truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bên Dòng Nước – Chương 18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 18
Ngày
Tiểu Song xuất viện, để giữ lời, Nội đã dọn theo Tiểu Song để chăm sóc,
vừa phụï coi trước coi sau. Nội làm đủ thứ thức ăn, nào gà nấu ruợu,
gan heo chứng, hạt sen nấu táo đỏ để cho Tiểu Song bổ duõng. Nội nói
riêng với chúng tôi.
- Tội nghiệp nó, không cha, không mẹ, không ai chăm sóc, sống quá khổ, vậy mà lại có thằng chồng…
Nói tới đó, Nội lại thở dài. Nội không nói tiếp
nhưng chúng tôi cũng hiểu Một tháng Nội ở nhà Tiểu Song , theo lời Nội
kể thì Hữu Văn cũng tỏ ra khá ngoan, mỗi ngày đi làm về đúng giờ, ngủ
thì ngủ ở phòng khách, chỉ có thỉnh thoảng là thở dài. Nội hỏi tại sao
thì Hữu Văn nói đại hoại như: Con tạo trớ trêu, Sống bất cập thời, Ðịnh
mệnh éo le, hoặc: Nguoì hiền không gặp may Nội còn nói:
- Sao thằng Nghiêu nhà mình nó cũng học đại học
mà nói chuyện văn chương gì tao cũng hiểu, còn Hữu Văn mở miệng ra là
nói toàn từ cao siêu làm sao, có khi nghe mà nghĩ hoài chẳng biết nói
nói gì?
Tôi nghĩ sự hiện diện của Nội trong nhà Văn đã
ít nhiều ảnh hưởng đến nếp sống tự do của Văn. Cái sống lại sau cái chết
của Tiểu Song cũng phần nào tác động đến tâm hồn chàng, cảm xúc hỗn đôn
kia làm cho tình cảm Văn bị giằng co, bị căng thẳng. Con gái của Tiểu
Song được đặt tên là San San. Vừa đầy th’ang tuổi đã tròn, dễ thương vô
cùng. Nó có cái đôi mắt to đen của Tiểu Song và cái miệng hay cười, mỗi
lần tôi ghé quá thăm đều nghe Tiểu Song nói:
- Chị Thi Bình, bây giờ em đã có con, em đã làm
mẹ, em không còn là nguoì chỉ có một thân trên cõi đời naỳ, mỗi lần nhìn
con thấy nó cười là bao nhiêu phiền muộn tan biến hết. Em sẽ cố gắng
làm nhiều tiền, cố gắng lo cbo con em no đủ, ấm áp, sống vui, hồn nhiên,
và truỏng thành nên nguòị
Tôi chưa làm mẹ, nên cũng chưa ý thức hết sự yêu
con của Tiểu Song. Tôi chia vui với nàng, nhưng từ tiềm thức, tôi vẫn
cảm nhận một sự lo lắng. Có một cái gì không ổn trong câu nói của Tiểu
Song. Sao không hề nghe nàng nhắc đến Hữu Văn? Tiểu Song đã bắt đầu đi
lại bình thường, không những thế nàng bắt đầu sáng tác trở lại, và các
tác ph ẩm có được Tiểu Song đều đưa cho Nội để chuyển lại cho anh Thi
Nghiêụ
Di nhiên, không phải bất cứ tác phẩm nào của
Tiểu Song cũng đều có nguoì mua, cũng đều được hát, nhưng nhờ sự nâng đỡ
của anh Thi Nghiêu, nên từ từ nguoì ta đã biết đến tên tuổi của nàng.
Tiểu Song cũng rất nhẫn nại, chỉ cần nghe công ty dĩa hát chê một đoạn
nào, là nàng sưả ngay, nhơ thế mà ngoài bản Bên Dòng Nuớc, những tác
phẩm khác như Cơn Mơ, Con đuòng nhỏ, Những điều mơ ước, Ở tận trời cao,
Tiếng chim v..v… đều được phổ biến, nhờ vậy mà cuộc sống gia đình cũng
khá ổn định.
Trong khoảng thời gian này, giữa tôi và Vũ Nông
có một xung đột nhớ. Vũ Nông muốn chúng tôi phải làm lễ cưới trong tháng
mười, còn tôi lại định để xa hơn. Vũ Nông nói:
- Em không thấy Tiểu Song như vậy, mà đã có con, chúng mình không lấy nhau thì đợi mãi đến bao giờ?
Chuyện tôi không định lấy chồng ngay chủ yếu
cũng vì không khí gia đình tôi. Sau ngày chị Thi Tịnh lấy chồng, họ ra
riêng và gia đình tôi đột nhiên lạnh hẳn. Lúc trước tối na`o phòng khách
cũng đầy nguoì nói cười ồn ào, còn bây giờ khi màn đêm buông xuống,
phòng khách chỉ còn lại có ba mẹ và Nội, họ thuòng ngồi nhìn nhau. Nuôi
con lớn lên để rồi thế này ư? Một cảm giác buồn buồn, tôi có muốn ở lại
gia đình thì thời gan cũng chẳng còn dài bao lâu, vì năm nay tôi đã hai
muoi ba tuổi
Cái nhân vật trở thành vấn đề lớn nhất trong gia
đình tôi hiện nay là anh Thi Nghiêụ Sau ngày Tiểu Song ngã bệnh, anh
Nghiêu đã trở nên ít nói, mỗi ngày đi làm về anh lủi thủi về phòng riêng
của mình, không nói, không cười, chúng tôi thấy anh chẳng nghe anh có
bạn gái, cũng không thấy đề cập đến chuyện hôn nhân. Cuộc sống của anh
Nghiêu dính liền hẳn với Công ty truyền hình. Anh làm hết mọi việc hình
như để quên lãng, anh cũng giúp Tiểu Song soạn nhạc.
Nội và ba mẹ tôi biết anh Thi Nghiêu vẫn còn yêu Tiểu Song , tuy không nói ra nhưng nguoì cũng buồn.
- Không lẽ nó ở vậy suốt đời sao?
- Nguoì ta đã có chồng có con, có muốn thế nào cũng không được. Tại sao nó không quên đi và tìm đến tình yêu với một nguoì khác?
Chỉ có Nội là hiểu anh Thi Nghiêu, Nội nói:
- Thôi kệ nọ Nghiêu nó đã khổ nhiều rồi, nói vô
chỉ khiến nó khổ thêm, thời gian sẽ là liều thuốc quên lãng. Có nôn nóng
cũng chẳng giúp ích gì được cho nó đâu
Nhưng thời gian như tỏ ra vô giạ Tối hôm ấy anh
Thi Nghiêu cùng Tiểu Song hẹn gặp mặt Giám đốc một công ty dĩahát tại vu
truòng để thảo luận việc ký hợp đồng. -Dây là một hợp đồng rất quan
trọng vì có tính cách dài hạn, nên phải có sự hiện diện của Tiểu Song.
Di nhiên là có tôi với Vũ Nông đi kèm và Nội có bổn ph ận giữ cháu San
San.
Tôi không sao quên được, cái hình ảnh của Tiểu
Song hôm ấỵ Cô mặc chiếc robe đen đơn giản nhưng cũng thật bắt mắt, tóc
búi cao để lộ cổ trần hơn, tạo ra một dáng dấp cao quý, một thứ PH
airladỵ
Không khí của hộp đêm khá trang nhã, mỗi bàn là
một chiếc nến con, còn đen` trần thì núp trong những chiếc bản lề tạo
thành ánh sáng mờ ảọ Tiểu Song nói chuyện âm nhạc với ông Giám đốc, nói
chuyện hợp đồng và họ đã thỏa thuận rất nhanh, viên Giám đốc vì bận việc
nên kiếu từ trước. Tiểu Song cũng định về, nhưng anh Thi Nghiêu đã chận
lại:
- Lâu lắm rồi Tiểu Song đâu có dịp ra ngoài đâu? Tại sao không ngồi lại một chút cho vuỉ
Tiểu Song liếc nhanh anh Thi Nghiêu, rồi lặng lẽ
ngỗi xuống, ban nhạc bắt đầu bản nhạc nhẹ, âm thanh rất quen thuộc, một
nam ca si bước ra mới Micro trên tay, không biết vô tình hay cố ý, anh
ta huóng về phía bàn chúng tôi và giới thiệu bản nhạc anh sắp hát: Bên
Dòng Nước. Nghe đến tên bản nhạc , Tiểu Song có vẻ bàng hoàng, nàng liếc
nhanh về phía anh Thi Nghiêụ Anh Nghiêu nói:
- Tiểu Song cũng biết đó, hồi nào tới giờ tôi
không hề khiêu vu vì chiếc chân thọt của tôi nhưng hôm nay Tiểu Song có
thế giúp tôi phá vỡ mặc cảm đó chứ?
Tiểu Song lặng nhìn anh Nghiêu, nàng cũng có vẻ xúc động, duói âm điệu nhẹ nhàng của Bên Dòng Nước, Tiểu Song nói:
- Em không biết khiêu vụ
- Vậy thì cả hai ta đều chưa hề khiêu vu qua lần nào. Sao chúng ta không thử một lần xem?
Lần đầu tiên tôi mới thấy anh Thi Nghiêu của tôi
biết cách diễn đát ngôn ngữ với bạn gái và giữa lúc chúng tôi còn tuỏng
mình đang nằm mơ, thì Tiểu Song đã đứng dậy theo anh Thi Nghiêu ra sàn
nhảỵ Vũ Nông không chịu kém, nắm lấy tay tôi:
- Mình cũng ra chứ?
Tôi và Vũ Nông quyện nhau ra sàn nhảy, chúng tôi
cố tình kéo sát đến gần anh Nghiêu và Tiểu Song , để xem xem họ nói với
nhau những gì, nhưng chỉ thấy họ yên lặng. Anh Nghiêu vòng tay qua
nguoì Tiểu Song , mắt say đắm, còn Tiểu Song yếu đuối trong vòng tay anh
Nghiêu, với ánh mắt van xin, như vậy là họ đã nói với nhau bằng mắt.
Bản nhạc dứt, nhưng anh Thi Nghiêu vẫn không
buông Tiểu Song ra, và nam ca si kia lại tiếp liên` bản Cơn Mợ Hết bản
nhạc đó một ca si khác với bản nhạc Ở Tận Trời Cao, rồi Những điêù mơ
ước, Dĩ Vãng… tất cả đều là những bản nhạc của Tiểu Song. Tôi chợt
hiểu tất cả đều đã được anh Thi Nghiêu sắp đặt trước. Tôi bối rối nhìn
Vũ Nông. Rồi mọi nguoì trở về bàn với những cảm xúc khác nhau, Tiểu Song
uống một ly cam vắt, còn anh Thi Nghiêu chỉ tựa vào ghế và hút thuốc.
Tiểu Song có vẻ vui, nàng không giấu được lòng mình, nói với anh Thi
Nghiêu:
- Lần sau em sẽ viết một bản nhạc với tựa đề là Phải chi Ðừng Quen Anh.
Anh Thi Nghiêu nói.
- Hay lắm. Trong đó nên có những câu như thế
này: Phải chi đừng quen em thì đâu có buồn đau, nhưng quen em cũng là
niềm vui, vì buồn đau còn hơn chẳng có.
Tiểu Song nhìn Thi Nghiêu với ánh mắt long lạnh.
Tôi thấy tim đập mạnh, vậy là không được, không được! không thế để cho
rắc rối lại xảy đến, tôi nhẹ đá chân anh Thi Nghiêu duói bàn. Anh Nghiêu
như hiểu ý tôi, anh thở dài và quay mặt nhìn lên sân khấu, nơi một nữ
ca si đang hát:
Mùa hoa đang nở nguoì ơi
Suong thắm cành hoa mơ ước
Tình yêu cần sự gần nhau
Ðừng để hoa rồi héo úạ
Tôi cũng thở dài.
Tối hôm ấy từ hộp đêm trở về, tôi càng thấy bối rối hơn, tôi nói với anh Thi Nghiêu:
- Nếu tình trạng này kéo dài, chắc có chuyện nữa qúạ
Sự linh cảm của tôi không phải là không có căn
nguyên. Hai tuần lễ sau một chuyện bất ngờ xảy đến. Hôm ấy đã chiều, anh
Thi Nghiêu nói là phải đến Tiểu Song để bàn chuyện làm ăn. TôI bảo vậy
để em nhắn hộ cho nhưng anh Thi Nghiêu không chịu, anh ấy nói là không
có sao đâu, nói chuyện quang minh chánh đại chớ có gì đâu mà sợ Anh ấy
cũng hứa sẽ không gây gỗ với Hữu Văn.
- Anh bảo đảm với em, anh sẽ chẳng nói chuyện gì riêng tư hết.
Tôi cắn nhẹ môi:
- Thật ư? chớ không phải anh muốn đến gặp Tiểu Song rồi muọn cở
Anh Thi Nghiêu có vẻ giận.
- Thi Bình! Không lẽ anh không có quyền gặp Tiểu Song ả
Và anh quay nguoì định đi. Tôi thấy không ổn, nên rủ thêm Vũ Nông. Chúng tôi cả ba đến nhà Tiểu Song.
Nguoì ra mở cửa cho chúng tôi là Tiểu Song. Nàng
rất vui khi thấy chúng tôi đến. Tôi đoán là Lư Hữu Văn lại vắng nhà và
hình như điều tôi đoán đúng. Chúng tôi vào phòng khách vẫn không thấy
Văn, cô bé San San nay đã được năm tháng, trông mum mim dễ thương, nó có
khuôN mặt của mẹ Vũ Nông nói:
- Bao giờ chúng ta mới có một đứa thế này hở em?
Tôi ngắt mạnh trên vai Vũ Nông một cái đau điếng, rồi quay sang Tiểu Song:
- Anh Văn đi vắng ư?
Tiểu Song vừa đi vào trong vừa nói.
- Không. Anh ấy đang ngũ
Tôi nhìn đồng hồ mới tám giờ tối, không biết sao
Văn lại ngủ sớm vậỵ không tiện hỏi, nhưng hình như để trả lời câu hỏi
của tôi, tiếng Hữu Văn đã từ phòng ngủ vang ra:
- Cô không biết là tôi không khỏe, tôi lại bận suy nghĩ cho kết cấu của truyện dài sắp viết ư? Cứ mang khách đến nhà, ồn quá!
Tiểu Song nói nhỏ với Văn điều gì, nhưng Văn vẫn lớn tiếng:
- Danh dự, danh dự ả Danh dự là cái con khỉ gì? Tại sao tôi phải giữ thế diện, danh dự cho khách của cổ
Tôi với anh Thi Nghiêu, Vũ Nông nhìn nhau. Có lẽ
chúng tôi đã đến không đúng lúc. Gia đình họ đang ở trạng thái căng
thẳng. Tôi nháy mắt với anh Thi Nghiêụ Càng nên đề cao cảnh giác. Như
vậy cáo từ chờ dịp khác thì hơn. Chúng tôi đứng dậy, nhưng Tiểu Song đã
từ bên trong bước ra:
- Xin lỗi các bạn, nhà văn thiên tài của tôi
đang bận nằm trên giường chờ giải Nobel từ trên trời rớt xuống, nên
không thế ra tiếp các bạn được.
Tiểu Song nói rất to, như cố ý để phòng trong
nghe thấỵ Và kết quả trông thấy ngay “phùm!” tiếng cửa xô mạnh và Hữu
Văn trong chiếc áo thun đẫm mồ hôi từ trong xông ra, mặt giận dữ:
- Cô nói thế là thế nào nói đi, nói đi!
Tiểu Song vẫn không kém, đứng thẳng lưng lạnh lùng:
- Tôi nói vậy không đúng ư? Lúc nào cũng thấy
anh chờ giải Nobel, cái thằng Nhật lùn có cái gì đáng guòm đâu Kaquábata
chỉ là một cái móng tay của Lư Hữu Văn, thế mà cũng đoạt được giải
Nobel! Anh nói giỏi lắm. Anh nằm đó, anh đợi, anh không biết lấy một tác
phẩm mà cứ chờ Nobel, thì tôi nghĩ là chỉ có giải Nobel từ trên trời
rớt xuống thôi, anh cứ nằm đó đi, nằm hoài, biết đâủ
Lư Hữu Văn bước tới, đưa tay lên. dáng dấp anh
ta cao lớn còn Tiểu Song nhỏ nhắn như cọng laụ Chỉ một cái tát là Tiểu
Song sẽ lăn kềnh. Chúng tôi bối rối, anh Thi Nghiêu phải lên tiếng:
- Lư Hữu Văn, vợ chồng phải nhịn nhục nhau. Cậu là đàn ông không có quyền đánh đàn bạ
Bàn tay của Hữu Văn bỏ xuống, anh ta vẫn guòm guòm:
- đúng là đầu óc đàn bà!
Chỉ cần Hữu Văn nói thế là Tiểu Song nhảy tiếp vào:
- đúng rồi, đầu óc đàn bả Thế còn anh? Anh là
đàn ông, anh phải là chủ gia đình, phải biết tính tóan lo toan mọi thứ
mới phải, chứ tại sao cái gì anh cũng giao hết cho tôi là sao?
Hữu Văn xanh mặt, nắn nắm tay lại đưa ra trước mặt Tiểu Song đe doạ:
- Tôi nói cô biết, cô đừng bức bách tôi. Tôi
không muốn cho nguòi ta thấy cảnh đánh đàn bà, nhưng cô quá quắt quá,
suy nghĩ hạ cấp quá. Coi chừng, đừng tuỏng có anh em Thi Bình ở đây là
tôi không dám. Cô chua ngoa mấy câu nữa, cô biết tôi!
Thấy không khi qúa căng thẳng. Anh Nghiêu lại
bất bình ra mặt, tôi chưa biết làm gì thì may thay, có tiếng San San
khóc từ phòng vọng ra, tôi kéo Tiểu Song nói:
- Tiểu Song , đi vào đi, con đang khóc kìa, vào bế cháu ra đâỵ
Tôi đưa Tiểu Song vào phòng ngũ Liếc nhanh về
phía Vũ Nông nháy mắt, muốn chàng tìm lời can ngăn Hữu Văn, cũng như để
ngăn cuộc chạm trán có thế có giữa anh Nghiêu với Văn.
Tiểu Song thẫn thờ như nguoì mất hồn, bế con lên
thay tả lót, pha sữạ Tôi đứng cạnh không có gì phụï giúp, cũng không
biết nói năng gì để xoa dịu nàng. Trong khi tiếng của Hữu Văn lại lồng
lộng ngoài phòng khách dội vào:
- Cô ấy khi nguoì lắm, kiếm được mấy đồng tiền
tanh hôi, là coi thuòng chồng. Quí vị ban nãy thấy cái thái độ trịch
thuọng đó chứ? Nói thật, nếu trước kia tôi mà biết mình sẽ gặp loại đàn
bà này thì tôi đã ở vậy cho xong.
Có tiếng ho khúc khắc của anh Thi Nghiêu, rồi tiếng cười của anh Vũ Nông.
- gia đình nào mà tránh khỏi lục đục, chuyện đó có gì đâu mà ông lại rùm beng?
Tiếng của Hữu Văn vẫn lớn.
- Nói cho các vị biết. Cái số tôi nó tận cùng
xui rồi. Vũ Nông, cậu nhớ lại coi, lúc chúng ta cùng thi hành nghĩa vụ
Cậu thấy tôi có tài không? Tôi có khiếu về văn chương không? khi mãn hạn
về, tôi đã định là sẽ không làm gì hết, chỉ để hết tâm trí cho việc
viết lách mà thôi. Tôi đã định tâm là đã viết một tác phẩm về đời phải
không? Như vậy cậu thấy là tôi đâu phải không có tham vọng, không lý
tuỏng đâu? Nhưng số tôi xui xẻo qúạ Ðùng một cái đụng phải Tiểu Song. Cô
ấy đã đem hôn nhân ra ràng buộc lấy tôi. Khiến đầu óc tôi không còn
minh mẫn. Tối ngày bị vật chất gò ép. Tôi phải đi làm, đi tìm việc làm
để nuôi sống gia đình, tôI phải làm thân trâu ngựa! Ði làm về, thân xác
mệt lả rồi lấy sức đâu mà viết? đúng ra cô ấy là nguoì yêu chồng, cô ấy
phải an ủi, dịu ngọt với tôi, đan`g này lại len giọng chê tôi nào là
lũòi biếng, không biết phấn đấu, chỉ biết nói chứ không biết làm. Ðó có
phải là cả cuộc đời tôi đã bị cô ấy dẫm nát rồi không? biết đâu chẳng có
Tiểu Song tôi đã đoạt giải Nobel rồi Chớ đâu khổ như vầỷ Tiểu Song đúng
là một tay đao phủ giết chết cuộc đời tài hoa của tôi.
Hữu Văn còn nói nhiều nữa.. Bao nhiêu tội đều
trút lên đầu Tiểu Song. những uẩn ức trong lòng Văn như suối chảy chưa
ngừng. Tiểu Song không phải không nghe thấỵ Nàng đứng yên như phổ tuọng,
bộ mặt không cảm xúc, mắt trừng trừng, thái độ của Tiểu Song làm tôi sợ
hãị Cái anh Vũ Nông này, khi không rồi khơi màu cho Văn nói năng lộn
xộn. Chợt nhiên Tiểu Song đặt bình sữa xuống và nắm lấy tay tôi. Bàn tay
lạnh giá:
- Tiểu Song , Tiểu Song làm sao thế
Tiểu Song ngã nguòi lên vai tôi, run giọng:
- Chị Thi Bình, em không còn chịu nổi nữa.. Chị
có biết làm em khổ duòng nào không? Em đã phải vật vã với chính mình.
Nếu không có San San, chăc em đã tự sát chết mất.
Tim tôi đập mạnh:
- Ðừng có ý nghĩ ngu xuẩn như vậỵ Tiểu Song ạ
Hữu Văn không cố tình xúc ph ạm em, anh ấy chỉ nói cho hả nói vậy thôi.
Bình thuòng anh ấy vẫn tốt cơ mà?
- Em không thế nào chịu nổi nữa.. Mỗi lần thấy
em đòi bỏ nhà đi là anh ta lại quỳ xuống van xin năn nỉ, nhưng chỉ được
hai phút là Văn lại huênh hoang. Lúc thì em là vị cứu tinh của anh ấy,
khi em lại là đao thủ phủ? Trên đời này sao lại có nguoì như vậy hở chị
Thi Bình?
Tiểu Song hỏi, đôi mắt lạnh và ngơ ngác nhìn tôi. Tôi cũng chưa biết trả lời sao thì nàng lại tiếp:
- Chị Bình, chị nói đi, em đã lấy một thằng chồng thế nào Hắn là thiên tài hay chỉ là một thằng điên?
Bên ngoài lại có tiếng Hữu Văn van g lên:
- Khi một nguòi đàn ông có lý tuỏng, có ý chí mà
bị biến thành một gã nô lệ của đồng tiền thì hắn còn làm được gì? Hắn
chỉ có nước chui xuống mộ
Tiếng thét của anh Thi Nghiêu:
- Thôi im đi! Mày không có quyền nói xấu Tiểu
Song , đừng sỉ nhục nàng. Bổn phận đàn ông của mày đúng ra là phải đi
làm ra đồng tiền để nuôi sống gia đình, chứ không để cho nguoì khác vỗ
béọ Ðó là chưa nói, Tiểu Song làm ra tiền nhiêù hơn mày cơ mà?
Giọng cười của Hữu Văn vang lên, tiếng cười làm tôi căng thẳng:
- Ha ha! Kiếm tiền ả kiếm tiền? Tất cả chúng bây
là một lũ giống nhau. Mầy nói đến chuyện kiếm tiền thì tao cũng muốn
làm rọ Tiểu Song trình độ tới đâu tao không rõ ư? Soạn nhạc? nhạc của cô
ấy soạn ra đáng bao nhiêu đồng? nếu không dưạ vào mày? không dưạ vào
cái thế lực, cái tên tuổi của màỷ thì làm sao có nguòi mua chứ? chúng
bây đã làm điều gì đen tối chúng bây kéo nhau đến vu truòng nhảy đầm.
Tất cả những chuyện ấy tao biết hêt’ chứ, phải không? Ðừng qua mặt. Mày
muốn cắm sừng tao ả
Lời của Hữu Văn chưa dứt,t hì tôi đã nghe “bốp!”
một tiếng, tôi hoảng hốt đẩy cửa ra vừa kịp trông thấy anh Nghiêu rút
tay lại, còn Hữu Văn ngã chổng lên bàn. Bình trà, ly tách, bút giấy đang
ngã ùa cả xuống đất. Tiểu Song bồng con chạy ra. Tôi hét:
- Anh Nghiêu!
Anh Nghiêu mặt đang đỏ gay, mắt trừng trừng, anh
đang hổn hển thở, chưa bao giờ tôi thấy anh Nghiêu giận dữ đến độ như
vậỵ Vũ Nông nhảy tới đứng chận giữa hai nguoì:
- Mấy nguoì làm cái gì vậy? Có gì thủng thẳng nói, sao lại động tay động chân?
Anh Thi Nghiêu vẫn chưa nguôi cơn giận, vừa chỉ Hữu Văn vừa hét:
- Tao muốn đập vỡ mặt nó ra, cái thứ chó điên không có tình nguoì, chẳng biết thiệt hơn gì cã.
Lư Hữu Văn đã ngồi dậy, anh ta cũng giận dữ không kém, trừng mắt nhìn anh Nghiêu, Văn nghiến răng nói:
- Chu Thi Nghiêu, mày đã ra tay trước, được rồi,
muốn thì ta làm một trận xem nào. Tao đã định đập mày một trận từ lâu,
nhưng thấy tội nghiệp chiếc chân thọt của màỵ Bằng không một ngón tay
của tao cũng đủ đưa mày về chín suốị Bữa nay, tao với vợ tao cãi lộn,
mày lại dám cả gan bênh nó, mày có tình ý với nọ Nếu yêu nó, sao mày
không cưới nó làm vở Mày chơi cha tao, mày không chịu cưới vợ, mà mày
lại ôm nó nhảy đầm.. Ðừng hòng giấu tao bất cứ chuyện gì cã.
Anh Thi Nghiêu giận điên lên, anh nhảy tới đẩy
Vũ Nông qua một bên và vung thẳng tay vào mặt Hữu Văn, nhưng Hữu Văn đã
đề phòng trước, nên né được. Hai nguòi quần nhau, bàn ghế, chai lọ đã
ngã tứ tung. Tôi hét lên:
- Anh Vũ Nông! Anh làm gì mà đứng đấy như mất hỗn vậy? sao anh không can họ ra.
Vũ Nông giật mình bước tới nhưng cũng không sao
can được cả hai. Tiếng hét tiếng la làm cho bé San San khóc thét, Tiểu
Song vẫn đứng chết lặng.
- Tiểu Song , em bé khóc kìạ
Nhưng Tiểu Song không nghe thấy, nhìn hai nguoì đàn ông đang quần nhau trên đất, nói:
- Hữu Văn mắng anh Thi Nghiêu là thọt chân,
nhưng chị Thi Bình ạ! chị hãy cho anh Nghiêu biết, thọt chân chẳng phải
là tật nguyền, chỉ có những kẻ đầu óc dơ bẩn, hành vi gian dối, vô trách
nhiệm mới là kẻ tật nguyền. Hữu Văn mới chính là kẻ tật nguyền.
Lời của Tiểu Song thật rõ khiến anh Thi Nghiêu
đang đánh nhau còn nghẹ Anh buông tay Hữu Văn ra, trố mắt. Hữu Văn thì
như con hổ dữ, hùng hổ vung tay đánh. Anh Vũ Nông đã kịp thời giữ lấy
tay Văn. -Dánh không được hắn bắt đầu chứ?ị
- Tiểu Song , cô yêu hắn sao không lấy hắn đi,
cô còn liều đi bênh vực hắn. đúng là số tôi xui mười tám kiếp mới gặp
cô, mới lấy cô làm vợ Cô đã giết chết tuong lai của tôi, giết chết danh
dự và hạnh phúc của tôi, khiến tôi không thế nào thành công trên cõi đời
nàỵ Cô là một thứ đao thủ phủ!
Tiểu Song im lặng lắng nghe một chút nói:
- Con tôi nó lại khóc.
Tiểu Song cắn nhẹ môi.
- Thế này thì làm sao sống được nữa..
Và nàng quay nguòi đi vào phòng.
Còn lại Lư Hữu Văn tiếp tục chửi rủa, tiếp tục
trút lên đầu Tiểu Song trăm tội ác. Cái thái độ lồng lộn của Văn làm anh
Vũ Nông không dám buông hắn ra, chỉ buông lời khuyên nhụ Còn anh Thi
Nghiêu, vẫn ngồi yên trên sàn nhà ngơ ngẩn. Giữa lúc đo, tôi thấy cửa
phòng ngủ chợt mỡ Tiểu Song bế em bé, như cơn lốc chạy nhanh ra cửa
ngoài. Tôi bàng hoàng, không biết chuyện gì vừa xảy ra. Tôi chỉ kịp hét:
- Anh Vũ Nông, đuổi theo, đuổi theo xem Tiểu Song đi đâu kìạ
Vũ Nông buông vội Hữu Văn ra, chạy ra cổng. Anh
Thi Nghiêu cũng đứng bật dậy, tôi cũng thế. Ba chúng tôi cũng chạy theo
ra nhưng Tiểu Song ở đâu chẳng thấỵ Có mấy chiếc Taxi đang xuôi nguọc.
không biết Tiểu Song đã ngồi trên chiếc taxi nào. Tôi chợt linh cảm một
điều gì không haỵ
- Trời ơi, phải đuổi theo, phải tìm cho được Tiểu Song nhanh lên!
Anh Thi Nghiêu luống cuống nhìn tôi, rồi chạy
nhanh ra phổä Tôi quay đầu lại, thấy Hữu Văn đang đứng tựa cổng bơ phờ,
nét giận dữ ban nãy đã biến mất, chỉ là một khuôn mặt thiểu nãọ
- Chị Thi Bình, tôi đã làm gì thế Quỷ đã ám tôi,
tôi chẳng hề có ý nói những điều như vậỵ đúng là quỉ ám. Tiểu Song hiểu
tôi mà sao vẫn giận tôỉ Tôi điên rồi, đúng là tôi đã điên, sao tôi lại
chửiTiểu Song? Tôi yêu nàng mạ
Vũ Nông chẳng tỏ ra lưu ý lời biện bạch của Văn, anh nắm lấy tay tôi nói:
- Thôi chúng ta về, anh đưa em về nhà trước, sau đó anh sẽ đi tìm Tiểu Song sau.



Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: