truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 201-202 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Vẫn là trực tiếp dùng tờ chi phiếu này giải quyết dây dưa với Doãn Lạc Hàn thì hơn. Đầu tựa vào sô pha, ngẩng mặt nhìn trần nhà. Trong đầu nàng hoàn toàn trống rỗng.

Ngồi trước bàn làm việc, tinh thần không yên, thỉnh thoảng lại nhìn đến tờ chi phiếu. Hôm nay sáng sớm Doãn Lạc Hàn liền gọi điện thoại, lại nhắc nhở nàng chiều nay 2 giờ đến công ty hắn giải quyết.

Thật sự…… Thật sự muốn dùng chi phiếu kia trả tiền bồi thường cho Doãn Lạc Hàn sao? Nàng hít sâu, do dự…

 

Một tiếng chuông điện thoại kéo suy nghĩ của nàng lại, là Phùng Tĩnh Như, kêu nàng đến phòng làm việc. Nàng đứng lên, ánh mắt lại chuyển hướng đặt ở chiếc ba lô ở góc bàn làm việc, chi phiếu lớn như vậy nếu đánh mất liền không xong, nàng quay trở lại, để ba lô vào ngăn tủ phía dưới bàn làm việc, cẩn thận khóa lại.

Thế mới yên tâm được, bước nhanh đến  văn phòng của Phó Chủ biên, lễ phép gõ cửa, nghe được thanh âm “Mời vào” sau cánh cửa mới nhẹ nhàng đẩy cửa vào.

Phùng Tĩnh Như dập mạnh điện thoại, tức giận lầu bầu “Thật là đáng giận, một chút tài năng đều không có, đều là lũ vô dụng bất tài!”

Mân Huyên lẳng lặng đứng trước bàn làm việc của Phùng Tĩnh Như, nhẹ giọng mở miệng “Phùng tiểu thư, cô tìm tôi.”

“Phải, Mân Huyên, tôi không có phương tiện, cô hiện tại đi thúc giục tiến độ chụp ảnh bìa. Tạp chí kì này sắp in ấn, bên kia làm còn chậm quá, bìa mặt chậm chạp chế tác không được, thật không biết bọn họ làm cái gì.”

“Được, tôi lập tức đi.” Mân Huyên gật đầu, rất nhanh xoay người hướng đến cửa văn phòng.

Phùng Tĩnh Như lại nói, trên mặt tràn đầy nghiêm túc “Đúng rồi, Mân Huyên, tôi nhắc nhở cô một câu, tôi cho cô đi chụp ảnh bìa, không phải để thưởng thức, mà là cần cô đi giám sát. Nếu cô cảm thấy có vấn đề, ví dụ như người mẫu có chỗ nào không đúng, cô cần kịp thời đưa ra ý kiến của mình. Cô hiểu ý tôi chứ?”

“Tôi hiểu” Mân Huyên gật gật đầu. Nàng đã hiểu được ý tứ của Phùng Tĩnh Như, cô ấy là ủy quyền cho nàng, cho nàng quyền đi giám sát tiến độ chụp bìa tạp chí.

Toàn thân nhất thời phấn chấn không thôi, nàng phấn chấn đáp thang máy 24 tầng, nơi đó là chụp ảnh bìa.

“Cô đứng chỗ này…. Đúng rồi…….. Quay mặt sang bên phải……….. Nâng mặt lên………. Cao ngạo tư thái………..”

Bước vào lập tức nghe được một loạt thanh âm. Chính giữa là một người mẫu đứng giữa ngọn đèn hạ, đang tạo dáng theo yêu cầu của nhiếp ảnh gia.

Trước mắt là một đoàn chụp ảnh, nhưng không hiểu sao có chút quái dị không nói rõ được. Nàng tìm đến nhiếp ảnh gia, vội vàng giải thích “Tôi xem ảnh bìa, năm nay mùa xuân phong hành xa hoa mà lại mang theo giản lược phong cách Châu Âu cung đình trang. Bất luận là cổ áo, cổ tay áo hay các chi tiết đều có cố ý trảo mặt nhăn cùng nhỏ vụn lưu tô, nhưng cho dù như vậy, luôn luôn không được thay đổi chủ đề, nên rút đi Châu Âu cung đình trang rườm rà, xử lí chi tiết tinh xảo, khôi phục thành trang phục giản lược hào phóng thì hơn.”

Nói xong, nàng quan sát phản ứng của đối phương, không ngờ nhiếp ảnh gia trừng mắt, hướng nàng xua tay “Cô là ai mà nói những lời liều lĩnh vậy? Nơi này là chụp ảnh bìa, không phải chỗ để cô đến nói năng linh tinh. Đi ngay, đừng để tôi phải gọi bảo vệ.”

“Tôi nói nhiều như vậy mà một câu ông cũng không nghe đến?” Nàng chậm rãi nói ra thân phận “Tôi là do Phùng Phó biên phái tới, là cô ấy bảo tôi tới giám sát tiến độ.”

Đối phương kinh ngạc một chút, lập tức nở nụ cười “À, thì ra là trợ lý của Phùng tiểu thư, sao lại không nói sớm.”

Nàng mím môi không nói gì. Người này thay đổi thái độ cũng thật là nhanh quá đi.

Nhiếp ảnh gia vẻ mặt xấu hổ, gãi đầu “Tôi hôm nay bị Phùng tiểu thư và Chủ biên thúc giục đẩy nhanh tiến độ, có điểm khó chịu. Thật ngại quá, vừa rồi nói chuyện có điểm………..”

Nói như vậy rồi, nàng cũng lắc đầu “Đừng lo, tôi sẽ không để bụng. Cũng tại tôi không nói ra thân phận từ sớm.”

“Vậy là tốt rồi……Ha ha…. Cẩn thận ngẫm lại cô nói cũng đúng.” Nhiếp ảnh gia đăm chiêu thần sắc “ Bởi vì bìa lần này cần gấp, bên trên cũng không phái người đến yêu cầu, nên cứ theo ý tôi mà làm. Cô hiện tại nói cụ thể suy nghĩ của cô một chút, tôi thật sự muốn nghe.”

“Được, tạp chí Thuần Mỹ chủ yếu là cũng người trẻ tuổi vì tiêu phí quần thể, như bây giờ chụp hình, người mẫu bất luận là ánh mắt hay thần thái, đều rõ ràng bày ra một loại khoan dung. Bìa tuy đẹp mắt, nhưng chỉ toàn đi ngược tiêu chí, xa cách với người đọc quá nhiều”

Nhiếp ảnh gia đồng ý gật đầu “Vậy ý cô là………..”

“Ý tôi là, đem người mẫu trên mặt trang đổi thành đồ trang sức trang nhã, còn có ánh mắt cũng muốn………..” Nàng một chút kiên nhẫn nói ra ý nghĩ của chính mình, cuối cùng nhiếp ảnh gia cũng tiếp nhận ý kiến của nàng.

Một giờ sau, nàng ra khỏi phòng chụp ảnh, nhiếp ảnh gia đã theo yêu cầu của nàng, hiện tại chỉ cần chờ đến buổi chiều xem hiệu quả.

“Mân Huyên, cô đừng vội đi.” Nhiếp ảnh gia chạy ra khỏi cửa, đuổi theo lại đây “Tôi mời cô ăn cơm cảm tạ hôm nay cô hỗ trợ. Tôi dám khẳng định bìa vừa ra, tuyệt đối có thể thông qua cấp trên.”

“Không cần đâu, đó đều là việc tôi phải làm.” Nàng cười lắc đầu, nghe đối phương nhắc mới nhớ thì ra đã đến lúc ăn trưa, khó trách thấy có chút đói bụng.

“Tốt lắm, đừng thoái thác nữa, bữa trưa hôm nay tôi mời mọi người đi ăn cơm, tôi đãi.” Nhiếp ảnh gia vừa nói xong, cả phòng chụp ảnh vang lên một trận trầm trồ khen ngợi, xem ra mọi người đều đói bụng.

Nàng mím môi cười. Sau này còn có nhiều dịp phải qua đây, đương nhiên không thể không quan hệ với bọn họ, nên không từ chối nữa.

Nàng mím môi cười. Sau này còn có nhiều dịp phải qua đây, đương nhiên không thể không quan hệ với bọn họ, nên không từ chối nữa.

loading...

Cơm nước xong trở lại công ty, chỉ còn cách một giờ, chậm rãi lấy ra tờ chi phiếu, nàng biết chính mình đã có quyết định tốt nhất.

Đi đến văn phòng Phùng Tĩnh Như xin nghỉ bệnh, lại qua một chuyến xe bus xóc nảy, tới tập đoàn Đường Thịnh còn nửa giờ, nàng đi thẳng vào. Nếu theo như lời hắn nói, cùng lắm thì nàng ở bên ngoài chờ hắn một hồi.

Thang máy tới tầng cao nhất. Nàng không khỏi nhớ tới Quý Dương đã âm thầm giúp nàng thoát khỏi Doãn Lạc Hàn, như thế nào đến đây vài lần cũng chưa từng thấy hắn.

Tầng cao nhất im ắng, trước mắt đã là cửa văn phòng hắn đóng chặt, tâm liền một trận kinh hoàng, nàng nóng lòng mau chóng giải quyết chuyện bồi thường, xem di động phát hiện thời gian chỉ còn có một khắc.

Nàng đang nghĩ đi vào nên mở miệng thế nào, cửa đột nhiên mở ra, Doãn Lạc Hàn khuôn mặt lãnh tuấn xuất hiện ở trước mặt.

Hắn nhíu mày, thấy nàng còn đứng ngốc ở đó, trên mặt có vài phần xao động không che giấu được “Còn đứng đó làm gì? Đi vào.”

Người này, gấp rút như vậy làm cái gì? Nếu không phải đã biết hắn phi thường chán ghét mình, nàng khẳng định đã cho rằng hắn đường đường tổng tài một tập đoàn nhưng cái gì cũng không làm, chỉ ngồi ở văn phòng đợi nàng.

Nàng theo lời cất bước đi vào, cánh cửa sau lưng đóng lại. Văn phòng rộng lớn nhất thời đầy không khí ma quỷ, mà ánh mắt người kia như dao nhọn nhìn thẳng vào nàng.

Nhất thời, nàng phảng phất nghĩ lại quá khứ, nàng lần đầu tiên làm lái xe cho hắn, nghĩ đến hắn thân thể không khỏe, tốt bụng dìu hắn vào phòng tổng thống. Lúc trước hắn cũng là như vậy, quỷ dị nhìn nàng từ phía sau, kết quả nàng đã rơi vào cạm bẫy của hắn.

Bất quá, ngày hôm nay nàng sẽ không làm cho âm mưu của hắn thực hiện được. Nàng nhanh chóng di chuyển tránh đi hắn một khoảng cách rất xa.

“Cô so với thời gian đã hẹn còn đến sớm, xem ra là đến đưa tôi ba trăm vạn tiền bồi thường.” Hắn nheo mắt lạnh lùng, hai tay đút vào túi quần tản ra hơi thở nguy hiểm, thân hình cao lớn chậm rãi thong thả bước về hướng nàng.

“Trước nhất chúng ta hãy nói rõ ràng” Nàng tranh thủ quyền lực của mình hiện tại “Tôi có thể có tiền cho anh, nhưng muốn anh bảo đảm chuyện hiệp ước trước kia phải bí mật.”
“Cô là chỉ chuyện làm tình phụ của tôi?” Hắn lãnh đạm nhấc mắt, nói đúng hai chữ nàng khó có thể mở miệng.

Gương mặt nàng vì xấu hổ và giận dữ mà đỏ ửng lên, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, nghĩ hiện tại đáp ứng hắn, chỉ cần hắm cam đoan, sau đó trả chỗ tiền kia cho hắn, cùng hắn từ nay về sau chặt đứt quan hệ.

“Đúng vậy” Nàng ngẩng cao khởi cằm, trấn định cảm xúc “Chỉ cần anh chính miệng cam đoan không đem chuyện này nói cho bất luận kẻ nào, tôi sẽ đưa anh nhiều tiền nhất có thể.”

“Của tôi hàn nhưng là thực đắt tiền. Cô xác định có thể gánh được sao?” Hắn cười nhạt, rõ ràng đối với lời nàng nói tràn ngập hoài nghi.

“Được, đương nhiên.” Nàng cứng rắn nói lớn, ngữ khí vẫn là có điểm lo lắng không đủ. Dù sao chi phiếu kia cũng chỉ dư ra một trăm vạn, vạn nhất nếu hắn sư tử đại há mồm, nói hai trăm vạn, ba trăm vạn, thì chẳng phải nàng sẽ bị hắn cười nhạo một phen sao…

Nàng gian nan nuốt nước miếng, ánh mắt theo dõi đôi môi hắn, âm thầm cầu nguyện hắn có thể nói trúng con số kia.

Nàng có ba trăm vạn kia đã là vấn đề, không thể dư thừa tiền lại cho hắn được, mạnh miệng nữ nhân! Đôi môi hắn hé mở “Một trăm vạn.”

“Được, một trăm vạn, thỏa thuận.” Nàng như trút được gánh nặng, nhanh chóng kéo khóa ba lô xuống, lấy ra tờ chi phiếu, bước đến trước mặt hắn, hùng hổ đưa tờ chi phiếu trước ngực hắn.

Hắn hạ mi mắt xuống, tay phải rút khỏi túi quần, cầm lấy tờ giấy, ngưng mắt nhìn chằm chằm bốn trăm vạn chi phiếu, khuôn mặt tuấn tú bình tĩnh phút chốc toát ra thần sắc kinh ngạc.

Tiền nợ của ba ba là 300 vạn, hơn nữa lại có 100 vạn hàn phí, cơ bản là hắn không thể phản đối. Lúc này tâm tình chỉ có thể dùng từ thống khoái mà hình dung.

“Doãn đại tổng tài, anh là một doanh nhân thành công, hi vọng anh có thể tuân thủ cùng tiểu nhân như tôi ước định này, đem chuyện tôi và anh cùng hiệp ước trước kia hoàn toàn quên mất, sau này anh cũng không thể để lộ chuyện này với bất cứ ai nữa.”
Nói xong câu đó, nàng tiêu sái đem ba lô khoác lên vai, cũng giống như là gỡ xuống một gánh nặng, toàn thân hiện tại là từ không có quá thoải mái, thở dài một hơi, xem như triệt để thoát khỏi Doãn Lạc Hàn ma quỷ này.

Hắn hắc ám đôi mắt nhìn chằm chằm nàng, cắn răng nói một câu “Cô như thế nào lại có được số tiền như vậy?”

“Tôi còn có việc, tôi phải đi.” Nàng xoay mặt không để ý đến câu hỏi của hắn, duy trì một khoảng cách nhất định rồi bước nhanh đi hướng cửa.

Nàng vừa bước được vài chục bước, bất ngờ hắn bước nhanh lại đây, một phen bắt cánh tay của nàng, mày kiếm nồng đậm nhíu lại, lãnh mâu lóe ra hàn quang, trói chặt thân thể nàng, đủ để máu người ta đông lại trong nháy mắt “Trả lời tôi!”
Nàng bất nhã liếc mắt xem thường, cật lực bỏ tay hắn ra “Không liên quan đến anh, Doãn đại tổng tài, anh lấy được tiền bồi thường là được.”

“Không liên quan đến tôi?” Đôi mắt âm hàn gắt gao nhắm chặt, trong giọng nói đọng lại cuồng cuồng lửa giận.

Nàng lùi lại vài bước. Tờ chi phiếu đã bị hắn vo lại thành nắm trong lòng bàn tay, các đốt ngón tay vì cực lực nắm lại mà trở nên bạc trắng.

Hắn tức giận. Không phải hắn nói đối với thân thể của nàng đã không còn hứng thú sao? Hiện tại lấy đến bốn trăm vạn bồi thường, hắn hẳn là phải tột cùng vui vẻ, vậy hắn còn tức giận cái gì?

Thật sự là cái âm tình bất định ma quỷ. Nàng chớp mắt, lại rút lui. Không biết vì sao nàng có một loại ảo giác, giống như khuôn mặt tuấn tú âm hàn kia bao trùm một tầng tối tăm đau đớn.

Chẳng lẽ, trừ bỏ hận nàng, sử dụng đủ loại thủ đoạn để tra tấn nàng, hắn đối với nàng còn có cảm tình gì khác? Nàng lắc đầu, ngực như bị một phen đại chùy đập mạnh, như thế nào lại có cảm giác đau kịch liệt đến vậy?

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: