truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 058 – 59 – 60 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 58   Lần đầu gặp mặt

Sáng sớm có rất nhiều người đi xe bus, mỗi lần nàng bước xuống xe, sức lực toàn thân cũng không còn, hôm nay cảm mạo khó chịu, tính xa xỉ một lần bắt taxi đến trường.

Nàng vẫy vẫy tay, vừa chui vào trong xe, chợt nghe thấy cánh cửa đối diện phát ra tiếng vang, một thân ảnh cũng đồng thời ngồi vào xe, nhất thời trong xe có một loại im lặng quái dị.

Xem ra là có người đoạt taxi với nàng, nàng ngẩng đầu nhìn, một gương mặt nam tính cũng quay lại đây xem nàng.

Chiếc kính mát hiệu Gucci che khuất hơn phân nửa khuôn mặt hắn, nhưng vẫn khó che lấp khuôn mặt đẹp trai, hoàn mĩ, tuấn dật. Làn da bóng láng như sữa tôn lên đôi môi đẹp hồng nhạt, ánh mặt trời theo cửa sổ bên phía hắn chiếu vào, khiến cho toàn thân hắn lộ ra một tầng ngọc thạch thản nhiên, làm cho người ta nhìn mà đui mù.

“Bà cô lôi thôi này, xem đã đủ chưa, đời này chưa từng nhìn qua người đẹp trai?” Đối phương bỡn cợt, cong lên khóe môi tinh xảo, tiếng nói trêu chọc đánh gãy ánh mặt si mê của nàng.

Bà cô lôi thôi? Đáng giận, nhìn qua tuổi nàng cùng lắm lớn hơn hắn chỉ một hai tuổi, hơn nữa nàng chỉ nhìn nhiều hai mắt hắn, đã bị gọi là bà cô.

Khuôn mặt của tiểu tử này cũng được, không thể tưởng được cái miệng lại ác độc như thế. Nàng không khỏi lườm nguýt đối phương một cái, cúi đầu chải chải mái tóc, thế mới phát hiện chính mình vội vã đi ra, quên chải đầu, giương mắt nhìn về kính xe phía trước, trong chính hiện lên mái tóc như một mảng cỏ dại trên đầu.

“A…” Nàng không khỏi tự giác kêu lên, nháy mắt đỏ bừng mặt, cũng hơi hiểu vì sao người ta gọi mình là bà cô lôi thôi, như vậy mình thật không xong.

Đều do tối hôm qua tắm rửa xong, không chịu lau khô tóc liền đi ngủ, nàng một mặt hét to, một mặt tay chân luống cuống lấy ra gương cùng lược trong ba lô, nhanh chóng chải lại mái đầu rối bù.

Sau khi xác định chính mình hoàn toàn sạch sẽ, xe taxi còn không khởi động, nàng vội vàng thúc giục lái xe. “Sư phụ lái xe, phiền bác lái xe nhanh lên, cháu đang vội.”

Không đợi lái xe mở miệng, tên đàn ông kia đã mở miệng trước, “Nếu cô nói có việc gấp, tôi nghĩ hiện tại cô nên xuống xe, tìm một chiếc khác.”

“Dựa vào cái gì? Vì tiên sinh này, anh nói cho rõ ràng, tôi và anh cùng lên xe, dựa vào gì mà bắt tôi xuống xe.”

Nàng bất mãn kháng nghị. Hiện giờ là giờ cao điểm, ngăn một chiếc taxi vô cùng không dễ dàng, nàng mới không ngốc đến độ xuỗng xe.

“Bà cô này, cô là ngu ngốc sao? Cô không thấy được phía trước xe…” Người kia hiển nhiên có chút không kiên nhẫn, chợt nghiêng người, nhìn đến dung nhan sau khi chải vuốt sau, bỗng nhiên im bặt.

Bị hắn nhìn chằm chằm có chút không tự nhiên, nhịn không được đáp lại đối phương một cái xem thường. Nàng vội vàng cầm lấy gương  nhìn lại mình xem có chỗ nào chưa ổn, kết quả cũng không có nhìn thấy cái gì trên mặt mình.

Đúng lúc này, lái xe vẫn không nói gì đột nhiên quay đầu lại nói, “Tiểu thư, là như vậy, chiếc xe này là vị tiên sinh đây thuê trước, vị này muốn đi cửa hàng tiện lợi mua mấy thứ, tôi đem xe đứng ở đó chờ, sau đó cô lại lên xe.”

~~~oOo~~~

Chương 59   Đột nhiên chuyển biến

 

“Thật có lỗi, vừa nãy là tôi sai rồi.” Nàng nhanh chóng nhìn thoáng qua khuôn mặt tuấn tú của người thanh niên kia, trước khi đối phương mở miệng đã đẩy cửa xe ra.

“Chờ một chút.” Đối phương nháy mắt mở miệng trước khi nàng bước ra cửa xe.

Tóc nàng hơi rối một chút, đã bị gọi là bà cô, tiểu tử này nói chuyện không tốt lắm, nàng đã được thưởng thức, hiện tại nàng lên nhầm xe, không chừng hắn còn nói nàng là ngu ngốc linh tinh đi.

Nàng cũng không để ý đến hắn, chân phải bước ra ngoài xe chuẩn bị xuống, ai ngờ động tác của đối phương còn nhanh hơn, giành xuống xe trước, khuôn mặt tuấn tú áp lại gần nàng, mở cửa sổ bên cạnh ra, đôi môi cong lên tạo thành nụ cười làm người ta hoa cả mắt.

“Không phải em nói đang vội sao, vẫn là nhường cho em đi.”

Nàng hoàn toàn ngây ngẩn cả người, tiểu tử này thay đổi cũng quá nhanh đi.

Hai hàng lông mày thanh tú của hắn nhướng lên, trên mặt lộ ra nụ cười yếu ớt bí ẩn, tiện đà thay nàng đóng cửa xe lại, xe chạy đi trong nháy mắt, nàng chỉ nghe thấy vài câu thoáng qua.

“Anh nói rồi… Sẽ… Gặp lại…”

****

Bốn phía vang lên tiếng ghế chạm nhau, Mân Huyên đột nhiên bừng tỉnh lại, thì ra đã tan học. Nàng lắc lắc đầu vẫn, vẫn còn choáng váng, ôm sách vở đứng lên, sáng nay uống hai viên thuốc cảm mạo, giờ vẫn còn mệt mỏi rã rời, cảm thấy buồn ngủ, hai giờ học sáng nay căn bản không nghe vào.

Buổi chiều không có tiết, nàng định đi cửa hàng bánh ngọt làm thêm, mấy ngày nay nàng liên tục xin nghỉ, giọng nói của quản lí ở đầu kia điện thoại ngày càng ác liệt.

Đã đến cuối tháng, tiền sinh hoạt tháng sau còn không có tin tức, nàng không muốn mất đi công việc này, hôm nay vô luận thế nào cũng phải cố mà đi.

Ra phòng học, nhanh chóng xuyên qua hành lang, ngoại trừ công việc hàng ngày, nàng còn làm thêm việc thành đại lí lái xe. Khách của nàng chi tiền rất phóng khoáng, trừ bỏ tiền công, còn có thể thêm chút tiền boa, mỗi tháng có khi bốn mươi phần trăm thu nhập của nàng là từ đại lí lái xe. Nhưng mà mấy vị khách kia đều là kẻ có tiền của giới thượng lưu, thông thường là Chỉ Dao giúp nàng giới thiệu…

Mấy ngày nay nàng cố tránh mặt Chỉ Dao, đại lí lái xe vì vậy mà cũng không có tin tức.

Xuống xe bus, cần đi một đoạn đường nữa mới tới cửa hàng bánh ngọt, hiện tại còn sớm, nàng quyết định phải nhồi cái bụng trống trơn trước đã. May mà phía trước có quán mì sợi, bà chủ chất phác nhiệt tình, mồi lần nàng học xong vội vã đi cửa hàng bánh ngọt làm công đều ở trong này giải quyết cơm trưa.

Lúc tính tiền bà chủ nhìn thấy trong bát còn lại một nửa, nhăn mày, “Mân Huyên, cháu ăn ít quá, có phải mì hôm nay không thể ăn? Hôm nay bác cố ý cho cháu nhiều hơn chút, cháu rất gầy…”

“Không phải, bác chủ, mì của bác rất ngon.” Mân Huyên cười cười, “Bằng không cháu cũng sẽ không mãi đến cửa hàng của bác.”

“Ha ha, cái miệng nhỏ của cháu cũng thật ngọt, ăn ngon là tốt rồi, lần sau lại đến.” Bác chủ cười đến toe toét, giúp Mân Huyên mở cửa ra.

loading...

 

 

Chương 60   Đây là duyên phận

Đi khỏi quán mì, Mân Huyên đột nhiên cảm thấy tâm tình vui vẻ hơn rất nhiều, kì thật cuộc sống của nàng, trừ bỏ tên ma quỷ Doãn Lạc Hàn kia, vẫn có mấy người quan tâm đến nàng, ví như Chỉ Dao, Thiếu Đằng, bác chủ quán mì…

Vừa rồi cùng bác chủ nói chuyện, thời gian bị chậm trễ, nàng quyết định đi vào con đường tắt hẻo lánh hơn.

“Không được chạy…”

“Xú tiểu tử, hôm nay mày chết chắc rồi, không đánh gãy chân mày tao không…”

Vừa mới đi được mấy bươc, không biết từ đâu vọng đến mấy câu nói uy hiếp, kèm theo tiếng bước chân ồn ào, nàng chợt ngừng lại, nhìn nhìn nơi phát ra tiếng nói, thanh âm hình như vọng ra từ ngỏ nhõ trước mặt.

Vùng này an ninh không được tốt, kẻ xấu người tốt lẫn lộn. Nói không chừng đối phương là xã hội đen, nàng cũng không dám nhìn náo nhiệt, vội vàng rẽ sang một ngả đường khác.

Phút chốc tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ phía sau, ánh mắt nàng bắt gặp gương mặt đẹp trai đeo kính Gucci, là hắn, gã đàn ông sáng sớm nay gặp trên xe taxi.

“Mày cho là mày có thể chạy trốn sao, xem tao không bắt đến mày, cho mày biết thế nào nào là giáo huấn…”

Tiếng hét to thô lỗ theo tiếng bước chân dần dần chạy tới, nàng theo bản năng muốn quay đầu, gã kia đột nhiên kéo nàng chạy về trước.

“A… Anh bị người ta đuổi giết, làm gì lôi tôi vào? Mau buông ra…” Nàng bị hành động đột nhiên kia làm cho ngây ngốc, vội vàng hét to bắt hắn dừng lại, tiểu tử này bị xã hội đen đuổi giết, hiện tại lại kéo nàng cùng chạy trốn, kia chẳng phải nàng cũng bị liên lụy?

Tên kia cố tình mắt điếc tai ngơ với lời nàng nói, lực trên tay còn xiết chặt hơn, tiếng bước chân phía sau gắt gao đuổi theo, dường như chỉ cần bọn họ dừng lại sẽ bị đánh nhừ tử, nàng đành phải “không trâu bắt chó đi cày”, chạy như điên cùng hắn.

Chạy trốn thở hồng hộc, thật vất vả ra khỏi ngõ nhỏ,  đi tới đường cái ngựa xe như nước, nguyên tưởng rằng có thể thở phào nhẹ nhõm, mấy tên xã hội đen cầm vũ khí hẳn là không gan đến mức dám đuổi tới đường cái.

Nhưng sự tình nào có theo ý mình muốn, những người đó vẫn bám sát bọn họ không nhả, hắn lôi nàng đi không có ý dừng lại, không ngừng chạy về phía trước.

“Xú tiểu tử, dám câu dẫn con gái ta, chán sống…” Mấy người đuổi bắt bọn họ chạy một lúc hình như có chút khó nhọc, truyền đến tiếng thở hồng hộc.

Không phải xã hội đen sao? Sao lại có liên quan đến con gái ở đây. Mân Huyên bị gã đàn ông lôi kéo chui vào dòng người giữa ngã tư, nàng vội vàng quay đầu nhìn lại những người đó, đối phương ước chừng có bốn năm người, trong tay cũng không có ống tuýt hoặc trường đao như nàng nghĩ.

Gã kia chạy trốn cũng rất nhanh, nhanh nhẹn luồn lách trong dòng người, rất nhanh đã không còn thấy bóng dáng mấy người kia, hai người ngồi trên ghế đá không ngừng thở.

“Này, anh…. anh trêu chọc con gái xã hội đen… Làm cái gì? Anh là ngưu lang?”

Mân Huyên vỗ vỗ ngực, từng ngụm từng ngụm thở vào, đột nhiên nghĩ vậy, vội vàng dịch ra một chút, dùng một loại ánh mắt khác thường nhìn đối phương.

Tên kia nhàn nhã dựa vào ghế, nhịn không được gõ đầu nàng. “Ai nói tôi là ngưu lang, đầu óc em nghĩ cũng thật nhiều. Là đứa con gái kia quấn quýt lấy tôi, tôi lịch sự lái xe đưa về nhà, ai ngờ đột nhiên biến thành thế này.”

Nàng hơi bĩu môi, ánh mắt không tự giác đánh giá qua hắn, áo trắng tinh, có ba nút áo chưa cài khuy, bên ngoài mặc một bộ thường phục kiểu tây giá trị xa xỉ, chiếc quần bò bó sát đôi chân thon dài, mà chiếc kính mát hình giọt nước trên sống mũi che khuất hai mắt của hắn, nên không thể thấy rõ tâm tình của hắn.

Cứ nhìn y phục này, khí chất này, thân phận của hắn hoặc là tiểu bạch kiểm được quý bà bao dưỡng [ trai bao ^.^], hoặc là con cái nhà giàu thích ăn uống chơi bời, mặc kệ hắn là loại nào, nàng đều nên đứng từ xa mà nhìn.

“Đương đương…” Tiếng chuông ở gác chuông đối diện đột nhiên làm nàng chú ý, nhìn thời gian, trong lòng lộp bộp một chút, đã muộn gần hai mươi phút.

Nghĩ đến gương mặt cùng mấy lời dạy dỗ của quản lí, nàng hơi cả kinh nhảy dựng lên, vội vàng chạy đi. Dù sao đã trải qua một trận kinh hãi, ấn tượng của nàng về tên tiểu tử này đã sớm không còn sót lại chút gì, về sau tốt nhất không cần gặp lại.

Nàng thở phì phì nghĩ, vừa chạy vài bước xa, chợt nghe thấy tiếng tên kia truyền vào tai rõ mồn một. “Em bỏ di động sao?”

Đúng rồi, di động, nàng theo bản năng sờ vào túi, trống trơn, vội vàng xoay người, di động của mình lúc này đang bị đối phương xoay xoay trong tay, khóe môi cong lên bỡn cợt.

“Anh là trộm đi, sao cứ thích lấy đồ người khác.” Nàng chạy vài bước trở về, một tay lấy di động đoạt lại.

“Em tin tưởng sao? Đây là duyên phận, ngày hôm nay chúng ta liên tục gặp mặt hai lần, tin chắc về sau còn có thể nhiều hơn.” Hắn chậm rãi đứng lên, yên lặng nhìn nàng, nụ cười bên môi hàm chứa ý bí ẩn.

“Quên đi, cảm giác bị người ta đuổi theo thật sự khó chịu, loại duyên phận mà anh nói vẫn là không cần tốt hơn.” Nàng không dám gật bừa, cau cái mũi, một bên bắt di động bỏ vào túi, một bên cũng không quay đầu lại , xoay người vội vàng đến cửa hàng bánh ngọt.

Đều là tại tiểu tử kia làm hại, đến muộn hai mươi phút, hôm nay khẳng định phải cúi đầu khom lưng trước mặt quản lí mộtt lúc. Nghĩ đến tiền lương sẽ bị khấu trừ hết, lòng của nàng quặn đau từng đợt.

****

Chạng vạng, cúi đầu về biệt thự, dùng chìa khóa mở cửa, chiều nay nàng bị phạt khấu tiền lương, lại bị quản lí phạt ở lại dọn dẹp vệ sinh, hiện tại toàn thân nhức mỏi, đã chỉ muốn nằm trên giường ngủ một giấc.

Đứng ở cửa lớn,  nàng nhìn biệt thự huy hoàng ánh đèn, hàn khí liền toát lên, nghĩ đến khuất nhục ngày hôm qua, ngón tay không khỏi gắt gao nắm chặt ba lô.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: