truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 138 – 139 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 138   Vòng cổ hoa hồng

 

 

Tối hôm qua luôn lo lắng mãi, nhắn tin cho Kim Chính Vũ nói mấy ngày nay được bạn học mời đi xuống nông thôn chơi, lúc đó đi quá vội vàng, chưa kịp nói với hắn một tiếng, mấy hôm nữa mới trở về thành phố. Kim Chính Vũ nhắn tin lại rất nhanh, bảo nàng mang đặc sản về cho hắn. Biết hắn lại nói giỡn, cũng sẽ không để trong lòng.

Doãn Lạc Hàn không cho phép nàng ra khỏi biệt thự, nên cả ngày nàng đi dạo quanh biệt thự, hít thở không khí, Tiểu Nhu luôn đi sát phía sau nàng, bưng trà rót nước cho nàng. Nàng thật sự không quen có người hầu hạ mình như đại tiểu thư vậy, quyết định hôm nay phải cùng nói một chút với Doãn Lạc Hàn nàng không cần y tá chăm sóc, lại càng không muốn nợ nhân tình của người khác.

Đi mệt, nàng trở lại phòng, ngồi trên ban công phơi nắng, nhàm chán thì xem tạp chí, lúc này Tiểu Nhu chạy tới, đưa cho nàng một ly nước trái cây.

Mân Huyên nhìn cánh tay bị quấn một tầng băng vải dày cộm, chép chép miệng, “Tiểu Nhu, cánh tay của tôi khi nào thì mới có thể tháo băng vải?”

Tiểu Nhu mỉm cười cầm lấy báo chí, rồi ngồi xuống một cái ghế bên cạnh, “Mân Huyên, đừng nóng nảy, có thể còn phải chờ mấy ngày nữa đi.”

Sao mà không vội cho được, Mân Huyên buông tờ tạp chí trong tay, ăn ngay nói thật,  “Ôi, Tiểu Nhu, có thể ngày kia tôi phải đi làm rồi, mà tôi không muốn lấy bộ dạng chật vật như thế này bắt đầu ngày đầu tiên làm việc, cô có hiểu không?”

Tiểu Nhu xin lỗi cười cười, gãi gãi đầu, “Thì ra là như vậy, không có gì, tôi giúp cô giải quyết, ngày mai tôi sẽ giúp cô tháo bớt một tầng băng vải dày bên ngoài, làm cho cánh tay của cô có thể mặc vào áo khoác, sẽ không dễ dàng bị phát hiện.”

Đề nghị này làm nàng trước mắt sáng ngời, chần chờ hỏi một tiếng, “Như vậy có thể chứ?”

Tiểu Nhu dùng sức gật đầu, vỗ ngực cam đoan, “Đương nhiên, cứ để cho tôi lo, chỉ cần đến lúc đó cánh tay cô không làm động tác quá mạnh, không có vấn đề.”

Khúc mắc rốt cục cũng được giải quyết, nàng lộ ra khuôn mặt tươi cười, “Ừm, Tiểu Nhu, cám ơn cô.”

Tiểu Nhu lắc đầu, đột nhiên đưa ra một đề nghị, “Đúng rồi, Mân Huyên, cô có muốn tắm rửa hay không? Tôi giúp cô nhé!”

Vài ngày không tắm rửa, toàn thân cảm giác thực không thoải mái, nàng đã sớm muốn tắm rửa một cái, do cánh tay bị thương vẫn là trở ngại, nàng lại ngượng ngùng phải làm phiền đến Tiểu Nhu, hiện tại Tiểu Nhu chủ động đề suất, nàng do dự một chút, nặng nề mà gật gật đầu.

Tiểu Nhu nhanh tay tìm một bộ quần áo sạch sẽ trong tủ mang đến cho nàng, cũng pha nước ấm sẵn sàng.

Lúc nàng cởi quần áo, nàng có chút thẹn thùng, ngược lại, Tiểu Nhu có vẻ tự nhiên vô tư, nghĩ lại Tiểu Nhu là y tá chăm sóc, đối với tình huống giúp đỡ bệnh nhân tắm rửa, chuyện thấy người bệnh không mặc quần áo đã sớm là “kiến quái bất quái” (*). Nghĩ đến đây, nàng cũng không còn cảm giác thẹn thùng nữa.

(*) Kiến quái bất quái: “Quái” của “quái dị; quái lạ; quái gở; quái đản”, “Kiến” là “trông thấy”, “Bất” là “không” (tương tự như “not” của tiếng Anh). (Dựa theo QuickTranslator) Cả thành ngữ có thể tạm hiểu là : “Trông thấy quái (với người thường) nhưng không cảm thấy quái (với bản thân)”. (Nguồn:http://chikarin11906.wordpress.com/chu-thich/)

Tắm rửa xong xuôi, mặc quần áo vào, thỉnh thoảng Tiểu Nhu cứ lấy một loại ánh mắt hâm mộ nhìn vào ngực nàng, nàng bị nhìn có chút khó hiểu, cúi đầu vừa thấy, không biết từ khi nào mà trên ngực mình lại có thêm một chiếc vòng cổ.

Mặt dây chuyền hình hoa hồng, đóa hoa trông rất tinh xảo sống động được đính thêm kim cương nhỏ, màu tím nhạt tôn lên da thịt trắng nõn như tuyết, tản mát ra ánh sáng xa hoa.

Hai mắt Tiểu Nhu như phát sáng, “Mân Huyên, vòng cổ trên cổ cô rất đẹp, cánh hoa hồng màu tím nhạt hiếm thấy, mặt cắt tinh tế như thế này vừa nhìn đã biết là được đặt làm mới có.”

Mân Huyên đứng trước gương nhìn chiếc vòng cổ, nghĩ ngay đến Doãn Lạc Hàn, đây là hắn đưa sao? Vì cái gì? Không phải hắn luôn chán ghét nàng, thích tra tấn nàng sao? Sao có thể tốt bụng đến mức tặng cho nàng một chiếc vòng cổ kim cương sang quý?

Không đáng một đồng, đúng vậy, nàng trong mắt hắn chỉ không đáng một đồng, cho nên căn bản không xứng với loại vòng cổ xa xỉ này, nàng cười lạnh vươn tay định kéo xuống, lại bị tiếng hét kinh hãi của Tiểu Nhu kéo lại.

“Mân Huyên, cô làm gì vậy, vòng cổ này tuy rằng rất nhỏ, nhưng mà nút cài phía sau của nó rất bền chắc, cô không thể dễ dàng kéo xuống được, nói không chừng lại làm cổ cô bị thương.”

Ngẫm lại cũng đúng, không nên lại bị thương vì loại người kia, nàng buông thõng tay, chờ về sau tay trái của mình tốt hơn, nang sẽ tháo xuống trả lại cho hắn.

Màn đêm bắt đầu buông xuống, ăn xong bữa tối Tiểu Nhu mang tới, nàng uống thuốc, nằm ở trên giường, nàng phải đợi Doãn Lạc Hàn trở về.

Dùng ý chí chống đỡ chính mình không được ngủ, nàng thực hối hận buổi chiều mình không uống thuốc, hiện tại thuốc đã bắt đầu có tác dụng, mí mắt của nàng càng ngày càng nặng trĩu, nhìn đồng hồ đằng trước, hiện tại hẳn Tiểu Nhu còn chưa đi.

“Mân Huyên, Doãn tiên sinh đã trở lại, tôi đi đây, tạm biệt.”

Hôm nay hắn trở về sớm quá, nàng kinh ngạc một chút, vẫy vẫy tay với Tiểu Nhu, “Ừ, tạm biệt!”

Tiểu Nhu giúp nàng tắt đèn, phòng ngủ trở nên âm u, nàng đem thân thể tựa vào mép giường, mãi đến khi không thể lùi lại, nàng mới thở ra một hơi, có loại trực giác nói nàng đêm nay tên kia còn có thể đến đây ngủ.

Chờ đợi là dài dòng, nhất là trong bóng đêm chờ đợi một người hận thấu xương, cảm giác này thật khó chịu.

Nàng biết mỗi ngày hắn trở về còn phải đi xử lý một số công việc ban ngày làm chưa xong, nói vậy hiện tại hắn ở thư phòng.

Mí mắt rốt cuộc không thể chịu thêm nữa, nàng nói với chính mình chỉ cần ngủ một chút, lát sau sẽ tỉnh lại.

~~~~~***~~~~~

Xoay người nghiêng sang một bên, đùi phải đột nhiên đụng vào một thân thể ấm áp, nàng bỗng dưng mở to mắt, mái tóc màu nâu hỗn độn trên khuôn mặt tuấn mỹ, trải qua một đêm mà cằm lún phún râu, toát ra một loại khí chất của đàn ông thành thục, trưởng thành.

Hắn khi ngủ, trên mặt thiếu hẳn vẻ góc cạnh và mạnh mẽ, nhiều hơn hơi thở nhu hòa, thật sự là một người đàn ông đẹp – trai.

Nàng liều mạng lắc đầu, cực lực dời đi tầm mắt, không được, không được, hắn là Doãn Lạc Hàn, cái kẻ đã vô tình đá nàng xuống giường, lấy tra tấn nàng làm vui, sao nàng có thể cảm thấy người như thế tốt đẹp cơ chứ?

Bị nàng làm động, hắn vô ý thức hít một hơi thật sâu, nháy mắt tỉnh lại.

loading...

~~~~***~~~~

Tại sao Doãn Lạc Hàn lại tặng Mân Huyên dây chuyền hình hoa hồng, hi hi, đơn giản lắm, vì trong tên của Mân Huyên, chữ “Mân” có nghĩ là hoa hồng đó.

Chương 139   Điều kiện trao đổi

Hắn theo lệ thường không nói một lời, xốc chăn lên định xuống giường.

Nàng cắn môi dưới, không biết mở miệng như thế nào. Mắt thấy hắn chân dài sắp bước ra khỏi phòng, nàng rốt cuộc không thể để ý nhiều như vậy, nhanh chóng lên tiếng.

“Tôi có lời muốn nói với anh.”

Hắn lập tức dừng bước chân, lúc tỉnh lại hắn chỉ cần liếc mắt một cái là biết nàng có việc muốn nói, chẳng qua mấy ngày nay nàng vẫn lạnh lùng đối mặt hắn. Nàng là tình phụ của hắn, hắn chỉ coi nàng như công cụ báo thù mà thôi, nàng căn bản không có tư cách mặt lạnh với hắn, vốn hắn muốn phát tác, ánh mắt vừa chạm đến cánh tay bị thương của nàng, lời nói chỉ trích sắp vuột khỏi miệng liền bị nuốt xuống.

Hắn nói cho chính mình, hắn đang đồng tình nàng, đáng thương cho nàng mà thôi, cũng không bởi vì có nguyên nhân buồn cười nào.

“Vết thương trên cánh tay đã tạm ổn, ngày kia tôi chính thức bắt đầu đi làm, cho nên bắt đầu từ ngày đó tôi nghĩ tôi không cần y tá chăm sóc.” Nàng do dự mà mở miệng, tận lực không để cho hắn hiểu làm Tiểu Nhu làm việc không tốt, nàng không muốn làm liên lụy tới bất luận kẻ nào.

Hắn nghiêng người nhìn nàng, lạnh lùng nhếch đôi môi mỏng, “Chuyện em đi làm hình như còn không có hỏi tôi có đồng ý hay không.”

Thực tế, từ buổi tối đầu tiên khi hắn đi công tác từ Nhật Bản trở về, hắn đến căn phòng nàng thuê bên ngoài đón Chỉ Dao, Chỉ Dao vừa ngồi lên xe liền liến thoắng nói cho hắn, bạn thân Mân Huyên của cô ấy nhận lời mời làm việc cho anh trai cô trong một tạp chí.

Hắn không bày tỏ thái độ đến bây giờ, chính là chờ nàng chủ động mở miệng nói với mình. Hắn mơ hồ có một loại cảm giác, sau khi nàng đi làm, vô luận trên phương diện kinh tế hay cuộc sống, nàng đều sẽ bắt đầu thực sự tự lập đứng lên. Nàng sẽ không còn là cô gái có tính cách quật cường cao ngạo, nhưng đứng trước mặt hắn lại không hề có năng lực phản kháng nữa.

Nhưng dù sao, có rất nhiều thứ nàng để ý đều bị hắn nắm chặt trong tay, hắn cũng không sợ hãi nàng sẽ thoát khỏi lòng bàn tay hắn.

Hắn có ý tứ gì? Đây là việc riêng của nàng, dù là nàng đem thân thể bán cho hắn, cũng không bao gồm những thứ khác. Lại nói tiếp, nếu nàng không đi làm, chẳng lẽ chờ hắn đến nuôi dưỡng mình sao? Nghĩ lại, hiện tại chọc giận hắn, nàng không được ưu việt nào, trước cứ trấn an hắn, làm theo lời hắn nói đã.

Suy nghĩ đến đây, nàng kìm lại lời bắt bẻ, liếm liếm môi nói, “Như vậy hiện tại tôi hỏi ý kiến của anh cũng không muộn.”

“Em nghĩ tôi sẽ trả lời thế nào?” Hắn đột nhiên bước thong thả trở lại trước giường, từng chút từng chút kề sát vào mặt nàng, đôi mắt u ám thâm thúy làm cho người ta cảm nhận một loại biến hóa thâm trầm kỳ lạ.

Nàng không tự giác nuốt nước miếng, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, thốt ra, “Anh muốn điều kiện gì?” Trừ bỏ điều này, nàng không nghĩ ra cái gì khác.

Hắn vươn ngón tay nóng cháy tinh tế vuốt ve đường cong trên cằm nàng, lời nói ngả ngớn, hơi thở ấm áp hỗn loạn, “Từ ngày mai bắt đầu em phải vào phòng tôi ngủ, mỗi ngày khi trở về tôi phải thấy em nằm trên giường.”

Gương mặt nàng lập tức hết trắng bệch lại đỏ hồng lên, hai vai không ngừng run run. Người này rất không có nhân tính, vết thương trên cánh tay nàng còn chưa khỏi hắn, đã nghĩ đến chuyện kia. Nếu hắn muốn phát tiết tinh lực thừa thãi hoàn toàn có thể tìm đàn bà bên ngoài kia mà.

“Tôi đã biết.” Nàng lạnh lùng nghiêng mặt đi, tránh khỏi ngón tay đang vỗ về cằm mình.

Nàng sẽ không làm chuyện phản kháng hắn hoặc nói ra những lời phản bác hắn nữa, hắn nói cái gì, nàng chỉ biết nghe theo, chẳng sợ yêu cầu của hắn quá đáng hơn, nàng cũng sẽ cắm răng gật đầu, tiếp tục nhẫn nại. Cứ nghĩ chỉ cần chịu đựng hắn mười tháng nữa, là nàng có thể vĩnh viễn thoát khỏi hắn, trong lòng liền thống khoái khôn cùng.

Cô gái này càng ngày càng biết tự chủ, hắn thật muốn nhìn một chút nàng có thể chịu đựng tới trình độ nào? Trò chơi càng lúc càng thú vị, không phải sao? Đôi môi mỏng hoàn mĩ mang theo nụ cười tà tà, thân hình cao lớn rời đi giường lớn, bước nhanh ra khỏi phòng.

Toàn thân như không còn sức lực nào từ từ trượt xuống, phải đối phó tên khó chơi kia, nàng cảm giác chính mình vừa mất một lượng lớn nơ ron thần kinh. Tiếng chuông ầm ĩ truyền đến, nàng hoảng sợ, cẩn thận lắng nghe, là nhạc chuông bài hát tiếng anh quen thuộc.

Người kia nếu không phải là Chỉ Dao, chỉ có thể là Kim Chính Vũ. Nàng vươn tay tới tủ đầu giường tìm điện thoại, vừa thấy là Chỉ Dao, nàng chậm chạp không dám ấn nút tiếp nghe, di dộng vang lên một lúc rồi im lặng. Tiếp theo có một tin nhắn nhắn vào điện thoại, vẫn là Chỉ Dao.

“Mân Mân, gần đây cậu vội vàng làm công đúng không, di động cũng không nhận. Cậu làm việc vất vả quá, đêm nay mình quyết định mời cậu đi ăn cơm Ý, chạng vạng sáu giờ, mình lái xe đến dưới lầu nhà cậu đón cậu nha. Không được từ chối mình, bằng không mình sẽ tức giận đấy.”

Nguy rồi, đêm nay Chỉ Dao muốn đến căn hộ thuê tạm thời kia đón nàng, toàn thân nhất thời sợ tới mức toát ra mồ hôi lạnh, nàng ấn vào phím trả lời tin nhắn, muốn từ chối Chỉ Dao, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, như vậy không tốt cho lắm. Ngày đó khi thuê phòng nàng đã giao tiền thuê hơn một tuần gì đó, hiện tại phòng ở hẳn là chưa bị người chủ cho thuê đòi về.

Được rồi, nàng quyết định trước sáu giờ chạy trở về căn phòng kia chờ Chỉ Dao tới đón nàng, dù sao ăn một chút cơm cũng không mất tới một giờ, bình thường buổi tối Doãn Lạc Hàn đều trở về vào khoảng tám giờ, sẽ không bắt được việc nàng không ở đó.

Nàng tâm tình nặng nề mà buông xuống di động, cho tới bây giờ nàng vẫn cảm thấy thẹn với Chỉ Dao như cũ. Nếu như có một ngày chuyện này bị Chỉ Dao biết đến, cô ấy đánh nàng, mắng nàng, thậm chí giết nàng, nàng cũng sẽ không có một câu oán hận.

Một lần nữa tiến vào ổ chăn, dù sao hôm nay không có việc gì, vẫn nên ngủ tiếp một giấc, gần đây bởi vì bị thương, nàng bắt đầu được hưởng thụ cảm giác ngủ đủ giấc lâu lắm mới có, có lẽ sau vài ngày đi làm, nàng sẽ không còn được sung sướng như vậy.

Di động lại vang lên một lần nữa, bắt đúng lúc nàng đang mơ mơ màng màng, nói thầm sờ soạng tìm di động, trên màn hình là một dãy số xa lạ, nàng hơi ngờ vực tiếp nghe.

Đối phương vừa mở miệng đã là một câu tiếng phổ thông tiêu chuẩn, “Xin hỏi là tiểu thư Lăng Mân Huyên sao?”

“Đúng rồi, tôi đây, xin hỏi cô là….” Thanh âm này nghe ra đúng là có chút quen tai.

“Tôi là Phan Nhạn Ngọc, quản lý phòng nhân sự tạp chí thời trang Thuần Mỹ, hiện tại tôi chính thức thông báo với cô đúng chín giờ sáng ngày kia đến phòng nhân sự chúng tôi báo danh.”

Thì ra là thông báo nàng ngày kia đi báo danh, nàng vội vàng trả lời, “Được, tôi đã biết, cám ơn Miss Phan.”

Nàng nhớ rõ ngày đó thi viết Phan Nhạn Ngọc còn đến gặp mặt chúc mừng thành tích của nàng.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: