truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bộ bộ kinh tâm – Phần 1- Chương 91-92 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

91.

Lan Hoa run run nghĩ ngợi, Chiêu Nam thấp giọng nói: “Trả lại cho nàng đi.”

Diễm Bình giận dữ trừng mắt nhìn ta, lấy ra trâm ngọc từ trong ngực ném thật mạnh xuống đất, nói:” Trả lại cho ngươi này” , một tiếng giòn tan vọng lại, cây trâm đã theo thanh âm mà gãy nát.

Nhìn những mảnh trâm vỡ trên mặt đất, ta ngơ ngác hồi lâu mà vẫn chẳng thể tin nổi vào mắt mình, cúi người xuống nhặt từng mảnh vụn nhỏ, gõi kỹ vào khăn tay. Diễm Bình cười lạnh hỏi “ Ngươi vẫn còn muốn đôi khuyên tai này của ngươi sao?”

Ta đứng dậy nhìn nàng, thản nhiên nói: “Ngươi có gan thì cứ giữ lấy, nhưng tương lai đừng có hối hận.” Nói xong đóng lại hộp trang sức trên bàn rồi cất vào trong rương.

Lan Hoa nhẹ giọng nói: “Trả lại cho nàng thôi, ngươi không nghe nàng nói ngọc này quý hiếm khó tìm sao? Sợ rằng nó lại có lai lịch lớn. Mau mau đem trả lại cho nàng đi!” Diễm Bình vừa hoảng vừa sợ cũng lại vừa không cam lòng, sau một lúc lâu mới cầm khuyên tai trong tay đặt ở trên bàn. Chiêu Nam tiến đến cầm lấy chuyển tới cho ta, lại lấy từ trong lòng mình ra hai kiện trang sức đặt ở trên bàn.

Ta cố nén tức giận, cười nói: “Nếu ta đã nói tặng cho các ngươi đám trang sức này sẽ không lý nào lại cầm lại.” Chiêu Nam lắc đầu.

Ta nhìn Lan Hoa, trong ba người này có thể thấy nàng là người có phản ứng nhanh nhạy nhất, cười nói với nàng: “Hôm nay làm náo loạn sự việc đến nước này, cũng không phải là điều ta mong muốn. Sau này thời gian mọi người ở chung với nhau còn dài mà! Ta cũng nên nói rõ với các ngươi một tiếng. Tuy rằng tục ngữ có nói “Phượng hoàng trụi lông chẳng bằng gà”’, nhưng cũng lại có câu “Bách túc chi trùng, tử nhi bất cương ”( rết trăm chân, chết vẫn đứng vững – rắn chết vẫn còn nọc,) huống hồ các ngươi ở trong cung nhiều năm, những chuyện thăng trầm cũng có thể thấy không ít, chằng ngại mọi việc cũng đều vì tìm cho mình đường lui.”

Ta khẽ nhấp vài ngụm trà, đầu tiên phải để cho các nàng cân nhắc một chút , ‘ra uy’ rồi, giờ phải ‘đe doạ’ :”Ta không phải luyến tiếc mấy thứ trang sức này, mà là không nghĩ hại các ngươi, đám trang sức trừ bỏ a mã và tỷ tỷ cho ta, nếu không phải Hoàng Thượng thưởng , cũng là do các nương nương ban cho, mỗi một thứ đều có lai lịch rõ ràng. Các ngươi cầm mấy thứ đồ của ta thì cũng chẳng sao, nếu là cầm phải mấy thứ Hoàng Thượng, nương nương ban cho, bị người ta nhìn thấy, các ngươi biết nói thế nào? Hoàng Thượng, nương nương tức giận, các ngươi chịu nổi sao”.

Ba người các nàng đều không hé răng, nhưng trong mắt đã cho thấy sự sợ hãi. Phen này nửa thật nửa giả nói cho hết lời, các nàng hẳn là về sau không còn dám trộm bậy đồ của ta nữa. Ta cười nhìn các nàng một lượt, đe dọa xong rồi, cũng nên an ủi thôi .”Ta biết bởi vì Trương công công đối đãi đặc biệt, khiến cho các ngươi chịu oan ức, đây là lỗi của ta.” Nói xong đứng dậy hướng về phía ba người các nàng theo thứ tự hành lễ. Chiêu Nam vội nghiêng người tránh đi, Diễm Bình quay mặt qua một bên, Lan Hoa nhảy dựng từ trên kháng lên ngăn ta.

Ta mỉm cười, thuận thế đứng lên nói : “Sau này chúng ta nên quan tâm lẫn nhau thêm một chút, cố gắng it làm ra lỗi sai hơn, tránh cho những sự việc cùng loại tái diễn, mà cho dù vẫn còn có, ta ở chỗ này cũng xin các vị rộng lượng tha thứ. Người khác đối xử với ta không tốt, ta rất nhanh sẽ quên đi , nhưng người khác đối đãi tốt với ta, ta sẽ mãi ghi nhớ ở trong lòng, nhất định nghĩ cách báo đáp.”

Nói xong xoay người lấy hòm trang sức từ trong rương , chọn hai kiện trang sức có vẻ tốt nhất đặt lên bàn, “Kỳ thật ta sớm đã có ý đưa muội muội mấy thứ này, chỉ là vẫn cứ đắn đo không biết sở thích của các muội nên không dám tuỳ ý. Giờ nếu các muội tha thứ cho ta ngày thường hành vi cùng lời nói không thoả đáng,có nhiều chỗ đắc tội thì chớ ghét bỏ chúng. Dù sao ở nơi thâm cung này, cha mẹ anh em đều không có, công việc lại là những việc bần tiện, mỗi người nên nhịn nhau vài phần, chũng ta nếu vẫn không giúp đỡ lẫn nhau, mà lại cứ làm nhau khó xử,nhục mạ nhau thì chỉ khiến người ta xem thường mà thôi”.

Diễm Bình xoay mặt nhìn về phía ta. Ta nở nụ cười ấm áp với nàng , nói : “Muội muội cho ta chút thể diện đi.” Nói xong đem mấy thứ cố nhé vào tay nàng. Nàng hơi giãy dụa vài cái, cuối cùng cũng nhận lấy. Ta lại cầm lấy mấy thứ Chiêu Nam vừa trả đưa cho nàng. Nàng tiếp nhận, cúi đầu lên tiếng “Cám ơn” .

Lan Hoa cười nói: “Vậy ta cũng không khách khí .”.

Ta cười nói: “Vốn là nên như thế, tỷ muội chúng ta sao còn phải khách khí làm gì?”

Buổi tối nằm ở trên giường, nghĩ đến cây trâm đã vỡ nát, trong lòng lại thấy đau đớn. Ngay cả một cây trâm ta cũng không giữ được cho tốt, lại vẫn còn phải cố bày ra khuôn mặt tươi cươì. Nhưng dù sao để cho những tính toán Trương Thiên Anh bị thất bại, đem ba người khó sống chung nhất hàng phục rồi, những người khác cũng không có gì khó. Những người này phần lớn là xuất thân nghèo hèn, ở trong cung chịu khổ, hi vọng duy nhất chính là sau này ra cung có thể có chút ngày an nhàn , có thể giúp đỡ người trong nhà, không muốn người chung quanh xem nhẹ. Các nàng coi trọng nhất cũng chỉ là tiền bạc, chỉ cần có phương pháp thích đáng, cho các nàng chút thể diện , chí ít có thể mua chút hòa hợp bên ngoài.

Buổi chiều hôm sau, ta làm bộ như tìm quần áo, đem mấy thứ đồ trong rương lôi ra một lượt, những cái khác thì cũng thôi, chỉ là khuyên tai cùng mũi tên cũng không phải dễ có, nghĩ một lúc, quyết định mang khuyên tai đến chỗ Ngọc Đàn nhờ nàng giữ hộ. Mũi tên trong lòng ta mặc dù vô giá, nhưng người ngoài nhìn vào cũng chẳng đáng giá một đồng, sẽ không có người lấy trộm. Ta giở ra lớp bọc, vuốt ve mũi tên, lại nghĩ tới cảnh tượng hôm đó.

“Nhược Hi, sao tìm quần áo mà lại ngồi ngẩn người ra thế?” Xuân Đào cười hỏi. Ta nghiêng đầu nhìn nàng cười một cái, không trả lời, đem mũi tên cất lại đáy hòm.

Khép lại hòm, thấy nàng sững sờ nhìn ta, khó hiểu hỏi: “Làm sao vậy?”

Nàng thở dài: “Nhược Hi, ngươi thật là đẹp, vừa nãy ngươi cười, giống như… giống như hoa đều nở vậy.” Nói xong nàng ngượng ngùng đứng lên.

Ta cười nói: “Ta cả ngày đều cười mà, hoa cả ngày đều nở sao.”.

Xuân Đào lắc đầu nói : “Không cùng một dạng. Ta không biết chữ, không biết diễn tả, có điều không giống nhau, ngày thường không được đẹp như vừa rồi”.

Lòng ta chợt thấy ảm đạm, không muốn đùa thêm cùng nàng, cười nhẹ, lảng sang chuyện khác.

Thời tiết dần dần ấm áp, giặt quần áo trở nên dễ dàng hơn nhiều, ít nhất nước không còn lạnh lẽo đến tận xương, tay không còn đầy vết nửt da nữa . Buổi chiều cơm nước xong xuôi, Diễm Bình cùng vài người tụ lại một chỗ đánh bài, ta cười nhìn trong chốc lát, bước ra ngoài tản bộ. Thấy Tiểu Thuận Tử từ đằng trước đi đến, nhất thời có chút hoảng hốt. Hắn tiến lên thỉnh an hành lễ, ta nghiêng người tránh đi, hướng về phía hắn hành lễ nói : “Nay ta nên hành lễ với công công.”

Hắn vội mở lời : “Cô nương đừng nói những lời này, không cần đùa cợt nô tài.”

Hắn nhìn thấy bốn phía không người, nói : “Nay muốn gặp được cô nương một lần thật sự là không dễ, nô tài đợi hơn một tháng, mới gặp được một lần.”

Ta nói : “Một tháng chỉ có một ngày nghỉ ngơi, chỗ ở lại nhiều người , đúng là không dễ nói chuyện.”

Hắn lấy ra từ trong ngực một phong thư đưa cho ta, “Bên trong là một ít ngân phiếu mệnh giá không lớn lắm, cô nương có thể để bên người , vừa không sợ , mà tặng người cũng dễ dàng, về sau ta sẽ thường đưa tới.”

Ta đang do dự, Tiểu Thuận Tử vội đáp: “Tứ gia nói, bên người cô nương đồ tốt tuy nhiều, không phải là Hoàng Thượng thưởng , chính là nương nương thưởng , đều không dễ mà tặng cho người khác.Mà chỉ có đồ của bản thân thì không đủ. Huống chi các nàng không chắc có thể hiểu được giá trị của mấy thứ đó, chẳng khác gì phí phạm chúng nó. Không bằng đưa bạc mới là thực tế.”. Ta nói : “Đa tạ ngươi .” Nói xong đem phong thư cất vào trong lòng.

Hắn cười nói: “Cô nương ngày thường nếu có chuyện gì, trực tiếp tìm đến nô tài thì tốt rồi.”.Ta hơi cúi đầu, hắn vái chào một cái, xoay người rời đi.

——–

Trăm hoa cứ nở rồi rụng. Rụng rồi lại nở. Hoa nở hoa tàn vậy mà đã hết một năm.

Trương Thiên Anh phái người tới gọi ta, ta vội lau khô tay,lấy chậu nước làm gương soi , vuốt vuốt lại mấy sợi tóc, đái khái rối bù chính là như thế.

Ta vừa vào phòng, lập tức hối hận. Trương Thiên Anh kính cẩn đứng đón ở cửa, thấy ta tiến vào vội vàng đóng cửa lại, rời đi. Thập a ca cùng Thập tứ vừa nhìn thấy ta, đều đứng dậy. Thập Tứ sai bảo thái giam đến cùng hắn: “Ra cửa đứng canh đi”.

Thập Tứ sắc mặt nặng nề nhìn ta một lượt tử đầu đến chân, rồi lại soi một lượt từ chân lên đầu. Vẻ mặt Thập a ca sững sờ, sau một lúc lâu, hỏi: “Nhược Hi, sao ngươi lại thành ra cái dạng này?” Lại nhìn sang Thập tứ giận dữ hỏi, “Ngươi không phải nói đều đã chuẩn bị tốt lắm sao? Đây là ngươi đã chuẩn bị đấy sao!”

Ta cười nói: “Làm việc thì phải có bộ dạng của làm việc rồi .”

loading...

Thập Tứ hỏi: “Trương Thiên Anh đối đãi với ngươi như thế nào?”

Ta gật đầu nói: “Rất là chiếu cố, ngày thường có gì sai thì đều là mắt nhắm mắt mở cho qua, thái độ cũng cực kỳ hòa ái.” . Tính tình Trương Thiên Anh ta đã nắm rõ, đối phó với hắn cũng không tính quá khó khăn. Trong cung có quy củ trong cung, đừng nói Thập tứ căn bản không có khả năng nhúng tay vào việc thay đổi nhân sự trong cung, nói cũng chỉ khiến hắn khó xử ,mà nếu có thay đổi được, ai biết sẽ lại đổi thành một vị cấp trên càng khó chiều thì sao?

Khuôn mặt Thập A Ca dãn ra, chỉ vào ghế dựa cho ta ngồi. Gặp nhau làm ta bị chấn động , mãi mới phản ứng lại thì trong lòng bỗng hốt hoảng, bật dậy khỏi ghế, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy ?”. Hai người sắc mặt ảm đạm, đau buồn nhìn ta, muốn nói lại thôi.

Ta hoảng sợ che miệng, lẩm bẩm: “Sẽ không đâu , tỷ tỷ của ta làm sao ư?”.

Hai người đều sửng sốt, Thập A Ca nói : “Tỷ tỷ ngươi rất tốt, tuy rằng người hơi yếu , nhưng bản thân ngươi cũng biết là nàng ấy vẫn như thế từ trước đến nay rồi!”.

Ta thở nhẹ một tiếng, ngồi trở lại ghế hỏi: “Vậy rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế? Khiến cho các ngươi gióng trống khua chiêng đến tìm ta!”.

Thập Tứ A Ca chậm rãi nói: “Sự tình khẩn cấp, đừng quan tâm nhiều như vậy. Từ năm trước sau khi xảy ra chuyện kia , Bát ca liền bị đả kích lớn, bệnh nặng một hồi, bệnh mặc dù đã khỏi, tâm tình lại sa sút. Thân thể huynh ấy vốn yếu, trong ngoài bức bách, nay lại bị bệnh, lần này bệnh tình mạnh mẽ úa tới, Thái y nói… Thái y nói…” Thập tứ quay mặt đi, không nói tiếp nữa.

Lòng ta nhất thời lộn xộn, vội vàng chống đầu, tập trung suy nghĩ. Bát A Ca hẳn là sống đến sau khi Ung Chính đăng cơ , vậy thì lần này hắn sẽ không có chuyện. Nhưng lo lắng làm cho rối loạn, ta không dám chắc chắc sẽ có gì phát sinh. Tim cứ đập liên hồi, không ngừng cố gắng an ủi chính mình, thái tử không phải vẫn như ta biết từ trước là sẽ bị phế bỏ hai lần sao? Hết thảy hẳn là vẫn dựa theo lich sử. Chậm rãi điều hoà nhịp thở, nhưng đột nhiên lại thấy đau thương vô hạn, nếu vẫn theo như lịch sử, cùng lắm chỉ tránh được một ngày này, vẫn khó mà thoát khỏi ngày sau. Ta chống đầu, nhắm mắt im lặng, sau một lúc mới cất lời, hỏi” Hoàng Thượng nói như thế nào?”

Chương 92

Thập a ka sắc mặt điềm tĩnh, ngây người nói: “Hoàng a mã chỉ nói  với thái y bốn chữ ‘cố gắng chữa trị’, sau đó lại phê tấu chương về bệnh tình Bát ca nói ‘một lần phát bệnh như thế, nếu may mắn bệnh khỏi, chính là phúc lớn, nhưng độc khí không tịnh lại dùng thuốc bổ, thật khó có thể điều trị.’ sau đó muốn tránh chuyện xấu có thể xảy ra, hoàng a mã lệnh không thích hợp mang Bát ca trọng bệnh di chuyển tới gần biệt thự Sướng Xuân Viên , cho chuyển trở về bối lặc phủ, Cửu ca phản đối, hoàng a mã lại khăng khăng làm thế, nói…”

Thập tứ vội vàng cắt lời Thập a ka, nói: “Chúng ta đặc biệt đến thăm một chuyến, muốn hỏi ngươi có gì cần nhắn , hoặc cần dặn dò, chúng ta có thể chuyển lại, bút mực nghiên giấy đều có sẵn đây, nếu ngươi muốn viết thư, cũng được.” Ta hỏi: “Là Bát gia bảo các ngươi đến à?” Thập tứ lắc đầu: ” Bát ca hôn mê bất tỉnh, là ý của ta. Thập ca là đặc biệt đến thăm ngươi.” Thập a ka nhìn chăm chăm ta hỏi: “Nhược Hi, ngươi và Bát ca rốt cuộc là có quan hệ gì?”

Ta làm như không nghe thấy, hỏi: “Trong phủ bây giờ ra sao rồi? Bát phúc tấn và tỷ tỷ ta khỏe không?” Thập tứ nói: ” Từ năm kia đến nay, Bát ca đối với việc gì cũng không dòm ngó đến, toàn bộ sự vụ lớn bé trong phủ đều do Bát tẩu gánh vác, còn phải liên tục chăm lo bệnh tình Bát ca, bây giờ…” Hắn thở dài nói: ” Nếu ngươi nhìn thấy,khắc sẽ biết.Vì rằng mọi người trên dưới trong phủ chỉ dựa vào nàng, Bát ca lại như thế, nàng tất cả chỉ biết dựa vào tính khí mạnh mẽ chống chọi lại. Tỷ tỷ ngươi, haiz! Vì ngươi ngày ngày sầu, vì Bát ca cũng ngày ngày sầu, cả ngày quỳ ở Phật đường niệm kinh cầu phúc. Nghe nha đầu nói, mỗi ngày đều khóc thương vài bận.”

Ta hiện tại thân nằm ngoài vòng thị phi, nhưng cái người lo lắng cho ta lại…, có phải ta ích kỉ lắm không?Thầm nghĩ đến tâm tư mình, bản thân không muốn, lại khiến cho người thân không thể có được vẻ chút vui vẻ.

Thập a ka thở dài nói: “Ta chưa từng kính phục người phụ nữ nào, nhưng hiện tại đối với Bát tẩu lòng tràn đấy kính phục. Nàng thật đúng là nữ trung trượng phu! Lúc trước sau khi xảy ra chuyện của Thập tam đệ, trong phủ Thập tam đệ bỗng chốc tất cả đều rối loạn, nào là những chuyện kê minh cẩu đạo[ chỉ những hành vi thấp hèn] đều ở đâu xuất hiện loạn ra,Thập tam phúc tấn bức quá bất đắc dĩ chỉ có thể cho thôi việc tất cả đầy tớ nô tài. Nhưng trong phủ Bát ca từ trên xuống dưới, trong ngoài mấy trăm người, còn có điền trang biệt nghiệp, so với trong phủ Thập tam đệ tình hình phức tạp hơn nhiều, nhưng Bát tẩu lại chấn chỉnh được mọi người, một chút rối loạn cũng tìm không ra.”

Ta dừng mắt ở Thập a ka ngây người một hồi mới nói: “Ta không có lời gì cần nói với Bát gia cả, đoán chừng huynh ấy cũng không muốn nghe lời của ta nói.” Thập a ka cau mày không lên tiếng, Thập tứ cúi đầu thở dài thườn thượt.

Ta đi đến bên cạnh bàn, đề bút viết:

“Từ vui sinh ưu hoạn, từ vui sinh sợ hãi; lìa khỏi vui không ưu hoạn, nơi nao còn sợ hãi?

Từ yêu sinh ưu hoạn, từ yêu sinh sợ hãi; lìa khỏi yêu không ưu hoạn, nơi nao còn sợ hãi?

Là cố không phải yêu, yêu biệt ly là khổ. Nếu không yêu không hận, ấy tức không ràng buộc.”

Sau khi viết xong, giao lại Thập tứ, “Đưa cái này cho tỷ tỷ ta nhé!” Thập tứ cầm lấy cất kĩ, đứng lên nói: “Thập ca, đi thôi!” Thập a ka đứng lên định đi. Ta nói: “Bất kể bệnh tình Bát gia có như thế nào,có thể kịp thời truyền lại tin nhắn cho ta có được không?” Thập a ka và Thập tứ a ka đều gật đầu đồng ý.

Hai người bước ra ngoài, ta kêu lên: “Thập tứ gia!” Thập tứ ngoái đầu lại nhìn về phía ta, Thập a ka ngoái đầu lại ánh mắt đảo qua khuôn mặt hai ta vài lượt, tự kéo cửa đi ra, tiện tay còn đóng lại cánh cửa.

Ta đến gần bên cạnh hắn nói: “Không muốn nói cho Thập a ka nghe.” Thập tứ nói: “Ta hiểu mà! Trải qua ba bốn năm nhiều phong ba như vậy, Thập ca bây giờ không phải là con người lỗ mãng như năm nào, huynh ấy trong thô lỗ có tế nhị, cho dù hiểu rõ cũng sẽ không nói lại cho Thập tẩu. Ai còn nhẫn tâm đi làm tổn thương Bát tẩu đâu cơ chứ?”

Đúng vậy! Trước đây gặp phải trường hợp như thế này,  Thập a ka làm sao có thể chu đáo được thế? Hai người lặng im không nói gì, tâm tư nháy mắt quay trờ về màn quá khứ của nhiều năm về trước, cùng Thập a ka trừng mắt, tựa như chỉ mới ngày hôm qua. Sau một lúc lâu, hắn nói: “Ta đi, ngươi hãy chăm sóc bản thân cho tốt.” Ta gật đầu, hắn xoay người mở rộng cửa, cùng Thập a ka sóng vai nhau bước đi.

————————-

Trong lòng cứ luôn thấp thỏm suốt trọn năm ngày, mới có lời nhắn truyền đến, Bát a ka chuyển nguy thành an. Ta vừa thoáng mừng vui được đôi chút, lại nhen nhóm buồn rầu. Tri dịch hành nan [Biết thì dễ mà làm mới khó], ta nói cho tỷ tỷ, ta đã loại bỏ ưu sầu lo lắng cùng nỗi sợ hãi, nhưng không thể dối gạt chính bản thân mình, dù rời xa khỏi chúng, nhưng lòng không thể buông bỏ. Cùng với lời nhắn này đến còn có hai tin khác, một xấu, một tốt. Xấu chính là Bát a ka bệnh vừa mới khởi sắc, Bát phúc tấn lại âu sầu thành tật, ốm đau nằm liệt giường. Tốt là Khang Hi ra lệnh đem phần lương bổng, bạc gạo một năm mười tháng dựa theo cấp bậc cấp cho Bát a ka, tin tức lặng lẽ lan truyền giữa cung đình, người ở Hoán Y Cục đối với ta cười nhiều hơn trước, ta không khỏi thở dài, một câu nói của thiên tử, thì ảnh hưởng đến từng góc xó Tử Cấm Thành, ta lại chịu ơn huệ của Bát gia như trước rồi.

Nơi nào có người nơi ấy có tranh chấp, có hục hặc đấu đá, Hoán Y Cục cũng không thể ngoại lệ. Chẳng qua theo bên cạnh Khang Hi mười năm, bên ngoài có cái gì là ta chưa từng gặp qua đâu chứ? Trương Thiên Anh dù cho lại dùng trò tinh ranh xảo trá, rót cuộc cũng chỉ tại Hoán Y Cục trong tôi luyện sinh ra những thủ đoạn vặt vãnh, lạc vào trong mắt ta, cũng chỉ cười trừ cho qua. Những người khác cho dù có tâm kế, chẳng qua chỉ mong có được nhiều quyền lợi hơn.Sự châm chọc khiêu khích của người ngoài, tất cả càng không để trong lòng,cho qua hết. Nếu ta đã không để bụng, sự nham hiểm của các nàng cũng chỉ như khuấy vào dòng nước chảy mà thôi.

Trong mắt kẻ khác, ta không giống với người kham khổ tầm thường, ngày ngày làm đầy tớ thấp hèn, còn muốn đối phó đao thương trong sáng trong tối. Bản thân ta tâm như giếng cổ, không chút gợn sóng. Ta từ cấp độ rất chật hẹp đã đi đến thật sự hiểu rõ những lời kinh phật dạy, “Từ yêu sinh ưu hoạn, từ yêu sinh sợ hãi; lìa bỏ yêu không ưu hoạn, nơi nao còn sợ hãi?” Ta đã hoàn toàn không để bọn họ trong lòng mình, tất cả những điều bọn họ làm với ta nào có ý nghĩa gì. Chỉ có yêu người khác, mới có thể thương bản thân mình!

Năm Khang Hi năm mươi sáu, tháng mười hai, Hoàng thái hậu băng hà, (vị này xuất thân từ đại thảo nguyên, là con gái của Bát Nhĩ Tề Đặc, tuy từng làm hoàng hậu cao quý, nhưng không có được tình yêu của Thuận Trị, có lẽ hạnh phúc duy nhất trong đời chính là tình cảm hiếu thuận của Khang Hi đối với bà, tuy không phải là con ruột, nhưng luôn đối với bà như mẹ đẻ, để bà được hưởng thiên niên. Khang Hi vì để tỏ lòng thương tiếc, phục suy cắt biện [ mặc áo thô cắt đuôi sam] ) Tất cả chúng ta đều mặc đồ trắng, ngay cả tuyết trên mặt đất, trên nóc nhà cũng trắng xóa, giữa Tử Cấm Thành lại không một chút sắc màu tươi sáng.

Năm Khang Hi năm mươi bảy, tháng hai, Tây Bắc cấp báo, Lạp Tàng Hãn bị giết chết, Lạp Tát bị giặc chiếm đóng [1 vùng của Tây Tạng], Chuẩn Cát Nhĩ Bộ đã khống chế được toàn bộ Tây Tạng. Tin tức thoáng chốc truyền khắp trong ngoài cung đình, người người cùng đàm luận về cuộc chiến cách xa nghìn dặm. Bởi vì chuyện này quan hệ đến toàn vẹn lãnh thổ Đại Thanh, cùng với ảnh hưởng lớn đến nền móng thống trị Đại Thanh- thành bại của liên minh Mãn Mông. Chuẩn Cát Nhĩ Bộ khống chế Tậy Tạng, thì có khả năng mượn tôn giáo kích động các bộ lạc Mông Cổ tách khỏi sự thống trị của Đại Thanh triều. Khang Hi nhanh chóng phản ứng lại, lệnh cho Sắc Lăng tổng chỉ huy quân binh, giành lại Tây Tạng, Tây An tướng quân Ngạch Luân Đặc, chúng nội đại thần công Sách Vượng Nặc Nhĩ Bố theo sau tương trợ.

Vì Khang Hi tự tin tràn đầy, ảnh hưởng khắp nơi mới lắng xuống, người người đều cho rằng thắng lợi nắm chắc trong tay. Bọn cung nữ thái giám tứ phía nói chuyện với nhau, đề tài nhanh chóng chuyển sang phỏng đoán khi nào thì thắng lợi thu quân về triều, ta lắc đầu khẽ thở dài, nào có thể dễ dàng như vậy? Mặc dù ta không thể nhớ rõ ràng trận chiến này rốt cuộc xảy ra những gì, không biết khi nào bắt đầu, khi nào kết thúc, nhưng lại biết Thập tứ a ka trong trận chiến này đã bộc lộ hết tài năng. Danh hiệu ‘Đại tướng quân vương’ của hắn cũng từ đó mà có. Nếu như Sắc Lăng và Ngạch Luân Đặc bọn họ đều thắng trận rồi, chẳng phải chuyện của Thập tứ là một trò đùa hay sao?

Quả nhiên tin dữ lại truyền về, Sắc Lăng từ tháng năm một mình đi lẩn nấp, Ngạch Luân Đặc cùng hắn mất đi liên hệ vội vàng truy cản, tháng bảy mới trốn đến Bắc Ca Lạt Ô Tô hội hợp. Mà vốn ban đầu phải ứng với quân của Sách Vượng Nặc Nhĩ Bố tiến về phía trước phối hợp tác chiến nhưng lại chần chừ không tiến, hơn nữa quý tộc Thanh Hải,Mông Cổ làm trái lời hứa, không chịu phái binh tương trợ, quân Sắc Lăng và Ngạch Luân Đại cuối cùng rơi vào trùng vây, toàn quân bị tiêu diệt.

Toàn quân bị tiêu diệt! Toàn quốc có phần chấn động, không chỉ có bên trong Thanh triều mờ mịt tàn dư cuộc chiến, bộ phận quý tộc Thanh Hải, Mông Cổ, cũng sợ đến gan mật tê liệt, không muốn tái chiến. Từ năm Khang Hi hai mươi chín Cát Nhĩ Đan tiến đến bức bách Ô Lan bố Thông cho đến nay, Thanh Triều đang phải đối mặt với thế cục rất nghiêm trọng. Chiến dịch lần này cũng trở thành một sai lầm cực kỳ to lớn trong lịch sử chấp chính của Khang Hi.

Tại nơi này đang loạn trong giặc ngoài cấp bách, vào năm Khang Hi năm mươi bảy, ngày mười hai tháng mười, bổ nhiệm Thập tứ a ka Dận Trinh làm Phủ Viễn đại tướng quân,cùng với việc trao vương tước cao nhất ‘Cố Sơn Bối Tử’, “Tùy tình hình điều khiển các loại đại binh, đem theo Sách Vượng A Lạp Bố Thản Tiêm  dẹp loạn giặc, an bình bờ cõi biên giới, tuyên bố ủy thác”, tức để hắn phụ trách tiến quân đến Lạp Tát, thu phục Tây Tạng; phá hủy Y Lê, giải quyết vấn đề nhiệm vụ khó khăn nhất là Chuẩn Cát Nhĩ.

Tháng mười hai Khang Hi  cử hành lễ xuất quân cho Thập tứ a ka, có thể nói đây là lễ xuất quân long trọng nhất kể từ lúc Thanh triều dựng nước cho đến nay: sử dụng cờ lớn Chính Hoàng Kỳ, thể chế thân vương, xưng đại tướng quân vương. “Bối tử, công đẳng trở xuống mặc nhung phục [đại loại đồ mặc ra trận], tụ tập trước điện Thái Hòa. Ngoài vua không ra trận, bối lặc, bối tử, công cũng phải nhị phẩm trở lên,tất cả chúng đại thần đều mặc Mãng phục [bộ đồ đen thêu rồng bốn chân,kém rồng 1 cái vuốt] , tụ tập ngoài ngọ môn. Đại tướng quân Dận Trinh quỳ nhận sắc ấn, hành lễ tạ ân xong, đem theo sắc ấn tiến ra ngọ môn, cưỡi ngựa đến Thiên An Môn,đi từ cửa Đức Thắng. Chư vương, bối lặc, bối tử, công đẳng cũng  phải nhị phẩm trở lên đại thần tất cả đều đưa tiễn đến chỗ đoàn binh. Đại tướng quân Dận Trinh trông về nơi xa dập đầu hành lễ, trang nghiêm đi trong hàng ngũ.” Nhất thời cả triều trên dưới nhất trí nhận định. Thập tứ a ka có khả năng cao nhất chính là người kế vị trong lòng Khang Hi.Mở ra một  thiên chương cho sự nghiệp chính trị vô cùng huy hoàng của Thập tứ a ka.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: