truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bình minh và Hoàng hôn – Chương 03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương ba. BUỔI CHIỀU TÀ HÔM ẤY

Kỉ Đình đi vào buồng trong rồi, Từ Thục Vân cười bảo, “Cái thằng bé này, xem ra một tí rượu cũng chẳng uống được thật”. Cả mấy người còn lại đều miễn cưỡng cười cười, bữa cơm qua quýt kết thúc trong cảm giác gượng gạo như nhai rơm. 

Uông Phàm cùng Từ Thục Vân vừa mới thu dọn bát đũa, Chỉ Di đã quay trở lại, vừa vào đến cửa đã sốt ruột bảo với Uông Phàm, “Mẹ ơi, con không tìm thấy em Chỉ An đâu cả, làm thế nào bây giờ?”. 

Uông Phàm dỗ dành cô bé, “Ngốc ạ, trường rộng thế này, con tìm em ở đâu được, mạn này có đứa nào thạo đường hơn em con? Yên tâm đi, chơi ở ngoài mệt rồi nó khắc mò về ngay ấy mà”. 

Tiễn cả nhà Cố Duy Trinh về rồi, Từ Thục Vân vẫn còn loay hoay trong bếp, Kỉ Bồi Văn bước vào phòng con trai. 

Kỉ Đình nửa tựa nửa nằm ở đầu giường, mắt nhắm tịt, đeo tai nghe, sắc mặt vẫn đỏ lựng, không biết đã thiếp ngủ hay đang chăm chú nghe cái gì. Kỉ Bồi Văn ngồi xuống bên giường, khẽ khàng gỡ đôi tai nghe bên tai Kỉ Đình, Kỉ Đình thấy động, bèn mở choàng mắt, lật bật ngồi ngay dậy, “Bố, có việc gì thế ạ?”. 

Kỉ Bồi Văn lấy chiếc tai nghe đưa sát lại tai mình, vừa để gần chút, đã nghe thấy bên trong vang ra tiếng nhạc rầm rầm như muốn nổ tung, ông khẽ chau mày, bấm nút dừng, lấy băng cassette ra xem. Hóa ra là album của nhóm Beyond. Lúc bấy giờ Beyond đang nổi đình nổi đám, trong đám học sinh của Cố Duy Trinh có không ít cô cậu mê mẩn ban nhạc này, nên đại khái ông cũng đã nghe qua ít nhiều. Nhưng vừa nghe thấy âm thanh đàn trống cuồng điên cùng tiếng hát như thể thét gào này, ông đã thấy đau đầu không chịu nổi. Đương nhiên, ông hiểu rằng sở thích của trẻ con chẳng hề giống với những người thuộc thế hệ mình, nhưng đúng là trước nay chưa từng nghĩ rằng cậu con trai lặng lẽ thư sinh lại đi thích cái thứ này. 

“Bố lại cứ tưởng là con đang nghe băng độc tấu dương cầm mà mẹ con mua cho cơ đấy.” Kỉ Bồi Văn đưa trả cái máy nghe nhạc với băng cassette vào tay cậu con trai, điềm đạm nói. 

Kỉ Đình cụp mắt xuống, bất giác lấy tay mân mê cái dây đeo tai nghe, đáp lời, “Con có nghe, có điều nghe nhiều quá rồi nên cũng chán”. 

“Cái này… con không thấy ồn ào quá à?” Kỉ Bồi Văn trỏ vào chiếc băng cassette trong máy nghe nhạc. 

Kỉ Đình nhoẻn cười, nhưng chẳng nói năng gì. Đương nhiên cậu sẽ không nói rằng, thực ra cậu rất thích cái thứ nhạc có phần ngông cuồng này, không hiểu sao, khi nghe nó cậu lại cảm thấy hưng phấn. 

Kỉ Bồi Văn nhìn vẻ cười cười của Kỉ Đình, nghĩ bụng, có lẽ ông chẳng hiểu rõ cậu con trai bấy nay vẫn khiến ông tự hào như ông vẫn tưởng. Thấy Kỉ Đình không hó hé gì, ông quyết định tự khơi chuyện ra nói, “Bố nghe hiệu trưởng Trần ở trường các con kể là, hình như con điền tên Ngũ Trung trong tờ đơn nguyện vọng”. Ông gắng sức giữa giọng điệu thật tự nhiên, như thể trò chuyện với con trai lúc bình thường vậy. 

Kỉ Đình ngay lập tức mở to mắt, liếc nhìn bố, sau đó tựa hồ đã hiểu ra điều gì, tia sáng lóe lên trong mắt vội vã biến mất, thế nhưng sau đó cậu lại chọn cách im lặng. Kỉ Bồi Văn thấy con vẫn không nói gì, liền tiếp lời, “Ngũ Trung thì cũng không tệ, nhưng mà người ở trường đấy hơi phức tạp, lại xa nhà quá, bố với mẹ con đã bàn bạc một chút, và nghĩ là con nên học tiếp trường chuyên ở đây thì hay hơn, thế nên, bố đã cậy nhờ hiệu trưởng Trần giúp con sửa đổi phần nguyện vọng rồi”. Nói xong những lời này, Kỉ Bồi Văn chăm chú nhìn con trai, thế nhưng khuôn mặt Kỉ Đình chẳng biểu hiện gì, khiến ông bỗng nhiên chẳng biết làm thế nào, đành phải nói bồi thêm một câu, “Con trai à, bố mẹ đều muốn tốt cho con thôi, từ nhỏ đến lớn, con vẫn là một đứa con ngoan, là niềm tự hào của bố mẹ, hết thảy hy vọng của bố mẹ đều gửi gắm vào con đấy…”. 

“Bố!” Kỉ Đình chen ngang lời ông, “Con hiểu rồi, con điền tên Ngũ Trung cũng chỉ là nhất thời hứng lên bày trò nghịch ngợm thôi, lúc này cũng đã thấy hối hận, mọi người sửa cho con rồi thì tốt quá”. Cậu lấy chiếc băng cassette trong máy nghe nhạc ra, rồi bước xuống giường, “Bố, con ra ngoài dạo chơi một tí”. 

Nhìn Kỉ Đình bước ra khỏi cửa, Kỉ Bồi Văn thấy hơi lo lắng, con trai ông vốn là đứa hiểu lẽ, ông vẫn luôn biết thế, nhưng thấy nó tiếp nhận việc này bình tĩnh quá đỗi, bản thân ông lại thấp thỏm không yên, bèn cất giọng hỏi, “Đi dạo ở đâu thế con? Trời sắp tối rồi, đừng đi xa quá nhé!”. 

Kỉ Đình ở ngưỡng cửa phòng ngoái đầu lại, “Con chỉ đi loanh quanh trong trường thôi, một chốc là về ấy mà, bố yên tâm đi ạ, con không đi xa quá đâu”. 

Cậu rời khỏi nhà, cứ lững thững trong khuôn viên trường dưới ánh chiều tà, trong lòng là thứ cảm giác gì, chính bản thân cậu cũng chẳng nói ra nổi, men rượu vương lại còn đang thiêu đốt cậu, thế nhưng trong lòng lại vô cùng lạnh lẽo, chỉ cảm thấy ở nơi nào đó sâu trong lồng ngực có thứ gì như nùi chỉ rối đang tắc nghẹn, chẳng phải đớn đau, chỉ là nỗi buồn rầu, khóc không nổi cũng không nói ra được, một nỗi sầu không thể chịu đựng. 

Đừng có đi đâu xa quá, họ đã nói thế. 

Cậu biết bản thân mình sẽ chẳng đi đâu xa quá, chỉ là muốn tìm một chỗ nào đấy không có ai để mà ngẫm ngợi một chút, sau đó cậu vẫn sẽ quay về nhà, tiếp tục làm một đứa con ngoan. Từ khi còn nhỏ xíu, cậu đã quen với việc gắng sức đè nén thứ gì đó trong lòng mình xuống, dần dà, làm những việc mọi người cho là đúng đắn đã trở thành bản năng, đôi khi cậu cũng cảm thấy, có lẽ bản tính của mình chính là làm một đứa con ngoan vậy. 

Chỗ nào cũng có người, chẳng có nơi nào để hít thở cho thỏa thuê. Kỉ Đình liên tục mỉm cười chào hỏi những bạn học, thầy cô giáo cùng người quen của bố mẹ mà cậu gặp trên đường, bước chân bất giác hướng về con đường nhỏ vắng vẻ, cuối cùng, người càng lúc càng thưa thớt, đây không phải con đường cậu vẫn thường đi, thế nhưng cậu cảm giác được nỗi thân quen kỳ lạ, tận đến lúc trước mắt bỗng đâu mở ra cả một khoảng rộng rãi, cậu mới biết rằng rất lâu trước đây đã từng đặt chân tới nơi này. 

Vầng dương sắp lặn sau rặng núi nhuộm bốn bề một sắc vàng vọt mịt mờ, Kỉ Đình tựa lưng vào một tảng đá nhẵn bóng trên thảm cỏ, rút băng cassette từ trong túi ra, tỉ mẩn ngắm nghía một hồi, sau đó bắt đầu lấy hết sức giằng xé nó, cậu vò rối đám dây từ, cuốn lên tay, rồi hung hãn giật đứt tung hết cả. 

Từ trước tới nay cậu chưa làm thế này bao giờ, thế nhưng thây kệ, đằng nào cũng có ai nhìn thấy đâu, đến khi quay trở lại trước mặt mọi người, cậu lại là một tấm gương học hành giỏi giang xuất sắc, cậu cảm thấy xưa nay chưa bao giờ được sảng khoái như lúc này. Tận đến lúc nghe thấy tiếng “ha ha”, cậu mới hoảng hồn kinh ngạc, vội vã ngừng bặt động tác còn dang dở, ngẩng đầu lên, chỉ thấy cô nàng Chỉ An hai tay chắp sau lưng, đủng đỉnh mò ra từ phía bên kia tảng đá. 

Chỉ An không nói gì, chỉ dùng ánh mắt “bắt quả tang rồi nhé” mà nhìn vào cái kiệt tác lùng nhùng trước mặt Kỉ Đình. Kỉ Đình sững cả người, sau đó mới nghĩ bụng mình chẳng cần e dè với Chỉ An, thế nên cậu mỉm cười với cô bé, tiếp tục vò xé cái băng Beyond trước nay cậu vẫn nâng niu yêu quý. Chỉ An nhìn một lúc, cuối cùng cũng mở miệng, “Thế này thì có gì vui, đi theo em!”. 

Cô bé ra hiệu cho cậu đi theo, Kỉ Đình ngẩn ngơ một chút, quăng đi cái đám lằng nhằng ở tay, rồi hướng theo bóng Chỉ An mà bước. Chỉ An lon ton thành thạo dắt cậu chàng mò mẫm qua mấy bụi cây thấp lè tè lùm xùm rậm rạp, sau đó leo lên mấy mô đất thấp, cuối cùng ra hiệu cho cậu nằm rạp xuống đám cỏ trên đỉnh mô đất. Kỉ Đình làm theo, thế nhưng vẫn thắc mắc không hiểu cô bé định làm gì, chẳng mấy chốc đã thấy Chỉ An lôi từ trong túi ra một chiếc súng cao su được làm rất tỉ mẩn xinh xẻo, thứ đồ này thì Kỉ Đình biết, chính là món quà mà bố cậu tặng cho Chỉ An chứ đâu. Tiếp theo, cô nàng lại móc ra mấy quả gai xù xì như lông nhím vừa nhặt dọc đường, cho một quả vào dây bắn súng cao su, rồi sau đó kéo căng hết sức, khẽ khàng vén cành lá trước mặt, nhắm thẳng phía trước. Kỉ Đình nhìn theo hướng ấy, hóa ra phía dưới mô đất mà hai đứa đang núp là một con đường nhỏ, giờ là lúc các đôi tình nhân sinh viên bắt đầu nườm nượp dạo bước trên đường, trông thấy một đôi nam nữ bám lấy nhau như trẻ sơ sinh dính liền, Chỉ An nheo một mắt lại, chuẩn bị đúng tư thế ngắm bắn. 

Kỉ Đình vội vã kéo xệch cô bé, rồi lắc đầu, cậu đã sơ sơ đoán được cô bé định làm gì, nên vô thức ngăn lại. Chỉ An liếc cậu một cái cảnh cáo, sau đó ra hiệu cho cậu bỏ tay, Kỉ Đình vừa mới buông ra, cô bé đã bắn “păng” quả gai gài sẵn ở dây thun. 

Thực ra cái thứ quả gai này chẳng làm cho ai bị thương được, nhưng nếu bắn ra phải da dẻ trần trụi thì cũng đau phải biết. Phát đạn thứ nhất của Chỉ An bắn trúng vào đầu “con mồi”, liền sau đó là tiếng con gái kêu thất thanh, hai chiếc đầu đang ghé sát bên nhau vội vã tách ra. Hóa ra quả gai ấy đã bám vào mái tóc của cô nữ sinh, cô nàng cố gỡ mãi mà không sao giằng ra nổi, anh bạn trai ở bên cạnh cũng áp sát vào giúp một tay, ai ngờ càng gỡ càng rối, tận đến lúc đầu tóc cô gái bù xù hết cả, họ vẫn không tài nào bỏ được cái thứ của nợ đó ra nổi. Kỉ Đình vốn định trách móc Chỉ An, nhưng nhìn thấy cảnh ấy, lại cảm thấy không kìm được, suýt thì bật cười thành tiếng, Chỉ An ở bên cũng bụm miệng lại, vô cùng vui thích. 

Hai đứa trẻ con bật cười vì trò nghịch ác thành công, còn đôi tình nhân ở dưới, sau khi gỡ được quả gai quái quỷ, liền nhất loạt hằn học nhìn về hướng bọn Kỉ Đình, anh chàng nam sinh còn dấn mấy bước về chỗ họ, dằn một câu, “Đứa nào?”. Chỉ An với Kỉ Đình lập tức im phăng phắc, không dám động cựa, đám cây lá rậm rạp ngay trước mắt chính là tấm màn chắn tốt nhất lúc này. 

Anh chàng kia ngó quanh quất một chặp, tuy đoán được đứa bày trò tai quái đang náu trên mô đất, nhưng chỗ lối hẹp ấy không thể trèo lên được, nếu muốn cũng phải đi một đoạn dài mới đến được chỗ nấp của bọn Chỉ An, đây cũng chính là một trong những lý do khiến Chỉ An bày trò chẳng kiêng nể gì. Kỉ Đình lúc ấy không biết những điều này, cậu chỉ thấy quả tim trong lồng ngực như chực nhảy ra ngoài, tận đến lúc nghe thấy tiếng bước chân người kia đã đi xa dần, mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Vừa nhổm người dậy, cậu áy náy nhận ra rằng, trong lòng mình hóa ra chỉ tràn trề thứ cảm giác vui sướng hả hê vì đã bày được cái trò nghịch phá ấy, nỗi buồn bực bức bách ban đầu đã lui dần. Chỉ An cũng ngồi dậy, cười ha hả, “Cái anh Kỉ Đình này đúng là đồ ngốc, suýt thì bị bọn họ nhìn thấy rồi”. 

Kỉ Đình đáp, vẻ không phục, “Em mà chả vậy hay sao, vừa rồi cười to thế, nếu không làm sao bọn họ nhìn lên được”. 

“Anh đã nhìn thấy cái đầu rối như tổ quạ của bà chị đấy chưa?” Chỉ An cười bảo. Kỉ Đình nhớ lại, không nhịn nổi bèn cười phá lên. Cười xong, cậu thuận tay gỡ chiếc lá khô vướng trên tóc Chỉ An, “Hóa ra em chạy ra đây, mọi người ở nhà bảo là chẳng thấy em đâu cả”. 

loading...

Chỉ An đang đà nằm xoài ra thảm cỏ, “Anh đến nói dối cũng chẳng ra hồn. Trừ chị Chỉ Di ra, bọn họ đâu thèm đi tìm em. Bọn họ chỉ biết nói mỗi câu, Mạn này còn đứa nào thạo đường hơn con bé nữa? Chơi mệt rồi nó khắc mò về ngay ấy mà”. Cô bé lấy một cọng cỏ ngậm vào miệng, dưới ánh mặt trời vàng vọt buổi hoàng hôn, trên gương mặt cô bé thấp thoáng vạt tối đẹp đẽ vô chừng. 

Kỉ Đình không có cách nào phản bác lại cô bé, bởi vì cô nói chẳng hề sai, thế nên cậu chỉ đành bảo, “Thực ra chú dì cũng thương em lắm, sao em cứ thích chọc giận bố mẹ, chẳng lẽ không nghe lời được một tí hay sao?”. 

Chỉ An cười phì một tiếng, phun nhành cỏ đang ngậm trong miệng ra ngoài, “Thương em á? Mắt họ chẳng bao giờ nhìn thấy em đâu. Từ lúc em còn bé họ đã chỉ biết nói mỗi một câu: Chỉ Di thích cái này, thế thì cũng cho con Chỉ An một cái đi, thế nên những thứ chị Chỉ Di có thì em cũng có, nhưng mà những cái đấy xưa nay có phải đồ em thích đâu. Dì Uông Phàm của anh ý mà, từ lúc em còn bé tí chưa một lần ôm em vào lòng, cũng chưa bao gời quát mắng em, trong mắt mẹ em chỉ có mỗi Chỉ Di thôi. Lúc còn nhỏ, em cứ nghĩ là em chưa đủ ngoan, thế nên cái gì em cũng phải cố giỏi hơn Chỉ Di, kết quả học tập của em tốt hơn, môn Thể dục cũng giỏi hơn, em chỉ mong bố mẹ em nói một câu: Chỉ An cừ thật! Thế nhưng bọn họ chỉ biết nói mỗi câu: Chỉ Di, không sao đâu con, kết quả chưa cao cũng chẳng sao cả, sức khỏe còn yếu thì chịu khó nghỉ ngơi, bất kể thế nào con cũng vẫn là cục cưng của bố mẹ. Có lần em được thưởng bông hoa đỏ, hớn hở đem về khoe với bố mẹ, họ chỉ liếc qua một cái rồi quẳng sang một bên, Chỉ Di không được bông hoa đỏ, nhưng bố mẹ lại ôm chị ấy vào lòng. Về sau em mới hiểu, một khi họ đã không ưa rồi, thì cho dù em có ngoan có giỏi đến đâu họ cũng chẳng coi ra gì, thế thì vì sao em phải cố làm vừa lòng bố mẹ chứ? Bố em chỉ đến lúc mắng em mới chịu nhìn em bằng cả hai con mắt thôi”. 

“Làm sao thế được, em cũng là con gái của chú dì mà, trên đời này làm gì có bố mẹ nào lại không thương con?” Kỉ Đình vỗ về cô bé, nhưng chính cậu cũng cảm thấy những lời lẽ của mình thật gượng gạo. 

Chỉ An cười cười vẻ kỳ quái, “Anh không biết đâu, có nhiều việc em hiểu tại sao đấy”. Thế nhưng cô bé không nói tiếp nữa, mà lại cười khẩy hỏi rằng, “Anh bảo là muốn em ngoan ngoãn một tí, thế cái tấm gương luôn nghe lời người lớn là anh đây lại đi trốn vào cái góc này để xâu xé cuốn băng làm gì thế?”. 

Sắc mặt Kỉ Đình thoắt tối sầm lại, “Có lúc anh cũng chẳng biết mình muốn làm gì nữa”. 

“Chắc anh bị say rượu đấy mà, thật xấu hổ, có mỗi một chén rượu mà ra thế này.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chỉ An hiện lên vẻ khinh bỉ. 

Nói đến đây, mặt mũi Kỉ Đình đỏ lựng lên, “Anh nghĩ chắc là anh không uống được rượu thật”. 

“Ai chuốc anh đâu, là tự anh cuống cà kê uống ực một hơi đấy chứ.” Chỉ An một tay chống đầu, tay kia đẩy cậu một cái, hỏi rằng, “Nói đi, rượu có vị thế nào?” 

Kỉ Đình ngượng nghịu bảo, “Chẳng phải em cũng nếm một tí rồi đấy thôi”. 

“Em chỉ nhấp môi thôi mà. Đừng lắm lời. Nói mau, rốt cuộc là vị thế nào?” 

“Ừ, cay cay, đắng đắng… Có điều cũng hơi ngòn ngọt.” 

Hai đứa trẻ con nằm duỗi trên thảm cỏ, ngắm nhìn bóng đêm đang dần dà nuốt trọn cả vầng dương đang lặn. 

“Trời sắp tối rồi đấy.” Kỉ Đình thoắt chột dạ, bảo Chỉ An, “Chỉ An, có phải hồi bé em sợ bóng tối lắm phải không?” 

Chỉ An làm như không hề nghe thấy lời của cậu, Kỉ Đình nhắc lại một lượt nữa, lần này mới nghe thấy cô nàng “Hứ” một tiếng, bảo rằng, “Em mà thèm giống kẻ nhát chết như anh à, em thích nhất buổi tối, lúc trời chạng vạng, không nhìn rõ gì nữa, trò gì cũng có thể làm được, cái gì cũng có thể mặc kệ hết”. Nói xong, cô bé đột nhiên thở hắt một hơi, khuôn mặt bé xíu nhăn tít lại. 

Vẻ mặt của cô bé làm Kỉ Đình hoảng hốt, vội lập cập hỏi, “Sao thế? Em khó chịu chỗ nào à?” 

Chỉ An nghiến răng ngồi dậy, “Chết rồi, em đau bụng quá!”. 

“Làm thế nào bây giờ? Đau lắm à? Anh em mình đi về nhà đi.” Kỉ Đình cố hết sức dìu cô bé dậy, nhờ chút tia sáng còn sót lại, nhìn thấy đằng sau bộ váy đồng phục màu xanh nhạt mà Chỉ An mặc riêng cho lễ tốt nghiệp hôm nay có một vết loang sẫm màu. 

Cậu không nghĩ ngợi gì nhiều, lấy tay quệt một lượt lên trên đó, đưa ngón tay lên mũi ngửi, thấy xộc lên hơi máu tanh, bất giác kinh hãi thất sắc, “Thôi chết rồi, Chỉ An, em bị chảy nhiều máu quá”. 

Chỉ An cũng sợ cuống cả lên, túm váy lên ngó ngó, đầu tiên là sững sờ, “Cái gì thế này?”, sau đó cô bé như thể nhớ ra điều gì đó, liền thở hắt một lần nữa mà thét lên, “Không phải thế chứ!”. 

“Cuối cùng là bị làm sao thế?” Kỉ Đình vẫn còn không hiểu đầu đuôi, lo lắng vô chừng, đỡ vai cô bé hỏi, “Rốt cuộc tại sao lại chảy máu thế?”. 

Lời vừa dứt, cậu đã bị Chỉ An hất một cái thật mạnh. Không kịp phòng vệ, cậu lập tức lảo đảo ngã oạch xuống bãi cỏ. Trong ánh hoàng hôn, cậu không nhìn rõ biểu hiện của Chỉ An, chỉ nghe thấy cô bé rít lên, “Kỉ Đình, anh là đồ con lợn!”. Sau đó, cô bé chạy vụt đi luôn. 

Kỳ kinh nguyệt đầu tiên của người con gái luôn kéo theo cơn thức tỉnh của một thứ ý thức nào đó vốn tiềm tàng nơi sâu thẳm, sau đó cả thể xác lẫn tinh thần đều giống hệt như nhau, bắt đầu vùn vụt nảy nở. 

Tối hôm ấy Chỉ An về đến nhà, vết máu trên váy dù đã cố sức che đậy vẫn không thể thoát khỏi con mắt của Uông Phàm. Uông Phàm hơi sững sờ một chút, nhưng vẫn lấy một gói đồ trong phòng mình ra, đặt lên đầu giường Chỉ An. Bà mẹ trước sau đều im lặng, Chỉ An cũng chẳng hé một lời, có lẽ họ đều hiểu rằng trạng thái câm lặng này không nên nảy sinh giữa mẹ và con gái, nhưng chẳng ai định phá tan cái cảnh bế tắc này. 

Uông Phàm dợm bước ra khỏi phòng Chỉ An, nghĩ ngợi thế nào, quay đầu lại nhìn cô bé dường như đang cắm cúi làm bài, bảo rằng, “Con đã bắt đầu lớn rồi đấy, việc gì nên làm, việc gì không nên làm, phải nghĩ cho kỹ càng, đừng có ngỗ ngược không biết điều như hồi xưa nữa”. 

Chỉ An không đáp lời, cô bé lấy cục tẩy chà thật mạnh để xóa đi vết chữ trên trang vở bài tập, tận đến lúc trên quyển vở xuất hiện một lỗ thủng, cô mới thầm nghĩ, mình lớn lên thế này vẫn là chậm quá. Chỉ có lớn bổng lên, cô mới có thể tự làm những việc mình muốn. 

Đêm xuống, Chỉ Di nằm trên chiếc giường nhỏ bé bên cạnh giường Chỉ An, tò mò hỏi cảm giác của Chỉ An ra sao, Chỉ An buột miệng nói một câu: Chẳng thấy gì cả. 

Với những cô nàng ở tuổi này, lần kinh nguyệt đầu tiên đem lại cảm giác sợ sệt xen lẫn tò mò, và có lẽ hơn cả là sự chờ đợi. Những cô nàng dậy thì sớm, từ lớp năm đã trải qua cái “Nghi lễ trưởng thành của con gái” này rồi, từ trong cái thần sắc ngập ngừng muốn nói lại thôi của họ, luôn có một tia sướng vui giấu giếm. Chỉ Di nghĩ, mình tuy là chị, thế nhưng cái gì cũng không bằng Chỉ An, đến việc trở thành một cô gái cho toàn vẹn, cũng rớt lại đằng sau em mình. Đương nhiên, cô bé cũng chẳng ganh tị với em làm gì, chỉ là trong lòng có đôi chút bồn chồn, không biết đến lúc nào, cô mới có thể trở thành một người con gái khôn lớn đây. Thế nhưng trở thành một cô gái đã lớn khôn thì sao chứ, phải chăng là sẽ tiếp tục trở thành phụ nữ? Một người phụ nữ thuộc về một người đàn ông? Cô thốt nhiên nhớ đến bóng dáng đứng trên bục nhận phần thưởng ngày hôm nay, gương mặt sáng sủa ấy, nét mày thanh tú ấy… Tựa hồ bị chính nỗi lòng sâu kín của mình châm nhói, Chỉ Di vội đưa hai tay kéo chăn trùm kín đầu. Trong bóng tối hun hút, cô bé bỗng nhiên sợ hãi mơ hồi, nếu “cái ấy” mãi không chịu đến thì sẽ ra sao, cô có trở thành một người con gái cho toàn vẹn được không?


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: