truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bộ bộ kinh tâm – Phần 1- Chương 89-90 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 89

Mới vừa có thể bước xuống giường đi lại, Hoán Y Cục đã cho người tới kêu ta mau thu dọn đồ đạc qua đó. Ngọc Đàn vội tìm đến hai thái giám giúp ta xách đồ, ta nói nàng ở lại, ta tự mình đi qua sẽ tốt hơn. Nàng không nói một lời, cố chấp bước theo đằng sau.

.

Thái giám chủ sự Hoán Y Cục Trương Thiên Anh thấy ta cùng Ngọc Đàn một trước một sau đi vào, liền đứng lên đón chào, ta hướng về phía hắn hành lễ thỉnh an, hắn một mặt cười nói: “Không dám nhận, không dám nhận.” Một mặt vẫn thản nhiên nhận lễ. Ngọc Đàn thoáng tỏ ra khó chịu, làm lễ qua loa với Trương Thiên Anh, hỏi: “Chỗ ở đã sắp xếp xong rồi chứ ạ?”

Trương Thiên Anh cười nói: “Đã sớm bố trí ổn thoả rồi.”. Nói xong kêu người đi vào, dặn dò dẫn ta về phòng.

“Là cái thá gì chứ? Ra vẻ ta đây nhanh đến vậy?” Ngọc Đàn thấp giọng mắng. Ta nói: “Trước kia thì hắn thỉnh an ta, hôm nay ta hành lễ với hắn, đều là cung quy mà thôi. Muội trước nay vẫn thông minh lanh lợi chẳng lẽ ngay cả đạo lý này cũng không hiểu sao? Nếu mới thế này muội đã chịu không nổi thì mau trở về đi thôi!”.Ngọc Đàn bất mãn nhìn thẳng về phía trước, cũng không nói thêm nữa.

Ta đánh giá xung quanh, cười nói: “Rất sạch sẽ, sáng sủa.”. Ngọc Đàn quan sát bốn phía, nghiêm mặt lạnh lùng kêu người đem đồ vào. Nàng đang giúp ta sửa sang lại đệm chăn, có hai cô nương vui cười tiến vào, thấy Ngọc Đàn cùng ta, nét cười cũng nghiêm lại, vẻ mặt cung kính hướng về phía Ngọc Đàn thỉnh an. Ngọc Đàn bước nhanh tới, một tay lôi kéo cười nói: “Hai vị tỷ tỷ xin đứng lên, ta ngày thường quá mức lười biếng, ít khi lui tới bên này, nhìn hai vị tỷ tỷ có vẻ quen mắt, nhưng lại không nhớ tên.”

Cô nương cao gầy, hai má có vài điểm tàn nhang, trả lời: “Nô tỳ tên Xuân Đào.”. Cô nương bên cạnh cao vừa phải, dung mạo coi như tú lệ, cười trả lời: “Nô tỳ là Diễm Bình.”. Ngọc Đàn cầm hai phần bạc đưa ra, cười nói: “Sau này còn có rất nhiều chuyện muốn làm phiền nhị vị, đây là một chút tâm ý của ta.”. Hai người từ chối một phen, sau cũng đều cười thu nhận. Ngọc Đàn cười hỏi: “Viện này có bao nhiêu người vậy?”. Diễm Bình cười trả lời: “Tổng cộng có bốn gian phòng, mỗi phòng ở ba người, tất cả là mười hai người.” Ngọc Đàn cười không nói gì.

Diễm Bình lại cười hỏi: “Cô nương có gì cần mang vào giúp không?”. Ngọc Đàn nói: “Đồ đạc đều sắp xếp cũng gần xong, đa tạ tỷ tỷ.”. Nói xong xoay người nắm tay ta đi ra ngoài, Diễm Bình cùng Xuân Đào cúi người đưa tiễn. Ngọc Đàn vừa bước chân ra khỏi viện môn, mặt liền xụ xuống.

Ta cười nói: “Được rồi, nhìn cũng đã nhìn rồi, có thể chuẩn bị cũng đã chuẩn bị tất cả, đi về đi thôi!”.  Ngọc Đàn buồn bã hỏi: “Tỷ tỷ có thể quen được không? Trước kia ở nhà thì không cần nói rồi, dù là lúc vừa mới vào cung, phòng mặc dù nhỏ hẹp, nhưng là một người một phòng.”. Ta nói: “Càn Thanh cung là nơi nào đây? Còn Hoán Y Cục lại là chỗ nào chứ?”. Nàng chỉ bỉu môi nói: “Muội biết muội không nên nhiều chuyện khiến tỷ tỷ phiền lòng, nhưng là muội không nhịn được.”. Ta nói: “Ta hiểu mà, quay về đi thôi! Ta cũng phải trở về hỏi thăm một chút xem ngày thường cần làm công việc gì.”. Ngọc Đàn thở dài, nói: “Muội đi về trước, sau này sẽ trở lại thăm tỷ tỷ.”. Ta gật đầu. Nàng xoay người rời đi.

Bên trong phòng Xuân Đào cùng Diễm Bình đang nói chuyện, loáng thoáng nghe thấy tên của ta cùng Ngọc Đàn, cố gắng nhẹ chân bước, đi tới bên dưới cửa sổ. “Ngọc Đàn cô nương xuất thủ thật sự rộng rãi, một năm tiền công của chúng ta cũng không bằng một lần được thưởng của nàng.”

Tiếng nói the thé, là giọng Xuân Đào. Giọng Diễm Bình ngọt mềm nói: “Người ta là người trước mắt vạn tuế gia. Ta và ngươi tiến cung nhiều năm như vậy, chỉ có thể đứng từ xa nhìn thấy một hai lần bóng dáng của vạn tuế gia, cả diện mạo cũng đều không thấy rõ. Ngươi thấy nàng thưởng cho chúng ta nhiều như thế, chắc chắc lúc các nương nương cùng a ca thưởng cho nàng thì khẳng định còn nhiều hơn.”. Ta chỉ biết cười lắc đầu.

Xuân Đào hỏi: “Nhược Hi cô nương rốt cuộc là phạm vào tội gì?”. Diễm Bình hừ lạnh nói: “Cô nương cái gì mà cô nương, ‘Phượng hoàng rụng lông không bằng gà’. Hôm nay nàng ta còn không bằng chúng ta, chúng ta đến tuổi đều có thể ra cung, còn nàng ta cứ từ từ ở lại mà giặt quần áo cho đám công công đi!”. Ta nghiêng đầu cười một tiếng, xem ra thời gian sau này cũng không dễ dàng mà sống chung rồi, nhìn cách nàng ta hành xử cùng nói chuyện, kiến thức thì có, nhưng ý tứ vẫn còn thiếu.

Xuân Đào nói: “Nghe nói phụ thân nàng ta là tổng binh, tỷ tỷ của nàng là trắc phúc tấn của Bát bối lặc gia.” . Diễm Bình cười: “Cũng chỉ là đóng quân ở vùng Tây Bắc hoang vu, ở ngoài cung có lẽ còn có thể hù dọa dân chúng bình thường. Nhưng nơi này là dưới chân thiên tử, tùy tiện so sánh với một người ở Tử Cấm thành cũng lớn hơn ông ta, đều là những chủ tử cần hành lễ thỉnh an. Hoàng thân quốc thích thì như thế nào? Giờ đây Bát bối lặc gia còn có thể để tâm đến nàng ta sao? Cái gì gọi là ‘Cây đổ bầy khỉ tan’, chỉ sợ nàng ta có lẽ là bởi vì đại thụ đổ, không ai chăm nom nên mới bị Hoàng thượng phạt tới đây đó.”

Nghe đến đây thôi, có nghe nữa cũng không hay ho gì. Ta nhẹ nhàng lui lại mấy bước, cố ý đẩy cửa viện, chân bước mạnh thêm đi vào trong phòng. Xuân Đào thấy ta đi vào, liền đứng lên, Diễm Bình ngồi trên kháng(*) không động tĩnh gì, cúi đầu chuyên tâm cắn hạt dưa.

Ta nhìn Xuân Đào cười một tiếng, hỏi: “Có một số việc muốn hỏi Xuân Đào cô nương, liệu bây giờ có tiện không?”. Xuân Đào cười: “Cô nương hỏi đi!”. Ta nói: “Ngươi trực tiếp gọi Nhược Hi là được rồi, ‘cô nương, cô nương’ gọi nghe xa lạ quá.”. Nàng cười nói: “Vậy ngươi cũng trực tiếp gọi Xuân Đào đi!”. Ta gật đầu.

Hai người ngồi vào chỗ của mình trên kháng, ta hỏi nàng ngày thường khi nào rời giường, khi nào nghỉ ngơi, cần phải lưu ý những thứ gì. Xuân Đào có vẻ nhiều lời, luôn là ta vừa mới bắt đầu một câu chuyện, nàng ta liền thao thao bất tuyệt nói không ngừng, thượng vàng hạ cám đều lôi vào. Ta khẽ mỉm cười lắng nghe, cũng không để ý nàng ta đã sớm lạc đề, dù sao biết nhiều hơn dù sao cũng không gây hại gì. Hai người nói hơn nửa canh giờ, Diễm Bình không nhịn được nữa liền cắt ngang, hỏi Xuân Đào: “Ngươi không tính đi ăn cơm sao? Tới chậm thì chỉ có thể ăn thịt thừa người ta bỏ lại thôi đó!”.

Xuân Đào ngượng ngùng đứng lên, nhìn ta nói: “Lát quay lại ta sẽ nói tiếp, bây giờ chúng ta đi ăn cơm trước đi!”. Ta gật đầu, theo các nàng đi ra.

――――――

Nghe thấy tiếng Xuân Đào thức dậy, ta cũng vội vàng ngồi dậy theo. Nàng vừa mặc quần áo, vừa hỏi: “Ngủ có ngon giấc không?”. Ta nói: “Rất tốt.” Diễm Bình vẫn còn nằm trên giường ‘hừ’ một tiếng, rồi cũng ngồi dậy vén màn.

Ta đặt chân xuống giường đi giày, cười suy nghĩ, nói dối bị người ta phát hiện rồi. Đã quen ngủ một mình, đêm qua ba người cùng ngủ một kháng, ta xác thực không ngủ được ngon giấc, có điều xem ra các nàng đêm qua cũng không ngủ ngon.

Nhìn một bồn quần áo to như ngọn núi nhỏ trước mắt, ta bỗng có chút choáng váng. Máy giặt! Ta sẵn lòng đem hết những gì mình có, không tiếc trả giá đổi lấy một chiếc máy giặt. Nghĩ vẫn là nghĩ, cảm thán thì vẫn cảm thán, việc thì vẫn phải chính mình làm.

Ta nhìn kỹ nhất cử nhất động của cô nàng bên cạnh rồi bắt chước theo, xát bồ kết, dùng chuỳ nện thấm ướt quần áo, chà xát rồi lại chà xát, sau đó lại dùng chuỳ nện, để vào trong nước, xả sạch sẽ, rồi lấy cái khác. Sau đó phát giác bản thân theo không kịp nàng, tốc độ chậm dần. Nhìn vào ngọn núi quần áo trước mặt, cảm thấy sốt ruột liền cắn răng đẩy mạnh tốc độ. Tay phải cầm chuỳ nện mỏi rồi chuyển qua tay trái; tay trái nện mỏi lại đổi qua tay phải. Những người khác đều đã giặt xong, có mấy người tốc độ nhanh thậm chí đã nghỉ được nửa ngày rồi. Chỉ có ta vẫn còn tiếp tục ngồi làm.

Xuân Đào đến gần, xắn tay áo ngồi xổm xuống, còn chưa kịp nói chuyện, Diễm Bình liền gọi : “Xuân Đào mau tới đây.” Xuân Đào nhìn ta, lại nhìn đang ở mấy người đang nhìn nàng vẫy tay, nhìn ta áy náy cười một tiếng rồi chạy qua.

Tận lúc trời tối ta mới miễn cưỡng giặt xong toàn bộ chỗ quần áo. Thời gian ăn tối đã sớm qua, buộc lòng phải nhịn đói một bữa. Nhìn đôi tay sưng đỏ lạnh ngắt, không khỏi thở dài, không đến mấy ngày, đôi tay này sẽ chẳng còn mịn màng xanh ngọc nữa rồi. Lấy hộp cao ra bôi loạn lên tay.

Xuân Đào cười nói: “Thơm quá nha!”. Ta đưa qua :”Có bôi không?”. Nàng liền quệt một ít, giơ lên chóp mũi ngửi: “Thơm thật, so với loại chúng ta dùng ngày thường thì thơm hơn nhiều, cũng không xộc lên mũi.”

Ta thấy Diễm Bình chăm chú nhìn, cười hỏi: “Ngươi cũng bôi một chút?”. Nàng bĩu môi nói: “Không cần.” Ta cười nhạt, nhẹ thu tay về.

Ngày thứ hai đang giặt quần áo, Trương Thiên Anh đi vào xem xét, vừa đi vừa nhìn đám y phục được giặt hôm qua đang phơi nắng, đột nhiên chỉ vào một chỗ, lạnh giọng hỏi: “Ai giặt đây?”. Ta thở dài, tiến lên hành lễ nói: “Là nô tỳ giặt ạ. ”. Trương Thiên Anh thu lại vẻ mặt lạnh lùng, cười kêu ta đứng dậy, “Lần đầu tiên ngươi phải làm những việc này,giặt không cũng không thể trách ngươi được.” Nói xong, nhìn một vòng mấy người chung quanh, sai bảo: “Diễm Bình, Lan Hoa, Chiêu Nam các ngươi hôm nay đem những cái này đi giặt lại lần nữa.” Ta lập tức nói: “Không cần, tự nô tỳ làm là được rồi. ”

Trương Thiên Anh cười nói: “Ngươi còn có quần áo phải giặt ngày hôm nay mà! Các nàng giặt đã quen , thêm vài cái cũng không có vấn đề gì”. Nói xong không để ý đến ta nữa, quay người rời đi.

Diễm Bình, Lan Hoa, Chiêu Nam ba người đều căm hận nhìn ta. Ta vừa kéo đống y phục xuống vừa nói: “Chính ta sẽ giặt”. Diễm Bình xông lên, hung hăng đoạt lấy y phục từ trong tay ta, cười lạnh nói: “Nếu để Trương công công biết là làm phiền tới thiên kim chi khu Đại tiểu thư người thì sợ rằng chúng ta sau này cái gì cũng không cần làm mất!”.Hai người kia cũng tiến tới lấy y phục, bắt đầu giặt đồ, trong miệng không chỉ gà mắng chó, nói bóng nói gió.

Ta yên lặng ngồi giặt quần áo, Trương Thiên Anh, thật muốn xem ngươi rốt cuộc muốn chơi trò gì ? Cố tính chọn lấy ba người không tốt tới sống chung.

Cùng với tiếng « sột xoạt » của quần áo, ta đã ở Hoán Y Cục được hơn một tháng rồi. Giặt quần áo ngày càng thành thục, và cái giá phải trả cho việc đó là những vết nứt trên tay cùng với việc thường xuyên bị đói bụng.

Làm ta quan tâm không phải những cái này, mà là những hành vi của Trương Thiên Anh . Hắn luôn dễ dàng tha thứ cho những việc ta thường làm sai. Nhưng lại phạt nặng người khác với cùng một lỗi như thế. Một lần ta cùng Diễm Bình không cẩn thận làm rách quần áo, Trương Thiên Anh chỉ dặn dò ta: “Lần sau cần để tâm hơn.”. Vậy mà giữa tất cả mọi người lại chửi mắng Diễm Bình, trừng phạt nàng chịu đói khát một ngày, khiến cho mọi người đều giận dữ trừng trừng nhìn ta. Hôm nay ta đã thành cái đinh trong mắt , cái gai trong thịt của những người xung quanh, ngay cả người lúc mới đầu còn đối xử thân mật với ta là Xuân Đào cũng trở nên xa cách. Nhờ ba người Diễm Bình, Lan Hoa, Chiêu Nam cầm đầu, các cô nương trong Hoán Y Cục trước nay chưa từng có đoàn kết, đều đồng thời chĩa mũi nhọn về phía ta.

loading...

Chương 90

Đang vùi đầu giặt giũ, thái giám tiến vào chuyển lời: “Nhược Hi, Trương công công muốn gặp ngươi,quần áo của ngươi thì giao lại cho Diễm Bình, Lan Hoa, Chiêu Nam cả ba chia ra giặt.” Hắn vừa dứt lời, Diễm Bình liền lật ngược cả chậu nước một tiếng đổ nhào ‘choang keng’. Ta thở dài, không biết làm gì hơn đành đứng lên, đi gặp Trương Thiên Anh.

Trương Thiên Anh cười cho ta ngồi, ta vẫn đứng nói: “Trương công công có chuyện gì cứ việc sai bảo, ta còn y phục cần phải giặt.” Trương Thiên Anh nói: ” Ta không phải đã lệnh cho người khác giặt thay rồi sao?Trước kia khi ngươi chưa đến, Vương công công đã đến thu xếp dặn dò, ngay sau đó Thập tứ gia lại phái người đến dặn dò. Lại nói, ta ngược lại nên đa tạ ngươi, bằng không loại người như chúng ta đây sao có thể lọt vào mắt của Thập tứ gia được chứ.”

Ta cười nói: ” Khoảng thời gian này ‘thật sự may mắn’ công công ‘chiếu cố’ !” Hắn đi tới bên cạnh ta, đầu ghé sát, dùng mũi ra sức hít hà lẩm nhẩm nói: “Thật thơm mát! Khó trách người đi rồi, Vương công công vẫn còn lưu luyến,mong ngóng mà vội vã tới đây dặn trước vài tiếng. Một cô nương giống như hành nước thế này[ý nói yêu kiều], đừng nói chi Vương công công thương yêu ngươi đến vậy, ngay cả ta cũng cảm thấy nên thương yêu ngươi nhiều một chút!” Một mặt nói một mặt muốn nắm lấy tay của ta.

Ta vội vàng nhảy tránh hắn vài bước, trong lòng cuồng nộ. Áp chế suy nghĩ bức xúc muốn tát cho hắn một bạt tai, cúi người nói: “Công công nếu không có chuyện gì sai bảo,Nhược Hi xin cáo lui.” Hắn chau mày quan sát ta vài lần, khoát khoát tay nói: ” Có lòng giữ ngươi lại uống chén trà, ngươi lại không thèm nhìn đến cái mặt này. Thôi về đi!”

Ta xoay người đi ra, trong lòng vừa đau vừa tức, trong cung cũng có một số thái giám làm chuyện đồi bại đối với cung nữ, ta tuy mơ hồ biết, nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ đến một ngày chính mình lại gặp phải. Trương Thiên Anh, tốt nhất ngươi nên đem hùng tâm gan báo thu lại đi, ta chưa từng có suy nghĩ hại người, nhưng không có nghĩa ta sẽ không bao giờ hại người. Lại nghĩ,Thập tứ nếu đã qua đánh trước vài tiếng, hắn hẳn là chưa đến mức to gan lớn mật mà làm cuồng. Nếu không thì hôm nay cũng sẽ không gọi đến rồi lại thả cho về thế này.

Lấy lại đống y phục trong tay bọn Diễm Bình,ra sức mà nện mà giã. Hăng sức làm việc nửa ngày,cảm giác lộn mửa trong lòng mới lắng xuống.

Buổi tối sau khi dùng nước ấm rửa sạch tay, lấy cao trị nẻ mấy ngày trước Ngọc Đàn đem tới, nhẹ nhàng bôi trên tay. Màu sắc thuốc cao đỏ tươi, mùi vị thơm ngọt, hoàn toàn không có mùi khó chịu như các loại cao trị nẻ khác.Mới vừa bôi thứ thuốc thượng hạng chưa được bao lâu, chợt cảm giác tay nóng rát đau nhức, vội lao ra khỏi phòng đi xối nước. Diễm Bình cười cười đứng ngay cổng nhìn ta rửa tay, ” Thuốc cao tốt như vậy sao lại gột tẩy hết đi thế?” Thuốc cao gặp nước biến chất, chỉ thừa lại trên mặt nước một lớp bột ớt cay nhờ nhờ nổi.

Sau khi về phòng, cẩn thận xem xét tất cả các loại cao mỡ bôi mặt bôi tay, tất cả mọi thứ đều có thêm thành phần khác, bột ớt cay, bột kiềm, thậm chí còn có cả đất sét, ta nhàn nhạt liếc nhìn vẻ mặt cười cợt của Diễm Bình, tiện tay đem tất cả quăng vào thùng rác.

Giữa tháng Một duy nhất một ngày được nghỉ ngơi, đúng lúc gặp Ngọc Đàn cũng không phải làm việc, nàng kéo mạnh tay ta đi ra, trên đường đi lại không nói một câu nào. Ta cười nói: “Đừng buồn nữa mà! Mấy ngày vất vả nhất đã qua đi, hiện tại sớm đã thành quen, cũng không cảm thấy cực nhọc nữa.” Ngọc Đàn nói: “Không phải vì việc này.” Ta hỏi: “Vậy thì vì sao?” Nàng trù trừ thấp giọng nói: ” Lý Am Đạt lệnh muội thay thế chức vụ của tỷ.” Ta vỗ tay cười nói: ” Ta ngay từ đầu cũng đoán được nên là muội. Đây là việc đáng mừng mà! Vì sao lại buồn chứ?” Bỗng nhiên khóe mắt Ngọc Đàn đỏ ngầu, cúi đầu nói: “Muội vẫn nghĩ rằng khi Vạn tuế gia hết giận, có lẽ sẽ gọi tỷ tỷ quay trở lại.”

Lòng ta chùng xuống cảm động, nàng đối với ta giống như chị em ruột thịt vậy,kéo tay nàng thở dài: “Thật là một nha đầu ngốc mà!” Ngọc Đàn sắc mặt rầu rĩ, ta cười vỗ về nàng, “Ta cả tháng chỉ có một ngày nghỉ như thế này, muội vì sao mới đến đã vội không vui chứ?”

Ngọc Đàn sửa lại sắc mặt, cười nói: “Bây giờ trong viện chỉ có một mình muội, muội pha cho tỷ tỷ một ấm trà ngon nhé!” Ta không muốn làm xuôi đi hứng thú của nàng, gật gật đầu.

Hai người đang vừa đi vừa cười, một giọng nói ở ngay sát phía sau, nhàn nhạt vang lên: “Nhược Hi!” Cả cơ thể ta cứng đờ, dừng bước, Ngọc Đàn đã xoay người lại thỉnh an, “Tứ Vương gia cát tường!”

Ta hé cười nhẹ, chậm rãi xoay người hành lễ. Hắn ra lệnh cho Ngọc Đàn: ” Ngươi lui ra trước đi!” Ngọc Đàn liếc mắt nhìn ta một cái, hành lễ xin cáo lui.

Tứ a ka xoay người lại đi chầm chậm, ta nối gót theo sau, đi đến một chỗ yên tĩnh, hắn dịu giọng nói: “Qua đây một chút, để ta nhìn cho rõ nào.”  Ta đi tới trước người hắn đứng yên. Hắn lặng lẽ nhìn ta một hồi lâu mới hỏi: “Nàng suy cho cùng đã làm gì? Là vì nói giúp cho lão Bát phải không?”

Ta lắc đầu nói: “Không phải.” Hắn hỏi: “Vậy rốt cuộc đã gây nên chuyện gì? Chuyện gì mà có thể khiến cho hoàng a mã luôn luôn yêu thương nàng lại nổi giận đến như vậy?” Ta nói: “Chuyện này ta không muốn nói.” Hắn khẽ thở dài: “Thôi bỏ đi! Không miễn cưỡng nàng. Những ngày này nàng sống có tốt không?”

Ta mỉm cười nói: “Khá tốt!” Hắn nắm lấy tay của ta nãy giờ vẫn luôn giấu sau lưng,nói: ” Đây mà là khá tốt à? Nói thật cho ta biết!” Ta nói: “Đây là nói thật!Tuy là mỗi ngày làm việc từ sớm cho đến tối,ăn uống sinh hoạt ngày thường cũng rất không bằng trước,nhưng ta lại ít sợ hãi hơn rất nhiều.Ngày trước bình thường vừa mở mắt , đã lo lắng hôm nay không biết lại phát sinh thêm chuyện gì đáng sợ nữa đây, hoàng thượng lại đem ta ban cho ai đó, giờ đây ta chỉ có biết đến mỗi chậu quần áo đang chờ ta mà thôi.”

Hắn lặng đi một lát, nói: ” Nàng hãy nhẫn nại thêm một khoảng thời gian nữa, chờ cơn giận hoàng a mã qua đi, ta sẽ đi xin ban nàng.” Trong lòng ta như có lọ ngũ vị trật đổ, vui, đau,chua, khổ, ngọt lẫn lộn, hít một hơi thật sâu nói: “Hoàng thượng sẽ không đồng ý chuyện đó đâu.” Hắn nói: “Thập tam đệ bị giam cầm đến giờ đã hơn hai năm, lòng nghi ngờ trong hoàng a mã hẳn là đã tan biến hết rồi. Hơn nữa…Nàng cũng biết, ta hiện tại tương đối được lòng hoàng a mã. Cầu một chút chung quy cũng có vài phần cơ hội. Chỉ sợ là danh phận cưỡng cầu cũng không được, bất quá dù chỉ cho nàng làm thị thiếp của ta, chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, ta sẽ không để nàng phải chịu nửa điểm ủy khuất.”

Ta cắn môi trầm ngâm một hồi mới nói: “Hoàng thượng phạt ta đến Hoán Y Cục là bởi vì ta kháng chỉ bất tuân.” Đôi hàng chân mày hắn nhíu chặt, nghi hoặc nhìn ta. ” Hoàng thượng vốn định đem ta ban cho Thập tứ gia.”

Sắc mặt hắn đột nhiên tối sầm, “Hoàng a mã muốn đem nàng ban cho Thập tứ đệ? Vì sao nàng không muốn?” Ta cười nhẹ không nói. Hắn hỏi: ” Nàng không phải vẫn luôn muốn thoát khỏi Tử Cấm Thành sao? Không phải chung quy muốn tìm một tiểu viện bình bình an an mà sống qua ngày sao?  Cơ hội tốt ở ngay trước mắt, vì sao không cần! Vì sao lại muốn kháng chỉ? Thập tứ đệ tướng mạo xuất chúng, văn tài võ lược cũng thuộc vào loại giỏi nhất trong số huynh đệ chúng ta, hiện tại rất được hoàng a mã coi trọng, đối xử với nàng lại vô cùng tốt, nàng đã quên giữa mưa to gió lớn đệ ấy đã vì nàng mà quỳ cả một đêm ư? Nàng còn không hài lòng điều gì nữa?” Ta nói: “Chuyện đã qua đi, nhắc lại còn có ý nghĩa gì?”

Hắn cúi đầu không nói gì, cả buổi, hốt nhiên ngẩng đầu nhìn ta kiên định nói: “Nhược Hi, nàng nhất định nói cho ta biết nguyên nhân.” Ta ôm lấy ngực, nghiêng đầu cười nói: “Nghe theo trái tim mình, nó không muốn, ta ít nhiều biện pháp đều không có.” Nét mặt hắn tựa như vui tựa như buồn, chăm chăm nhìn ta một lúc lâu mới nói: “Tạo hóa trêu ngươi ư? Ta lại không tin vào cái việc không chính đáng này ! Ta không tin chúng ta không duyên phận! Ngay cả lão Thiên không cho, ta cũng muốn đoạt lấy từ trong tay của ông ấy!” Một mặt đưa tay khẽ ôm lấy khuôn mặt ta, một mặt nói từng câu từng chữ:  ”Ta nhất định sẽ cứu Thập tam đệ ra, cũng nhất định sẽ lấy nàng!” Nói xong, vung tay áo xoay người bước nhanh đi.

Ta lặng lẽ đứng yên lâu thật lâu, mãi đến khi sắc trời chuyển đen, mới chầm chậm quay về phòng. Người chưa tới trước cửa viện, thì thấy Chiêu Nam đứng ngay trước cổng vừa thấy ta lập tức chạy vào trong viện. Trong lòng đầy thắc mắc, vội nhanh chân bước đi.

Khi đến cửa phòng, Chiêu Nam đang kéo cửa muốn đi ra, trông thấy ta đến gần ,nói: “Ngươi đã về đấy à?” Ta cười kéo tay nàng, đẩy nàng vào phòng, “Vì sao ta  vừa mới trở về, ngươi đã vội muốn đi chứ?” Tay nàng có hơi run lên, lẩm bẩm nói: ” Không phải ta muốn đi, chỉ là ta mở rộng cửa hít thở chút không khí thôi.”

Diễm Bình cùng Lan Hoa ngồi trên kháng cắn hạt dưa, tuy là đang lớn tiếng cười nói, sắc mặt lại có chút khác thường. Ta nhìn lướt qua gian phòng tịnh không có gì khác thường, trong lòng vẫn thắc mắc,  liền giả vờ không chú ý từ từ đi quanh phòng, một mặt cố ý khi đi chốc chốc lại ngừng bước một chút, một mặt lén quan sát sắc mặt hai người bọn họ, khi ta đứng trước tủ rương của mình, sắc mặt hai người khẽ thay đổi, tiếng cười đột nhiên có phần lớn hơn.

Trong lòng ta cũng đã rõ, chỉ với chút tinh ranh như thế, còn ở khắp nơi giở trò gian trá sao? Hôm nay trái lại muốn xem các ngươi rốt cuộc muốn đùa trò quỷ gì đây? Ta lấy chìa khóa, mở tủ rương, quả nhiên đã bị xáo trộn.

Tiện tay lật qua lật lại, không có gì khác thường. Mở hộp đồ nữ trang kiểm tra, lập tức giận dữ, cây trâm mà Tứ a ka tặng, khuyên tai cùng vài món đồ nữ trang khác đều không thấy nữa. Ta đóng rương lại, xoay người nhìn chằm chằm bọn họ, nói: ” Còn không trả lại đây!”

Diễm Bình cười lạnh nói: “Không biết ngươi đang nói đến cái gì.” Ta nhàn nhạt  nói: ” Cái khác có thể giữ lại, nhưng cây trâm hoa mộc lan và khuyên tai hình giọt nước trả lại đây cho ta.Mọi thứ khẳng định còn đang ở trong phòng, muốn gọi người đến lục soát sao?”

Diễm Bình sắc mặt hơi hoảng, Lan Hoa cười với Diễm Bình nói: “Chúng ta nhiều người như vậy đều ở đây, cái rương của ngươi khóa kỹ thế mà, chúng ta cũng không phát hiện thấy có người nào động vào đồ của ngươi cả, ngay cả có nói đến chỗ Trương công công cũng chỉ là những lời này, lẽ nào chúng ta nhiều người như vậy đều nói dối cả sao? Vả lại, những thứ đồ như của ngươi thiên hạ đều có đầy ra! Không phải chỉ mình ngươi có cây trâm hoa mộc lan, khuyên tai hình giọt nước, người khác lại không có chắc?”

Ta đến bên Diễm Bình, nhìn nàng nói: ” Đem hai thứ ấy trả lại đây, cái khác của ta coi như không cần lấy lại.” Diễm Bình cáu gắt nói: ” Vậy là ngươi vẫn dứt khoát cho rằng ta cướp đồ.” Ta khẽ gật đầu, khẳng định đồ chắc chắn đang ở chỗ ngươi.

Ta xoay người cầm hộp đồ nữ trang, mở ra đặt trước mặt nàng nói: “Chỗ đồ này tùy ngươi lấy, đem hai cái kia trả lại đây. Nếu ngươi chê những thứ này không tốt, hôm khác ta sẽ cho ngươi thứ tốt hơn.” Sắc mặt Diễm Bình nổi đỏ bừng, đứng dậy gắt gỏng nói: “Ngươi chính là tiểu thư khuê các ư? Đồ tốt ngươi có nhiều lắm ư? Chúng ta mà cần ngươi bố thí cho ư?”

Ta cười nói: “Ta vốn định làm êm chuyện cho qua, nhưng mà xem ra việc này thật sự muốn gây ầm ĩ đến chỗ Trương công công đây mà. Các ngươi người nhiều, nói là có thể tin. Nhưng Trương công công lại giúp ta hay sẽ giúp các ngươi  đây  nhỉ?” Trương Thiên Anh sử dụng ‘kế chia rẽ’, hôm nay ta đúng lúc lợi dụng hắn, cũng thử một lần ‘kế chia rẽ’.

Ba người bọn Diễm Bình sững sờ, Lan Hoa nói: “Trương Thiên Anh cũng phải chiếu theo quy tắc trong cung mà làm, không thể vu khống cho người ngay được.” Ta cười nói: “Ta không ngại nói thẳng, đồ trang sức nào cũng đều có khả năng lặp lại một kiểu, nhưng ngọc thì không như vậy, mỗi một khối ngọc đều có đường vân màu sắc riêng biệt của nó, ngọc quý vốn đã khó có được, như loại cực phẩm dương chi ngọc thế gian càng hiếm có khó tìm, ta lại không tin đồ trang sức ngọc của ngươi đến ngay cả hoa văn đều giống như của ta, hoặc giả có đi, ta thật ra muốn thỉnh giáo một chút, trang sức ngọc của ngươi cụ thể màu sắc hoa văn như thế nào, xuất xứ nơi đâu? Trong cung còn có rất nhiều chuyên gia ngọc thạch, mời đến hỏi là rõ cả thôi.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: