truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Biệt thự Hoàng tử – Chap 43-44 

Đăng ngày 14/8/2013 by admin

Xem toàn tập:
Đúng là đồ đểu !! Rõ ràng nghe thấy tui gọi mà hok chịu mở cửa !!! – Nó trề môi , lườm lườm Vũ nói.
loading...

tiểu thuyết tình yêu | Biệt thự Hoàng tử – Chap 43-44 – WAP truyện online hay

Chap 43

7h30 tối .

-Thiên Vũ !! Thiên Vũ..!!! – Nó vừa gõ cửa phòng Vũ , vừa gọi hắn liên hồi.

Mặc cho nó cứ gọi , Vũ vẫn cứ ôm tai phone nghe nhạc , tuy đầu óc rõ ràng là vẫn cứ để ý tới tiếng của nó lắm ý nhưng hắn lại cố tình làm lơ.

-Thiên Vũ !!! Anh bị điếc hay là có vấn đề về lỗ tai ??? – Nó gầm gừ từng tiếng đầy tức giận .

Vũ lầm bầm : “ Đồ ngốc… điếc hay là vấn đề ở tai thì đều là một cơ mà !!! Thật là…”

Nó nhăn trán một hồi , sau đó lại cười tinh ranh – nó quyết định tung chiêu độc :

-Anh mà không mở cửa ra thì anh là đồ khỉ vượn !!!

Nghe đến đây , Vũ cắn răng đẩy cửa ra :

-Cái gì ????

-Đúng là đồ đểu !! Rõ ràng nghe thấy tui gọi mà hok chịu mở cửa !!! – Nó trề môi , lườm lườm Vũ nói.

Vũ hếch mặt lên rồi lấy tay dí vào trán nó :

-Này , lườm liếc cái gì ở đây ??? Cẩn thận rớt con ngươi không ai nhặt đâu đó !!

Nó cũng chẳng vừa , liền phản kích lại :

-Có rớt thì tui tự nhặt !! Ai mượn anh chứ !! hứ , cái đồ vô duyên !!!

Hắn khẽ nghiến răng đẩy cửa cái “rầm” rồi lại lăn queo lên giường .

-Này !! Mở cửa ra đi… Tui có chuyện cần nói mà !!! Thiên Vũ !!! Thiên Vũ đẹp trai… đẹp trai mà… !!

Vũ nghe thấy , nhoẻn miệng cười , lòng thấy dễ chịu vô cùng ( đúng là cái đồ ưa nịnh ) nhưng vẫn coi như ko nghe thấy gì .

-Tui định rủ anh đi uống café , nhưng anh không đi thì tui đi với Minh Hoàng vậy !!!

Nói rồi nó quay lưng đi… Lần này thì khác , không cần nó phải năn nỉ thêm gì nữa mà Vũ chạy bật ra ngoài :

-Cái gì cơ ???

Thấy Vũ đã chịu ra mặt , nó cười tươi :

-hehe , đã chịu ra rồi đấy à ?? Sao ? Có đi uống café hok ?? Minh Hoàng rủ đó… !! giờ thì tui qua phòng Nhất Bảo rủ cậu ấy đây !!

Nói rồi nó tung tăng bước qua phòng Bảo.

“Cốc..cốc..cốc!” – nó gõ cửa.

-Vào đi..!! Không khóa đâu !!

Nghe vậy , nó liền bước vào thì thấy Bảo đang sửa soạn quần áo , đeo cà vạt style nhìn chỉn chu phết.

Nó nhướn mắt lên , tay đẩy nhẹ chiếc chuông gió :

-Hey..!! Anh định đi đâu à ??

-Uh !!! – Bảo đáp gọn lõn , xem chừng hắn cũng đang vội .

-Minh Hoàng rủ đi uống café , anh có đi được không thế ???

Nói đến đây , Bảo cười nhẹ , rồi đi lấy keo xịt tóc :

-Không được rồi !!! Tui bận …

-Hơ… vậy là anh không đi được à ?? Chán ta … – Nó xụ mắt xuống , vẻ chán nản.

- Hehe !! Công việc này không thể hoãn được…quan trọng lắm đấy nhé !!! Thôi , không nói nhiều với cô nữa.. tôi đi đây !!!!

Vội vội vàng vàng , Bảo chạy đi nhẹ nhàng như cơn gió .

____________________________

Nó bước ra , đang định xuống dưới nhà để chuẩn bị đi thì Vũ xuất hiện trước mặt , nói :

-Thoại My !!!

-Chi nữa zạ ?? Xuống nhà đi thôi !!! – Nó đáp , đang định bước đi thì Vũ chặn lại tiếp :

-Khoan đã…!! Mặc cái áo này vô nè !!!

Dứt lời hắn chìa ra cho nó một chiếc áo giống y chang cái áo nó đang mặc .

-Ủa..?? Sao cái này giống cái mà anh đang mặc thế ??

Vũ ậm ờ đáp lại , gãi đầu cười nhăn :

-à…. À…. Thì rõ ràng là giống mà !!!

Nó lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng :

-Không !! Ý tui là tại sao tui phải mặc nó cơ…

“ Phải nói sao bây giờ ??” – Vũ thầm nghĩ , não hắn dường như đỏ bừng vì ngoài mặt , bản thân hắn cố kìm lại – không cho phép hắn như thế.

-Là…là…là.. à à… là để thể hiện chúng ta là người một nhà đó !! – Vũ cười gượng như khúc gỗ.

-À… ra thế … Thế là Minh Hoàng cũng mặc cái áo ngố ngố này hả ?? Còn có cả Pucca và Garu này !!! Hihi , mà tui thik Pucca lắm ^^ !!!

-Minh Hoàng ko mặc những chiếc áo nhí nhố như vậy đâu !! Thay đồ rồi xuống ngay nhé !! – Vũ đáp rồi bước xuống , không quên để lại một cái nheo mắt đầy… “ tình tứ”

Nó khẽ rùng mình rồi lắc đầu nguầy nguậy : “ Trời đất ! Mình đang nghĩ cái quái quỷ gì thế này ??”

_______________________________

Thấy nó bước xuống và mặc một chiếc áo giống y hệt của Thiên Vũ . Hoàng ngạc nhiên , khẽ tự hỏi : “ áo đôi à ? Sao nhanh vậy…?” Ánh mắt hắn se lại dần , tối sầm hắn . Trong khi đó nó vẫn cứ vô tư , cứ hồn nhiên bên Vũ .

Hoàng vổn rất trầm lặng , không muốn nói ra bất cứ cảm xúc gì của bản thân cả . Nhưng ngay lúc này đây , hắn chỉ muốn hét lên , hét lên thật to :

 

“ Rằng Thoại My , tại sao em lại…
Rằng Thoại My , tại sao em không quay lại hướng anh đầy này
Rằng Thoại My , tại sao em không nói với anh rằng em đã yêu Thiên Vũ ?”

“ À không…có lẽ anh đã nhầm … làm sao anh có quyền nói ra những câu ấy khi anh chỉ là một kẻ ngốc chưa dám thổ lộ với em tất cả ???”

Bất lực Hoàng cười nhẹ . Cố gắng lấy lại bình tĩnh và làm lơ những gì đang xảy ra.

………………..

Lần này thì nó , Vũ và Hoàng sẽ cùng đi bộ để tận hưởng không khí mát lành của thành phố trong những ngày hiếm hoi này . Ánh sáng đèn đườnghắt lại màu áo làm nó và Vũ càng thêm phần nổi bật , xúng xính . Điều đó vô tình đã làm Hoàng như muốn đập tan cả cái trụ điện . Oh không… vẫn chỉ là bất lực mà thôi…

-wow…. ! Hai anh chị kia đẹp đôi chưa kìa…!!

-Áo cặp Pucca và Garu style quá , mẫu này độc ghê !! Không biết có bán ở shop nào không ta !!!

-Hâm mộ quá đi mất !!!

Teen đi đường chỉ biết ngắm nhìn mà trầm trồ . Được thể , Thiên Vũ choàng tay khoác lên vai nó… lại “tình tứ”

Con bé không đẩy ra , chỉ nhướn mắt lên và gằn từng chữ :

-Này ! Cái gì đấy hử ?

Vũ cười , đáp lại bằng giọng ngây thơ :

-Người một nhà mà !!!

Hoàng không nghe thấy cuộc thoại đó nên không hiểu rõ .. hắn như chết lặng , gần như bị bỏ rơi giữa dòng người phôi pha lạnh lẽo , giữa tiếng đùa cợt vô tư của nó và Thiên Vũ .

Hoàng cắn răng chịu đựng, thở hắt ra – đầy mệt mỏi…. “ My à… anh tự hỏi mình còn có cơ hội nữa không em??”

 

“ Anh nhói đau trong con tim rồi anh tự trách anh
quá ngốc không nói nên lời yêu.
Giờ nhìn em đang cùng ai tay đan bàn tay,
giờ muốn nói thì cũng đã quá muộn màng.
Tình yêu ngu ngơ trẻ con bây giờ lớn khôn 
vẫn cứ dấu trong lòng của anh.
Giờ nhìn em bên người ta anh quay mặt đi tự trách móc
vì chẳng nói thật lòng.
Giờ đây khi không còn em anh ngồi suốt đêm
ngốc quá nên mất đi một người…”

 

___________________________________________

Tới Mizi café – một quán khá teen nhưng cũng không kém phần sang trọng.

Cả bọn lại chọn một góc khuất để tránh sự dòm ngó sau đó thì nhanh chóng gọi đồ uống . Nó và Vũ dùng cocktail , riêng Hoàng – hắn chọn 1 tách trà nóng ; có lẽ hắn cần trấn tĩnh một chút chăng ??? Chính Hoàng cũng không nghĩ rằng trái tim hắn lại phản ứng mạnh đến như thế .

Thấy có sân khấu , nó lại hơi rùng mình khi nghe lại cái lần bị tên Vũ chơi xỏ – quê muốn chết luôn.

-Ê ! Thiên Vũ , anh đừng có mà lại giở trò như hôm bữa ở Cellado nghe chưa ?? Đồ con khỉ đểu giả , à quên … đểu thật chứ nhỉ ?

-Hừ ! Ai mà them chứ !! mơ à cô em ?

-Xì…

Đang tranh cãi “sôi nổi” thì nó.. Vũ và Hoàng cùng giật mình…

-Xin chào tất cả mọi người ! Tôi là Phạm Nhất Bảo , lần này tôi sẽ trình bày bài hát dành tặng riêng cho người mà tôi yêu .. đó là bài 100% Yêu em..

Cả khán đài rú lên ồn ã , không khí trở nên sôi động hơn . Ai cũng đầy tò mò về cô nàng của Warm Boy là ai ??

Tiếng nhạc dần nổi lên….

“ Em ơi biết chăng, sau bao khó khăn ta bên nhau có nhau rồi
Mong em sẽ yêu nhìêu hơn, khi em lắng nghe
Câu ca anh dành hết cho người…
Bao nhiêu nhớ mong, bao nhiêu ngóng trông khi xa nhau cách nhau dù
Trong đôi phút giây mà thôi, tâm tư này
Anh ghi trong từng khúc ca nhẹ….
Vì nhiều khi yêu em, mà lòng anh luôn cứ lo
Vì sợ ta chia tay, sẽ quên mất nhau sao
1 niềm tin cho em, là lòng anh không đắn đo
Dù nhiều cơn sóng gió, thì ta vẫn …
Mãi, mãi bên nhau người hỡi
Mãi bên nhau nồng say, khi ta có nhau
Tay nắm tay, trong trái tim này , những lúc khi em hạnh phúc,
Lúc khi em buồn đau, bên em có anh, luôn có anh , luôn có anh đây…”

Tại bàn của nó , Vũ , Hòang.

-Êy… Nhất Bảo hát hay quá nhỉ ???

Vũ gật đầu cái rụp :

-Uh… nhưng mà cậu ta đểu quá , có người yêu mà không thông báo cho bạn bè bằng hữu biết gì cả…!!!

-Cô ấy là ai nhỉ ??? Châu mà biết được thì chắc buồn lắm.. – Nó nói , khẽ lắc đầu , nó đang lo lắng cho con bạn .

Nào ngờ ngay lúc này đây , Ngọc Châu cũng đang có mặt ở đó . Con bé ngồi lặng đi… Con bé sợ rằng nó sẽ tuột mất đi Nhất Bảo… chà , rõ ràng hắn đã có người yêu rồi…

Bài hát kết thúc .Tiếng vỗ tay rần rần vang dội cả sân khấu. Nó đang định bước lên “tính sổ” với gã ý thì…

Bảo mỉm cười nhẹ nhàng , nói tiếp :

-Tôi xin quý vị 5 phút nhé…. Lý do hôm nay bỗng dưng tôi hát bài này là tặng cô gái ấy – một nửa của tôi là vì … tôi muốn cô ấy trở thành bạn gái của tôi…

Bảo ngập ngừng một lát rồi ….

-Em có nghe thấy những gì anh đang nói không ?? Đồng ý đi chứ… Phạm Ngọc Châu !!!!

Châu – con bé không tin vào tai mình nữa… thì ra là chính con bé sao… Thảo nào hôm nay lại có một lá thư vô danh mời Châu đến Mizi Café … tất cả đều là ý đồ của Nhất Bảo.

Bàng hoàng…. Bỡ ngỡ … trong niềm vui sướng khôn tả . Châu lặng người…

Rồi Nhất Bảo từ từ tiến lại như một chàng bạch mã hoàng tử từ trong cổ tích tiến lại phía Châu , nắm nhẹ đôi bàn tay và … một nụ hôn thật khẽ vào má…

Hắn thì thầm vào tai Châu đầy ấm áp…

-Làm bạn gái của anh , Châu nhé ???

-Ơ…ơ.. em… em… – Hai má khẽ ửng hồng , con bé lắp bắp không nên tiếng … rồi như không còn dấu nỗi được cảm xúc nữa rồi , con bé ôm chầm lấy bảo mà khóc òa … khóc vì hạnh phúc… một niềm hạnh phúc bất tận . Châu đã đợi chờ câu nói này từ lâu , lâu lắm rồi… Tất cả đã xảy ra cứ như một giấc mơ… Nhiệm màu…

Nó nhìn từ xa , tay chắp lên đầy ngưỡng mộ và thở phào nhẹ nhõm :

-Thì ra người đó chính là Ngọc Châu !!! Ôi… may thật đấy , lãng mạn thật đấy !!!

Vũ gầm gừ , tay đặt mạnh ly cocktail xuống bàn :

-Hừ , con nhỏ quỷ quyệt ấy thì có gì mà tốt chứ ! Cô vẫn cầu mong nó hạnh phúc đầy à ? Đồ rùa đầu đất kia !!!

Nó gân cổ lên cãi :

-Anh cũng phải học cách tha thứ đi chứ ! Đồ con khỉ ích kỉ !!! Không phải vì mụ già Cẩm Tú đó xúi bậy thì Châu có làm như thế đâu.. !!! Xì…

Một lát sau… Bảo và Châu dắt nhau tới một bàn . thấy vậy , nó mỉm cười đầy nham hiểm:

-Thời cơ đã đến !! – Nó tinh nghịch nói rồi ngoắt tay ra hiệu cả bọn cùng đi.

…………………..

Nó chống nạnh ra vẻ “oách xì lách” và châm chọc :

-Hey !!! Đánh lẻ tài ghê à nhazz !!!

Bảo , Châu – cả hai giật mình cùng ngước mặt lên :

-Trời đất !!!

Nó nheo nheo mắt , chân đánh nhịp :

-Đi “tỉnh tò” mà không chịu nói nha…!! Đểu nha !! Đánh lẻ nhaz…!!!

Bảo cười ngượng nhìn Châu , sau đó quay sang tiếp chiêu với nó :

-Ai nói với cô đấy , đánh chẵn chứ ai đánh lẻ hả ??

Riêng Vũ , hắn ta vẫn cứ có một ác cảm nhất định với Ngọc Châu sau vụ “Qủa cầu thủy tinh”

-Này !! yêu thế nào thì tùy ở cậu nhưng đừng có rước ác về nhà đấy !!

Nghe thấy thế , nó thúc vào sườn Vũ , chun mũi lầm bầm :

-Anh đúng là đồ miệng quạ !! Mở miệng ra là chẳng nói được điều gì hay ho hết sất !!

Sau đó cả hội lại ngồi tám chuyện vui vẻ . Riêng Hoàng thì không , hắn lặng yên suy tư , lòng nặng trĩu …

Và cũng ở một góc khuất nào đó… một cô gái cầm bông hồng đen nghiến chặt tay , bóp nghẹn ly whisky , miệng lẩm nhẩm : “ Áo đôi kia đấy !! …Sát ! Sát ! Sát” Mỗi chữ “Sát” , cô ta lại bứt một cánh hồng đầy căm phẫn … quả là không đơn giản .

____________________________

10h tối . Họ quyết định rời khỏi Mizi Café….

Vừa về tới biệt thự , nó đã leo tọt lên phòng thì thấy Hoàng đứng chờ trước cửa :

-Anh có chuyện gì gọi tui hả ??

Hắn đi thẳng vào vấn đề luôn :

-Cô và Vũ… mặc áo cặp đấy à ??

-Áo cặp ??? – Nó trợn tròn mắt đầy ngạc nhiên rồi ngây người ra nói tiếp : – Thiên Vũ bảo đây là áo của Biệt thự hoàng tử cơ mà !! Chẳng phải anh cũng có mà vì thấy nó nhí nhố nên không mặc sao ??

Hoàng khẽ bật cười :

-Thiên Vũ nói thế à ??

-Ừa !! Chứ còn ai vào đây nữa !!!

-Ra thế !!! Thôi , tôi lên sân thượng hóng mát một xí đây !! – Nói rồi Hoàng bước đi , lòng thầm nghĩ : “ Thiên Vũ , cậu trẻ con quá đấy !! Một trò đùa… hay thật !”

……………….

Tại sân thượng của biệt thự.

Gió vi vu từng đợt … mát lành… Lúc này chỉ có Hoàng và Bảo ở đó.

-Cuối cùng cậu cũng đã bày tỏ à ???

-Uhm… – Bảo nhẹ đáp.

loading...

Hoàng thở hắt , ngước mắt nhìn trời…

-Tôi không tin cậu thực sự yêu Ngọc Châu .Hay chăng tất cả chỉ là sự “ban ơn” ?

-Tôi cũng chẳng rõ… nhưng tôi muốn làm con nhỏ vui và hạnh phúc ! Dù gì thì nói ra tất cả cũng thật tuyệt … rất thoải mái…

Không gian lại lặng yên , mỗi người đeo đuổi một ý nghĩ của riêng mình .

Hoàng định quay lui đi thì Bảo vội níu lại bằng một lời nói mà khiến hắn phải nghĩ suy suốt đêm…

-Nếu đã yêu ai thì hãy thổ lộ với người ấy… đừng để tuột mất rồi sau này phải hối hận

Chap 44

Đêm qua là một đêm trằn trọc , mệt mỏi đối với Minh Hoàng . Cứ nghĩ đến việc phải lựa chọn 1 trong 2 hắn lại không tài nào chợp mắt được. Một là thổ lộ tất cả với nó – quá vội vàng . Hai là sẽ không nói gì cả , và có thể là nó sẽ thuộc về Vũ.

Hắn không muốn phải chọn lựa … Qủa thật là khó khăn… Bỗng dưng hắn lại nhớ đến cuộc trò chuyện của hắn và Minh Thảo vào đợt con bé tới Biệt thự chơi lần trước.

…………..

-Em mới có một chuyện cực kì thú vị đây , anh có muốn nghe hok ??? – Minh Thảo cười nhí nhảnh nói , ánh mắt trông có vẻ bí hiểm khiến Hoàng cũng cảm thấy hơi tò mò :

-Gì thế em ???

Thảo ngung nguẩy đôi bàn chân , làm bộ làm tịch một hồi , sau đó mới nói tiếp :

-Huhm…. Anh… anh thích chị My hả ???

Hoàng giật mình . Hắn vội lẩn tránh ánh mắt của Minh Thảo một cách vội vàng .

-Em khìn rồi hả nhóc ??

Nghe Hoàng nói , Thảo bĩu môi tỏ vẻ giận dỗi :

-hừ , anh đừng có coi thường nhỏ này nha !! Nhìn vậy chớ em nhạy lắm đó… Mà chị My hình như cũng thích anh đấy !! 

Như minh chứng cho điều đó , Thảo cười nhẹ nhàng sau đó nói bằng giọng thỏ thẻ :

-Thật đó !!! Em giả vờ bịa là anh với em tình củm lắm cơ… Sau đó .. hình như thái độ của chị ý hơi khác một chút…~!!! Hihi… mà…. Chị ý thích màu trắng nà , thích uống café nóng với bánh hạt dẻ , thích được tặng hoa ,..

Con bé đang còn định kể nữa nhưng Hoàng vội vàng dẹp ngay . Lúc đó không phải là hắn không quan tâm , mà là hắn không muốn quan tâm đến , hắn không muốn nghĩ nhiều . 

…………..

Sau hôm nói chuyện với Minh Thảo , Hoàng không một chút bận tâm gì nữa . Nhưng bây giờ lại khác , hắn ngẫm , ngẫm được nhiều thứ , lòng thầm cảm ơn con nhóc tinh ranh.

Hoàng ngó lên chiếc đồng hồ hình trái tim do Cẩm Tú tặng…. 4h45… Hắn bật dậy , và việc đầu tiên hắn làm đó là tháo chiếc đồng hồ xuống , nhủ thầm : “ Đã đến lúc chú mày cần đươc thay thế rồi !”

Nhanh chóng thay bộ đồ thể thao , Minh Hoàng đi tới phòng nó . Biết chắc rằng giờ này nó vẫn đang còn yên giấc nên hắn không gọi mà nhẹ tách cửa bước vào…

Lặng lẽ ngắm nhìn nó lúc này , đôi mắt khép hờ , làn mi dài cong vút thêm nổi bật trên gương mặt trắng mịn màng làm hắn cảm thấy nhẹ rung rinh trước vẻ đẹp thánh thiện này.

Khẽ khàng hắn vuốt ve mái tóc của nó và ngắm nó như vậy cho đến khi nó bất chợt trở mình và choàng tỉnh giấc…

-Ơ…Sao…sao..anh lại …??

Hoàng vội bỏ tay ra , sau đó đưa mắt nhìn xung quanh rồi mới trả lời nó :

-uhm… tôi định rủ cô đi bộ ở công viên . Được chứ ???

-Ok !!

Công viên buổi sáng thật mát mẻ , dễ chịu và vô cùng êm ả . Dòng người khá là tấp nập , nhưng vẫn giữ được cho mình một khoảng riêng nào đó. Những điều thú vị này ít khi nó nhận ra vì nó là một con bé ưa ngủ nướng và không hề có khái niệm “tập thể dục”.

Chung quanh được bao phủ bởi làn sương mỏng nhưng vẫn đủ để nhìn thấy nhau một cách khá rõ ràng .

-Sương thơm ghê ! – Nó bất giác thốt lên và hít một hơi thật sâu để tận hưởng mùi sương sớm đầy tinh khiết , mát dịu.

Hoàng ngạc nhiên nhìn nó hỏi :

-Sương cũng thơm ?

-Ừ ! Thật thế… Anh thử xem…!! – Nói rồi nó lại kéo oàng lại một chiếc ghế đá ở gần đó , có lẽ nó bắt đầu cảm thấy thấm mệt và hơi mỏi chân.

Lại lặng im…. Không ai nói với ai một câu gì , họ cứ lặng im như vậy cho đến khi nó phá vỡ bầu không khí đó..

-Bây giờ mà có một tách café nóng thích nhỉ ?

Lúc này Hoàng mới nhớ ra rằng … điều mà hắn cần làm lúc này. Hoàng cười mãn nguyện , lục đục một lát rồi chìa ra 2 ly café …

-Ơ… Hay nhỉ ??

Nó đón lấy 1 ly . Mỉm cười và nhấp một ngụm nhỏ .

-Có cả bánh hạt dẻ thì tuyệt !!!

-Tén tèn !! Bánh hạt dẻ đây !!!

Hoàng vừa dứt câu, một bịch bánh xuất hiện trước mặt nó… Nó cười rạng rỡ , xóa tan cái se lạnh lúc này..

-Hay ghê !! Anh mang theo đó hả ??? Sao tui hok biết nhỉ ? – Nó nheo mắt lại hỏi.

Hoàng chỉ cười thầm , đáp :

-Cần gì thì tôi vẫn sẽ biến ngay ra được cho cô , Thoại My à !!!

-Thật chứ ? Tôi cần… một chiếc áo ấm… trời hơi lạnh rồi…

-Áo ấm 37 độ nhé !! – Dứt câu , Hoàng khẽ ôm lấy đó… đầy bất ngờ…

Cảm giác thật ấm áp nhưng sao cả thân thể nó lại dường như đông cứng lại thế này ??? Không thể nói gì , đôi mắt cũng không hề chớp… Nó sững lại .

Hai người cứ như thế , thật lâu…

Xa xa , một cô gái đang cào xé mảnh thân cây vô tội, việc này khiến đôi tay cô dấy lên đau buốt , đỏ tấy nhưng dường như cô không còn cảm nhận được gì hơn ngoài việc trái tim đang vụn vỡ , tan vào hư vô như những giọt sương …

 

“Lặng bước trên con đường sương rơi lá úa đầy
Nghẹn đắng trong tim từng câu đang thét gào tên anh
Vì trái tim em còn yêu muốn anh quay về đây
Thế nhưng em đã không cho đôi môi em được nói ra..”

Cô lại mỉm cười , một nụ cười đầy chua cay : “ Cẩm Tú này…lại chịu thua một con bé như vậy sao..??? Một Minh Hoàng .. lại có thể yêu một con bé như vậy sao ???”

_____________________

Bỗng… chiếc đồng hồ của nó kêu lên… Nó giật mình , đẩy vội Minh Hoàng ra… Rồi cười nhẹ nói , ánh mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào Hoàng :

-6h rồi , về thôi !

-Uh…..

_________________________________

Tới Biệt Thự . Nó cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn một chút , chuyện lúc nãy khiến đầu óc nó phải suy nghĩ nhiều.

Vừa mới mở cổng , Nhất Bảo đã chạy ra , giọng châm chọc :

-Hai người đi đâu mà giờ mới về ? Dạo này hai người bất thường nha , chuyên da đánh lẻ hà !!!!

Nó bật cười khúc khích :

-Haha.. hôm qua có người cũng đánh lẻ mà giờ kêu người ta ! Zô ziên quá đi mất !!!

Bảo chỉ biết lắc đầu và nói :

-Thôi , 2 người lên phòng thay đồ đi ! Sau đó xuống ăn sáng nha , đích thân Nhất Bảo này nấu đó !!!

-Thế thì phải nhanh nhanh mới được !!! – Nó pha trò , rồi chạy ù lên phòng , chẳng phải là vì nó muốn mau chóng được ăn , mà là … nó muốn tránh Minh Hoàng một lát… Nó ngượng …

______________

Một lát sau , cả bọn có mặt ở phòng ăn .

Thiên Vũ có vẻ không được vui . Vẻ im lặng lạ thường. Minh Hoàng cũng vậy , hắn lặng im không nói gì . Không khí ngột ngạt đến khó chịu … Nặng nề quá …

Biết rằng không thể bắt chuyện với 2 tên kia để bớt “ngột” , nên Bảo liền quay qua phía nó :

-Ê !!! Sandwich tui làm ngon không ??

Nó cười hớn hở , giơ ngón cái lên ám hiệu :

-Tuyệt !!!

-Nhất Bảo ra tay mà lị !!!! Haha – Bảo cười phá lên , xen lẫn chút tự hào .

Nó chớp chớp mắt , giọng đểu đểu :

-Nhưng vẫn thua xa Mi-xi-xup !! haahhahah – Nó cũng cười ha hả , hệt như Bảo.

-Hừ , mơ đi !!!

-Anh mơ ấy..

-Cô mơ…

-Anh mơ…!!

….

Cuối cùng thì cũng chỉ có nó và Bảo lên tiếng . Vũ và Hoàng không hề hé môi đến một lời , sau đó 2 chàng trai bước về phía hoa viên của Biệt thự.

-Nhanh nhỉ ? – Vũ nhếch mép nói.

Dường như Hoàng vẫn chưa hiểu rõ hết câu nói của Vũ , nên hỏi lại :

-Sao cơ ???

-Cậu và con nhỏ … – Vũ ngước mắt lên trời.

Hoàng dửng dưng đáp lại , thái độ bất cần :

-Cũng chỉ là đi bộ thôi…

-Thế à..???

-Nhưng hình như…cậu và con nhỏ còn nhanh hơn ấy chứ ??? Áo đôi kia mà…!! – Hoàng ghẹo lại , cố tình nói mỉa Vũ.

-Một trò đùa thôi… – Vũ cười nhẹ.

-Cậu đùa con nhỏ… hay thực chất là đùa tôi ???

Hoàng gằn giọng , hắn trông mong câu trả lời từ Vũ . Nhưng cũng vừa lúc đó , nó và Bảo bước ra và kéo cả hai cùng tới trường.

___________________________

Dọc đường đi ,Thiên Vũ cứ miên man suy nghĩ về câu hỏi của Minh Hoàng . Chính hắn cũng không rõ rằng hắn đang đùa ai nữa… Nhưng hắn dám cá , dám chắc rằng … Tất cả đều xuất phát từ trái tim hắn , lòng ích kỉ của hắn . Vũ không muốn , không muốn sẽ đánh mất nó – người hắn yêu .

……………

Tới lớp. Nó không thấy Châu đâu cả … Hỏi mấy đứa trong lớp thì hình như con bé tới trường từ rất sớm , sau đó lại chạy đi đâu rồi… “ Chắc lại quay quắt cái gã Nhất Bảo ấy chứ gì ?”

Nói rồi nó thơ thẩn đi dạo dạo ở Hoa viên … thì…

-Ê !! Con nhok kia !!!

Một giọng oang oang hách dịch vang lên. Hình như là gọi nó ? Nhưng mặc kệ , nó vẫn bước đi…

-Á..con này láo !! Chị mày gọi mày mà không quay lại hả ??

Con nhỏ đó quát lên rồi chặn đầu nó .

-Dạ… chị gọi em à ??? – Nó chớp mắt , nhái lại giọng chua chua của con nhỏ .

-Láo…!! Mày muốn chết à ??? – Con nhỏ trợn mắt lên , dữ tợn.

-Bạn xưng chị.. thì tôi chỉ biết xưng em ! Chứ còn gì nữa….!!! – Nó nói bằng thái độ dửng dưng.

Con nhỏ rít từng c
-Mày được đấy !! Lấy lòng được bộ 3 rồi , nên bây giờ giở thói hách dịch cơ đấy à ???

-Tôi tưởng , bạn đang nói bạn cơ… “hách dịch” à…??

Qùa của mày nè !!! Đồ quỷ… dám làm thân với bộ 3 cơ à… mày xem lại mày đi.. mày là ai !!!!!!!!!!! – Con nhỏ nói rồi cao hứng kèm theo một cái tát …đau điếng… Nó nghiến răng ken két .. Mặt tức giận phừng phừng.. !!!

Bây giờ thì chuyện này không phải chỉ là giữa nó và con nhỏ vô duyên ấy . Mà xung quanh , đã là một đám đông bu quanh rồi . Hết lời bàn tán , xì xào . Có đứa ủng hộ nó , có đứa lại ủng hộ con nhỏ .

Nó chẳng phải đứa vừa , nó cười nửa miệng đang định “bốp chát” lại thì Vũ bước đến … Như một vị “anh hùng”…

-Này !!! Làm cái gì đấy hả ??? Cô bị điên hay là có vấn đề về tâm lí mà dám đụng đến người của Biệt thự Hoàng tử hả ???? – Vũ gắt lên , trợn trừng mắt lên nhìn con nhỏ.

Con nhỏ lôi cái giọng nằn nì , ngọt xớt từ đâu ra ; cứ như quỷ dữ biến thành thần tiên vậy đó.
-Anh….Anh Thiên Vũ…em..em là fan của anh nà..!! Anh phải đuổi con nhỏ ấy đi từ lâu rồi mới phải chứ…sao lại…

Vũ bẻ tay răng rắc , mặt tỏ không hiền lành chút nào :

-Muốn sống thì đi ra chỗ khác….!! Không thì cẩn thận với Thiên Vũ này… Từ nay..!! Ai đụng đến Thoại My.. cũng coi như là đụng đến tôi , đụng đến bộ 3 … Cẩn thận đấy !!!

Đám đông được giải tỏa dần . Vũ tưởng rằng nó sẽ biết ơn lắm lắm , nào là : “ ôi ! Cảm ơn anh!” , hay là “Không có anh , tôi sẽ tiêu mất!” , nhưng nào ngờ , nó lại gào lên tức tối , chân dậm đất thình thịch :

-á !! á ! á !! Đồ con khỉ điên khùng !! Tui đang định trả đũa nó thì chui đâu ra một gã điên thế này !!! Tức chết mất… nó tát tui muốn gãy răng ra rồi đây này !! Ya ! Ya !!!!

-Không nói được câu cảm ơn mà còn lại thế đấy à?? Mà nếu có gãy răng thật , thì chắc cũng không hét to được như vậy đâu , nha !!! – Vũ lại giở thói xỉa xói , mặt hằm hằm bực bội.

-Cái đồ…cái đồ…!!! Grừ… – Nó lắp bắp không ra tiếng , sau đó đùng đùng xông vào lớp .

-Còn Vũ , hắn chã biết nói gì hơn . Thật đúng là làm ơn mắc oán !

_____________________________

Trưa hôm đó…

Hoàng không về cùng cả bọn . Hắn nói rằng có việc bận cần phải giải quyết nên sẽ không ăn cơm ở nhà .

Hắn đi tới tiệm cầm đồ QQ – nơi mà nó đã cầm sợi dây chuyền với ý nghĩ : “ Nếu lấy lại được sợi dây về , có lẽ Thoại My sẽ vui lắm…!”

-Ông chủ !

-Cậu cần gì ???

Minh Hoàng cũng chưa nhìn thấy sợi dây đó bao giờ nê cũng không biết miêu tả ra sao , hắn cũng hơi bối rối một chút :

-Tôi muốn chuộc đồ… một sợi dây chuyền được một cô gái cầm cách đây khoảng 1, 2 tuần .

-hừ… nói vậy thì bố cậu còn chưa biết được ấy chứ !!! Cái cô đó tên là gì …?? – Ông ta gằn lên chẳng mấy dễ chịu và nhìn Hoàng như một “vật thể lạ” .

-Thoại My…!!

-À… sợi dây đó đấy hử… không được…!!

-Nhưng… Tôi muốn mua lại nó , được chứ ??? – Hoàng nói ,vẫn giữ nguyên thái độ kiên quyết và cố gắng nói bằng giọng thuyết phục nhất có thể.

-Ơ .. cái cậu này hay nhỉ ? Đã nói là không bán rồi cơ mà… – Ông ta trợn tròn mắt lên , tay đung đẩy điếu xì gà.

-Chừng này đủ chưa… – Nói rồi Hoàng mở ví lôi ra một cọc tiền đủ để khiến một con người tham lam phải lóa mắt .

Cuối cùng thì ông ta cũng gật đầu đồng ý :

-Được..!! Vậy thì được…. Nhưng chiều nay tôi mới đưa cho cậu được .. Hàng này có người lỡ mua rồi… Tôi sẽ đi lấy lại…

-Chiều nay à… thế cũng được…!! Đưa đến Love Coffee cho tôi trước 5h.

-Được rồi , cậu yên tâm !

-Đúng hẹn đấy !!

Hoàng dặn dò , sau đó thì bỏ đi , lòng hân hoan đến lạ.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: