truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bờ Sông Xanh Tươi – Chương 09 phần 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Edit: Sabj.

Beta: Lệ Lâm.
Cấp ba a cấp ba, tôi nghĩ trải qua thời gian này mọi người không thể dễ dàng quên.
Mệt lại thống khoái! Không ngừng mà khiêu chiến bản thân, cứ tự hỏi: Tôi có thể đạt thành tích cao không? Có loại khoái cảm siêu việt không ngừng.
Tôi không phải người rất thông minh, không thể ứng phó thoải mái tự nhiên. Nhưng trong uể oải dần dần biểu lộ ra lạc quan cùng kiên nhẫn, hơn nữa — cũng hiểu được nhàn hạ đúng lúc.
Aiz, đúng vậy, nhàn hạ đúng lúc cũng rất quan trọng. Lí Phái Nhã về điểm này cũng phi thường hợp với tôi, cho nên…… Aiz, hai người chúng tôi chung quy không thể trở thành học sinh chăm chỉ.
Cuộc sống học tập bình thường không có gì đáng nói, ngoại trừ cường độ tăng lên, cùng mười mấy năm cũng không khác mấy. Nhưng có chuyện có vẻ đặc biệt — hắc hắc, có người tỏ tình với tôi.
Này, bạn không có nghe sai, là có nam sinh ánh mắt khá tốt nói thích tôi!
Tôi rất vui vẻ, tuy rằng lúc ấy sợ tới mức thất kinh, tiếp theo đó trối chết, ngày hôm sau mới cố lấy dũng khí nói với cậu ta những lời cự tuyệt sau một đêm suy nghĩ…… Xử lý thật sự tốt có phải hay không? Không sao, điều này không cản trở tôi cảm thấy vui vẻ — có người thích tôi nha! Ha ha a! Chứng minh tôi còn khá tốt!
Dường như có chút có lỗi với nam sinh kia, nhưng tôi xác thực rất cảm kích tình cảm của cậu ta, nhưng tôi không thể đáp lại. Có người thích, chứng tỏ tôi không phải rất kém cỏi, còn có chỗ đáng yêu, là một người đáng giá trong lòng người khác! Bởi vậy tự tin tăng lên thật nhanh. Hơn nữa nam sinh kia cũng rất vĩ đại. Ha ha, hư vinh của tôi cũng bành trướng không ít.
A, có người thích mình, thật tốt! Thích một người tâm tình rất đẹp, được một người thích cũng rất vui sướng.
Còn có chính là A Phân. Quan Phong đi rồi, cô gái nhỏ trường M kia đã cố làm trách nhiệm thủ lĩnh, còn đứng trước mặt tôi vỗ ngực nói: “Có chuyện gì tìm tôi, có tôi bảo đảm, không ai dám tìm cô làm phiền!”
“Cám ơn.” Tôi cười, “Học sinh ngoan ngoãn học thuộc bài thi như tôi, không có người đến gây phiền phức.” Thật là, cô ấy so với tôi còn nhỏ một tuổi.
Cô ấy bĩu môi, “Tóm lại, có chuyện gì tìm tôi.”
“Được rồi.” Tôi nhịn không được lấy tay vuốt tóc ngắn rậm rạp trên đầu cô ấy, “Đến nhà tôi ăn cơm hay không? Bà hôm nay nhắc tới cô đó.”
Cô ấy né tay tôi, ra vẻ không sao cả nói: “Nha, tôi hôm nay không có việc gì.”
Tôi mỉm cười, “Vậy đi thôi, giờ này bà chưa nấu cơm đâu, nói với bà nấu nhiều thêm một phần.” Ha ha, không biết tại sao cô ấy cùng bà đặc biệt hợp ý, đối với trù nghệ (tài nấu ăn) của bà thích hơn tôi nhiều, cho nên thường thường đến nhà tôi ăn cơm, còn có thể ngoan ngoãn mặc cho bà sai phái.
Buồn cười là, cô ấy vừa thấy Lí Phái Nhã liền tránh. Bởi vì Lí Phái Nhã sau khi biết tình huống của cô ấy, đối với cô ấy liền tốt hẳn lên, tìm được cơ hội liền nghiên cứu cô ấy, liều mạng tán chuyện, cuốn lấy khiến cô ấy chịu không nổi, thiếu chút nữa động thủ đánh người. Buồn cười hơn, sau khi cô ấy hiểu được Lí Phái Nhã căn bản không sợ uy hiếp của cô ấy, liền biến thành cô ấy sợ Lí Phái Nhã.
Miệng cứ như vậy, nói to ồn ào hoặc bình tĩnh, đơn giản mà thanh thoát.
Tương tư như trà, nhẹ mà thấm tâm. Nhưng bởi vì nhiều việc, cho nên cũng không có nhiều thời gian suy nghĩ về anh, tôi chỉ cho phép mình vào lúc rảnh rỗi suy nghĩ một chút mà thôi.
※-※-※
Thời điểm nghỉ đông, anh đã trở lại.
Khi gặp lại cũng không giống tôi đoán rằng sẽ kích động như vậy, không có kinh đào hãi lãng, lại giống như một trận gió dịu dàng bao lại đây, thật lâu vui sướng bận lòng. Sau đó sóng vai đi ở trên đường, khẽ cười, nói chuyện.
Đi qua một siêu thị, vừa mới gặp một đám bạn học cùng lớp của tôi, thấy chúng tôi có chút kinh ngạc, tiếp đó là ồ lên cùng trêu chọc, tôi cùng anh chỉ cười không nói.
Tiễn các bạn cười đủ rời đi, anh đột nhiên hạ mắt nhìn một người dáng vóc cao dương dương tự đắc. “Nghe nói cậu ta theo đuổi em?”
Gì? Việc này chỉ vài người biết, anh tại sao “nghe nói”?
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, anh nghiêng đầu nhìn quảng cáo trên tủ kính, tôi nhịn không được cười càng sâu. “Không có, cậu ấy chỉ nói thế mà thôi. Còn anh? Ở đại học có rất nhiều cơ hội yêu đương nhỉ?”
Anh khôi phục vẻ ung dung. “Không khác lắm, kỳ thật học kì đại học cũng rất nhanh, nếu muốn sớm một chút học xong tiếng Anh cùng vi tính, nhất định phải tốn công một chút.”
“A, tiếng Anh của các anh phải đạt đến cấp bốn hay cấp sáu?” Đề tài lại chuyển thành chuyện phiếm, tán gẫu không bờ bến, nhưng vẫn đem câu trả lời của anh ghi tạc trong lòng.
Từ đó vài ngày về sau, nụ cười mỉm vẫn ở trên môi tôi.
Loại tình cảm này gọi là tình bạn hay là tình yêu? Chúng tôi rốt cuộc là quan hệ gì ? Tôi không biết. Nhưng, tôi thích như vậy, tôi nghĩ anh cũng thế.

Cuối năm, lớp chúng tôi lại bắt đầu học bù. Cuối tuần lại cùng anh gặp mặt vài lần, anh cũng về trường.
“Còn một học kỳ.” Lần gặp mặt cuối cùng, chúng tôi đứng ở bờ sông, anh nhìn mặt sông nhẹ nhàng nói.
“Ừ, còn một học kỳ.” Tôi gật gật đầu, đá hòn đá nhỏ dưới chân.
Đối thoại như vậy có thâm ý gì sao? Dường như nói xong, tâm tư của anh và tôi giống nhau? Ngay cả chính tôi cũng không xác định. Nhưng, yêu đương không phải là một loại tâm tình sao? Có thể xác định tâm ý mình là đủ rồi!
Được rồi! Một học kỳ cuối cùng! Cố gắng!
Nửa năm cấp ba đã oanh oanh liệt liệt mà đi qua. Không trải qua là một loại tiếc nuối, thể nghiệm cảm giác vừa vất vả lại phong phú, ý chí chiến đấu ngẩng cao, không phải lớp 12 thì không là lúc nào khác!
Nhưng khẩn trương học tập cũng không thể bỏ đi thiên tính bát quái. Lí Phái Nhã đối với tôi không ôm hy vọng gì, nhưng vẫn nhịn không được hỏi thăm tiến triển, tôi chi tiết báo cáo, khiến cô ấy lại khó hiểu kiêm thất vọng.
Rốt cục cô ấy không hỏi, tôi mừng thầm trong lòng, dự tính không lâu tương lai cô ấy sẽ chấn động, a, hóa ra tôi cũng có ước số không an phận.
Bạn học nữ khác cũng có đến thám thính, tôi rất khẳng định tuyên bố tôi cùng Trình Định Doãn không phải người yêu — vốn không phải mà! Chúng tôi còn chưa đề cập đến vấn đề này a! Tôi không phải giả ngu!
Các cô ấy không tin dây dưa hồi lâu, cuối cùng đồng tình nhìn tôi, Trương Lệ Lệ còn lắc đầu thở dài: “A Tinh, cậu thật sự là trì độn!”
Ai nói tôi trì độn? Vì người trong lòng, thần kinh thô to cũng sẽ trở nên sâu sắc!
Tôi quay sang, vụng trộm thè lưỡi, hắc hắc, tôi thật là có chút đại trí giả ngu?
※-※-※
Vào tháng Sáu, loại cúc tây Trung Hoa bắt đầu ra hoa, ngay cả ba ba cũng chậc chậc lấy làm kỳ.
Tôi bắt đầu thích nghe Tôn Yến Tư ca. Trong lời ca có kiên trì cùng tin tưởng, còn có tiêu sái, đều làm cho tôi mê muội. Đặc biệt bài [ tin tưởng ] kia lại nghe hoài không chán. “Hôm nay ghi nhật kí không có vấn đề gì, không cần mỗi chuyện đều để ý…… Không cần cố ý nhớ anh, nên mọi việc của tôi, cho dù khiêu chiến, tôi không tránh đi. Một nụ cười của anh, đã làm cho tôi cảm thấy ấm áp. Tôi không biết kiên trì, vừa vặn làm cho tôi, học được yêu là gì. Tôi từng thấy khó khăn, trở nên nhát gan không đủ dũng khí, nhưng vẫn muốn tin tưởng, tin tưởng cảm giác, tin tưởng đơn giản……”
Mọi việc đều bình thường, nhưng cuộc sống cũng luôn có một ít chuyện xảy ra làm cho người ta trở tay không kịp. Tỷ như nói: Ngay trước khi thi nửa tháng, tôi bị bệnh.
Đầu tiên là cảm mạo rất nhẹ, tiếp đó chuyển nặng, sau đó là sốt cao, hơn nữa ngày đêm càng không ngừng ho khan. Lần này virus cảm mạo thật sự là ương ngạnh hung ác, người nhà dùng hết các biện pháp, mỗi ngày đến bệnh viện mấy lần, nghỉ học hai tuần lễ.
Hiện tại, đã là mùng một tháng bảy, trường học nghỉ học sớm cho chúng tôi tự do ôn tập. Tôi ngồi dưới đèn bàn đọc sách, thỉnh thoảng lại ho nhẹ.
Mẹ bưng thuốc ho tiến vào, thúc giục tôi uống rồi đi ngủ sớm một chút.
Tôi buông sách, uống thuốc, xoa xoa toan chát mắt, lên giường.
Mẹ giúp tôi đắp chăn, bưng chén đi ra ngoài, lúc xoay cửa ra ngoài lại quay đầu. “A Tinh.”
“Dạ?”
Mẹ không quay đầu, chậm rãi nói: “Mẹ thường cảm thấy, con là con gái ngoan khó có được trên thế giới, mẹ rất hài lòng về con.”
“A? Dạ.” Tôi há miệng, nhịn không được bật cười, xem ra mẹ không có thói quen nói tốt, “Con đã biết, mẹ ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Mẹ quay đầu nhe răng cười với tôi, “Nhanh chút ngủ, mấy ngày nay thực vất vả, ngày mai ngủ trễ một chút, mẹ sẽ gọi con rời giường.” Nói xong mở cửa đi ra ngoài.
Tôi cười rung cả người. Mẹ, kỳ thật con cũng may mắn, có ba và mẹ như vậy nha, còn có bà. Ừm, tìm thời gian nói với họ những lời này, nói không chừng…… Còn có thể lại nhìn thấy vẻ không tự nhiên của mẹ. Lại thay đổi tư thế thoải mái ngủ, mỉm cười, kỳ thật –
Thật may mắn, tôi là Hà Tinh.
※-※-※
Càng gần cuộc thi, càng khẩn trương, dứt khoát ném sách, dù sao coi nữa cũng không có tác dụng nhiều. Đi hết toàn bộ phòng ở, lại đem hoa cỏ trong vườn tưới nước hết một lần, cuối cùng cũng thư thái một chút.
Đột nhiên có chút xúc động muốn đọc tiểu thuyết, mặt nhăn mày nhíu, gọi điện cho Lí Phái Nhã, câu đầu tiên khi cô ấy bắt máy là: “A Tinh, mình hiện tại rất muốn coi tiểu thuyết!”
Tôi cười to, cùng cô ấy ước định thi xong sẽ thuê ba mươi cuốn tiểu thuyết, xem đến thiên hôn địa ám.
Hai người đông kéo tây xả hàn huyên nửa ngày, khuyến khích nhau thi tốt, mới cười hì hì nói gặp lại ở trường thi.
Vừa buông phone, lập tức điện thoại lại vang lên, tôi bắt máy. “Này, sao nữa?”
“Alô, anh là Trình Định Doãn.” Anh ở đầu kia trầm ổn nói.
“A…… Ách…… A, xin chào.” Đầu tôi đột nhiên rút lại, kích động mồm miệng không rõ, “Đã lâu không gặp!”[ Hả? Hiện tại cũng có gặp đâu? Aiz, tôi còn nói sảng .]
“Đã lâu không thấy.” Anh cũng nói như vậy, khiến tôi bình tĩnh một chút, “Ngày kia có cuộc thi, phải không?”
“Vâng.”
“Đừng lo, em hoảng hốt sẽ rối loạn. Trăm ngàn đừng khẩn trương, không cần hoảng, biết không?”
“Dạ.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Aiz, đúng vậy, tôi căng thẳng sẽ phản ứng trì độn, hành động thất hành. Anh thật sự là hiểu tôi.
“Kỳ thật vào trường thi sẽ bình tĩnh trở lại, đừng nghĩ nhiều…… Tóm lại, đừng khẩn trương. Không sao, thoải mái đi thi, kết quả như thế nào cũng mặc kệ.” Anh hôm nay đặc biệt dong dài.
“Dạ, dạ.” Tôi thuận theo đáp lời. Sao lại cảm thấy anh cũng có chút khẩn trương? Lăn qua lộn lại lặp lại mấy câu nói kia.
Nghe anh nói liên miên, tôi ôm điện thoại, vẻ cười đầy mặt. A, rất vui vẻ! Tuy rằng vẫn đang cảm thấy khẩn trương, nhưng rất hy vọng cuộc thi đến nhanh một chút, tôi vội vã muốn nhìn một chút xem một năm cố gắng có kết quả như thế nào!

loading...

Thi xong rồi !
Cơ hồ cảm động đến rơi nước mắt, lại có chút không thể tin được tôi đã vượt qua. Không có tâm tư hồi tưởng lại kì thi, về nhà trực tiếp trèo lên giường, ngủ đến thiên hôn địa ám nhật nguyệt vô quang.
Ngủ dậy, ăn rất nhiều, sau đó cùng Lí Phái Nhã và Liêu Hương Hương đi chơi mấy ngày mấy đêm.
Về nhà sau một ngày, anh cũng nghỉ về nhà. Khi gặp mặt, tôi chạy tới hô to: “Em thi xong rồi ! Cuối cùng cũng thi xong!”
“Ừ.” Anh mỉm cười nhìn tôi nhảy nhót.
“Nhưng không biết thi thế nào.” Tôi đột nhiên bình tĩnh lại.
Anh nhún vai. “Không liên quan, thi xong rồi liền vạn tuế.”
Hai người nhìn nhau cười, còn không kịp nói gì nữa, một đám bạn học vây xung quanh, rộn ràng ồn ào tiếp đón. Vì thế mọi người bắt đầu vui đùa ầm ĩ nói chuyện phiếm, bắt đầu nghỉ hè vui vẻ mà bận rộn.
Mấy ngày sau, một loạt hoạt động chúc mừng của chúng tôi rốt cục cũng kết thúc. Chơi như điên nhiều ngày như vậy, thật sự là mệt chết, một ngày, tôi từ chối lời mời của Trương Lệ Lệ muốn tôi đến nhà cô ấy chơi, trốn ở trong nhà ngủ ngon.
Ngủ thẳng đến chạng vạng, bị bà đá ra cửa đi mua mấy thứ. Ngáp dài, mang theo cái giỏ đựng đồ ăn kiểu cũ đi về hướng chợ gần nhà, cố gắng mở to mắt đang mơ hồ buồn ngủ để chọn lựa nguyên liệu cho bữa tối.
Theo như thực đơn của bà mua được một rổ thức ăn, lại đến chợ bán thức ăn cạnh siêu thị mua mấy bình sữa. Kiểm tra một chút thức ăn trong giỏ, rồi, nhiệm vụ hoàn thành, có thể trở về báo cáo kết quả công tác!
Nghĩ đến có thể về nhà tiếp tục xem tiểu thuyết, cuối cùng cũng có chút tinh thần, bước nhanh mang theo giỏ đồ ăn ra cửa siêu thị. Đột nhiên, thấy anh –
Trình Định Doãn đang từ cửa hàng đối diện phố đi ra, đi dọc theo lối đi bộ, tựa hồ muốn xuyên qua đường cái đến bên này.
Lòng tôi vui vẻ, đang muốn chạy tới, bỗng dưng dừng lại — lúc này mới nhìn rõ anh có bạn, là một đám người ồn ào sinh động, trong đó đặc biệt thấy có mỹ nữ! Mỹ nữ thì không sao, nhưng mỹ nữ kéo cánh tay Trình Định Doãn thì rất khó lường.
Tôi đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm cảnh tượng bên kia. Ở thời điểm qua đường cái, vị mỹ nữ tóc dài phiêu phiêu kia tiến lên hai bước, đem tay phải bỏ vào trong khuỷu tay Trình Định Doãn, mà Trình Định Doãn nhậm cô ta kéo, cận là hơi hơi xoay người tiếp đón bạn khác qua đường cái.
Đây là tình hình gì? Cô gái kia! Tôi thở hổn hển một hơi, mới phát hiện vừa rồi không tự giác tạm dừng hô hấp. Nhìn anh cùng cô ta, còn có bọn họ nói cười, đi tới bên này, càng ngày càng gần, thân thể tôi cứng đờ đột nhiên phản xạ nhảy dựng lên, vọt đến nấp sau gốc cây bên đường.
Ngu ngốc! Sao phải trốn? Tựa vào gốc cây, lập tức phát giác mình hành động rất vớ vẩn. Hà Tinh mày rốt cuộc đang làm cái gì? Vì sao trốn? Trốn cái gì? Đồ nhát gan! Sao phải trốn? Đi ra ngoài, đi ra ngoài đối mặt! Mau đi ra! Có gì phải trốn!
Một lần thúc giục mình, tôi khẽ cắn môi, nuốt xuống cảm giác không biết tên ở cổ họng. Đúng, đi ra ngoài đi, mày rất cố gắng, mày luôn luôn cố gắng, chẳng lẽ giờ muốn chạy trốn sao?
Hít sâu, nắm chặt cái giỏ, tôi đi ra, cùng lúc bọn họ đi đến bên này, lúc này hai người bọn họ đã không có lại kéo tay. Trình Định Doãn lập tức thấy tôi, tôi cũng lập tức thấy được trên mặt anh mỉm cười — nhưng, tôi không biết đây là thói quen anh đối với người quen, hay thật sự vui vẻ khi nhìn thấy tôi.
“Hà Tinh.” Anh gọi to, đi đến, giới thiệu với tôi các bạn đại học của anh.
Tôi gượng cười, chào bạn của anh. Chạm ánh mắt của mỹ nữ tóc dài bên cạnh anh, đừng trốn! Bắt buộc mình nhìn thẳng chống lại cô ta, nhìn gần cô ta lại càng đẹp, còn có loại khí chất tao nhã. Tôi ưỡn ngực mỉm cười lại với cô ta, mặc dù có chút khó khăn, vẫn cực lực tưởng tượng mình mặc quần áo thục nữ mà lúc ngủ không bị nhăn lại, tóc cũng không có lộn xộn, giày xăng ̣đan trên chân cũng không có phai màu……
“Giúp bà em mua đồ ăn sao?” Anh nhìn nhìn tôi mang theo giỏ đồ.
“Vâng,” Tôi gật đầu.
“Wow, thật sự là cô gái ngoan nga.” Bạn của anh cười hi hi, cũng không thật sự khích lệ. Kỳ thật bọn họ căn bản không để ý đột nhiên có tôi nhảy ra, còn đang tự cố tự nói, tranh luận rốt cuộc muốn đi đâu chơi.
“Không bằng nghe theo A Nhạn nói, đi suối nước nóng trước đi!” Một người vóc dáng thấp đột nhiên kêu lên, lập tức có vài người đồng ý.
“Em cũng đồng ý.” Mỹ nữ tóc dài cũng gật đầu, cười với Trình Định Doãn, “Như vậy liền phiền anh, hướng dẫn viên Trình.” Nói xong liền khoác tay lên vai anh. Chiều cao rất xứng đôi, khiến cho bọn họ đứng chung một chỗ thoạt nhìn vô cùng phối hợp.
Trình Định Doãn nhún vai, quay đầu hỏi tôi: “Hà Tinh, em cũng đi nhé?”
Các bạn học của anh nghe vậy lập tức có chút kinh ngạc nhìn về phía tôi, tôi bị một đám không quá hoan nghênh nhìn chằm chằm liền lui về phía sau. “Không được, em muốn nhanh chút trở về, bà còn chờ mấy thứ này nấu cơm chiều. Hẹn gặp lại!” Cười tươi hướng bọn họ gật gật đầu, vòng qua bọn họ đi về phía trước.
“Hà Tinh.” Đi được vài bước, anh ở sau lưng gọi tôi.
Chần chờ, tôi vẫn quay đầu lại. “Hẹn gặp lại. Trên đường phải cẩn thận chút.” Vẫn là nụ cười không thay đổi, anh nhẹ giọng nói. Nói còn chưa dứt lời, đã bị đám bạn của anh lôi kéo đi.
Tôi quay đầu lại, bước nhanh, càng chạy càng nhanh, giống như nếu dừng lại sẽ ức không được suy nghĩ chua xót trong lòng.
Vọt vào cửa nhà, động tác mới chậm lại, đem đồ ăn bỏ vào phòng bếp, trở lại trong phòng ngồi xuống.
Phân tích không ra tâm tình lúc này, thậm chí không dám hồi tưởng lại cảnh tượng anh cùng cô ta đứng chung một chỗ…… Rất thống khổ, có cái gì đó bóp nghẹt trái tim tôi, lại trống rỗng vô cùng, thật là khó chịu!
Tôi cùng anh, rốt cuộc là cái gì? Hai năm này rốt cuộc tính là gì? Hết thảy đều là ảo giác của tôi, tôi dối gạt mình? Không có cách nào tiếp tục suy nghĩ, tất cả mọi chuyện đã qua đều lộn xộn thành một mớ, đánh sâu vào da đầu tôi phát đau.
Che cái trán ngã vào giường, nhịn không được chảy hai hàng nước mắt. Sau đó, giống như miệng cống một khi đã mở liền không dừng được, nước mắt ồ ồ tràn ra khóe mắt.
Đáng ghét, tôi không muốn khóc!

Không biết qua bao lâu, tiếng chói tai xuyên qua sương mù dày đặc tới
thần kinh thính giác của tôi, tôi hơi quay đầu, là tiếng chuông điện
thoại phòng khách, không muốn nhận điện, ba mẹ hôm nay không ở nhà, bà
sẽ nhận chứ?
“A Tinh! Đi nghe điện thoại!” Bà ở phòng bếp hô to.
Ngây
người trong chốc lát, tôi không cam lòng khởi động thân mình, lau nước
mắt mở cửa đi ra ngoài, đến phòng khách, trừng mắt nhìn điện thoại, thực
không muốn tiếp: Tại sao reo lâu như vậy cònreo tiếp! Thực không chịu
được!
“A Tinh?” Bà nghe được tiếng chuông còn vang, nhô đầu từ phòng bếp ra xem.
Ngạo mạn nuốt nuốt đi qua đi, thanh thanh cổ họng, cầm lấy điện thoại. “A lô?”
“Hà Tinh?”

anh. Tâm nhảy dựng, suy nghĩ nhất thời trống rỗng một lát, sau đó,
giống như cắt nứt ra nhanh chóng khép lại, cảm xúc khổ sở thoáng chốc
biến mất. Là ma pháp gì a?! Là nghe được giọng của anh a!
“Hà Tinh?” Anh lại gọi, “Em đang nghe sao?”
“Ừ.” Tôi cả người thần chí nhất thanh. “Anh đang ở suối nước nóng sao?”
“Đúng
vậy, anh với bạn học tới nơi này du lịch, muốn anh làm hướng dẫn du
lịch hai ngày cho bọn họ.” Bên kia của anh mơ hồ truyền đến giọng la hét
ầm ĩ, “Kỳ thật bọn họ rất đáng ghét, ha ha, nhưng anh cuối cùng cũng
không thể mặc kệ để bọn họ ở nơi không quen?”
“Đương nhiên.” Tôi nhỏ
giọng trả lời, lại bắt đầu mắng mình ngu ngốc. Kỳ thật, căn bản không
phải chuyện gì, chẳng qua cử chỉ rất bình thường, tôi thật sự…… Làm gì
ngạc nhiên?
“Chỉ là bạn học mà thôi, ngày kia sẽ đi. Em đừng nghĩ nhiều.” Ngừng trong chốc lát, anh lại nói.
“Em không nghĩ cái gì nha.” Tôi miệng cứng rắn ý tứ không tốt lắm.
“Thật không?” Anh cười khẽ, giọng càng thấp xuống, “Chỉ sợ em miên man suy nghĩ.”
Tim
đập mạnh! Có ý gì? Vì sao lại…… Sợ tôi miên man suy nghĩ? Tôi ngừng
thở, trên mặt bắt đầu phát sốt, bối rối hầu như không thành tiếng: “Em,
em sẽ không đâu! Em làm sao có thể miên man suy nghĩ? Em đương nhiên sẽ
không…… Em không có đoán…… Không có! Ha…… Không có a…… Ha……” Trời ạ! Tôi
đang làm cái gì? Quan trọng hơn cũng không cần nói năng lộn xộn như vậy
a!
“Hà Tinh.” Anh thấp giọng gọi.
“A, cái gì?” Tôi lập tức đình
chỉ hồ ngôn loạn ngữ, nín thở yên lặng nghe. Tim càng nhảy càng nhanh —
kia làm cho tôi khẩn trương đến khẽ run, là chờ mong sao?
Anh bên kia cũng trầm mặc, một lát sau, rốt cục lên tiếng: “Hà Tinh, anh……”
“A Tinh — ăn cơm!” Thời khắc mấu chốt bà rống to!
“Oa!”
Thần kinh tôi buộc chặt chợt cả kinh, sợ tới mức thét chói tai ra
tiếng, thiếu chút nữa đem phone ném xuống! Bà lớn giọng thực không phải
đùa!
“Ách” Trình Định Doãn tựa hồ cũng bị tiếng kêu thình lình của tôi dọa một chút, “Làm sao vậy?”
“Em…… Bà bảo em ăn cơm.” Giọng của tôi cơ hồ mang ý khóc.
Anh
dừng một chút, tiếp đó, một chuỗi cười khẽ từ bên kia của anh phát ra,
chuyển thành cười không thể ngừng! “Ha ha……vậy…… vậy hẹn gặp lại…… Gặp
mặt nói sau…… Ha……” Anh cười đến nỗi ngay cả nói cũng không hoàn chỉnh.
“……
Hẹn gặp lại……” Tôi bĩu môi, buông điện thoại, nhụt chí suy sụp hạ vai,
bĩu môi đi chậm tới phòng ăn, nhìn bà bưng thức ăn ra. “A — bà — bà
không đúng lúc a!”
“Nói cái gì?” Bà nghe không rõ than thở của tôi, phân phát bát đũa, “Đi đem canh đến.”
“Dạ.”
Đáng giận a, anh vừa rồi muốn nói gì? Sao không nói nhanh một chút!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: