truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Biểu tượng thất truyền – Chương 67 – 69 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 67

loading...

Phía tây Embassy Row, sau dãy tường bao, bên trong khu vườn có vọng lâu Ngôi nhà Bóng mát và những khóm hồng từ thế kỷ XII, tất cả lại chìm vào im ắng. Ở mé bên kia một lối vào, chàng thanh niên đang giúp ông bác lưng còng băng qua bãi cỏ rộng.
Bác để cho mình dẫn đường cơ à?
Bình thường, ông già mù khước từ mọi sự giúp đỡ, ông thích tự lần đi theo trí nhớ. Tuy nhiên đêm nay, rõ ràng ông rất vội, phải vào nhà ngay để trả lời cuộc gọi của Warren Bellamy.
- Cảm ơn cháu, – ông già nói khi vào tới toà nhà có thư phòng riêng của mình – Bác có thể tự tìm đường được rồi.
- Bác, cháu rất vui được ở lại giúp…
- Tối nay thế là đủ – ông già nói, buông cánh tay người giúp đỡ và hấp tấp tiến vào bóng tối – Chúc cháu ngủ ngon.
 
Chàng thanh niên ra khỏi toà nhà, băng qua bãi cỏ rộng và quay trở lại chỗ ở đơn sơ của mình, cũng trong khuôn viên ấy. Lúc bước vào căn hộ, cậu cảm thấy sự tò mò cứ thôi thúc trong lòng. Rõ ràng ông già rất bồn chồn trước câu hỏi của Bellamy… mà câu hỏi ấy cũng thật kỳ lạ, gần như là vô nghĩa.
 
Có hay không, sự hỗ trợ cho con trai bà goá?
Dù tưởng tượng thế nào, chàng thanh niên cũng không thể đoán nổi ý nghĩa của câu hỏi này. Bối rối, cậu bước tới máy tính và gõ lệnh tìm kiếm cả cụm từ.
 
Cậu vô cùng kinh ngạc khi thấy xuất hiện vô số trang tham khảo, tất cả đều trích dẫn chính xác câu hỏi. Cậu thích thú đọc thông tin. Warren Bellamy không phải là người đầu tiên trong lịch sử đưa ra câu hỏi kỳ lạ này. Chính những từ ấy đã từng vang lên nhiều thế kỷ trước… trên môi vua Solomon khi ngài ai điếu một người bạn bị sát hại. Câu hỏi đến nay vẫn được các hội viên Tam điểm nhắc đến và sử dụng như một ám hiệu cầu cứu. Xem ra Warren Bellamy đang gửi đi một thông điệp khẩn thiết, cho một huynh đệ trong Hội Tam điểm.
Chương 68
Albrecht Durer.
Vừa vội vã theo Langdon băng qua tầng hầm Toà nhà Adams, Katherine vừa cố gắng chắp ghép các đầu mối. Chữ D, là Albrecht Durer - Điêu khắc gia kiêm hoạ sĩ người Đức nổi tiếng thế kỷ XVI này là một trong những nghệ sĩ mà Peter yêu thích, Katherine ít nhiều cũng biết đến các tác phẩm của ông. Dù vậy, cô vẫn không suy đoán được Durer có tác dụng gì trong trường hợp này, chưa kể ông đã qua đời hơn bốn trăm năm rồi.
Tác phẩm của Durer khá hoàn hảo về mặt biểu tượng, – Langdon giải thích khi họ men theo một lối đi nhỏ gắn các biển đề LỐI RA – Có thể coi ông ấy như một tư duy Phục hưng tột bậc, một nghệ sĩ, một triết gia, một nhà giả kim, và một người học trò trọn đời theo đuổi những Bí mật cổ xưa. Cho đến giờ, chưa có ai thực sự hiểu được những thông điệp ẩn giấu trong nghệ thuật của Durer.
- Có thể thế – Katherine nói – Nhưng cụm từ 1514 Albrecht Durer hướng dẫn ra sao về cách giải mã kim tự tháp?
Họ tới một cánh cửa khoá chặt và Langdon sử dụng thẻ của Bellamy để đi qua.
- Con số 1514 chỉ cho chúng ta một tác phẩm rất cụ thể của Durer, – Langdon nói trong lúc bước vội vã lên cầu thang. Họ tiến vào một hành lang rộng. Langdon đưa mắt nhìn quanh và trỏ sang trái – Lối này!
 
Họ lại tiếp tục rảo bước.
 
Thực tế, Albrecht Durer giấu con số 1514 trong bức Melencolia I, tác phẩm nghệ thuật bí ẩn nhất của ông, hoàn thành năm 1514. Nó được coi là tác phẩm khai sáng trường phái Phục hưng Bắc Âu.
 
Peter đã từng cho Katherine xem bức Melencolia I. Trong một cuốn sách cổ về chủ nghĩa thần bí, nhưng cô không thể nhớ ra con số 1514 giấu ở chỗ nào.
- Chắc chị cũng biết. – Langdon nói, giọng đầy hào hứng – bứcMelencolia I mô tả sự phấn đấu của con người nhằm hiểu được những Bí mật cổ xưa. Chủ nghĩa thần bí trong Melencolia phức tạp đến nỗi so với nó, nghệ thuật của Leonardo da Vinci cũng trở nên quá lộ liễu.
Ketherine đột ngột dừng phắt lại, quay nhìn Langdon.
- Anh Robert, bức MelencoliaI hiện hữu ngay ở Washington này. Nó được treo tại Phòng trưng bày Quốc gia.
- Vâng – Langdon mỉm cười – và có gì đó mách bảo tôi rằng đâykhông phải là sự trùng hợp. Giờ này phòng trưng bày đóng cửa rồi, nhưng tôi quen người quản lý và…
- Thôi đi Robert, tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra khi anh đến bảo tàng – Katherine đi vượt lên, đến gần một chiếc máy tính đặt trên bàn kê trong góc tường gần đó.
Langdon bước theo, vẻ không vui lắm.
- Hãy làm theo cách đơn giản hơn.
Giáo sư Langdon, người rất sành nghệ thuật, rõ ràng cảm thấy khổ tâm khi nguyên tác đang ở ngay trong gang tấc mà phải sử dụng Internet để xem. Katherine bước ra sau bàn và bật máy tính. Khi máy hoạt động, một vấn đề khác lại nảy sinh.
- Không có biểu tượng tìm kiếm rồi.
- Đây là mạng thư viện nội bộ mà, – Langdon trỏ một biểu tượng ngay trên màn hình nền – Thử cái này xem.
 
Katherine bấm vào biểu tượng có ghi SƯU TẬP SỐ HOÁ. Máy tính truy cập vào một màn hình mới, và Langdon lại trỏ tiếp.
 
Katherine bấm vào biểu tượng anh chọn: SƯU TẬP BẢN IN ĐẸP. - Màn hình lại thay đổi.
 
BẢN IN ĐẸP: TÌM KIẾM.
 
Gõ cụm “Albrecht Durer” vào xem.
 
Katherine nhập tên và bấm phím tìm. Chỉ vài giây sau, màn hình bắt đầu hiển thị một loạt ảnh nhỏ, cho thấy nhiều tác phẩm khá gần gũi về phong cách, cùng một kiểu điêu khắc đen trắng phức tạp. Rõ ràng Durer đã thực hiện hàng chục bản khắc tương tự nhau.
Katherine lướt qua danh sách tác phẩm nghệ thuật sắp xếp theo thứ tự chữ cái.
Adam và Eve
Bốn kỵ sĩ thành Apocalypse
Bữa tiệc Ly
Jesus chịu nạn
Phản Chúa
 
Nhìn những tiêu đề đầy tính chất Thiên Chúa giáo, Katherine nhớ ra rằng Durer từng thực hành Chủ nghĩa Cơ Đốc thần bí, một sự kết hợp giữa Thiên Chúa giáo sơ khai, thuật giả kim, thiên văn học và khoa học.
Khoa học…
Hình ảnh phòng thí nghiệm ngùn ngụt cháy ập vào tâm trí Katherine. Suốt từ lúc trốn chạy, cô chưa có lấy một phút bình tâm để suy xét từng chi tiết, nhưng lúc này đầu óc cô dồn hết về người trợ lý của mình, Trish. Hy vọng cô ấy thoát nạn.
Langdon đang nói gì đó về tác phẩm Bữa tiệc Ly của Durer, nhưng Katherine nghe rất lơ đễnh. Cô vừa nhìn thấy đường dẫn tới bức tranh Melencolia I Cô bấm chuột, màn hình chuyển sang những thông tin tổng quát.
Melencoha I
Alrecht Durer
(vẽ khắc trên giấy sần)
Bộ sưu tập Rosenwald
Phòng trưng bày Nghệ thuật Quốc gia Washington D.C.
Katherine kéo xuống dưới, một bức hình số hoá với độ phân giải cao hiện ra, phô bày kiệt tác Durer với tất cả vẻ lộng lẫy của nó.
Katherine ngẩn ngơ ngắm tác phẩm, hầu như quên bẵng nó kỳ lạ ra sao.
Langdon cười thông cảm.
- Tôi đã nói mà, nó rất khó hiểu.
Bức Melencolia I diễn tả một nhân vật với đôi cánh lớn đang trong tư thế suy ngẫm, ngồi đằng trước một toà nhà bằng đá, xung quanh là cả đống tạp nham những đồ vật kỳ lạ: chiếc cân đĩa, con chó gầy giơ xương, dụng cụ thợ mộc, đồng hồ cát, vài khối đá góc cạnh, một cái chuông, một tiểu thiên thần, một thanh kiếm và một cái thang.
Katherine mang máng nhớ ra Peter đã từng nói với cô rằng nhân vật có cánh là thể hiện cho “con người thiên tài” – một nhà tư tưởng vĩ đại tay chống cằm, vẻ rất phiền muộn vì không thể đạt tới sự khai sáng. Xung quanh thiên tài là tất cả những biểu tượng cho khả năng hiểu biết: nào là khoa học, toán học, triết học, tự nhiên, hình học, và thậm trí là nghề mộc… nhưng vẫn không thể leo lên chiếc thang để đạt tới sự khai sáng đích thực. Thậm chí con người thiên tài cũng gặp khó khăn trong việc lĩnh hội những Bí mật cổ xưa.
Về mặt biểu tượng, tác phẩm này biểu hiện sự nỗ lực bất thành của nhân loại trong việc biến đổi tri thức con người thành sức mạnh thần thánh. Theo thuật ngữ giả kim thì nó thể hiện sự bất lực của chúng ta trong việc biến chì thành vàng – Langdon lên tiếng.
- Không phải là một thông điệp mang tính động viên – Katherine tán thành. Cô vẫn chưa nhìn thấy con số 1514 mà Langdon nói đến – Vậy thì nó giúp gì cho ta chứ?
- Trật tự trong hỗn loạn, – Langdon nhách miệng cười – Đúng như anh trai chị đã nói.
Anh thò tay vào túi, rút ra ma trận chữ cái sao chép từ bức mật mã Tam điểm.
- Hiện thời thì sơ đồ này vô nghĩa – Anh trải tờ giấy ra bàn.
ẢNH
Katherine chăm chú nhìn sơ đồ. Tuyệt nhiên không thấy ý nghĩa gì.
Nhưng Durer sẽ thay đổi nó.
- Bằng cách nào?
- Bằng nghệ thuật giả kim dưới dạng ngôn ngữ – Langdon trỏ lên màn hình máy tính – Hãy quan sát thật kỹ nhé. Trong kiệt tác này có ẩn giấu một thứ giúp cho 16 chữ cái của chúng ta trở nên ý nghĩa – Anh chờ đợi – Chị đã nhìn ra chưa? Hãy tìm con số 1514 đi.
Katherine chẳng mảy may hứng thú với trò chơi lớp học.
- Tôi không thấy gì cả… quả cầu, cái thang, con dao, khối đá nhiều cạnh, cái cân? Tôi chào thua.
- Nhìn này! Ở phần nền ấy. Khắc trên toà nhà sau lưng thiên thần. Bên dưới quả chuông. Durer đã đục một hình vuông đầy những con số.
Giờ thì Katherine đã nhìn thấy hình vuông gồm nhiều con số, trong đó có số 1514.
- Katherine, hình vuông đó chính là chìa khoá để giải mã kim tự tháp đấy!
Cô nhìn anh đầy kinh ngạc.
- Đây không phải là hình vuông thông thường - Langdon cười rất tươi – Thưa cô Solomon, đó là một ma phương.
Chương 69
Họ đưa mình tới chỗ quái nào thế này?
Bellamy vẫn bị bịt kín mắt ở băng sau chiếc SUV. Sau một lúc dừng đỗ chóng vánh ở đâu đó gần Thư viện Quốc hội, chiếc xe tiếp tục chạy… nhưng chỉ chừng một phút, chắc vừa đủ chạy qua một dãy nhà, rồi lại dừng.
Bellamy nghe loáng thoáng vài tiếng nói.
- Xin lỗi, không được… - một giọng đầy quyền uy vang lên -… giờ này đóng cửa…
Người lái chiếc SUV cũng đáp lại bằng giọng quyền uy không kém.
- Cuộc điều tra của CIA… an ninh quốc gia…
Rõ ràng những lời đối đáp cùng giấy tờ trình ra rất có sức thuyết phục, bởi vì giọng kia thay đổi lập tức.
- Vâng, dĩ nhiên rồi… lối dành riêng… -. Có tiếng rít rất to nghe như tiếng cửa ga-ra. Khi nó mở ra, giọng đó nói thêm – Tôi sẽ theo các vị chứ? Vào trong rồi, các vị sẽ không thể đi qua nữa…
- Không. Chúng tôi đã có cách.
- Nếu người bảo vệ có tỏ vẻ ngạc nhiên thì cũng đã muộn. Chiếc SUV lại chạy. Nó chạy thêm khoảng năm mươi thước rồi dừng. Cánh cổng nặng nề đóng lại phía sau họ.
Im lặng.
Bellamy nhận ra mình đang run bắn.
Cửa sập chiếc SUV mở tung cùng một tiếng két. Bellamy cảm thấy vai đau buốt khi có ai đó dùng hai tay lôi ông ra, xốc ông đứng lên. Chẳng hé một lời, người ta thô bạo kéo ông băng qua lối đi rộng rãi. Nơi đây nồng mùi đất rất lạ mà Bellamy không xác định, được. Có tiếng bước chân khác đi cùng họ, nhưng chưa biết là ai vì chưa thấy lên tiếng lần nào.
Cả nhóm dừng lại trước một cánh cửa. Bellamy nghe thấy tiếng bấm điều khiển điện tử. Cánh cửa mở lạch xạch. Bellamy bị dẫn đi qua vài hành lang, ông nhận ra không khí ấm áp và ẩm ướt hơn.Một bể bơi trong nhà chăng? Không phải! Không có mùi clo…mùi này còn quen thuộc hơn nhiều.
Mình đang ở xó xỉnh nào nhỉ? Bellamy biết rằng chỗ này chỉ cách Điện Capitol một hoặc hai dãy nhà. Họ dừng bước lần nữa, Bellamy lại nghe tiếng bấm cửa. Cánh cửa này mở ra kèm theo tiếng rít xè xè. Bellamy bị đẩy vào trong, và ngửi thấy một mùi không thể lẫn đi đâu được.
Giờ thì Bellamy đã nhận ra họ đang ở đâu. Lạy Chúa! Ôngthường xuyên đến đây, mặc dù chưa bao giờ đi theo lối dành riêng. Toà nhà kính đồ sộ này chỉ cách Điện Capitol chừng ba trăm thước, về mặt cấu trúc cũng là một phần trong Quần thể Capitol. Chính mình điều hành nơi này! Bellamy sực hiểu chùm chìa khoá của ông đã giúp họ đi qua các cửa.
Những cánh tay chắc nịch đẩy Bellamy, dẫn ông theo một lối đi quen thuộc, ngoằn ngoèo. Không khí ấm áp, ẩm ướt của nơi này thường làm ông cảm thấy thư thái. Nhưng tối nay, ông lại vã mồ hôi.
Ho làm gì ở đây nhỉ?
Bellamy đột ngột bị kéo khựng lại và đặt ngồi xuống một chiếc ghế băng. Cái người vai u thịt bắp nào đó mở còng tay cho ông vừa đủ thời gian để khoá nó vào chiếc ghế băng phía sau.
- Các người muốn gì ở tôi? – Bellamy hỏi, tim đập mạnh.
Câu trả lời duy nhất ông nhận được là tiếng giày đinh xa dần và cánh cửa kính đóng lại.
Tiếp đến là im lặng.
Im lặng hoàn toàn.
Họ chỉ bỏ mặc mình ở đây thôi sao?
Bellamy xoay xở tìm cách giải phóng hai bàn tay, mồ hôi mồ kê đầm đìa. Mình thậm chí còn không tháo được cái bịt mắt!
Giúp tôi với – ông hô lớn – Có ai không?
Mặc dù hoảng hốt kêu cứu, Bellamy biết rằng sẽ chẳng ai nghe thấy tiếng ông. Nhà kính khổng lồ, mà người ta thường gọi là Rừng rậm này, hoàn toàn kín mít khi các cửa đóng lại.
Họ bỏ mình trong Rừng rậm, ông nghĩ bụng. Từ giờ đến sáng sẽ chẳng ai tìm thấy mình.
Đúng lúc ấy ông nghe thấy tiếng động.
Một tiếng động mơ hồ, nhưng khiến Bellamy kinh hoàng hơn bất kỳ âm thanh nào ông từng nghe thấy trong đời. Có cái gì đó đang thở. Rất gần.
Không chỉ có mình ông trên ghế.
Xèo một tiếng, một que diêm bùng lên gần mặt Bellamy, gần đến nỗi ông cảm nhận được cả sức nóng. Bellamy co rúm lại, theo bản năng giật mạnh chiếc còng.
Không hề báo trước, một bàn tay đặt lên mặt ông, gỡ bỏ vuông vải bịt mắt.
Ngọn lửa trước mặt soi rõ đôi mắt đen của Inoue Sato. Bà ta dí que diêm vào điếu thuốc vắt vẻo trên môi, chỉ cách mặt Bellamy vài phân, đoạn chòng chọc nhìn ông dưới ánh trăng lọt qua trần kính. Bà ta có vẻ rất thích thú trước nỗi sợ hãi của viên Kiến trúc sư Điện Capitol.
- Thế nào, ngài Bellamy, – Sato lên tiếng, tay vẩy vẩy que diêm – Chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: