truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bờ Sông Xanh Tươi – Chương 09 phần 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Cuối cùng cũng đến ngày công bố điểm, chính là thứ Bảy, từ sáng mẹ đã bắt đầu liều mạng gọi điện thoại tra điểm, tám đến chín giờ, điện thoại tổng đài luôn bận, sau khi nghe xong thả lại phone, ngồi im sau một lúc lâu.
“Thế nào, thế nào?” Tôi chạy vội tới trước mặt mẹ ngồi xuống, dựa sát vào mẹ hỏi đi hỏi lại. Còn tưởng rằng mẹ không có khả năng đả thông, cho nên vừa rồi chạy tới cùng ba xem tivi, không nghe xem điện thoại thảo luận cái gì.
Mẹ không rảnh trả lời tôi, lại nắm phone lên – tra lại lần nữa!
Tôi thở dài, đứng dậy trở lại trước TV, không thể nghĩ được lần này điện thoại lại lập tức thông! Tôi bay qua cùng mẹ nghe.
“Tổng điểm sáu trăm năm mươi sáu? Mẹ, mẹ nghe như vậy phải không?”
“Đúng vậy, tổng điểm sáu trăm năm mươi sáu.” Mẹ rất bình tĩnh gật đầu, bỏ phone xuống, “Thi rất tốt.”
“Nha!” Tôi kêu to, nhảy dựng lên, lúc này mới phát giác ba cùng bà cũng đã sớm đi đến bên người chúng ta. Người một nhà vui sướng ôm lẫn nhau.
Tiếp theo đó là điện thoại bay đầy trời –
“Chị dâu sao? Em vừa mới giúp A Tinh tra điểm! Sáu trăm năm mươi sáu điểm!…… Cái gì, chị cũng tra được?…… Ha ha, chúc mừng ……”
“Trên báo nói hôm nay có thể tra điểm …… Tra rồi? Bao nhiêu?……”
“…… Tra được chưa?…… Nghe nói đêm nay tivi có báo điểm, đến lúc đó mình sẽ giúp A Tinh tra một chút……”
“…… Tra rồi? Không tệ chứ?…… Không tệ không tệ, thật sự không tệ……”
Cơ hồ tất cả bạn bè thân thích đều đã hỏi thăm một chút. Aiz, thi vào trường đại học thật sự là tác động đến hàng tỉ nhân dân tâm.
Trong phòng khách lời nói vang trời, tôi trốn vào phòng mình, không nhịn được đắc ý cười, lại đắc ý cười…… Ha ha, tư vị thắng lợi lại ngọt như thế.
Giữa trưa ăn cơm, thức ăn đầy bàn biểu hiện bà tâm tình thật tốt, cũng phát huy đầy đủ tinh thần, xem bát trứng bắc thảo này có sáng kiến đến mức nào.
Bà gắp một miếng cá hấp cà tím vào bát tôi, bỗng nhiên nói: “Kỳ thật khi con thi, bà có chút hy vọng con thi không tốt, như vậy con có thể học đại học dân lập, không cần rời nhà quá xa.”
Ta ngẩn người, còn không kịp suy nghĩ rời nhà cảm xúc đột nhiên tập đi lên.
“Con cho tới bây giờ cũng chưa từng đi khỏi nhà quá lâu, về sau không biết ăn quen hay không, ở được hay không.” Bà càng nói càng thương cảm.
“Aiz, sớm biết thế trung học cho con đi dã ngoại, rèn luyện một chút, miễn cho tương lai không thích ứng được.” Mẹ ăn một miếng cơm, có chút hối hận mình thất sách, “Như vậy đi, nghỉ hè này bắt đầu rèn luyện năng lực tự gánh vác của con. Phải học giặt quần áo, ủi quần áo, quét dọn vệ sinh, mua đồ ăn, nấu cơm nước, quản lý tài vụ……”
“Giao cho ta đi.” Bà lập tức tỉnh lại, cười tủm tỉm nhận nhiệm vụ giáo luyện.
Tôi cười khổ.
Ba buông bát cơm, múc một chén canh uống. “Ta hôm kia gặp Trình Định Doãn cùng cha mẹ nó, cùng bọn họ hàn huyên một chút. Lần khác hẹn họ ra ăn điểm tâm sáng, hai đứa ở bên ngoài cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.”
“Ba!” Tôi kinh hãi, “Ba…… ba như vậy rất đường đột! Con cùng Trình Định Doãn…… cũng không phải rất thân.”
“Ta cùng cha Trình Định Doãn đã gặp mặt trong một hội nghị, có tán gẫu, về sau sẽ thân.” Ba thản nhiên nói, “Ta ăn no ”
“Ba……” Tôi sững sờ. Luôn cảm thấy ba biết rất nhiều chuyện, chỉ không nói ra, muốn làm cho người ta không rõ chi tiết.
“Trình Định Doãn? A, A Phân từng nói qua, là cậu trai lần trước đến ăn cơm? Sau đó cũng tìm con vài lần phải không? Bộ dạng rất đẹp trai…… A Tinh, nói nó có rảnh đến ăn cơm a.” Bà cười tủm tỉm xen mồm.
“Cuộc điện thoại trước khi thi là nó gọi tới à?” Mẹ khơi mào hỏi, “Rất quan tâm con nha?”
Tôi không nói gì. Aiz, thì ra tôi còn là bị nghiêm mật quan sát, còn tưởng rằng bọn họ luôn luôn rất yên tâm đối với tôi!
※-※-※
A, đã xong! Kiếp sống trung học khẩn trương lại tốt đẹp của chúng ta!
Khoác vai đứng trước cửa trường học, nhìn lên bục cao cao, cảm khái vô hạn. “Aiz –” Trăm miệng một lời thở dài, chỉ cảm thấy trong lòng đầy cảm xúc, cơ hồ muốn ngâm một khúc ca trữ tình.
“Các cậu…… không cần khoa trương như vậy chứ?” Liêu Hương Hương đứng bên cạnh, lẩm bẩm.
“Cậu không hiểu sao.” Lí Phái Nhã nói từng từ, “Trải qua bao nhiêu đau khổ, trải qua bao nhiêu khổ sở, rốt cục cũng đến đây. Lúc này không than, còn đợi khi nào?”
“Đúng đó đúng đó!” Tôi cười hì hì phụ họa.
Liêu Hương Hương nhịn không được làm vẻ muốn ói, “Than đủ rồi chứ? Vào đi thôi, thời gian không còn sớm lắm .”
Chúng tôi nhìn đồng hồ, bước nhanh hơn vào trường học. Đúng vậy, hiện tại đến phiên đại hội khen ngợi của chúng tôi. Thời gian thật sự là kỳ quái, lúc ấy cảm thấy rất dài, chờ thêm, lại cảm thấy thật sự là nhanh như tên.
Bạn học gặp mặt, không ngoài hồ lại là đầu tiên lẫn nhau chúc mừng một phen. Lớp trưởng A Ngọc rưng rưng tự sướng, đối với mỗi người đều nhìn chăm chú thật lâu hoặc ôm một chút. Aiz, xem đây là lần cuối cùng, tùy cô ấy đi!
Lớp chúng tôi thi không tệ, người vào trường điểm nhiều nhất, hơn nữa vì bao năm qua thành tích cũng khá, vì thế lớp trưởng A Ngọc đương nhiên lại trở thành đại biểu học sinh, lên đài tâm tình kinh nghiệm quản lý lớp quý giá. Dẫn tới các học sinh bó tay thở dài.
Ha ha. Tôi cũng được vào tuyến trọng điểm nha, còn được liệt vào điển hình vượt xa người thường cần phát huy.
Lí Phái Nhã cùng Liêu Hương Hương thi cũng coi như vừa lòng, đang chờ mong trở thành tân sinh viên, cũng tin tưởng sẽ có lãng mạn tình yêu đang chờ đợi.
“A Tinh, mình nhất định sẽ tìm được tình yêu ở đại học! Cậu cũng phải cố gắng nha!” Khai hội, Lí Phái Nhã đột nhiên tới gần tôi, “Mình nghe nói Triệu Tuyết Phương ở đại học X đã có bạn trai, là tỉnh khác.”
“Ồ.” Tôi cũng đã quên mất có nhân vật này.
“Hắc hắc, trường học của cậu cùng Trình Định Doãn rất gần! Phải nắm tất cả các cơ hội, cố lên!”
Tôi cười. Đúng vậy, lấy điểm của tôi, có thể thuận lợi tiến vào nguyện vọng một, một trường cũng coi như trọng điểm, hơn nữa — cách đại học X phi thường phi thường gần! Ha ha.
Lên đài lĩnh một cái hồng bao nhỏ, khi vui vẻ đi xuống cầu thang, phía sau có người gọi: “Hà Tinh.”
Tôi quay đầu, là Trương Tuệ Na. “Chuyện gì?” Lớp 12 không ngồi cùng bàn, không có bút ký, cũng vốn không có liên quan. Cô ấy thi đại học X ngành y, là thủ khoa lần này của chúng tôi.
“Không có gì.” Cô ấy đi lên song song với tôi, “Cám ơn cậu.”
“A?”
Côa ấy có vẻ rất khác lạ so với mấy năm học. “Ba năm này, cậu giúp mình rất nhiều. Nếu…… ở trung học mình có bạn bè, chính là cậu.”
Tôi quả thực có chút thụ sủng nhược kinh. “Đâu có.”
“Mình biết con người của mình rất khó ở chung.” Cô ấy cười cười, “Cậu không phải vẫn cho rằng mình là quái nhân sao?”
“Ừm, cậu có chút quái gở,”
“Chỉ một chút?” Cô ấy lộ ra biểu tình thoải mái rất ít rất ít gặp, tiếp theo thu liễm, hơi hơi nhăn mi, “Không biết sao, thi xong rồi, có chút mất mát, giống như lập tức trống rỗng.”
Cô ấy nhìn có chút mịt mờ, tôi thở ra một hơi. “Mục tiêu đạt tới thì có chút mất mát, có mục tiêu mới sẽ không sao.”
“Mình muốn thi nghiên cứu sinh,” Mịt mờ nháy mắt biến mất, cô ấy kiên định nói, lại khôi phục bản sắc “cuồng học tập”, “Mình sẽ lấy học bổng, tiếp tục học. Nếu gánh nặng nhà mình khá hơn, sẽ nghĩ biện pháp xuất ngoại đào tạo chuyên sâu.”
Tôi đổ mồ hôi, xem người ta có chí hướng cao nha, dường như mình không có lý tưởng! “Chúc cậu tiền đồ sáng lạn.”
“Cám ơn.” Cô ấy khẽ gật đầu. Lúc này chúng tôi đã đi trở về hội trường, rẽ hai hướng về chỗ ngồi của mình.
“Tuệ Na!” Tôi gọi. Cô ấy nghe tiếng quay đầu. Tôi thành khẩn nói: “Có đôi khi, cậu đi quá nhanh, thỉnh thoảng lười một chút đi. Chú ý thân thể.”
Cô ấy lại gật gật đầu, nở nụ cười. “Cám ơn, mình đã biết. Có rảnh thường liên lạc nha.”
Nhìn bóng dáng của cô ấy; Ừm, bạn bè, chúc phúc cậu! Một đường đi tốt!

loading...

Tan hội, mọi người cười đùa ra khỏi trường.
Vừa ra khỏi cổng trường liền thấy anh ấy – dưới những gốc cây âm u, Trình Định Doãn cùng Phan Vân đứng ở nơi đó, nhìn chúng tôi đi ra.
Các bạn học ái muội cười, động thủ đem tôi cùng Trần Kì đẩy ra ngoài. Lí Phái Nhã hưng phấn vẻ mặt đỏ bừng, dùng sức làm tư thế cố lên với tôi.
Trần Kì nhún nhún vai, thoải mái đi qua, thoải mái chào hỏi, sau đó đề nghị tìm quán nước ăn uống gì đó.
Tôi theo ở phía sau, nhìn Trình Định Doãn, tâm thẳng thắn nhảy dựng lên.
Tôi biết lúc này đây có gì đó không giống, ánh mắt của anh hôm nay trực tiếp rất nhiều, cảm giác được anh đang vạch trần sự mờ mịt trong mối quan hệ của chúng tôi. Tựa hồ, một thứ gì đó trở nên rõ ràng. Tôi tránh khỏi ánh mắt anh, có chút lo lắng, có chút chờ mong.
Bốn người đi trên đường, thực khéo gặp Quan Phong, anh ta cười hì hì dừng xe máy đi qua, vì thế biến thành năm người đi.
Chúng tôi đi đến một quán trà lạnh, chính là nơi hai năm trước tôi cùng với Lí Phái Nhã, Liêu Hương Hương ba người tới, sau đó gặp Trình Định Doãn. Tôi ngẩng đầu nhìn nhìn anh, không biết anh còn nhớ không. Anh mỉm cười với tôi, cho nên tôi đã biết đáp án.
Quan Phong rất hào sảng kêu một đống lớn thức ăn, bắt đầu cao giọng lên tiếng, oán giận cuộc sống quân giáo khô khan cỡ nào, huấn luyện viên đáng ghét cỡ nào, nói tới huấn luyện gian khổ, lại bàn đến tổ quốc sơn xuyên rộng lớn, sau đó nói tới mỹ nữ.
“…… Hắc! Cho nên nói, con gái phương bắc vừa hoạt bát lại hào sảng! Mỹ nữ thật sự là nhiều, lại hào phóng đáng yêu……”  Làn da phơi nắng ngăm đen cùng hàm răng trắng sáng, một năm không thấy anh ta giống như thay đổi một ít, không thấy hơi thở âm trầm mà lại như ánh mặt trời.
Trên cơ bản vẫn là Quan Phong thao thao bất tuyệt, Trình Định Doãn cùng Phan Vân chen vào không lọt, nhìn ánh mắt anh càng ngày càng không quá thân thiết. Tình huống này làm cho tôi cười thầm.
Trần Kì tựa hồ cảm thấy rất hứng thú, càng không ngừng truy vấn. Kỳ thật tôi nghe cũng thấy rất thú vị, những việc này đối với chúng tôi mà nói thật là rất mới mẻ. Nhưng hai nam sĩ khác hiển nhiên không cho rằng như vậy, nụ cười ôn hòa của Phan Vân dần dần không còn, Trình Định Doãn đã sớm trầm mặt.
“A, nhiều chuyện thú vị như vậy, thật sự là nói ba ngày ba đêm cũng không xong.” Quan Phong mồm to uống chén trà lạnh, “Không bằng lại kêu thêm chén trà, chúng ta tán gẫu tiếp.” Anh ta lại càng nói càng vui vẻ.
“Không cần đâu, cậu đã sắp uống hết nước trà trong tiệm này rồi.” Trình Định Doãn lạnh lùng ôm ngực.
“Nào có? Trà còn nhiều.” Quan Phong cười, đột nhiên nhớ tới đến gì đó hỏi Trần Kì: “Kì Kì, em thi hình như không phải trường ở Bắc Kinh, là Thiên Tân phải không? Ha ha a……”
Phan Vân cười lập tức có chút khổ.
“Đúng vậy, nghe nói Bắc Kinh mùa hè rất nóng, em không muốn đi.” Đem bốc đồng nói tiêu sái như thế, chỉ có Trần Kì, “Em muốn đi đến một trường học không có người quen. Muốn gặp mặt phải đi một chuyến mới có ý tứ, cả ngày gặp nhau phiền lắm.”
Phan Vân nhìn cô mỉm cười, trong mắt tràn ngập bao dung cùng sủng nịch. Aiz, xem ra bọn họ còn lâu lắm!
Quan Phong cười nhạo, sau đó chuyển hướng tôi. “A Tinh muội muội, thi xong thì đi chơi một chút đi, Quan ca biết rất nhiều nơi thú vị nha, làm hướng dẫn viên miễn phí của em thế nào?”
Trình Định Doãn thay tôi cự tuyệt: “Không cần, cậu khó được trở về vài ngày, không đi gặp đám anh em tốt sao?”
“Về sau còn có thời gian, bây giờ đương nhiên là A Tinh muội muội quan trọng hơn!” Quan Phong thò người ra tới gần tôi, “Nghe nói có bộ phim điện ảnh rất kích thích nha, chúng ta đi xem đi? Đi thôi.”
“Cô ấy không có hứng thú.” Trình Định Doãn nghiêng người che trước mặt tôi.
Hai người lại bắt đầu giằng co, ánh mắt trở nên âm trầm mà nguy hiểm. Mùi thuốc súng nồng đậm.
Đóng băng ba thước, đâu phải lạnh một ngày, kỳ vọng bọn họ biến thành huynh đệ thân mật là không có khả năng. Trần Kì thấy nhưng không thể trách dời tầm mắt, tôi cúi đầu ăn quy linh cao, Phan Vân nắm chắc thời cơ nói chuyện cùng Trần Kì.
Trình Định Doãn bỏ qua một bên, nhìn tôi, “A Tinh, chúng ta đi trước được rồi chứ? Đến công viên một chút?”
Anh…… Rốt cục gọn gàng dứt khoát nói, làm cho tôi đỏ mặt.
“Này này này! Cậu muốn đi thì đi, đừng lôi A Tinh đi…… Oa! A Tinh muội muội, em không cho anh mặt mũi như vậy hả? Thật sự là……” Quan Phong nói.
Tôi áy náy cười, đứng dậy. Thật ngại, lúc này đương nhiên là tình yêu ưu tiên, việc khác bỏ qua một bên.
“Thật sự phải đi a?” Quan Phong vẻ mặt thất vọng, “Được rồi, A Tinh muội muội, lần khác đi chơi nha. Như vậy Kì Kì a, hai chúng ta tán gẫu lâu một chút đi? Phan Vân, cậu có việc gì hay không? Có việc có thể đi trước, đừng lo.” Anh ta giống như càng ngày càng kiêu ngạo.
“Tôi không có chuyện gì.” Phan Vân vẫn có thể cười dịu dàng như thế, thực làm cho người ta bội phục.
Trình Định Doãn lắc đầu, cùng tôi đi tới cửa, thình lình nghe phía sau –
“Thật ngại, em muốn nói chuyện với Phan Vân.” Tiếng nói thanh thúy của Trần Kì vang lên, “Quan ca, anh thanh toán đi trước đi, ở chỗ này thật chướng mắt.” Rõ ràng! Tuyệt!
Quan Phong suy sụp hạ mặt!
Trình Định Doãn cười to ra tiếng, tôi cũng buồn cười, đi theo anh một đường cười ra cửa.
Cười xong tôi ngước mắt, gặp phải ánh mắt anh chăm chú nhìn, lập tức dời đi. Hai người cũng không nói chuyện, sóng vai đi vào công viên nhỏ kế bên. Tìm một gốc ngọc lan, ngồi xuống dưới cây cối rậm rạp.
Gió nhẹ lướt qua chúng tôi, mang theo hơi thở tươi mát của rừng cây, còn có hơi thở của anh.  Tôi cúi đầu ngồi, vươn tay bứt mấy cọng cỏ.
Dịu dàng, anh vuốt tóc tôi, giống như có điện, một cảm giác run rẩy từ đỉnh đầu truyền khắp toàn thân. “Vẫn giống trẻ con.” Giống như thở dài nói nhỏ.
Ta ngẩng mạnh đầu, “Em mới không phải, đã 19 tuổi, chỉ nhỏ hơn anh một tuổi thôi!” Nói cái gì tôi giống trẻ con? Mẹ đã nói tư tưởng của tôi đã rất trưởng thành.
“Đúng, đúng, đúng!” Anh nở nụ cười, “Em là người lớn.” Tay anh vẫn đặt trên tóc tôi, quấn quít lấy sợi tóc bên áo choàng của tôi, độ ấm nóng truyền tới.
Tôi nhìn anh, khẩn trương cùng chờ mong tràn đầy trong lòng. Đột nhiên nhớ lại trước đây, tôi cuối cùng cũng tìm ra quà sinh nhật ba mẹ cho tôi giấu ở nơi nào, vụng trộm lấy ra nghiên cứu một phen, đoán bên trong là cái gì, nhưng nhất định nhịn xuống không mở ra. Đợi đến ngày sinh nhật, mới dưới cái nhìn chăm chú của người nhà mở đáp án. Phá lệ có loại chờ mong khoái hoạt, lặng lẽ vui mừng đã lâu, khi mở ra thời điểm nhìn thấy kết quả như tôi đoán hoặc còn tốt hơn dự đoán của tôi, lại là một loại vui sướng.
Hiện tại, đến thời điểm mở lễ vật rồi sao?
Trong lòng đã mơ hồ có dự cảm, cho nên, khi anh đến gần, tôi rất tự nhiên nhắm hai mắt lại. Không tiếng động, chấn động, say lòng người, tâm động rất nhỏ, là tiếng hoa nở.
Tình yêu, có phải sẽ xuất hiện hay không?
Khi anh buông ra, chúng anh nhìn mắt đối phương, trong mắt, thấy được gì đó giống nhau, vì thế tôi cắn môi nở nụ cười, e lệ cúi đầu.
Tay anh hạ xuống, cầm tay tôi, tôi ngạc nhiên phát hiện, tay anh đổ mồ hôi, như tôi. Hai người nhìn nhau cười, khẩn trương bất giác biến mất.
Nhưng vẫn có chút không quen, vì thế hai tay tôi nắm chặt tay anh, dùng sức vẫy vẫy, lại khẽ động đậy bẻ bẻ. Ừm, tốt hơn nhiều, cái này thuận tay.
Anh thiếu chút nữa nghiêng ngã, lấy một tay kia bắt lấy thân cây mới đứng vững.
Đón nhận ánh mắt khó hiểu của anh, tôi giải thích: “Khi em tắm nước lạnh, ngón tay đụng tới nước đều cảm thấy lạnh, mỗi lần ướt tới khuỷu tay liền không dám đi xuống tắm. Vào lúc này, không bằng mở mạnh vòi hoa sen, lập tức đem nước lạnh đổ vào người, như vậy dễ dàng hơn nhiều.” Đạo lý giống nhau, giải thích chắc được nhỉ?
Ánh mắt của anh càng kỳ quái, xem ra trong lúc nhất thời tư duy khó có thể giống tôi. Ha ha, không sao, thời gian còn nhiều mà, đủ để chúng tôi hiểu biết nhau, chúng tôi còn trẻ a!
Bỗng dưng tựa đầu vào vai anh, tôi cười rất vui vẻ. Ha ha, tôi thật sự là may mắn, có được thật nhiều thật nhiều thứ quý giá!
Càng may mắn là, chúng tôi rất sớm học cách quý trọng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: