truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 136 – 137 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 136   Quán bar BUS

Đợi cho hắn ra khỏi phòng ngủ, đầu nàng  nặng trĩu vừa chạm vào gối đầu liền mơ mơ màng màng rồi thiếp đi. Vừa cảm giác tỉnh lại, đã sắp giữa trưa, lâu rồi chưa được ngủ nướng thế này, thoải mái mà vươn vai một cái.

“Tiểu thư, cô tỉnh rồi.” Tiểu Nhu không biết đến đây từ lúc nào không biết, ngồi ở đầu giường cười với nàng, “Hôm nay chắc là thể lực của cô khôi phục một chút, hiện tại tôi dìu cô đi rửa mặt chải đầu.”

“Được, cám ơn cô.”

Được Tiểu Nhu đỡ, nàng xuống giường, hai chân đứng trên mặt đất quả thật vững vàng hơn hôm qua nhiều lắm, chậm rãi đi vào toilet.

Rửa mặt chải đầu xong xuôi, tinh thần tỉnh táo sảng khoái, Tiểu Nhu lại nhẹ tay nhẹ chân giúp nàng thay quần áo, cũng lấy băng vải đến giúp cố định cánh tay bị thương của nàng lên cổ.

“Tiểu thư, hôm nay ánh mặt trời bên ngoài rất rực rỡ, cô nằm ở trong phòng nhiều ngày nay rồi, đi ra ngoài phơi nắng mới có lợi cho thân thể, tôi đỡ cô ra ban công trước, lát sau tôi sẽ đem bữa sáng lại đây.”

Mân Huyên gật gật đầu, đột nhiên gọi Tiểu Nhu dừng lại, “Tiểu Nhu, về sau cô trực tiếp gọi tôi là Mân Huyên là được rồi, không cần bảo tôi là tiểu thư, cảm giác không được tự nhiên.”

“Ừm, Mân Huyên, gọi tên này có cảm giác thân thiết hơn, về sau tôi sẽ gọi cô Mân Huyên.” Tiểu Nhu cười híp mắt, xoay người đi vào phòng ngủ.

Ngồi trên ghế ngoài ban công, ánh mắt trời chiếu rọi lên người, ấm áp dào dạt, Mân Huyên ngửa đầu lên hít một hơi thật sâu,  làn gió nhẹ vuốt ve qua khuôn mặt như đôi bàn tay ấm áp to lớn, khoang mũi ngửi thấy một mùi hoa thoang thoảng như có như không.

Còn sống thật là tốt! Cúi đầu nhìn thoáng qua cánh tay bị thương, nàng sẽ không bao giờ phí hoài bản thân mình một lần nữa, vì một kẻ máu lạnh như vậy mà dễ dàng buông tha cho sinh mệnh, nàng đột nhiên cảm thấy chính mình rất ngốc, quá ngốc. Chỉ cần cắn răng chịu đựng qua mười tháng là có thể, từ khi tỉnh lại đến bây giờ, những lời này luôn vang vọng trong lòng nàng.

Nàng ăn xong cơm sáng kiêm cơm trưa Tiểu Nhu bưng đến, đứng dậy đi đi lại lại ở ban công, cảm giác tinh lực so với khi mới tỉnh lại ngày hôm qua tốt lên không biết bao nhiêu lần.

Ngày đó Giản Quân Dịch nói cho nàng một tuần sau đi tòa soạn tạp chí báo danh, tính lại thời gian đã qua, còn có ba ngày. Nhưng mà nàng bây giờ lại thành cái dạng này, trên tay còn quấn băng vải, trong vòng ba ngày là không thể bỏ đi.

Từ ngày xưa, nàng từng tưởng tượng nhiều lần hình ảnh đi làm ngày đầu tiên của mình có bao nhiêu hoàn mỹ, thật sự không dự đoán được chính mình sẽ lấy phương thức chật vật như vậy bắt đầu ngày đầu tiên của kiếp sống làm công ăn lương.

“Mân Huyên, hai khối pin di động của cô đều sạc điện rồi, bây giờ cô có muốn cầm lại không?” Tiểu Nhu trong phòng lớn tiếng nhắc nhở nàng.

“Muốn, bây giờ cô cầm lại đây đi.”

Nàng đột nhiên nhớ tới chính mình đã biến mất ba ngày, ngày đó nàng còn đồng ý buổi tối bảy giờ đi đón Kim Chính Vũ, không biết tiểu tử kia có tìm nàng hay không.

Nàng cầm lên chiếc di động đã vô dụng rất nhiều ngày, vừa mới khởi động máy, di động liền rung không ngừng, nàng nhìn kỹ hơn mười tin nhắn chưa đọc.

Có của Kim Chính Vũ, cũng có của Chỉ Dao, nhưng tin nhắn của Kim Chính Vũ chiếm hơn phân nửa.

Nàng mở ra một tin nhắn mà đọc: “Mân Mân, sao em còn chưa đến đón tôi, đã sắp mười một giờ rồi, tôi vẫn ở cửa khách sạn chờ em.” Nhìn lên ngày giờ là đêm đó. Tiểu tử kia sẽ không ngốc đến mức đợi từ bảy giờ tới tận mười một giờ chứ?

Nàng lại mở ra một tin, lần này là ngày hôm sau, “Mân Mân, ngày hôm qua em không tới, gọi điện thì em tắt điện thoại, chắc là em quá mệt mỏi, ngủ quên. Hừ, tối hôm nay em phải tới đón tôi, hơn nữa còn phải mời tôi ăn tối coi như đền bù, biết không?”

Tiểu tử này nói chuyện vẫn cái giọng điệu như thế, nàng cười cười, nhanh tay mở tin nhắn tiếp theo, là tin nhắn vào ban đêm, “Lăng Mân Huyên, bây giờ đã hơn mười hai giờ, tôi đói bụng chết mất, rốt cuộc em còn muốn tôi đợi ở cửa khách sạn tới khi nào? Mau nhắn tin lại cho tôi.”

Quả nhiên là chờ không kiên nhẫn, thế nhưng tiểu tử kia đợi nàng mất hai buổi tối, lúc ấy nàng đang hôn mê, cái gì cũng không biết, bằng không nàng sẽ nói cho hắn không cần chờ đợi phí công.

Tiếp theo nàng mở ra tin nhắn thứ ba, cũng chính là ngày hôm nay, “Mân Mân, em gặp chuyện gì thế? Vì sao không nhắn lại cho tôi, điện thoại cũng tắt máy? Nếu em vì nguyên nhân nào đó không muốn để ý tới tôi, xin em nhắn lại một tin cho tôi, ít nhất làm cho tôi biết hiện tại em vẫn an toàn, được không?”

Tay nàng không hiểu sao hơi run run, nhìn giọng điệu của hắn đã biến thành một loại cầu xin, hắn đang lo lắng cho nàng. Vốn nàng cứ nghĩ chính mình hôn mê mấy ngày nay sẽ không có ai để ý tới mình, không thể tưởng được tay chơi như Kim Chính Vũ lại có thể nhắn một tin nhắn như vậy, hắn thật sự quan tâm tới nàng.

Nàng âm thầm quyết định, lát nữa phải nhanh nhanh nhắn lại cho hắn một tin, đằng sau còn có mấy tin nhắn chưa đọc, nàng quyết định xem xong rồi nhắn lại cho hắn.

~~~~~~~****~~~~~~~~

Quán bar BUS —-

Ngồi trên ghế cao, Kim Chính Vũ cầm lấy ly rượu mà người pha chế rượu vừa mới rót vào, ngẩng cổ, uống hết sạch sẽ, giơ cái ly lên, “Lại một ly nữa.”

Bả vai bị vỗ mạnh một phát, đêm nay hắn đã đuổi đi bảy tám phụ nữ đến bắt chuyện, giờ phút này hắn chẳng còn tâm tình nào gần gũi phụ nữ.

Tính nhẫn nại đã sắp bị bay hơi hết, hắn quay đầu, đang muốn từ chối đối phương, lại bất ngờ thấy người đã lâu không gặp là Quý Dương, kinh ngạc ngẩn người: “Quý Dương? Sao anh lại ở trong này? Lạc nói anh còn ba tháng nữa mới trở về.”

“Đương nhiên là vì anh đã hoàn thành nhiệm vụ Doãn đại tổng tài giao cho trước thời hạn.” Quý Dương dùng sức lắc mạnh vai hắn, “Kim Chính Vũ, xú tiểu tử, chừng nào thì cậu trở về từ Hàn Quốc thế, cũng không nói cho anh biết.”

“Em cũng mới về được mấy ngày.” Kim Chính Vũ nhún nhún vai, nhìn quanh ngọn đèn mờ tối trong bar, giọng nói có chút cảm khái, “Trước kia được nghỉ đông và nghỉ hè, ba người chúng ta thường xuyên đi đến quán bar này. Sau khi em về nước, lần trước em và Lạc đã tới nơi này một lần, anh không ở, lần này ba chúng ta tụ tập ở đây, nhất định phải uống cho đã. Lạc đâu?”

“Tiểu tử kia đi đỗ xe, một lát nữa mới vào đây.” Quý Dương búng tay về phía người rót rượu, đối phương hiểu ý bắt đầu rót loại rượu mà hắn thường uống ở nơi này.

Kim Chính Vũ cúi đầu nghịch di động, có vẻ tinh thần không biết đã đi về nơi chốn nào.

loading...

Quý Dương cười cười quàng tay lên vai hắn, biết rõ rành rành tâm sự của Kim Chính Vũ, “Dĩ vãng mỗi lần cậu có thời gian nghỉ ngơi, chuyện đầu tiên cậu làm khi về nước là phải đi nhìn người trong lòng. Xem ra lần này cậu về nước tiếp nhận chi nhánh công ty cũng là vì cô ấy.”

 

Chương 137   Thần bí khó lường

“Nhưng bây giờ anh nhìn vẻ mặt buồn bực khó chịu của cậu, cậu sẽ không còn giống như trước đây chỉ trốn ở góc phòng nhìn lén cô ấy một hai lần liền thỏa mãn đi.”

Nói tới đây, Quý Dương tạm dừng một chút, Kim Chính Vũ không nói chuyện, ném cho hắn một ánh mắt hàm ý “Anh làm sao mà biết được?”

“Kim Chính Vũ, thế này không giống với cậu.” Quý Dương nhận lấy ly rượu mà bartender (*) đưa tới, xoa xoa cái cằm trơn bóng, vẻ mặt nghiên cứu, “Theo đạo lý mà nói, cậu đã có chín mươi chín bạn gái, cũng nên biết rõ lòng phụ nữ thích gì. Sao mà đến bây giờ, vẫn cái kiểu không biết làm thế nào với cô nàng mất mặt như vậy?”

“Này! Quý Dương, anh nói ai mất mặt hả?” Kim Chính Vũ quay đầu tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái, rồi lại ủ rũ cuối xuống, “Ngày đó cô ấy hỏi trong quá khứ em và cô ấy đến tột cùng có chuyện gì, em nói với cô ấy ngày khác sẽ nói cho cô ấy. Nhưng mà không biết cô ấy sao rồi, mấy ngày liên tiếp cũng không đi học, di động gọi mãi mà không tiếp.”

“Ừm…. Kim Chính Vũ, hay là người ta hờn dỗi với cậu rồi.” Quý Dương xoa cằm, có chút đăm chiêu bật ra một câu, “Mấy cô bạn gái của cậu có bị cô nàng nhìn thấy không?”

“Đương nhiên là có rồi! Dù sao chỉ là để lấy con số mà thôi, cũng không phải yêu thích thật lòng.” Kim Chính Vũ không giấu diếm trả lời, phút chốc như nhớ ra cái gì, “Ý của anh nói, cô ấy giận dỗi với em, bởi vì cô ấy nhìn thấy bên cạnh em có người đàn bà khác?”

Quý Dương nhịn cười thở dài, vỗ vỗ cánh tay Kim Chính Vũ, “Xú tiểu tử, rôt cục cậu cũng biết thay đổi.”

“Ha ha… Thì ra là như vậy.” Bộ dạng mặt nhăn mày nhó của Kim Chính Vũ biến mất trong nháy mắt, hắn búng tay thật mạnh, đột nhiên có chủ ý, “Bây giờ em phải đi tìm Chỉ Dao, cô ấy chắc là biết đang ở nơi nào…”

“Chỉ Dao? Cậu tìm Chỉ Dao làm cái gì?” Lúc này Doãn Lạc Hàn vừa mới đi tới, nói xen vào, “Hiện tại đã sắp tám giờ, cô ấy đã bắt đầu ngủ dưỡng nhan rồi.”

“Chính Vũ, tiểu tử nhà cậu rất nóng vội.” Quý Dương nhấp một ngụm rượu, nhẹ nhàng cười lên tiếng, “Bây giờ là thời khắc mấu chốt, muốn trở thành người nắm quyền trong tình yêu, cậu phải kiên nhẫn chờ đợi, nói không chừng ngày mai cô nàng kia sẽ không nhịn được mà liên hệ với cậu trước đấy.”

“Hai người đang nói về cô nào thế?” Doãn Lạc Hàn hỏi không chút để ý, rất ít khi thấy Chính Vũ lo lắng, quan tâm một cô gái như vậy.

Quý Dương một tay quàng lên vai Doãn Lạc Hàn, cười cợt trả lời trước, “Còn có ai, đương nhiên là cô gái mỗi lần cậu chàng về nước phải đi nhìn suốt mấy năm nay.”

Doãn Lạc Hàn nhướn mi quay đầu nhìn Kim Chính Vũ, chuyện Kim Chính Vũ trong lòng vẫn vướng bận một cô gái, hắn cũng biết ít nhiều, chẳng qua mỗi lần về nước Chính Vũ đều thần thần bí bí, hắn và Quý Dương ép hỏi nhiều lần, Chính Vũ luôn nói năng thận trọng. Cho tới bây giờ bọn họ ngay cả chuyện người ta tên gọi là gì, bộ dạng thế nào, ở nơi nào, mấy tư liệu cơ bản đó cũng mù tịt không biết gì cả.

Ba người đang nói chuyện, thân thể Kim Chính Vũ đột nhiên cứng đờ, di động hắn vẫn nắm trong tay đột nhiên chấn động vài lần, lập tức mở tin nhắn ra đọc cẩn thận, một lát sau, khép lại di động, hắn thư thái ngây ngô nở nụ cười.

“Xem ra là tin nhắn của cô gái kia.” Quý Dương quay đầu cùng Doãn Lạc Hàn nhìn nhau cười.

“Chính Vũ, cậu thật là không suy nghĩ, vẫn cất giấu cô gái kia không cho các anh thấy. Bao giờ có rảnh cũng giới thiệu mọi người, ngừơi ta rốt cục trông như thế nào, có thể làm “anh chàng đẹp trai” của chúng ta mê mẩn suốt năm năm, thật đúng là không đơn giản đâu.”

“Đương nhiên là không thành vấn đề. Nói đi, khi nào thì?” Tâm tình bây giờ của Kim Chính Vũ phải nói như có ánh thái dương chiếu rọi, tin chắc người khác nói cái gì hắn cũng không cần phải nghĩ ngợi mà đồng ý ngay tức khắc.

“Nếu không, mấy ngày nữa là party của Lạc và Chỉ Giao, cậu mang cô ấy lại đây, thế nào?” Quý Dương nháy mắt nhìn Doãn Lạc Hàn, đối phương vô tình nhún nhún vai.

“Tùy thời hoan nghênh.”

Hắn cũng rất hiếu kì cô gái có thể làm Kim Chính Vũ thích nhiều năm như vậy là thần thánh phương nào.

~~~~~~~****~~~~~~

Buổi chiều Tiểu Nhu lấy thuốc lại  đây, Mân Huyên không uống, nàng biết  nếu uống thuốc này sẽ làm người ta buồn ngủ, nhưng nàng lại không muốn uống thuốc sớm như ngày hôm qua, sau đó hơn mười giờ đã tỉnh lại. Nhìn thấy Doãn Lạc Hàn kia, hiện tại nàng đã không còn cảm giác sợ hãi, chính là nàng không muốn nhìn thấy hắn, nàng chán ghét hắn.

Nàng định lúc trời chạng vạng thì uống, như vậy tác dụng của thuốc sẽ thúc đẩy nàng ngủ thẳng đến hừng đông. Kết quả, thực sự là như thế, nàng vừa cảm giác tỉnh lại, đã là ngày hôm sau, nàng quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, làm một cái hít sâu.

Tránh cánh tay bị thương mà quay đầu lại, hoảng sợ, Doãn Lạc Hàn lại ngủ bên cạnh nàng, hơn nữa không biết hắn tỉnh lại từ khi nào, lúc này đang dùng vẻ mặt thần bí khó lường nhìn vào nàng.

Người này sao lại như thế, không phải còn nói nàng không có tư cách ngủ cùng hắn sao? Bây giờ còn liên tiếp nuốt lời, mỗi đêm đều chạy lên giường nàng, nàng nhớ rõ tối hôm qua đã khóa trái cửa, da mặt hắn cũng thật là dày. Nàng trừng mắt nhìn, tức giận lại xoay người sang chỗ khác.

Phía sang vang lên tiếng hắn rời giường, tiếng bước chân dần dần tiến đến cửa phòng ngủ, tiếp sau đó đột nhiên lại vòng trở về, tiếng nói của hắn trầm thấp mà bá đạo, “Nghe nói hôm nay em muốn đi học, tôi không cho phép, mấy ngày em nghỉ ngơi ở biệt thự, tôi đã giúp em xin nghỉ hai ngày cuối tuần.”

Hắn cũng biết hôm nay nàng muốn đi học? Là Tiểu Nhu nói cho hắn đi. Mân Huyên vẫn không nhúc nhích tiếp tục nằm, khẽ nâng cằm, hiện tại trừ phi cần kíp, nếu không nàng cũng lười nói thêm một lời với hắn.

Nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng động cơ ô tô, nàng lẳng lặng nằm một lúc, ngồi dậy, nhìn băng vải trên cánh tay. Tiểu Nhu nói cánh tay bị nứt một vết nhỏ, hôm trước vừa tỉnh lại còn có chút đau, trải qua hai ngày điều dưỡng, hiện tại hết đau hoàn toàn.

Còn có rất nhiều chuyện đang chờ nàng đi làm, thí dụ như công việc ở tạp chí, sáng ngày kia, nàng phải đi làm đúng giờ, mà phía trường học nàng cũng muốn xin phép trước.

~~~~~****~~~~~~

(*) Người pha chế rượu

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: