truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Bên ngoài cửa lớp – Chương 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 4

Thằng Cung làm như không nghe thấy tiếng trống. Nó chẳng buồn ra sân chạy nhảy như mọi hôm. Nó ngồi một đống, không nhúc nhích, mặt xụ xuống. 

Tiểu Long ngồi ngay sau lưng Cung thấy thằng này buồn bực, liền chồm tới vỗ vai: 

- Ra sân chơi đá bóng đi mày! 

Nhưng Cung chẳng buồn ừ hử, cũng chẳng thiết gật đầu hay lắc đầu. Nó cứ lì ra như cục gạch. 

Thấy vậy, Tiểu Long chán quá, kéo tay Quý ròm vọt thẳng ra cửa, bỏ mặc Cung ngồi trơ thổ địa một mình trong lớp. 

À quên, không phải một mình. Ở dãy bàn bên cạnh, tụi “tứ quậy” vẫn vờ như đang say sưa đấu hót, không thèm ra chơi. 

Đợi đến khi mọi người tếch hết ra ngoài, Lâm mon men lại gần Cung: 

- Này! 

Cung vẫn không ngẩng mặt lên. 

- Có gì đâu mà buồn! – Lâm tặc lưỡi – Trước nay tụi tao bị thầy cô quở phạt gấp mấy lần mày mà đâu có sao! 

Cung vẫn im ru bà rù. 

Lâm tiếp tục lải nhải: 

- Bài văn lúc nãy của mày hay ghê! 

Cung tuy tảng lờ nhưng tay vẫn nghe không sót một câu của thằng Lâm. Ngay từ khi Lâm lân la lại gần, nó đã thắc mắc vô kể. Trước nay, nó không giao du với tụi “tứ quậy”, vì vậy nó không hiểu bữa nay tụi này kéo nhau đến bắt chuyện với nó nhằm mục đích gì. Vừa rồi thằng Lâm quỉ quái này đứng giữa lớp bô bô kể “sự tích Nguyên Mông” để làm trò cười, chẳng lẽ bây giờ nó muốn tiếp tục trêu chọc mình chuyện bị cô giáo bắt chép phạt? Cung nơm nớp nghĩ, và khi nghe thằng Lâm cất tiếng khen “bài văn lúc nãy” của nó, Cung không khỏi chột dạ. 

Nào ngờ Lâm gật gù khen tiếp: 

- Tao phục mày thật đấy! Chỉ đứa có tài mới có thể sửa bài văn hay đến thế thôi! 

Lần này thì Cung cảm thấy là lạ. Rồi sau là lạ là khoai khoái. Được “thi sĩ Hoàng Hôn” tâm phục khẩu phục đâu phải chuyện đùa! Dường như để làm Cung khoai khoái hơn nữa, Hải quắn tiếp lời Lâm: 

- Nghe nhỏ Hiển Hoa đọc “bài văn” của mày, tụi tao cười lăn bò càng! 

Qưới Lương nhanh nhẩu phụ hoạ: 

- Ừ, “bài văn” của thằng Cung tuyệt thật đấy! 

Thoạt đầu, lòng đầy bực bội, Cung không muốn bắt chuyện với bất cứ đứa nào, tụi “tứ quậy” lôm côm kia lại càng không. Nhưng nghe tụi nó xúm vào tán tụng một hồi, Cung cảm thấy bùi tai, bèn chép miện: 

- Tụi mày nói quá! Sửa bài văn lại như thế ai sửa chả được! 

Cung khiêm tốn nhưng mặt lại tươi hơn hớn. 

Tất nhiên Lâm biết thừa bụng dạ Cung. Nó ranh mãnh nháy mắt với đồng bọn và hăm hở phản đối: 

- Không phải đâu! Ngay cả tao cũng không thể sửa hay như thế được! 

Qưới Lương xuýt xoa: 

- Mày có tài vẽ, nay lại lộ thêm cái tài châm chọc người khác, tài năng đầy mình như thế nhập bọn với tụi tao là hết ý! 

Quốc Ân cười hề hề: 

- Lúc đó “tứ quậy” sẽ biến thành “ngũ quái”! 

Tới đây thì Cung vỡ lẽ. Thì ra tụi thằng Lâm chẳng tử tế gì. Tụi nó hè nhau bốc mình lên mây xanh chẳng qua muốn mình nhập bọn với tụi nó. Tưởng nhập bọn với ai, nhập bọn với băng “tứ quậy” học hành lẹt đẹt và nổi danh chọc phá này chỉ tổ mang tai mang tiếng. Nỗi khoái trá trong lòng bỗng chổc xẹp lép, Cung thở đánh thuợt: 

- Tao không thích nhập bọn với ai hết! 

Lâm khụt khịt mũi: 

- Mày không nhập bọn với tụi tao cũng không được! Cô Vĩnh Bình đã ghi tên mày vô sổ đen rồi! 

Hải quắn vò mái tóc quắn: 

- Từ hôm nay dưới mắt mọi người mày đã trở thành “dân quậy”, có muốn chối cũng chẳng ai tin! 

Quốc Ân bô bô: 

- Dám sửa “Hịch tướng sĩ” của Trần Hưng Đạo để trêu chọc người khác, tội đó là tày đình chứ đâu phải chơi! 

Thấy tụi thằng Lâm thi nhau hù doạ và gán ghép tội trạng cho mình, Cung đâm quạu: 

- Tày đình kệ tao, không mắc mớ gì đến tụi mày! 

Cung sửng cồ khiến Quốc Ân sửng cồ theo: 

- Đồ ngốc! Chơi với bọn ông, có gì bọn ông còn bao che và bênh vực giùm cho, quậy một mình chỉ tổ ngồi chép phạt rã tay thôi con ạ! 

- “Con” cái đầu mày! – Cung đứng bật dậy, mắt long sòng sọc – Ai cho tụi mày “ông ông, con con” với tao! 

- A, mày ngon há! 

Quốc Ân nhếch mép, vừa nói nó vừa xăn tay áo. Nhưng thằng Lâm đã kéo tay nó: 

- Thôi, bỏ đi! 

Quốc Ân bị Lâm lôi xềnh xệch ra cửa, bụng vẫn còn tức lắm. Nó cố ngoảnh về phía sau, môi bĩu ra: 

- Xì, quậy hơn tụi tao cả trăm lần mà còn làm bộ! 

Còn lại một mình, Cung thấy tay chân xụi lơ, đầu hết ong ong tới u u. Nó không hiểu cớ làm sao ngày hôm nay nó gặp đủ thứ tai bay vạ gió. Từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, chưa lần nào nó gặp phải rắc rối dồn dập như vậy. Chuyện của nó rõ ràng chẳng liên quan gì đến băng “tứ quậy”, thế mà rốt cuộc nó vẫn bị tụi thằng Lâm xộc tới mắng nhiếc, nhạo báng đến nỗi suýt xảy ra đánh nhau to. Thật chả hiểu ra làm sao. 

Nhưng “chả hiểu ra làm sao” là nói lúc ra chơi kia. Còn khi ôm cặp lủi thủi trên đường về, Cung nghĩ ngợi một hồi rồi “hiểu ra” ngay: Tất cả, nói tóm lại, cũng đều bắt nguồn từ “bà mập” Kim Em! 

Khi “hiểu ra” rồi, mặt Cung lập tức sầm xuống, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két. Mãi đến khi về tới nhà. 

Chị Lệ nó đang dọn cơm, thấy nó bước vào với bộ tịch hầm hầm, liền trố mắt: 

- Em làm sao thế? 

Đã gọi là hầm hầm thì đâu có thể trả lời. Cung không trả lời, chỉ lầm lì vứt cặp lên bàn đánh xoạch. 

Lệ tò mò theo dõi hành động của em, giọng lo âu: 

- Bộ em vừa đánh nhau với bạn hả? 

Lần này bà chị hỏi cụ thể quá sức, Cung không làm thinh được. Nó hừ giọng: 

loading...

- Đánh nhau đâu mà đánh nhau! 

- Thế sao mặt mày em nom khó coi thế kia? 

- Khó coi đâu mà khó coi! – Giọng Cung vẫn chưa hết bực bội. 

- Em không muốn nói thì thôi! – Lệ nhún vai – Em đi rửa mặt đi rồi lên ăn cơm. 

Cũng như ban sáng, buổi trưa trên bàn ăn chỉ có hai chị em. Ba đi công tác xa. Mẹ ăn cơm hộp ở ngoài chợ, trưa không về. 

Lúc ngồi vào bàn, mặt Cung vẫn nặng chịch. Nhưng ăn xong chén cơm thứ nhất, lòng nó đã dịu đi, không rõ do cơn giận nguội dần… theo thời gian hay do cơn đói sôi sục đã được trấn áp. 

Và khi lòng đã bình tĩnh thì con người ta có biết bao điều muốn thổ lộ. Cung cũng vậy, bây giờ nó mong chị Lệ nó lặp lại những câu hỏi lúc nãy đến chết được. Để nó có thể dốc bầu tâm sự. Để nó hỏi chị nó rằng trong cuộc đời mình, chị đã từng gặp người bạn nào chỉ toàn đem lại những điều xúi quẩy cho chị, như nó đang gặp phải, hay không. 

Nhưng chị Lệ nó vẫn cắm cúi và cơm, không nói gì. Cứ như chị đã quên bẵng mất cấu chuyện vừa rồi. 

Tất nhiên Cung biết chị nó không quên. Chị nó chỉ đang giận nó thôi, giận thái độ vô lễ của nó khi nãy. Khi nãy nó trả lời chị nó bằng những câu cáu kỉnh và cộc lốc, thậm chí có lúc nó không buồn mở miệng. Như vậy là hỗn hào lắm, nó biết, nhưng vì đang bực tức nó chẳng thể kềm mình được. 

Lẽ ra chị Lệ nó nó thể mắng nó hoặc phạt nó. Nhưng chị nó đã không làm thế. Ba mẹ nó thường xuyên vắng nhà, từ sáng đến tối quanh đi quẩn lại chỉ có hai chị em với nhau, vì thế mà chị nó rất thương nó. Thương hơn một bà chị khác thương một đứa em khác. Cung biết rõ điều đó nên thỉnh thoảng nó vẩn lợi dụng tình thương này để nhõng nhẽo, vòi vĩnh hoặc cho phép mình ăn nói một cách hỗn láo mà không sợ bị mắng hoặc bị méc lại với ba mẹ. 

Lệ không mắng Cung nhưng vẫn biểu lộ sự bất bình bằng cách giữ vẻ mặt thản nhiên và tia nhìn xa xăm làm như không thấy Cung ngồi trước mặt mình. 

Điều đó làm Cung khó chịu quá. Đã mấy klần nó vờ ho khúc khắc để chị nó nhìn nó nhưng Lệ nhất định không mắc lừa. 

Cuối cùng, dĩ nhiên là sau khi ăn xong chén cơm thứ ba, nghĩa là khi sự ấm ức trong lòng đã hoàn toàn tiêu tan không còn một vếch tích, Cung len lét nhìn chị, khụt khịt mũi: 

- Chị nè! 

Lệ nhìn Cung, cố không cười: 

- Gì em? 

Cung ngập ngừng: 

- Bạn trai với bạn gái có bao giờ thù nhau không hở chị? 

- Thù nhau? Sao lại có chuyện thù nhau? 

Cung nhăn mặt: 

- Thì chị cứ trả lời em đi đã! Hai bên có thù nhau không? 

- Chị không biết! – Lệ lắc đầu – Từ trước đến nay chơi với bạn trai, chị chưa bao giờ thù ai, cũng chẳng có ai thù chị! 

Đáp xong, thấy Cung thừ mặt nghĩ ngợi, Lệ mỉm cười: 

- Bộ có cô bé nào đang thù em hả? 

- Không! – Cung đỏ mặt – Chỉ có em… thù con nhỏ đó. 

- Con nhỏ đó là con nhỏ nào? 

- Con nhỏ này tên là Kim Em! – Cung huơ tay – Nó cùng lớp với em. Cùng tổ học tập nữa. 

- À, chắc nhỏ Kim Em là tổ trưởng! – Lệ gục gặc đầu, vẻ hiểu biết – Tổ trưởng là chúa nhắc nhở, hở một tí là rút sổ tay trong túi ra… 

- Không phải! – Cung lật đật đính chính – Con nhỏ này không giữ chức vụ gì cả! À, trước đây nó có làm… Trần Hưng Đạo… 

- Làm Trần Hưng Đạo là sao? – Mắt Lệ trố ra. 

- Như thế này này! – Cung bối rối đưa tay quẹt mũi và ấp úng giải thích – Số là năm ngoái lớp em thi dựng hoạt cảnh lịch sử… 

Cung kể ngắc nga ngắc ngứ. Khó khăn lắm nó mới thuật xong cho chị nó nghe nó từng phải đóng vai voi cho con nhỏ Kim Em chễm chệ ra sao và nó đã gặp vô vàn chuyện bực mình với con nhỏ này trong thời kỳ cay đắng đó như thế nào. 

Lệ nhíu mày chăm chú lắng nghe ông em trút bầu tâm sự. Nghe xong, Lệ thở đánh thượt: 

- Chị thấy nhỏ Kim Em chẳng làm chuyện gì đáng để em thù cả. 

- Không đáng để em thù? 

- Ừ, con nhỏ đó nó có làm gì đâu. 

Cung hừ mũi: 

- Tại chị không biết đó thôi. Con nhỏ này nó mập lắm. Nó nặng như một bao gạo lận. 

Lệ phì cười: 

- Em trẻ con quá. Đấy là công việc chung, em không nên để bụng. 

Cung nhăn nhó: 

- Nhưng ngày nào nó cũng cãi tay đôi với em. Nó được làm Trần Hưng Đạo sướng như tiên, trong khi đó… 

- Bạn bè cãi nhau là chuyện thường! – Lệ mỉm cười cắt ngang – Chẳng lẽ chỉ vì chuyện cỏn con đó mà em thù ghét người ta? 

- Nhưng con nhỏ này nó nhiều tội lắm! – Cung vẫn một mực lên án “kẻ thù” – Hôm nay đến ngày tổ em trực sinh, nó cố tình đi trễ khiến em phải một mình khiêng ghế đến vẹo cả lưng… 

Lệ nhăn mặt: 

- Em là con trai, làm choàng cho bạn gái một bữa mà cũng bực mình sao? 

Lời phê phán của bà chị khiến Cung đỏ mặt. Nó định nói chị không biết hết về con nhỏ này đâu, tội lỗi của con nhỏ này không chỉ có vậy mà còn nhiều nhiều lắm. Nó mấp máy môi định “tố cáo” thêm vài tội lỗi tày đình của Kim Em nhưng may làm sao đến phút chót nó dừng lại kịp. Nó không thể kể cho chị nó nghe vì con nhỏ Kim Em chúm cha chúm chím suốt nên cô Vĩnh Bình mới “truy” đến nên nới chốn cái “sự tích Nguyên Mông” khiến nó thêm một phen làm trò cười cho cả lớp. Nó cũng không thể kể vì con nhỏ Kim Em gây ra lắm đau khổ cho nó nên nó mới sửa bài “Hịch tướng sĩ” để trêu cho bõ tức và rốt cuộc bị cô bắt chép phạt đến rã cả tay. Trước nay chị Lệ nó không hề hay biết những trò quỷ quái của nó ở trên lớp, nay nó nói ra khác nào tự tố cáo chính mình. 

Nghĩ lợi nghĩ hại một hồi, Cung quyết định ngậm tăm. Nhưng ngậm tăm trong khi lòng chưa nguôi bục dọc thì ấm ức lắm. Vì vậy, Cung lại giận dỗi nói, lần này nó không trách móc Kim Em nữa mà trách móc chính bà chị nó: 

- Tại chị là đàn bà con gái nên chị bênh con nhỏ Kim Em kia thôi! 

Lệ nheo mắt: 

- À, đuối lý rồi tính giở giọng bướng với chị hả? 

- Chứ không phải sao! – Cung gân cổ – Làm gì mà chị cứ bênh con nhỏ đó chằm chặp thế? 

- Chị chả bênh ai hết! – Lệ nghiêm giọng – Chị chỉ nói những gì chị nghĩ thôi. Con trai không nên thù ghét con gái, nhất là chỉ vì những nguyên nhân vớ vẩn như vậy. 

- Chị chỉ nói! Em thấy chẳng vớ vẩn tí nào. 

Cung hậm hực đáp và buông đũa đứng dậy. 

Chị em gì mà chẳng chịu bênh nhau, cứ toàn bênh người ngoài! Cung vừa bước lại chỗ khay nước vừa bất bình nghĩ! Và vì bất bình quá sức nên có ly nước nhỏ xíu mà nó uống cả buổi mới xong. Tại nó mắc nghẹn đó mà!

Nguồn: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?20633-Kinh-van-Hoa-Tap-32-Ben-ngoai-cua-lop#ixzz2OBFTN7BM

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: