truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 161-162 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chương 161: Sắp về nước

“Ai, Kim Chính Vũ, tôi không cần như vậy ! cánh tay tôi bị thương, chứ không phải chân,chân tốt như vậy, tôi không cần ngồi, tôi muốn xuống dưới…… Cậu có nghe hay không…… Kim Chính Vũ……”

Mân Huyên hai vai bị ngăn lại ngồi ở xe lăn, không để ý đến sự phản đối của nàng, Kim Chính Vũ phụ giúp lăn bánh xe bay nhanh về phía trước, thẳng đến thang máy tầng sáu.

“Được thôi!” thanh âm tiểu tử Kim Chính Vũ kia trên đỉnh đầu truyền đến,“em nếu không muốn ra ngoài hít thở không khí, hiện tại tôi sẽ đưa em trở lại phòng bệnh, sau đó tôi liền đi”

“Ai, tiểu tử này khi nào cậu lại học được cách uy hiếp người?” Mân Huyên tức giận đến kêu to, xoay qua trừng mắt với hắn.

“Em hiện tại hối hận còn kịp.” Mi hắn khơi mào thanh tú, đoán chắc nàng sẽ lại  không phản bác, tùy tay ấn nút thang máy đi xuống.

Nàng bị ngồi trở lại xe lăn, quên đi, người này kêu chính mình ngồi trên  xe lăn cổ quái này, khả năng một hồi hắn vẫn phụ giúp nàng, dù sao không cần phí sức lực chính mình, hắn vậy thôi liền thôi vậy.

Không lâu sau, Mân Huyên khẽ nhếch thần nhìn chằm chằm trước mắt đại hoa viên, bệnh viện tư nhân này xem ra không phải người thường có khả năng chi phí, ngay cả một cái hoa viên cũng được trang hoàng đẹp vậy, bên trong có đủ các chủng loại hoa tươi,làm cho mọi người phân tâm,ánh mắt không khỏi không di động.

“Ruồi bọ đều phải phi vào lâu đi.” Trên đỉnh đầu vang lên tiếng nói trêu đùa của Kim Chính Vũ

Nàng cuống quít nhắm mắt lại , đại khái là vài ngày không có ra phơi nắng, cảm giác ánh sáng mặt trời chiếu ở trên người đặc biệt thoải mái, nhắm mắt lại tình, hưởng thụ này khó được thả lỏng thời khắc.

“Em chờ một chút, tôi một hồi sẽ trở lại.” Kim Chính Vũ vừa mới nói một câu, bỏ chạy đi.

Nàng nghi hoặc mở to mắt, nhìn theo thân ảnh của hắn qua đi, thấy hắn chạy vào phía sau vườn hoa, sau đó trong tay liền cầm đến bó hoa.

“Kia, đây là tôi vừa hái hoa.” Hắn chạy đến trước mặt nàng, đem bó hoa hông vẫn còn ướt kia đặt trong tay nàng.

Nàng mím môi cười trộm không có điểm phá, tiểu tử này tưởng đưa hoa liền nói rõ, này đó hoa giống như là vừa hái  , rõ ràng chính là mua ở cửa hàng bán hoa thôi.

“Không thích? Tôi đây sẽ ném nó đi.” Thấy nàng không nói gì, Kim Chính Vũ trên mặtlộ ra một vẻ mất tự nhiên ửng đỏ, xấu hổ ho khan một tiếng, làm bộ muốn tới lấy hoa.

“Ai nói tôi không thích.” Nàng nâng hoa lên tránh đi tay hắn, đây chính là nàng đời này có được cái thứ nhất  Mân Côi, đương nhiên là lòng tràn đầy vui mừng, đã thích vô cùng lâu.

Mân Huyên dường như che trở hoa tươi như bảo bối trong lòng, Kim Chính Vũ ánh mắt gian lung lộ vẻ cười kinh hỉ, biết nàng đã xem thấu ý đồ chính mình, hắn phụ giúp xe lăn bắt đầu chậm rãi về phía trước đi,“Ân…… Mân Côi mặc dù có điểm tục, nhưng là với tên của em là cùng âm, Mân Côi, Mân Huyên, Mân Mân……”

Hắn đưa nàng Mân Côi nguyên lai là tầng hàm nghĩa này, nàng ngửi mùi hoa hồng vui vẻ nở nụ cười, trên cổ có điểm, bản năng nàng thân thủ chạm vài cái, đụng phải cái vòng kia trên cổ, cái vòng kia giá trị xa xỉ  màu tím hoa hồng.

Hiện tại bị Kim Chính Vũ như vậy nhắc tới tỉnh, nàng đột nhiên phát hiện Doãn Lạc Hàn đưa nàng vòng cổ này có ý nghĩa, cũng là có nghĩa cùng với tên của nàng.

Hắn đến tột cùng là muốn làm cái gì? Chậm rãi nhớ lại, dường như đêm đó hắn sau khi đi công tác Nhật Bản trở về, hắn kéo nàng tiến biệt thự khi trong tay nắm cái gì cứng rắn đó, sau là nàng chạy đến ban công, lúc ấy hắn lòng bàn tay là mở ra , mặt trên quả thật có một tia sáng long lanh gì đó.

Kia hẳn chính là vòng cổ này đi. Hắn nếu nghĩ hư tình giả ý trong lời nói, hoàn toàn có thể tùy tiện mua một cái vòng cổ cho nàng, lại như thế nào sẽ tốn tâm tư cố ý cho người ta  làm ra vòng cổ này cho nàng .

Ngay tại khi nàng hãy còn nghĩ đến Doãn Lạc Hàn làm dụng ý như vậy, bỗng dưng nghe được Kim Chính Vũ đột nhiên toát ra một câu.“Mân Mân, tôi muốn trở về Hàn Quốc .”

“Vì cái gì?cậu vì cái gì phải đi về? cậu sẽ không trở lại sao? Như thế nào đột nhiên phải đi về?” Nàng bị tin tức bất thình lình chấn động có chút nói năng lộn xộn. Kỳ thật nàng càng muốn nói là, hắn là không phải hiện tại còn giận nàng , cho nên hắn lựa chọn về Hàn Quốc đi.

“Em lo lắng sao? em sẽ ở lo lắng sao?” Hắn nháy mắt dừng động tác lăn xe, chậm rãi chạy đến trước mặt nàng, yên lặng nhìn nàng.“Nếu em giữ tôi lại, tôi sẽ không trở về.”

Giữ lại hắn…… Nàng có thể chứ? Một khi lên tiếng giữ lại, như vậy nàng cùng hắn trong lúc đó sẽ có ý nghĩa khác nhau rất lớn, nàng đem  bản thân để ý hắn làm lý do yêu cầu hắn lưu lại.

“Không quan hệ.” Hắn miễn cưỡng cười cười, bên môi nổi lên tươi cười chua sót dị thường, thẳng đứng dậy muốn đẩy xe lăn, không ngờ tay hắn chợt bị nàng cầm.

“Kim Chính Vũ, tôi nghĩ…… Cậu lưu lại.” Nói những lời này thời điểm, nàng ý thức thực thanh tỉnh, nàng biết làm như vậy khả năng sẽ làm cho bản thân chịu cơn gió lốc lớn hơn nữa, nhưng nàng chính là không đành lòng nhìn thấy đôi mắt trong suốt che dấu sự tĩnh mịch cùng thương tâm của Kim Chính Vũ kia.

Khiến cho nàng ích kỷ lần này, hậu quả nàng một mình gánh vác.

“Em là nói thật? Không phải hay nói giỡn?” Hắn chạy vội tới nàng trước mặt, chợt lộ ra khuôn mặt tươi cười.

“Đương nhiên, cậu nghĩ rằng tôi với cậu giống nhau, thích trêu cợt người sao.” Nàng liếc trắng mắt, tựa hồ cũng bị cuốn hút bởi tâm tình vui sướng của hắn, mê muội dùng sức ngửi hoa hồng trong lòng.

“Vậy có thể cho rằng em vẫn là để ý đến tôi” Hắn nồng đậm lông mi cụp xuống , mừng thầm, miệng nhỏ giọng nói thầm ,“Cần phải là tôi nói cho em, tôi muốn rời đi trong lời nói là trêu cợt em……”

“Kim Chính Vũ –”

Tai nàng lập tức nghe câu nói đó, kêu sợ hãi một tiếng, nháy mắt hai má trồi lên một tầng đỏ ửng, tiểu tử này lại lừa cảm tình của nàng, làm cho nàng giữ lại hắn, nguyên lai lại là hắn ở đó nói dối.

“Mân Mân,em trước đừng nóng giận, tôi nói có một nửa là thật .” Kim Chính Vũ vội vàng ra tiếng giải thích,“Là như thế này, cha tôi qua vài ngày nữa là sinh nhật, tôi phải trở về một chuyến, đại khái hai tuần sẽ trở về”

Nàng nháy mắt chú ý bị lời nói của hắn hấp dẫn, nhịn không được đặt câu hỏi.“A? Sinh nhật sao lâu như vậy.”

Note: Mân Côi có nghĩa là hoa hồng

loading...

 

Chương 162: Thừa nhận tưởng niệm

Kim Chính Vũ đứng thẳng dậy, chú ý xem nàng“Ân, lần này phụ thân sinh nhật sẽ tổ chức tiệc tối một hồi,có rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới thương nhân đều đến. Hơn nữa, tôi trở lại Trung Quốc đã một thời gian ,ở nhà mọi người đều rất nhớ tôi,tôi khả năng sẽ ở lại với họ vài ngày.”

“Như vậy a!” Nàng nói có chút đăm chiêu, đã sớm nghe nói người  Hàn Quốc lễ tiết rất nhiều, hơn nữa cực tôn trọng trưởng bối, hiện tại xem ra thật đúng là như vậy.

“tôi là muốn đưa em cùng trở về gặp cha tôi.”hai mắt hắn mỉm cười nhìn nàng, những sợi tóc bị gió nhẹ nhẹ nhàng xuy phất .“Bất quá nhìn em như bây giờ, tôi nghĩ vẫn là quên đi, lần sau còn có cơ hội.”

Trong lời nói của hắn có điều ám chỉ, nàng cúi đầu nhìn những cánh hoa hồng kiều diễm, ngượng ngùng cắn môi không nói gì. Cái này giống như là trực tiếp nói tới chuyện gặp tộc trưởng, dường như là chỉ dành cho những người muốn xác lập quan hệ đi.

“Cậu chừng nào thì đi?” Nàng vỗ về chơi đùa cánh hoa hồng , lên tiếng hỏi .

“sáng sớm mai sẽ bay.” Hắn thấp giọng nói xong, lập tức thật mạnh thở dài,“Ngày mai khách sạn có một chút sự việc tôi phải  xử lý, đại khái không thể lại đây gặp em .”

“Không có việc gì a, cậu có thể phát bưu kiện cho tôi hoặc là gọi điện thoại,thời điểm hai tuần sau cậu trở về, lúc đó tôi đã nhanh bình phục.” Nàng tiếp tục cúi đầu, không biết vì cái gì, vừa nghe nói lâu như vậy sẽ không nhìn thấy hắn, cảm thấy tâm giống như là treo ở giữa không trung.

“Mân Mân, em  là đang luyến tiếc tôi sao?”bên tai truyền đến tiếng cười của hắn, nhẹ nhàng nâng mặt nàng lên “Tôi đi lâu như vậy, em có hay không nhớ tôi?”

Nàng không có bao nhiêu ý tự hỏi,trong đầu  khẳng định một chút, nếu  đã muốn lên tiếng giữ hắn lại, hiện tại hào phóng thừa nhận cảm giác bản thân cũng là không phải là việc khó.

Cảm giác được một đạo bóng đen đi tới, nàng đã quên trốn tránh, hé mở môi đỏ mọng bị kinh trác một chút, người nàng cả kinh bị định ở nơi nào, tiểu tử Kim Chính Vũ này thế nhưng trộm thân nàng, bất quá nàng cũng không chán ghét, ngược lại có điểm nho nhỏ thích.

“Cơm trưa đã đến giờ .” Hắn thanh âm nghe đứng lên sung sướng cực, xoay người phụ giúp xe lăn đi ra hoa viên.

Gần một giờ sau, đã ăn no và theo trên giường ngồi xuống, nàng trở về chỗ cũ vừa mới ăn bữa cơm trưa, tiểu tử Kim Chính Vũ kia thế nhưng lại làm cho phục vụ  khách sạn đưa tới bữa ăn xa hoa, nàng bị đồ ăn dụ hoặc, nhất thời khó có thể khống chế, ăn thiệt nhiều này nọ, kết quả ăn rất không thể chống đỡ.

Không được, không thể nằm ở trên giường , phải rời giường hoạt động, nàng chậm rãi xuống giường, dùng một bàn tay đẩy cửa ra ban công, hít thở không khí  mới mẻ. Ở nơi này có khi thật khó tưởng tượng đây lại là bệnh viện, phòng bệnh bố trí vô cùng xa hoa giống như khách sạn, tên Doãn Lạc Hàn kia lần này như thế nào tâm lại tốt như vậy để nàng ở phòng bệnh đắt tiền như vậy.

Vừa nghĩ đến tên kia liền hận đến nghiến răng, buổi sáng gọi điện thoại miệng lại dùng một loại mệnh lệnh cường thế làm cho nàng không cần đi tạp chí, bất quá có thể là nàng thấy sai đi, nàng theo hắn nói chuyện trong giọng nói bắt giữ thấy vài tia hương vị thân thiết.

Quay đầu nhìn đến cái giường lớn kia, đã hai buổi tối hắn đều chạy đến ngủ cùng nàng, hắn cử chỉ thật sự làm cho người ta khó có thể nắm lấy. Quên đi, không nghĩ hắn , sửa thiên nhất định phải tìm một cơ hội hỏi Quý Dương một chút.

Rất  nhàm chán, ở trong này chuyện gì cũng không thể làm, dường như mỗi ngày phải làm chuyện chính là há mồm chờ một ngày ba bữa, cái loại này không có việc gì cảm giác thật sự là rất chán .

Nàng cúi đầu trở lại phòng, ngồi ở trên sô pha , cầm lấy điều khiển mở tivi, tiếng chuông di động vang lên, nàng đứng dậy đi lấy di động, mặt trên biểu hiện là một chuỗi xa lạ dãy số, có thể hay không là đối phương nhầm rồi.

“Uy, xin hỏi ngài tìm ai?”

“Ha ha…… Mân Huyên, cháu không nhớ rõ ta ?” Ống nghe truyền đến một trận cười hùng hậu, nghe có điểm quen tai, nhưng nàng nhất thời lại không nhớ ra.

“Ách, ngài là……”

“Lam môi mộ tư bánh ngọt, nhớ ra chưa ?” Đối phương nhắc nhở nàng một câu.

Nàng trước mắt sáng ngời, nháy mắt nhớ tới đối phương là ai , cái kia là lão bá mời nàng đến nhà, hơn nữa đối phương cũng là phụ thân Doãn Lạc Hàn.

“Lão bá, ngài có việc sao?” Nàng hỏi nhỏ nhất tâm, giống sợ hắn xem thấu quan hệ của nàng cùng Doãn Lạc Hàn. Bất quá nghĩ lại, lão bá cùng chính mình nói qua, hắn và ba ba trước kia là  bằng hữu, cũng liền thoáng tiếp theo dùng điểm tâm, có lẽ là lão bá xem nàng là nữ nhi của bạn tốt nhiều năm không gặp nên mới gọi điện thoại tới.

“Ha ha…… Mân Huyên, cháu là không phải đã quên chuyện mời ta uống ngọ trà ?” Lão bá như trước là sang sảng tiếng cười, nàng đột nhiên nhớ tới đến, chính mình quả thật là nói qua chuyện này, không nghĩ tới lão bá còn ghi nhớ trong lòng.

“Thật có lỗi , lão bá, cháu đáp ứng chuyện mời ngài uống ngọ trà chuyện nhất định sẽ thực hiện, chính là ta gần nhất có điểm…… Mang, khả năng không có biện pháp……” Nàng ấp úng nói xong, cũng không nghĩ sẽ đem chuyện cánh tay bị thương nói ra.

“Ha ha…… Là như thế này a, đừng lo, dù sao ta mỗi ngày đều rảnh, ngày nào đó cháu  rảnh, cháu hẹn ta uống ngọ trà thế nào?”

“Ân, được, lão bá, cháu đến lúc đó nhất định hẹn ngài.” Giọng nói của nàng tràn đầy xin lỗi, lại khách sáo nói nói mấy câu, sau đó liền cúp điện thoại.

Nàng tay phải tùy ý cầm một khối phiến khoai nhét vào miệng, trong đầu miên man suy nghĩ , Doãn Lạc Hàn cùng lão bá một chút cũng không giống, tên kia như vậy âm trầm đáng sợ, lão bá hòa nhã lại dễ thân, tuyệt không phải kẻ có tiền mà làm cao, thực hoài nghi bản thân  có phải hay không lầm quan hệ của bọn họ.

Thỉnh lão bá uống ngọ trà, nàng đương nhiên có một trăm nguyện ý, lão bá thực khôi hài, nhớ tới lần trước ở quảng trường  hắn yêu cầu nàng mời  hắn ăn, thật sự là ngay thẳng đáng yêu.

Chính là không thể làm cho Doãn Lạc Hàn tên kia phát hiện, bằng không hắn lại sẽ nghĩ đến nàng  là vắt óc tìm mưu kế muốn nhận lão bá, do đó được đến cái gì là ưu việt linh tinh , tóm lại tên kia sẽ  nghĩ nàng là một nữ nhân cực kỳ tâm cơ.

Câu được câu không nghe được, nhìn một đám kịch truyền hình nặng nề trong lúc đó , miệng ăn đồ ăn vặt được Chỉ Dao mang tới, không đến hai giờ, đồ ăn vặt cơ hồ đều bị nhét vào trong bụng. Bởi vì nàng ăn thật sự rất no rồi, cho nên làm một gã hộ sĩ khi tiến vào đưa thuốc, nàng nói cho đối phương  không cần đưa cơm chiều lại đây.

Mí mắt càng ngày càng nặng, ti vi  ở trước mắt càng ngày càng mơ hồ, nàng dần dần nằm ở sô pha ngủ.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: