truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bờ Sông Xanh Tươi – Chương 02 phần 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ngây ngẩn nhìn bục giảng không người, nghĩ một giờ trước, anh còn bày ra phong thái thế nào trên bục.

Ô, lệ xúc động lại rơi, tôi ghé vào trên bàn, cúi đầu vào khuỷu tay, lẳng lặng nghĩ tâm sự.

Đột nhiên “Huỵch” một tiếng, phòng học sáng choang. Tôi chấn kinh
ngẩng đầu lên, thấy có hai nam sinh đứng trước chỗ công tắc, hiển nhiên
là họ bật đèn.

Mà khi bọn họ nhìn thấy còn có một nữ sinh trong phòng học, cũng
ngẩn người, sau đó một người trong họ đi đến bục giảng, một người đi đến
chỗ tôi.

Người trong bóng tối đã lâu, liếc thấy ánh đèn, có chút hoa mắt,
tôi mở mắt ra, thấy rõ người tới. Cả kinh nhảy dựng lên — Trình Định
Doãn?!

Không có khả năng là thật! Tôi chớp mắt vài lần – anh không biến mất.

“Sao em còn ở đây?” Giọng nói trong trẻo mà giàu từ tính vang lên, lần đầu tiên đối mặt nói chuyện với tôi.

Đầu lưỡi của tôi có chút không nghe lời: “Em…… em đến nghe thi biện luận, à…… Sau đó……”

Anh nở nụ cười: “Ha ha, không phải chán quá rồi ngủ luôn chứ; Ngay cả thi biện luận xong rồi cũng không biết?”

“Không phải, em không ngủ .” Tôi gục đầu xuống, không dám nhìn
thẳng ánh mắt sáng ngời của anh. Nhưng mà vừa cúi đầu lại hối hận, sao
có thể lãng phí cơ hội có thể nhìn anh gần thế này? Vì thế lại ngẩng
đầu, “Em không phải đang ngủ, chính là…… à…… Đang suy nghĩ chuyện. Còn
nữa, em…… à…… Không nghe biện luân, em…… Đến muộn.” Đối mặt với anh, nói
chuyện lại bắt đầu lắp bắp, hơn nữa nghĩ đến hành động vừa rồi thật sự
rất chuối, không khỏi càng thêm khẩn trương.

“À.” Anh đại khái cũng nghe không rõ tôi đang nói gì, tùy tiện
gật gật đầu, xoay người hướng bục giảng kêu: “Phan Vân, tìm được không?”

“Đợi chút.” Phan Vân xoay người đi xuống, đứng lên rồi, tay giơ cao một chùm chìa khóa, “Tìm được rồi, quả nhiên là để đây.”

Thì ra bọn họ vì thế mới quay lại. Thực nên cảm kích bọn họ sơ ý.
Tôi cắn cắn môi, không để nụ cười hiện lên. Quá tuyệt vời! Đây là ông
trời bồi thường cho vận khí của tôi mà!

“Tìm được rồi, đi thôi.” Trình Định Doãn đi ra cửa, xuống vài bậc
cầu thang, lại quay đầu  mở miệng với tôi: “Em cũng mau về nhà đi, chờ
lát nữa bác bảo vệ sẽ đến khóa cửa phòng đấy.”

“Vâng.” Tôi ôm lấy túi sách đi theo phía sau anh, trộm nhìn lưng
anh. Đi không đến vài bước, lại vấp bậc thang, kêu sợ hãi một tiếng, sẩy
chân ngã xuống! Túi sách bay khỏi tay, bịch bịch rơi xuống.

Anh nghe tiếng quay đầu lại muốn đỡ, nhưng muộn rồi. “…… Em không sao chứ?” Nói xong tay muốn kéo tôi quỳ trên mặt đất lên

“Không có việc gì không có việc gì!” Tố chất thần kinh của tôi
như nhảy đứng lên, vỗ vỗ bụi trên đầu, “Không có việc gì, em không sao!”
Đầu và khuỷu tay có chút đau, nhưng bị thương nặng nhất là da mặt, hic,
sao lại xấu hổ như thế chứ!

Không dám nhìn vẻ mặt của anh, tôi vòng qua anh, vội vàng chạy
xuống nhặt túi sách của tôi, lại bối rối đụng vào góc bàn. A, lần này
thật sự đau quá! Tôi ôm chỗ bị thương nhất thời nói không ra lời, thật
muốn lập tức biến thành không khí biến mất!

“Em…… Không có việc gì chứ?” Giọng anh bỗng xuất hiện cạnh tôi, may mà, không chứa ý cười, ít nhất không rõ.

“Không có việc gì, em không sao.” Tôi không dám ngẩng đầu, xấu hổ muốn chết.

Anh đứng cạnh tôi, sau đó đi xuống cầu thang, nhặt túi sách lên cho tôi, đứng ở đó chờ tôi.

Tôi cúi đầu, chầm chập đi xuống, nhận túi sách cũng thấp giọng
nói cảm ơn. Quyết tâm có chết cũng không ngẩng đầu đối mặt với anh, tôi
không muốn trong trí nhớ của anh, khuôn mặt của tôi có liên hệ với hai
chữ ngốc nghếch!

“Không có việc gì ? Chúng ta đi thôi.”

Bởi vì cúi đầu, không biết lời này của anh là nói với Phan Vân
hay nói với tôi, tôi trầm mặc theo sau anh, cảnh cáo mình đừng làm trò
cười nữa.

“Hà…… Tinh?”

A? Tôi phản xạ ngẩng đầu nhìn nơi phát ra tiếng nói. Phan Vân?
Sao anh ta biết tên tôi? Lập tức liền hiểu được: Bởi vì người anh ta
theo đuổi là — Trần Kì cùng bàn.

Phan Vân mỉm cười nói:“ Em là Hà Tinh nhỉ? Sao giờ còn ở đây? Nghe thi biện luận à?”

“Á…… em vốn…… muốn nghe .” Rất muốn rất muốn nghe a! Ai, hiện tại
Trình Định Doãn đã biết, cô gái ngốc nghếch này là Hà Tinh rồi…… Ô!

“A, lớp các em cũng ít người đến nghe lắm?”

“Rất nhiều người, nhưng mà Trần Kì không đến.” Chờ tôi kịp phản
ứng, đã nói những lời này ra khỏi cửa miệng rồi. Vội nhìn Phan Vân liếc
mắt một cái, cắn môi thầm hối hận. Tự cho là thông minh, tùy tiện vạch
trần tâm tư của người ta, thật sự quá ngây thơ .

Phan Vân lại chỉ cười cười rộng rãi, “Đúng vậy, thật khiến anh thương tâm.”

Tôi cũng yên tâm mà nở nụ cười, có ấn tượng tốt với anh ta.

Ba người đi ra bên ngoài, Trình Định Doãn và Phan Vân đến bãi xe,
lấy xe ra, Phan Vân bỗng nhiên quay đầu nhìn tôi, “À? Xe em đâu?”

Á? Sao đứa ngốc tôi vẫn theo sau họ? “Xe của em?” Tôi hết nhìn
đông lại ngó tây vài lần, đầu óc như bị kéo dính chặt mãi mới động não
được, “A, xe của em ở bãi phía nam!”

Phan Vân xùy cười thành tiếng. Trình Định Doãn cũng mở khóa xe
mỉm cười với tôi, trong đôi mắt đen lóe lên ánh sáng xinh đẹp — thiếu
chút nữa lại làm tôi thất thần..

Không nên không nên! Nhanh tỉnh lại nào, tôi mất mặt nhiều lắm rồi!

“Em…… em đi lấy xe…… Các anh….. à…… tạm biệt!” Vừa nói vừa lui về phía sau, sau khi nói xong xoay người nhanh chân bỏ chạy.

Sau lưng truyền đến giọng của Phan Vân: “Này! Muộn rồi, muốn bọn anh tiễn em một đoạn không?”

“Không cần, không cần!” Tôi cũng chẳng dám quay đầu, vô thức nói, “Em đi đây! Tạm biệt!”

“Tạm biệt, cẩn thận một chút nhé!” Gió lạnh mơ hồ đưa tiếng cười của hai nam sinh đến.

Tôi chạy hết tốc độ, trong lòng ảo não không thôi. Thật sự là! Hôm nay sao lại bất thường đến thế!

Dáng vẻ ngốc như thế, hành động ngơ như thế, anh xem hết vào mắt rồi…… Ô! Tôi không muốn sống nữa!

Không sống –!

Đêm đó, cho dù đã nằm trên giường, thỉnh thoảng nhớ đến, lại chôn mặt vào chú gấu.

“Ngày 16 tháng 10, thứ Sáu, nhiều mây. Nồi cháo gà của bà, không
biết thêm thảo dược gì, hương vị rất quái lạ. Hôm nay đã xảy ra thật
nhiều chuyện ngoài ý muốn, thực thảm thực không hay ho thực mất mặt……
Nhưng mà, giờ anh biết tôi rồi? Anh có nhớ tên tôi không? Hà Tinh, một
nữ sinh rất ngốc……”

Chiều chủ nhật, Lý Phái Nhã cùng tôi đi dạo phố, lại hẹn Liêu Hương Hương.

Đi đến mệt mỏi, liền bàn bạc tìm quán trà ngồi nghỉ, Lý Phái Nhã gọi Cao quy linh (1), Liêu Hương Hương gọi đậu hủ hoa (2), tôi gọi một bát rau hẹ đỏ (3).

 

“Đúng rồi,” Lý Phái Nhã nuốt thức ăn vào miệng rồi, đột nhiên hỏi
tôi, “Hôm kia sao không đi nghe thi biện luận? Chúng tao còn mất công
chiếm chỗ cho mày đấy.”

“Ai!” Tôi dùng sức thở dài, nhét một thìa to vào miệng.

Lý Phái Nhã kỳ quái liếc tôi một cái: “Này!”

“Đừng nói nữa, một lời khó nói hết.” Tôi cơ hồ dúi đầu vào trong bát.

“Rốt cuộc làm sao vậy?” Lực chú ý của Liêu Hương Hương cũng nhìn đến. Tôi càng không nói chúng càng tò mò.

loading...

“Ai, tao xui lắm, luôn bị thầy cô bắt được.” Tôi vừa nói vừa nhìn
bốn phía xung quanh, muốn tìm gì đó để dời lực tập trung của chúng nó,
thật may mà —

“Xem kìa! Là Trần Kì kìa!”

Chúng nhìn ra cửa theo hướng tay chỉ của tôi, vừa vào cửa đúng là
Kì mỹ nhân, bạn đi cùng cô ấy là một nam sinh cao lớn. Lúc này cô ấy
cũng nhìn thấy chúng tôi, khẽ giơ tay lên với chúng tôi, rồi cùng bạn
đến một cái bàn khác.

“Nam sinh đi cùng nó là ai? Bọn mày biết không?” Tôi thấp giọng
hỏi, giả vờ làm dáng vẻ rất hứng thú. Như vậy chúng sẽ không xen vào
chuyện của tôi nữa chứ?

“Có gì mà tò mò? Kì mỹ nhân vốn nhiều đuôi mà.” Liêu Hương Hương
không mắc mưu, vẫn nhìn chằm chằm tôi, “Thầy cô nào ngăn cản mày? Không
thể lâu thế chứ? Mãi cho đến hết thi biện luận mày cũng chưa đến.”

“À thì……” Chuyện có liên quan đến cô gái thất tình kia rồi lại
gặp Trình Định Doãn, không cần thiết phải giấu chúng, nhưng mà lúc này
tôi chẳng có tâm tình nào mà kể, bởi vì nói ra chắc chắn chúng sẽ hỏi rõ
ràng, ngay cả chi tiết ít nhất cũng không buông tha, mà điều này sẽ làm
tôi càng thêm hỗn loạn. May mà Lý Phái Nhã giải vây giúp tôi —

“Trời ơi! Quan Phong kìa mày!”

“Ai?” Liêu Hương Hương bị cái miệng lớn của nó hấp dẫn, nhìn theo hướng Trần Kì, “Quan Phong? Là ai hả?”

Tôi nhẹ nhàng thở ra, lên tiếng giúp xây dựng không khí: “Đúng
rồi, Quan Phong là ai? Nổi tiếng lắm à mày?” Chàng trai kia cao to vạm
vỡ, trên mặt đẹp trai là kiêu ngạo, vừa thấy là biết không phải học sinh
ngoan.

Lý Phái Nhã thiếu chút nữa rống lên: “Không phải chứ? Bọn mày
chưa từng nghe nói đại ca lừng lẫy trường M hả! Quan Phong đại danh lẫy
lừng đấy!”

À! Vừa nghe thế chúng tôi liền nghĩ ra, chắc chắn từng nghe thấy
rồi, nhưng trường M cách trường chúng tôi xa như thế, nhất thời không
nghĩ đến hắn ta.

Lý Phái Nhã thấy dáng vẻ như bớt ngốc nghếch của chúng tôi, mới
hài lòng hồi phục thái độ bình thường, thấp giọng nói: “Kì mỹ nhân sao
lại ở cùng hắn ta?” Lén nhìn bọn họ, mỹ nữ bổn giáo lại lạc vào nhà khác
thật là bất mãn mà.

“Mày hỏi tao tao hỏi ai?” Liêu Hương Hương thừa cơ chôm một miếng
quy linh cao trong bát nó, “Còn nữa, sao mày biết hắn ta chính là Quan
Phong?”

Tôi cũng chôm được một miếng. “Đúng rồi, trước kia mày gặp hắn rùi hả?”

“Em họ tao học năm đầu trường đấy, sùng bái thằng đấy muốn chết.
Ai, bọn mày biết không? Nghe nói hắn rất lợi hại, ngay cả xã hội đen
cũng không dám chọc hắn! Nghe nói, bố hắn là quan lớn, có cả lái xe
riêng nhá! Em họ tao còn nói……” Lý Phái Nhã hạ giọng tuyên truyền.

A, quy linh cao của nhà hàng này không tồi nhá, vị ngọt của mật
ong, cảm giác rất là ngon. Tôi vừa múc một thìa, Liêu Hương Hương cũng
xúc tiếp.

Lý Phái Nhã hứng trí bừng bừng nói xong chuyện của Quan Phong,
cúi đầu một cái, đã thấy quy linh cao của mình vơi đi hơn nửa bát, không
khỏi hồ nghi nhìn chúng tôi. Hai chúng tôi vùi đầu vào ăn. Nó lại cúi
đầu trừng mắt nhìn bát mình, sau một lúc lâu rốt cục mở miệng: “Ê! Bọn
mày……”

“Đúng rồi! Đến tột cùng vì sao Kì mỹ nhân lại ở cùng Quan Phong
nhỉ? Hai người hoàn toàn khác nhau mà.” Liêu Hương Hương như không có
việc gì mở miệng, thoải mái mở đề.

“Á…… Đúng vậy, có phải có nguyên nhân đặc biệt nào không?” Nhiệt
tình tám chuyện lập tức đánh bại quy linh cao, Lý Phái Nhã suy nghĩ sâu
xa đứng lên.

Liêu Hương Hương cũng quay đầu nhìn hai người họ. “Hả? Bề ngoài thoạt nhìn rất xứng …… Quan Phong đẹp trai mà!”

“Đương nhiên! Nữ sinh trường M mê hắn lắm!”

Góc tôi ngồi đối diện họ, ngẩng đầu lên, vừa mới nhìn thấy Trần
Kì cười nói gì đó với hắn ta, sau đó cười đến sáng chói. “Bọn họ…… là
tình nhân à?”

“…… Không rõ lắm……” Chúng cũng nhìn đến sửng sốt, Trần Kì bình
thường tuy rằng không tính là lạnh lùng, nhưng cũng luôn lạnh nhạt tự
nhiên, ít có bộ dáng xinh đẹp như thế.

Giọng Liêu Hương Hương thêm phần hưng phấn: “Có phải người trong
lòng Trần Kì là hắn không, cho nên cự tuyệt Phan Vân?” Trong giọng nói
tràn ngập chờ mong phát hiện trò hay. Ai, người không có cơ hội yêu là
thích đi soi người khác nhất.

“Nếu là nói vậy…… tình yêu của thiếu nữ xinh đẹp và thiếu niên
bướng bỉnh……” ánh mắt Lý Phái Nhã sáng quắc, chắc là liên tưởng đến tiểu
thuyết ngôn tình rồi, tình yêu cấm kỵ bị ngăn cản, lại lãng mạn vô
cùng.

Tôi dựa lưng vào ghế nhìn xa, nghĩ rằng: Phan Vân có biết hay
không? Lại sẽ dùng tâm tình gì để đối mặt? Đang muốn thất thần, người
tên Quan Phong kia đột nhiên quay đầu quét chúng tôi một cái! Ánh mắt
sắc bén làm tôi sợ tới mức cúi đầu ăn lập tức. Quên đi, đừng lo việc
người, xem kịch là tốt rồi.

“A! Trình Định Doãn!” Lý Phái Nhã bỗng dưng kinh hô!

Tôi cả kinh, múc tràn chén, màu nước đỏ sậm bắn tung tóe, làm ướt
áo. Ngẩng đầu nhìn ra cửa, quả nhiên là anh! Chỉ thấy anh đẩy cửa tiến
vào, ánh mắt  đảo qua, liền đi thẳng đến bàn Quan Phong và Trần Kì.

A a a….

“Trình Định Doãn cũng quen Quan Phong? Không thể nào!” Lý Phái Nhã không thể tin nói.

Liêu Hương Hương cũng ngây ra: “Nhưng mà…… Bọn họ hình như còn rất quen……”

Một người là học sinh ưu tú có tương lại, một người là đại ca bất
lương làm người ta đau đầu, đứng chung một chỗ chẳng nhìn ra nổi nét
hòa hợp.

“Nhưng mà thoạt nhìn cũng giống bạn bè.” Tôi nhìn bọn họ, trên
mặt hai nam sinh đều mơ hồ hàm chứa xa cách và địch ý, Trần Kì bình tĩnh
nhìn Trình Định Doãn và Quan Phong đối chọi. Đây là tình huống gì? Ba
người xem ra là quen nhau, Trình Định Doãn sao lại quen Quan Phong, Trần
Kì có thật cùng Quan Phong không…… Còn có Phan Vân theo đuổi Trần Kì là
bạn tốt của Trình Định Doãn…… Tôi hoa lên rồi!

Đừng nghĩ nữa, dù sao tôi chỉ là người ngoài cuộc thôi, bàng quan
đi: Nghĩ đến đây, tôi lại cúi đầu ăn, trong lòng lại có điểm buồn khó
hiểu. Chỉ là người ngoài cuộc thôi mà —

Ai, món này không thể nuốt trôi nữa rồi, nhai đến bất động. Lo
lắng một chút, dùng tay đẩy bát sang một bên. Dù sao cũng không phải bà
làm , không có lý do gì kiên quyết ăn hết.

Đang chuyên tâm chọn, Liêu Hương Hương đột nhiên lấy tay huých
tôi, hại tôi thiếu chút nữa lại làm bắn nước ra bàn. Tôi tức giận quay
đầu lườm nó một cái, nhưng mà —

“Hà Tinh.”

“Ừ? Trần Kì……” Thì ra ba bọn họ nói xong chuẩn bị đi, Trần Kì đi đến bàn chúng tôi chào hỏi.

“Chúng mình đi trước, tạm biệt.”

“À…… Tạm biệt! Thứ Hai gặp lại!” Nhìn thấy Trình Định Doãn đứng bên cạnh cô ấy, tôi lại không chịu được muốn đánh vào đầu mình.

Trần Kì lại thản nhiên gật đầu rồi xoay người đi ra cửa trước, Quan Phong quét chúng tôi một cái, cũng đi theo đi ra ngoài.

Trình Định Doãn lại không nhúc nhích, như là nhận ra tôi.

“Hà Tinh? Khéo vậy, lại gặp mặt.”

“A? Dạ…… A! Thật khéo, anh cũng đến đây à?” Tôi đang nói cái gì thế này!

“Đúng vậy.” Anh mỉm cười, tựa hồ cảm thấy phản ứng của tôi rất
thú vị, ánh mắt tối vẫn lóe ý cười, “Em cùng lớp với Trần Kì nhỉ?”

“Vâng, bọn em cùng lớp. Bọn em –” Chỉa chỉa hai người Lý Phái Nhã
và Liêu Hương Hương, “Mọi người đều cùng lớp, đều là lớp 11.2.” Ô…… Sao
tôi ngày càng khác thường thế này? Nhưng mà, anh đang đứng trước mặt
tôi mà! Hơn nữa trong tay tôi còn đang cầm cái thìa múc hồng trư, trên
áo còn dính vết rõ ràng……

“À.” Anh không biết vì sao lại cười, sau đó gật đầu chào chúng tôi, “Vậy anh đi trước, tạm biệt.”

“Tạm biệt……” Tôi ngơ ngác nhìn anh ra ngoài. Vì sao…… Vì sao lúc nào gặp anh là dáng vẻ tôi lại khốn khổ thế?

“Bọn họ thật quái!” Liêu Hương Hương thì thào nói.

Lý Phái Nhã cũng nhìn chằm chằm ngoài cửa.

“Trình Định Doãn đi hướng khác. Ai, bọn họ đến tột cùng là quan hệ gì?”

Ba nữ sinh ngốc sửng sốt sau một lúc lâu, Lý Phái Nhã đột nhiên
nhảy dựng lên, “Hả, A Tinh mày có giao tình với Trình Định Doãn à?”

“A? Đây…… Hắc hắc……” Tôi vờ cười, càng hỗn loạn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: