truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 040 – 41 – 42 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 40   Âm u vô cùng

“Mân Huyên, cô nhi viện của chúng ta bị bắt dọn ra ngoài.”

Vẻ mặt Chuviện trưởng đầy bất đắc dĩ, “Khu đất bị tập đoàn Đường Thịnh thu mua, nghe nói bọn họ muốn xây mấy biệt thự xa hoa ở đây. Nếu sáng mai chúng ta còn chưa dọn đi, bọn họ sẽ cho người đuổi chúng ta.”

“Nếu mọi người bị đuổi đi, mấy đứa nhỏ phải làm thế nào?” Nàng nghĩ tới vấn đề nghiêm trọng nhất.

Chu viện trưởng thở dài, ngồi xuống đối diện với Mân Huyên. “Đúng vậy, này cũng là chuyện ta phát rầu. Ta từng đi gặp tổng tài tập đoàn Đường Thịnh, muốn cầu anh ta thương mấy đứa nhỏ mồ côi, đem chỗ đất cho ta mượn tạm, chờ ta tìm được chỗ khác, sẽ dọn đi, nhưng ngay cả mặt đối phương như thế nào ta cũng chưa thấy, bảo vệ đã đuổi ta ra…”

“Những người đó là sắt đá sao? Vì đầu tư kiếm tiền, bọn họ không chưà một đường sống cho mọi người, rất đáng giận.” Nàng đập tay xuống bàn, lại là tập đoàn Đường Thịnh, tên kia là ác ma sao? Làm ra cái chuyện ức hiếp mấy đứa trẻ mồ côi, trong lòng hắn tuyệt không thấy áy náy?

Rời khỏi cô nhi viện, tâm tình khó chịu của nàng không chút giảm bớt, lại còn càng thêm u ám.

Cô nhi viện bị bắt chuyển đi, bọn trẻ sẽ không có nhà để về. nàng rất muốn giúp mọi người, nhưng là nàng không có tiền mua đất, càng không có  nơi cho bọn họ dừng chân, chẳng lẽ thật sự bắt bọn nhỏ ăn ngủ đầu đường?
Không, không được, tuyệt không thể để chuyện đó xảy ra. Ba năm trước, khi nàng rời khỏi cô nhi viện, từng thề, phải báo đápChu viện trưởng mấy năm nay cẩn thận chăm sóc nàng. Hiện tại cô nhi viện gặp khó khăn, đương nhiên nàng phải nghĩa bất dung từ(1) góp một chút sức lực.

Muốn đi cầu xin Doãn Lạc Hàn sao? Nàng ngẩng đầu, hít vào thật sâu, vì bọn trẻ đáng thương ở cô nhi viện, nàng nguyện ý buông tự tôn đi cầu hắn. Nhưng liệu hắn có lại lấy ra cái hợp đồng kia ra ép nàng thì làm thế nào?

Nàng nhíu mày, cước bộ trở nên chần chờ. Lúc qua ngã tư, bất ngờ không kịp phòng bị bị một chiếc Cadillac chắn trước mặt, cửa xe mở ra, tay nàng bị túm chặt, lập tức cả người lảo đảo ngã vào xe.

Măt nàng vùi vào một khuôn ngực rắn chắc, một mùi nước hoa Cologne nam chui vào khoang mũi, sắc lang… Nàng căng thẳng,còn chưa kịp kêu lên sợ hãi, môi thình lình đã bị một bàn tay to bịt chặt.

Đối phương cúi đầu tới gần nàng, một loại hơi thở rét lạnh phun vào tai, rồi nàng nghe thấy giọng nói âm lãnh pha lẫn bỡn cợt: “Xem ra em còn bận rộn hơn bất cứ kẻ nào, một bên lén lút gặp hôn phu của em họ, một bên lại đi thăm phụ thân giết người…”

“Là anh!” Nàng vừa nghe thấy giọng Doãn Lạc Hàn, cả người như bị điện giật nhanh chóng giãy khỏi người hắn. Nàng xoay người, tựa lưng vào cửa xe, vẻ mặt phòng bị trừng mắt hắn.

“Anh theo dõi tôi?”

Hắn khẽ nhếch môi, đồng tử đen thẫm âm trầm như biển, thấp giọng nói: “Tôi nghĩ hắn là hiện tại em rất nóng lòng muốn gặp tôi?”

“Anh chỉ chuyện của cô nhi viện?” Nháy mắt nàng đã hiểu hắn nói gì,  cố nuốt xuống mấy câu câu chỉ trích, “Vì cái gì mà anh lại đuổi bọn nhỏ đi? Đứa nhỏ đã rất đáng thương, chẳng lẽ anh không định làm chút chuyện tốt?”

“Tô là thương nhân, không phải nhà từ thiện vĩ đại.” Hắn thản nhiên nói, hai tay chống về sau, thân ảnh cao lớn chậm rãi tới gần nàng. “Tôi nghĩ hẳn là em hiểu nguyên nhân tôi làm như vậy.”

———————

Chú thích:

(1): Làm việc nghĩa tình thì không được nề hà, ngại ngần.

Chương 41   Cần suy nghĩ

Nhìn nụ cười âm trầm cùng con ngươi đen thẫm không thấy đáy, nàng không khỏi rét lạnh cả người, theo bản năng lùi về sau: “Số tiền kia cuối tuần tôi sẽ trả cho anh.”

“Em lấy cái gì trả?” Hắn nhìn chằm chằm nàng, bạc môi hiện ra một nụ cười tà tứ, “Mượn Lôi Thiếu Đằng? Người hắn hắn còn chẳng lo được, tôi nghĩ em hẳn là đang tìm người cho vay tiền.”

Sao hắn biết mình đang định làm chuyện này? Nàng giật mình không thôi, chẳng lẽ chuyện ở quán cà phê là trò quỷ hắn bày ra? Lại nhớ đến vẻ mặt tên vệ sĩ khi nói chuyện, ánh mắt lóe ra không ngừng, chột chột dạ dạ. Xem ra chuyện cha Lôi Thiếu Đằng mắc bệnh chỉ là lừa gạt.

Nàng buồn bực trừng mắt nhìn hắn, hai tròng mắt như phun hỏa, gầm nhẹ: “Nhất định là anh đem chuyện tôi cùng Lôi Thiếu Đằng nói cho cha anh ấy đúng không? Anh làm như vậy đơn giản chính là bắt tôi chấp nhận hợp đồng kia. Anh thật đê tiện!”

Phút chốc, hắn giơ tay bắt lấy cổ tay nàng, nàng theo bản năng muốn giãy dụa,  lại bị cánh tay mạnh mẽ của hắn kéo vào ngực. Hắn hơi nhếch môi, ánh mắt âm u mang theo một chút phóng đãng.

“Chỉ cần trả giá thân thể của em là có thể trả số tiền ba trăm vạn kia, em hẳn phải cảm thấy may mắn mới đúng. May mắn vì một nữ nhân bình thường vô kì như vậy có thể có giá tới ba trăm vạn.”

loading...

“Anh…” Nàng tức tới mặt trắng bệch, ra sức dãy dụa, nhưng tay hắn càng lúc càng siết chặt đến mức cổ tay nàng đau đớn khó nhịn, nước mắt gần như sắp rơi xuống.

“Quyền quyết định nằm trong tay em.” Hai tròng mắt u hàn trói chặt nàng, “Chín giờ sáng ngày mai, là kỳ hạn cuối cùng của cô nhi viện, nếu bọn họ không dọn ra, tôi sẽ phái người tới trực tiếp mời bọn họ đi ra.”

Nháy mắt, lời hắn vừa thốt ra đã có tác dụng uy hiếp, nàng nhìn khuôn mặt lạnh lùng cứng răn, cắn chặt môi dưới. Nàng biết hắn không phải chỉ nói chơi, hắn tuyệt đối sẽ làm như vậy. Giờ thêm chuyện cô nhi viện, đột nhiên nàng cảm thấy chính mình trước mặt hắn không hề có sức kháng cự.

Hắn nói đúng, bọn trẻ trong cô nhi viện đi hay ở lại hoàn toàn nằm trong  tay nàng, nhưng là nàng phải cúi đầu, lừa dối Chỉ Dao, làm tình phụ của hắn, hai lựa chọn này thật khó khăn…

“Tôi… Cần suy nghĩ một chút.” Nàng do dự không chừng, gục đầu xuống, cảm thấy thật đau đầu.

“Đương nhiên.” Hắ n buông cổ tay nàng ra, giọng nói trở nên thoải mái, nhưng con ngươi sắc bén lại lóe ra tia xảo trá.

Trên bàn đám phán, mọi việc của hắn đều thuận lợi, đơn giản vì hắn hoàn toàn nắm rõ tâm lý đối phương biến hóa ra sao, rồi cuối cùng hắn sẽ trở thành kẻ thắng cuộc. Mà nàng trong mắt hắn, cùng lắm chỉ là đối thủ sơ cấp, chỉ cần động vài ngón tay, nàng sẽ thành vật trong lòng bàn tay hắn.

Nàng đẩy cửa xe, bước ra còn quay đầu trừng mắt nhìn hắn một cái. Hắn miễn cưỡng tựa vào ghế ngồi, thân ảnh cao lớn lại làm cho người ta cảm thấy một áp lực vô hình.

Không thể tưởng tượng được , đường đường là một tổng tài tập đoàn xuyên quốc gia, vì bắt nàng đi vào khuôn khổ, không thủ đoạn nào không dùng đến. Hắn chính là ma quỷ đến từ địa ngục, hoặc là gọi hắn là ma vương tà ác cũng không quá.

Chương 42   Dáng vẻ kệch cỡm

Nhìn nàng giận dữ đóng sầm cửa xe, khuôn mặt lạnh lùng của Doãn Lạc Hàn không lộ chút cảm xúc nào, ấn một nút nhỏ, cửa thủy tinh cách âm với lái xe được mở ra, thanh âm lạnh như băng trực tiếp ra lệnh: “Lái xe.”

Mười phút sau, chiếc Cadillac dừng lại, cửa xe bị mở ra, một thân ảnh mặc váy ngắn bó sát chui vào, như bạch tuộc ép sát vào người Doãn Lạc Hàn.

“Lạc, hôm nay sao lại đón người ta trễ vậy?” Nữ nhân dính vào ngực Doãn Lạc Hàn, mắt toát lên tia nhìn tham lam: “Người ta đứng ở chỗ này đợi hơn nửa giờ, giờ chân người ta đau quá, đôi giày chắc cũng sắp hỏng rồi. Anh phải bồi thường người ta, người ta hôm nay nhìn trúng một đôi Jimmy choo…”

Thì ra là muốn một đôi giày Jimmy choo, đây mới là mục đích cuối cùng của cô ta. Doãn Lạc Hàn nhếch môi châm biếm, mắt nhìn khuôn mặt son phấn dày cộm, dáng vẻ kệch cỡm xoa bóp mắt cá chân, làm hắn dấy lên một loại cảm giác chán ghét, có lẽ bốn tháng là quá dài, cảm giác mới mẻ của hắn với nàng đã đến giới hạn.

Thấy hắn không nói gì, nữ nhân kia hiển nhiên có chút hoảng, nàng thấy mắt hắn không hờn giận, nghĩ đến hắn luôn luôn thích nữ nhân nhiệt tình như lửa, vội vàng trưng ra một nụ cười kiều mị: “Lạc, hôm nay em có một bất ngờ rất lớn dành cho anh.”

Nữ nhân một bên yêu kiều, nhẹ nhàng nói, một bên lấy tay nhẹ nhành đẩy cà vạt của hắn, thuần thục lướt qua chiếc áo lót nửa khép nửa mở, bàn tay dụ hoặc xoa nắn khuôn ngực tinh tráng.

“Kinh hỉ phải không? Tôi nghĩ tôi thật chờ mong kinh hỉ của em.” Hắn ái muội tà nghễ nhìn nữ nhân kia, nhưng ánh mắt lại tuyệt đối lạnh lùng. Cảm giác mới mẻ của hắn với nữ nhân luôn rất ngắn, dài nhất cũng không vượt qua ba tháng. Bất tri bất giác tời gian đã qua, hắn muốn từ ngày mai có một vật yêu gợi cảm bên người.

Thân ảnh cầm bánh ngọt hiện lên trước mắt, hành động của nàng đã nhắc lại cho hắn một sự thật tàn nhẫn nhất, cõi lòng thoáng chốc âm u vô cùng, lúc này hắn hoàn toàn bị thống khổ áp lực xâm chiếm.

Hắn nheo đôi mắt u ám, ôm chặt nữ nhân bên cạnh, giơ phút này hắn cần gấp một nữ nhân để phát tiết, có thể làm chính mình quên đi kí ức thống khổ kia.

Nhìn ánh mắt tràn ngập dục vọng của Doãn Lạc Hàn, nữ nhân bên cạnh tự cho là có thể làm cho hắn hứng thú, lắc ngực: “Kinh hỉ này người ta phải mất vài ngày mới nghĩ ra, anh sẽ thích.”

Nữ nhân không khỏi có chút đắc ý, chính mình làm bạn trên giường của hắn tới bốn tháng, vượt xa tin đồn bên ngoài rằng cảm giác mới mẻ của hắn với nữ nhân nhiều nhất là ba tháng, hiện tại nàng có lý do tin tưởng vững chắc rằng, không lâu nữa, mình sẽ đá văng thiên kim Giản thị, để ngồi vào vị trí  Doãn phu nhân không biết bao nhiêu nữ nhân thèm thuồng điên cuồng kia.

Chiếc xe dừng lại trước khách sạn quốc tế Việt Trạch, hai gã gác cửa vừa liếc mắt liền nhận ra chủ nhân chiếc xe là ai, chầm rãi chạy đến mở cửa xe.

Khách sạn Việt Trạch là sản nghiệp của tập đoàn Đường Thịnh, tổng tài Doãn Lạc Hàn nhiều năm qua đều ở phòng tổng thống sang trọng xa hoa trên tầng cao nhất.

Doãn Lạc Hàn nhanh chóng bước xuống xe, hai tay vừa đút vào túi, một cánh tay mềm mại đã quàng vào khuỷu tay: “Lạc, anh chờ người ta một chút,”

Bạc môi hắn nhếch lên một nụ cười châm chọc, không thèm nhìn đến nữ nhân, thẳng bước tiến vào khách sạn, vào thang máy chuyên dụng.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: