truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 197-198-199-200 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ôn Nhược Nhàn trong mắt mãn hàm chứa chân thành, làm thư kí của tổng tài đã nhiều năm, nàng biết tất cả về tổng tài, hắn tuy rằng đã có vị hôn thê, nhưng hắn rất đa tình, nữ nhân lại nhiều. Nhìn Mân Huyên đến văn phòng tổng tài ký hiệp ước kia, nàng một đường nhìn qua, không khỏi đồng tình với Mân Huyên, lần này nghe nói Mân Huyên cùng tổng tài đã hoa mở giới tuyến *í chỉ sự tự do, chia tay*, nàng thật tình cảm thấy có chút vui vẻ.

Mân Huyên  cười khoát tay, “Không sao, tôi biết cô cũng là có ý tốt. Kỳ thật tôi cùng Chính Vũ chuyện cũng dài, chúng tôi……”

Tiếng đập cửa đột nhiên vang đến, Ôn Nhược Nhàn  nhìn thoáng qua Mân Huyên, đứng dậy đi mở cửa, Kim Chính Vũ  đứng ở cửa, khuôn mặt tươi cười,“Mân Mân, có thể đi chưa?”

Trước đó hắn vẫn nhíu chặt mày, hiện tại đã giãn ra, xem ra sự tình thực thuận lợi, nàng mỉm cười đi hướng hắn, một bên hướng tới Ôn Nhược Nhàn đứng phía sau, gật đầu,“Ôn tiểu thư, làm phiền cô rồi .”

Kim Chính Vũ  một bên kéo tay nàng, một bên khoa trương vỗ về bụng, kêu to,“Đã đến trưa, tôi đói rồi, đi mau, đi mau, chúng ta đi ăn bữa trưa.”

Thì ra tiểu tử này thẹn thùng.

Nàng mím môi cười trộm , hắn lôi kéo bước nhanh đi hướng thang máy, nhìn đôi mắt của hắn, nàng rõ ràng cảm giác được khi hắn kéo mình, đôi mắt có chút rung động nhè nhẹ.

“Chính Vũ.” Tiếng nói trầm thấp không hề báo động trước vang đến.

Ngay khi bọn họ đi ngang qua văn phòng tổng tài, cửa đang đóng chặt đột nhiên mở ra , một thân ảnh cao lớn đột nhiên xuất hiện ở trước mặt. Trong tích tắc, ánh mắt sắc bén đảo qua khuôn mặt tươi cười của nàng, cuối cùng dừng ở bọn họ đang lôi kéo tay, đôi mắt u ám rất nhanh hiện lên khuôn mặt phức tạp.

Hoàn toàn không dự đoán được tình huống như vậy, trên mặt hắn tươi cười chợt đọng lại.

“Lạc, còn có việc?” Kim Chính Vũ  ngây ngẩn cả người, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Doãn Lạc Hàn.

“Phải, tôi vừa rồi đáp ứng giúp cậu, cậu liền đi ngay, còn có chút chuyện chưa kịp nói, tôi với cha cậu nói chuyện điện thoại, tôi nói tôi muốn cậu ở trong nước theo giúp tôi một thời gian, hắn đáp ứng rồi, cho cậu tạm thời vẫn là đi quản lý trong nước.”

Kim Chính Vũ  vui mừng nở nụ cười, nhanh lôi kéo Mân Huyên, bước đi đi qua “Lạc, tốt rồi, cám ơn anh.”

Doãn Lạc Hàn nhìn lên, ánh mắt đột nhiên thẳng tắp hướng về phía Mân Huyên, cảm giác được ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, nàng vội trốn tránh, trong lòng vô cùng sợ hãi, người này tâm tư luôn luôn không thể nắm lấy, hắn có thể hay không phá hư nàng cùng Kim Chính Vũ, đem chuyện kia nói ra?

Thấy Doãn Lạc Hàn nhìn chằm chằm Mân Huyên, Kim Chính Vũ vui vẻ nhìn sang Mân Huyên “Anh hẳn là đã biết Mân Mân, bạn tốt của Chỉ Dao.”

“Đương nhiên, chúng tôi đã gặp qua.” Doãn Lạc Hàn khẽ nhếch môi đầy thâm ý.

Nàng choáng váng, chỉ có nàng nghe hiểu tiếng nói bao hàm đùa cợt của hắn, giờ phút này nàng cảm giác mình lại như cô gái mong manh trước kia, lại bị người ta nói trúng tim, những điều muốn che giấu như đều bại lộ.

“Lạc, hôm khác nói chuyện vậy.” Thật vất vả đợi Kim Chính Vũ nói đến những lời này, nàng không ngừng túm tay hắn chạy mau.

“Đúng rồi, Lạc, anh vừa mới theo tôi nhắc đến……” Đi vài bước, hắn như là nhớ tới cái gì, xoay người quay lại.

Nàng đè thấp tiếng nói, dùng sức kéo hắn,“Kim Chính Vũ, cậu không phải nói đã đói bụng sao? Tôi hiện tại bụng cũng có chút đói, đi nào!”

“À…….. được.” Kim Chính Vũ không nghi ngờ gì, quay lại vẫy tay “Lạc, tôi đi trước! Chuyện hôm nay thật cám ơn!”

Nàng như là chạy nạn kéo Kim Chính Vũ vào thang máy, cửa thang máy gần đóng lại, nàng không khỏi nhìn về thân ảnh trước văn phòng, đôi mắt thâm u nhìn thẳng vào nàng, mâu để lóe ra ra một cỗ u quỷ âm u.

Hắn không phải đang nghĩ biện pháp đối phó nàng chứ? Nàng căng thẳng, không, không cần lo lắng, hiện tại chỉ cần trả cho hắn tiền bồi thường là được.

Đúng rồi, nàng quên hỏi hắn cần bao nhiêu tiền bồi thường, nếu không may hắn đòi một trăm vạn, mấy trăm vạn, làm sao bây giờ? Ý thức được điểm ấy, da đầu nháy mắt một trận run lên.

Tay nàng bị nắm chặt một chút, bên tai truyền đến tiếng Kim Chính Vũ thân thiết nói,“Mân Mân, em làm sao vậy, tại sao người lại lạnh như vậy? Có phải mặc ít đồ quá không?”

Nói xong, hắn khẽ cởi áo khoác ngoài, nàng nhanh tay ngăn hắn “Không phải, có thể trong thang máy lạnh quá, đi ra ngoài thì tốt rồi.”

“Được, vậy là tốt rồi.” Hắn thở dài một hơi, thang máy vang  tiếng chuông, hai người đi ra thang máy, qua đại sảnh trống trải, rất nhanh ngồi trong xe thể thao.

Đóng cửa xe lại, Kim Chính Vũ quay sang, khóe mắt lộ vẻ giảo hoạt tươi cười,“Mân Mân, em còn nhớ lần trước nhận lời làm bạn gái tôi, theo tôi tham gia tiệc rượu không? Không thể đổi ý nha!”

Nàng sửng sốt một chút, cẩn thận nhớ lại, quả thật là có chuyện như vậy, vô tình gật đầu,“Đương nhiên , tôi nói sẽ giữ lời. Khi nào? Nhưng mà tôi cũng nói trước, tôi hiện tại ban ngày phải đi làm, chỉ có hết giờ làm mới rảnh, mới đến tạp chí xã, tôi cũng không muốn đi xin phép.”

“Chỉ cần em thừa nhận là tốt rồi, buổi lễ đúng là  buổi tối.”

“Buổi lễ? Không phải tiệc rượu sao?” Nàng kinh ngạc ngẩng đầu, 2 từ này là hoàn toàn khác nhau. Một cái là tùy tính sở trí, một cái lại là trung quy trung củ, thượng lưu nhân tuyên dương tao nhã cùng xa xỉ yến hội.

Trước câu hỏi của nàng, Kim Chính Vũ sửa lại “A…. tôi nói nhầm thôi, là tiệc rượu, tiệc rượu.”

Trước câu hỏi của nàng, Kim Chính Vũ sửa lại “A…. tôi nói nhầm thôi, là tiệc rượu, tiệc rượu.”

Shit! Doãn Lạc Hàn đóng cửa lại, tức giận đá vào một bàn văn kiện, một đống lớn văn kiện liền đổ xuống.

Hắn nhìn không chớp mắt, thẳng tắp hai chân bước đến bàn làm việc, đứng lặng ở cửa sổ, qua lớp thủy tinh nhìn ra nàng cùng Chính Vũ đi bên nhau, trên mặt nàng lại tươi cười như vậy, một thứ ghen tị như độc dược lan vào trong lòng hắn, hắn thật muốn xông lên, hung hăng tách hai con người kia ra.

 

Ghen tị, phải, đúng là ghen tị, như thế nào lại có loại cảm giác này? Nàng tự tiện trộm đi hiệp ước, hắn nhìn đến nàng phải cảm thấy phẫn nộ mới đúng.

Hôm trước gặp mặt, trước hắn gắt gao bức bách, nàng lại quá mức bình tĩnh, hắn định nói gì, nàng đều có thể chuẩn xác nói trúng.

Hắn phát hiện chính mình đột nhiên không có chủ ý, hắn không biết nói với nàng như thế nào, chuyện này nếu truyền đến tai tiểu tử Quý Dương, một Doãn Lạc Hàn ở thương trường đều thuận lợi mà trước mặt nàng lại chật vật như vậy, khẳng định Quý Dương sẽ cười rụng răng.

Hắn như một người đơn giản bị nàng coi thường, mà cảm giác mất đi nàng thật sự đáng ghét.

Trở lại phòng tổng thống, hắn lại là một đêm trằn trọc, từ khi bên cạnh thiếu nữ nhân kia, giấc ngủ lại bỏ hắn mà đi, mà nhân tiện cũng mang đi hứng thú của hắn đối với nữ nhân khác.

Hắn thử ôm lấy nữ nhân khác ngủ, chỉ cảm thấy hương vị xa lạ, mùi nước hoa nồng nặc, còn có ánh mắt tham lam, hắn biết đối phương nhìn trúng là hắn tài phú, vì thế, hắn bắt đầu chán ghét gương mặt trang điểm kĩ càng giả dối.

Đúng là một chuyện vừa đau đầu, lại vừa nực cười.

Hắn biết nữ nhân kia ở đâu, hắn từng nghĩ sẽ giống như khi ở bệnh viện, nửa đêm đi tới, nhưng là hắn cuối cùng nhịn xuống , bởi vì ngày đó lời của nàng đã trói buộc hắn.

Nàng nói đúng, hắn đối với nữ nhân chỉ là cảm giác mới mẻ, nàng ở bên hắn đã ba tháng , lẽ ra hắn phải chán ghét, ngày đó hắn cũng chính mồm thừa nhận mình đối với nàng không hề có hứng thú. Nếu hắn tìm nàng, chẳng phải là chính mình tát mình sao……..

Ánh mặt trời xuyên qua lớp kính thủy tinh chiếu vào khuôn mặt tuấn tú, hắn hơi nheo mắt, thâm thúy u ám con ngươi đen  xẹt qua một chút ánh sáng, ngày đó chính nàng nói sẽ bồi thường cho hắn tiền, nhưng số lượng cụ thể cũng không có nói, như vậy, hắn hiện tại hẳn là nên bắt lấy cơ hội lần này.

— Ngày cuối tuần —

Ra khỏi chăn, đẩy cửa sổ, ánh mặt trời nhất thời không chút keo kiệt chiếu lên trên người, nàng vươn vai, cảm giác sau một giấc ngủ say thật là thoải mái.

Nhìn đồng hồ treo tường, sắp mười một giờ, mặc quần áo rộng thùng thình, ở sái mãn ánh mặt trời trong phòng thích ý đi lại, ở tại trù phòng bận việc vừa thông suốt, tỉ mỉ làm cho mình một phần cơm trưa, xem như khao chính mình.

Tối hôm qua khi ăn cơm, Kim Chính Vũ nói hôm nay hắn phải đi  khách sạn, khả năng hôm nay sẽ bận cả ngày, chạng vạng ngày mai chính là kỳ hạn cuối cùng hắn cho nàng.

Thật không biết nên trả lời như thế nào, nàng thở dài, lật xem lịch trên bàn học, đột nhiên nhớ tới ngày đó cùng Chỉ Dao tại nhà hàng ăn cơm gặp được lão bá, chính mình dường như hứa hẹn hôm nay mời lão bá uống trà ngọ.

Cũng may hiện tại nhớ lại, bằng không thất hứa với lão bá, thật sự là rất không nên , nàng vừa nghĩ vậy , vừa lấy điện thoại, vừa ấn vài con số, di động trùng hợp vang , nàng thuận tay liền ấn nghe điện.

“Còn nhớ chuyện hôm đó cô nói không?”

Hoàn toàn không có phòng bị nghe được tiếng nói trầm thấp kia, lòng của nàng đột nhiên căng thẳng, Doãn Lạc Hàn, hắn gọi điện thoại làm cái gì? Nhanh chóng nhớ lại ý tứ trong lời hắn nói.

“Anh là nói chuyện bồi thường.” Nàng khẳng định lại, bởi vì ngoài chuyện này nàng cùng hắn chẳng có gì liên quan.

“Nếu không cô cho là cái gì?” Hắn thấp thuần tiếng nói lộ ra châm chọc.

“Vậy anh nói số lượng đi.” Nàng cắn nhẹ môi, biết mình nói gì hắn cũng sẽ cười nhạo, chẳng bằng để hắn mở miệng trước, chính mình trong lòng nắm chắc, sau đó cùng hắn cò kè mặc cả một phen.

“Cô chỉ cần đưa số cha cô nợ là được.”

“Ba trăm vạn?” Nàng khống chế không được kêu lên sợ hãi, này…… Nhiều như vậy, nghe đến con số này lòng của nàng nhất thời run rẩy không thôi, nàng trong lúc nhất thời lấy đâu ra nhiều tiền như vậy trả lại cho hắn.

“Sao? Chuyện bồi thường là cô đồng ý, tôi cũng không có đòi hỏi. Hiệp ước đã viết rõ chỉ cần cô làm tình phụ cho tôi một năm, số tiền kia coi như là trả xong , nhưng là hiện tại cô xé bỏ hiệp ước, tôi chỉ muốn lấy lại số tiền cha cô nợ, tôi nghĩ như vậy cũng không quá đáng.”

Microphone rõ ràng truyền đến hắn lạnh lùng đùa cợt, nàng nắm chặt tay, mấp máy môi không thể lên tiếng nữa, hắn nói đúng, số tiền đó cơ bản nên trả lại cho hắn.

Hắn đợi hai ba phút, chậm chạp không thấy nàng nói gì, không kiên nhẫn thúc giục .“Nói chuyện! Trả lời tôi!”

Nàng nuốt nước miếng, cắn chặt răng, run run thanh âm hỏi,“Ba trăm vạn…… Những ba trăm vạn. Anh chừng nào thì cần?”

“Đương nhiên là càng sớm  càng tốt, ngày mai buổi chiều hai giờ, cô tới công ty tìm tôi.”

“Nhanh như vậy? Nhưng là……” Không đợi nàng nói xong nói, điện thoại kia đầu vang lên thanh âm “tút…. tút….”, hắn cúp điện thoại.

Tên ma quỷ đáng ghét, lại là như vậy, nàng trừng mắt nhìn di động, ném tới sô pha.

Nàng vẻ mặt não nề, làm sao bây giờ? Ba trăm vạn, những ba trăm vạn, thì ra tha hơn phân nửa vòng, nàng lại phải nhớ tới con số đau đầu này.

Thật sự phải đi mượn Kim Chính Vũ sao? Nàng do dự cắn nhẹ môi, tầm mắt lại chuyển dời đến di động nằm ở sô pha, do dự một lúc lâu, nàng ma xui quỷ khiến đi đến.

Đột nhiên, di động tiếng chuông mãnh liệt, sẽ không lại là tên ma quỷ đi, nàng cắn răng cầm lấy điện thoại, là số lạ, sẽ là ai?

Đột nhiên, di động tiếng chuông mãnh liệt, sẽ không lại là tên ma quỷ đi, nàng cắn răng cầm lấy điện thoại, là số lạ, sẽ là ai?

“Vâng, ai đấy ạ?”

Trước hết nghe được là một trận tiếng cười, tiếp theo tiếng nói quen thuộc. “Ha ha…… Mân Huyên, con nói hôm nay buổi chiều hẹn ta uống trà, ta muốn hỏi thời gian định là mấy giờ?”

loading...

Là lão bá, hắn tự mình gọi điện thoại tới hỏi, nàng không khỏi có chút thẹn thùng.“Thật có lỗi , lão bá, kỳ thật hẳn là con nên gọi điện thoại cho ngài mới đúng. Ngài nói thời gian đi, chiều hôm nay con rảnh.”

“Ha ha…… Vậy buổi chiều ba rưỡi, tại chỗ lần trước ta uống trà ngọ, thế nào?”

Nàng ở trong đầu nhanh chóng nghĩ đến nhà hàng lần trước, vội vàng đáp ứng.“Vâng, được, con sẽ đến đúng giờ.”

Buông di động, không khỏi đối hành động của lão bá có điểm cảm thấy lẫn lộn, hắn vì cái gì lại nhiều lần hẹn nàng đi uống ngọ trà vậy? Tuy là cười, nhưng tiếng của lão bá vẫn có sự cổ quái nói không nên lời.

Hắn là bạn tốt của ba ba, muốn cùng nàng uống trà, kỳ thật cũng không có gì. Lần này cũng không thể lại thất hứa, nàng thầm hạ quyết tâm, lật xem bóp da, bên trong chỉ có hé ra một trăm khối .

Nàng cười khổ thở dài, chi phiếu tiền này đó thiên đều hoa không sai biệt lắm , ánh mắt chuyển dời đến cắm ở bóp da lý tín dụng tạp thượng, nhà hàng uống trà lần trước cũng không kém cap cấp, hẳn là không ít tiền, trước cạn kiệt đi, tháng sau phát tiền lương trả lại.

Buổi chiều tam giờ, nàng đến nhà hàng, không nghĩ tới vừa vào, lại thấy được lão bá ngồi ở dựa vào cửa sổ, tươi cười khả cúc nhìn nàng.

Nàng đi tới, bồi bàn giúp nàng kéo ghế dựa, nói cảm ơn, ngồi xuống chỗ đối diện lão bá “Con đã nghĩ sẽ đến trước, không ngờ ngài so với con còn đến sớm hơn.”

“Ha ha…… Ta cũng vừa tới. Ta đã ăn một chút điểm tâm, Mân Huyên, nhìn xem con thích uống gì?” Lão bá mỉm cười đưa cho nàng thực đơn.

Nàng lật xem , gọi một phần trà lài. Nhìn bồi bàn đi khỏi, nàng mới chú ý tới trước mặt có  một cái đĩa bánh ngọt.

Nhiều năm như vậy, ở nhà thúc thúc nàng chưa bao giờ cảm nhận được một sự quan tâm của bậc trưởng bối, mà hiện tại lão bá này nho nhỏ hành động, làm nàng trong lòng chảy qua một cỗ lo lắng, cảm động nói,“Cám ơn!”

“Ha ha…… Mân Huyên, nếu con thật muốn cám tạ ta, ta có thỉnh cầu, không biết con có đáp ứng hay không.” Lão bá có vẻ muốn nói lại thôi.

Nàng điểm trà lài rất nhanh liền bưng lên , nhấp môi “Lão bá, xin ngài cứ nói.”

Lão bá thở dài, trên mặt xẹt qua cô tịch thần sắc,“Nhiều năm như vậy, ta bên người ngay cả cái người nói chuyện đều không có, nữ nhi ở Australia, con trai lại bận công tác. Con xem chúng ta có duyên như vậy, con làm con gái nuôi của ta được không?”

Trà trong miệng suýt chút nữa phun ra, cũng may nàng phản ứng đúng lúc, nuốt xuống, lại bị bị nghẹn ho khan.“Khụ…… Khụ……”

Lão bá hay nói giỡn đi, nếu nàng làm con gái nuôi của hắn, như vậy Doãn Lạc Hàn tên kia chẳng phải là…… Không được, không được, nàng nghĩ qua cái xưng hô quái dị kia, liều mạng lắc đầu.

“Mân Huyên, con không muốn?” Lão bá trên mặt không chút nào che giấu thất vọng, thở dài.

“Không phải……” Nhìn đến lão bá thất vọng như vậy, nàng lại không đành lòng, vội vàng lắc đầu, dùng khăn tay lau miệng, nàng thanh thanh yết hầu,“Nếu ngài thật sự cảm thấy tịch mịch, con có thể lợi dụng lúc rảnh chăm sóc ngài, cùng uống trà, nói chuyện, không nhất thiết phải làm con nuôi.”

“Con không nói ta cũng biết, đề nghị này thật quá hoang đường, coi như ta chưa nói, uống trà đi.” Lão bá than thở, nâng chung trà lên uống.

Nàng mềm lòng, lập tức lại động lòng trắc ẩn, bắt đầu do dự, rốt cuộc có nên hay không đáp ứng lão bá. Lão bá đối với nàng quả thật tốt lắm, làm cho nàng hưởng thụ được sự ôn nhu chưa từng được hưởng thụ, đáp ứng làm con gái nuôi của lão bá, nàng đương nhiên là nguyện ý .

Nhưng là, cứ như vậy nàng cùng Doãn Lạc Hàn chẳng phải là thành… anh em, hơn nữa tên kia nhất định lại nghĩ đến chính mình là ở ham tiền nhà bọn họ, nếu lão bá không phải cha của tên kia thì tốt rồi, hiện tại nàng khẳng định là không chút do dự đáp ứng.

“Mân Huyên, con không cảm thấy ta phiền phức chứ? Vì uống ngọ trà, còn gọi điện thoại thúc giục con.” Lão bá trên mặt càng thêm ủ dột.

“Con……”

“Kỳ thật ta biết chuyện nhận con gái nuôi, ta đã sớm hỏi hai đứa con, bọn họ toàn nói không ý kiến. Hôm nay ta lòng tràn đầy vui mừng, vốn nghĩ con chắc chắn sẽ đáp ứng, lại không biết sẽ là như thế này……”

Lão bá uống trà trong tay, cả người lại có vẻ uể oải.

Doãn Lạc Hàn đồng ý? Nàng ngây ngẩn cả người, hoàn toàn không dự đoán được hắn đã sớm đáp ứng chuyện này.

Muốn xác định một chút có phải nghe lầm hay không, nàng chần chờ mở miệng, nhịn không được hỏi,“Con của ngài…… bọn họ thật sự đáp ứng rồi sao?”

Nàng như vậy vừa nói, lão bá tựa hồ nghe ra nàng dao động, mau chóng gật mạnh đầu “Đúng vậy, chuyện  này ta đã sớm hỏi bọn họ, hiện tại mới hỏi con, Mân Huyên.”

“Nói thật, con rất thích ngài, lão bá, ngài đối với con tựa như người thân, làm con nuôi của ngài là chuyện vô cùng tốt, nhưng……”

“Vậy là con đồng ý .” Lão bá kinh hỉ thanh âm cắt lời nàng, thuần khiết cười.“Vậy là tốt rồi, thật tốt quá!”

Nhìn lão bá cười vui vẻ như vậy, không muốn làm mất hứng, lời định  nói không nói được nữa, nàng chậm rãi cười cười.

Nhìn lão bá cười vui vẻ như vậy, không muốn làm mất hứng, lời định  nói không nói được nữa, nàng chậm rãi cười cười.

“Ha ha… Vậy từ giờ trở đi, con chính là con gái nuôi của Doãn Lương Kiến ta rồi!” Lão bá cười tủm tỉm lấy ra một phong bao trong túi nhét vào tay nàng “Đây là cha nuôi đưa cho con nhân lễ gặp mặt.”

Nàng định tình nhìn thấy, là chích nhất tiền lì xì, ngơ ngác nhìn trong tay tiền lì xì, trong lúc nhất thời đầu óc có chút mơ mộng, nàng đáp ứng lão bá sao? Như thế nào mà từ đầu đến cuối, một chút ấn tượng nàng cũng không có vậy…

 

“A… con không thể nhận……” Nàng giơ tay đưa tiền lì xì đặt trên bàn, trả lại cho lão bá.

“Không cần cự tuyệt, bằng không ta sẽ mất hứng.” Lão bá làm bộ như tức giận, lại đem tiền lì xì đặt vào trong tay nàng, miệng nói thầm “Coi như ta bồi tội…….”
“Bồi tội?” Nàng kinh ngạc hỏi lại.

Sắc mặt lão bá đột nhiên biến đổi “À…… không phải, không phải bồi tội,  là ta tặng con gái nuôi lễ gặp mặt, con nhất định phải nhận lấy, nếu không ta sẽ giận đó.”

“Vâng, được rồi, cám ơn, lão bá.” Nàng cười cười, tay xiết chặt túi tiền lì xì, bên trong chỉ có mỏng manh 1 tờ, tin rằng không có nhiều tiền. Như vậy cũng tốt, nàng cũng sẽ nhận lấy mà không có gánh nặng.

Doãn Lương Kiến cười ha ha nói “Còn gọi lão bá? Hiện tại cần sửa, gọi ta là cha nuôi.”
Thật sự cần đổi cách xưng hô sao? Đến bây giờ nàng còn không thể tin được rằng chuyện nàng trở thành con nuôi lão bá là thật. Nàng do dự mấp máy môi, nhìn lão bá vẻ mặt sáng hồng đầy chờ mong, ngượng nghịu nói nhỏ “Vâng, cha nuôi.”
“Được, con gái ngoan, ha ha……….. Thật tốt quá, con rốt cục cũng trở thành con gái nuôi của Doãn Lương Kiến ta.” Doãn Lương Kiến ngửa đầu cười lớn, cũng may nơi này có tách biệt, không làm người khác chú ý.

Trong lúc nhất thời, nàng không thể thích ứng với cách xưng hô mới, nâng chén trà lên nhấp nhẹ, nhìn trộm Doãn Lương Kiến vẻ mặt hài lòng, khóe môi không khỏi cũng mỉm cười.

Thực ra, chỉ cần không thấy Doãn Lạc Hàn, làm con gái nuôi của lão bá cũng không sao, ít nhất nàng cũng nhờ lão bá mà lấp đầy đi khoảng trống trong lòng vì thiếu đi tình thương của cha mấy năm nay.

Một tiếng di động truyền đến, là của lão bá. Hắn tiếp điện thoại, một lát sau cười tủm tỉm nhìn nàng “Mân Huyên à, ta hiện tại có việc gấp, phải đi ngay, hôm nay chúng ta nói tới đây đã.”

“Vâng, lão bá…”
“Tại sao vẫn còn gọi như vậy?” Doãn Lương Kiến khuôn mặt vui vẻ tươi cười xẹt qua chút tức giận.

“Không phải, là cha nuôi.” Nàng thè lười, nhanh chóng sửa miệng. Xem ra cha nuôi của nàng tính tình có chút nóng giận.

“Được, như vậy còn tạm được. Ha ha……. Ta đi trước, xong việc ta sẽ gọi điện cho con” Doãn Lương Kiến mặt mày hớn hở, đứng dậy rời đi.

Nếu thành con gái nuôi của lão bá, đương nhiên, nàng cũng thành em gái của người nào đó. Nàng lẳng lặng ngồi im, cố gắng tiêu hóa cách xưng hô mới này.

Một lát sau, nàng gọi bồi bàn đến thanh toán, kết quả đối phương nói cho nàng, lão bá khi rời đi đã thanh toán rồi.

Nàng lẳng lặng ra khỏi nhà hàng, đón xe bus về nhà đã muốn mệt chết, chạy ra ban công đón gió, lại phát hiện trong tay vẫn đang cầm bao lì xì kia.

Nàng thuận tay mở ra liền thấy, bên trong không có tiền mặt như mình tưởng, mà hóa ra là giấy, nàng ngạc nhiên lấy ra, là chi phiếu, mà hàng số thẳng dài trên đó làm nàng kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm.

Bốn, bốn trăm vạn.

Nàng không thể tin vào mắt mình, nhìn lại một lần nữa, thật sự là bốn trăm vạn.

Như vậy không phải quá lớn so với lễ gặp mặt sao? Nàng cầm chi phiếu chạy về phòng khách, lấy điện thoại di động ấn số của lão bá, sau đó không lâu chợt nghe thấy đối phương sang sảng tiếng cười.

“Ha ha…….. Mân Huyên, con tìm ta?”

“Vâng…. Cái kia, cái kia chi phiếu…….” Nàng quá ngạc nhiên, thoáng chốc đầu lưỡi thẳng thắt, không thể nói ra được một câu trọn vẹn.

“Con là nói ta đưa con lễ gặp mặt? Ha ha, không phải lo ít. Chỗ đó là ta đưa để con mua quần áo hoặc đồ trang điểm linh tinh, tóm lại con thích gì cứ mua. Không cần khách khí, dùng hết lại nói cho ta biết………..”

Nàng liên thanh chặn lại lời lão bá “Không……. Không………… Không………… Chỗ đó nhiều lắm, con không thể lấy. Ngày mai con liền trả lại cho cha………….”

“Mân Huyên, hôm nay con đã nhận thì không được chối nữa. Hiện tại ta mới biết được mấy năm nay con đã phải chịu khổ, con là cô gái tốt kiên cường độc lập, ta hi vọng chỗ đó có thể bù lại……….. Đáng lẽ ta phải tìm thấy con sớm hơn mới đúng………….”

Lão bá thanh âm dần dần thấp đi, nàng nghiêng tai lắng nghe. Hắn ở đầu dây bên kia cứ nói liên hồi. Hắn nói hắn là bạn tốt của cha, nếu không lo được cho nàng thì hắn nhất định sẽ tự trách mình.

“Cha  nuôi, kì thật cha không cần như vậy. Mấy năm nay con tự nuôi sống mình, thật sự rất vui vẻ. Con thật sự đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm. Thật sự………..”
“Mân Huyên à!” Lão bá cảm thán một hồi “Mặc kệ như thế nào, con cho ta bù lại một ít, nếu không lòng ta thấy rất khó chịu…………”

Nàng nhìn chằm chằm con số trên tờ chi phiếu trong tay, cũng không còn biết nói gì “Nhưng như vậy cũng là hơi nhiều, con……………”

“Ha ha…. Không cần lo, con cứ dùng dần dần. Cứ như vậy đi.” Dường như sợ nàng cự tuyệt, nói xong câu này lão bã lập tức cúp điện thoại.

Nàng có cái kiêu ngạo và tự tôn của mình, nàng không nghĩ mình sẽ dùng đến số tiền này.

Phút chốc, ý niệm trong đầu vừa chuyển, bốn trăm vạn, thật là một con số mê người, có số tiền này, nàng có thể trả cho Doãn Lạc Hàn, cùng hắn bỏ qua quan hệ kia, hắn cũng sẽ không còn lý do làm nàng khó xử….

Trước đây nàng tính hướng Kim Chính Vũ mượn ba trăm vạn, liệu có cần nữa không??

Vẫn là trực tiếp dùng tờ chi phiếu này giải quyết dây dưa với Doãn Lạc Hàn thì hơn. Đầu tựa vào sô pha, ngẩng mặt nhìn trần nhà. Trong đầu nàng hoàn toàn trống rỗng.

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: