truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bộ bộ kinh tâm – Phần 1- Chương 101-102 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

101.

“Nhược Hi! Nhược Hi! Ngẩng đầu lên nào!” Ta vùi đầu vào giữa gối, bàng hoàng ngơ ngác. Hắn ôm ta từ trên mặt đất đứng dậy, dìu đến ngồi trên giường, vỗ nhẹ vào lưng ta nói: “Người đau đớn nhất chính là Thập tam đệ, chúng ta cần phải suy nghĩ nên làm gì vào lúc này.”

Nước mắt ta lã chã rơi, ngước mặt nói: “Khẳng định chỉ là trùng hợp có người mang chiếc vòng tay giống thế thôi phải không?” Hắn lặng im không lên tiếng, sau một lúc lâu mới hỏi: “Nếu như đúng là Lục Vu, nàng dự định sẽ làm gì?” Ta lắc đầu nói: “Không phải!Cho dù Lục Vu có là vì bị phúc tấn Thập tam nhạo báng gây khó dễ, nàng cũng không tự ti, tàn nhẫn đến mức tự quăng mình xuống sông đâu.” Hắn xoay đầu ta lại nói: “Ta sẽ cho người đi điều tra rõ ràng rốt cuộc có đúng là Lục Vu hay không. Nhưng nàng không được như thế này, nàng đau khổ, có thể so với một phần vạn nỗi đau của Thập tam đệ hay không? Hiện tại không phải là thời gian cho chúng ta bi thương.”

Ta lau nước mắt gật đầu. Hắn hỏi: “Nếu như đúng là Lục Vu thì phải làm sao đây?” Ta vừa khóc vừa nghĩ một hồi rồi nói: “Không được để cho Thập tam gia biết! Tâm trạng Thập tam gia chỉ vừa mới buông lơi, còn chưa hết buồn đau vì chuyện Thánh tổ gia băng hà mà bình thường trở lại, nếu để hắn nhìn thấy thi thể khẳng định sẽ phát điên lên mất.” Ta khóc nói: “Khuôn mặt còn khó nhận dạng, làm sao có thể chịu đựng nổi điều đó?” Hắn nói: “Ta cũng nghĩ như vậy. Trước mắt tuyệt đối không để cho đệ ấy biết.”

Chưa đến bữa tối,thì nhận được tin tức xác định, thi thể khẳng định đúng là Lục Vu. Bản thân ta vẫn kiên cường bám với một tia hi vọng mỏng manh đến cuối cùng thì hoàn toàn vỡ nát. Dận Chân trầm ngâm cả buổi, dặn dò thu giữ thi thể đàng hoàng, chọn một nơi tốt an táng trọng thể. Lại phái người tìm người giả trang thành thân nhân đến nhận tử thi, bịa ra một câu chuyện hợp lí, cho ngư dân ven sông biết rõ, nhất thiết phải thiên y vô phùng. [thiên y vô phùng=áo tiên không thấy vết chỉ khâu----->ý nói không để lại bất kì dấu vết nào]

Ta ngồi trên giường ở trong phòng, thẫn thờ nghe, tâm trạng một cõi bi ai, Thập tam gia, ngươi bây giờ còn đang chạy khắp nơi kiếm tìm hay sao? Chúng ta làm như vậy, rốt cuộc là đúng hay sai?

——————————————-

Mười ngày trôi qua, Thập tam vẫn kiên trì không ngừng tìm kiếm. Dận Chân và ta đều sầu tư trăm mối, nét mặt hắn vẫn bình thường, thanh lãnh đã thành quen, không nhìn ra có điểm khác biệt. Nhưng ta có muốn giấu cũng không giấu nổi.

Thập tam không lâm triều, cả triều văn võ đều đoán không ra nguyên nhân, cân nhắc không ra Dận Chân vừa mới đăng cơ lại đang giở thêm trò gì mới, cử chỉ càng lúc càng cẩn thận dè dặt.

“Nhược Hi nàng đi thăm xem Thập tam đệ thử đi!” Ta ngây người hồi lâu, lắc đầu. Dận Chân nói: “Chung quy cũng không thể mãi kiếm tìm như thế này được, Thập tam đệ giờ đây mỗi ngày đều say như chết, nghe nói chỉ lẩm bẩm mỗi bốn chữ ‘đã tìm thấy chưa?’. Ta không tiện qua đấy, nàng đi xem đệ ấy rốt cuộc ra sao rồi.” Ta suy nghĩ một lúc, gật gật đầu.

Hắn sai người chuẩn bị xe ngựa thị vệ, gọi thị vệ riêng của hắn ra dặn đi dặn lại mãi, ta nói: “Phái một người lợi hại đi theo là đủ rồi.” Hắn không đáp lại, vẫn phái theo tám người hộ tống. Trong lòng buồn sợ, triều đình bây giờ cục diện rốt cuộc như thế nào? Hắn không muốn để ta biết, ta cũng không muốn biết, nhưng chút việc nhỏ nhặt như thế này lại làm lộ ra đầu mối. Ít nhất hắn vẫn phải luôn luôn cảnh giác như thế này.

“Gia đang ở trong phòng, không cho phép bọn nô tài phiền nhiễu, vì vậy nô tài…” Ta gật đầu tỏ ý hiểu, phất tay cho hắn lui ra. Tự an định lại tinh thần, mới chậm rãi đẩy cửa đi vào.

Khắp phòng nồng mặc mùi rượu và thuốc lá,cửa sổ tuy đóng chặt, mành rèm trùm kín mít, nhưng lại có vô số những ngọn nến được nhóm lên, lập lòe cháy sáng. Bốn bức tường ngập đầy những bức chân dung của Lục Vu. Thập tam tóc xỏa rối bù,mang theo bầu rượu, vừa đối diện ngắm nhìn một bức chân dung trong số đó vừa uống rượu. Nghe có tiếng mở cửa, hờ hững ngoảnh đầu lại. Trông thấy ta, loáng thoáng có chút giật mình, nháy mắt lại bình thường, hững hờ quay đầu về.

Ta đóng cửa lại. Đến nhìn kỹ từng bức chân dung một, hoặc ngồi, hoặc đứng, hoặc cười, hoặc chau mày, bốn mùa đều có đủ, xem ngày đề ở lạc khoản đều là được vẽ vào khoảng thời gian mười năm giam cầm.[Lạc khoản= phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ]. Lục Vu, nàng ở dưới suối vàng có biết, có đang mỉm cười hay không? Thập tam đối với nàng như nàng đối với hắn!

Trong đó một bức có cả hai người Lục Vu và Thập tam đang ở bên nhau, nhìn kỹ bút pháp, Lục Vu hẳn là được Thập tam vẽ, còn Thập tam lại do chính tay Lục Vu vẽ. Ánh trăng cong cong một mảnh treo lửng lơ đầu cành liễu,Lục Vu dưới tàng cây ngồi gảy đàn, Thập tam cách đó không xa đứng thổi sáo, hai người mặt mày ẩn tình, Lục Vu mang theo vài chút thẹn thùng, Thập tam nét mặt ngập ánh hân hoan.

“Đây là họa lại ngày thành hôn của chúng ta. Ta cái gì cũng không thể cho nàng, chỉ có thể lấy trời đất làm mối, cây liễu làm chứng.” Thập tam đứng ở phía sau ta, ngưng mắt nhìn bức tranh, giọng điệu trầm thống. Ta nhìn chăm chăm Lục Vu ở giữa bức tranh, nói: “Lục Vu đã rất hạnh phúc. Đây là điều tốt nhất mà ngươi đem lại cho nàng. Ta tuy chỉ gặp qua nàng có một lần, nhưng vẫn cảm thấy nét mày nàng bao giờ cũng cũng khóa chặt vô hạn những sầu tư, nhưng ngươi hãy nhìn vào những bức tranh này xem, nàng cho dù có giận dữ dỗi hờn, cũng vẫn thật vui vẻ.”

“Vì sao nàng ấy muốn bỏ đi? Chỉ đôi câu vài lời là đem chuyện mười năm xóa sạch tất cả ư? Vì sao? Dù cho ta có chỗ không phải, nhưng còn Thừa Hoan thì sao?” Thập tam cầm bầu rượu, mạnh tay đập xuống dưới đất vỡ nát. Vì sao đây? Trong chốc lát hận, oán, đau thương, giận dữ chiếm trọn cõi lòng ta. Đi đến bên cạnh bàn, tiện tay cầm lấy bình rượu, trút vài hơi.

Ta một mặt uống rượu một mặt thổi tắt từng ngọn nến, nói: “Ta có chuyện này muốn nói cho ngươi, biết đâu ngươi nghe xong, có thể hiểu ra được đôi ít.”

Thập tam tùy ý dựa vào cột nhà, ngồi bệt dưới đất, cầm lấy tẩu thuốc trên bàn châm lửa trên ngọn nến cuối cùng, lặng lẽ rít một hơi. Ta nói: “Cho ta hít với!” Hắn bỏ tẩu thuốc ra ném sang cho ta. Ta tiện tay xé một mảnh giấy, cuộn lại thành điếu, cũng tiến đến châm lửa trên ngọn nến, rít sâu một hơi, mùi vị xa cách từ lâu, chậm rãi nhả ra. Thổi tắt nốt ngọn nến sau cùng.

Ta dựa vào bàn ngồi trên mặt đất,hít thuốc, giữa căn phòng tối đen, chỉ có ta cùng tẩu thuốc chớp sáng chớp tàn trong tay hắn. “Trước khi kể chuyện, ta có vài câu ngoài lề muốn nói. Ngươi cùng Lục Vu cố nhiên là phu thê tình thâm, nhưng các vị phúc tấn khác của ngươi cũng phải nhiều năm vất vả trông nom, một mình chăm sóc con cái, thật không dễ dàng gì trông ngóng đến ngày ngươi được thả ra, còn ngươi đối với các nàng ấy thì thế nào?” Một đốm lửa hồng trước mắt Thập tam vừa mới lóe lên đã sớm tắt lụi.

Ta hít một hơi thuốc hỏi: “Lục Vu nguyên quán Ô Trình Chiết Giang, ngươi cũng biết đúng không?”. Trong bóng đêm,tiếng nói của Thập tam vọng đến yếu ớt: “Chỉ nghe nói nàng là người Giang Nam, vì nàng thân thế phiêu bạc, tự mình không muốn nhiều lời, ta không muốn chạm vào vết thương lòng nàng, cũng chưa bao giờ hỏi nhiều.”

“Lục Vu nhiều năm về trước từng viết cho ta một bức thư . ‘Tiện thiếp Lục Vu, người Ô Trình, tỉnh Chiết Giang.Vốn hệ khuê cát từ nhỏ, sinh ra trong gia đình lương thiện, khéo việc trong nhà; thường học thánh hiền,bầu bạn hinh hương. Tổ tiên cũng từng lầu cao liên uyển, vàng ngọc dát đường; liễu xanh phất nhẹ lan can, kênh hồng bao quanh nhà.Song đời người vô thường, mệnh tùy thế diễn ra, một khi mưa gió, lâu đài ập đổ!‘ “. Đốm lửa hồng trong tay Thập tam hốt chợt run rẩy, ta hít thở nhè nhẹ, bình ổn thanh âm, nói: “Ô Trình Chiết Giang là nơi mà vào thời điểm thánh tổ gia Khang Hi mới đăng cơ, đã từng phát sinh sự kiện vụ đại án chấn động cả nước, bởi khi Trang Thị tu đính Minh Sử tiếp tục dùng danh xưng và niên hiệu Minh triều cũ, phạm vào tội lớn tày trời,những người tham gia cùng Trang Thị chỉnh lý, sửa văn,viết lời tựa <<Minh sử tập lược>>, cho đến những người thân thích, đều bị bắt giam, mỗi người bị bắt, là cả gia đình già trẻ, lớn bé, nam nữ, toàn bộ đều bị xiềng xích bỏ tù. Và những ai có liên quan đến việc viết chữ, in khắc, hiệu đính, in ấn, đóng sách, người mua sách,người trữ sách, thậm chí đến người chỉ mới lướt qua sách, ai ai cũng bị liên lụy. Lúc ấy có bảy mươi hai người bị giết, trong đó mười tám người xử tử lăng trì, lưu đày viễn xứ không ít hơn trăm người, bị liên lụy ngồi tù nhiều hơn hai nghìn người. Vì đó mà người cửa nát nhà tan, cốt nhục phiêu linh nhiều vô kể không đếm hết.” Thập tam lặng im không nói, trong bóng đêm chỉ có đốm lửa nhỏ trong tay hắn lấp lóe, bập bùng.

“Nàng theo ngươi chịu khổ mười năm, đấy là cái tình nàng dành cho ngươi, giờ đây nàng một mình đi xa, âu cũng vì toàn bộ hiếu tâm của nàng.Ngươi nếu thật yêu thương nàng, sẽ không bức nàng. Hãy để nàng ở tại vùng sông nước Giang Nam bình yên an lặng mà sống cuộc đời của mình nhé!”

Ta thuốc đã hít hết, ba bình rượu cũng đã uống cạn, mang theo sáu phần men say ngà, nửa ngâm nửa xướng:

Khứ dã chung tu khứ

Trụ dã như hà trụ!

Nhược đắc sơn hoa sáp mãn đầu

Mạc vấn nô quy xử*

Bỏ đi, đã đành là nên bỏ đi

Ở lại, biết phải ở làm sao

Giá được hái hoa núi dắt mái đầu

Cần chi phải hỏi thân này về đâu

………………..Dận Tường, để nàng đi thôi!”

Đứng lên móc từ trong ngực lá thư năm ấy Lục Vu đưa cho ta, đặt lên bàn nói: “Cái này để lại cho ngươi.” nói xong, ngả nghiêng đi ra khỏi phòng. Ta hỏi người hầu ở bên cạnh: “Thừa Hoan đâu rồi? Hãy để ta được gặp nó!”

“Cô cô mang con vào cung có được không?” Thừa Hoan đã gần năm tuổi co lại một góc trên giường chỉ lắc đầu. Duy nhất một lần nhìn thấy nó, nó còn được bọc kín trong tã lót, hôm nay đã là tiểu cô nương đẹp như tạc từ ngọc. Đích phúc tấn Thập tam, Triệu Giai Thị thở dài: “Vốn mới từ bên hoàng thượng trở về, vừa mới cùng a mã ngạch nương quen thân được ít chút, thì Lục Vu lại bỏ đi, gia thì cứ luôn nhốt mình trong phòng uống rượu, nó thì mãi thế này.” Ta tiến lên cười nói: “Vào cung có thể gặp được Hoằng Lịch ca ca, còn có Tứ bá phụ nữa cơ!” Nàng trừng mắt nhìn ta, bàn tay nhỏ xíu bịt mũi, giọng giòn tan nói: “Nàng cũng uống rượu!”

Ta vội lui ra sau vài bước, xấu hổ nhìn Thừa Hoan, nó nhíu mày lại hỏi: “Bá phụ và ca ca dọn đến ở trong cung khi nào chứ? Nàng chớ có gạt ta.” Đầu ta vốn lơ lửng, bị nó làm cho càng choáng váng. Tiểu nha đầu này lớn lên so với Lục Vu có năm phần giống, nhưng tính nết thực sụ khó chiều đây, “Ta mà lừa con ta chính là tiểu cẩu.”

Nó chau mày quan sát xem xét ta một hồi, từ trên giường một phát đã vọt xuống mặt đất, “Chúng ta đi thôi! Nhưng mà nếu như không thấy được, ta sẽ mách bá phụ đánh nàng.” Triệu Giai Thị buồn cười nhìn ta thông cảm, ta chỉ còn biết xoa xoa cái trán.

Ta dắt Thừa Hoan đi, Triệu Giai Thị một bên đưa tiễn, ta cung kính khước từ, nàng lại khăng khăng như vậy, nói: “Đây chỉ là chút tấm lòng của ta mà thôi,” Ta nhìn nàng trong lòng dấy lên chua xót, nàng cũng xem như là điển hình hiền thê lương mẫu thời cổ đại, “Mấy năm nay ngươi chịu không ít khổ rồi!” Nàng thoáng cười nhẹ nói: “Sao so bằng gia và Lục Vu, ta còn được sống trong an nhàn sung sướng, cũng chỉ phải lo lắng đôi chút mà thôi!”

Hai người đang nói chuyện, trắc phúc tấn của Thập tam Phú Sát Thị tiến lên thỉnh an Triệu Giai Thị. Ta vừa nhìn thấy nàng, trong mắt bốc hỏa, siết chặt lấy tay Thừa Hoan, Thừa Hoan ‘á á’ kêu đau, quẳng tay ta ra.

loading...

Phú Sát Thị nhìn Thừa Hoan hỏi: “Thừa Hoan đây là đang đi đây vậy?” Ta khó nhẫn nại nổi, cười với Triệu Giai Thị nói: “Nô tỳ có chút chuyện muốn một mình nói với trắc phúc tấn.” Triệu Giai Thị có hơi do dự, phất phất tay, để những người đi theo đều lui ra. Tự mình dắt Thừa Hoan lui ra một bên.

Ta ra lệnh cho mấy người thị vệ: “Đứng đợi một bên đi!”. Bọn họ cũng vội vàng lui ra vài bước. Phú Sát Thị cười hỏi: “Không biết là nói cái gì, mà chúng ta phải lén lút nói thế này chứ?” Ta hỏi: “Ngươi rốt cuộc đã nói với Lục Vu những gì?” Sắc mặt nàng khẽ biến, vẫn gượng cười nói: “Mỗi ngày ta đều nói khá nhiều chuyện với Lục Vu! Chẳng rõ điều ngươi muốn hỏi là câu nào?”

Đang tức giận, vị rượu xộc lên trên đầu, ta tiến lên nắm chặt ve áo nàng nhẹ giọng quát: “Ngươi sau này bớt kiêu ngạo một chút, nếu còn dám giở trò gì với Thừa Hoan, ta sẽ không tha ngươi.”

Triệu Giai Thị chạy lên trước,nắm chặt lấy tay ta nói: “Nhược Hi! Nàng ấy đích xác có sai, nhưng việc này hiện tại không nên làm lớn ra, để gia biết được khó có thể lường hết , biết đâu lại có người phải chết nữa.” Trong lòng thở dài, thả tay. Chúng ta lúc nào cũng kiêng dè đi kiêng dè lại, bất kể oán hận đều phải kiềm nén, không còn như năm ấy gào thét một tiếng ,vung tay đánh đấm, không phải kiêng dè cái gì, yêu ghét phân minh.

Buông tay, dắt Thừa Hoan đi, Thừa Hoan tuy có chút cáu kỉnh, nhưng cực kì thông minh, trông thấy sắc mặt ta không tốt, lập tức ngoan ngoãn bước theo.

Chương 102

Thừa Hoan vừa thấy Dận Chân liền nhào tới, Dận Chân bèn hạ bút, ôm lấy Thừa Hoan, Ta cười nhìn Thừa Hoan quấn quýt bên người Dận Chân. Con cái của chính hắn nhìn thấy hắn đều là vô cùng cung kính, xem ra Thừa Hoan ở trong phủ Dận Chân đã hưởng hết yêu thương cưng chiêu

Thừa Hoan thầm thì nói a mã trong vương phủ chỉ uống rượu không để ý tới nàng. Lại chỉ vào ta nói:” Nàng cũng uống say khướt, còn chút nữa là đánh nhau.” Dận Chân nhíu mày liếc ta,  dỗ dành Thừa Hoan một lúc, rồi sai thái giám đem Thừa Hoan tới chỗ Ô Lạt Na Lạp thị.

Hắn đi tới bên cạnh ta, than thở:” Rươụ uống không ít, còn mùi thuốc này chẳng lẽ là Thập tam đệ hút sao? Ta nói” Ta cũng hút một ít” Hắn nhìn ta lắc đầu không biết làm sao.” Vừa thuốc lại vừa ruợu, nàng như thế mà đi khuyên người ta sao?”.

Ta khẽ gật đầu:” Hắn hẳn là sẽ không đi tìm Lục Vu nữa, không lâu nữa sẽ tốt thôi.” Hắn giật mình nói:” Ta chỉ nhớ là cho nàng đi nói để đệ ấy thông thoáng một chút, không đến mức làm hại thân mình, nàng đã khuyên thế nào vậy?”

Ta thở dài nói” Ta nói dối vài câu.” Hắn hỏi” Nói dối thế nào?” Ta nhìn hắn do dự chưa đáp, hắn ôm ta ngồi vào trên giường nói:” Mặc kệ là nói gì, ta sẽ không trách nàng .” Ta nói” Ta ám chỉ với thập tam gia, Lục Vu là con cháu của vụ “Minh sử án” bị nhà tan cửa nát.” Nói xong mà trong lòng vẫn không yên ,  Văn tự ngục luôn luôn là cấm kỵ của Thanh triều.

Hắn lại chỉ bình tĩnh hỏi:” Nàng làm thế nào khiến cho thập tam đệ tin tưởng?”.

Ta thoải mái nói ra” Thứ nhất ta vốn chưa bao giờ nói dối thập tam gia, hắn tuyệt đối sẽ không nghĩ tới ta lại đi dối trá với chuyện lớn như vậy. Lúc đó sợ hắn nhìn được sơ hở từ trên mặt ta, ta còn cố tình thổi tắt hết nến trong phòng. Thứ hai, năm đó khi Lục Vu xin ta giúp đỡ nàng, đã từng viết cho ta một phong thư, có đề cập đến nguyên quán của nàng ở Chiết Giang Ô Trình, gia đình hình như không giàu cũng chẳng nghèo. Ta đã sớm quên cái này, mang thư theo vốn định là lưu lại cho Thập tam gia làm kỷ niệm, nhưng trên đường đi tới Di Thân Vương phủ lôi ra đọc, lại vừa mới mấy ngày trước đây nhìn thấy biên bản vụ án năm đó, trong đầu đột nhiên nảy sinh ý nghĩ này, nghĩ lại dù sao cũng sẽ lừa gạt, cũng chẳng cần quan tâm lớn nhỏ gì, …” Ta bỗng che miệng nhìn Dận Chân

Dận Chân lập tức gọi người tiến vào, tỉ mỉ căn dặn, lại dặn đi dặn lại: “Tất cả phải âm thầm tiến hành, cần phải điều tra rõ ràng.” Ta ngơ ngác hỏi” Lẽ nào lời nói bừa của ta lại là sự thực sao?” Hắn thản nhiên nói:” Hẳn là sẽ rất nhanh để biết đó có phải sự thật hay không.”

Ta cúi đầu im lặng suy nghĩ, “Ta vẫn cứ nghĩ mãi, Phú Sát thị dù cho dùng ngôn ngữ nhục mạ Lục Vu, lại sử dụng thêm một chút thủ đoạn, nhưng Lục Vu sao có thể bị kích động như thế, cứ thế mà nảy sinh ý định muốn chết sao? Nhưng là nghĩ tới tình yêu càng sâu nặng lại càng suy tính thiệt hơn, lo được sợ mất, có khi hận không thể một đêm bạc đầu. Lục Vu trước đây nghĩ rằng chính mình không xứng với Thập tam gia, thập tam gia địa vị ngày nay lại càng tôn quý, còn phải đối mặt với một đám phúc tấn xuất thân hiển quý, nàng là một người tâm cao khí ngạo, nhất thời không chịu nổi  mà có ý muốn bỏ đi cũng là một khả năng, nhưng mà rời xa Thập tam gia với nàng mà nói, so với cái chết thì có gì khác nhau đâu. Nhưng hôm nay xem ra… Đây chẳng qua cũng chỉ là dây dẫn mà thôi.”

“Thập tam đệ vừa mới dâng tấu chương thình cầu sắc phong Lục Vu, ta còn chưa kịp đi tra xét tường tận thân thế của Lục Vu, nếu như dự đoán của nàng là thật, với xuất thân như vậy, đừng nói đến sắc phong, nếu như lan truyền ra bên ngoài, bị lão Cửu nắm được nhược điểm, khẳng định muốn làm to chuyện, mà với tính tình của Thập tam đệ thì khẳng định sẽ khộng để cho Lục Vu chịu uỷ khuất, nếu có ngày xảy ra cục diện như vậy chỉ e là khó mà xử lý. Lục Vu…” Dận Chân than nhẹ một tiếng. ” Thực sự là một người con gái hiếm thấy, Thập tam đệ không sai khi yêu nàng. Chỉ là nàng hành xử quá cứng rắn, không hề lưu lại cho chính mình một đường lui.”

Hoá ra không chỉ như ta tưởng tượng, Lục Vu còn có lo lắng tới cả vấn đề này, Thập tam hắn chỉ sợ trong lòng cũng hiểu được vài phần đi! Lục Vu…

Dận Chân ngồi vào bên cạnh ta, nắm tay ta nói” Đừng nghĩ nữa, trong khoảng thời gian này, lòng nàng đủ mệt rồi, cho dù nói thật cũng được, nói dối cũng được, cũng đã khiến Thập tam đệ hết hy vong, cái nàng cần quan tâm bây giờ chính là chăm sóc cho bản thân mình thật tốt đó!”

——-

Nhìn vào tờ bảng biểu trước mặt, không nhịn được căng người vươn mạnh một cái. Hơn một tháng khổ cực, cuối cùng cũng đạt được chút kết quả. Kích động cuộn chặt lại tờ bảng biểu, chạy vội tới Đông Noãn các. Thấy tiểu thái giám đang nhìn mình, ta bèn mau chóng bước chậm lại, cưỡng chế hưng phấn, nhẹ nhàng đi vào,

Bên trong rèm che, Cao Vô DUng đang quỳ gối bên cạnh Dận Chân, hai tay cầm khay phượng bằng sơn khắc màu đỏ(*), để qua đầu. Dận Chân nhẹ liếc mắt lật một thẻ bài, rồi lại tiếp tục quay về đọc tấu chương.(sơn khắc: là một loại thủ công mỹ nghệ đặc biệt, đầu tiên phủ một lớp sơn lên bề mặt của đồ đồng hoặc gỗ, sau khi khô sẽ khắc hoa văn lên. Sản phẩm nổi tiếng nhất là ở Bắc Kinh và Dương Châu, Trung Quốc)

Dường như đang trong trời đông khắc nghiệt, lại đột nhiên rơi vào hầm băng, toàn thân bỗng nhiên lạnh lẽo, ta ôm ngực quay người đi ra. Nắm tờ bảng biểu trong lòng, ngơ ngác bước ra khỏi Dưỡng Tâm điện. Một màn này rốt cuộc đã diễn ra trước mắt ta.  Đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng sao trong lòng vẫn thấy chua xót.

Ngọc Đàn từ phía sau bước lên hỏi ” Tỷ tỷ, trời lạnh như thế này, sao ngay cả áo choàng cũng không mặc đã đi ra ngoài rồi?” Nói xong dắt ta quay về Dưỡng Tâm điện. Ta rụt tay về, nói” Ta không muốn trở lại đó.” Nàng suy nghĩ rồi nói ” Vậy qua bên chỗ muội đi! Bây giờ muội vẫn ở trong viện lúc trước.” Ta vội vàng gật đầu.

Mãi cho đến buổi chiều, Ngọc Đàn thấy ta vẫn không có ý định đi, đành phải lôi chăn đệm ra sắp xếp chỗ cho ta ngủ cùng nàng. Chợt có tiếng đập cửa vang lên, Ngọc Đàn vội vàng đi mở cửa. Mai Hương tươi cười bước vào, hướng về phía ta thỉnh an nói:” Cao công công sai nô tỳ mang túi sưởi tới cho cô cô , dặn nô tỳ nói lại với cô cô cần phải giữ ấm đầu gối.” Ta quay đầu không nói, Ngọc Đàn tiếp nhận, Mai Hương cúi chào rồi lui ra.

Ngọc Đàn đem túi sưởi nhét vào trong chăn ta, ta đá ra ngoài nói:”Ta không cần cái này.” Ngọc Đàn cười, mạnh mẽ nhét vào bên cạnh đầu gối, nếu không giữ gìn cẩn thận, chịu khổ là chính mình mà thôi. Dù có tức giận, cũng không đáng phải lấy thân thể ra hành hạ.” Ta hỏi” Là ai?” Ngọc Đàn sửng sốt một chút, mới đáp lại câu hỏi không đầu không cuối không rõ ý của ta,” Niên phi nương nương.”

Ngọc Đàn thay ta đắp lại chăn, lẳng lặng nằm xuống ngủ. Trong lòng khó chịu, một đêm vẫn miên man suy nghĩ, không có một chút buồn ngủ.

Hôm sau mãi tới lúc qua trưa, mới dần dứ lê lết về phía Dưỡng Tâm điện. Ngồi ngẩn ở trong phòng một lúc lâu, nhớ tới bảng biểu còn có chỗ chưa làm. Đứng dậy bước về hướng tẩm cung, đi tới cửa bước chân càng trở nên nặng nề, do dự một lát, cắn răng một cái mới bước vào. Cũng không nhìn đám sổ sách để trên kỷ án, tự  tra tấn mình nhìn chằm chằm xuống giường.

Một tiếng khẽ thở dài từ phía sau, có cánh tay mạnh mẽ ôm choàng lấy ta, hắn cúi xuống bên tai ta hỏi” Ta nên vì nàng ghen mà vui mừng sao? Hay nên giận vì nàng hẹp hòi như vậy, tự làm mình phải khó chịu?” Ta lặng im không nói gì. Hắn cầm tay ta bước ra tẩm cung nói:” Thập tam đệ đã vào triều.” Ta gật đầu, hắn còn nói” Chuyện của Lục Vu xác thực như lời nàng.”

Bước chân bỗng ngừng lại, lặng đi hỏi” Sắc mặt của Thập tam gia thế nào?” Hắn nói:” Có vài phần tiều tuỵ, trong mắt tràn đầy đau xót, có điều không nhìn kỹ cũng không nhìn ra được.”

Lúc bước qua phòng mình, ta nói:” Chờ một chút, ta có cái này cho chàng xem.” Nói rồi cầm tờ bảng biểu đi ra. Hai người đi tới trước bàn, ta nói:” Chàng phải đáp ứng ta một việc, mới được xem.” Hắn nói:” Ta đáp ứng.” Ta nói:’ Chàng không hỏi xem chuyện gì đã đáp ứng rồi sao? Không sợ không làm được à?” Hắn khẽ vuốt mặt ta nói:” Hôm nay mọi việc đều nhất định nghe theo nàng, không làm được cũng phải cố gắng mà làm.” Ta cắn môi không nói, lặng im một lúc lâu mới mở lời:” Lúc ta giảng cho chàng, chỉ cho phép hỏi vấn đề liên quan, chỗ nào nhìn không hiểu, cái khác đừng hỏi làm gì, bởi vì có hỏi ta cũng không trả lời đâu.” Hắn khó hiểu gật đầu.

Ta mở tờ bảng biểu cho hắn nhìn, đầu tiên giảng giải tường tận làm sao để ghi chép sổ sách, bên Nợ đại diện cho cái gì, bên Có đại diện cho cái gì, sau đó bắt đầu tỉ mỉ giảng cách thức xem bảng báo cáo như thế nào, làm sao thu được thông tin mình cần. Hắn càng nghe càng kinh ngạc, vài lần nhìn ta môi khẽ động, đều bị ta lắc đầu ngăn lại.

Đợi lúc xem tờ biểu mẫu xong, trời đã tối đen, hắn than thờ:” Ghi chép như này, không chỉ rõ ràng sáng tỏ hơn, mà còn muốn cái gì lập tức có thể tìm được, lại dễ dàng phát hiện vấn đề.” Ta cười nói”  Chàng mới bắt đầu học, cho nên còn chậm, chờ lúc thành thạo, sẽ thấy rất nhanh. Bảng này chỉ cần người làm bảng làm thật tốt, người xem sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian.”

Hắn nhìn ta, vẻ mặt nghi hoặc, ta vội nói:” Chớ quên đã đồng ý với ta, không hỏi, chỉ dùng!” Hắn chằm chằm nhìn ta một lúc, cầm lấy tờ bảng cười hỏi:” Mấy ngày nay nàng bận bịu là vì cái này sao?” Ta gật đầu. Hắn nói:” sắp tới tìm cho nàng hai thái giám biết chữ, nàng dạy bọn họ quy cách, bảo bọn họ cách làm. Bản thân ngồi nhìn là được rồi.”

“Ta nghĩ đem chuyển chỗ sổ sách này tới một phòng riêng, hoặc chàng cho ta một gian phòng ở Đông noãn các.” Hắn thở dài nói:” Đem gian phòng bày thư hoạ ở Đông noãn các dọn dẹp cho nàng sử  dụng đi, có điều với bên ngoài nàng chỉ cần nói  ở đấy nghiên cứu tranh  là được.” Ta gật đầu:” Ta hiểu, sẽ không cho người khác biết ta xem những thứ này.”

————–

Chúng ta, thật chẳng dễ dàng
Chúng ta, chẳng thể cứu vãn
Em sợ rằng thời gian quá nhanh
Không đủ để anh nhìn rõ ràng
Em sợ thời gian quá chậm
Ngày đêm lo lắng sẽ đánh mất anh
Thà rằng cứ để qua một đêm bạc đầu
Mãi mãi không phải chia li.

<  Ít nhất vẫn có anh >

Dù không còn có thể cử động, em sẽ vẫn mãi ngắm nhìn anh
Cho tới khi cảm nhận thấy mái tóc anh
Có biểu hiện trắng bạc
Cho tới khi con mắt mờ nhạt đi
Cho tới khi em không thể hít thở
Hãy để đôi ta không bao giờ chia li.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: