truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bên Dòng Nước – Chương 13 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 13
Sau
khi lấy chồng Tiểu Song rất ít về nhà chúng tôi. Còn nhà tôi thì sao?
Ngày một tháng năm sẽ là ngày đám cưới cho chị Thi Tịnh. Công việc của
anh Vũ Nông ở Tòa án cũng ngày càng bận rộn, anh phải chuẩn bị cho cuộc
thi vào Luật sư đoàn. Anh Lý Khiêm thì đã chánh thức phụ trách biên tập
cho Đài truyền hình, anh Thi Nghiêu lên chức Giám đốc và công việc càng
bề bộn hơn truóc, mẹ và Nội gần như suốt ngày cùng chị Thi Tịnh mua vải
may wần áo, sắm sữa gia dụng trong nhà cho chị Tôi cũng bận tất bật, nào
là luận án tốt nghiệp, rồi thực tập kế toán tại Ngân hàng. Có lẽ vì sự
bận rộn của cả nhà nên tình cảm giữa chúng tôi và Tiểu Song cũng hời hợt
đi. Có một đôi lần, Nội với mẹ gh’e wa Tiểu Song, lúc trở về Nội có vẻ
buồn buồn, nói:
_Tội nghiệp con nhỏ, cái thân ốm yếu như vậy mà phải gánh biết bao cực khộ
Mẹ thì không nói gì hết, nguòi chỉ ngồi yên
lặng. Truóc hôm cử hành hôn lễ của chị Thi Tỉnh một ngày Tiểu Song có
ghé qua, lúc đó đã chiều tối. Chị Thi Tỉnh và anh Lý Khiêm bận sắm sửa,
không có nhà. Cha thì đi dự tiệc, những nguòi còn lại có mặt đầy đủ, sự
xuất hiện của Tiểu Song làm tôi thích thụ Nội buóc tới ôm lấy cô ta mà
ngắm nghía:
_Thế này không đuọc nghe Tiểu song, mập lên một chút chự Nguòi tay lấy chồng thì mập ra mà con lại càng lúc càng gầy?
Hôm đó Tiểu Song vẫn mặc chiếc áo truóc kia nàng
hay mặc. Đó là bộ âu phụïc mày đen, nàng không trang điểm, mái tóc xõa
dài, nuóc da xanh xao như ngày đầu tiên đến với chúng tôi. Tiểu Song
cũòi chào hết mọi nguòi trong nhà, khi đến truóc mặt anh Thi Nghiêu,
nàng nói một câu rất khẽ nhưng tôi vẫn nghe thấỵ
- Cám ơn món quà anh đã tặng cho tôi.
Món quà gì thế Tôi thắc mắc. Còn nhớ cách đây
không bao lâu Tiểu Song đã thẳng thắng từ chối tặng phẩm của anh Thi
Nghiêu cơ mà? Thế là thế nào Tôi liếc nhanh về phíá anh Thi Nghiêu, anh
có vẻ bối rối một chút:
- Xài được không?
- Dạ tốt lắm! Em thu được mười học sinh.
Tôi tò mò, nhìn Tiểu Song rồi nhìn anh Thi Nghiêu:
- Anh tặng cho Tiểu Song cái gì đấy
Tôi tò mò nhìn Tiểu Song rồi nhìn anh Nghiêu:
- Anh tặng cho Tiểu Song cái gì đấy
Tiểu Song đáp thay:
- Một chiếc đàn duong cầm. Chúa nhật tuần truóc
khi vừa thức dậy tôi thấy nguòi ta khiêng chiếc đàn ấy vào nhà. Tôi rất
ngỡ ngàng không biết đó là mộng hay thực, mãi đến khi nghe anh Hữu Văn
hỏi tôi ở đâu có, tôi nhìn lên tấm danh thiếp trên đàn mới biết là phần
thưởng rút thăm trong công ty anh Thi Nghiêu.
Nhìn sang anh Thi Nghiêu, Tiểu Song hỏi:
- Giải thưởng lớn như vậy? không có rút thăm mà ở đâu anh có
Anh Thi Nghiêu có vẻ bối rối, anh nói:
- À! Cái đó, cái đó là thông lệ của công ty
chúng tôi, nếu hàng không rút thăm thì được phát cho nhân viên cao cấp
để thay cho tiền thưởng, mà nhà tôi đã có một chiếc đàn rồi, có lấy thêm
một chiếc nữa, thừa ư?
Tiểu Song gật đầu nhìn mẹ và Nội rồi nói:
- Con mang ơn ở nhà này nhiều quá! Thật ra thì,
mặc dù chiếc đàn là của công ty cho riêng anh Thi Nghiêu, không phải tốn
tiền mua Nhưng con chẳng co công mà được hưởng, thì điều đó cũng không
đúng, có điều….
Tiểu Song thở dài nói
– Con đang cần một chiếc đàn, sau khi truòng
dạy nhạc đóng cửa, con không có việc gì làm cũng buồn, có đàn con rất
vui, con cũng thu thêm được một số học sinh… Con mang ơn anh Thi
Nghiêu vô cùng.
Lời của Tiểu Song làm cho anh Thi Nghiêu vui hẳn lên, anh ngồi cười và nói:
- Tiểu Song đừng khách sáo như vậỵ Tôi biết truóc kia tôi đã sai lầm nhiều thứ. Tiểu Song có bỏ quá điều đó cho tôi không?
Tiểu Song nói với đôi má hồng:
- Anh nhắc những điều ấy làm gì? Anh em ruột
thịt đôi khi còn ngộ nhận, em cũng nhờ vả quá nhiều vào gia đình anh làm
sao dám buồn dám giận? Nguọc lại thì có.
Tôi nhìn hai nguòi chợt thấy tội cho ông anh của tôi, ông ấy vẫn không quên, chỉ có Tiểu Song là nguòi hưởng lợi nhiều nhất.
Mẹ nãy giờ ngồi yên mãi cho đến anh Thi Nghiêu
biện bạch về xuất xứ của chiếc đàn duong cầm, mẹ mới lắc đầu thở dài.
Anh Thi Nghiêu thì duòng như không nghe thấy, anh đang phấn chấn:
- Còn một món quà nữa tôi muốn tặng cho cộ
Anh nói và lập tức Tiểu Song chau mày:
- Tôi không thế nhận thêm bất cứ cái gì của anh nữa..
- Nhưng món quà này lại khác. Cô không thế không nhận.
Anh Thi Nghiêu nói và lập tức xông vào phòng.
Tiểu Song có vẻ bối rối nhìn tôi, mọi nguòi chưa biết chuyện gì sẽ xảy
ra, thì anh Nghiêu đã quay trở ra với miếng bìa cứng trên tay, đó là một
đia hát. Tôi nhìn lên bao đia và chợt nhiên hiểu ra. Ðó là đia hát có
tên gọi BÊN DÒNG NUÓC. Tiểu Song xúc động hỏi:
- Cho em muọn máy một chút nhé. Nhà không máy về sẽ không nghe được.
Anh Thi Nghiêu mở máỵ Tiểu Song yên lặng lắng
nghẹ Hai nguòi ngồi cạnh đó. Trong phòng không một tiếng động. Chỉ có
lời của bản nhạc. Bản nhạc vừa dứt, anh Thi Nghiêu cho hát lại lần thứ
hai, rồi lần thứ ba. Sau đó Tiểu Song trịnh trọng lấy đia hát ra phûi
nhẹ trên mặt đia, dù chẳng có một hạt bụi nào bám trên ấỵ Anh Thi Nghiêu
có vẻ nặng tình:
- Tiểu Song, có nhớ lời hứa của em hôm truóc không?
- Hứa gì?
- Em đã hứa là sẽ phổ lời vào nhạc của cha em, để anh đem lên đài trình diễn? Bản Bên dòng nước bây giờ nổi tiếng em biết không?
- Thế à Em thì suốt ngày trong nhà, nên chẳng biết gì hết.
Thi Nghiêu say sưa nói:
- Rồi ngày nào đó. Ðầu đuòng xó chợ đâu đâu Tiểu
Song cũng nghe hát bài đó. Do tình trạng hiện nay, đi chấn chỉnh phong
hóạ Nhà nuóc đã cấm hết mấy bản nhạc có lời ca thô tục, kém văn hoa. Nên
nhạc hay nhạc tốt rất hiếm. Ðây là cơ hộị Tiểu Song nên bắt tay vào
việc, vừa có thêm thu nhập lại làm vui lòng cha Tiểu Song nơi chín suốị
Tiểu Song chăm chú nghe, nàng gật gù tán đồng:
- Vâng, bây giờ em đã có đàn, em sẽ cố soạn nhạc , có thời gian là em sẽ bắt tay vào việc ngaỵ
Thi Nghiêu nói:
- Em nên nhớ là lúc nào tôi cũng theo dõi, em phải bắt tay ngay vào việc.
Tiểu Song cười, tôi nắm lấy chéo áo của Vũ Nông kéo mạnh, anh Vũ Nông như chợt tỉnh, hỏi:
- Chị Tiểu Song, lúc này anh Hữu Văn thế nào Mà chẳng thấy cùng đi với chị vậy?
Câu hỏi của anh Nông đột ngột làm anh Nghiêu mất
vui. Sự say sưa thảo luận biến mất, anh lặng lẽ rút lũi về phía ghế
salon ngồi xuống. Tiểu Song thì lúng túng:
- Ờ! Anh ấy rất bận, lúc nào anh ấy cũng rất bận.
Tôi chen vào:
- Quyển KẺ ÐIÊN LOẠN VỚI THIÊN TÀI anh ấy viết tới đâu rồi
Tiểu Song nhìn tôi cười:
- -Dến giờ này em cũng không rõ anh ấy là thiên tài hay chỉ là kẻ điên loạn.
Nội không hiểu gì cả nói:
- Tiểu Song nầỵ Nhà này thì chỉ mua mỗi ngày có
một tờ Liên Hiệp. không biết Hữu Văn nó đăng tiểu thuyết ở báo nào, mà
Nội chẳng thấy cái tên nó ở đâu cã.
Vũ Nông phải nói:
- Tại Nội không hiểu, chứ viết tiểu thuyết, mấy ông nhà văn thuòng sử dụng bút danh chứ đâu để tên thật đâủ
- Vậy bút danh của Hữu Văn là gì? Nó có viết báo Liên Hiệp không?
Nội hỏi, khiến Tiểu Song đỏ mặt:
- Dạ, Nội ơi! hiện nay anh ấy bận viết một
truyện dài. Mà chuyện dài không phải là một sớm một chiều, có khi phải
viết từ tám tới mười năm. Trong khi viết, anh ấy cũng không dám bàn
chuyện gì khác, vì như vậy khi nguồn cảm hứng bị phân tán, không tập
trung… Chính vì thế mà Nội sẽ không thấy bất cứ bài nào của anh ấy
trên báo cã.
Nội thở ra:
- Trời! Rồi nhà báo họ có phát lương cho nó không?
Tôi vội đỡ lời cho Tiểu Song:
- Nội không hiểu gì cã. Nhà văn ai lại lãnh
lương? Nguòi ta chỉ lãnh tiền nhuận bút thôi, mà tiền nhuận bút thì có
bài đăng ra mới có tiền.
Nội vẫn thắc mắc:
- Vậy thì ngồi đó tám năm, mười năm mới viết xong một cuốn truyện rồi lấy gì mà ăn? Lấy gì sống?
- Bởi vậy làm nhà văn đâu phải dể Phải chịu khó, nhẫn nại và can đảm.
Tôi nói, nhưng Nội vẫn chưa hiểu:
- Như vậy làm nhà văn làm gì? Bao nhiêu công việc khác không làm, đút đầu vào cái nghề khổ như vậy làm chỉ
Mẹ tôi nói với Nội:
- Mỗi nguòi họ có cái chí riêng của họ cã. Mẹ ạ,
mẹ không nghe ngày xưa nguòi ta hay nói “Thập niên song hạ vô nhân tri,
nhất cử thành danh thiên hạ hiểu” Hữu Văn hiện đang ở giai đoạn “Thập
niên song hạ” đấy, rồi sẽ có ngày cậu ấy nổi danh.
Nội tôi như giác ngộ ra:
- À, thì ra cậu ấy định làm quán chứ gì?
Tiểu Song cười, chúng tôi cũng không nhịn được cười Nội lẩm bẩm, nhìn chúng tôi quá đôi kính lãọ
- Tuỏng tao không biết ư? Nó muốn được làm Quan No bị ở mà?
- Quan No Bị Ở?
Tiểu Song không hiểu, tôi chợt nhớ ra cười lớn:
- Giải Nobel ấy!
Thế là tiếng cười rộ tiếp theo, tôi nhìn Tiểu
Song và thấy ra trong cái cười kia có một chút gì ngượng ngập. Hay là
Tiểu Song hiểu lầm lầm chúng tôi đang cười ngạo Hữu Văn.
Tối hôm ấy, sau khi Tiểu Song về rồi, tôi vào phòng anh Thi Nghiêu.
- Chiếc đàn duong cầm đó sao vậy? anh nói thật em nghe đi
Anh Thi Nghiêu nhìn tôi chậm rãi:
- Thì cô không giúp được, tôi một mình hành động thôi.
Tôi nói:
- À thì ra đó là chiếc đàn duong cầm Yamaha!
Ðuong nhiên không phải là giải rút thăm của đài truyền hình. Nhưng anh
lấy tiền ra mua vậy?
Anh Thi Nghiêu yên lặng, tôi nổi nóng:
- Một chiếc đàn duong cầm không phải rẹ Hay là anh thâm lạm công quỷ
Anh Thi Nghiêu châu mày:
- không bao giờ có chuyện đó. Chẳng quá mấy năm rồi, tiền thưởng của công ty hơi khá
Tôi cắt ngang:
- Hèn gì nghe mẹ than, năm nay khó khăn quá , ngay tiền thưởng cuối năm của anh cũng không có.
Anh Thi Nghiêu chỉ ngồi yên lặng, anh lấy viết ra nguệch ngoạc trên giấỵ Tôi nhìn qua, không phải là những con số mà chỉ là câu:
Sóng nuóc mây mù cỏ non xanh.
Có nguòi con gái đứng bên dòng.
Ðứng bên dòng… bên kia dòng.
Rõ ràng nguòi đẹp của anh Thi Nghiêu nhà tôi đang đứng ở bên kia dòng nuóc. Một khoảng cách thật xa lắc xa lợ
Ðầu tháng năm, đám cưới của chị Thi Tỉnh với anh
Lý Khiêm. Ngôi nhà mới của họ là apartment rộng khoảng ba muoi mét gồm
năm phòng cả thảy, trang trí đẹp lắm ở đuòng Nhân Áị Hôm đám cưới, Tiểu
Song với Hữu Văn cũng có đến dự Hữu Văn vẫn đẹp trai, vẫn láng, còn Tiểu
Song thì ốm và xấu đi thấy rọ Trong bữa tiệc, một nhà đạo diễn bạn của
anh tôi còn hỏi:
- Ê, cậu đàng kia là ai vậy, hỏi thử xem anh ta chịu đóng phim không?
Anh Thi Nghiêu trợn mắt:
- Ðừng nói năng lộn xộn chạm tự ái bây giợ Nguòi ta là nhà văn đó.
Anh đáo diễn vẫn không hiểu:
- Nhà văn thì nhà văn chứ, viết văn là làm nghê.
thuật, còn làm điện ảnh là tổng hợp nghê. thuật. Nguòi làm nghê. thuật
đóng phim cũng đâu có gì xấu hổ đâu?
Cũng chính vì chuyện đó mà, sau lễ cưới của chị Thi Tỉnh, chúng tôi thuòng đem ra đùạ Anh Vũ Nông vỗ vai Hữu Văn nói:
- Nào, Hữu Văn đổi nghề đóng phim đi. Cậu không thấy cậu viết văn cả năm nay có đồng xu nào không?
- Nào, Hữu Văn đổi nghề đóng phim đi. Cậu không
thấy cậu viết văn cả năm nay có đồng xu nào không? Nhà cửa thì trống
vắng, gió thổi vi vụ Còn cậu xem này các tài tử như Tần Tuòng Lâm, Ðặng
Quang Vinh… Chỉ đóng một cuốn phim là có mấy trăm ngàn. Thời đại đã
thay đổi rồi cậu ạ Chuyện viết lách bây giờ không có thời gian. Hữu Văn
đẩy Vũ Nông quá một bên:
- -Dừng đùa, muốn tôi đóng phim ư? Cũng được thôi, với điều kiện là phim đó phải phóng tác từ tiểu thuyết của tôi viết.
- Tiểu thuyết của cậu
- Vâng, đang viết dở mà!
Và Hữu Văn đang bám chặt việc viết lách. Mặc phê phán mặc mọi nguòi không dem chuyện đó ra đùạ Tôi cũng phải phục lăn.
Mùa hè đến. Tôi tốt nghiệp đại học và lập tức có
chân kế toán trong ngân hàng ngaỵ Tôi rất bận. không phải bây giờ mà
truóc khi ra truòng. Nạp luận văn tốt nghiệp, thực tập rồi thi cự Bây
giờ thì đi làm. Nên rất ít ghé quá Tiểu Song. Trung tuần tháng có một
bữa rảnh rỗi, tôi tạt ngang. Lúc đó trời đã tối, vừa tới cửa có tiếng
đàn không liên tục từ trong vọng ra. Vậy là Tiểu Song đang dạy đàn.
Tôi bấm chuông. Tiểu Song ra mở cửa với nụ cười:
- Ồ, chị Thi Bình, vậy mà em cứ ngỡ là chị quên em luôn rồi chự
- Cô quên thì có. Cô không biết là tôi bận duòng nào ư? Vậy mà cũng không ghé quá, Nội cứ nhắc mấy nguòi luôn đấỵ
Tiểu Song có vẻ bối rối:
- Em… Em nào có quên đâu chỉ tại chỉ tại
Tôi cười:
- Nói chơi vậy thôi. Chứ lúc gần đây ai chẳng công việc lũ bù, làm sao rảnh rỗị
Chúng tôi đi vào phòng khách. Lư Hữu Văn đang
ngồi viết quay lại chàọ Tôi định buóc tới nói mấy câu, nhưng Tiểu Song
đã kéo tôi về phòng ngũ Bấy giờ tôi mới thấy là chiếc đàn duong cầm đặt
trong phòng ngủ chứ không phải ở phòng khách. Có một cô bé khoảng tám
tuổi mập mạp đang ngồi đàn. Tiểu Song khép cửa lại rồi mới nói với tôi:
- Mấy ngày nay, anh ấy lại viết không thuận tay,
nên hơi nóng nảỵ Em phải đặt đàn trong phòng ngủ để khỏi làm ồn anh ấỵ
Chị Thi Bình chị ngồi chơi một chút, để em dạy con bé này xong mình sẽ
nói chuyện sau nhẻ
- Cứ lo chuyện của Tiểu Song đi.
Tôi nói, và tự ý ngồi tựa vào thành giường, với
tay lấy quyển tạp chí ở đầu giường xuống xem. Vẫn là quyển báo cũ có
truyện ngắn Duói Nguõng Cửa Ðời của Hữu Văn. Tôi lật quá lật lại cũng
không có gì để đọc. Tiếng đàn Vang lên. Tiểu Song vừa đàn vừa cố gắng
giải thích cho cô bé:
- Sao con hiểu không?
Cô bé lắc đầu, Tiểu Song đàn lại:
- Con hiểu rồi chứ?
Cô bé cứ lắc đầu. Tiểu Song cầm tay cô bé đặt
lên phím đàn. Những ngón tay giống như những khúc gộ Tôi chăm chú theo
dõi đến bực m`inh. Nếu là học trò của tôi, nãy giờ chắc tôi đã đẩy nó ra
khỏi phòng. Ðàn khảy tai trâu đã là một đau khổ mà Dạy Trâu khảy đàn
lại còn bi đát hon.
Tôi đang định nói điều đó cho Tiểu Song nghe,
thì có một tiếng ho trong phòng khách, rồi tiếng kéo ghế vọng vào,Tiểu
Song chợt ngưng đàn. Chưa biết xảy ra chuyện gì, thì cửa mỡ Hữu Văn với
khuôn mặt hầm hầm xuất hiện:
- Tiểu Song, tôi đã nói với cô mấy lần rồi
Tiểu Song vội đứng dậy nói:
- Anh Văn. Em dạy xong rồi, tối nay không dạy nữa đâu Bữa nay có chị Thi Bình đến.
- Tôi biết chuyện đó.
Hữu Văn cắt ngang, liếc nhanh về phíá tôi rồi quáy sang Tiểu Song.
- Tôi đã bảo em hàng trăm lần rồi, sao em không
nghe? Muốn dạy đàn, thì đi đâu đó mà dạy, cứ tối ngày ồn ào như vầy làm
sao tôi viết??
Và quay sang cô bé học đàn, Văn hét:
- Ði, đi đi. Cái con nhỏ ngu này, đần thế mà cũng bày đặt học đàn, ra khỏi đây ngaỵ
Tiểu Song sợ hãi kéo cô bé vào lòng:
- Anh đừng nói thế mẹ nó nghe. Em bé này không đần đâu, từ từ dạy nó sẽ biết. Có ai không học mà biết đàn ngay đâu
Hữu Văn vẫn hét:
- Ði, tôi bảo phải cho nó cút đi!
Cô bé sợ hãi khóc thét lên. Tiểu Song phải vỗ về.
- Ly Ly đừng khóc con. Chú đang giận đang nóng, con đừng buồn chú ấy nhẹ
Cô bé tên Ly Ly càng khóc lớn:
- Không, không, cho con về với mẹ đi, mẹ ơi, mẹ
Lư Hữu Văn kéo cô bé đẩy ra cửạ
- Ði, đi! Về với mẹ mày đi, bắt đầu từ ngày mai cấm đến nhớ đấy nhé!
Cô bé khóc bù lũ bù loa chạy tuốt về nhà. còn lại Tiểu Song ngồi lặng bên đàn.
- Thế này là anh hài lòng rồi nhé, anh đã đuổi đứa học trò cuối cùng của em.
Lư Hữu Văn vẫn còn nổi nóng:
- Haì lòng, hài lòng! Em phải biết từ khi em mang chiếc đàn quỹ yêu này về đâỵ Tôi không viết được một chữ nào hết, hiểu không?
Tiểu Song nhìn lên, chậm rãi:
- -Dâu phải chỉ khi mang đàn vể Truóc khi mang về anh cũng có viết được chữ nào đâu?
Hữu Văn trừng mắt nhìn Tiểu Song, những tia lửa đỏ trong lòng mắt:
- Em nói thế là thế nào Có phải em muốn nói là
tôi chẳng viết được gì hết? Em khi dể tôi phải không? Ðừng giấu gì hết.
Muốn gì cứ nói ra đi!
Tiểu Song chẳng dám nhìn thẳng mắt Văn, nàng đưa mắt nhìn lên nắp đàn:
- Từ lâu em kính trọng anh, sùng bái anh, yêu
anh… Chính vì vậy mà em mới lấy anh.. Em biết anh có lý tuỏng, có chí
lớn, nhiều ước mơ. Nhưng ước mơ với thực tế là hai vấn đề, để giải quyết
cuộc sống, không có gì khác hơn, em phải dạy đàn…
Hữu Văn hét:
- Em nông c.an lắm. Lúc nào cũng nghe em nói tới
gạo củi nước mắm. Tại sao không biết nhìn xa hơn, anh không muốn em so
sánh em với những hạng nguòi tầm thuòng.
Tiểu Song trầm giọng:
- Em lúc nào lại không sống bằng hy vọng sáng
lạn mai sau. Nhưng nhiều lúc em phải lo lắng khi cái tuong lai sáng lạn
chưa kịp đến, thì chúng ta đã chết đóị
Hữu Văn nghiến răng:
- Tiểu Song, thật tôi không ngờ cô thực dụng như
vậy, nhỏ nhoi, ích kỷ, nông cạn… Cô chỉ là con đàn bà sống bằng cái
hào nhoáng bề ngoài.
Tiểu Song nói:
- Anh nói mà không nghị Anh cho rằng min`h hơn
nguòi, anh không muốn so sánh với những con nguòi tầm thuòng, nhưng anh
vẫn phải ăn, phải uống, phải mặc như bao nguòi khác? Anh và em đều chẳng
phải là thần thánh tiên phật… rồi còn con của chúng ta.
Tiểu Song bắt đầu rớt nước mắt. Tôi ngẩn ra, bây
giờ tôi mới chú ý đến chiếc áo rộng phụøng phình của Tiểu Song. Thì ra
cô nàng đã sắp sữa làm mẹ Tôi lại quay sang nhìn Văn. Quả nhiên câu nói
của Tiểu Song đã khiến anh thay đổi. Anh không còn hùng hổ như lúc đầu
nữa.. Một chút suy nghĩ, rồi anh bước tới nắm lấy tay Tiểu Song.
- Anh xin lỗi em, anh nóng quáï Anh mới ích kỷ, hẹp hòi, anh có trăm thứ tội vì để em khộ
Tiểu Song ngã vào lòng Hữu Văn
- không, không có gì đâu anh! Tại em hết, đúng ra em không nên nói như vậy, em đã làm anh buồn.
Hữu Văn rung rung nước mắt.
- Em không có lỗi gì hết. Tất cả tại anh. Từ
ngày lấy anh đến nay, không có ngày nào em vui. Anh phải đi tìm việc
làm. Em nói đúng. Mặc dù ta có kỳ vọng ở một tuong lai sáng lạn, thì
cũng không quên thực tế phổ cuộc sống. Anh không thế để em đói, em khổ
vì anh…. -Dó là chưa nói đến đuá con trong bụng em. Hữu Văn nầy không
nuôi được vợ con thì có còn là đàn ông nữa không? Tiểu Song, em nên yên
tâm đi, đừng buồn nữa, anh không phải là hạng nguoì biết nổ mà không
biết làm. Anh thề với em, bắt đầu từ hôm naỵ
Nói xong, Hữu Văn lấy bút ra, viết lên phần
trắng của tờ tạp chí để trên đầu giường mấy hàng chự Rồi chỉ vào đó, nói
với tôi và Tiểu Song.
- Ở đây có chị Thi Bình làm chứng, đây là lời thề của tôi và bây giờ, tôi đi!
Hữu Văn nói xong bỏ ra ngoài. Tiểu Song gọi theo:
- Anh Văn, anh Văn. Anh đi đâu đấy
Văn không quay lại nói:
- Ðến gặp thầy học cũ của anh ở đại học, nhờ ông ấy tìm việc làm!
Còn lại tôi và Tiểu Song, cô ấy đã lau khô nước mắt. Nàng nhìn với nụ cười guọng gạo nói:
- Bậy quá, lâu lâu chị ghé thăm, để chị thấy cái cảnh không haỵ
Tôi choàng tay quá ôm Tiểu Song, nói:
- Phải nói là một cảnh rất cảm động. Thôi đừng
buồn, thế gian này có cặp vợ chồng nào không một lần cãi nhaủ Anh ấy còn
gởi lời thề cho cô này, chịu chưa, nguòi sắp làm mẻ
Tiểu Song đỏ mặt, tôi lại nói:
- Sao một chuyện quán trọng như vậy mà chẳng cho nhà biết vậy? Bao giờ sinh?
- còn sớm mạ chắc có lẽ cuối tháng hai sang năm.
Tôi cười:
- Thế này là Nội sẽ bận cho bằng thích.
Rồi chợt nhớ đến lời thề ban nãy của Hữu Văn , tôi tò mò lấy quyển tạp chí lên. Bút tích của Hữu Văn như rồng bay phụọng múa:
Tôi xin từ giã cái linh hồn quá khứ tôi, tôi ném
nó lại đằng sau như ném một vỏ ốc. Cuộc đời chẳng quá chỉ là một chuỗi
chết đi và sống lại Lư Hữu Văn nầy, thôi thì ta hãy chết đi rồi sống lại
sau.
Tôi đọc đi đọc lại mấy lần, bất giác thở dài:
- Tiểu Song đọc mấy hàng chữ nầỵ Tôi thấy nếu
sau nầy mà Hữu Văn không trở thành văn hào thì thật vô lỵ Tiểu Song xem
nầy, mới phóng bút có mấy hàng mà văn chương lại súc tích như vầỵ Văn đã
sử dụng ngôn ngữ quá tuyệt diệụ
Tiểu Song cầm quyển tạp chí tôi đưa, liếc nhanh rồi trả lại cho tôi nói:
- Văn chương thì hay thật, nhưng ông ấy đã viết
thế này cho em không biết mấy trăm lần, em đã thuộc làụ Mỗi lần Văn cảm
thấy cần tìm việc làm là lại viết.
Tiểu Song ngưng lại một chút, rồi nói tiếp:
- Câu văn này đâu phải của Văn đâu? Nó là câu
cuối trong quyển Jean Christopher của Romain Roland, anh ấy chỉ thay chữ
Christopher bằng chữ Hữu Văn mà thôi.
Tôi ngẩn ra, ngơ ngác. Chợt nhiên tôi cảm thấy
nỗi xót xa cay đắng trong câu nói của Tiểu Song. Tôi hiểu Nàng đã cố
chịu đựng, che giấu lâu rồi. Nàng đã vật vã trong nỗi phiền muộn giấu
kín tất cã. tất cã. Tôi nhìn thấy nàng cười
Ôi mọi thứ trong ngôi nhà này tất cả chỉ là một sự lừa dối trắng trợn. không có lấy một sự thật! Kể cả nụ cười của Tiểu Song.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: