truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 168-169 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chương 168: Thiếu chút nữa bị nắm

Lời nói của nàng dần dần chậm lại,nàng phân tích một chút, điểm hoài nghi thứ nhất chính là chú nàng, bởi vì khi ba ba ngồi tù thì người duy nhất có thể nhận được nhiều ưu việt chính là chú nàng.

“Nguyên lai em cũng đã nghĩ đến.” Thiếu Đằng kinh ngạc buông cái thìa ở trong tay, than nhẹ một hồi, tiện đà chậm rãi nói,“ Vài năm nay anh tới Lăng trạch, có khi chú cùng thím em không ở nhà, Ngải Phù ở trên lầu thay quần áo cả buổi, anh liền lợi dụng lúc này tiến vào thư phòng chú em, tìm kiếm xem có cái  manh mối gì không……”

Hắn nói đến thời điểm mấu chốt, đột nhiên cúi đầu mân chén cà phê, như là không hề tính nói tiếp.

“Kết quả đâu?” Nàng trừng lớn ánh mắt, nắm chặt thìa truy vấn .

Hắn giương mắt nhìn khuôn mặt lo lắng của nàng, lại uống một ngụm cà phê, chợt mở miệng,“Anh phía trước phía sau, cẩn thận đi tìm , không phát hiện cái gì khả nghi, liền thấy được bức ảnh cũ được đặt trong ngăn kéo. Nơi đó có hé ra khuôn mặt của cha em……”

Hé ra ảnh cũ ở trong ngăn kéo của chú, không có gì hay kỳ quái , nàng vô lực cúi hạ mí mắt, tiếp tục quấy cà phê. Xem ra Thiếu Đằng nói có manh mối chính là cái ngụy trang, lừa nàng lại đây mới là mục đích thực sự.

“Mân Mân, chính là ảnh chụp này, không biết có thể giúp em hay không, nếu không đúng sự thật, thì liền coi đó như là kỉ niệm cho em .” Thiếu Đằng cúi đầu theo túi lấy ra bức ảnh chụp đã ố vàng, đặt ở  trước mặt nàng.

Đây bức ảnh cũ , mặt trên là bốn gương mặt trẻ tuổi, hai nam hai nữ, thoạt nhìn bốn người thực tốt, trên mặt tràn đầy vui vẻ tươi cười.

Kỳ thật có hai trương gương mặt nàng rất quen thuộc, đó là cha mẹ nàng,bóp da của nàng còn có ảnh chụp của họ, chính là hai người bên cạnh nàng không biết, phỏng chừng đây là bằng hữu tốt.

“Thiếu Đằng, không thể tưởng được anh vì chuyện của ba ba tôi mà lo lắng như vậy, cám ơn anh!”lời nói tự đáy lòng của nàng, đem ảnh chụp cẩn thận nhét vào ba lô, ngẩng đầu nhìn đến Thiếu Đằng chính là đang nhìn chằm chằm mình, như là nói ra suy nghĩ của mình.

“Mân Mân, còn nhớ rõ lần trước chúng ta ở trong này nói một lần nữa bắt đầu chuyện sao? anh nghĩ……” Hắn trong ánh mắt lóe ra tia hy vọng hoang mang.

Biết hắn muốn nói gì, nàng vội vàng nói,“Anh vẫn là đem việc kia quên đi, coi như chuyện gì cũng không có phát sinh quá, tôi hiện tại đã có đối tượng kết giao.”

“Phải không? anh chỉ biết em giống như một cô gái vĩ đại, khẳng định có không ít người theo đuổi.” ánh mắt hắn đảo mắt ảm đạm đi xuống,“Anh đúng là vẫn còn chậm từng bước. Chẳng lẽ chúng ta đời này nhất định không được  sao?”

“Thiếu Đằng, anh không cần như vậy.” Nàng vô lực nói xong, trong giọng nói thương cảm của Thiếu Đằng  như là đã chui vào lòng của nàng, ép tới nàng không thở nổi.“Chúng ta về sau vẫn là bạn bè, cũng có thể giống thế này uống trà nói chuyện phiếm, như vậy không tốt sao? Huống chi anh đã có Ngải Phù, nói thật, em họ của tôi mặc dù tính tình có hơi đại tiểu thư, nhưng là nó ít nhất đối với anh là toàn tâm toàn ý……”

“Toàn tâm toàn ý?” Thiếu Đằng như là nghe được cái gì thật buồn cười, cười khổ lắc đầu,“cô ta bất quá là xem đến gia tài của anh,anh tương lai  sẽ kế thừa tập đoàn tài chính Lôi thị , cô ta căn bản là không phải thích anh. Nếu ngày nào đó tập đoàn Lôi thị  đóng cửa , cô ta  khẳng định là người đầu tiên trở mặt với anh……”

Thiếu Đằng trong lời nói như là muốn nói ra điều gì , hắn nếu đem Ngải Phù nắm rõ, chẳng lẽ nói……

Nàng vừa nghĩ đến cái khả năng kia, chợt nghe Thiếu Đằng nhẹ giọng nói,“Mân Mân, em không cần lại lo lắng cùng anh thấy mặt người quen ở một nơi, bởi vì anh ở tới nơi này lúc trước, đã đi đến Lăng trạch, trước mặt chú thím em đã giải trừ hôn sự, anh đã  bồi thường bọn họ nhiều tiền.”

Hắn quả nhiên cùng Ngải Phù giải trừ hôn ước , nhớ rõ lần trước hắn nói trong nhà tạo áp lực, chỉ có thể kiên trì đến sau khi kế thừa tập đoàn tài chính Lôi thị , lại như thế nào sẽ đột nhiên hạ quyết định này. Còn có phụ thân hắn không có khả năng dễ dàng đồng ý giải trừ chuyện hôn ước làm ăn này được.

Như là nhìn ra sự nghi hoặc trong mắt của nàng, hắn chậm rãi giải thích,“Lần đó tên vệ sĩ đó  gạt anh trở về, cha đem nhốt anh ở trong phòng không cho phép anh đi ra ngoài, anh tuyệt thực kháng nghị suốt một thời gian, cuối cùng cha anh rốt cục đáp ứng thỉnh cầu này.”

Nàng vẫn nghĩ đến Thiếu Đằng tính tình ôn hòa, phụ thân lừa hắn trở về, hắn nhiều lắm là không thể nề hà, lại không nghĩ rằng hắn sẽ như vậy mà mãnh liệt phản kháng, là điều nàng chưa từng nghĩ tới .

“Mân Mân, em hẳn là biết, anh làm điều này là toàn vì em.” Thiếu Đằng thâm tình dừng ở nàng, một tay cầm tay nàng đặt ở trên bàn,“Chúng ta một lần nữa bắt đầu được không? em nghĩ  làm việc, anh giúp em ở công ty an bài một chức vụ, tuyệt đối là lương cùng đãi ngộ cao. Chỉ cần em theo anh ở cùng một chỗ, em nói yêu cầu gì anh đều đáp ứng.”

Như vậy Lôi Thiếu Đằng tựa hồ trở nên làm cho nàng có chút không biết , nàng biết hắn là thiệt tình thích nàng, nhưng là hiện tại nàng sớm nhìn thấu chính mình đối hắn không còn có cảm giác.

Nàng dùng sức một chút rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn, cầm lấy ba lô, đứng lên,“Thiếu Đằng, thực xin lỗi, tôi nghĩ tôi không thể đáp ứng anh, tôi đi trước.”

“Mân Mân –” Hắn muốn kéo nàng, lại bị nàng nhanh hơn lấy tốc độ đứng lên , đẩy ghế dựa chạy như điên ra khỏi quán cà phê.

Xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, nhìn chằm chằm cái thân ảnh kia  chạy giống như chạy nạn, Lôi Thiếu Đằng cô đơn một chút ngồi vào ghế trên, hắn thật sự làm cho nàng chán ghét như vậy sao? Vì muốn đem lại cho nàng niềm vui, hắn lần lượt mạo hiểm không sợ bị phát hiện mà đi tìm manh mối trong thư phòng của phụ thân Ngải Phù, hắn làm chuyện này đó để đổi lấy chính là việc báo đáp như vậy  sao?

Không, không để ý tới Mân Mân như thế nào đối hắn, hắn thích, tâm hắn sẽ không thay đổi, hắn cố gắng sẽ lại có được lòng nàng.

Hắn gọi bồi bàn tính tiền, đi rồi một hồi, quán cà phê liền vọt vào đến một thân ảnh, nàng thải tiêm tế giày cao gót, ở quán cà phê đi qua đi lại, như là đang tìm tìm người nào, hành động kì quái này lập tức bị quản lý chú ý.

“Tiểu thư, xin hỏi có thể giúp gì cho cô?”

“Không liên quan chuyện của anh.” Lăng Ngải Phù tức giận nhìn  đối phương liếc mắt một cái, oán hận thẳng dậm chân, cô ta vừa mới  nhận được điện thoại của người bạn nói là ở quán cà phê nhìn thấy Thiếu Đằng, hơn nữa người ngồi đối diện chính là chị họ của cô ta.cô ta vừa nghe đến tin tức này, lập tức lái xe chạy lại đây, lại vẫn là chậm một bước.

Đáng giận! Đáng giận! Lăng Mân Huyên, không thể tưởng được cô rời khỏi  Lăng trạch liền âm thầm câu dẫn Thiếu Đằng, còn giựt giây Thiếu Đằng cùng ta giải trừ hôn ước, cô chờ xem, ta sẽ cho cô nhìn một cái, cho cô biết ta Lăng Ngải Phù cũng không phải là dễ khi dễ .

loading...

Chương 169: Ý tưởng thoát khỏi

Chạy ra xa quán cà phê, nàng mới ngừng lại được, Thiếu Đằng vì nàng mà làm những chuyện như vậy,tất cả mọi việc nàng đều ghi tạc trong lòng, cần phải như thế này, miễn cưỡng cùng hắn cùng một chỗ, nàng vô luận là như thế nào cũng không thể làm được, vẫn là chờ về sau có cơ hội sẽ báo đáp hắn.

Nàng dọc theo lối đi bộ bên đường chậm rãi đi về phía trước, nhớ tới Thiếu Đằng đưa ra lời từ hôn, Ngải Phù khẳng định là không thể chấp nhận sự thật này. Mấy năm nay ở tại Lăng trạch, mưa dầm thấm đất, nàng cũng nhìn ra Ngải Phù đối với Thiếu Đằng là tình cảm không có thích hoặc yêu, mà là tham gia sản của Thiếu Đằng.

Đi ở ngã tư đường, bộ dáng tay bó thạch cao vẫn là khiến cho người qua đường liên tiếp chú ý tới, nàng không khỏi cước bộ nhanh hơn, tính tìm một chỗ ít người hơn rồi bắt tắc xi.

Chuyển quá góc đường, một chiếc xe thể thao theo phía sau chạy lại, chậm rãi ngừng lại ởbên cạnh nàng, hé ra kiệt ngạo mặt không kềm chế được tìm hiểu xe .“Mân Huyên –”

Nàng kinh ngạc một chút, nhìn đến thân ảnh trong xe thể thao, trên mặt lập tức nổi lên vẻ thản nhiên tươi cười.“Quý Dương, thật tốt, ở nơi này cũng gặp được anh.”

Quý Dương một tay ở cửa xe, vẻ mặt thú vị,“Em không phải hẳn là ở bệnh viện sao? Như thế nào chạy đến nơi này ? Sẽ không phải là không chịu được tiểu tử Lạc kia, vụng trộm chạy đến……”

Quý Dương là bạn bè của Doãn Lạc Hàn, nàng một mình ra ngoài chuyện này nếu lọt vào tai tên kia …… Nàng không muốn nghĩ thêm nữa, cả kinh vội vàng xua tay,“Không phải, không phải, Quý Dương, anh không cần đoán, tôi là có việc đi gặp một người bạn, hiện tại đang định về bệnh viện.”

Quý Dương nhẹ cười thở thản nhiên,”Mân Huyên, em không cần khẩn trương, tôi chỉ là đùa em một chút, sẽ không đem chuyện hôm nay tôi gặp em tiết lộ cho Lạc biết. Vừa vặn tôi cũng không có việc, thuận tiện đưa em đi một đoạn.”

Nói xong , hắn lập tức xuống xe, mở cửa xe  làm cái tư thế thỉnh mời.

“Được rồi, phiền toái anh .” Quý Dương  phong độ làm cho nàng không thể cự tuyệt, lấy một nụ cười ôn hòa , tiện đà ngồi vào bên trong xe.

Quý Dương đóng cửa xe lại, xoay quá, bất cần đời trên mặt xuất hiện một chút nghiêm túc thần sắc,“Mân Huyên, em tin tưởng sao? Tuy rằng tôi cùng Lạc là bạn bè nhiều năm, chuyện của em và Lạc tôi đã biết, tôi là tuyệt đối đứng về phía em.”

Quý Dương như thế nào đột nhiên cùng nàng nói về chuyện này. Nàng bị lời nói bất thình lình của hắn thấy có điểm mờ mịt, nhất thời không biết nên nói cái gì tiếp.

Quý Dương chậm rãi chuyển động xe, hắn chuyên chú nhìn chằm chằm trước mặt, ngữ khí có ít chính sắc.“chuyện của hai người  trong lúc đó tôi đã đại khái hiểu một ít, tiểu tử Lạc kia thật sự đã làm có chút quá phận.”

Không biết có phải Quý Dương cố ý thử nàng, vẫn là hắn thiệt tình nói, nàng không dám mạo hiểm tùy tiện ở trước mặt hắn nhắc tới sự bất mãn của nàng đối với Doãn Lạc Hàn, chính là nhợt nhạt cười cười.

Không có nghe đến thanh âm của nàng , Quý Dương xoay qua xem nàng, rất nhanh liền nhìn ra lòng của nàng,“Mân Huyên, em không tin tôi?”

Nàng nhẹ nhàng cắn môi, hãy còn trầm mặc .

Quý Dương lơ đễnh nhún nhún vai, có thâm ý nhìn nàng một cái,“Mân Huyên, cứ việc tôi và em trong lúc đó nhận thức thời gian thực tốt, nhưng theo quan sát của tôi xem ra, em là một người độc lập lại có chủ kiến, không giống như là loại tính cách nhẫn nhục chịu đựng này. Tôi không tin, em tính vẫn gạt Chỉ Dao, lúc nào cũng chịu được áy náy tra tấn……”

Nàng cúi đầu nhìn cánh tay bó thạch cao của nhìn chính mình, Quý Dương nói đúng vậy, nàng cũng tưởng phản kháng, cũng từng thử muốn thoát khỏi cái loại tình phụ bị người ta khinh thường này.

Kết quả sao? Sẽ chỉ làm cho chính mình càng thêm nhận rõ một chuyện, hắn là tổng tài của  một tập đoàn tài chính, lại có được tâm tư cùng thủ đoạn sâu không lường được, mà nàng bất quá là người không tiền không thế, mới là sinh viên ra ngoài xã hội, nàng căn bản không phải đối thủ của hắn, phản kháng kết quả chính là làm cho chính mình biến thành chật vật như bây giờ.

Quên đi, nàng mệt mỏi, không nghĩ phản kháng , lại càng không nghĩ lại nghe được hắn lấy chuyện  cô nhi viện  đến uy hiếp nàng.

Nàng vi liễm hạ đôi mắt, thong thả mở miệng,“Tôi cho rằng nếu này đã muốn là sự thật , hiện tại cũng không có biện pháp, chẳng chờ thời gian còn lại chậm rãi đi qua, dù sao cô nhi viện……”

“Chuyện cô nhi viện em không cần lo lắng, tôi có biện pháp giúp em giải quyết.” âm điệu trong giọng nói của Quý Dương tự tin tràn đầy, ngón tay thanh thản ở tay lái.

“Thực…… Thật vậy chăng?” Nàng lăng lăng hỏi , trong ánh mắt để lộ ra thần thái hy vọng, cùng Quý Dương nói chuyện với nhau nửa ngày, nghe ngữ khí của hắn cùng vẻ mặt không giống như là lừa nàng, hắn là thiệt tình nghĩ cho nàng. Ý thức được chuyện này thật, tế bào toàn thân nàng lập tức đều hưng phấn sinh động lên. Chỉ cần giải quyết chuyện cô nhi viện, ba ba ký khoản nợ kia nàng sẽ nghĩ mọi biện pháp để kiếm tiền.

“Mân Huyên, em là một cô gái tốt, tôi không nghĩ sẽ nhìn em bị hủy ở trong tay Lạc, tiểu tử kia  hiện tại bị thù hận che mắt ……”

Quý Dương như là đang hãm ở  trong thế giới của chính mình, một bên lái xe một bên lầm bầm lầu bầu cái gì, nàng chỉ nghe đến nửa câu sau, vội vàng hỏi,“Cái gì thù hận? Quý Dương, anh là không phải nghĩ sai rồi, tôi cùng Doãn Lạc Hàn trước kia không biết……”

“Thật có lỗi, tôi nói lỡ lời .” Quý Dương như là trong giây lát thấy mình nói lỡ miệng, trên mặt xẹt qua một chút mất tự nhiên, thanh thanh yết hầu, chuyển nhanh  đề tài,”Em hãy chờ  tin tức của tôi.”

“Nhưng là, thật sự có thể chứ? Tôi cùng hắn ký hiệp ước kia……” Nàng do dự không chừng, cho dù chuyện cô nhi viện được giải quyết , khoản nợ kia nàng có biện pháp, nhưng còn cái giấy hiệp ước kia.

“Ân, tôi biết, vài chuyện không thể giải quyết nhanh, chỉ có thể từ từ sẽ đến.” Quý Dương thấp giọng đáp lời, hắn nhíu mày , nhìn ra được hắn cũng hiểu được vài chuyện này thực khó giải quyết.

“Không quan hệ, Quý Dương, tóm lại tôi muốn cám ơn anh, mặc kệ anh có thể hay không giúp tôi giải quyết.” Nàng thoải mái cười cười, Quý Dương có thể có này đó muốn giúp nàng như vậy đủ rồi, về phần kết quả nàng cũng không ôm hy vọng quá lớn. Quý Dương nếu âm thầm giúp nàng giải quyết chuyện đất của cô nhi viện, như vậy bị Doãn Lạc Hàn biết, thế tất sẽ phá hư tình bạn thâm tình của bọn họ , nếu đổi lại là  nàng, nàng cũng sẽ cảm thấy thực khó xử.

Quý Dương như là không có nghe đến lời của nàng, trên mặt hiện ra bộ dáng tự hỏi, thì thào tự nói ,“Tôi ngày hôm qua buổi chiều đi công tác, hôm nay vừa trở về, tôi ở điện thoại nghe Lạc  nhắc tới hắn muốn đi Hàn Quốc……”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: