truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 121 – 122 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 121   Play boy

 

“Còn có không sai biệt lắm khoảng một tháng.” Chỉ Dao lắc lắc cánh tay Giản Quân Dịch, làm nũng nói: “Anh à, dù sao tạp chí cũng là của anh, anh có thể dàn xếp một chút thôi! Được không? Được đi mà!”

Giản Quân Dịch bị Chỉ Dao cuốn lấy có chút bất đắc dĩ, trầm ngâm một hồi, tiện đà mở miệng nói xong: “Ừm, vậy chúng ta đây mỗi người nhường một bước, em có thể đến tòa soạn báo danh sau một tuần nữa, hơn nữa bây giờ có nhiều người tài giỏi tốt nghiệp như vậy, chúng tôi có rất nhiều sự lựa chọn.”

Mân Huyên nghe hiểu hắn ám chỉ, cắn môi do dự nửa phút, nhanh mồm nhanh miệng nói xong: “Em biết, công việc bây giờ rất khó tìm, em sẽ quý trọng cơ hội lần này, sẽ nghĩ biện pháp vượt qua. Anh yên tâm, một tuần sau em sẽ đến tạp chí đi làm đúng giờ.”

Về sau hắn chính là ông chủ của nàng, nàng đương nhiên phải tận dụng cơ hội lấy được thiện cảm của đối phương, bằng không về sau sẽ rất khó sinh tồn ở tạp chí, loại đạo lý nông cạn này đương nhiên phải nhất nghĩ liền thông.

Giản Quân Dịch gật đầu, quay đầu vuốt nhẹ khuôn mặt của Chỉ Dao, chậm rãi đứng lên, “Các em từ từ ăn đi, công ty còn có chút chuyện, anh đi trước đây.”

Chỉ Dao cười ngọt ngào, vẫy tay với hắn, “Dạ, tạm biệt anh!”

Mân Huyên nhìn chằm chằm không nhúc nhích suất cơm trưa trước mặt, bụng bất giác kêu lên, Chỉ Dao hiển nhiên nghe thấy, nụ cười bật ra khỏi bờ môi, hai bàn tay mảnh khảnh lướt qua bàn cầm lấy dao nĩa đặt vào tay Mân Huyên.

“Được rồi, đại tiểu thư của mình, ông chủ tương lai của cậu đi rồi, hiện tại cậu có thể nhẹ nhõm mà ăn đi.”

“Đương nhiên.” Giải quyết xong một chuyện, dạ dày Mân Huyên mở lớn, nàng không khách khí bắt đầu cắm cổ ăn.

Chỉ Dao nhìn chằm chằm Mân Huyên, “Ôi, Mân Huyên, mình nghĩ hay là cậu nghĩ sai rồi.”

“Cái gì?” Miệng Mân Huyên nhét đầy đồ ăn, mơ hồ lên tiếng, “Cái gì… Sao lại nghĩ sai rồi?”

“Gần đây khoa của cậu có phải có nhiều người vội vàng đi tìm việc không? Người tìm được công việc có phải trực tiếp đi làm hay không, hay là giống cậu như vậy, phải phỏng vấn xin việc xong, chờ tốt nghiệp rồi mới đi làm.”

“Đúng rồi, sao mình lại không nghĩ tới nhỉ!” Mân Huyên vỗ ót, nàng quá hồ đồ rồi, sao lại không nghĩ tới các bạn học khác làm như thế nào.

“Cậu yên tâm đi, cứ để mình lo, mình sẽ giúp cậu hỏi thăm rõ ràng.” Chỉ Dao định liệu trước, cô nghĩ kỹ rồi, buổi chiều trực tiếp đến hỏi hiệu trưởng, nếu mà không được, cô sẽ ngầm yêu cầu hiệu trưởng cho đặc quyền, làm cho Mân Huyên có thể tốt nghiệp trước hai tháng.

Ăn xong cơm trưa, Mân Huyên chạy tới cửa hàng bánh ngọt, nghĩ đến một tuần sau sẽ được chính thức làm việc, trong lòng vẫn kích động khó kiềm chế được, nàng nhanh tay bấm số điện thoại của Kim Chính Vũ. Nàng muốn trong giờ khắc này cùng hắn chia xẻ cảm giác vui sướng, nói cho hắn, nàng muốn mời hắn cùng Chỉ Dao buổi tối đi ăn cơm chúc mừng, thuận tiện làm lái xe thuê cho hắn, cơm nước xong lái xe đưa hắn trở về. Ai ngờ điện thoại vang nửa ngày vẫn không có người tiếp, nàng đành phải buông tha cho.

Vừa nhấc đầu đã thấy cửa hàng bánh ngọt ngay trước mặt, quản lý đang xoa thắt lưng đứng ở cửa nhìn chính mình, nàng nhìn đồng hồ trước mắt, không được rồi, đến muộn một phút đồng hồ.

Thế này thì chắc chắn sẽ bị quản lý oanh tạc, nàng cúi đầu đi đến chỗ quản ký, âm thầm chuẩn bị tâm lý phải nghe mắng. Không dự đoán được là, nàng bình an vô sự đi qua, quản lý đúng là im lặng một cách kỳ lạ.

Nàng không khỏi ngẩng đầu, thế nhưng nhìn thấy quản lý nháy đôi mắt một mí nhìn vào nàng cười ngây ngô, cười đến lòng nàng co rụt lại, gấp gáp cúi đầu nhận sai, “Quản lý, cháu sai lầm rồi, không nên đến muộn, bác cứ việc trừ tiền lương của cháu.”

Quản lý khoa trương phe phẩy đầu, tiếng cười phát ra từ cái miệng rộng có vẻ cực kỳ quỷ dị, “Ha ha… Lăng Mân Huyên, mỗi ngày cháu là người làm việc mệt mỏi nhất ở cửa hàng bánh ngọt của chúng ta, muộn một phút đồng hồ thì cũng có sao, bác sẽ không để ở trong lòng, hiện tại cháu đi làm việc đi. Trên sàn trơn đấy, đi đứng cẩn thận nha.”

Nhìn những cử chỉ khác thường của quản lí, nở nụ cười có thể coi là dài nhất cùng lớn nhất từ trước đến nay với nàng, Mân Huyên giật mình thiếu chút nữa nghĩ đến mình đang nằm mơ chăng, đây là chuyện gì xảy ra? Cùng lắm mới có một ngày không gặp mà thôi, thái độ của quản lí thay đổi cũng thật làm cho người ta phải giật mình.

Nàng vào phòng thay đồ, đổi xong bộ quần áo lao động, đột nhiên nhớ tới tối hôm qua Kim Chính Vũ nghe được nàng oán giận quản lí hay làm khó nàng, hắn cười đến tràn đầy tự tin, chẳng lẽ nói quản lí thay đổi là do Kim Chính Vũ giở trò quỷ?

Nàng mang theo xô nước và cây lau đến đại sảnh, nhìn thấy quản lý đang kiểm tra ở quầy thu ngân, nàng quyết định chờ người này rãnh rỗi, hỏi lại cho rõ ràng.

Tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên, quản lý từng cấm trong lúc làm việc không cho phép di động vang hoặc tiếp điện thoại, may mà nàng phản ứng đúng lúc đã lắc mình trốn vào toilet.

Vừa thấy màn hình hiện tên Kim Chính Vũ, nàng ấn nút nghe điện, há mồm đã nói: “A lô, Kim Chính Vũ, tôi vừa mới biết được tin tức, thì ra cậu không gạt tôi, tôi thật sự trúng tuyển…..”

Vừa mới nói được một nửa, nàng chợt nghe thấy tiếng hắn cắt ngang mình: “Mân Mân, em chờ một lát….”

Hình như hắn lấy tay bịt điện thoại lại, nàng lẳng lẳng chờ, ngoài ý muốn nghe thấy tiếng phụ nữ theo microphone truyền đến đứt quãng, “Không cần chia tay…. Em không muốn chia tay với anh… Chính Vũ…. Chúng ta mới vừa yêu nhau được có hai ngày… Hai ngày mà thôi…. Hôm qua anh vừa thấy mặt đã nói…. Muốn chia tay….”

“Yêu được thì chia tay được… Lúc trước không phải đã nói rõ ràng….” Điện thoại dần dần lại bị hắn che kín, nàng không nghe thấy câu chuyện phía sau, ước chừng đợi hơn mười phút sau, nàng mới lại nghe thấy tiếng của hắn.

“Mân Mân, thật có lỗi, vừa rồi em mới nói cái gì? Có phải chuyện công việc hay không? Ha ha…… Tôi không lừa em mà, bây giờ tin tưởng tôi rồi chứ. Nói đi, em muốn buổi tối đi chỗ nào ăn mừng, tôi mời khách, thuận tiện cũng gọi cho Chỉ Dao…”

Hắn ở đầu dây bên kia nói chuyện thoải mái như vậy, nàng rõ ràng nghe thấy tiếng một cô gái đang nói chuyện hắn muốn chia tay người ta, hơn nữa mới yêu nhau được hai ngày, tiểu tử này thật đúng là một playboy chính hiệu. Đời này nàng ghét nhất cái loại cải củ chơi bời chỉ biết sống phóng túng, sau đó hết yêu người này đến người khác.

“Mân Mân, em làm sao vậy? Sao lại không nói được lời nào? Em đang nghe sao?”

Phụ nữ liền dễ bị ăn hiếp, bắt nạt như thế sao? Doãn Lạc Hàn kia là đồ ma quỷ coi phụ nữ như quần áo, không ngờ người như Kim Chính Vũ cũng như vậy, càng nghĩ càng giận, lửa giận chồng chất rốt cục bùng phát, “Hừ, tôi không cần để ý tới cậu, Kim Chính Vũ, cậu là đồ tay chơi chỉ thích đùa giỡn với tình cảm của phụ nữ….”

 

Chương 122    Tâm lý kỳ diệu

 

loading...

Không đợi hắn nói tiếp, nàng thở phì phì ngắt điện thoại, sau đó đặt chế độ của di động thành im lặng, cầm lấy cây lau đi ra đại sảnh.

Nàng vừa lau vừa nghĩ ngợi, nàng đã hứa với Giản Quân Dịch một tuần sau phải đến tạp chí đi làm, như vậy công việc ở cửa hàng bánh ngọt không thể làm, vậy nàng đi nói trước với quản lý một chút mới được.

“Ha ha…. Mân Huyên à…..”

Giọng nói của quản lý mang theo tiếng cười thân thiết vô cùng khoa trương vang lên trên đỉnh đầu, thật làm cho người ta nổi da gà cả người.

Nàng cầm cây lau mượn lực đứng thẳng dậy, khóe môi co rúm, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Quản lý, bác gọi cháu?”

“Đúng vậy, Mân Huyên à, ít nhiều nhờ cháu, không ngờ cháu lại có nhiều bạn bè lắm tiền nhiều của như vậy, sáng nay lại có một anh bạn đẹp trai đến tự xưng là bạn của cháu, cậu ta đặt bánh ngọt trong cửa hàng chúng ta cả tháng này, bảo chúng ta mỗi ngày mang bánh tới biệt thự cậu ta ở.”

Nàng nhanh chóng liên tưởng tới một người, “À…. Người kia có phải họ Kim không, kêu Kim Chính Vũ?”

“Ồ, đúng vậy! Ha ha… Mân Huyên, thực không ngờ cháu lại là thần tài a, nhờ cháu mà việc buôn bán của cửa hàng bánh ngọt chúng ta tháng này thay đổi rất lớn, lời lãi của chúng ta tăng lên đến vài lần, cháu thật đúng là thần tài của chúng ta mà…. Cháu yên tâm, về sau bác sẽ không bạc đãi cháu đâu….”

Quản lý lại cười phớ lớ với nàng, cười đến lưỡi sắp rơi ra ngoài, vẫn còn không ngừng cười.

Nàng đã nói rồi mà, hôm nay sao quản lý lại vô duyên vô cớ khách khí như thế với mình, còn miệng đầy thân thiết gọi tên nàng, thì ra là có chuyện như vậy.

Tiểu tử Kim Chính Vũ này nói những gì tối qua, hiện tại nàng chân chính đã hiểu, hắn muốn dùng phương thức này để quản lý đối xử tốt với nàng. Nhưng mà, vừa rồi nàng còn quát tháo hắn như vậy, kỳ thật cẩn thận ngẫm lại, hắn phong lưu hay hắn có nhiều bạn gái, đây là việc riêng tư của hắn, làm chi mà nàng tự nhiên lại rống to với hắn cơ chứ?

Hắn khắp nơi vì chính mình suy nghĩ như vậy, còn nàng thì sao, nàng lại làm gì với hắn? Nàng quyết định sau khi tan tầm chủ động đi tìm hắn, như vậy có vẻ thành ý chút, bằng không tiểu tử kia lại “phát huy” tính tình đại thiếu gia, sẽ không để ý tới nàng.

Ai, gần đây sao nàng lại thế nhỉ? Sao lại lo lắng hắn có giận dỗi với mình hay không? Chẳng lẽ trong tiềm thức của nàng đã thích hắn rồi? Không, sẽ không, đối tượng nàng thích cũng không phải loại tay chơi như Kim Chính Vũ.

Thêm nữa, nàng vẫn hy vọng một nửa kia của mình là một người đàn ông có vòm ngực dày rộng để nàng có thể dựa vào, mà Kim Chính Vũ nhỏ tuổi hơn nàng, trong mắt nàng, chỉ coi hắn như em trai. Đúng rồi, chính là như thế này!

Cả buổi trưa, nàng vẫn không yên bất an, cứ lầm bầm lầu bầu, còn chưa tới giờ tan tầm, quản lý đã chạy tới, nụ cười vẫn khoa trương như cũ, “Mân Huyên à, cháu mệt mỏi một ngày, nhanh nhanh tan tầm về nghỉ ngơi đi.”

Trước đây chỉ cần nàng về sớm nửa phút, quản lý đều thổi râu trừng mắt, cộng thêm trừ tiền lương của nàng, hôm nay thời gian còn sớm đi. Mân Huyên ngừng lau kính, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường trong đại sảnh, “Nhưng mà quản lý, còn nửa giờ nữa mới tan tầm, bác có nhìn lầm hay không?”

“Mân Huyên, trước kia bác yêu cầu cháu quá cao rồi, ha ha…. Cháu cũng đừng trách bác nhé, bạn của cháu nói với bác, cháu sắp tốt nghiệp rồi, cháu ở bác nơi này cũng không còn dài, bác hẳn phải đối tốt với cháu một chút, cháu nói có đúng không? Ha ha….”

Khuôn mặt hung thần ác sát ngày thường của quản lý trở nên ôn hòa, nàng lập tức rất khó thích ứng được ngay, không khỏi cảm thán sức hút của tiền tài quá mạnh mẽ, nó có thể dễ dàng thay đổi tất cả thái độ cùng lời nói của một người với mình.

“Quản lý, bạn của cháu nói đúng, cháu cũng đang định nói bác chuyện này.” Nàng hắng giọng, sợ quản lý không đồng ý ngay, nhẹ giọng nói nhỏ nhẹ, “Cháu tìm được một công việc rồi, một tuần sau sẽ đi làm. Cháu muốn nói trước với bác, như vậy bác còn kịp tuyển người mới lại đây.”

Ai ngờ quản lý cũng đồng ý cực kỳ sảng khoái, “Ha ha… Được, bác đã biết, trước khi cháu đi bác sẽ trả cho cháu tiền lương của tháng này. Ngày mai bác sẽ dán thông báo tuyển người, Mân Huyên, cháu không làm ở nơi này nữa, thật là có điểm luyến tiếc….. tại cửa hàng này, chúng ta đã ở chung với nhau hơn hai năm…..”

Quản lý còn không ngừng nói lời khách sáo, lòng của nàng không biết đã bay đến nơi nào, Kim Chính Vũ…. Tiểu tử này thật quá tốt với mình, nếu không có hắn, thái độ của quản lý với mình cũng sẽ không thay đổi lớn như vậy.

Cõi lòng như có dòng nước ấm chảy qua, nàng đột nhiên cảm thấy mình thật muốn nhìn thấy hắn.

Rốt cục đợi đến lúc tan tầm, nàng gọi điện thoại cho Chỉ Dao trước, đêm nay muốn ăn mừng một phen, kết quả Chỉ Dao lại nói đêm nay cô ấy đã hẹn ăn tối với anh trai rồi.

Nàng đương nhiên một rõ hai ràng điểu tiểu thông minh ấy của Chỉ Dao, thật ra cô ấy muốn tạo cơ hội cho mình và Kim Chính Vũ, nhưng sự thật không phải như vậy, nàng lắc lắc đầu nghĩ, cũng sắp đến giờ làm lái xe thuê cho hắn, buổi tối khoảng bảy giờ nàng thường xuyên tiếp hắn đến khách sạn năm sao cao cấp.

Nàng nâng cổ tay nhìn thời gian, mới năm giờ rưỡi, có phải có chút sớm quá không. Dưới ánh sáng ban ngày rực rõ chói mắt, khách sạn khí thế nguy ngan đứng sừng sững trước mắt, nàng ngẩng đầu nhìn thấy bên trên có mấy chữ to thiếp vàng: Khách sạn quốc tế Diệc Phàm.

Nàng đoán rằng, hắn về nước để tiếp nhận chi nhánh công ty bên này, khách sạn này chắc cũng là sản nghiệp của tập đoàn Kim thị. Thực có chút tò mò, không biết Kim thị của bọn họ kinh doanh chỉ riêng một hạng mục hay là giống như tập đoàn Đường Thịnh kinh doanh đa lĩnh vực.

Trước cửa khách sạn có một đài phun nước rất to, liên tục biến ảo đủ loại hình dạng, làm cho người ta hoa cả mắt, nàng tìm một chỗ không bị nước hắt đến ngồi xuống.

Cứ theo lệ thường nàng vẫn hay tới đón hắn, hôm nay rất có thể nàng phải đợi đến bảy giờ, thật sự cứ phải ngồi ở chỗ này chờ đợi?

Vẫn nên gọi một cuộc điện thoại hỏi một chút xem. Nói không chừng bây giờ hắn lại  không ở khách sạn, thế chẳng phải nàng sẽ chờ công toi. Nghĩ đến đây, nàng lấy điện thoại di dộng ra, khóe mắt đảo qua một chiếc Porche màu đỏ lao nhanh qua, sau đó lại lùi lại.

“Mân Mân, sao em lại ở trong này?” Một giọng nói kinh ngạc truyền đến.

Kim Chính Vũ đeo kính mát Gucci ngồi trong xe mui trần, bên cạnh còn ngồi một cô gái ăn mặc quyến rũ, giờ phút này đang dùng ánh mắt hung ác lườm nguýt nàng.


 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: