truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Bên ngoài cửa lớp – Chương 03 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 3

Nói cho đúng ra, vừa rồi trong lớp có một đứa không cười, cũng không hề nhếch mép tí ti trước câu chuyện “nguyên mông” khôi hài kia. 

Đó là thằng Cung, nạn nhân trong vụ này. 

Giữa những tràng cười rộ chung quanh, nó cúi gằm mặt xuống bàn, không hề ngẩng lên lấy một lần, lòng pha trộn bao cảm giác khó tả. 

Thật ra Cung chẳng mắc cỡ với đám bạn cũ bao nhiêu. Nó chỉ xấu hổ với cô Vĩnh Bình, với mấy đứa học sinh mới như Duy Dương, Mỹ Linh và Cẩm Vân. 

Cung vừa ngượng, vừa buồn, vừa tức. Nhưng nó tức thằng Lâm một mà tức nhỏ Kim Em tới mười. 

Thằng Lâm “thi sĩ Hoàng Hôn” là thủ lĩnh băng “tứ quậy”, xưa nay chúa làm trò. Ở trong lớp, Lâm chòng ghẹo hết đứa này đến đứa khác, không chừa một ai, kể cả mấy đứa trong ban cán sự. Ngay cả thầy cô, lúc cao hứng thằng Lâm còn dám giỡn mặt nữa là. Vì vậy, việc thằng Lâm nhân cơ hội bằng vàng này để bô bô kể chuyện cười chẳng có gì đáng ngạc nhiên, cũng không đáng để tức. 

Cung tức nhất là Kim Em. Đầu đuôi mọi chuyện đều do “bà mập” này mà ra! Cung hậm hực nghĩ. Chính tại Kim Em cứ chúm cha chúm chím suốt nên cô Vĩnh Bình mới nhìn thấy, mới bực bội kêu Kim Em đứng dậy gạn hỏi. Và cũng chính vì vậy thằng Lâm mới có cớ giở trò. 

Chứ nếu Kim Em giữ được bộ mặt đạo mạo như những đứa khác thì cái “sự tích Nguyên Mông” kia hôm nay đâu có vỡ lở ra. 

Mà “tội lỗi” của con nhỏ Kim Em đáng ghét này đâu chỉ có chừng ấy. Hình ảnh của những ngày gian khổ đóng vai voi trong cuộc thi hoạt cảnh năm ngoái bỗng rủ nhau ùn ùn hiện về trong cái đầu nóng phừng phực của Cung. Việc nó đường đường là một đấng nam nhi lưng dài vai rộng mà phải cúi đầu làm thân trâu ngựa, à quên, trong trường hợp này phải nói là “làm thân voi ngựa” mới đúng, cho đàn bà con gái cỡi đã là một mối nhục muôn đời không rửa sạch. 

Nhưng nhún mình đến vậy mà Cung nào có được yên thân: trong khi ngày nào nó cũng phải chui vào tấm vải bạt nóng như lò than kia để cõng tấm thân bồ tượng của Kim Em muốn sụm xương sống thì con nhỏ không biết điều này cứ ngồi chễm chệ trên lưng nó mà ngoác mồm ra cãi tay đôi. Nó nói một câu Kim Em cãi một câu, nó nói hai câu Kim Em cãi hai câu, vừa cãi vừa õng a õng ẹo khiến nó phải lảo đảo và cuối cùng té nhủi ra đất, may mà lổ mũi chưa kịp “ăn trầu”. 

Chuyện đã qua lâu rồi, nhưng mỗi lần nhớ lại, Cung vẫn cứ thấy bụng tưng tức, chẳng hiểu vì sao. 

Lại thêm chuyện sáng nay Kim Em lò dò đến lớp trễ hoắc khiến nó phải một mình è cổ ra khiêng ghế, quả là “nợ vịt chưa qua nợ gà đã tới”. 

Đã thế, vào lớp nó mới vặc Kim Em có mấy câu, chưa kịp xổ hết ấm ức thì liền xảy ra cái chuyện “Nguyên Mông” kia. 

Nợ nần cứ thế chồng chất, hố “hận thù” cứ thế đào sâu. Cung không nghĩ đến thì thôi, càng nghĩ nó càng tức đến xịt khói ra đằng tai. 

Lòng cay cú, suốt hai tiết văn, Cung không nghe được lấy một câu. À không, nó nghe lõm bõm được mấy câu: “Nay các ngươi nhìn chủ nhục mà không biết lo, thấy nước nhục mà không biết thẹn… Hoặc vui thú vườn ruộng, hoặc quyến luyến vợ con, hoặc lo làm giàu mà quê việc nước, hoặc ham săn bắn mà quên việc binh…”. 

Thế là Cung xé rẹt một tờ giấy, hí hoáy “biên tập” lại: “Nay ngươi nhìn bạn bè khiêng ghế mà không biết lo, thấy bạn bè quét lớp mà không biết thẹn… Hoặc vui thú ngủ nướng, hoặc quyến luyến chồng con, hoặc ham ăn uống mà quên việc trực sinh…”. 

Cung “chế” ra được mấy câu độc địa, lấy làm đắc ý lắm. Sau khi rung đùi đọc tới đọc lui một cách khoái trá, nó gấp nhỏ tờ giấy lại và đẩy tới trước mặt Kim Em. 

Nhỏ Kim Em nãy giờ biết Cung giận mình, muốn phân trần mà không được, nay thấy Cung đưa tờ giấy qua thì mừng rơn. 

Chắc mẩm Cung tỏ ý làm hoà, nó nhanh nhẹn vớ lấy tờ giấy, hồi hộp mở ra đọc. 

Nào ngờ mới đọc lướt dòng đầu, nó đã tá hỏa. Thì ra không phải Cung muốn làm hoà. Cung chỉ muốn bêu xấu nó. 

Kim Em càng đọc càng tái mét mặt. Nó có bao giờ ngủ nướng, có bao giờ làm đẹp, có bao giờ ham ăn uống đến quên hết mọi việc trên đời đâu mà Cung nỡ trút tất cả những “tội danh” đó lên đầu nó. 

Nhưng bị gán ghép những “tội” đó, dù sao Kim Em cũng còn bấm bụng nín nhịn được. Đến khi Cung rêu rao nó “quyến luyến chồng con” thì quả là nó không tài nào chịu đựng nổi. Mặt nó đang từ xanh chuyển qua đỏ, rồi chuyển trở lại qua xanh, môi nó run run và cuối cùng khi đã cố hết sức mà không kềm được, nó gục mặt xuống bàn nấc lên nức nở. 

Tiếng khóc của Kim Em khiến cả lớp sửng sốt. Cả chục cặp mắt đổ dồn về phía nó, không hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao. 

Nhỏ Hạnh chồm người lên bàn trên, lo lắng hỏi: 

- Chuyện gì thế Kim Em? 

Nhưng Kim Em dường như không nghe thấy câu hỏi của nhỏ Hạnh. Nó vẫn úp mặt trên hai cánh tay và không ngừng thút tha thút thít. 

Nhỏ Hạnh là tổ trưởng tổ 4, thấy trong tổ mình có một đứa tự nhiên gục mặt khó rưng rức trong giờ học thì lo lắm. Càng lo hơn khi tiếng khóc “ủy mị” đó lại cất lên trong bầu không khí đang hừng hực khí thế của cả lớp trước bài hùng văn sôi sục nhiệt huyết qua lời giảng truyền cảm của cô Vĩnh Bình. 

Cung không ngờ hậu quả do mình gây ra lại nghiêm trọng như vậy. Khi nặn ócviết những câu châm chọc kia ra giấy, nó chỉ muốn trêu Kim Em cho bõ tức. Không ngờ con nhỏ này “mít ướt” quá cỡ, chưa gì đã bù lu bù loa lên rồi. 

Hối thì đã muộn, Cung chỉ biết lấm lét liếc lên bảng, bụng thầm mong cô giáo vì giảng bài nhiều quá nên tai ù mắt hoa, sẽ không phát hiện được bất cứ chuyện nhố nhăng nào đang xảy ra dưới lớp. 

Nhưng cô Vĩnh Bình nhanh chóng làm Cung thất vọng. 

Cô nhìn xuống nhỏ Kim Em ngồi, lắc đầu nói như than: 

- Lớp các em hết cười tới khóc, thật cô chẳng còn biết ra sao nữa! 

Rồi cô nhìn Hiển Hoa và Cung, hai đứa ngồi kế Kim Em, hỏi: 

- Em nào làm gì bạn Kim Em thế? 

Thằng Cung giật thót, vờ cắm mắt xuống bàn. 

Còn nhỏ Hiển Hoa thì sợ sệt đứng dậy: 

- Thưa cô, không phải em ạ. 

- Thế em có biết tại sao bạn Kim Em khóc không? 

- Thưa cô, không ạ. 

Nhỏ Hiển Hoa lí nhí, vừa đáp nó vừa thấp thỏm liếc qua bên cạnh. Chợt nó trông thấy tờ giấy Kim Em đang chặn dưới cánh tay, liền nhớ ra lúc nãy Cung lén lút chuyền tờ giấy này cho Kim Em. 

Nhỏ Hiển Hoa hớn hở: 

- Thưa cô, bạn Kim Em khóc vì tờ giấy này đấy ạ. 

- Tờ giấy nào? 

Hiển Hoa rón rén thò tay rút tờ giấy, bụng nơm nớp sợ Kim Em ngăn cản. Nhưng Kim Em chả buồn giật lại, nó cứ gục đầu tấm ta tấm tức. 

Hiển Hoa bắt được tờ giấy như thể bắt được vàng. Nó hoan hỉ giơ cao “tang vật” lên khỏi đầu: 

- Thưa cô, đây ạ. Khi nãy em thấy bạn Cung chuyển tờ giấy này cho bạn Kim Em. 

Cô Vĩnh Bình hất đầu: 

- Em đọc xem trong tờ giấy viết gì! 

Mệnh lệnh của cô Vĩnh Bình làm Cung tái xạm mặt. Nó ngọ ngoạy đầu, mắt dáo dác nhìn xuống đất, như thể định tìm một lỗ thủng để chui xuống. 

Cả nhỏ Kim Em cũng giật mình. Bây giờ nó mới hối hận đã không giằng tờ giấy tai hại đó lại. Nhưng lúc nãy mải khóc, mải tức thằng Cung, nó còn bụng dạ đâu để ý đến chuyện khác. 

Nhưng tai hoạ không dừng lại ở đó. Nhỏ Hiển Hoa dán mắt vào tờ giấy trên tay, vừa mấp máy: 

loading...

- Nay ngươi nhìn bạn bè khiêng ghế mà không biết lo… 

Cô Vĩnh Bình đã cau mày: 

- Em đọc vo ve như thế làm sao cô nghe thấy. Đọc lớn lên nào! 

Nghe vậy, mặt mày Kim Em nóng ran như hơ lửa. Đến lúc nhỏ Hiển Hoa tằng hắng chuẩn bị lấy giọng, đầu óc Kim Em càng quay mòng mòng hơn nữa. 

Quả như lo lắng trong lòng nó, nhỏ Hiển Hoa mới cao giọng đọc to hai dòng đầu: “Nay ngươi nhìn bạn bè khiêng ghế mà không biết lo, thấy bạn bè quét lớp mà không biết thẹn…”, tụi bạn đã cười rúc ra rúc rích rồi. 

Và đến khi nhỏ Hiển Hoa oang oang “Hoặc vui thú ngủ nướng, hoặc quyến luyến chồng con; hoặc lo làm đẹp mà quên việc lớp, hoặc ham ăn uống mà quên việc trực sinh…” thì cả lớp cười nghiêng cười ngửa, còn ồn ào náo loạn gấp mấy lần vụ “Nguyên Mông” khi nãy. 

Quốc Ân ngồi đầu bàn dãy bên trái liếc sang chỗ Kim Em, cười hê hê: 

- Chà, có chồng có con rồi mà không cho bạn bè biết há! 

Thằng Lâm “thi sĩ Hoàng Hôn” ứng khẩu ngâm nga: 

- Tại vì quyến luyến chồng con 

Cho nên bài vở mãi còn bỏ bê… 

Nhỏ Hạnh bực mình day sang: 

- Mấy bạn có thôi đi không! Bộ mấy bạn… 

Nhỏ Hạnh chưa nói dứt câu, cô Vĩnh Bình đã lại nhịp thước lên bảng: 

- Các em im lặng nào! 

Cô vẫy tay: 

- Hiển Hoa ngồi xuống. 

Rồi cô đưa mắt sang Cung lúc này vẫn đang cắm mắt xuống chân, người rúm lại: 

- Cung, đứng dậy! 

Thằng Cung rụt rè đứng dậy, mặt vẫn không dám ngước lên. 

- Tại sao em học không lo học lại ngồi viết những lời nhảm nhí như thế để trêu bạn? 

Cung cắn môi muốn rớm máu: 

- Thưa cô, em định đùa… cho vui ạ. 

Cô Vĩnh Bình nghiêm giọng: 

- Nếu em rảnh rỗi quá không biết làm gì thì ngồi đó chép một trăm lần câu “Em hứa từ nay sẽ không bao giờ viết bậy nữa” rồi cuối giờ nộp cho cô. Nếu chép không xong thì về nhà chép tiếp, hôm sau nộp. 

Tuyên bố hình phạt xong, cô vẫy tay ra hiệu cho Cung ngồi xuống, rồi dường như quá mệt mỏi trước cái lớp nhăng nhít hết cười tới khoác, hết khóc tới cười này, cô không còn hứng thú giảng bài nữa. 

Cô bước lại bàn, uể oải ngồi xuống ghê và lật sổ ra ghi ghi chép chép gì đó. 

Nhỏ Hiển Hoa ghé sát Cung, thì thào với giọng sợ hãi: 

- Chết bạn rồi! Hình như cô giáo trừ điểm hạnh kiểm của bạn đó. 

Đang ỉu xìu, nghe Hiển Hoa nói vậy Cung quay ngoắt lại, sửng cồ: 

- Bạn đừng có hù tôi! Ai bảo bạn cô Vĩnh Bình giữ sổ hạnh kiểm? Cô có làm chủ nhiệm lớp mình đâu! 

Thấy bộ tịch thằng Cung dữ dằn quá, nhỏ Hiển Hoa rụt cổ: 

- Cô không trừ, nhưng cô ghi chuyện làm hôm nay của bạn vào sổ rồi nhắc thầy Vĩnh Long trừ cũng được vậy. 

Nghe Hiển Hoa cứ lải nhải trừ với chả trừ, Cung càng cáu: 

- Thằng này cóc sợ! Nếu cô Vĩnh Bình quên nhắc thì bạn cứ việc mách lẻo với thầy Vĩnh Long đi! 

Khi thằng Cung đã giở tới “thằng này, thằng nọ” thì nhỏ Hiển Hoa hiểu rằng mình không nên nói thêm bất cứ một lời nào nữa. 

Nó thở một hơi dài và quay lưng về phía Cung như muốn nói tưởng nhà ngươi là người tử tế ta mới lo lắng giùm cho, chứ nếu nhà ngươi thô lỗ như thế thì ta đây cốc thèm dây vào. 

Cung không đọc được ý nghĩ trong đầu Hiển Hoa nhưng nhìn cái cách con nhỏ này quay lưng về phía mình và thầm thì thân mật với “kẻ thù” Kim Em, Cung bất giác sôi máu. 

Nó thu nắm tay, nện xuống bàn đánh rầm một tiếng khiến cả lớp giật mình. 

Hàng chục cặp mắt lập tức ngoảnh đầu nhìn dáo dác và trong nháy mắt tụi bạn đã xác định ngay tiếng động đinh tai vừa rồi là do thằng Cung gây ra chứ không ai. 

Cô Vĩnh Bình nhìn xuống chỗ Cung ngồi, mày cau lại: 

- Lại chuyện gì nữa đó? 

Cung nhỏm dậy, ấp úng: 

- Thưa cô, em đập… con ruồi ạ. 

Cô Vĩnh Bình nhìn Cung bằng ánh mắt nghi ngờ. Cô không tin Cung vừa đập ruồi. Cô cũng không tin có ai lại đập ruồi mạnh tay như vậy. Nhưng cô chỉ khẽ lắc đầu và hỏi sang chuyện khác: 

- Em chép phạt xong chưa? 

- Thưa cô, chưa ạ. 

- Tiết văn tới, em nhớ nộp cho cô đấy 

- Thưa cô, vâng ạ. 

Cô Vĩnh Bình chưa kịp dặn dò gì thêm, tiếng trống ra chơi đã kịp thời vang lên giải phóng cô khỏi cái lớp học lộn xộn khiến bữa nay cô muốn nhức cả đầu.

Nguồn: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?20633-Kinh-van-Hoa-Tap-32-Ben-ngoai-cua-lop#ixzz2OBFJwaDA

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: