truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bờ Vai Nghiêng Nắng – Chương 07 

Đăng ngày 12/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Gần giờ tan, mưa ngơi bớt. Từ trường Thục thi tới đây cũng cách một khoảng xa
loading...

tiểu thuyết tình yêu | Bờ Vai Nghiêng Nắng – Chương 07 – WAP truyện online hay

Chiều hôm nay chấm dứt mấy ngày thi của Thục. Tôi tới chỗ hẹn đón Thục trước nửa tiếng, vừa lúc cơn mưa đổ ụp xuống, ào ạt như chưa bao giờ có một cơn mưa nào lớn như vậy. Tôi vào ngồi trong quán nước hút thuốc nhìn mưa và chờ Thục. Bên ngoài mưa mù mịt không còn thấy rõ những đỉnh cây và những căn nhà phía trước mặt quán. Mấy hôm Thục buồn, bài làm không yên tậm Chiều nay Thục thi sinh ngữ, tôi mong Thục ra về với một nụ cười nở trên môi. Chiếc xe đạp dựng ngoài gốc cây trước cửa quán lấp lánh những giọt nước bám. Con đường chạy ngang hiu hắt không bóng người đi, không một bóng xe nào vượt qua với tiếng rè rè của nước bắn tung ra hai bên đường. Tôi đốt thuốc liên miên, ly cà phê đã cản và được đổi bằng một ly nước trà nhạt thếch.

Gần giờ tan, mưa ngơi bớt. Từ trường Thục thi tới đây cũng cách một khoảng xa. Chiều nay tôi không giữ lời hứa với Thục được. Tôi phải tới tận cổng trường đón nàng. Con đường mưa trơn, những bước chân Thục về, tôi không yên tâm. Chờ một lúc mưa tạnh hẳn chỉ còn là những hạt nước nhỏ, tôi trả tiền và đạp xe chạy nhanh tới đón Thục cũng vừa kịp lúc Thục đi ra. Tôi gọi làm Thục giật mình. Thục hoảng sợ thật sự. Nàng đi sát vào lề đường như trốn mọi người, tôi chạy xe theo phía sau. Thục cự:

- Bảo Đông chờ đằng chỗ cũ sao Đông không chịu?

- Trời mưa to quá, thấy không?

- Mưa thì mưa, ăn nhằm gì.

- Sợ Thục bị ướt lạnh.

- Có áo mưa mà.

- Thục lên xe đi, định đi bộ luôn về nhà sao.

- Chút nữa.

- Xa rồi, tụi bạn Thục không đứa nào thấy hết.

- Rủi ông già bất tử đi đón Thục chiều nay đứng lẩn quẩn đâu đây thì chết mất xác.

- Không có đâu. Trời mưa lớn như thế này mấy ông già làm biếng đi ra đường lắm.

Thục dừng lại, ngó trước ngó sau. Mặt sợ hãi khuất trong chiếc nón đi mưa.

- Lên xe đi, làm gì mà đứng ngó hoài vậy?

- Đông bị ướt hả?

- Ăn nhằm gì, lạnh chút xíu thôi.

- Có thể bị cảm mưa.

- Tối về mượn dì Hạnh đánh dầu, uống thuốc, không sao đâu.

Thục lên xe. Tôi đạp vội. Vượt qua những đôi mắt tò mò có thể làm Thục thêm hoảng sợ. Tôi tức cái tánh hay sợ của Thục. Thật ra tôi nghĩ, chẳng ai để ý làm gì. Mọi người đều lo bàn tán đề thi, bài làm. Những gương mặt tươi vui hay những gương mặt buồn rầu chảy dài cũng chẳng dính dáng gì tới tôi và Thục. Vậy mà Thục cứ sợ. Thục thúc vào lưng tôi:

- Chạy đường khác đi Đông.

- Đường nào?

- Đường nào vắng vắng.

- Không về nhà à?

- Bữa nay có thể về trễ một chút.

Tôi mừng quá, quanh xe vội, suýt nữa đụng phải người chạy xe trờ tới phía sau. Thằng này chắc làm bài không được nên mặt buồn rười rượi, khó khăn như chim cú. Nó định gây lộn với tôi, nhưng Thục nhéo tôi một cái đau điếng bảo chạy nhanh tới. Tôi đành phải nghe theo. Con đường này vắng ngắt, mưa lại còn vắng hơn. Hình như chỉ có mình tôi và Thục. Nàng có vẻ yên lòng, và tôi có thể đạp xe chậm lại, rất chậm. Tôi hỏi:

- Làm bài được chứ?

- Tàm tạm.

- Nghĩa là khá hơn mấy hôm trước.

- Hy vọng như thế.

- Chắc chắn Thục đâu.

Tôi nói câu đó nhưng không tin tưởng lắm. Tuy nhiên không còn câu nói nào khác cho Thục yên lòng hơn nữa. Đối với người quá lo xa như Thục, cách tốt nhất là tạo ra những hy vọng. Thục cũng nói:

- Hy vọng môn này vớt điểm cho môn kia.

- Không buồn nữa chứ?

Thục trả lời tôi bằng mây tiếng cười nhỏ. Tôi nghe hơi ấm của bàn tay Thục sờ lên lưng tôi, chỗ áo ướt. Thục có vẻ lo lắng:

- Đông lạnh không?

- Sơ sơ.

- Không mang theo áo mưa à?

- Quên.

- Chứ thường nhớ cái gì?

- Thục.

Tôi lại bị ăn một cái nhéo đau điếng. Tôi rướn người, chiếc xe loạng choạng làm Thục sợ hãi. Tôi cười:

- Coi chừng ngã nhào cả hai đứa.

- Đông xạo quá trời.

- Nhớ mà cũng xạo nữa sao?

- Ừ, Đông mà nhớ ai.

- Không tin thật hay không tin giả vờ?

- Không tin thật.

Tôi muốn quay lại cốc lên cái đầu bướng bỉnh của Thục. Lúc nào cũng nói cái giọng làm tôi tức muốn điên lên. Tôi im lặng đạp xe không thèm nói gì nữa. Thục thấy tôi im lặng lâu quá, đoán tôi giận nên thúc vào hông hỏi:

- Giận hả?

- Giận làm gì cho mệt.

- Sao im lặng như pho tượng thế.

- Không tin thì nói làm gì nữa, bây giờ đưa Thục về nhé?

Thục muốn khóc.

- Cũng được.

- Cũng được nghĩa là sao?

Không nghe Thục trả lời. Như thế đấy, hễ mỗi lần tôi giận Thục thì bị Thục giận lại. Tôi sắp sửa thua đến nơi, đành pha trò:

- Chăc tụi mình không hợp.

Thục im thin thít. Tôi cười:

- Hôm nào đi xem thầy bói, dưới chợ có ông thầy bói mù, bói hay lắm, xem tại sao hai đứa mình khắc khẩu.

Thục vẫn mím môi. Tôi chọc Thục tiếp:

- Bữa trước đi coi, ông bảo Thục có bồ rồi.

Thục bật lên một tiếng ngạc nhiên:

- Hả?

Tôi la lớn:

- Ông thầy bói mù ấy bảo Thục có bồ rồi.

- Nói ẩu.

- Thục giấu hoài. Thôi bữa nay đưa Thục về một lần cuối, mai mốt bồ Thục sẽ đưa Thục về. Không chịu nói trước để người ta “de” mai mốt đụng độ kỳ lắm.

Tới phiên Thục la lớn:

- Đông phịa chuyện vừa chứ.

- Ông thầy bói mù bảo như thế chứ ai biết gì mà phịa.

- Ừa, có bồ, rồi sao?

- Thì trả Thục về với bồ của Thục.

Tôi dừng xe lại giữa đường, bắt chước một tài tử trong phim, giọng sắc như dao:

- Thục xuống xe đi.

Thục nhảy xuống xe đi ngay vào lề.

Một trận gió lớn thổi qua làm rung chuyển những ngọn cây, nước mưa rơi xuống lạnh buốt. Thục không nói gì, cúi mặt lầm lũi đi. Tôi chờ cho Thục đi một khoảng xa mới đạp xe nhanh theo, thắng lại chận trước mặt Thục.

- Thục, lên xe.

Thục trừng mắt nhìn xe. Đôi mắt giận dữ nhưng nước mắc cũng ràn rụa long lanh. Thục nói :

- Đông ác lắm, Đông về một mình đi.

- Đùa mà.

- Không có đùa gì hết.

- Lên xe đi Thục.

- Đông chạy một mình ra chợ chở ông thầy bói mù đó đi chơi. Thục không đi nữa đâu.

Thục chạy băng qua con đường trước mặt, nàng ngoắc lia lịa ông xích lô đang đậu xe dưới một gốc cây. Ông xích lô đạp xe tới, Thục trèo vội lên. Tấm bạt che bít bùng giữ kín mặt Thục ở trong. Tôi gọi Thục mấy tiếng nhưng Thục im lặng. Ông xích lô ngạc nhiên ngó tôi, rồi đạp xe đi theo tiếng gắt của Thục. Tôi chạy cặp theo xe, hỏi lớn:

- Thục về thật à?

Một lúc sau mới trả lời:

- Đông ra chợ chơi với ông thầy bói mù, tin ổng chứ tin Thục làm gì.

- Đùa mà, đâu có ngờ Thục giận dữ như vậy.

- Không có đùa như thế.

Hình như Thục khóc. Mưa đột nhiên trở lớn. Những giọt mưa đổ nhanh, tới tấp bắn vào mặt xe. Ông xích lô đạp nhanh, tôi đạp nhanh theo. Ông đạp nhanh hơn nữa, tôi cũng ráng sức đạp cho kịp. Thục hé tấm bạt ra nhìn tôi lại đóng kín. Một lúc Thục lại hé ra, lần này Thục nói, giọng lo lắng:

- Đông chạy theo làm gì, ướt hết. Tối về bị cảm.

- Chết cũng được, cảm mà ăn nhằm gì.

- Đông liều quá.

- Còn hơn thế này nữa.

- Rồi Đông chạy hoài như vậy sao?

- Tới nhà Thục thì thôi.

Thục lại che tấm bạt. Ông xích lô già nhưng khoẻ hơn tôi nhiều. Ông đạp xe bon bon như không biết mệt. Tôi phải gắng sức đạp theo sợ bị ông bỏ rơi. Tôi vừa mệt vừa lạnh, và tôi muốn khóc. Chắc ông ta nghĩ tôi hóa điên. Xe quẹo sang đường khác. Tôi gắng sức đạp nhanh lên để bắt kịp Thục. Đường trơn như mỡ, mưa lớn đổ tối tăm mặt mũi. Tôi nghe đau xót hai mắt, nước mắt ràn rụa. Thục bỗng mở tung tấm bạt che phía trước bảo ông xích lô dừng lại. Rồi Thục nhảy xuống đường chạy vào lề đứng. Tôi cũng dừng xe lại móc tiền trả cho ông xích lô. Tiền ướt hết tôi cũng không biết là bao nhiều. Cứ móc tiền trả cho ông già và dắt xe chạy vào chỗ Thục. Ông xích lô ngơ ngác một hồi rồi đạp xe đi. Tôi lạnh quá, như bị ướp trong nước đá. Tôi bắt đầu run. Thục lo ngại nhìn tôi, nước mắt Thục bỗng chảy xuống má. Tôi sung sướng với cái lạnh của mình, của gió mưa bên ngoài trời. Thục nức nở nói:

- Tại sao Đông liều như vậy?

- Vì sợ Thục giận.

- Mai mốt Thục sẽ hết giận.

- Mai mốt là một thế kỷ dài. Đông sẽ nhớ Thục đến chết mất, nhớ lịm hồn, nhớ đứng, nhớ ngồi không yên.

- Thục cũng thế, nhưng phải giận Đông một lần thật lâu Đông mới hết bịa chuyện.

- Bây giờ còn giận không?

Thục im lặng cúi đầu. Tôi không nhìn rõ giữa những giọt nước mắt Thục và những giọt mưa. Gương mặt Thục toàn nước, nước ràn rụa, mờ tối, tôi rút khăn tay ra định lau cho Thục nhưng khăn tay tôi cũng đã ướt. Tôi run lập cập. Hai đứa đứng nép sát vào cái mái che của một ngôi ngà lạ. Thục cũng lạnh, bàn tay của Thục tái xanh. Tôi nắm lấy. Thục rụt về nói:

- Ngoài đường, Đông.

- Không có ai cả. Chỉ có mưa.

- Mưa cũng ngó thấy nữa, chứ bộ.

Thục cười, tôi thương Thục quá. Tóc tôi ướt đẫm nước, bây giờ tôi mới hay điều đó, những cọng tóc rối bời, bê bết trên mặt tôi nghe vị mặn của những giọt nước thấm qua môi. Tóc Thục cũng ướt. Tôi bỗng có cảm tưởng hai đứa như hai con chim bị mưa.

- Bao giờ mưa tạnh hả Đông?

- Làm sao biết được.

- Chắc Thục rớt quá.

- Lúc nãy hy vọng đậu, bây giờ bảo rớt. Chắc tại mưa.

Hai đứa ngó nhau cười. Mấy đứa con trai dầm mưa đạp xe ngang qua chỗ chúng tôi, chúng nhìn vào. Hình như Thục nhận ra trong bọn có một đứa quen. Thục bàng hoàng nép sâu vào trong, sợ hãi nói:

- Có một đứa quen, sợ nó thấy Thục rồi.

- Kệ nó.

- Thằng ở trước nhà, nó thấy thì chết.

- Nó thấy chỉ khổ đau thêm cho nó chứ ích gì.

Thục ngạc nhiên:

- Sao lại khổ đảu

- Biết đâu nó cũng “mết” Thục.

- Lại nói bậy nữa, Đông không bịa chuyện không được sao?

Tôi cười, dì Hạnh bây giờ chắc cũng đã về nhà. Tôi không biết chiều nay dì làm bài được không. Mấy hôm đi thi, không nghe dì nói gì. Từ hôm đi Sài Gòn về tôi nhận thấy dì đổi khác. Đôi mắt như buồn hơn, xa vắng hơn. Và dì thường im lặng. Tôi mong những ngày thi trôi qua sẽ đem lại cho dì Hạnh những ngày thảnh thơi. Mùa hè còn đó, trên những hàng phượng chưa già. Màu đỏ của phượng còn tươi thắm dì sẽ nghe ve kêu ròn rã trong cây lá, trong trời cao nhẹ mây. Đồng thời mưa cũng xoa dịu hết nỗi bức rứt, nỗi buồn chán một thời con gái của dì. Thật ra, tôi cũng không hiểu sao dì Hạnh buồn, và thật sự dì có buồn như tôi tưởng không. Sống trong ngôi nhà yên lặng đó dễ cảm thấy cô đơn, cảm tưởng như không còn ai bên ngoài. Tôi sẽ khuyên dì Hạnh chơi nhiều, đi về quê tôi chẳng hạn.

- Đông lạnh lắm phải không?

Tiếng hỏi bất ngờ của Thục làm tôi giật mình. Tôi lạnh thật. Gió từ hướng sông thổi lên, những cơn gió mang theo hơi nước lùa vào da thịt ướt. Tôi nói với Thục:

- Lạnh thật.

- Đông về nhà thay quần áo khô, không thôi bị cảm.

- Cảm mấy ngày?

- Lâu lắm, nhẹ cũng ba hôm mới khỏi.

- Thục có tới thăm không?

- Rảnh mới tới được.

- Thi xong rảnh chứ còn làm gì nữa.

- Sợ đi về quê bất nghờ.

- Đừng thèm về. Ở đây vui hơn.

Thục ngước mắt nhìn tôi:

- Lúc nãy Đông nghĩ gì mà thừ người vậy?

- Nghĩ tới dì Hạnh.

- Mong Hạnh làm bài được.

- Hai người sẽ đậu hết. Lúc đó tha hồ ăn khạo Phải ăn khạo lớn đấy nhé.

- Nếu rớt?

- Rớt cũng ăn khạo cho đỡ buồn.

Thục cười khúc khích. Tôi kiếm đủ chuyện để chọc cho Thục cười, và quên lạnh. Nếu bây giờ có một điếu thuốc hút chắc thú vị lắm. Gói thuốc của tôi đã bị ướt hết từ lúc nãy. Tôi cũng không nhớ là ném nó từ lúc nào. Thục đứng co ro trong lớp áo mưa rộng thùng thình. Tôi khoanh hai tay trước ngực, chân khép lại, bám chặt dưới đất để khỏi run. Mưa có vẻ dịu lại, và một lúc sau tạnh dần. Tôi kéo Thục chạy vội ra, trèo lên xe đạp thật mạnh cho hơi nóng bốc trong người đuổi bớt hơi lạnh. Thục cười:

- Rồi Đông sẽ thành một cua – rơ xe đạp.

- Lúc nãy chạy đua với ông xích lô vui ghê.

- Ai thắng?

- Đông thắng. Dĩ nhiên. Nếu không Thục đã về nhà.

Thục cười nhỏ:

- Đông liều ghê. Nếu Thục giận về thật thì sao?

- Đông sẽ tới trước nhà Thục đứng cho hết cơn mưa rồi sáng mai vào nhà thương nằm ca bài “Tình đời thay trắng đổi đen” chứ còn sao nữa.

- Ai mà thay trắng đổi đen, tại Đông bịa chuyện nói bậy thì có.

Chúng tôi vui vẻ nói chuyện với nhau trên khắp mấy con đường dẫn về nhà Thục. Trời mù mù, lạnh căm. Nhưng áo tôi khô dần, cái lạnh cũng ngơi đi. Mưa xong một trận lá cây rụng dài trên đường, bông phượng rụng đỏ mặt cỏ. Trước một ngã ba dẫn về nhà Thục có một cây phượng già, trong cơn mưa lớn đã trốc gốc nằm bẹp một bên đường. Thục thấy vậy kêu lên:

- Chết rồi, cây phượng quen thuộc đã ngã.

- Chắc nó lạnh.

- Hết mùa mưa đi về khoảng đường này sẽ thấy trống. Ngày xưa có cây phượng ngó rực rỡ cả một góc trời, buồn ghê.

- Chắc lũ ve cũng mang họa vào thân.

- Đông nói gì?

Tôi cười lớn, biết chắc là Thục sẽ không hiểu câu tôi vừa nói. Còn cách nhà Thục một khoảng. Thục nói:

- Xuống ở đây đi Đông.

- Chút nữa còn xa quá mà.

- Được rồi. Đông chạy nhanh về nhà thay quần áo khô. Chạy đường khác, đừng chạy ngang qua nhà nhỏ Hương thấy. Lần trước nó thấy rồi đó.

Thục nhảy đại xuống đất, đi vội vàng như lẩn trốn ai. Tôi lại đứng nhìn theo Thục cho đến khi Thục khuất hẳn sau cánh cổng đầy hoa giấy đỏ mới quay xe lại đạp xe nhanh về nhà. Lúc gọi cổng tôi mới thấy lạnh. Cái lạnh như kéo ập tới làm tê dại hết những sợi máu trong người. Tôi run lập cập, dì Hạnh khoác áo mưa ra, mở cổng cho xe. Dì ngạc nhiên khi thấy tôi ướt sũng như chuột. Dì nói:

- Đông dầm mưa à?

Tôi dắt xe vào, không kịp trả lời dì. Tôi muốn nằm lăn ngay ra trước thềm. Dì Hạnh chạy xốc tới. Giọng dì hốt hoảng:

- Đông làm sao thế?

- Bị nguyên một đám mưa, bây giờ thấy rét cóng tay chân.

- Mau thay quần áo khô, dì đốt lửa lên rồi ngồi xuống hơ, nghe!

- Tôi chạy vội lên phòng thay quần áo. Khi trở xuống dì Hạnh đã đốt xong lửa trong cái lò than. Những cục than cháy đỏ nổ lốp bốp. Dì để nó dưới chân ghế và nói:

- Đông hơ đi, không bị cảm thì nguy. Uống viên thuốc này.

Dì Hạnh trao cho tôi viên thuốc cảm và ly nước. Tôi bỏ viên thuốc vào miệng, ực nước. Xong ngồi cúi người hơ hai bàn tay trong ngọn lữa. Bên ngoài gió rì rào, mưa trở lại và kéo dài chắc tới đêm. Hơ một lúc, hơi ấm chuyền vào người, tôi đã bớt lạnh. Dì Hạnh đã sửa soạn xong bữa cơm sau khi thi về. Dì đưa mắt nhìn tôi:

- Đã đỡ lạnh chưa Đông?

Tôi gật đầu.

- Đón Thục hả?

Tôi ngượng ngùng giải thích:

- Chờ lâu quá, khi về lại bị mưa, ướt hết. Thục cũng ướt. Lại giận nhau ngoài đường. Dì làm bài được không?

- Tạm.

- Hy vọng đậu ưu chứ?

Dì Hạnh cười, lắc đầu:

- Trêu dì đấy hả, đậu không biết đã nổi chưa mà đòi đậu ưu.

- Thục chiều nay làm bài cũng tạm được. Mấy hôm về cái mặt như méo xệch đi.

Dì Hạnh nhìn ra ngoài trời, thở nhẹ:

- Hôm nay thì thảnh thơi rồi. Hết lo, hết thức khuya. Dì thấy khoẻ hẳn ra.

- Trong khi đó Đông bắt đầu mệt.

- Dạo này Đông đi chơi nhiều.

- Từ hôm nay bắt đầu học. Không đi chơi nữa, rớt cũng buồn lắm, dì Hạnh nhỉ?

Dì cười. Tôi khều những cục than, tiếng than nổ lốp bốp lại nổi lên.

Dì Hạnh đi mở nhạc. Tôi nghĩ tới Thục, giờ này chắc Thục đã ăn cơm xong, đang ngồi nhìn mưa bên cửa sổ. Tôi áp hai bàn tay vào má, tóc đã bắt đầu khô. Dì Hạnh hỏi:

- Đói chưa Đông?

- Đói lắm rồi, chạy đua với Thục ngoài đường mệt ngất. Vừa mệt, vừa đói.

- Sao lại chạy đua, Thục đi bộ mà?

- Thục đi xe xích lô.

loading...

Tôi kể lại cho dì Hạnh nghe chuyện tôi và Thục giận nhau ngoài đường. Dì lắc đầu cười:

- Mai mốt Thục tới dì trêu Thục cho biết tay.

- Trời đất, nói dì nghe thôi, dì nói lại Thục cự Đông chết.

- Sợ lắm hả?

- Hơi sợ sợ. – Tôi cười.

Dì Hạnh thích thú cười lớn. Bữa cơm bắt đầu chỉ có hai người. Từ ngày bà giúp việc nghỉ về quê, không khí của mỗi bữa cơm quanh quẩn cũng chỉ như thế. Hôm nay dì Hạnh đi thi về, ghé chợ mua thêm thức ăn nên bữa cơm có vẻ nhiều màu sắc. Ngày thường ăn qua loa, nhất là những ngày dì Hạnh lo học thi. Dì Hạnh ngồi ăn chậm chạp. Tôi đói nên ăn thấy ngon. Tôi định hỏi những ngày dì Hạnh lên Sài Gòn có gì lạ. Nhưng thấy dì không nhắc tới tôi ngại ngùng nên không hỏi. Hình như có một chuyện gì đó khá quan trọng mà dì giấu tôi, chưa chịu nói. Dì Hạnh bỗng ngước lên nhìn tôi nói:

- Vài hôm nữa bà giúp việc sẽ trở lên làm lại. Đông chắc được những bữa ăn ngon.

- Bao giờ vậy dì?

- Khoảng cuối tuần này.

- Như thế dì cũng rãnh. Thi xong dì định đi đâu chơi, lên Sài Gòn lại?

- Dì không lên Sài Gòn, cũng không định đi đâu, nhưng nếu Thục về quê ngoại Thục, thì dì đi theo.

- Đi Sài Gòn về dì có gì buồn?

- Có gì đâu Đông, bình thường.

- Xem dì có vẻ lo âu.

- Chắc tại dì thức khuya học bài cho kỳ thi nên mặt mày nhăn nhó. Dì vừa soi gương, phải nghĩ tới gương mặt mình một chút chứ.

Tôi cười, không nói gì. Bữa cơm có hai người thấy lạnh băng như cái rét còn ê ẩm trong người tôi. Dì Hạnh nhắc tôi phải ăn nhiều, uống sữa, dù sao những ngày tới cũng là những ngày lo âu của tôi, mà tôi đã gầy còm, có thể sẽ gầy thêm. Tôi cười, lấy một cây tăm xỉa răng đi ra ngoài thềm. Bầu trời thấp hẳn xuống để sửa soạn tối. Theo với ánh đèn từ trong hắt ra tôi thấy những ngọn cây xanh đen, đứng thầm lặng u buồn. Chuyến xe lửa cuối cùng trong ngày về với cơn mưa rả rích. Tiếng còi hú nghe u uồn như một cuộc tiễn đưa nào trên sân ga. Chuyến xe lửa qua khỏi, tôi tiếp tục nghe lại những giọt mưa gõ nhịp nhàng trên mái ngói, những giọt nước rơi xuống bên thềm. Loài cỏ mới mọc đêm qua đã trổ bông, những cái bông trắng lấm tấm không hương thơm. Tiếng những con chim bị lạnh trong hàng cây trước nhà kêu chiêm chiếp. Dì Hạnh đang dọn dẹp bàn ăn và lục đục dưới bếp. Cái lò than cháy âm ỉ lúc nãy dì đã cất. Tôi ngồi xuống ghế nghe nhạc. Cánh cửa mở với bóng những giọt mưa kéo xuống trong ánh sáng đèn. Một lúc dì Hạnh trở lên mang cho tôi ly cà phê sữa. Dì cũng có một ly để trước mặt. Dì Hạnh mặc áo choàng tránh lạnh, cái áo choàng có những hoa lớn màu trắng. Trông dì Hạnh xinh xắn như công chúa trong phim cổ tích.

- Dì lạnh à?

Dì gật đầu cười, tay dì cầm chiếc muỗng nhỏ quậy trong ly. Tiếng chạm của chiếc muỗng vào thành ly nghe quen thuộc như những đêm khuya tôi và dì ngồi uống cà phê ngoài vườn.

- Dì xinh quá giống như một công chúa – tôi bảo.

- Đông kỳ.

Dì Hạnh ngượng ngùng cúi mặt. Tôi không rõ tình cảm của dì ra sao. Tôi thấy dì rất ít bạn trai, hầu như trong nhà này, dì chưa tiếp xúc với người bạn trai nào. Dì Hạnh kín đáo như một thiếu phụ sống biệt lập trong một ngôi nhà không ai lui tới. Đôi khi tôi thấy dì nhận thư, lẫn trong xấp thư của tôi có thư của dì, bức thư làm mừng rỡ hay buồn rầu. Đi Sài Gòn về dì đượm một chút lo âu trên gương mặt, trong đôi mắt, tôi hiểu có một diều gì đó làm dì khó nghĩ. Nhưng dì chưa chịu nói. Rồi dì sẽ nói. Bởi từ trước tới giờ dì chưa dấu tôi chuyện gì. Tôi không hỏi, nhưng chờ đợi ở dì. Tôi lơ mơ nghĩ tới điều dự đoán của mình. Có thể lắm, nhưng tôi nghĩ là dì Hạnh hãy còn bé. Dù sao dì cũng phải đỗ xong Tú tài. Đi Sài Gòn về dì mua cho tôi cây đàn. Tôi ao ước mãi mà chưa được. Món quà dì làm tôi cảm động cả ngày. Tôi đã hát cho dì nghe suốt cả buổi chiều những bản mà dì thích. Dì làm tôi bất ngờ quá, món quà dì cho mà tôi không bao giờ đoán ra. Khoảng thời gian sau này hình như giữa tôi và dì có một cái gì ngượng ngùng khó giải thích. Sự thân thiết cảm thấy như là vơi đi. Có lẽ tôi đã yêu Thục, tình cảm tôi đã dành hết cho một người con gái khác, dù người đó là bạn thân nhất của dì. Thật ra trong căn nhà vắng, hai người sống với nhau qua những ngày tháng lặng lẽ trôi đi, sự thay đổi rất dễ nhận biết. Tôi không muốn như thế, nhưng rồi sự việc xảy ra. Tôi yêu Thục, đồng thời cũng rất quý mến dì Hạnh, nhưng có một cảm tưởng xa cách nào đó giữa tôi và dì Hạnh. Cả hai không ai nói gì, nhưng đều cảm thấy một cách rất mơ hồ như thế.

- Đông hát đi.

- Nghe người ta hát hay hơn.

- Dì tắt máy để Đông hát. Dì muốn nghe Đông hát hơn.

Dì vừa tắt máy và đưa tôi cây đàn. Tôi cười:

- Vừa cho ăn no bắt hát. Bài gì đây công chúa?

- Đông kỳ, gọi dì như thế đấy phải không?

- Hôm nay dì xinh xắn như một cô công chúa.

- Dì không thể nào là công chúa được. Thục mới là công chúạ

- Thì hai cô công chúa cùng ở trong một thời.

- Thôi hát đi ông.

- Bài gì?

- Bài gì Đông thích.

Tôi vừa đệm đàn vừa hát. Dì Hạnh im lặng nghe. Đôi mắt xa vời mông lung với những bài hát buồn. Tôi hát không hay lắm. Hát liên tiếp theo lời yêu cầu của dì đến khi tôi mệt ngất, buông đàn. Dì bỗng nói:

- Nếu một mai dì không còn ở đây, buồn không Đông?

- Dì đi đâu?

- Nói đùa thế.

- Dĩ nhiên là buồn.

- Dì không muốn đi đâu hết. Ở đây, đi học tiếp tục, học cho đến bao giờ chán học thì thôi. Cứ tưởng làm một kẻ bỏ trường mà đi dì chỉ chực khóc. Dì nhớ hai cây me ngoài cổng trường. Nhớ mùi xào nấu của mấy ngôi nhà sau dãy lớp dì, nhớ đủ thứ hết.

- Dì còn mấy năm nữa mới hết lớp kia mà?

- Nhưng sợ dì phải bỏ trường bất ngờ.

- Theo chồng về xứ lạ à?

Tôi nhìn dì cười. Câu nói đùa của tôi làm dì cúi mặt. Tôi đọc thấy ở mắt dì một điều bất ngờ, tương tự như ý nghĩ đùa bỡn của tôi. Tôi bật cười lớn:

- À, vậy mà dì dấu.

- Không phải đâu Đông.

Dì có vẻ hốt hoảng. Rồi dì lại nói tiếp, giọng bàng hoàng hơn:

- Nhưng cũng gần như vậy, dì đã được người ta xem mắt. Ba dì kỳ quá, không hiểu rằng dì hãy còn bé lắm sao?

- Dì lớn rồi chứ.

- Đông xạo.

- Con gái thi trung học là đã lớn. Có người tuổi dì đã có chồng, đẻ con.

- Dì ngượng quá, dì đâu có quen ông đó.

Tôi hỏi:

- “Anh ta” quen với ba dì trên đó à?

- Quen thân mới chết chứ. Hai bên đã định dì từ lúc nào dì đâu có biết. Khi lên mới vỡ lẽ ra. Ông ta học y khoa, tới xem mắt dì làm dì ngượng đến khóc được.

- Rồi dì tính thế nào?

- Dì không tính gì hết, ba dì tính. Dì chán quá.

- Nhưng dì phải có phản ứng chứ.

- Dĩ nhiên dì không bằng lòng. Với lý do dì còn đi học, không muốn bỏ học. Bên kia bảo chỉ cần một lời hứa, rồi chờ dì bao giờ cũng được.

- Vậy thì có gì khó khăn đâu? Vui vẻ nữa là đằng khác.

- Đông mà cũng nói như vậy nữa sao?

- Như thế Đông sắp có thêm người bà con từ trên trời rơi xuống. Không đồng ý cũng uổng.

- Đông ác lắm, tưởng nói Đông nghe để có ý kiến gì, ai ngờ Đông nói theo người ta.

- Chứ Đông biết làm sao bây giờ.

- Ít nhất Đông cũng có ý kiến.

- Ý kiến của Đông nhiều lắm.

- Thì nói đi.

- Theo chồng là thượng sách.

Dì Hạnh lườm tôi. Dì giận thiệt tình. Tôi không hiểu vì sao chuyện dì được người ta coi mắt xem lại có vẻ quan trọng như thế. Nếu không bằng lòng dì cứ nói thẳng ra, có sao đâu. Tôi nói:

- Không đùa nữa, ý kiến của Đông như thế nãy. Nếu dì muốn học nữa thì cứ từ chối khéo.

- Nói như Đông dễ quá, ba dì bằng lòng rồi, dì hết ý kiến.

- Đùa, chứ dì không chịu ai bắt ép dì được.

- Dì sẽ đi tu.

Tôi thấy hai giọt nước mắt lăn xuống má dì Hạnh. Tôi điếng người. Không ngờ câu chuyện tưởng đùa thế mà làm cho dì khổ sở thật sự. Tôi hỏi:

- Bộ quan trọng thật sao dì?

- Không quan trọng thì nói làm gì.

- Tôi bật cười. Dì Hạnh thật là trẻ con. Như thế này mà có chồng chắc chỉ làm cho ông chồng tốn kẹo dỗ tối ngày thôi. Tôi hỏi:

- Ông chồng tương lai của dì “bô trai” không?

- Dì “quê” quá, không có nhìn mặt anh ta.

- Trời đất.

- Mai mốt ba dì dám đưa xuống dưới này chơi lắm à. Dì phải đi về quê với Thục gấp mới được.

Tôi không biết nói sao với dì Hạnh. Câu chuyện có vẻ đùa bỡn quá. Nếu dì Hạnh có chồng cũng là một điều bất ngờ thật. Căn nhà rồi cũng chỉ còn có một mình tôi với bà giúp việc. Nếu dì Hạnh đi thật, chắc tôi cũng bỏ đi luôn. Nhưng tôi vẫn nghĩ chuyện vẫn là một trò đùa. Anh chàng nào đó chắc là thích chơi búp bê. Tôi đứng lên đi ra ngoài thềm. Tôi muốn cười lớn khi nghĩ mai mốt dì Hạnh sẽ lấy chồng.

Tôi trở vào, dì Hạnh ngước mắt hỏi:

- Mấy giờ rồi Đông?

Tôi xem đồng hồ, đáp:

- Gần tám giờ.

- Vậy mà tưởng khuya rồi, dì có cảm tưởng thời gian đi nhanh trong những cơn mưa tối.

- Hôm nay sao lại mưa kỳ thế dì nhỉ, mưa ào ạt, rồi tạnh, rồi mưa tiếp, cơn mưa nào cũng to, như có bão ở đâu.

- Có thể lắm, gió mạnh hơn những cơn mưa thường.

- Lúc chiều có một cây phượng ngã trước nhà Thục.

- Cây phượng đó chết rồi sao, nó hãy còn tươi tốt lắm kia mà.

- Tại có gió lốc. Lúc chiều chạy xe ngang qua bờ sông mà gió thổi Đông muốn bay.

Dì Hạnh thở ra:

- Như thế chắc là có bão rồi.

Tôi nói:

- Lâu lâu bão một trận cũng thú, sống trong thành phố nắng lửa này hoài cũng điên đầu.

- Nếu có bão thật, Đông làm gì?

- Ngồi nhà học bài, đọc sách, nghe nhạc, hát hò, nhìn mưa bão ngoài trời.

- Bão làm dì sợ muốn chết.

- Dì kể cho tôi nghe trận bão năm Thìn, theo lời mẹ dì thuật lại. Dì hình dung ra một trận bão lụt kinh khiếp chưa từng thấy. Nhà cửa, cây cối, người chết, súc vật trôi lờ đờ trên dòng nước lũ. Mưa gió đầy trời, ngày cũng như đêm, thời gian không còn có ý nghĩa nữa. Dì có vẻ bị ám ảnh câu chuyện trên. Tôi cười:

- Chắc không có một trận bão nào dữ dội như thế đâu. Chúng ta đang ở giữa mùa hè.

- Nhưng mùa hè lại ở trong mùa mưa.

- Mưa lớn thôi, chứ làm gì có bão lụt dữ dội.

- Đông không biết chứ tỉnh này có những cơn mưa làm cho nước sông lên ngập hết những con đường phố.

- Như vậy thú lắm, dì sẽ đi chợ bằng thuyền.

- Cực lắm Đông ơi. Nhà cửa mình cũng ngập nước. Rét cóng chân tay. Có người đói nữa là.

- Không có dữ dội như vậy đâu. Mưa rồi sẽ tạnh kia mà. Mình đang ở trong mùa mưa dầm. Có khi mưa suốt cả đêm cả ngày. Nhưng rồi sẽ tạnh.

- Mưa to, gió lớn làm dì sợ.

Tôi cười, uống cạn ly cà phê. Dì Hạnh ngồi thu mình trong ghế rộng, hai tay vòng trước ngực. Dì có vẻ lạnh, tôi ra đóng cửa lại. Tiếng mưa và tiếng gió đập mạnh nghe bồi hồi. Dì dáo dác hỏi:

- Đông có nghe những tàu chuối đập không?

Tôi lắng nghe rồi gật đầu. Dì nói:

- Nghe ghê, chắc dì không dám ngủ.

- Có gì đâu, đó là những cơn gió.

- Đông lạnh không?

- Lạnh chứ.

- Dì rét cóng. Bây giờ có cho nhiều tiền dì cũng không dám ra ngoài.

Tôi cười, ly cà phê dì Hạnh cũng vơi cạn. Mặ dì tái xanh không còn rạng rỡ như lúc tôi vừa về nữa, dì lạnh thật sự. Tôi nói:

- Dì nên đi ngủ sớm, vào phòng trùm chăn chắc ấm. Mưa có vẻ kéo dài tới sáng đêm nay.

- Sáng mai có gì?

- Bình thường, mưa tạnh mặt trời lại lên.

- Dì sợ làm sao?

- Dì cần hơ không, Đông mang lò than lên. Bây giờ người lạnh lại là dì rồi. Đông không sao cả.

Tôi chạy xuống bếp mang lò than lên, quạt than cháy đỏ, khi than bén lửa, tôi đẩy tới chân dì Hạnh. Dì bắt đầu hơ hai bàn tay, áp lên má. Tôi nhìn hai cổ tay dì tròn lẵn, trắng muốt. Con gái vẫn hay sợ vẩn vơ. Tôi thích một đêm mưa dài, ngủ ngon. Nếu đêm nay tôi không học bài tôi sẽ đánh một giấc tới sáng.

- Đông không học bài à?

- Sắp học, dì đi ngủ chưa?

- Dì chưa buồn ngủ.

- Đông mang bài xuống đây học.

Tôi về phòng. Lúc chiều quên gài cửa sổ nên mưa tạt hết vào phòng. Những cuốn sách ướt sũng nước. Tôi lấy khăn khô, loay hoay dọn dẹp một lúc lâu rồi đóng cửa sổ lại, để ngọn đèn nhỏ gần kệ sách. Tôi đi qua khoảng hành lang đầy bụi mưa và gió lạnh. Hàng nhạc ngựa ào ạt dưới mưa. Đêm mù mịt. Tôi nhớ Thục, một buổi chiều nào tới đây, nàng cũng đi qua khoảng hành lang này. Căn phòng của tôi như còn hơi ấm, tôi ngâm khẽ mấy câu thơ nói về một người tình đã mất. Tôi chưa nói gì với Thục. Nhưng tôi yêu Thục hơn những lời ấy. Tôi cầm mấy cuốn sách trên tay, đi dọc khoảng hành lang trống xuống nhà. Dì Hạnh vẫn ngồi hơ trên ngọn lửa đỏ. Những cục than hồng làm ửng đôi má dì.

- Sao lâu thế Đông?

- Căn phòng bị mưa tạt ướt hết, ngày mai phải phơi sách.

- Mưa làm sao tạt vào được?

- Lúc chiều Đông quên đóng cửa sổ.

- Đông đãng trí ghê.

Tôi cười và ngồi trong ghế ôn bài. Tiếng than nổ lốp bốp trong lò nghe vui tai. Tôi nhớ tới những ngày cận tết ở quê nhà, trời lạnh, rét cóng như bây giờ. Mẹ tôi cũng thổi cho tôi một lò lửa để hơ tay. Mùi thơm của lá bị đốt nghe thoang thoảng trong gió có hương cây bông gòn đổ xuống. Tôi lần giở những trang sách, đọc mà trí óc phiêu du tận đâu đâu. Thục giờ đang làm gì. Không học bài chắc nàng ngủ sớm. Tôi tưởng tượng phòng Thục ngủ có một cái cửa sổ mở ra khu vườn, trong khu vườn có một cây bông trang, mưa làm cây bông trang rụng bông hết, sáng ra Thục sẽ thấy những cánh bông trang rụng trắng mặt đất. Nhưng biết đâu giờ Thục chưa ngủ, nàng vẫn ngồi bên cửa sổ nhìn mưa bão, lo âu, sợ hãi như dì Hạnh.

- Đông nghe nhạc không?

- Dì mở nhỏ thôi, khó học bài quá.

- Dì không học bài, nhưng cũng khó ngủ. Cho dì mượn một cuốn sách.

Tôi nói:

- Toàn sách học.

- Tiểu thuyết cơ.

- Trên phòng.

- Đông lên lấy cho dì cuốn sách, bây giờ dì chỉ có nước ngồi đây, chả dám đi đâu.

Tôi lại trở lên phòng tìm cho dì cuốn tiểu thuyết, lúc trở xuống tôi nghe dì vặn nhạc nhỏ. Dì cười nói:

- Được chưa?

Tôi gật đầu, ném cho dì cuốn sách. Hai người im lặng với công việc của mình, trong lúc tiếng nhạc như lướt đi trong căn phòng rộng. Tôi học một lúc, cầm quyển sách đứng lên đi lòng vòng. Mưa vẫn không thấy ngớt chút nào, hơi lạnh càng tràn ngập căn phòng. Dì Hạnh ngẩng lên nói:

- Bão thật rồi Đông à.

- Không đâu, chỉ mưa lớn thôi.

- Dì nghe cả tiếng cành cây gãy nữa kia.

- Gió mạnh, những cành cây khô đều gãy. Trước nhà mình thiếu gì cành cây khô.

- Bão thật rồi.

- Dì đang đọc tới đoạn nào trong quyển sách đó?

- Đoạn “chàng” đang dự định biên một bức thư cho “nàng” .

Tôi buồn cười, nghĩ tới trường hợp của mình. Dự định biên một bức thư cho Thục mà vẫn chưa biên được. Chưa có một lý lẽ nào, chưa một nguyên cớ nào. Tại sao lại không biên thư trong đêm mưa này. Tôi hỏi dì:

- Liệu anh chàng đó có thành công không dì?

- Dĩ nhiên, vì hai người sẽ yêu nhau.

- Nhờ một bức thư?

- Không, nhờ bức thư làm cái cớ.

Dì Hạnh ngước nhìn tôi cười:

- Đông cũng liệu mà biên một bức thư cho “nàng” đi. Thục có nhiều anh chàng để ý lắm đấy, coi chừng trễ tàu.

Tôi cười, cầm cuốn sách trong tay, vừa đi vừa học. nãy giờ tôi vẫn không nhớ được gì. Tôi chỉ nhớ mỗi đôi mắt Thục. Tôi trở lại ngồi xuống ghế, ném cuốn sách trên bàn, thở hắt ra:

- Học không vô.

- Tại mưa phải không?

- Tại nhiều thứ.

- Chuyện hai người đi tới đâu rồi, Đông?

- Thân nhau một chút, hờn giận đều đều.

- Vui không?

- Vui lắm, nhưng mà cũng buồn lắm. Nhất là buổi chiều nay. Hai đứa đã rượt đuổi nhau dưới trời mưa tầm tả.

- Có bắt được nhau không?

- May quá, gặp anh xích lô già. Đạp xe không nổi, cũng đỡ. Bây giờ thì huề.

- Tối nay ngủ được không?

- Chắc được.

Dì Hạnh trêu tôi. Đôi mắt dì thật tinh nghịch. Như thế, dì Hạnh có những lúc buồn rồi đột nhiên vui vẻ, nghịch ngợm bất ngờ. Mắt dì lại lướt qua những trang sách. Tôi không hiểu dì đọc những gì. Truyện này tôi chưa đọc, nhưng cũng biết sơ nội dung. Một câu chuyện tình chả lấy gì làm xuất sắc. Tôi thi xong, sẽ tuyển lại kệ sách của mình, những cuốn nào hay giữ lại, những cuốn nào dở cân bán kí lô. Nhìn những cuốn sách èo uột nằm trong kệ Tôi bắt bực mình.

- Thục đậu, Đông thưởng gì?

- Chưa nghĩ ra.

- Dì đậu?

- Cũng chưa nghĩ ra.

- Phải nghĩ từ bây giờ đi chứ. Làm con trai đôi khi cũng phải biết để ý tới phương tiện giao tế một chút. Con gái thích những cái săn sóc nhỏ nhặt dành cho họ.

Tôi cám ơn thầm dì Hạnh, dì đã gián tiếp nhắc nhở tôi nghĩ tới Thục. Quả thật tôi chưa bao giờ nghĩ tới điều dì Hạnh nói. Những món quà tặng nhau đối với tôi là một điều thừa, làm dáng, và mất nhiều thì giờ. Tôi tưởng khi người ta thân thiết với nhau chỉ cần nói chuyện nhìn nhau thôi cũng đủ. Con trai quả thật là dửng dưng, lơ đãng.

- Sẽ nghiên cứu vấn đề dì vừa nói.

- Coi chừng muộn đấy nhé. Đừng có nghệ sĩ quá ông ơi.

Dì Hạnh mỉm cười, tiếp tục đọc cuốn sách. Tôi ngồi nhìn lò lửa âm ỉ cháy, những cục than hồng gây cho tôi cảm tưởng hơi ấm còn đầy trong căn phòng. Bây giờ tôi mới ngạc nhiên về cơn mưa khác thường, nó dai dẳng, kéo theo những trận gió mạnh lạnh buốt. Tôi bắt đầu lo ngại một cơn bão lớn.

- Liệu có bão không dì Hạnh?

- Có thể lắm. Cơn mưa kéo dài có vẻ khác thường.

Tôi không học được. Đêm mưa thường làm cho tôi bàng hoàng nhớ những cái không đâu. Những kỷ niệm một thuở ấu thơ xa xưa nào hình như cũng trở về bằng những chiếc bóng đen đậm, hằn lên trí não. Đêm nay, tôi lại thấy nhớ vu vơ, buồn man mác theo những giọt mưa gõ trên mái ngói. Tôi đi lòng vòng trong căn phòng rộng. Dì Hạnh cúi đầu vào quyển sách. Lò than dưới chân dì sắp tan. Tôi cũng bắt đầu thấy lạnh. Tôi co hai vai, nghe ngóng mưa bên ngoài. Những cơn gió vi vút như thổi qua một rừng thông.

- Đông lạnh rồi à?

- Thấm lạnh, mưa và gió lớn quá. Dì nghe thấy không?

- Nghe. Nếu có một mình dì chắc dì không dám ở trong nhà này.

- Dì sẽ đi đâu?

- Tới Thục. À, ước gì có Thục tới, hai đứa sẽ ngủ với nhau, tha hồ tâm sự suốt đêm mưa, thú vị lắm.

Dì Hạnh ngó tôi. Đôi mắt dì đen sâu như một nỗi buồn. Tôi cũng nhớ Thục quá. Tôi bỗng có ý định xách xe chạy tới nhà Thục, nhưng tôi biết dù có kêu rát cổ họng, Thục cũng không dám mở cửa cho tôi vào. Biết đâu, giờ này Thục đã ngủ ngon lành. Tôi bỏ dì Hạnh ngồi một mình, đi lên lầu. Tự nhiên tôi thích đứng ngoài bao lơn nhìn xuống khu vườn trong khi mưa to gió lớn như thế này.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: