truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bên Dòng Nước – Chương 11 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 11
Mấy
ngày liền sau đó, Tiểu Song sáng đi tối mịt mới về. Chúng tôi ít khi
gặp được Tiểu Song. Ngay cả tôi cũng vậỵ Khi Tiểu Song ra cửa, tôi còn
ngũ Còn đến lúc Tiểu Song về thì tôi đã ngủ khò Đôi lần gặp nhau, khi
nghe tôi hỏi “Sao bận rộn gì thế?”
Thì Tiểu Song chỉ trả lời ngắn gọn:
– Không có gì cả
Nghe vậy, là không có lý do nào ta hỏi thêm. Tuy
không hỏi nhưng tôi cũng biết rằng dù cho bầu trời đã vào đông dù lò
sưởi đã bắt đầu được khởi nóng đêm đêm và bên ngoài mưa lạnh lất phất,
thì ở tận cùng của ngôi lầu bốn tần nọ, trong ngôi nhà gỗ lụp sụp, mùa
xuân vẫn ngập đầy, vẫn ấm áp.
Tiểu Song vắng nhà suốt ngày làm cho cha tôi không vui, người nói với mẹ, với Nội:
– Có chuyện gì mà con bé vắng nhà suốt ngày thế
Quý vị làm bà, làm bác đừng bao giờ nghĩ là nó họ Đỗ chớ không phải họ
Chu mà hất hủi nó nghe
Nội tôi kêu lên.
– Lam cái gì có chuyện đó, Nó đáng tội đáng
thương hon lũ trẻ nhà này nhiều, ai lại không thương. Có điều con gái
lớn rồi có ban trai thì tính tình đương nhiên đổi khác. Nó cũng nào phải
họ Chu đâu mà dám mang bạn trai về nhà như mấy đứa trong nhà nàỵ Đó còn
chưa nói là tại vị tại vị
Nội chỉ nói đến đó rồi thở dài. Tôi hiểu tiếng
thở dài đó, nó phải là “Tại vì trong nhà này còn có một thằng đang thất
tình” đó là ông anh tôi. Đâu phải Thi Binh, Thi Tinh đâu Mang bạn trai
về nhà lam nhà vui hơn. Còn Tiểu Song mang về chỉ tổ làm cho một người
thêm đau khộ
Đó là lý do Tiểu Song phải mang “nguời ta” đi noi khác. Cha tôi nhìn mọi người hỏi:
– Sao? Có bạn trai rồi ư? Tiểu Song đã yêu? Ai vậy? Lư Hữu Văn ư?
Vũ Nông đáp.
– Vâng, Đúng là Lư hữu Văn.
Cha tôi gật gù, một chut nói tiếp.
– Ai chứ thằng đó cũng được, tuy nghèo nhưng có
ý chí, có tài, lại chịu khó Với những đứa như vậy sẽ làm nên. Một đứa
thì mồ côi cha mẹ không chiụ tìm chỗ giàu sang nương tựa, mà lại yêu một
thằng rớt mồng tơi như thế, cũng hiếm có.
Tôi nghị
– Di nhiên như vậy thôi. Không yêu một phó giám
đốc đài truyền hình, trẻ tuổi tài cao, lại yêu một tay như vậỵ Hạnh
phúc ư? Phép la Nhưng dù sao cũng mong là họ sẽ hanh phúc.
Mấy ngày đó, gia đình tôi đều bận rộn, tôi cũng
lo thi học kỳ nên không còn thời gian đâu lưu ý chuyện Tiểu Song. Một
buổi tối Tiểu Song nói.
– Hôm nay, anh Hữu Văn dọn nhà.
– Hư? Tôi ngạc nhiên. Tiểu Song nói tiếp:
– Lúc này, trời lạnh quá, cái nhà nhỏ lại nằm
tuốt trên sân thượng khiến cho mỗi lần gió thổi vào là giống như ngồi
trong tủ đá, nếu cứ ở mãi trong tình trạng đó rất dễ sinh bệnh.
Tiểu Song ngần ngừ một tí rồi lại tiếp:
– Vì vậy, không thế không dọn đi chỗ khác được.
Anh Văn sẽ dọn đến ở gần khu Đại học sư phạm, nơi ấy có một ngôi nhà
nhỏ, lúc đầu chủ nhà định phá vỡ để xây cất chung cư nhưng đất hẹp quá
mà nhà kế bên lại không hợp tác nên đành bỏ trống, bỏ trống thì uổng nên
họ lại cho thuệ Anh Văn muớn được nơi này tuy hẹp nhưng vẫn tốt hơn nơi
ở cũ, bây giờ chỉ cần sắp xếp lại, trồng thêm một ít hoa là khung cảnh
sẽ hết sức thích hợp cho việc viết lách.
Tôi hỏi:
– Tiền nhà mỗi tháng là bao nhiêu?
– Tám trăm đồng, thế chân thêm năm ngàn đồng nữa.. Tám trăm đồng! Đối với nhiều người đó là một con số nhỏ.
Nhưng đối với Lư hữu Văn là một con số rất to,
đó là chưa kể năm ngàn tiền thế chân. Ở đâu Lu hữu Văn có Nhưng rồi tôi
nhớ đến Tiểu Song. Số tiền mười ngàn đồng tác quyền của bản nhạc. Vậy là
Tiểu Song có cách sử dụng. Của anh hoặc của em cũng thế. Có điều tôi
chợt thấy buồn. Cái ông anh khờ khạo của tôi khéo lo, anh đã nghĩ sai
khi tưởng rằng với số tiền đó Tiểu Song sẽ được ăn ngon hon, lên xe
xuống ngựa đỡ phải vất vã Nhưng số tiền đó đã được sử dụng bằng phương
thức khác.
Nhừng ngày kế tiếp, Tiểu Song tỏ ra bận rộn hơn.
Một bữa tối dưới ánh đèn, tôi thấy Tiểu Song đang may màn cửa bằng kim
tay, màn cửa màu đỏ bằng một loại vải dàỵ
Tôi nói:
– Sao không đem cho mẹ may bằng máy?
Tiểu Song đỏ mặt:
– Cũng không cần, em may xong rồi.
Thì ra cô nàng vẫn ngại. Ngôi nhà mới của Lư hữu
Văn với toàn bộ thiết ké đều là do Tiểu Song đích thân bày trị Nhìn cô
bé tôi thấy tội nghiệp quá! Tôi mong rằng Lư hữu Văn sẽ không để cho
Tiểu Song dọn dẹp cả đống cỏ ngoài sân. Nhưng rồi hai hôm sau khi Tiểu
Song trở về tôi thấy trên ngón tay nàng được băng kín bằng vảị
Tôi hỏi:
– Sao thế?
Tiểu Song cười nói:
– Cũng không có gì, em không ngờ cái liềm nó
lại bén như vậỵ Hôm ấy cũng thật tình cờ anh Thi Nghiêu tan sở sớm. Anh
với Tiểu Song chạy đụng nhau tại phòng khách, đây là lần đầu tiên hai
người gặp nhau, kể từ khi có chuyện xảy ra trong phòng ngũ Họ muốn tránh
né nhau, nhưng bất ngờ lại đụng vào nhau và thật tình cờ anh Nghiêu lại
đụng trúng ngóng tay bị thương của Tiểu Song, cô nàng đau quá hét lên
“Ui da” một tiếng.
Anh Thi Nghiêu hết hồn nắm lấy ngón tay bị thương của Tiểu Song:
– Làm sao thế Em bị thương à?
Tiểu Song đỏ mặt rút tay lại:
– Cũng không có chi.
Rồi nhanh chóng Tiểu Song bỏ về phòng ngủ, anh
Thi Nghiêu đứng ngần ngừ một chút mới lê gót về phòng riêng. Tôi nghe có
tiếng thở dài của mẹ và tiếng ho của Nội trong phòng khách. Tối hôm ấy
tôi kiếm cớ vào phòng của anh Thi Nghiêu thấy anh nằm trên giường mắt
dán lên trần nhà.
Tôi thở dài nói:
– Anh Nghiêu này đừng ngớ ngẩn nữa, cô ấy vì người khác mà bị thương mắc mớ gì anh phải đau lòng cho cô ta.
Anh Thi Nghiêu cắn nhẹ môi nói:
– Cái thằng Lư hữu Văn chết bầm kia, không biết sao lại để cho Tiểu Song bị thương như vậỵ
Tôi thấy tội nghiệp cho ông anh của tôi.
– Kỳ cục không? Chuyện đó không lẽ Lư hữu Văn cố tình muốn, đó chăng qua chỉ là một sự xui xẻo, có ai thích vậy đâu
Anh Thi Nghiêu vẫn có vẻ buồn buồn:
– Không cần biết, tôi không muốn thấy Tiểu Song
bị thương. Nếu Tiểu Song là người yêu của anh, thì anh sẽ không bao giờ
để cô ấy bị đau đến một cọng tóc.
Tôi nhìn anh Nghiêu rồi đột nhiên nhớ đến chuyện
không thế cứu chữa nữa rồi. Mấy hôm sau rồi tôi khám phá ra là trên mái
tóc dài của Tiểu Song không còn kẹp đóa hoa trắng.
Tôi tròn mắt:
– Ủa bộ mãn tang rồi ả
Tiểu Song nói khẽ
– Đủ một năm rồi. Em đã đến chùa lạy ba lạy coi
như xong lễ. Em không biết là người chết rồi sẽ đi dâu, chỉ mong rằng
dưới suối vàng cha sẽ hiểu cho và ở cạnh em để giúp đỡ chỉ bảo, để đời
em không còn khiến ai buồn nữa..
Nghe Tiểu Song nói. Rồi nhìn vào mắt nàng, tôi
cảm thấy như Tiểu Song có rất nhiều tâm sự, nhưng chờ mãi vẫn không thấy
nàng nói gì nữa.. Và rồi những ngày thi cuối năm cũng trôi qua và một
buổi tối chủ nhật Tiểu Song đột ngột cùng Lư hữu Văn đến nhà. Đó là một
chuyện la, cũng tình cờ hôm ấy cả nhà đều đông đủ.
Anh Thi Nghiêu thì vừa nhìn thấy Lư hữu Văn là
miễn cưỡng gật đầu rồi dự tính rút lui. Không ngờ Tiểu Song đưa tay ngăn
lại với nụ cười:
– Anh ở lại Anh Nghiêu, được chứ?
Nụ cười của Tiểu Song rất dịu dàng khiến anh Thi
Nghiêu không thế không ngồi xuống ghế trở lại và đốt một điếu thuốc.
Tiểu Song hôm nay mặc rất đẹp chiếc robe màu phấn hồng, mặt trang điểm
khéo, còn Lư hữu Văn trong bộ âu phục màu đen, áo chemise trắng trông
rất lịch sự, hai người như đi dự dạ hội và tôi liếc khéo về phía anh Thi
Nghiêu, hình như anh có vẻ bối rối, Tiểu Song đứng giữa phòng khách
trịnh trọng nói:
– Thưa Nội, thưa hai bác cùng các anh chị,
trước hết con xin rất cám ơn tất cả đã giúp đỡ và nuôi nấng con trong
một năm quá. Ơn đó con không bao giờ quên…
Nội có vẻ không hiểu được:
– Tiểu Song , làm gì con trịnh trọng thế. Con định đóng phim ư?
Tất cả chúng tôi đều kinh ngạc. Tôi không hiểu Tiểu Song định làm gì, chỉ có mẹ là có vẻ hiểu tâm lý đàn bạ Người nói.
– Tiểu Song có chuyện gì con cứ nói. Gia đình này rất thoải mái con đừng ngại gì ca
Tiểu Song đỏ mặt
– Con biết hai bác đều rộng rãị Vì vậy có gì không phải xin hai bác tha thứ cho
Cha tôi khuyến khích.
– Thì con cứ nói đi. Tiểu Song nhìn hết mọi người trong phòng rồi nói:
– Thưa bác, con và Hữu Văn mới ký giấy hết hôn chiều naỵ
Cả phòng khách chợt nhiên chùng hẳn xuống, mọi
người nhìn nhau, chẳng ai tin đó là sự thật nhất là anh Thi Nghiêu. Tôi ở
chung một phòng với Tiểu Song lại thân nhau thế mà tôi chẳng hay biết
gì cã. Tôi thấy tức giận bước tới nắm tay Tiểu Song, nói:
– Sao làm chuyện kỳ cục vậy? Song muốn lấy
chồng có ai cấm đâu Nhưng Tiểu Song phải biết là Song đã vào đây ở với
chúng tôi, đã là một thành viên trong gia đình chúng tôi vậy mà cái
chuyện kết hôn Tiểu Song lại lén lút không cho chúng tôi biết. Chúng tôi
không đáng được uống một ly rượu mừng ư? Thật là kỳ!
Nội cũng có vẻ không vui:
– Tiểu Song , chuyện hôn nhân là chuyện hệ trọng chứ không phải là một trò đùa. Sao con lại làm như thế
Lư hữu Văn buớc tới, cúi đầu chào cha mẹ rồi nói:
– Xin hai bác hãy bớt giận, tất cả là đều do tôi xướng cả, hai bác có trách, trách tôi chứ không phải Tiểu Song.
Nội nói:
– Có nghĩa thật sự hai người đã lấy nhau
Lư hữu Văn nói:
– Vâng. Tụi con đã đăng ký kết hôn tại Toà án địa phương. Nếu quí vị không tin, chứng thư đây ne
Chúng tôi nhìn thấy chứng thư kết hôn mới tinh,
là sự thật. Lập tức cả phòng vang lên tiếng xì xào bình luận. Tôi quay
sang nhìn anh Thi Nghiêu hình như anh đang bối rối và tôi quay sang Vũ
Nông.
– Hay thật! Anh Nông làm việc ở toà án địa phương vậy mà họ đến đấy đăng ký kết hôn anh lại không biết hay là anh muốn giấu?
Vũ Nông kêu oan:
– Em lầm rồi, toà án nó rộng như vậỵ Anh lại
bận ghi ở phiên toà xử, trong khi họ đăng ký kết hôn ơ phòng khách, thì
làm sao anh biết được.
Tiểu Song bước tới bên tôi:
– Chị Thi Binh chị đừng giận anh ấỵ Nghe em nói
này, ngày em mất cha, bác Chu đã đem em về đây nuôi, một năm qua về
phương diện ăn mặc em đều được sung sướng với chị và chị Thi Tinh. Đó là
một năm mà mãi mãi không bao giờ quên, em thật có lỗi, em là đứa vô
tình vô nghĩa được cư xử đầy như thế mà chuyện lớn như lấy chồng em lại
không hỏi ý kiến hai bác, lại tự ý đi làm, xin hai bác và tất cả anh chi
thứ lỗị Có điều em thấy sau khi quen với Lư hữu Văn định mệnh đã an bàỵ
Anh ấy cũng là một đứa con mồ côi không cha không em., con may tốt
phước hơn anh ấy nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa con côi, lúc nào cũng
mặc cảm với thân ăn nho ở đậu, giữa hai đứa trẻ mồ coi chúng con đã cảm
thông và đến hôn nhân. Con biết bác rất thương anh Hữu Văn và con nghĩ
chắc bác cũng không phản đối chuyện con lấy anh Văn chứ?
Cha tôi nhìn Tiểu Song gật đầu và Tiểu Song lại tiêp:
– Bác thử nghĩ xem, hai bác đã coi con như con
ruột thì con đưa ý kiến lập gia đình bác sẽ không bao giờ để con kiếm
hai người chứng dến toà án làm hôn thú một cách đơn giản như vầy chắc
chắn là bác sẽ làm linh đình hơn bác mới yên tâm. Nhưng nếu làm như thế
con sẽ bứt rứt. Hơn một năm qua tình cảm bác dành cho con từ tinh thần
đến vật chất, nghĩa nặng ân dày, bây giờ để bác phải nặng lo chuyên. hôn
nhân nữa làm sao con yên tâm. Anh Văn cũng nghĩ như con. Hôn nhân là
chuyện riêng của hai người yêu nhau lấy nhau, niềm tin với lời thề cộng
thêm thủ tục ph’ap lý cho hợp lệ là đu. Chúng con không cần hình thức.
Tình yêu trên hết và tình yêu mới vinh cữụ Xin hai bác hãy tha thứ cho
chúng con về tội qua mặt. Nếu bác và anh chị đây hãy còn thương con thì
đừng trách mắng gì con, mà hãy chúc mừng hai con.
Tiểu Song nói một hơi, chúng tôi cứ ngẩn ra nhìn
mà không biết xử trí ra sao. Cuối cùng cha là người phá vỡ cái không
khí ngỡ ngàng đó:
– Thôi được rồi, ta xin chúc mừng các con, ta cũng mong hai đứa nên phấn dấu để vươn lên và yêu nhau đến lúc bạc đầu.
Tiếp theo lời cha tôi là những tiếng vỗ taỵ Tôi kéo Tiểu Song về phía mình nói:
– Mi hư thật, chuyện quan trọng vậy mà dám giấu diếm cả nhà.
Trong khi Vũ Nông kéo Hữu Văn qua một bên nói:
– Ê, Hữu Văn, mày chưa trả lễ cái công làm mai của tao nhẹ
Chị Thi Tinh thì hỏi:
– Nhà mới ở đâu vậy? Tại sao không đưa tụi này đến xem.
Anh Lý Khiêm cũng nói vào:
– Chúng ta không được uống rượu, không được tham gia nghi thức hôn lễ Vậy thì kéo nhau đến phá nhà mới đi!
Giữa tiếng cười nói ồn ào thì Nội chen vào nắm tay Tiểu Song nói:
– Tụi bây bậy quá. Nội chẳng hài lòng tí nào
trước một lễ cưới đơn giản như vậy nhưng lỡ rồi, Nội cũng không thế
trách các con. Nội chỉ biết mừng cho các con, con có nhớ ngày đầu tiên
con đến đây, lúc đó Nội đã nói con là đứa cháu thứ ba của Nộị Khi Nội
còn trẻ gia đình rất dư giả nhưng sau cuộc chiến chạy đến Đài Loan này
Nội hoàn toàn tay trắng. Tài sản của Nội chỉ vỏn vẹn có một đôi xuyến và
một chiếc mặt ngọc. Đôi xuyến thì Nội đã định cho Thi Tinh và Thi Binh
mỗi đứa một chiếc còn mặt ngọc này Nội dành cho con.
Nói xong Nội tôi tháo sợi dây chuyền trên cổ và
mở ra lấy chiếc mặt ngọc gói vào miếng bông đưa cho Tiểu Song. Đó là
chiếc mặt ngọc cẩm thạch khắc hình hai chú cá.
– Đây là món nữ trang rất cổ. Nội tôi mang
trong người đã mười mấy năm, Nội không biết với trào lưu hiện đại nó có
còn đúng giá không, nhưng Nội có cái tin tưởng là nó có thế trừ được tà
ma, vì vậy Tiểu Song hãy mang nó trong người Nội mong rằng nó sẽ vinh
viễn trên người con, đừng làm mất, coi như là một vật kỹ niệm.
Tiểu Song cầm chiếc mặt ngọc có vẻ bối rối:
– Nội ơi không được đâu Nội hãy giữ lấy nó mà mang.
Nội tôi nghiêm giọng:
– Con không muốn coi Nội là Nội của con ư?
Tiểu Song xúc động, nàng chỉ kêu lên một tiếng:
– Nội!
Rôì không nói được nên lời và sà vào lòng người. Nội tôi vuốt lấy tóc Tiểu Song nói:
– Tội nghiệp cháu tôi vô phước, không mẹ không
cha, bây giờ lại lấy chồng, một cuộc đời mới đang bắt đầu, mong rằng từ
đâ về sau con sẽ không còn khổ nữa..
Và hai người cứ thế ôm nhau với nước mắt, mẹ tôi bước tới gỡ tay Nội ra nói:
– Thôi hôm nay là ngày vui không được phép
khóc, dù gì cũng là ngày lấy chồng của Tiểu Song, chúng ta không có
chuân bị gì hết nhưng cơm tối qua cũng lâu rồi. Tôi đề nghị cả nhà đến
nhà hàng Cành Mai kêu một chai rượu và vài món ăn gọi là để mừng cho
Tiểu Song, mọi người thấy thế nào
Đề nghị của mẹ lập tức được mọi người hoan hô,
tôi nhìn sang anh Thi Nghiêu người từ đầu đến cuối chỉ yên lặng hút
thuốc, bây giờ đã đứng dậỵ
Anh Nghiêu nói:
– Mẹ nói đúng, chúng ta phải ăn mừng. Phải ăn mừng cái vui từ trên trời rớt xuống.
Tôi cảm thấy lời nói của anh Thi Nghiêu không được tự nhiên, chưa biết làm gì, thì mẹ đã lên tiếng:
– Này, Thi Nghiêu, hình như sáng mai con bận việc , vậy con ở nhà trông cửa nhé
Thi Nghiêu ngạc nhiên nhìn mẹ. rồi bước đến trước mặt Tiểu Song:
– Có phải là tôi không có quyền uống rượu mừng của cô phải không?
Tiểu Song bối rối:
– Sao lại có chuyện đó.
Anh Thi Nghiêu đưa mắt nhìn mọi người hỏi
– Vậy thị Còn ai phản đối chuyện tôi đi uống rươu nữa không?
Không khí có căng thẳng, Nội đã gỡ rối bằng cách vỗ tay nói:
– Thôi chúng ta đi nào. Hôm nay là ngày mà không cho phép bất cứ một ai vắng mặt.
Thế là chúng tôi ùa nhau về phòng riêng sữa soạn, và kéo rốc đến nhà hàng, tổng số cũng vừa ngồi đủ chật một bàn.
Vừa an vị thì anh Nghiêu gọi cô hầu bàn lại:
– Cho tôi năm chai ruou Chiêu Hưng. Tối nay ai không say không cho phép về.
Tôi nhìn mẹ không biết tình hình rồi sẽ diễn
biến ra sao, cô hầu bàn đã mang rưọu ra, anh Nghiêu lập tức rót cho mỗi
người một ly, nâng lên anh nhìn về phía Lư hữu Văn nói:
– Cuộc đời giống như một bãi chiến trường phải không cậu Văn?
Lu hữu Văn đáp lại bằng nụ cười rất lịch sự, nụ
cười kẻ chiến thắng. Không khí trên bàn tiệc rất căng, chúng tôi chưa
biết làm gì thì cha lên tiếng:
– Làm gì ky cục thế, chưa gọi thức ăn mà đã chuốc rượu
Anh Thi Nghiêu tảng lờ như chẳng nghe thấy, nói với Hữu Văn.
– Chúng ta thi nhau uống nào Xem thử tữu lượng của cậu có mạnh như những thứ khác không?
Lư hữu Văn vẫn cười một cách rất quân tử:
– Có cần thiết phải như vậy không? Tôi không chuyên nghiệp về rượu lắm.
Và nhìn về phía Tiểu Song, Văn lại tiếp:
– Hôm nay không cần rượu, tôi cũng đã say rồi.
Câu nói của Hữu Văn khiến lòng Thi Nghiêu bốc
lửa. Tôi đã nhìn thấy phản ứng trên tròng mắt anh Nghiêu. Anh đứng dậy,
đang định nói gì đó, thì Tiểu Song cũng đã dứng lên. Trong tay Tiểu Song
một ly rượu lớn. Tiểu Song nhìn anh Nghiêu bằng ánh mắt van lơn nhịn
nhục:
– Anh Nghiêu này, xưa đến nay em không biết
uống rượu, nhưng hôm nay xin phép anh cho em kính anh một ly gọi là để
đa tạ sự giúp đỡ và chăm sóc lâu nay của anh. Nếu thời gian qua em có
làm gì không phải, cũng xin anh tha thứ.
Nói xong, Tiểu Song nâng ly lên uống ngaỵ Nhưng chỉ mơí hai ngụm, Tiểu Song đã bị sặc. Anh Nghiêu tái mặt. Đua tay chận lại:
– Thôi đủ rồi, Tiểu Song a
Giọng anh run run. Và tôi nhìn thấy nét giận lúc đầu của anh Nghiêu đã biếtn mất, thay vào đó là một thoáng buồn.
Anh cũng nâng ly lên nói với Hữu Văn.
- Xin chúc mừng cậu, cậu Văn mong là cậu sẽ thay gia đình tôi chăm sóc, yêu thương và lo lắng cho Tiểu Song.
Nội vỗ tay nói:
– Hoan hô, nào goị thức ăn đi. Nội đói rồi đây
nàỵ Ai muốn uống rượu thì một tí nữa hãy uống. Còn bây giờ xem naò, nhà
hàng này có món cá hương ngon lắm, ngoài cá hương ra không biết có món
tôm hùm không? Hôm nay ngày vui phải dùng món đặc biệt.
Không khí bàn tiệc cởi mở hơn, vui hơn. Và bữa
cơm hôm ấy cũng đánh dấu được một cuộc tình trong giai đoạn mới. Tiểu
Song đã lấy chồng như vậy đó. Nàng rời gia đình tôi về với tổ âm. Đến
cũng đột ngột rồi đi cũng đột ngột. Đêm ấy cũng là đêm đầu tiên, sau một
năm dài, bây giờ ngủ một mình tôi không làm sao ngủ được. Đồ đạc của
Tiểu Song vần còn để trong phòng. Cuộc hôn nhân quá bí mật, nên chưa kịp
mang đi. Nhìn quần aó đồ đạc của nàng để lại, rồi nghĩ đến những vui
buồn một năm sống chung, lòng tôi bồi hồi trăn trỡ Tôi ngồi dậy, khoác
áo và đi về phía phòng của anh Thi Nghiêu. Đèn phòng của anh Nghiêu vẫn
sáng, chứng tỏ anh cũng không ngũ Tôi đẩy cửa bước vào. Anh đang ngồi
bên bàn, với giấy và bút.
Thấy tôi, anh vẫn yên lặng. Tôi bước tới:
– Anh Nghiêu nàỵ
Anh quay lại nhìn tôi:
– Anh đã nghĩ kỹ rồi, anh đã sai ngay từ đầu.
Tôi kêu lên:
– Anh Nghiêu. Sao anh cứ tự trách mình thế Đó chẳng qua là định mệnh. Cuộc hôn nhân này trời đã định từ lâu rồi anh.
Anh Thi Nghiêu vẫn tiếp tục nguệch ngoạc trên giấy, giọng buồn:
– Anh sai nhiều thứ. Chính anh kêu cô ấy lấy
chồng, anh bức cô ta lấy chồng. Vì Tiểu Song cảm thấy không còn chỗ đứng
trong gia đình này nữa.. Tại anh, anh không hề tỏ rõ mình yêu Tiểu
Song, mà anh chỉ bức bách Tiểu Song.
Tôi xúc động bước tới nắm tay anh Nghiêu, bàn tay thật lạnh.
– Anh Nghiêu, anh nghe em này, đừng nghĩ ngợi
gì nữa, nếu hôm dó không có chuyện cãi nhau giữa anh với Tiểu Song thì
em nghĩ la Tiểu Song rồi cũng lấy Hữu Văn. Đó là một sự thật.
Anh Thi Nghiêu nhìn lên với đôi mắt đó. Anh
không trả lời tôi, anh lại cúi xuống vớ cây viết và tờ giấỵ Những con số
nằm theo đủ mọi hướng…Con số 378.
Tôi ngạc nhiên hỏi
– Con số gì thế anh? Số nhà của họ ư?
Anh Nghiêu lắc đầu:
– 378! Tất cả là 378 ngày! Từ ngày đầu tiên đặt chân vào nhà ta cho đến lúc bay mất. Anh đã làm sổng mất 378 cơ hộị
Tôi thở dài nhìn anh Nghiêu. Trời ơi! Một người
tình sị Từ đây về sau sẽ chẳng bao giờ tôi dám nghĩ thơ Xuân Diệu là một
câu sáo rỗng không thực rồi!
Người si muôn kiếp là hoa núi,
Uống nhụy lòng tươi tặng khách thơ
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: