truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Bộ Tứ – Agatha Christie – Chương 12 – 13 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 12

CÁI BẪY SẬP

 

Giữa tháng giêng, một ngày đông London ẩm ướt và nhớp
nháp, Poirot và tôi ngồi bên lò sưởi. Tôi cảm thấy ông bạn nhìn tôi và mỉm cười
ngộ nghĩnh, nhưng không đoán được lý do.

- Tôi sẵn sàng đánh đổi hai xu để biết anh nghĩ gì,

- Tôi nghĩ lúc anh mới đến, vào mùa hè, anh bảo anh
chỉ ở lại nước Anh hai tháng là cùng.

- Tôi nói thế ư? Không nhớ.

Nụ cười Poirot nở rộng:

- Tôi nhớ rõ. Nhớ mọi thứ là việc của tôi, đâu phải
việc anh. Tôi đồ rằng từ đó anh đã thay đổi kế hoạch?

- Ờ…! Có như vậy.

- Và tại sao?

- Nếu anh muốn biết, thật đơn giản! Tôi không muốn bỏ
anh khi anh đang phải giao tranh với những địch thủ đáng gờm như bọn Bốn Người.

Poirot nghiêng đầu một cách khả ái.

- Tôi cũng nghĩ là như thế. Hastings, anh là một người
bạn tận tụy! Nhưng chị ấy, “cô bé lọ lem” như anh gọi, chị ấy nghĩ
sao?

- Tôi không kể lể chi tiết, nhưng nhà tôi hiểu tôi lắm.
Cô ấy là người cuối cùng yêu cầu tôi bỏ rơi bạn!

- Thật đáng quý! Đáng quý! Nhưng Hastings này, vụ việc
còn có thể kéo dài.

Tôi ngao ngán, ra hiệu là đúng như thế. Rồi nói nhỏ:

- Sáu tháng đã qua đi, mà chúng ta tiến đến đâu? Anh
Poirot, tôi trộm nghĩ… chúng ta phải làm một cái gì.

- Đúng là tính sục sôi hăng máu của anh. Nhưng anh định
hành động theo hướng nào?

Câu hỏi oái ăm. Nhưng tôi quyết không bỏ rơi vị trí.
Tôi gợi ý:

- Phải chuyển sang tấn công. Đến nay chúng ta chỉ ngồi
im.

- Không ngồi im như anh tưởng đâu. Đừng quên chúng
ta đã xác định danh tính của “Số Hai” và “Số Ba” và đã quan
sát thoải mái – nếu có thể nói vậy – các phương pháp của “Số Bốn”.
Chúng ta đã đi được quãng đường không nhỏ. Đành rằng ta chưa thể tố cáo đích
danh Ryland hay bà Olivier… và ai sẽ tin ta? À, tôi đã kể với anh là tôi đã
phát biểu những nghi ngờ của mình với một số nhân vật ở cấp cao, trong đó có
ngài Aldington chưa nhỉ? Tôi đã làm việc với ông ta trong vụ đánh cắp sơ đồ tàu
ngầm, ông ấy biết phương pháp của tôi và rất tin tôi. Lúc này ông đã được thông
báo về bí ẩn của Bộ Tứ, và nếu một số người còn chưa tin, thì ông ấy tin!
Ryland, bà Olivier và Li Chang-yen có thể có hành động, nhưng nhất cử nhất động
của chúng được giám sát chặt chẽ.

- Aldington cũng biết sự tồn tại của “Số Bốn”?

- Như vừa nói, tôi mới bắt đầu hiểu cung cách của hắn.
Anh cứ cười đi, Hastings, tôi vẫn tin chắc đó là cách làm tốt nhất. Tôi cần biết
rõ tính cách của con người này đến mức có thể đoán trước các phản ứng của hắn
trong trường hợp này hay trường hợp khác. Chớ quên rằng ta đang đấu tay đôi với
hắn. Bao giờ tôi cũng cẩn thận tìm hiểu tâm tính đối thủ, mà không lộ ra cho hắn
biết cách nghĩ của mình. Hắn thì ở ngoài ánh sáng, còn tôi đứng trong bóng tối.
Tin chắc rằng chúng sẽ càng ngày càng lạ về sự bất động bề ngoài của tôi. Điều
chắc, là chúng sẽ để ta yên, chúng không âm mưu hãm hại mình nữa, không giăng bẫy
mới nữa, và nói thực ra tôi hơi lấy làm lạ. Hẳn chúng sẽ nẩy ra ý kiến dùng một
hay hai cách để tiếp cận chúng ta. Anh hiểu chứ?

- Một khối bom nổ chẳng hạn?

Poirot có vẻ bực mình.

- Ồ không! Tôi để cho anh tưởng tượng, thì anh không
nghĩ ra cái gì khác hơn là bom đặt trong lò sưởi! Ôi! Hastings! Hastings! Thôi!
Dù thời tiết xấu, tôi sẽ đi dạo một chút cho tĩnh tâm, nhân tiện mua ít diêm. À
này, anh đọc củng một lúc các sách: Tương lai Áchentina, Tấm gương xã hội, Nuôi
gia súc có sừng, Con đường đỏ và Thể thao trên núi Rocheuses à?

Tôi phá lên cười, nhận là đang đọc cuốn Con đường đỏ.

- Nếu vậy, xếp các cuốn khác vào chỗ cũ. Khổ lắm,
bao giơ anh mới có trật tự và phương pháp! Tủ sách dùng để làm gì?

Tôi thực lòng xin lỗi. Sau khi xếp lại sách, Poirot
đi ra, để mặc tôi với thứ nghiền ngẫm văn chương.

Tôi hy vọng tác giả Con đường đỏ sẽ lượng thứ cho
tôi, nếu tôi thú nhận lúc bà Pearson gõ cửa, tôi đang ngủ gà ngủ gật.

- Thưa đại uý, có một bức điện.

Tôi thong thả mở bức điện, nghĩ rằng chẳng có gì
quan trọng. Nhưng nội dung của nó làm tôi thực sự hốt hoảng.

Điện do Bronsen, người quản lý ấp trại của tôi ở
Áchentina, gửi. Điện như sau:

“Bà Hastings mất tích hôm qua. Nghi bà bị một
băng, tên là “Bộ Tứ Vĩ Đại” bắt cóc. Cho biết cần làm gì. Đã báo cảnh
sát. Chưa dấu vết gì.

BRONSEN”

Tôi ra hiệu cho bà Pearson lui. Đầu óc choáng váng,
tôi đọc đi đọc lại. Lọ lem bị bắt cóc! Lọ lem trong tay bọn Bốn Người? Phải làm
gì? Poirot đâu, tôi còn có Poirot để chỉ bảo, để phá tan mưu đồ quỷ quái. Hãy
bình tĩnh. Poirot sắp về ngay bây giờ.

Lại có tiếng gõ cửa, và bà Pearson lại xuất hiện.

- Có thư cho đại uý. Một người Trung Quốc mang đến.
Hắn đợi dưới nhà.

Tôi cầm bức thư, nội dung ngắn gọn, rõ ràng:

“Nếu ông muốn gặp lại bà nhà, hãy đi theo ngay
người cầm giấy này. Và không được báo cho bạn ông. Nếu không bà nhà sẽ trả
giá”.

Bên dưới có một số 4 to tướng.

Các bạn đã đọc mảnh thư, nếu là tôi các bạn sẽ làm
gì?

Tôi không có thì giờ để suy nghĩ, chỉ thấy có một điều:
Lọ lem ở trong tay bọn cướp. Tôi làm theo.

Không thể để vợ tôi bị tra tấn, hành hạ, tôi chỉ còn
có cách đi theo tên người Tàu, hắn đưa đi đâu thì đi.

Có thể đây là cái bẫy, tôi sẽ bị bắt, sẽ chết. Nhưng
đây liên quan đến người thân yêu nhất đời, tôi không thể ngần ngừ.

Nếu tôi để lại vài chữ cho Poirot! Đó là dấu tích để
anh theo mà giải quyết mọi chuyện. Có nên thử không?

Nên lắm… nhưng nếu tên Tàu lên đây để chắc chắn rằng
tôi làm đúng theo lời dặn?

Việc hắn đứng lại dưới nhà càng làm tôi lo lắng. Tôi
biết bọn Bốn Người rất mạnh, mạnh đến mức tôi sẵn sàng gán cho chúng quyền năng
tuyệt đối. Dường như bất cứ ai đến gần tôi lúc này đều là tay chân của chúng!

Hay tôi để lại bức điện? Trông thấy, Poirot sẽ biết
hết mọi chuyện.

Tất cả những ý nghĩ ấy giao nhau trong đầu tôi loang
loáng, nói ra không kịp.

Hai phút sau khi nhận thư, tôi đội mũ, mặc áo khoác
xuống gặp tên liên lạc đang đợi. Đó là một người Trung Hoa to lớn, ăn mặc chỉnh
tề, dù quần áo có hơi cũ nát. Không động đậy nét mặt, hắn chào tôi và hỏi:

- Ông, đại uý Hastings?

- Phải – tôi đáp.

- Trả tôi thư…

Đã lường trước việc này, nên tôi nộp lá thư, không
nói.

- Đã nhận điện hôm nay, có không? Điện từ Áchentina?

Lòng đầy căm giận, một lần nữa tôi phải khâm phục mạng
lưới gián điệp tinh vi của chúng… Chúng đã đoán là Bronsen sẽ đánh điện cho
tôi và quyết định thừa cơ gây áp lực.

Chối một điều rõ ràng và có thực, là vô ích:

- Có, tôi có nhận một bức điện.

- Lấy đưa ngay cho tôi!

Giận run ngươi, song tôi phải thi hành.

Lúc lên gác, tôi nẩy ra ý phải báo cho bà Pearson
tin vợ tôi bị bắt cóc, nhưng thấy cô hầu gái đứng bên bà chủ nhà, tôi lại do dự…
cô hầu này đang theo dõi tôi chăng? Lời lẽ trong thư của lũ Bốn Người còn in rõ
trong ức tôi… Tôi quyết định không nói gì.

Sau khi cầm bức điện, tôi chuẩn bị đi xuống, thì chợt
nẩy ra ý nghĩ: tôi có thể để lại dấu hiệu gì báo Poirot biết, mà kẻ thù không
nhận ra?

Tôi chạy tới tủ sách và làm rơi bốn cuốn xuống sàn.
Bạn tôi sẽ thấy, và sau bài học về trật tự vừa lên lớp lúc nãy, hẳn anh sẽ rất
bực mình.

Ngoài ra, tôi còn xúc thêm một xẻng than vào lò sưởi
và cố tình để rơi vãi bốn hòn ra ngoài.

Tối không thể làm gì khác nữa. Chỉ còn mong là những
dấu hiệu ấy được Poirot cảm nhận đúng đắn.

Tôi vội đi xuống, trao bức điện từ Áchentina cho tên
liên lạc Trung Quốc; hắn đọc qua, bỏ vào túi ra hiệu cho tôi đi theo.

Sau khi đi bộ một quãng dài, chúng tôi lên xe buýt,
rồi xe điện. Hướng về phía đông, chúng tôi đi qua những khu phố lạ lẫm chưa từng
biết bao giờ.

Ra đến cảng, tôi hiểu mình đang ở giữa khu phố Tàu.

Chúng tôi đi vào một vùng nhằng nhịt những phố hẹp
và ngõ cụt, nhà cửa tồi tàn, thảm hại, cuối cùng dừng trước một ngôi nhà ọp ẹp.
Tên liên lạc gõ vào cửa bốn tiếng, một người Tàu khác mở cửa ngay và né sang
bên để chúng tôi vào.

Tiếng chốt cửa kéo sau lưng tôi vang lên như chấm dứt
hy vọng cuối cùng. Tôi đã ở trong tay kẻ thù.

Tên Tàu thứ hai dẫn tôi bước mấy bậc thang lung lay
đưa xuống một căn hầm chất đầy thùng, hòm từ đó bốc lên mùi hăng hăng của gia vị.

Tôi cảm thấy mình bị bao vây bởi môi trường phương
đông bí hiểm và bi thảm.

Tên dẫn đường đẩy sang bên hai chiếc thùng to để lộ
ra dưới chân tường một lối vào thấp như kiểu đường hầm. Hắn ra hiệu cho tôi đi
vào, và tôi đi theo một hành lang dài, thấp đến nỗi phải khom lưng không thể đứng
thẳng. Chẳng bao lâu tôi tới một căn hầm khác.

Tên Tàu gõ bốn tiếng vào một mảng tường, lập tức nó
chuyển động như phông màn sâu khấu. Trước mắt tôi là một lâu đài kiểu Nghìn lẻ
một đêm.

Phòng dài và thấp, giát toàn đồ thêu lộng lẫy, đèn
sáng trưng. Những mùi hương là lạ phảng phất trên không. Toàn bộ đồ đạc gồm
năm, sáu chiếc giường và những tấm thảm tuyệt đẹp.

Sau một tấm màn, có tiếng nói vọng ra:

- Khách đến chưa?

- Dạ đã – tên dẫn đường đáp.

- Mời vào!

Bức màn vén lên; trong cái hốc mà nó che khuất là một
giường lớn chất đầy gối, nệm. Ngự trên đó là một người châu Á cao, mảnh, mặc bộ
quần áo thêu rực rỡ. Nhìn những móng tay để rất dài, tôi hiểu mình đứng trước một
nhân vật quan trọng. Hắn phẩy tay làm hiệu:

- Đại úy Hastings, mời ông ngồi. Tôi rất vui là ông
quá bộ đến thăm.

- Ông là Li Chang-yen? – Tôi hỏi.

- Ồ không, tôi chỉ là một trong những kẻ phục vụ Người.
Tôi chỉ làm theo lệnh của Người, cũng như các đồng nghiệp của tôi ở khắp nơi. Ở
Áchentina chẳng hạn.

Tôi tiến lên một bước:

- Vợ tôi đâu? Ông làm gì vợ tôi?

- Bà ấy ở nơi an toàn, không ai tìm thấy được. Đến
lúc này bà nhà chưa làm sao cả. Ông nghe rõ chứ: đến lúc này.

Trán tôi toát mô hôi lạnh. Tôi nhìn đăm đăm vào tên
quỷ phương Đông, hắn cười mà cứ như nhăn mặt.

- Ông muốn gì? – Tôi kêu lên – Tiền?

- Đại uý Hastings thân mến, chúng tôi không muốn tước
mất của ông số tiền tiết kiệm nhỏ nhoi. Ông vừa nghĩ ra một câu hỏi thông minh
đấy… Bạn ông chắc không đặt câu hỏi như thế.

Tôi dằn từng tiếng:

- Tôi cho rằng ông muốn giăng bẫy bắt tôi? Vậy là
làm được rồi! Ông xử tôi thế nào cũng được, nhưng xin thả vợ tôi ra. Bà ấy
không biết gì hết, do đó giữ không ích gì, ông đã dùng bà ấy để bắt tôi, nay được
rồi, hãy trả tự do cho bà.

Đối thủ của tôi khẽ xoa má, nghiêng mắt nhìn tôi
nói, giọng mơn trớn:

- Ông vội quá! Và hơi có chút hiểu lầm những ý định
của chúng tôi. Mục đích không phải là bắt ông, mà là qua ông, bắt được ông
Hereule Poirot, bạn ông.

- Sợ rằng khó đấy – tôi cười khẩy.

- Tôi đề nghị thế này – hắn nói tiếp, như không nghe
thấy lời tôi – Ông sẽ viết thư cho ông Hercule Poirot, nhắn đến đây gặp ông.

- Không đời nào tôi làm việc ấy!

- Từ chối thì hậu quả vô cùng tai hại…

- Mặc xác ông đe doạ! –

- Ông muốn chết ư?

Tôi cố kìm không để lộ nỗi kinh hãi.

- Ông ép tôi vô ích. Cảnh sát sẽ đến đây bây giờ.

Tên đệ tử của Li Chang-yen vỗ tay một cái, và hai
tên tay sai hiện nhanh như chớp. Mỗi đứa giữ một tay tôi. Chủ chúng ra lệnh bằng
tiếng Trung Quốc, và chúng kéo tôi vào một góc.

Một thằng cúi xuống và đột nhiên tôi thấy đất sụt dưới
chân. Nếu thằng thứ hai không níu lại, ắt tôi đã lao xuống cái vực thăm thẳm vừa
mở ra, từ đó vang lên tiếng ầm ào của thác nước.

- Ông nghe tiếng sông chảy đó – người ngồi trên giường
lại nói. Hãy suy nghĩ, đại uý Hastings! Nếu ông cứ từ chối, ông sẽ lao đầu xuống
cõi vĩnh hằng! Dòng nước tối tăm vĩnh viễn cuốn ông đi. Một lần cuối, ông chịu
viết thư không?

Tôi không tự coi là mình dũng cảm hơn số đông đồng
loại, và thẳng thắn thú nhận mình sợ hãi thực sự. Rõ ràng tên này nói nghiêm chỉnh;
tôi không tuân theo thì nhất định vĩnh biệt cõi đời này. Tôi đáp, cố giữ giọng
mạnh bạo:

loading...

- Không! Quỷ tha ma bắt cái thư của ông!

Rồi bất giác, tôi nhắm mắt, lẩm nhẩm cầu nguyện.

 

 

Chương 13

ĐI TỚI CÁI BẪY

 

Hiếm khi nào tôi lại ở gần kề cái chết đến vậy. Khi
từ chối đề nghị của tên người Tàu, tôi có cảm tưởng mình nói những lời cuối
cùng trên trái đất này.

Tôi sẵn sàng rơi xuống dòng thác đang sủi bọt dưới
chân; tôi nghĩ mình đã chết ngạt…Tôi xin trao hồn mình cho Chúa.

Tôi ngạc nhiên nghe một tiếng cười ngắn. Tôi mở mắt,
thấy người trên giường ra hiệu cho hai tên tay chân kéo tôi lên. Hắn nói:

- Đại uý Hastings, ông là người can đảm, đức tính ấy,
người phương Đông chúng tôi rất quý. Và tôi cũng đã lường trước. Bây giờ ta
sang màn hai của vở kịch. Ông đã đối mặt với cái chết của chính mình; vậy ông
có muốn đối đầu nữa vì một ngươi khác?

- Ông định nói gì? – Tôi hỏi.

Nỗi sợ hãi kinh hoàng lại chạy xuyên người tôi.

- Ông chắc chưa quên bà nhà đang ở trong tay chúng
tôi.

Tôi nhìn hắn hãi hùng đến mức không nói nên lời.

- Tôi tin là ông sẽ viết ngay lá thư đó. Đây, tôi có
một mẫu điện sẵn, ông chỉ cần viết vào thôi. Chớ quên là vợ ông nằm trong tay
chúng tôi.

Vẫn với vẻ trầm tĩnh lạnh lùng và giọng nói ngọt
ngào, tên đao phủ nói tiếp:

- Đại uý, bút đây, viết đi, nếu không…

- Nếu không thì sao?

- Thì người phụ nữ mà ông yêu dấu sẽ chết: chết từ từ,
chết đau đớn. Người thầy của tôi, ông Li Chang-yen, trong lúc rảnh, hay nghĩ ra
nhiều kiểu nhục hình mới.

- Trời đất! – tôi kêu – Đồ khốn! Các người không được
làm thế…

- Tôi có cần phải kể ra vài phát minh mới ấy?

Không thèm để ý những lỡi công phẫn của tôi, hắn bắt
đầu bình thản mô tả đủ loại nhục hình tàn ác. Cuối cùng tôi bịt tai, hét lên khủng
khiếp.

- Thế đã đủ rồi, hả đại uý Hastings? Vậy thì, cầm
bút viết đi.

- Không bao giờ các ngươi dám…

- Ông biết là chúng tôi dám tất cả. Viết mau đi.

- Và trong trường hợp ấy?

- Vợ ông sẽ được tự do. Lệnh thả bà ta sẽ được phát
đi ngay.

- Làm sao tôi tin rằng các ông sẽ giữ lời hứa?

- Tôi xin thề trên mồ mả thiêng liêng của tổ tiên.
Ông nghĩ xem: chúng tôi hại bà ấy làm gì, một khi mục đích đã đạt?

- Còn … Poirot?

- Chúng tôi giữ ông ấy ở nơi an toàn cho đến khi chiến
dịch kết thúc. Sau đó, ông ấy có thể đi.

- Ông cũng thề như thế nữa?

- Tôi xin thề. Thế đủ chưa?

Tôi mềm lòng, tôi sắp phản bạn… để dẫn anh tới số
phận nào? Tôi vẫn còn đo dự, song hậu quả ghê gớm nếu tôi từ chối trở lại óc
tôi như một ác mộng.

Tôi nhún vai, chuẩn bị viết. Có thể viết khéo léo
cách nào đó, tôi sẽ bắn tin được cho Poirot mà tránh cái bẫy. Hy vọng cuối cùng
của tôi là ở đó. Nhưng nó bị dập tắt ngay, vì cái giọng ngọt ngào lại cất lên:

- Để tôi đọc ông viết.

Hắn nhìn giấy tờ đặt trước mặt, bắt đầu:

- Anh Poirot thân mến, tôi nghĩ đã dò ra dấu vết của
bọn Bốn Người. Một người Tàu đến gặp tôi trưa nay và nhử tôi đến đây bằng một
lá thư giả mạo. May thay, tôi đã phát hiện âm mưu và chạy thoát. Tôi đã đảo ngược
các vai trò và nghĩ đã thành công. Tôi viết mấy chữ này nhờ một thanh niên chuyển
đến anh, nếu cậu ta đưa tới nơi thì anh đãi cậu ta ít tiền, tôi đã hứa thế rồi.
Tôi đang theo dõi ngôi nhà, không dám rời xa. Tôi sẽ đợi anh cho tới sáu giờ,
quá giờ đó mà anh không tới, tôi sẽ đột nhập một mình. Cơ hội quá tốt không thể
bỏ lỡ, dù thư này không đến tay anh. Còn nếu, như tôi hy vọng, cậu ta gặp được
anh, hãy bảo cậu ta đưa anh đến. Hãy cải trang, bỏ râu mép đi, kẻo có kẻ nào đứng
rình trên cửa sổ, hắn sẽ nhận ra anh.

Thân ái. A.H.

Mỗi chữ tăng thêm sự thất vọng trong tôi. Bọn Bốn
Người vô cùng nham hiểm. Chúng hiểu từng chi tiết mối quan hệ của chúng tôi.
Nêu tự viết, tôi cũng sẽ viết như thế. Việc nói đến tên Tàu gặp tôi và nhử tôi
làm vô hiệu hoá dấu hiệu tôi để lại: bốn cuốn sách vứt dưới đất lúc tôi đi
không còn tác dụng.

Chúng đã giăng bẫy tôi và tôi kịp thời phát hiện.
Poirot sẽ hiểu như thế. Giờ giấc cũng được tính toán: nhận được thư, Poirot có
đủ thì giờ chạy tới, do tên nọ dẫn đường. Không muốn để tôi đột nhập một mình.
Poirot sẽ không do dự đến ngay để chỉ huy chiến dịch.

Tôi viết xong, tên kia cầm thư, đọc lại, gật gù và
đưa cho một tên tay sai mang đi. Vẫn mỉm cười êm ái, hắn cầm một mẫu điện, điền
chữ vào, đưa tôi xem. Tôi đọc:

“Thả ngay người đàn bà da trắng”.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

- Ông gửi ngay chứ?

Hắn mỉm cười, lắc đầu:

- Gửi ngay khi ông Hercule Poirot đến đây. Còn trước
đó…

- Nhưng ông đã hứa…

- Nếu kế hoạch không thành, tôi còn cần đến vợ ông để
thúc đẩy ông làm một số việc khác.

Tôi tái mặt vì giận:

- Nếu làm sao…

Hắn giơ một tay lên:

- Ông yên tâm, tôi không tin là kế hoạch thất bại,
và tôi sẽ giữ lỡi hứa.

- Nếu ông không giữ…

- Tôi đã thề trên mồ mả tổ tiên. Đừng sợ gì. Ông cứ ở
đây, có bọn gia nhân trông nom khi tôi đi vắng.

Chúng để tôi một mình trong cái hang ổ lạ lùng và
sang trọng dưới đất này. Một tên gia nhân trở lại với một mâm toàn đồ giải
khát. Nhưng tôi hồi hộp không thể ăn uống gì.

Lát sau, tên chủ trở vào, to lớn, oai vệ trong bộ đồ
lụa. Theo lệnh hắn, tôi được dẫn qua hành lang trở về ngôi nhà vào lúc đầu. Tôi
ở một phòng dưới nhà, cửa chớp đóng nhưng qua khe có thể nhìn ra phố.

Một lão gia quần áo rách rưới đi đi lại lại trên vỉa
hè đối diện; thấy hắn ra hiệu về phía ngôi nhà, tôi hiểu hắn là tên đứng gác.

Tên Trung Quốc cúi xuống gần tôi:

- Thành công rồi! Hercule Poirot đã sa bẫy. Ông ta
đang đến, đi theo người dẫn đường. Bây giờ, ông còn phải sắm một vai nữa. Ông sẽ
ra đứng trước bậc cửa và ra hiệu cho ông ta vào.

- Sao? – Tôi công phẫn.

- Ông chỉ có một mình! Nhưng hãy nhờ điều gì sẽ xảy
ra với vợ ông nếu ông không làm tròn nhiệm vụ! Nếu Hercule Poirot có chút mảy
may nghi ngờ và không bước vào, vợ ông sẽ chết trong muôn ngàn cực hình. Cẩn thận,
ông ta đến.

Lòng đau đớn vì bị giằng xé dữ dội, qua khe cửa chớp
tôi nhận ra bạn tôi đang đi trước mặt. Cổ áo kéo cao, khăn quàng vàng che kín nửa
mặt dưới; nhưng không thể lầm được, đúng là dáng đi ấy, bộ điệu ấy, và cái đầu
tròn như chiếc kẹo. Poirot hào hiệp đến cứu tôi, không biết là tôi đang phản bạn.
Cạnh anh, một cậu bé đặc London đưa tay chỉ ngôi nhà.

Tôi đi ra phía hiên nhà và, thừa lệnh của chủ, một
tên Trung Quốc mở cửa. Sau tôi là tiếng nói nhỏ:

- Nhớ là vợ ông sẽ phải trả giá thế nào.

Tôi đã ra ngoài cửa, và ra hiệu, Poirot vội bước
sang đường.

- A! A! Anh bạn Hastings, vẫn nguyên vẹn? Tôi lo
quá! Anh đã đột nhập chưa? Vậy trong nhà không có ai?

- Phải – tôi nói, cố làm ra tự nhiên. Chắc nhà có lối
ra bí mật. Vào đây, ta cùng tìm.

Tôi lại vào trong cửa và Poirot không hay biết gì, sắp
bước vào theo.

Lúc nay, tôi không đừng được nữa: đầu tôi như sắp nổ
tung: tôi nhổ vào cái vai Giu-đa mà tôi đang sắm.

- Lùi lại, Poirot – tôi kêu – Lùi lại, nguy hiểm!
Đây là cái bẫy. Hãy mặc tôi. Chạy mau!

Trong khi tôi nói, hay đúng hơn tôi hét, tôi bị những
bàn tay tàn bạo tóm chặt. Một tên tay sai vội lao ra phố hòng bắt Poirot. Anh
vung tay, lùi về phía sau: đột nhiên tôi thấy mình bị trùm một làn khói đặc làm
cho sặc sụa… Tôi gục xuống… Phen này chết thật rồi…

 

° ° °

 

Tôi tỉnh lại một cách từ từ, vất vả, và lờ mờ thấy bộ
mặt Poirot lo lắng cúi xuống. Anh reo lên khi thấy tôi mở mắt.

- A! Hồi tỉnh rồi! … Anh bạn tội nghiệp!

- Tôi đang ở đâu? – Tôi khó nhọc hỏi.

- Ở nhà anh! Ở nhà chúng ta!

Tôi nhìn quanh mình và ngạc nhiên nhận ra căn hộ của
mình. Trước lò sưởi, vẫn còn bốn hòn than.

Poirot nhìn theo tôi:

- Ồ, đúng là một ý kiến tuyệt vời của anh… Cũng
như bốn quyển sách! Nếu ai bảo rằng anh không phải là một bộ óc vĩ đại, tôi sẽ
nói là hắn nói láo!

- Vậy ra anh đã hiểu tôi muốn nhắn gì?

- Chả lẽ tôi lại ngu vậy? Hiểu chứ! Anh báo hiệu thế
là tốt, tôi kịp có thì giờ định kế hoạch. Tôi đã hiểu là anh bị bọn Bốn Người bắt
đi. Nhằm mục đích gì? Không phải vì đôi mắt xanh của anh! Cũng không phải vì
chúng sợ anh và muốn trừ khử anh. Không! Mục đích đã rõ. Các vị này sử dụng anh
như con mồi để vươn tới Hercule Poirot vĩ đại. Từ lâu tôi đã chờ đợi một việc
tương tự. Cho nên tôi đã chuẩn bị, và khi tên liên lạc bé con tới – tên này chỉ
là một chú bé London vô tội – Tôi làm như không nghi ngờ gì và đi theo chú ta.
May sao chúng lại cho anh đứng ngay trước bậc cửa! Tôi cứ sợ phải tiêu diệt
chúng rồi mới cứu được anh.

- Tiêu diệt chúng – Tôi hỏi yếu ớt – Bằng cách nào?

- Ồ! Cũng không khó lắm. Tôi đã chuẩn bị trước mọi
thứ. Anh biết khẩu hiệu của hướng đạo sinh: “Luôn sẵn sàng”? Tôi làm
như thế. Trong số bạn bè, tôi có một nhà hoá học chuyện về hơi ngạt: anh ta làm
cho tôi một quả bom nhỏ dễ mang, chỉ cần ném ra, ai thở phải hơi ngạt sẽ lăn ra
bất tỉnh. Anh đã được thử nghiệm rồi đó! Ném bom rồi tôi huýt một tiếng, người
của Japp vẫn bí mật theo tôi, lập tức lan tới. Họ rất thông minh, năng động.

- Vì sao anh không bị khói bom làm hại?

- Lại là một mẹo nhỏ, ông bạn quý của anh tên
“Số Bốn” (vì chắc chắn hắn là tác giả đã thảo bức thư khôn khéo) đã
nói về bộ ria của tôi: vậy thì chiếc khăn tôi trùm không phải để giấu bộ ria,
mà giấu một bình thở dưỡng khí.

Đột nhiên, bao lời đe doạ kinh khủng về số phận của
vợ tôi trở về trí óc. Tôi bị trùm trong đám sương mù đỏ máu, và ngất đi.

Khi tôi tỉnh lại lần nữa, Poirot buộc tôi uống chút
rượu.

- Anh làm sao vậy?

Dần dã tôi kể anh nghe những gì tôi trải qua. Poirot
thốt lên:

- Khổ thân, chắc anh đau đớn lắm! Thế mà tôi không
biết. Song hãy yên tâm đi. Mọi việc đều tốt.

- Anh muốn nói là sẽ tìm ra vợ tôi? Nhưng bà ấy ở tận
Áchentina, chúng ta đến thì bà ấy chết từ lâu.

- Không, anh không hiểu! Bà ấy không sao. Có bị bắt
cóc gì đâu.

- Nhưng rõ ràng tôi nhận được điện của Bronsen!

- Không! Anh nhận một bức điện ký tên Bronsen, đó là
việc khác hẳn. Nào, anh có nghĩ rằng một tổ chức như bọn Bốn Người, có tay chân
trên khắp thế giới, thừa sức tác động tới anh qua cô Lọ lem mà anh yêu dấu!

- Không, không bao giờ.

- Tôi thì đã nghĩ điều đó và sở dĩ không nói ra, là
để anh khỏi lo lắng vô ích…Tuy nhiên tôi đã đi bước trước. Tất cả thư từ của
chị ấy gửi cho anh đều mang địa chỉ từ “Rancho”, nhưng thực tế từ ba
tháng nay chị ấy đã chuyển sang ở một nơi an toàn mà tôi đề nghị.

Tôi trân trân nhìn anh, vẫn không tin:

- Có thực thế không? Hay anh nói thế chỉ để tôi yên
tâm?

- Anh hãy tin tôi, Hastings! Chúng đã hành hạ anh bằng
một lời nói dối.

Tôi quay mặt. Poirot đặt tay lên vai tôi, giọng anh
có một âm điệu tôi chưa từng nghe thấy:

- Anh không thích tôi ôm hôn anh, vậy thì tôi sẽ cư
xử như người Anh thực thụ, và không để cho tình cảm lai láng. Tôi chỉ tuyên bố
rằng, trong vụ việc vừa rồi, mọi vinh dự đều thuộc về anh. Hạnh phúc thay cho
ai có bạn như người bạn tôi đây!

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: