truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bờ Sông Xanh Tươi – Chương 07 phần 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tôi mở to mắt, qua lại xem hai người. A Phân cà lơ phất phơ, một bộ biểu
tình khiêu khích chờ người khác tới đánh. Triệu Tuyết Phương mặt xanh
mét, ném một câu “Ai là chị của mày!” Liền vội vàng chạy ra.

“Này, cô ta thật là chị của cô?” Không đếm xỉa tới người chạy ra, tôi tò mò hỏi A Phân.

A Phân hừ một tiếng, “Không có khả năng có phải hay không?”

“Ừm, thật sự không giống.” Tôi gật gật đầu. Một người đáng yêu như vậy, một người lại làm cho tôi chán ghét.

A Phân ngữ khí thường thường nói: “Cô ta là chị của tôi, cùng cha mẹ sinh ra.”

“A?”

“Ba
mẹ tôi ly hôn. Ai cũng muốn nuôi chị ta, tôi đối với ai cũng không hay
ho.” Dường như không sao cả nhún nhún vai, A Phân tiếp tục nói, “Sau
cũng không xưng chị em, cũng không thường gặp mặt. Chẳng qua tôi hàng
tháng đều phải đến một lần, đòi tiền – tiền sinh hoạt phí hàng tháng là
chị ta đưa cho tôi, ba mẹ lười gặp tôi.”

A? Khó trách tựa hồ có
khi lại thấy cô ấy đứng ở bên ngoài trường học. Tôi ngây người, đau
lòng. Cố gắng muốn nói gì, nhưng cái gì cũng nói không nên lời, chuẩn bị
vọt tới miệng ngẫm lại cũng không thích hợp. Tôi lại im bặt đến ngay cả
một câu an ủi cũng nói không được!

“Này! Sao cô cứ như chịu tang
thế? Chị ta vừa rồi la hoảng cũng đừng đề ý. Dù sao miệng chị ta chính
là thối như vậy, cứ coi như là chó sủa không phải để ý chị ta đâu. Ngay
cả Quan Phong cũng tán qua cô……”

Tôi nói không nên lời, thật sự là buồn bực, sau đó…… Nhất thời xúc động dùng sức ôm lấy cô ấy!

“Này……”
Cô ấy bị dọa nhảy dựng, sửng sốt tại chỗ, tiếp theo muốn bỏ tay của
tôi ra, “Này!Cô làm gì ! Buông! Ra cái gì nữa? Cô làm gì?…… Này! Buông
tay!”

Tôi không để ý, chờ tôi cảm thấy đủ, mới buông ra, cười với cô ấy. Ừm, tốt hơn nhiều.

“Cô
cô…… Cô thật sự là……” Cô ấy trừng mắt nhìn tôi, mặt đầy tức giận, hai
tay thay phiên vừa cầm rau cải trắng, vừa vỗ vỗ quần áo, dường như phủi
cái gì vậy. “Thật là kì lạ!”

Tôi hì hì cười, không nói lời nào, thưởng thức bộ dáng cô ấy không được tự nhiên.

Rốt
cục cô ấy cũng bình tĩnh trở lại, đem túi rau cải trắng đến trước mặt
tôi, vẫn có chút mất tự nhiên. “Vừa rồi gặp bà cô, bảo tôi đi ăn cơm,
đây là bà muốn tôi giúp bà mua.”

“Thế à, đến đây đi.” Tôi nở nụ cười, “Tôi tiễn cô.”

“Thối! Mới không cần, xe của tôi ở bên kia.”

“Hả? Xe của cô thoạt nhìn rất lỗi thời.”

“Dong
dài ! Bạn bè không cần muốn bán sắt vụn, tôi dùng lại mà thôi…… Mà
này, bà nói còn muốn mua hai cân hoài sơn (vị thuốc bắc), tôi nói tôi
không biết, bà nói cô biết mua ở đâu……”

“Hướng bên này đi.”

“Bà còn nói muốn chọn loại già một chút, nếu không có thì mua ngó sen trắng……”

p/s: Chẹp, phải cái hình tóc ngắn, nhuộm hồng là giống A Phân rồi. ^^

Rất nhanh, đã tới tháng sáu, nắng hè chói chang, lòng người mạnh mẽ.

Cấp ba thật sự rất vất vả, tháng bảy đen tối đang ở trước mắt,chúng tôi cũng không nhẹ nhõm gì, sắp đến kì thi cuối kỳ.

Nhìn ra ánh nắng chói mắt bên ngoài, tôi phát ra một tiếng ai thán. Hai ngày này thật sự là nóng đòi mạng! Uống một ngụm trà lạnh siêu quán, tiếp tục cõng sách giáo khoa lịch sử, làm học sinh số thật khổ a.

Lí Phái Nhã ngồi ở bên cạnh tôi, dùng quạt quạt một cái, buồn ngủ, miệng lại còn thì thào lẩm nhẩm trọng điểm lược thuật chính trị.

“Thật nóng a, chúng ta vì sao lại phải tới trường học? Trong nhà dù gì cũng mát mẻ hơn ở đây.” Liêu Hương Hương lần thứ n nghi ngờ, tuần lễ này là thời gian tự do ôn tập, đại đa số học sinh không đi học, người trong phòng học không có mấy.

“Bởi vì trong nhà rất thư thái!”

“Bởi vì nơi này mới có không khí học tập, hơn nữa không có tivi!”

Lí Phái Nhã cùng tôi mỗi người nói một câu. Trong nhà thật sự có nhiều nhân tố dụ hoặc, mà chúng tôi không thể tự chủ được.

“Hơn nữa người lúc trước đề nghị mỗi ngày đến trường học ôn tập cũng là cậu a.” Lí Phái Nhã đột nhiên nghĩ tới.

Liêu Hương Hương ghé vào mặt bàn lại than thở, liếc mắt nhìn mặt trên lẩm bẩm nói: “Ngay cả gió quạt cũng nóng…… Thời tiết cái quỷ gì!”

“Có thể trời sẽ mưa.” Tôi lấy một tờ giấy, nhìn Trương Tuệ Na ngồi cách đó mấy bàn. Khi chúng tôi tụ tập dưới cây quạt, cô ấy lại vẫn ngồi yên tại chỗ như núi, rốt cuộc có phải người hay không a!

Lí Phái Nhã theo ánh mắt của tôi nhìn qua, thấp giọng nói: “Chỉ cần ở cùng cậu ấy, mình liền cảm thấy có một cỗ động lực.”

Tôi bật cười.

“Là thật! Lần thi cuối kỳ này mình nhất định phải thi tốt! Ba đã chuẩn bị giúp mình đăng kí bổ túc học hè, cho nên mình nhất định phải thi tốt! Bằng không sẽ không được đọc tiểu thuyết!” Lí Phái Nhã thề son sắt nắm tay, “Mình lần này thi hóa học nhất định phải được một trăm hai mươi điểm!”

Tôi cảm thấy cô ấy đang nằm mơ, nhưng lười mở miệng đả kích, nóng a, muốn có chút hơi nước.

Liêu Hương Hương thẳng vô tình nhìn ngoài cửa sổ.“Thi cái gì chứ, học bổ túc cái gì chứ, đều là chuyện về sau, hiện tại mình chỉ muốn có một cơn gió lạnh…… Gió lạnh a gió lạnh mau tới đi, thổi gió đi, trời mưa đi, trời mưa đi, mau mưa đi, xuống đi, xuống đi……”

Người này nóng sắp điên rồi. Tôi cùng Lí Phái Nhã dựng tóc gáy, cách xa cô ấy một ít.

“Hả? Các cậu xem! Mau nhìn ngoài cửa sổ!” Liêu Hương Hương đột nhiên tinh thần rung lên, ngồi thẳng người.

Tôi liếc mắt nhìn bên ngoài.“Trời không mưa.”

“Không phải a, xem hai người kia, không phải là……”

“Người nào a, mình hiện tại muốn gió chứ không phải người.” Lí Phái Nhã vô lực quơ cây quạt, nóng ngay cả thiên tính bát quái (nhiều chuyện) cũng biến mất.

“Trình Định Doãn cùng Triệu Tuyết Phương.”

“Cái gì?!” Chúng tôi lập tức kêu to, bổ nhào vào cửa sổ.

“Thật là bọn họ!” Lí Phái Nhã âm trầm nheo mắt, quay đầu trừng tôi, “Bọn họ đang làm cái gì,”

“Mình…… Mình làm sao mà biết?”

“Không biết?” Lí cô nương một bộ biểu tình bi phẫn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, “Cậu quá thất trách! Thế mà lại không biết! Tình địch tiến công nha!”

Liếc một cái xem thường, không còn khí lực sửa đúng ý nghĩ của cô ấy lại, về phương diện khác, cũng nhịn không được đoán rằng bọn họ đang nói cái gì. Mùa hè nóng bức lại sắp thi vào trường đại học, hai người không chuyên tâm ôn tập, chạy đến chỗ cây cối âm u làm gì?

loading...

“Đi xem! Đi qua nghe một chút!” Trên mặt Liêu Hương Hương đúng là biểu tình nhảy nhót hưng phấn, hận không thể ngay lập tức chạy qua hóng chuyện.

“Đúng vậy! Chúng ta qua bên kia đi!” Lí Phái Nhã chuẩn bị tư thế bày ra trò chơi đội ám dạ trinh sát, đi đầu từ cửa sau phòng học mò mẫm đi ra ngoài.

“Ách, có lẽ chúng ta nên ôn tập đi. Phái Nhã, đừng quên chuyện học bổ túc của cậu. Hương Hương, cậu không phải nói hôm nay muốn học xong cổ văn hay sao?” Hai người bọn học sắp tới thi còn rất rảnh a!

“Đừng ầm ỹ! Bây giờ sao còn tâm trí để học!”

Aiz, hai người này định lực không đủ như thế, khó tránh khỏi tiền đồ nhiều suy suyễn a. Đương nhiên tôi cũng rất hiểu bản thân, nói tới nói lui, còn không phải cũng theo sát hay sao.

Ai nha, đã tới chậm! Còn chưa đến mục tiêu chúng tôi đã trơ mắt nhìn Trình Định Doãn nhanh rời đi, âm thầm tiếc hận quá mức cọ xát mà đánh mất cơ hội, sau đó đem ánh mắt quay về trên người Triệu Tuyết Phương còn đứng tại chỗ.

“Hắc hắc, nhìn như vậy, khẳng định là tỏ tình bị cự tuyệt!” Lí Phái Nhã lộ ra vẻ mặt gian.

“Mình vừa rồi có nhìn ngoài cửa sổ,” Liêu Hương Hương biểu hiện là đại sư trong phái đoàn trinh thám, “Bọn họ đến không lâu sau, Triệu Tuyết Phương liền nghiêng người về phía trước, mà Trình Định Doãn vẫn đứng tư thẳng tắp, bởi vậy có thể thấy được, thái độ vừa rồi của anh ấy khẳng định là một câu cự tuyệt ngay, không lưu tình chút nào ! Ha ha, A Tinh của chúng ta lấy được toàn thắng!”

“Các cậu nói như vậy dường như……” Tôi không khỏi đổ mồ hôi, sao các cô ấy cũng rất không bình thường thế ? Nhưng không thể phủ nhận, nhịn không được có chút mừng thầm trong lòng.

“Ê, cô ta qua đây kìa.” Liêu Hương Hương thấp giọng nhắc nhở.

“Qua thì qua, sợ cô ta sao!” Lí Phái Nhã hừ một tiếng, đơn giản đứng dậy. Aiz, chỉ tại tôi không cẩn thận đem việc lần trước Triệu Tuyết Phương có ý đồ cảnh cáo tôi rời khỏi Trình Định Doãn nói cho Lí Phái Nhã nghe, hiện tại mới khiến Lí Phái Nhã coi cô ta là chướng ngại vật cuối cùng ngăn cản đường tình của tôi, muốn thay tôi chửi cho thống khoái.

Triệu Tuyết Phương sắc mặt xanh mét, thấy chúng tôi từ trong bụi cỏ đứng lên, lại bao phủ một tầng sắc mặt giận dữ.“Các cô trốn ở chỗ này làm cái gì? Có gì mờ ám sao?”

Mở miệng là ác ngữ, Lí Phái Nhã trợn mắt nhìn “Ai mờ ám? Chị tốt nhất đừng suy bụng ta ra bụng người!” Trong lòng cô ấy, Triệu Tuyết Phương sớm hóa thân thành tình địch chuyên phá hoại, giết hại nữ nhân vật chính trong tiểu thuyết ngôn tình.

“Chỉ biết đấu võ mồm!” Triệu Tuyết Phương khinh thường hừ một tiếng, đi qua bên cạnh chúng tôi, bỗng nhiên lại bỏ thêm câu,“Trình Định Doãn ghi nguyên vọng là trường đại học X.”

Lí Phái Nhã nhảy dựng lên!“Trường X rất có gì giỏi chứ? Rất lợi hại sao?” Cô ấy dùng sức ngang ngạnh ngẩng đầu lên,“ A Tinh của chúng tôi cũng thi được!”

Tôi thiếu chút nữa bị nước miếng làm sặc! “Phái Nhã……” Sợ hãi khẽ lay động ống tay áo bạn tốt.

“Cậu đừng làm mình mất hứng!” Cô ấy quay đầu trừng tôi, tiếp đó ngạo nghễ nhìn Triệu Tuyết Phương, ngẩng đầu tiếp tục huênh hoang,“Hãy chờ xem, A Tinh sẽ thi cho chị xem !”

“Huống hồ, chính chị cũng không chắc chắn thi đậu a, thổi cái gì mà thổi, dù sao mọi người cũng không so được với Trình Định Doãn, năm mươi bước cười một trăm bước thôi.” Liêu Hương Hương có vẻ thực tế, hiểu được cách khiến người ta đau mà không cần động tay chân. Đại học X là trường đại học giỏi nhất thành phố, trường học chúng tôi bao năm qua người thi đâu không vượt quá ba năm người, lường trước Triệu Tuyết Phương cũng không nắm chắc lắm.

“Đúng vậy! Dù sao tâm Trình Định Doãn cũng chỉ hướng về A Tinh, hừ, có A Tinh ở đây chị đừng mơ!”

“Vậy các cô chờ xem đi!” Triệu Tuyết Phương cười lạnh một tiếng, ngạo nghễ rời đi.

Lí Phái Nhã nhéo tôi, trầm giọng quát: “A Tinh, cố gắng học tập! Đừng để bị bại bởi cô ta nha! Mình tin tình yêu là tồn tại tuyệt đối! Cậu phải có dũng khí đi tranh giành!”

“Phái Nhã……” Tôi đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, thi đại học X cùng tình yêu không liên hệ trực tiếp mà?

“Cố gắng! Phải tin tưởng tình yêu có thể sáng tạo kỳ tích! Mình lúc nào cũng sã đốc thúc cậu!”

“Cậu đang ép con thỏ đấu trâu à?” Liêu Hương Hương hắt một gáo nước lạnh vào đầu cô ấy, “Dùng thành tích thi cử để so A Tinh sẽ thua.”

“Cậu nói cái gì? Đây là lời mà bạn bè nên nói sao?”

“Mình đang nói sự thật thôi! Cậu nóng đến choáng váng cũng đừng cứng rắn đẩy A Tinh ra chiến trường.”

“Được rồi, trời thật nóng ……”

Thật là oi bức! Lúc tan học, cứ nghĩ ngày ngã về tây đã không còn độc ác như vậy, chẳng ngờ lại càng thêm oi bức, cả người mồ hôi cứ dính dính.

Chúng tôi ba người không còn sức lực đạp xe về nhà.

Khi đi qua đường nhỏ ngoài trường học, đột nhiên nhảy ra vài người cản đường.

Lắp bắp kinh hãi, chúng tôi dừng xe lại, cảnh giác nhìn bốn cậu thanh niên phía trước. Dáng vẻ lưu manh, áo quần hầm hố, thành công làm cho người ta vừa thấy liền biết không phải người lương thiện.

“Này, mấy người muốn gì? Cách vách chính là trường học, có bảo an đó!” Liêu Hương Hương lui xe về phía sau, ngoài miệng lớn tiếng thét to để tăng can đảm.

Lí Phái Nhã cũng theo lui về phía sau. “Đúng rồi, các người đừng ở khu vựctrường học làm xằng bậy. Tuy rằng con đường này hẻo lánh một chút, nhưng cũng có rất nhiều người lui tới.”

Ta cũng muốn lui, nhưng đầu xe bị một người trong đó bắt được.

Cậu thanh niên này không để ý các cô ấy, chỉ nhìn tôi từ trên xuống dưới. Trong đó một người nói: “Ầm ỹ cái gì? Chúng tôi cũng không phải cướp bóc! Này, cô chính là Hà Tinh?”

“Không phải!” Lí Phái Nhã cùng Liêu Hương Hương đồng thời kêu to!

“Câm miệng!” Người cầm đầu nọ không kiên nhẫn trừng các cô ấy một cái, “Họ Hà, cô bảo anh em chúng ta đến đây, cũng nên có sự giải thích chứ? Anh em chúng ta cũng không thể đi một chuyến tay không.”

“Ai kêu các người đến đây?” Tôi khi nào thì làm việc này chứ?

Bọn họ trở lên nhìn tôi, “Không phải là cô sao? Cùng người nói qua điện thoại giống nhau như đúc.”

“Không phải tôi a!” Sao có thể là tôi?

Bọn họ phát hỏa.“Này! Cô phản pháo, muốn đùa giỡn chúng ta à?”

“Gì thế? Trời nóng như vậy còn đứng dưới mặt trời a,” Giọng nữ trong trẻo, rất quen thuộc tự nhiên thong thả. Chúng tôi quay đầu nhìn lại, thấy cô Trần dạy tiếng Anh của chúng tôi. Cô che dù, chậm rãi từ từ đi tới, ôn nhu nhìn ba học sinh chúng tôi, “Sắp đến kì thi, phải chú ý thân thể a. Xem hôm nay trời cũng sắp mưa, về nhà sớm một chút, biết không?”

Chúng tôi ngoan ngoãn gật đầu: “Đã biết, thưa cô.”

“Này……” Các cậu thanh niên há mồm muốn nói chuyện.

“Các em là học sinh trường dạy nghề à?” Cô Trần luôn có thể khiến người khác nói không nên lời.

“Hả, cô như thế nào……”

“Vài đồng học nữ này đều là học sinh khoa văn, vừa thấy liền biết không phải người các cậu muốn tìm, xem ra trong đó là có hiểu lầm a.” Cô Trần nhẹ nhàng mở tay đang nắm xe đạp của tôi ra, tiếng nói thản nhiên mềm mại cuồn cuộn không dứt, “Cô nghĩ các cậu vẫn là đi tìm hiểu rõ ràng một chút, không thể tùy tiện bị người khác lợi dụng có phải hay không? Trường dạy nghề tuần sau cũng phải thi đúng không? Có lẽ nên tận lực ôn tập một chút, cuộc thi thất bại rất khó làm thế nào, ngay cả bằng tốt nghiệp cũng lấy không được, hiệu trưởng của các cậu lần trước họp còn nói muốn dùng biện pháp mạnh dạy nghiêm trị học sinh bất lương. Aiz, kỳ thật mặc kệ là học trung học hay là học sinh trường dạy nghề dạy đều rất vất vả a. Được rồi, trời sắp mưa, nhanh về nhà đi thôi.” Khi nói câu cuối cùng, đã mang theo chúng tôi chậm rãi đi ba bốn bước rồi.

Các cậu thanh niên nghe được sửng sốt lại sửng sốt, nhưng cũng không ngăn cản chúng tôi.

Cô Trần tiếp tục liên miên: “À, cô nhớ ra rồi. Phái Nhã cùng Hương Hương các em đi trước đi. Hà Tinh, em đến đây một chút, cô muốn nói chuyện với em.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: