Ngôn, khuôn mặt của cô đầy mồ hôi, hai má đỏ bừng.

“Tôi, tôi …” Tịnh Ngôn rất muốn trả lời Âu Dương, nhưng do quá sợ hãi và chưa hết run nên cô không thể trả lời Âu Dương một cách rõ ràng.

*******

Con đường trong tu viện rộng rãi vắng vẻ, thỉnh thoảng có một vài người đi bộ trên vỉa hè, hai bên ven đường là mặt hồ vắng lặng, màn đêm buông xuống phía xa bên ngoài tu viện là những tòa nhà cao tầng sáng đèn làm cho màn đêm trong tu viện trở nên lung linh huyền ảo.

Mở cửa bước xuống xe, nữ Viện trưởng đã đứng trước cửa tòa nhà chờ sẵn với vẻ mặt tươi cười:

“Ông Khổng, xin chào, lâu lắm rồi không gặp”.

“Lâu lắm rồi không gặp, Viện trưởng có khỏe không?” Khổng Dịch Nhân gật đầu đáp lại.

“Tôi vẫn khỏe, Thượng đế luôn mỉm cười với tôi.”

“Vâng” Khổng Dịch Nhân mỉm cười hỏi, “Tự Thanh và Phương Ngẫu khỏe không?”

“Họ cũng khỏe”.

Hai người đã đi đến cửa lớn của Tu đạo viện, trời tối đen, hành lang yên tĩnh, thỉnh thoảng có một vài nữ tu đi ngang qua với khuôn mặt hiền từ, nhìn thấy Viện trưởng và Khổng Dịch Nhân họ đều cung kính cúi đầu chào, bước chân nhẹ nhàng khoan thai.

Hai người đi đến một căn phòng nhỏ ở góc bên trái tu viện, cánh cửa mở ra, một phụ nữ mặc quần áo tu sỹ xuất hiện trước mặt hai người, khi nhìn thấy Viện trưởng và Khổng Dịch Nhân, vị nữ tu sỹ nhẹ nhàng chào, “Viện trưởng”, sau đó đưa mắt nhìn sang phía Khổng Dịch Nhân gật đầu nói, “Ông Khổng, tôi đang đợi ông”.

Căn phòng nằm bên bờ hồ, ánh đèn điện chiếu xuống mặt hồ phản chiếu lên tường tạo lên không gian lung linh huyền ảo. Trên mặt hồ có một cây cầu gỗ kéo dài từ bờ ra đến giữa hồ, càng làm tăng thêm vẻ đẹp lãng mạn cho khuôn viên tu viện. Mỗi lần đến tu viện, phong cảnh ở đây đều khiến mọi người khó quên, kiểu dáng kiến trúc của tu viện cũng rất độc đáo với những tòa nhà mang phong cách kiến trúc kết hợp giữa nền nghệ thuật phương Đông và phương Tây.

“Tự Thanh, bà có biết tại sao tôi đến đây không?”

Tự Thanh đưa mắt nhìn Khổng Dịch Nhân, bà bình tĩnh đáp, “Tôi biết, hôm qua cha có gọi điện cho tôi thông báo, nếu không thì hôm nay tôi phải đi gặp mấy người bạn”.

“Xin lỗi vì đã làm phiền bà”.

“Đã đến lúc tôi phải báo đáp cho bà.”

“Xin đừng nói hai chữ báo đáp, mặc dù ông không còn yêu tôi, nhưng mọi người ai cũng có quyền được theo đuổi cuộc sống mà mình muốn, bản thỏa thuận đó nếu có thể giúp được hai người thì tôi rất vui.”

“Không, tôi vẫn rất yêu bà.”

Tự Thanh mỉm cười, “Tôi cũng mãi mãi yêu ông, đó mới là một tình yêu lớn lao chân chính”.

Khổng Dịch Nhân im lặng một vài phút và gật đầu nói, “Hãy tha thứ cho tôi, tôi đã yêu người khác rồi, tôi thật có lỗi”

“Như vậy cũng tốt, nếu như tôi có khả năng đoán biết trước được mọi thứ thì tôi có thể biết được rất nhiều bí mật và tri thức khác nhau, nếu như có phép màu thì tôi có thể dời non lấp bể, nhưng nếu không có tình yêu tức là tôi không có gì cả.”

“Nhưng tôi bắt đầu thấy lo lắng.”

“Tôi có thể biết điều gì khiến ông lo lắng không?”

Khổng Dịch Nhân quay đầu nhìn xuống mặt hồ và nói, “Rất nhiều, tôi luôn cho rằng mình thường không chút ý đến rất nhiều thứ. Tuổi tác, thời gian không thể lấy lại được và nó mãi mãi mất đi”.

Tự Thanh thở dài và nói, “Thượng đế đã để thất lạc con người và cũng chính con người đã thất lạc Thượng đế”.

“Tự Thanh, có lẽ bà sẽ chê cười tôi?”

“Xin hãy gọi tôi là nữ tu sỹ Anna.” Tự Thanh vịn tay vào vai Khổng Dịch Nhân và nói, “Tôi sẽ cầu Chúa cho ông, phó thác mọi khổ nạn cho đức Chúa toàn năng, lắng nghe sự dạy bảo của Người”.

“Cám ơn, những vấn đề khác tôi sẽ trực tiếp bàn với nhà họ Vệ.”

“Ông yên tâm, tôi biết phải làm thế nào mà.” Tự Thanh gật đầu mỉm cười, “Sắp đến giờ ăn tối rồi, ông ở lại ăn cơm với chúng tôi chứ?”.

“Không, tôi sắp phải về New York rồi.”

Tự Thanh nhanh chóng tiễn Khổng Dịch Nhân ra cửa, lái xe đã chờ sẵn ở đó, đứng ở bên cạnh mở cửa xe cho Khổng Dịch Nhân.

“Tự Thanh”, Khổng Dịch Nhân ngồi vào trong xe, dừng lại một lúc Khổng Dịch Nhân nói tiếp, “Nữ tu sỹ Anna, tôi đi đây!”.

Ánh sáng phản chiếu xuống mặt hồ hiện lên trong đôi mắt của Tự Thanh, bà mỉm cười và nói, “Chúa sẽ ban phước lành cho ông, tạm biệt”.

Chiếc xe chuyển bánh, người phụ nữ quay xuống nói, “Thưa ông, vừa rồi có một cuộc điện thoại từ trong nước gọi đến, ông không có ở nhà nên tôi nói họ đợi một chút”.

“Sao?” Khổng Dịch Nhân suy nghĩ một lúc, ngẩng đầu lên hỏi lại.

“Họ vẫn đang đợi.”

“Hãy nối điện thoại với họ.”

Điện thoại được kết nối, giọng nói ở đầu dây bên kia có vẻ cung kính.

Sau khi kết thúc điện thoại, viên trợ lý quay xuống nói, “Thưa ông, mọi thứ ở sân bay đã được chuẩn  bị xong”.

“Tốt.” Khổng Dịch Nhân ngòi phía sau đang nhìn ra ngoài, vẻ mặt nghiêm khắc không biểu lộ tình cảm, “Cậu về New York trước, nói với họ không ai được đi đâu cả”.

Bỗng nhiên cảm thấy trong xe hơi lạnh, viên trợ lý hạ giọng hỏi, “Thế còn ông?”

“Đến sân bay quốc tế gần đây, tôi có việc quan trọng.”

*******

Trong quán cà phê, không gian rất yên tĩnh, chỉ có một vài người khách đang ngồi uống cà phê và nói chuyện phiếm. Hôm nay trời rất lạnh nhưng khuôn mặt của Uy Liêm vẫn ướt đầm mồ hôi. Uy Liêm nhìn xung quanh quán không thấy Tịnh Ngôn liền nói với nhân viên lễ tân, “Tôi muốn tìm một cô gái”. Trong khi nhân viên lễ tân chưa kịp trả lời thì bỗng có tiếng của Âu Dương từ phía cầu thang, “Uy Liêm?”.

“Âu Dương”, Uy Liêm tiến lại gần phúa Âu Dương và hỏi, “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”.

“Hoa Tịnh Ngôn đang ở trên tầng hai.” Âu Dương dẫn Uy Liêm lên lầu, trên tầng hai rất vắng khách, chỉ có hai mẹ con một người khách đang ngồi ở góc đối diện, cô con gái nhỏ đang nằm ngủ trên ghế, người mẹ trẻ rất xinh đang ngồi đọc tạp chí, khi thấy có tiếng bước chân vào phòng, cô ta liền nhìn ra cửa, sau đó tiếp tục lật trang tạp chí để đọc.

Không có thời gian quan tâm đến người khác, Uy Liêm đi về phía chổ Tịnh Ngôn ngồi, khuôn mặt của Tịnh Ngôn trắng nhợt, thần thái mệt mỏi.

Đã quen với Tịnh Ngôn nhiều năm, Uy Liêm thấy cô luôn là người bình tĩnh, tự tin, khi chia tay với Chu Thừa Khải, Tịnh Ngôn đã mời Uy Liêm đi uống rượu tâm sư. Nhưng lần này, mặc dù cô không biểu lộ ra mặt, nhưng nhìn sắc mặt trắng bệch, ánh mắt thất thần của Tịnh Ngôn có thể thấy cô đang rất buồn phiền và lo lắng.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Uy Liêm kéo Âu Dương ngồi xuống, nhìn Tịnh Ngôn và hỏi.

“Uy Liêm”, Tịnh Ngôn ngẩng đầu lên mỉm cười và hỏi, “Sao cậu vẫn còn ở trong nước?”.

“Tôi…” Uy Liêm đưa mắt nhìn Âu Dương đang ngồi bên cạnh, anh không trả lời Tịnh Ngôn mà hỏi tiếp, “Tịnh Ngôn, tình hình của cậu lúc này rất căng thẳng đúng không? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”.

Tịnh Ngôn mỉm cười một cách đau khổ, “Cậu không lên mạng đọc tin tức sao? Tôi cứ nghĩ là cả thế giới đều biết rồi chứ”.

“Lên mạng?” Uy Liêm tỏ vẻ không hiểu, “Hôm qua tôi mới trở về từ Nhật Bản, xuống sân bay đã rất khuya rồi và luôn bận rộn cho tới lúc này”.

“Vậy sao?” Tịnh Ngôn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Uy Liêm vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra với Tịnh Ngôn. Từ đầu đến giờ Âu Dương luôn im lặng ngồi bên cạnh Uy Liêm, lúc này cô mới lên tiếng, “Uy Liêm, vừa rồi có rất nhiều phóng viên đã tập trung ở cửa chung cư để phỏng vấn Tịnh Ngôn”.

“Phỏng vấn?”, Uy Liêm thấy kỳ lạ nên hỏi lại, “Phỏng vấn chuyện gì chứ?”

“Đó là…”Âu Dương không biết bắt đầu thế nào, cô chau mày nhìn Tịnh Ngôn

“Phỏng vấn để hỏi tôi tại sao vừa mới chia tay với Chu Thừa Khải đã đến với Khổng Dịch Nhân, tại sao tôi thích lấy một người giàu có?” Tịnh Ngôn quay lại và nói rất thản nhiên.

Mặc dù, Tịnh Ngôn đã nhiều lần thông báo tin giật gân cho Uy Liêm, nhưng so với những lần trước thông tin lần này còn bất ngờ hơn, “Khổng Dịch Nhân, chẳng phải ông ta là … của Chu Thừa Khải hay sao?”

“Chính là ông ta.” Tịnh Ngôn khẳng định.

Uy Liêm bỗng nhiên lặng ngắt không nói lời nào.

Một lúc sau có tiếng bước chân đi lên cầu thang, người đàn ông mặc bộ quần áo đen đi qua bàn của Tịnh Ngôn đến chổ hai mẹ con ở góc đối diện và hỏi, “Bảo Anh lại ngủ rồi à? Cô có ăn bánh không?”>

“Cám ơn, tôi không ăn.” Cô gái trả lời dứt khoát, dường như người đàn ông này đã quen với việc bị cô gái từ chối, ông ta quay sang hỏi Tịnh Ngôn, “Cô ăn bánh không, vừa nướng xong đấy?”.

Đúng là bánh vừa mới nướng xong vẫn còn nóng, hương thơm tỏa ra ngây ngất, khiến người khác khó từ chối, Tịnh Ngôn quay người sang cầm tấm bánh từ tay người đàn ông và không quên cảm ơn ông ta, Thực ra cả ngày cô chưa ăn gì, những thứ gì trong bụng đã bị nôn ra hết, cô cảm thấy cổ họng khô rát, nhìn dáng vẻ đau khổ của Tịnh Ngôn khiến mọi người lo lắng.

Âu Dương giơ tay ra đỡ lấy người Tịnh Ngôn và nói, “Tịnh Ngôn, hay là câu đến bệnh viện khám bệnh xem thế nào?”.

Tịnh Ngôn trả lời, “Cám ơn, tôi nghỉ một lát sẽ khỏe thôi, không cần đến bệnh viện đâu”.

Âu Dương rất lo lắng, khuôn mặt tròn trịa và trắng hồng của cô lúc bày cũng đượm vẻ lo âu. Tịnh Ngôn cảm động nhìn Uy Liêm và hỏi, “Uy Liêm, cậu và Âu Dương đã ở bên nhau rồi đúng không? Rất tốt, chỉ cần nhìn cũng biết hai người đang rất hạnh phúc”.

“Tịnh Ngôn.” Mặc dù rất lo lắng cho sức khỏe của Tịnh Ngôn, nhưng Uy Liêm cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh, anh chau mày hỏi Tịnh Ngôn. “Hai người ở bên nhau rất lâu rồi, lẽ nào câu…”.

Tịnh Ngôn chưa kịp trả lời thì cô bé Bảo Anh bỗng gọi mẹ, “Mẹ…”.

“Bảo Anh, con không ngủ nữa à? Chúng ta đi thôi.” Người mẹ đứng dậy bế cô con gái.

Mọi người nói chuyện rất to nên đã đánh thức cô bé, Tịnh Ngôn cảm thấy hơi ngại.

loading...

Cô bé ngồi dậy gật đầu và giơ tay ra ôm lấy người mẹ, hai mẹ con đều cười rất tươi, Tịnh Ngôn thấy hai mẹ con họ thật hạnh phúc.

“Tịnh Ngôn!”

“Hoa tiểu thư?”

Giọng nói của Âu Dương và Uy Liêm khiến Tịnh Ngôn giật mình bừng tỉnh, Tịnh Ngôn cảm thấy hai má hơi lạnh, cô đưa tay lên vuốt mặt, mồ hôi ướt đẫm hai tay.

*******

“Tịnh Ngôn…”, không dám suy diễn lung tung, nhưng cảnh tượng diễn ra trước mắt khiến Uy Liêm không thể không hỏi Tịnh Ngôn.

Khi hai mẹ con người khách xuống đến chân cầu thang, Tịnh Ngôn mới hỏi Uy Liêm và Âu Dương, “Gì cơ?”.

“Tịnh Ngôn, có phải cậu định…?” Giọng Uy Liêm có vẻ ngập ngừng.

Im lặng suy nghĩ một lúc, Tịnh Ngôn mới lên tiếng, “Uy Liêm, Âu Dương, tôi có việc phải làm, tôi đi trước nhé”.

Âu Dương không hiểu tại sao Tịnh Ngôn bỗng nhiên muốn bỏ đi trước, cô vội vàng hỏi, “Tịnh Ngôn, cô muốn đi đâu?’.

Tịnh Ngôn cố gắng đứng dậy, quay sang hỏi một người đàn ông ngồi ở bên cạnh, “Xin hỏi gần đây có bệnh viện nào không?”

Uy Liên dường như đoán được ý định của Tịnh Ngôn liền hỏi, “Cậu đi một mình ư?”.

“Hay là chúng tôi đưa cô đi?” Âu Dương cũng lên tiếng.

“Tôi xuống lấy xe.” Tịnh Ngôn chưa kịp trả lời thì Uy Liêm đã nhanh chóng xuống lấy xe. Một lúc sau, Uy Liêm và Âu Dương đã đưa Tịnh Ngôn đến bệnh viện.

Năm mới nên trên bàn của bác sỹ có một lọ hoa thủy tiên màu trắng hương thơm lan tỏa khắp căn phòng. Bác sỹ cầm lấy phiếu kết quả xét nghiệm và nói, “Dương tính”.

“Gì cơ?”

Khi nhìn thấy cụm từ “chưa kết hôn” ghi trên phiếu khám bệnh, vị bác sỹ ngẩng đầu nhìn Tịnh Ngôn với ánh mắt lạnh lùng và nói, “Cô có cần giúp gì không?”

“Cho tôi xin lại phiếu khám bệnh.” Tịnh Ngôn bình tĩnh nói.

Tịnh Ngôn cầm lấy phiếu khám bệnh, đọc kỹ lại một lần, sau đó gấp lại cẩn thận cho vào túi và đi ra khỏi phòng khám.

Uy Liêm và Âu Dương đang chờ ở ngoài rất nóng ruột, Uy Liêm hỏi, “Âu Dương, em gặp Tịnh Ngôn ở đâu?”.

“Hôm đó em và Tiểu Phùng cùng một vài người nữa rủ nhau đi dạo phố, khi xe của chúng em đi ngang qua khu nhà chung cư của Tịnh Ngôn, có rất nhiều người tụ tập ở cổng, Tiểu Lý và Tiểu Phùng xuống xem mới biết rất nhiều phóng viên đang đứng ở đó để phỏng vấn Tịnh Ngôn”.

Mặc dù Âu Dương chỉ kể sơ qua nhưng cũng đủ để Uy Liêm tưởng tượng ra cảnh hỗn loạn lúc đó. “Chính em là người đưa Tịnh Ngôn thoát ra khỏi đám đông đó ư?”, giọng của Uy Liêm có vẻ ngạc nhiên.

“Không.” Âu Dương vội vàng giải thích, “Em nói với đồng nghiệp gọi đội tự quản của khu phố đến”.

“Đội tự quản?” Uy Liêm không nắm rõ các quy định về trật tự trị an trong nước, sau khi suy nghĩ một vài phút, anh ta mỉm cười, vỗ vai Âu Dương và nói, “Em giỏi quá!”.

Âu Dương vốn không quen thân mật với người khác ở những nơi công cộng nên rất xấu hổ, cô đang định nói thì cánh cửa mở ra, Tịnh Ngôn lặng lẽ bước vào.

Tịnh Ngôn muốn hỏi điều gì đó nhưng bị Âu Dương ngăn lại, “Hãy ngồi xuống trước đã”.

Bình nước nóng được đặt ở một góc, mặc dù nước trong bình còn rất ít nhưng cũng đủ cho ba người uống, Tịnh Ngôn, Âu Dương và Uy Liêm mỗi người cầm một cốc nước nóng, cả ba người đều cảm thấy ấm bụng, Tịnh Ngôn thở dài.

“Tịnh Ngôn, sao rồi?”. Tạp chí Bát quái đúng là không tốt, vấn đề rất nghiêm trọng, không hỏi không được.

Sau khi suy nghĩ kỹ, Tịnh Ngôn gật đầu nói với Uy Liêm, “Xin mọi người hãy giúp tôi giữ kín bí mật này, cảm ơn”. Đến lúc này Âu Dương mới biết được nguyên nhân câu chuyện xảy ra với Tịnh Ngôn.

“Câu định thế nào?” Uy Liêm bình tĩnh hỏi.

“Sang năm, tôi đã hai mới chín tuổi rồi.”

“Gì cơ?” Uy Liêm không nghe rõ câu trả lời của Tịnh Ngôn nên đã hỏi lại.

“Trước đây tôi luôn đón Tết một mình, nhưng mấy năm qua tôi mới phát hiện ra rằng đón năm mới một mình rất buồn và cô đơn. Từ nay về sau, tôi không muốn đón năm mới một mình nữa.”

Là phụ nữ với nhau nên Âu Dương hiểu nỗi lòng của Tịnh Ngôn, cô nói với Tịnh Ngôn, “Nhưng như vậy sẽ rất vất vả đấy”.

“Có được có mất mới gọi là cuộc sống.” Tịnh Ngôn đã xác định rõ về tinh thần, cô mỉm cười nói với Âu Dương.

“Tiếp theo cậu sẽ làm gì?”, quá bất ngờ và xúc động trước chuyện tình cảm của Tịnh Ngôn nên Uy Liêm cảm thấy đầu óc quay cuồng.

“Tôi muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi một thời gian.” Chỉ khi nào đăng tải những tin tức nóng hổi, độc giả mới quan tâm đến Tạp chí Bát quái, chỉ cần chờ đợi một thời gian cho chuyện này lắng xuống, mọi việc lại đâu vào đấy.

“Lẽ nào cậu không báo tin này cho ông ấy?”

Trước khi đội tự quản khu phố đến, Âu Dương đã kịp mua tờ báo đọc lướt qua một lần, nên đã nắm được cốt lõi của câu chuyện, sau khi nghe Tịnh Ngôn nói xong, Âu Dương đã động viên an ủi Tịnh Ngôn, giọng của cô hơi nhỏ nhưng rất rõ ràng,  ”Tịnh Ngôn, nếu cô không ngại thì hãy đến ở nhà tôi”.

“Gì cơ?” Đâu óc Uy Liêm đang rối bời nên không hiểu Tịnh Ngôn và Âu Dương đang nói gì với nhau.

Tịnh Ngôn cảm thấy lòng ấm áp hơn, chưa kịp trả lời Âu Dương thì có tiếng người ồn ào ở phía cửa bệnh viện. Âu Dương đứng dậy nhìn ra phía cửa, bỗng cô vội vàng quay người lại nói nhỏ với Tịnh Ngôn, “làm thế nào bây giờ? Có rất nhiều phóng viên đang tới đây”.

Mặc dù trời đã nhá nhem tối, nhưng cổng bệnh viện vẫn đông người hơn mọi khi, bảo vệ bệnh viện đang cố gắng ngăn cản mọi người không cho vào bệnh viện, nhưng do lực lượng bảo vệ của bệnh viện quá mỏng không đủ sức giải tán đám đông.

“Làm thế nào bây giờ?”

“Để tôi xem có cửa nào khác không?” Uy Liêm đứng dậy, “Tịnh Ngôn, Âu Dương, chúng ta rời khỏi đây rồi tính sau”.

Tịnh Ngôn nhìn xung quanh một lượt, những người khác đều chạy ra xem đám đông ở ngoài cổng bênh viện, bàn uống nước trong bệnh viện không có người, không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo.

Chính vì sự kiện này, các phóng viên luôn chú ý đến mọi động thái của Tịnh Ngôn, lần nào họ cũng xuất hiện đúng lúc. Tịnh Ngôn không ngờ chỉ là một tờ tạp chí bình thường nhưng lại có sức ảnh hưởng lớn đến như vậy. Đến lúc này, Tịnh Ngôn có thể khẳng định mình bị các phóng viên theo dõi. Vấn đề trước mắt là phải xác định xem ai là người đứng sau thao túng chỉ đạo việc này?

Tịnh Ngôn?”, thấy Tịnh Ngôn không đi theo, Uy Liêm liền gọi và kéo tay cô.

Mọi người có mặt trong phòng bệnh viện thấy tò mò đều chạy ra cổng xem, khi Tịnh Ngôn vừa đứng dậy chuẩn bị đi ra cửa sau thì bỗng có hai người thanh niên vội vàng chạy vào, nhìn thấy Tịnh Ngôn, hai người đàn ông thở phào và nói, “Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã tìm được cô rồi”.

Mặc dù Tịnh Ngôn thấy hai người thanh niên này rất quen nhưng không sao nhớ ra tên của họ, Tịnh Ngôn chau mày suy nghĩ một lúc, chỉ tay vào một cậu thanh niên và nói, “Anh … có phải là Ken không?”.

Lần trước Tịnh Ngôn đã gặp hai người này đi cùng với Khổng Hy Âm đến tìm cô, Tịnh Ngôn cảnh giác lùi về phía sau một bước và hỏi, “Các anh đang tìm tôi ư?”.

Uy Liêm bước lên phía trước ngăn hai người thanh niên lại và hỏi, “Hai anh, có chuyện gì không?”.

“Hoa tiểu thư, chúng tôi đến để đưa cô đi.”

Một trong hai người thanh niên có khuôn mặt rất hung dữ, không đáng tin cậy. Âu Dương đã xem quá nhiều phim xã hội đen Hồng Kông nên trong đầu cô liên tưởng ngay đến chuyện chẳng lành, Âu Dương vội nắm lấy tay Tịnh Ngôn và nói, “Tịnh Ngôn, đừng tin họ, chúng ta mau đi thôi”.

Có hai người phụ nữ mềm yếu ở bên cạnh, Uy Liêm cảm thấy trọng trách của mình rất lớn, mặc dù nhìn khuôn mặt dữ dằn và vóc dáng lực lưỡng của hai thanh niên rất khó đối phó, nhưng nam nhi đại trượng phu, Uy Liêm không thể không ra tay giúp đỡ, anh nghiến răng lấy hết sức giữ chặt tay hai người thanh niên, quay đầu lại nói to, “Âu Dương, cô và Tịnh Ngôn mau chạy đi”.

Hành động của Uy Liêm quá bất ngờ khiến hai người thanh niên không kịp phản ứng, một trong hai người vội lên tiếng, “Hoa tiểu thư, là do ông chủ Khổng Dịch Nhân bảo chúng tôi đến tìm cô. Ông ấy không liên lạc được với cô nên đã gọi điện cho chúng tôi nói rằng nhất định phải tìm và bảo vệ an toàn cho cô”.

“Đúng vậy, hiện tại ông Khổng đang đi máy bay đến đây, Hoa tiểu thư, ông Khổng nhắn cô gọi điện thoại cho ông ấy.”

Gọi điện thoại ư? Hai anh nói gì mà lạ vậy, ông Khổng đang ngồi trên máy bay làm sao gọi điện thoại được? Âu Dương và Uy Liêm đồng thanh nói theo, “Hai người định lừa Tịnh Ngôn phải không?”. Tiếng xôn xao ở ngoài cổng bệnh viên mỗi lúc một ồn ào, tình hình rất căng thẳng. Mặc dù Âu Dương rất lo lắng cho Uy Liêm, nhưng dù sao cậu ấy cũng là nam giới, Nghĩ đến đây Âu Dương liền dắt tay Tịnh Ngôn bỏ chạy.

“Đợi đã”, mặc dù bị Âu Dương kéo tay nhưng Tịnh Ngôn không chạy theo, cô nói với Âu Dương, “Âu Dương, cô có thể cho tôi mượn điện thoại của cô được không?”.

“Tịnh Ngôn!”, giọng của Âu Dương rất khẩn cấp.

Tịnh Ngôn không trả lời mà cầm điện thoại của Âu Dương, cúi xuống bấm số, đã quá quen thuộc với số điện thoại của Khổng Dịch Nhân nên Tịnh Ngôn bấm số rất nhanh.

Sau vài ba hồi chuông, Tịnh Ngôn nghe thấy giọng nói trả lời tự động quen thuộc nhưng lần này có vẻ gấp gáp hơn chứ không bình thản như mọi khi, “Tịnh Ngôn, anh không liên lạc được với em. Anh đã lên máy bay, hy vọng em bình an trước khi anh về với em. Ken và Rocky sẽ đưa em đến một nơi an toàn, em hãy đợi anh ở đó, được không?”.

“Được không?”, câu hỏi đó khiến Tịnh Ngôn cảm thấy rối bời, miệng cô lắp bắp không nói thành lời.

“Âu Dương, hai người mau đi đi.” Uy Liêm tiếp tục thúc giục Âu Dương và Tịnh Ngôn. Uy Liêm tự nhủ, “Hôm nay mình lấy hết can đảm thể hiện bản lĩnh của đấng nam nhi, tại sao Âu Dương và TỊnh Ngôn không hiểu cho mình cơ chứ? Lẽ nào họ không thấy được giá trị của sự hy sinh của mình?”.

“Uy Liêm, cậu buông tay họ ra đi.” Tịnh Ngôn gập điện thoại lại, ngẩng đầu lên nói với Uy Liêm.

“Sao?”

Tịnh Ngôn mỉm cười xin lỗi Âu Dương và Uy Liêm, cô nói tiếp, “Cám ơn hai người, nhưng tôi nhất định phải đi cùng họ đến một nơi”.

“Không hiểu xảy ra chuyện gì mà mọi người tập trung kín cổng bệnh viện, ngay cả xe cứu thương cũng không vào được, định hại chết người ta hay sao?”

Người lái xe cứu thương không hiểu chuyện gì xảy ra, ông ra chuyển bệnh nhân vào cổng sau, vừa lẩm bẩm trách móc vừa đánh xe vào hầm để xe.

Hôm nay trời rất lạnh, không có ai đi lại trong hầm để xe nên không gian ở đây rất yên tĩnh. Nói xong, anh ta vừa xoa tay vừa bước xuống xe, đang định đóng cửa xe thì bỗng có người từ phía sau vỗ vào vai anh ta, tiếp sau đó là giọng của một thanh niên xa lạ, “Anh trai, phiền anh giúp cho một chút”.

Trong hầm để xe tối tăm u ám, người lái xe tưởng mình gặp ma nên rất sợ hãi, hai tay lạnh ngắt, anh ta rụt cổ lại và hét rất to, “Ma! Ma! Cứu tôi với!”.

Anh ta quay đầu lại thì thấy phía sau còn hai người nữa, một người thanh niên to khỏe tiến lại gần mở cửa xe, ba người bước lên xe.

“Xuống! Xuống! Các người muốn gì?” Dưới ánh sáng lờ mờ trong hầm để xe, người lái xe nhìn rõ mặt cả ba người, anh ta không còn sợ hãi nữa mà thay vào đó là sự tức giận.

“Xin lỗi, anh có thể chở chúng tôi ra ngoài không?”, cậu thanh niên bám tay vào cửa xe vội lên tiếng và nói với giọng rất lịch sự.

“Xe của tôi là xe cứu thương, không phải là taxi”, từ trước tới giờ anh ta chưa gặp trường hợp nào như thế này, nên giọng của anh ta mỗi lúc một to.

“Anh trai, qua đây, tôi muốn nói với anh điều này”, cậu thanh niên đứng bên cạnh lên tiếng.

“Ai thèm nói chuyện với cậu cơ chứ?” Người lái xe đang định quay sang la mắng cậu thanh niên thì bị một cú đấm rất mạnh từ phía sau.

Mọi người đã ngồi vào trong xe, Âu Dương không dám nhìn ra ngoài, cô nói, “Hay chúng ta tự lái xe đi, không làm phiền anh ta nữa có được không?”.

“Chúng ta tự lái xe đi, nghĩa là chúng ta đã cướp xe của bệnh viện hay sao?” Uy Liêm mỉm cười nói.

Nói xong, cửa xe được mở ra, Ken ngồi vào giữa hai người. Mặc dù không hài lòng nhưng người lái xe đành phải ngồi vào ghế và nổ máy.

Một lúc sau, chiếc xe qua cổng bệnh viện, bên ngoài mọi người vẫn tập trung rất đông, tiếng cười nói ồn ào. Trong lòng Âu Dương cảm thấy đỡ lo lắng hơn, cô chăm chú theo dõi mọi cử chỉ hành động của người lái xe, thỉnh thoảng cô liếc mắt sang nhìn Ken đang ngồi bên cạnh.

Ánh mắt của Uy Liêm có vẻ khó hiểu hơn, nhưng cũng không giấu nổi cảm xúc tương tự như Âu Dương, ngay cả Tịnh Ngôn mặc dù không còn lo lắng như khi còn ở trong bệnh viện nhưng cô vẫn chăm chú theo dõi người lái xe và Ken.

Từ đầu tới giờ, Ken ngồi im lặng trong xe, bỗng anh ta lên tiếng, mắt nhìn thẳng về phía trước, “Tôi không uy hiếp anh ta đâu”.

Mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng Ken biết rất rõ mọi người đang nghĩ gì. Âu Dương liền hỏi, “Vậy anh…”.

“Tôi cho anh ta tiền.” Ken cắt lời của Âu Dương, mặc dù không biểu lộ điều gì, nhưng khuôn mặt của Ken thể hiện rất rõ anh ta đang nghĩ gì, “Đừng suy nghĩ lung tung, tôi không giống như những nhân vật xấu trong phim xã hội đen của Hồng Kông đâu”.

*******

Sau khi đưa mọi người đến một nơi yên tĩnh chiếc xe cứu thương quay đầu về bệnh viện. Bên đường có hai chiếc xe đang chờ họ, Tịnh Ngôn bám vào cửa xe và nói, “Uy Liêm, Âu Dương, hai người về trước đi”.

Uy Liêm đưa mắt nhìn hai cậu thanh niên và nói với Âu Dương, “Âu Dương, em về trước có được không?”.

Hai chiếc xe màu đen đổ ở bên đường, trời tối sầm, một ngày ồn ào mệt mỏi sắp qua đi, nhưng sự bất an và hoảng loạn về tinh thần thì bây giờ mới bắt đầu, sau một hồi suy nghĩ đắn đo, Âu Dương nói, “Em, em muốn đi cùng mọi người”.

Quan sát thái độ của Âu Dương, Uy Liêm và Tịnh Ngôn, Ken và Rockey nói, “Trông chúng tôi không đáng tin cậy như vậy sao?”.

Âu Dương và Uy Liêm không muốn bỏ Tịnh Ngôn ở lại một mình nên cả ba người cùng lên xe, người lái xe nhanh chóng nổ máy và cho xe chạy. Một lúc sau chiếc xe đến địa điểm cần đến, lúc này đã gần 7 giờ tối. Con đường trong khu biệt thự thẳng và rất xa, hai bên đường là hàng cây cổ thụ che khuất ánh đèn đường, những ngôi biệt thự nhỏ ẩn mình sau hàng cây với những kiểu dáng kiến trúc khác nhau, hiện lên lung linh huyền ảo dưới ánh đèn đường.

Cuối cùng chiếc xe dừng lại trước cửa một ngôi biệt thự, đã có người đợi sẵn ở cổng, một người thanh niên trẻ tuổi, đẹp trai, bước ra chào mọi người nhưng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người lái xe vội vàng giải thích, người thanh niên gật đầu tiến về phía Tịnh Ngôn và nói, “Hoa tiểu thư, ông Viên chờ cô rất lâu rồi, mời vào!”.

Ông Viên? Một cái tên hoàn toàn xa lạ, Uy Liêm và Âu Dương không hiểu gì, Tịnh Ngôn vào trước, không khí trong nhà ấm áp, có một người đàn ông đang ngồi trên sofa, đeo cặp kính gọng vàng, đuôi mắt dài và có nếp nhăn, ông ta mỉm cười và nói, “Xin chào”.

“Ông Viên?” Tịnh Ngôn hỏi lại.

“Cô biết tên tôi rồi thì tốt, cô có phải là Tịnh Ngôn không? Khổng Dịch Nhân quả là có con mắt tinh đời.”

Mọi người có mặt ở đó đều đổ dồn ánh mắt về phía ông Viên.

Trước đây Tịnh Ngôn đã có nhiều năm làm công tác quan hệ công chúng, tiếp xúc với nhiều hạng người, nên cô rất có kinh nghiệm trong quan hệ xã giao, Tịnh Ngôn lấy lại tinh thần và nói, “Xin lỗi, đã ngắt lời của ông Viên, đây là bạn tôi Uy Liêm và Âu Dương”.

“Xin chào.” Ông Viên chào hỏi và bắt tay với Uy Liêm và Âu Dương.

“Ông Viên là bạn của ông Khổng phải không?”

“Bạn ư …?” Ông Viên suy nghĩ một lúc sau đó khẳng định, “Tôi và ông Khổng đã từng làm ăn với nhau, sau một thời gian dài đi lại cũng có thể coi là bạn của nhau”.

Thấy ông Viên nói như vậy mọi người liền im lặng.

Sau vài ba câu nói xã giao, ông Viên cúi xuống nhìn đồng hồ và nói, “Đã đến giờ ăn cơm rồi, xin mọi người vào nhà ăn cơm”.

Phòng ăn rất lớn, bố trí ngăn nắp, chính giữa căn phòng là chiếc bàn ăn dài, trên bàn bày rất nhiều thức ăn của phương Đông và Tây.

Mặc dù Tịnh Ngôn không thấy muốn ăn, nhưng cô tự hiểu rằng mình không thế không ăn, Tịnh Ngôn đành phải cầm đũa lên, nhưng không cảm thấy ngon miệng.

“Không hợp khẩu vị của cô phải không?”, ông Viên nhìn Tịnh Ngôn và hỏi.

“Không phải là do tôi cảm thấy người hơi khó chịu. Hôm nay tôi làm phiền mọi người nhiều quá!” Tịnh Ngôn nói với vẻ khách sáo.

Người giúp việc to béo đang làm cơm trong bếp, thấy mọi người nói chuyện vui vẻ liền lên tiếng, “Mọi người có muốn ăn thêm súp nữa không ạ? Trong nồi còn rất nhiều súp”.

“Tôi muốn nghỉ ngơi một lát.” Tịnh Ngôn cảm thấy rất mệt mỏi không còn đủ sức ngẩng đầu lên nữa.

“Tịnh Ngôn, cô có muốn đi nghỉ không?” Âu Dương lên tiếng, Uy Liêm cũng nhìn Tịnh Ngôn với ánh mắt lo lắng.

“Tôi cho người đưa cô lên phòng nghỉ ngơi nhé!” Ông Viên đứng dậy gọi, một cậu thanh niên đi vào phòng ăn, đưa tay dắt Tịnh Ngôn lên phòng nghỉ ngơi.

Tịnh Ngôn không muốn chạm vào tay anh ta mà chỉ nói lời cảm ơn và đi theo anh ta lên phòng. Cô rất mệt mỏi nên khi leo cầu thang cô cảm thấy chân tay run lẩy bẩy.

Phòng ngủ rất ấm áp, Tịnh Ngôn đi về phía giường ngủ đặt mình nằm xuống giường, cô kéo chăn chum kín đầu và thở dài mệt mỏi. Mặc dù chiếc đệm rất mềm và rộng, nhưng Tịnh Ngôn vẫn cảm thấy khó chịu, toàn thân mỏi nhừ, cô nhắm mắt lại, một màu đen bào trùm toàn bộ căn phòng. Tịnh Ngôn cảm thấy vừa trải qua một ngày rất dài mệt mỏi giống như một cơn ác mộng, cô không tin và không biết cơn ác mộng đáng sợ đó đến bao giờ mới kết thúc? Cô đã rất mệt mỏi đến mức không muốn cử động chân tay.

Cánh cửa mở ra, ngôi nhà được trang hoàng lộng lẫy với những đồ vật trang trí cao cấp, cánh cửa sổ rất nặng nhưng goòng cửa trơn khi mở không phát ra tiếng động.

Có tiếng người bước vào, căn phòng được trải thảm nên tiếng bước chân rất nhẹ. Bỗng Tịnh Ngôn nghe thấy có tiếng người nói, trong lúc Tịnh Ngôn chưa kịp ngồi dậy thì bỗng có người ôm chặp lấy cô từ phía sau, vẫn mùi hương quen thuộc, vẫn vòng tay ấy đã ôm chặt cô vào lòng, sắc mặt của người đó hơi tái và cổ rất lạnh dường như vừa đi đường về.

Tịnh Ngôn không còn đủ sức để gỡ tay người đó ra, cơ thể cô mềm dần, cô đã phải nghiến răng chịu đựng trong suốt những ngày qua, cuối cùng cô cũng có được cảm giác an toàn, tuy nhiên sự dằn vặt và nỗi sợ hãi bỗng ùa về trong tâm hồn, khiến cô có cảm giác như mình vẫn đang chìm trong cơn ác mộng, cơ thể của Tịnh Ngôn không còn thắng nổi ý chí, cô nép vào vòng tay của người đàn ông, trong lòng cảm thấy ấm áp hơn.

Lúc này, Uy Liêm và Âu Dương vẫn ngồi ở bàn ăn, hai người không dám tin vào mắt mình, họ mở to mắt nhìn về phía cầu thang.

Bữa ăn đã kết thúc, ông Viên sợ Uy Liêm và Âu Dương quá lo lắng cho Tịnh Ngôn nên đã trấn an hai người, “Không cần phải nhìn đâu, người đàn ông vừa nói chuyện với chúng ta chính là Khổng Dịch Nhân”.

Đó là Khổng Dịch Nhân sao? Ông ta chỉ đứng lại một phút chào hỏi, bắt tay và hỏi thăm tình hình của Tịnh Ngôn liền lên lầu ngay, như vậy sao có thể gọi là nói chuyện được, điều đó thể hiện ông ta đang rất quan tâm đến Tịnh Ngôn. Chưa kịp nói với Khổng Dịch Nhân một câu nào, nhưng Âu Dương đã cảm thấy ngưỡng mô ông.

“Âu Dương!” Uy Liêm cảm thấy không hài lòng khi thấy Âu Dương có vẻ mơ màng.

“Bây giờ tôi phải ra ngoài, hai người có muốn đi cùng không?”

Vị khách quan trong vừa mới đến, chủ nhà liền bỏ ra ngoài, thái độ và lời nói của ông Viên khiến Uy Liêm và Âu Dương cảm thấy thất vọng.

Uy Liêm đứng bật dậy, nhìn về phía cầu thang miệng lầm bầm, “Mọi người đều nhanh hơn mình, không được, mình không thể thua Khổng Dịch Nhân được”.

Uy Liêm và Âu Dương trong lòng rối bời, nhưng hai người đều cảm thấy họ đã hoàn thành rất tốt nhiệm vụ ngày hôm nay. Uy Liêm lấy lại tinh thần, anh ta kéo Âu Dương ra ngoài và nói với ông Viên, “Viên tiên sinh, cảm ơn vì bữa cơm hôm nay, chúng tôi cũng phải đi đây”.

*******

Tịnh Ngôn quay người lại với thái độ rất thận trọng. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài, ánh trăng mờ ảo làm cho không khí trong căn phòng trở nên lạnh lẽo hơn, không hiểu sao lúc này Tịnh Ngôn thấy coi thường bản thân mình. Tịnh Ngôn áp sát má vào ngực Khổng Dịch Nhân, ông vuốt nhẹ lên mái tóc của cô, giọng nói ấm áp và truyền cả, “Nếu em mệt thì hãy ngủ đi một lát”.

Tịnh Ngôn cảm thấy mũi cay cay, mặc dù rất cố gắng nhưng cô không sao nhìn rõ mọi thức trước mắt, thực ra trong lòng Tịnh Ngôn có rất nhiều điều nghi vấn, rất nhiều điều muốn nói, nhưng …

Khổng Dịch Nhân ôm chặt Tịnh Ngôn vào lòng, dù kết quả thế nào, dù sau này xảy ra chuyện gì, cũng phải để cho Tịnh Ngôn nghỉ một lát, Khổng Dịch Nhân rất hiểu và thông cảm bởi vì Tịnh Ngôn đã quá mệt mỏi.

Người đàn ông này đã làm cho Tịnh Ngôn mềm lòng. Cô áp sát má vào ngực ông, hai mắt đẫm lệ. Trước khi ngủ, trong đầu Tịnh Ngôn vẫn cảm thấy sợ hãi vì những gì đã xảy ra, cô ngủ thiếp đi trong sự tuyệt vọng.

Phòng ngủ yên tĩnh, không có tiếng động, rèm cửa đóng kín, màn hình máy vi tính bật sáng, khuôn mặt của Khổng Dịch Nhân hiện rất rõ dưới ánh sáng lờ mờ, ông thao tác trên máy vi tính rất nhẹ nhàng.

Bên ngoài cửa sổ trời tối đen như mực và rét căm căm, một lúc lâu sau trời tảng sáng, Khổng Dịch Nhân nhìn ra bên ngoài cửa sổm tắt máy vi tính, vươn vai hít thở không khí trong lành của buổi sáng sớm.

“Anh đang ở bên em đây.” Khổng Dịch Nhân an ủi động viên Tịnh Ngôn, cô không nói gì mà thò đầu ra khỏi chăn, khuôn mặt của cô hốc hác, đôi mắt ướt đượm buồn.

Tịnh Ngôn vẫn im lặng trầm tĩnh, thỉnh thoảng cô nhìn Khổng Dịch Nhân với ánh mắt của một người đang đau khổ, nhưng cảm giác đó chỉ là thoáng qua, lần đầu tiên chứng kiến bộ dạng đau khổ của Tịnh Ngôn, Khổng Dịch Nhân rất buồn nhưng ông không biết phải làm thế nào, càng những lúc căng thẳng càng cần phải bình tĩnh, nhưng thật trớ trêu, lúc này ông không sao kiềm chế được cảm xúc của mình.

Tịnh Ngôn ngủ không ngon giấc, thỉnh thoảng cô tỉnh dậy nhìn thấy Khổng Dịch Nhân vẫn đang chăm chú ngồi trước chiếc máy tính, khuôn mặt lo lắng phiền muộn.

Tịnh Ngôn tự nhủ, “Khổng Dịch Nhân lo lắng như vậy có phải vì mình không?”. Mặc dù biết như vậy là không tốt nhưng mỗi lần tỉnh dậy nhìn bộ dạng lo lắng của Khổng Dịch Nhân, cô lại cảm thấy tim nhói đau.

Cả đêm cứ trôi qua như vậy, Tịnh Ngôn không muốn né tránh vấn đề, cô nhắm mắt vào và nói với giọng rất buồn, “Anh không ngủ sao?”.

Khổng Dịch Nhân đặt chiếc máy tính xách tay sang một bên đưa tay vuốt nhẹ lên tóc Tịnh Ngôn.

“Em có chuyện này muốn nói với anh.” Tịnh Ngôn hít thở thật sâu chuẩn bị về mặt tâm lý.

“Thật đúng lúc, anh cũng có chuyện muốn bàn với em”, những ngón tay ấm áp của Khổng Dịch Nhân nhẹ nhàng xoa lên đôi bờ vai mềm mại của Tịnh Ngôn, ông khẽ nói, “Tịnh Ngôn, em nói trước đi”.

Tịnh Ngôn mở mắt ra thì thấy Khổng Dịch Nhân đã ngồi bên cạnh và chăm chú nhìn vào mắt mình, cô nhận thấy Khổng Dịch Nhân đang chờ cô nói điều gì đó.

Tịnh Ngôn cảm thấy tư thế của mình có vẻ mềm yếu, nên cô lấy hết sức ngồi thẳng người dậy và nói, “Em đã đọc những bài báo đó”.

“Anh xin lỗi.” Giọng của Khổng Dịch Nhân trầm xuống.

Xin lỗi gì cơ chứ? Em nghĩ là anh sẽ không làm như vậy, dại gì mà tự hủy hoại thanh danh của mình cơ chứ? Sau khi ngủ được một đêm, Tịnh Ngôn đã lấy lại tinh thần, nhưng đôi mắt của cô không giấu được vẻ lo lắng.

Tuy nhiên cảm giác lo lắng của Tịnh Ngôn lúc này đã bớt đi được phần nào, nhìn bộ dạng của Tịnh Ngôn lúc đó, Khổng Dịch Nhân liền mỉm cười.

“Bản thỏa thuận đó là thật ư?” Tịnh Ngôn nghiêm túc đi thẳng vào vấn đề.

“Đúng” Khổng Dịch Nhân gật đầu trả lời.

Mọi dũng khí của Tịnh Ngôn bỗng ta biến hết, cô mím môi lại suy nghĩ một lúc lâu mới trả lời một cách chậm rãi, “Em hiểu rồi”.

“Em hiểu gì chứ?” Khổng Dịch Nhân đưa tay xoa nhẹ lên vai Tịnh Ngôn và hỏi.

Tịnh Ngôn quay người sang một bên không cho Khổng Dịch Nhân chạm vào vai mình, cô nói rất kiên quyết, “Xin lỗi, em muốn đi khỏi đây”.

Hai người đang ngồi trên một chiếc giường, Tịnh Ngôn có thể trốn đi đâu được chứ? Khổng Dịch Nhân nhanh chóng giữ chặt hai vai Tịnh Ngôn lại, sau một hồi giằng co, cuối cùng Khổng Dịch Nhân cũng nắm được tay Tịnh Ngôn, ông thủ thỉ vào tai cô, “Anh sẽ giải thích cho em hiểu.”. Khổng Dịch Nhân an ủi Tịnh Ngôn.

Tịnh Ngôn quay mặt đi không nói gì.

“Anh ở lại New York mấy ngày, sau đó đến Tu viện Bayerische để trao đổi với mẹ của Hy Âm, bản thỏa thuận đang được chỉnh sửa.”

Tịnh Ngôn vẫn im lặng không nói câu nào.

Khổng Dịch Nhân nói tiếp, “Nhất định sẽ có người phản ứng mạnh mẽ, nhưng anh không ngờ lại nhanh như vậy”.

“Tịnh Ngôn”.

“Anh đang cố gắng giải quyết vấn đề này, Tịnh Ngôn, em vẫn không muốn nói gì sao?”

Tịnh Ngôn vẫn tiếp tục im lặng.

Khổng Dịch Nhân thở dài, nắm chặt hai tay lại với nhau và hạ giọng nói với Tịnh Ngôn, “Tịnh Ngôn, anh xin lỗi, nhưng anh yêu em”.

Hai vai của Tịnh Ngôn bỗng run lên, cô quay đầu lại, hai mắt vẫn rất mệt mỏi, “Hôm qua em đã đến bệnh viện”.

“Anh biết” Khổng Dịch Nhân gật đầu

Chiếc áo khoác đang để bên cạnh, Tịnh Ngôn móc phiếu kết quả xét nghiệm trong túi áo ra và nói, “Em không biết có nên nói cho anh không”.

Khổng Dịch Nhân cúi xuống đọc rất kỹ tờ giấy kết quả xét nghiệm, sau đó ngẩn mặt lên nhìn thẳng vào mắt Tịnh Ngôn, ông hiểu rằng lúc này Tịnh Ngôn đang cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng ông nắm chặt lấy tay Tịnh Ngôn, mỉm cười và nói, “Rất tốt”.

Tịnh Ngôn có vẻ thất vọng trước phản ứng của Khổng Dịch Nhân, cô nói, “Anh đã biết rồi đúng không?”

Khổng Dịch Nhân rất vui khi nhìn thấy bộ dạng trẻ con của Tịnh Ngôn, ông không kiềm chế được liền mỉm cười và nói, “Không, anh bảo đảm, tối hôm qua không kịp, bây giờ họ đang trên đường đến bệnh viện”.

*******

Cảm giác thả lỏng khiến Tịnh Ngôn cảm thấy thoải mái, mặc dù cô đã có quyết định sẵn trong lòng nhưng khi thấy Khổng Dịch Nhân phản ứng như vậy liền rút lại ý định của mình, Tịnh Ngôn không muốn nói nhiều, cô nhún vai và nói với Khổng Dịch Nhân, “Bây giờ chúng ta đi chứ?”

 “Đi ngây bây giờ ư?” Tại sao?” Khổng Dịch Nhân tỏ vẻ không hiểu.

 “Anh vui quá nên quên rồi sao?” Tịnh Ngôn nhìn Khổng Dịch Nhân và nói, “Lẽ nào chúng ta cứ ở nhà của ông Viên hay sao?”.

 Khổng Dịch Nhân mỉm cười nói, “Đây không phải là nhà của ông Viên, tuy nhiên ông ấy cũng có nhà ở khu vực này cách đây không xa, nếu em muốn xem, tối nay chúng ta có thể đi xem”.

 “Đây chẳng phải là nhà của ông Viên hay sao?” Tịnh Ngôn không hiểu nên hỏi lại.

 Không Dịch Nhân ôm Tịnh Ngôn nằm xuống, giọng nói của ông càng trầm hơn, “Lúc đầu anh và ông ấy cùng đầu tư, anh cũng là người đầu tiên đến ở đây, nơi này cách xa trung tâm thành phố, mỗi lần về ở đây không tiện, nhà luôn bỏ không, anh vừa mới nhờ ông ta dẫn mọi người đến đây”.

Tịnh Ngôn quay mặt sang một bên, nhắm mắt lại và không nói câu gì.

 Khổng Dịch Nhân bỗng nhớ ra điều gì đó liền mở mắt nhìn Tịnh Ngôn và nói, “Em ngủ đã lâu, có đói không?”.

 Tịnh Ngôn vốn không cảm thấy đói, như khi thấy Khổng Dịch Nhân hỏi như vậy bụng của Tịnh Ngôn lại cồn cào khó chịu, cô gật đầu và nói, “Em đói”.

 Khổng Dịch Nhân ngồi dậy nói, “Em muốn ăn gì để anh nói chị giúp việc làm cho?”.

 “Không cần đâu, tối hôm qua em thấy cô giúp việc nói trong bếp có cháo, em tự xuống bếp ăn, anh ngủ một lát đi.”

 “Chúng ta cùng xuống bếp ăn cháo, anh cũng thấy đói.” Khổng Dịch Nhân dứng dậy nhìn Tịnh Ngôn mỉm cười hỏi, “Có được không?”.

 Ngôi nhà yên tĩnh vắng lặng, dường như chỉ còn hai người. Khi vào đến nhà bếp, Tịnh Ngôn thở dài nói, “Nhà quá rộng và vắng vẻ”.

 “Sẽ có ngày khách đến đầy nhà.” Khổng Dịch Nhân đưa tay ôm eo Tịnh Ngôn, nghĩ đến tương lại không xa, căn nhà này sẽ có những thay đổi rất lớn, hạnh phúc ngọt ngào, Khổng Dịch Nhân mỉm cười.

 “Căn nhà này rộng quá, lạnh lẽo và vắng vẻ, em không thích”

 Phòng bếp rộng, bên cạnh kệ bếp là một chiếc bàn gỗ nguyên sơ, Khổng Dịch Nhân kéo ghế cho Tịnh Ngôn sau đó quay người sang mở nắp vung nồi cháo, hơi nóng bốc lên nghi ngút, ông múc cháo vào bát của Tịnh Ngôn và nói, “Nói thật, anh cũng không thích, khi còn trẻ anh nghĩ anh phải đạt được những thành tích xuất sắc để được mọi người ngưỡng mộ, nhưng sau này anh mới phát hiện ra rằng chỉ cần làm hài lòng những người xung quanh mình là anh cảm thấy mãn nguyện rồi.”

 Tịnh Ngôn nhẹ nhàng đáp lại, “Được anh che chở giúp đỡ, được ăn ngon mặc đẹp, muốn gì được nấy thì làm gì có ai không hài lòng nữa chứ?”.

 Khổng Dịch Nhân quay sang nhìn Tịnh Ngôn và hỏi, “Tịnh Ngôn, em có hài lòng không?”.

 “Em…” Nhớ lại những lúc đau khổ về tinh thần, Tịnh Ngôn im lặng không nói gì. Khổng Dịch Nhân đặt bát cháo nóng trước mặt Tịnh Ngôn và nói, “Em cẩn thận nhé, hãy đợi một chút, vẫn còn một số gia vị nữa”.

 Tịnh Ngôn bê bát cháo nóng, trước mặt cô là dáng người cao lớn của Khổng Dịch Nhân, cũng cảm giác ấm áp đó, nhưng cô vẫn cảm thấy mối nguy hiểm rình rập đâu đó xung quanh. Cô tự nhủ, “Sơn hào hải vị rốt cuộc cũng chỉ là ngày ba bữa cơm, nhà rộng trang hoàng lộng lẫy cũng chỉ có thể ngủ trên một chiếc giường mà thôi, vật chất dù có nhiều đến mấy cũng không thể làm cho con người thực sự cảm thấy hài lòng”.

 Tịnh Ngôn không trả lời câu hỏi của Khổng Dịch Nhân, ông vỗ nhẹ vào vai Tịnh Ngôn sau đó ông kéo ghế ngồi đối diện với Tịnh Ngôn.

 Hơn mười tiếng đồng hồ, Tịnh Ngôn chưa ăn gì vào bụng nên khi ngồi trước bát cháo Tịnh Ngôn quên hết mọi suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, chỉ tập trung vào ăn cháo, thỉnh thoảng cô ngẩng đầu lên nhìn Khổng Dịch Nhân khen ngon.

 “Tịnh Ngôn.” Giọng của Khổng Dịch Nhân ấm áp và dịu dàng.

 Tịnh Ngôn ăn liên tiếp mấy bát cháo, người giúp việc nhà ông Viên nấu cháo rất ngon. Phía dưới là thịt gà, phía trên bát cháo có một chút dầu hoàng làm cho hương vị của bát cháo ngon hơn, cô cho thêm một chút thịt băm, tinh dầu hoa hồng và một chút tương làm cho bát cháo đậm đà hơn, do đã nhịn đói cả ngày nên cô cảm thấy rất ngon miệng.

 “Anh hơi vội vàng, em đừng để ý nhé…” Khổng Dịch Nhân đừng lại một lúc rồi nói tiếp, “Em đồng ý lấy anh chứ?”.

 Tịnh Ngôn đang ăn bỗng dừng lại, đôi đũa chạm vào thành bát cháo phát ra tiếng kêu rất mạnh.

 Phòng bếp bỗng trở nên yên lặng, sau khi im lặng suy nghĩ một lúc, Tịnh Ngôn đặt đôi đũa xuống bàn, ngẩng đầu lên nhìn Khổng Dịch Nhân và nói, “Dịch Nhân, anh nói như vậy làm em cảm thấy rất hạnh phúc”.

 Khổng Dịch Nhân âu yếm nhìn Tịnh Ngôn, không gian trong phòng bếp trở nên ấm cúng hơn. Tịnh Ngôn nắm chặt tay Khổng Dịch Nhân và nói, “Nhưng hôm qua em đã suy nghĩ rất kỹ và đưa ra quyết định là em sẽ sống yên ổn với con của em, nếu có anh bên cạnh em cũng rất vui, nhưng giờ đây cuộc hôn nhân giữa chúng ta chỉ gây nên sóng gió cho em mà thôi, do đó em không thể nhận lời cầu hôn của anh, ít nhất là lúc này em không thể, em xin lỗi”.

*******

Không khí trong phòng bếp bỗng trở nên ngột ngạt.

Tay của Khổng Dịch Nhân vẫn nắm chặt tay Tịnh Ngôn nhưng không cử động, ông nhìn Tịnh Ngôn rất lâu sau đó, quay đi không nhìn thẳng vào mắt Tịnh Ngôn nữa.

“Dịch Nhân?” Mặc dù Tịnh Ngôn đã chuẩn bị sẵn về mặt tâm lý, nhưng khi thấy Khổng Dịch Nhân phản ứng như vậy cô lại thấy khó xử.

“Tịnh Ngôn.”. Khổng Dịch Nhân hạ giọng, “Em có biết đây là lần đầu tiên anh cầu hôn với một cô gái không?”

“Lần đầu tiên ư?” Tịnh Ngôn không tin nên hỏi lại.

“Năm đó trước khi kết hôn anh và bà ấy cũng có gặp nhau nhưng chỉ là cùng ngồi trên bàn đàm phán có rất nhiều người, ngồi cách xa nhau, anh chỉ thấy tiểu thư nhà họ Vệ trầm tính ít nói, anh rất hợp với những người trầm tính và phóng khoáng.” Khổng Dịch Nhân giải thích chậm rãi.

Tịnh Ngôn gật đầu nói, “Em hiểu rồi, cuộc hôn nhân đó là do hai gia đình sắp đặt, anh không cần phải nói lời cầu hôn”.

“Sau này anh mới biết, sự trầm lặng của bà ấy là có nguyên nhân.” Khổng Dịch Nhân nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay của Tịnh Ngôn và nói, “ Tịnh Ngôn, có phải là do ít ngủ nên em hơi mệt phải không?”.

Tịnh Ngôn cảm thấy sống mũi cay xè, chưa kịp suy nghĩ kỹ lưỡng, cô liền đứng dây ôm chặt lấy Dịch Nhân, áp sát má vào ngực ông và nhẹ nhàng nói, “Dịch Nhân, anh đang trách em phải không? Đừng giận em như thế có được không?”.

“Không, anh không giận” Khổng Dịch Nhân vuốt nhẹ vào mái tóc của Tịnh Ngôn và nói, “Anh bảo đảm sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyên”.

Tịnh Ngôn gật đầu và nói, “Anh ngủ đi một lát, có chuyện gì ngủ dậy chúng ta sẽ nói tiếp”.

Chiếc đệm vẫn còn hơi ấm, mặc dù vừa đặt người nằm xuống, Khổng Dịch Nhân đã ôm Tịnh Ngôn và lòng nhưng không ai nói câu nào, cô áp sát đầu vào ngực Khổng Dịch Nhân và cắn móng tay như một đứa trẻ.

Tịnh Ngôn muốn giải thích với Khổng Dịch Nhân, xin lỗi, em từ chối lời cầu hôn của anh nhưng điều đó không có nghĩa là em không muốn ở bên anh. Không cần anh phải nói nhưng em cũng biết cuộc hôn nhân giữa chúng ta sẽ động chạm đến lợi ích của bao nhiêu người và sẽ mang lại cho em vào nhiều phiền toái, thực ra em luôn muốn được sống cùng anh, đó chỉ là những phiền phức, thực sự không quan trọng.

Em biết, chỉ cần có anh, mọi việc đều có thể giải quyết được, không phải lo lắng gì hết, nhưng em không muốn làm một người phụ nữ chỉ biết cả ngày ở trong vòng tay anh hai mươi tư tiếng đồng hồ, em không muốn một cuộc sống như thế.

Không cần có một căn nhà sang trọng như vậy, không cần có nhiều người giúp việc như vậy, không cần sơn hào hải vị, em chỉ cần ngày nào cũng được nhìn thấy người mình yêu, có một gia đình hạnh phúc, một cuộc sống bình thường là đủ rồi. Trong những năm qua, chỉ cần một mình em kiếm sống em đã rất hài lòng với cuộc sống vật chất của mình rồi, em không thấy hứng thú với cuộc sống giàu sang xa xỉ.

Trong đầu Tịnh Ngôn có rất nhiều suy nghĩ khác nhau, bát cháo nóng vẫn làm cho cô cảm thấy ấm lòng, nằm trong vòng tay của Khổng Dịch Nhân, Tịnh Ngôn cảm thấy an toàn và thoải mái hơn, Khổng Dịch Nhân vẫn thủ thỉ bên tai Tịnh Ngôn, cô ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Trong giấc mơ, Tịnh Ngôn gặp rất nhiều người trong đó có cả những người quen và người lạ. Tịnh Ngôn biết rất rõ đó chỉ là giấc mơ, bởi vì những người này không thể xuất hiện cùng một lúc.

Bố, mẹ, Chu Thừa Khải, Phương Tòng Vân, Tiểu Long, Uy Liêm, Âu Dương, Khổng Hy Âm … ngoài ra còn có rất nhiều người Tịnh Ngôn đã từng gặp trong cuộc sống, có những người đã đi xa mãi mãi, có những người thỉnh thoảng cô mới gặp mặt, cũng có những người không biết cô có thể gặp lại trong cuộc đời này nữa không …

Mọi người đều mỉm cười đi ngang qua mặt và nhìn cô với ánh mắt thương hại, hai bàn tay nắm chặt vào nhau, Tịnh Ngôn liền hỏi, “Tại sao mọi người nhìn tôi với ánh mắt thương hại như vậy? Tôi luôn sống rất thoái mái, sau này càng thoải mái hơn”.

Một người thân quen ấm áp đứng sát bên cạnh, Tịnh Ngôn lên tiếng, “Dịch Nhân, là anh ư?”. Tịnh Ngôn cảm động ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Khổng Dịch Nhân đang mỉm cười và có điều gì đó muốn nói với cô.

 

Tịnh ngôn mỉm cười đáp lại, “Em đã có con với anh, em cảm thấy rất vui vì sau này em không phải sống một mình nữa, em cũng biết rằng nếu chúng ta ở bên nhau sẽ rất nhiều phiền toái, dù vậy em vẫn mong muốn có anh ở bên cạnh, như vậy cuộc sống của em sẽ hạnh phúc hơn”.

 

Khổng Dịch Nhân không nói gì, dang tay ra ôm lấy cô, Tịnh Ngôn vui mừng tiến lại gần phía Khổng Dịch Nhân, mặc dù bước đi rất nhanh nhưng cô không sao tiến lại gần được. Tịnh Ngôn nhìn kỹ thì phía sau Dịch Nhân còn có rất nhiều người khác, rất nhiều khuôn mặt lẫn trong màn đêm, không nhìn rõ là ai, cô cảm thấy sợ hãi.

 

Tịnh Ngôn tỉnh dậy, không có ai ở bên cạnh, cô ngồi bật dậy, cảm thấy mặt hơi lạnh, đưa tay sờ lên mặt thì thấy khuôn mặt đã ướt đẫm mồ hôi.

 

“Tịnh Ngôn?” Cửa phòng tắm mở, Khổng Dịch Nhân bước ra, tóc vẫn ướt, tay cầm chiếc khăn tắm và hỏi, “Em dậy rồi ư?”

 

Tịnh Ngôn cảm thấy tim mình vẫn đập mạnh, cô ngồi dậy mở to mắt nhìn Khổng Dịch Nhân.

 

“Em sao thế?” Dịch Nhân đến bên Tịnh Ngôn, ngồi xuống giường và hỏi, “Em mơ ác mộng đúng không?”

 

“Dịch Nhân.” Mùi cơ thể quen thuộc khiến Tịnh Ngôn quay trở lại với thực tại, cô ôm chặt lấy Dịch Nhân, cảm giác sợ hãi khiến cô trở nên hoảng loạn.

 

“Được rồi, anh hiểu.” Dịch Nhân an ủi Tịnh Ngôn, ông mỉm cười và nói, “Đừng sợ, mặc dù anh bị em từ chối, nhưng anh nhớ có những người thất bại nhiều lần nhưng họ vẫn không nản chí, anh sẽ học tập tính kiên nhẫn của họ”.

 

Tịnh Ngôn lặng lẽ nhìn Dịch Nhân, miệng cô mấp máy điều gì đó nhưng cô không nói nên lời, Tịnh Ngôn cúi xuống ánh mắt hơi buồn.

 

Đây là lần đầu tiên Dịch Nhân cảm thấy hơi sốc. Thực ra cả đêm Dịch Nhân không ngủ được, ông nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Tịnh Ngôn trong vòng tay mình và suy nghĩ lại những gì cô đã nói.

 

Mãi đến lúc này Dịch Nhân mới hiểu ra mình đã yêu một cô gái quá thông minh mẫn tiệp. Tịnh Ngôn nhìn Dịch Nhân, ánh mắt vẫn chưa hết sợ hãi bởi cơn ác mộng, Dịch Nhân rất hiểu và thông cảm với cảm giác đó của cô.

 

Dịch Nhân ngồi xuống bên cạnh Tịnh Ngôn và nói, “Tịnh Ngôn, anh sợ mất em, nên anh mới đưa ra quyết định ích kỷ như vậy, hãy tha lỗi cho anh”.

 

Tịnh Ngôn ngẩng lên nhìn Dịch Nhân với ánh mắt khó hiểu, chính cô mới là người sợ Dịch Nhân. Mặc dù cô dám vượt qua mọi ràng buộc của phong tục truyền thống như cô vẫn sợ mất Dịch Nhân, sợ đánh mất tình yêu của ông.

 

Dịch Nhân nhẹ nhàng nói, “Nếu như anh không vội vàng thì sau khi giải quyết xong mọi việc anh mới để em mang thai, như vậy là tốt nhất”.

 

“Dịch Nhân, em rất vui khi có con với anh.” Tịnh Ngôn khẳng định lại.

 

“Cám ơn em, anh rất yêu em.” Dịch Nhân cúi xuống hôn nhẹ lên má Tịnh Ngôn, sau khi buông Tịnh Ngôn ra Dịch Nhân nhìn cô mỉm cười và nói, “Mặc dù em từ chối lời cầu hôn của anh nhưng anh vẫn không từ bỏ ý định đó, em có sợ không?”.

 

Tịnh Ngôn không trả lời, hai hàng nước mắt lăn dài trên má, Tịnh Ngôn ôm hôn nhẹ lên má Dịch Nhân.

 

Bên ngoài có bóng người đi vào nhà, nhìn thấy Ken và Rockey, Dịch Nhân giơ tay chào và hỏi, “Sao rồi?”.

 

“Chúng tôi đã giải quyết xong rồi, công ty ở Mỹ vừa báo tin về bên đó có chút rắc rối.”

 

“Chẳng phải ông đã nói để mọi người ở lại New York không được đi sao?”

 

“Không phải New York, thông tin báo về từ gia đình nhà họ Chu cho biết, chiếc máy bay chở Hy Âm từ Chicago sắp đến Thượng Hải.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: