truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Bảy Ngày Để Nói Anh Yêu Em – Chương 07 part 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Lập Khiêm kể xong thì thấy tức cười quá bèn cười, nhưng quay đầu thấy
Diệp Hân chẳng có cười gì hết thì trầm mặt. Diệp Hân vốn là người lạc
quan, dù trời có sập xuống, chỉ cần kể một câu chuyện cười là nhỏ quên
ngay phiền não, nhưng bây giờ nhỏ không cười thì đúng là tình hình rất
nghiêm trọng. Cuối cùng chở nhỏ đến quán kem, mua cho nhỏ cây kem tươi.

– Ăn đi, đừng có buồn nữa. Cùng lắm là tui hi sinh một chút, mời nhỏ Ngọc đi chơi để nhỏ bỏ qua cho bà.

Diệp
Hân cầm cây kem ăn mà trong lòng ngổn ngang trăm mối. Sao kịch bản của
nhỏ lần nào cũng bị khác biệt như vậy chứ. Nếu như với tính cách hay chế
giễu nhỏ của Lập Khiêm thì phải nhân cơ hội này mà cười cợt nhỏ mới
đúng chứ, sao bỗng nhiên lại dịu dàng đến thế.

Kem mát lạnh, lại có vị ngọt khiến cho lòng Diệp Hân bỗng thấy khác lạ, nhưng khác là điều gì thì nhỏ lại không tài nào nhận ra.

– Hết buồn chưa? – Lập Khiêm hỏi nhỏ khi thấy nhỏ ăn kem ngon lành.

Nhỏ gật đầu, Lập Khiêm bèn cười hiền lành.

Đến
chiều tối, Lập Khiêm đã chạy qua nhà nhỏ kêu nhỏ cùng đi chơi còn kèm
theo một cái áo thun màu xanh dương rất đẹp nói là quà khen thưởng.

– Đi đâu?

– Đi chơi, chẳng phải nói nếu bà học hành tốt, sẽ có thưởng sao.

Cả
hai đèo nhau đến một khu chợ đêm, đây là khu chợ nổi tiếng chuyên bán
hang dành cho teen. Rất nhiều mặt hàng đẹp từ trang sức, quần áo, giày
dép…..nhưng với giá bình dân nên có rất nhiều bạn trẻ đổ xô đến đây mua
đồ hang đêm. Khu chợ vì thế mà tấp nập.

Chen chen lấn lấn cuối cùng cả hai cũng có thể vào được bên trong, những mặt hang lấp lánh khiến Diệp Hân say mê chọn lựa.

– Nè, bà thích cái này không, tui mua tặng bà – Lập kHiêm giơ ra chiếc đeo bông tròn rất lớn đưa cho nhỏ.

– Thiệt hả, đeo cái này sẽ đẹp lắm đó, nhìn rất sang. Để tui đeo thử?

Nói rồi Diệp Hân định đeo vào lỗ tai trống trải của mình thì Lập Khiêm đã đưa tay giật lại nói:

– Cái này đâu có đeo lỗ tai, đeo lỗ mũi mới đúng.

Diệp Hân ngơ ngác nhìn lại chiếc đeo bông trên tay Lập Khiêm nói:

– Vậy sao.

Nhỏ chưa thấy ai đeo đeo bông to như thế trên lỗ mũi nha.

– Chứ sao, bà mà đeo cái này đóng quảng cáo. Bảo đảm pho mai con bò cười bán đắt như tôm tươi.

Sax,
hóa ra cái tên này đang chơi xỏ nhỏ, vậy mà nhỏ còn đang cảm động vì
tưởng hắn thấy nhỏ buồn nên đưa nhỏ đi chơi cho đỡ buồn. Thật là đáng
ghét, đúng là lãng phí sự cảm động của nhỏ mà.
Thế là Diệp Hân chơi
xấu, nhỏ cố tình bỏ sợi dây chuyền vào túi Lập Khiêm, cho lòng thong sợi
dây ra ngoài rồi khều bạn nữ bán hàng chỉ chỉ.

Ai dè, cô bạn bán hàng lại cười tươi như hoa nói:


Sợi đó coi như mình tặng cho bạn ấy, mình thần tưởng bạn ấy lắm, còn
sợi này mình tặng cho bạn. Mình có xem chương trình của hai người, dễ
thương lắm ý. Mình rất thích. Hôm nay hai người có phải đang đi quay
chương trình hay không? Còn mặc áo đôi nữa, đáng yêu quá đi.

Hả?
Diệp Hân nghe nói thì nuốc trọng nước miếng của bản thân mình. Sao trên
đời này lại có những kẻ thần tượng người khác mù quá như vậy, có thể bỏ
qua tội ăn cắp như vậy sao. Vốn nhỏ định chơi khâm lại Lập Khiêm, ai dè
sự việc lại thế này.

Mà đúng là áo cả hai đứa giống như áo đôi
của các cặp tình nhân nha. Diệp Hân nhìn thấy sợi dây rất thích, bèn rút
sợi dây trong túi của Lập Khiêm lại rồi cầm lấy giơ lên gọi Lập Khiêm:

– Nè trả tiền cái này đi.

– Sao tui phải trả tiền – Lập Khiêm nhìn nhỏ hỏi.

– Tại vì bạn ấy là fan hâm mộ của ông.

Lập Khiêm :”…”

Dạo
chơi mệt rồi, cả hai đáp vào một hàng ăn. Cả hai đều thèm ăn món hột
vịt lộn rang me. Khổ nổi, chỉ còn lại một trứng duy nhất, cho nên Diệp
hân là người kêu trước nên được hưởng trước.

Nhỏ đắc ý nhìn cái trứng trước mặt, cố tình chép miêng tỏ vẻ thèm thuồng chọc Lập Khiêm.

– Ngon quá, không được ăn thật là đáng tiếc. Uổng kiếp làm người.

– Tội nghiệp quá…chậc…chậc…

Diệp hân đang định dùng muỗng xoắn ăn thì Lập Khiêm bỗng tờ dài nói.


Biết đâu sẽ nở thành một chú vịt con đáng yêu. Vậy mà giờ đây lại bị
người ta dung muỗng chia lìa thân xác. Dù đã chết rồi, nhưng vẫn còn
linh hồn, thấy tình cảnh thân xác bị người ta chia ra rồi ăn chắc đau
lòng lắm

Lập Khiêm nói với giọng sầu não thảm thiết khiến Diệp
Hân nhìn quả trứng để lộ túm long đen thui mà ớn lạnh không nuốt nổi. Dù
luyến tiếc, nhỏ cũng đành đẩy cái trứng cho Lập Khiêm.

– Ông ăn đi.

Lập
Khiêm cười cười gian trá dung mưỡng xoắn ngay trứng vịt bỏ vào miệng
nhai ngon lành. Diệp Hân thấy cái tên này vừa sầu não thay linh hồn con
vịt rồi lại quay sang chia rẽ thân xác nó ra như vậy thì khinh bỉ nói.

– Ông ăn vào như thế mà không cảm thấy nỗi đau của linh hồn con vịt à.


Bà không biết rồi. Linh hồn con vịt cảm thấy mừng vì tui đang siêu
thoát cho nó đi đầu thai kiếp khác. Ây da, ngon quá, không được ăn thật
là đáng tiếc. Uổng kiếp làm người.

Lập Khiêm nhại lại câu trêu chọc của nhỏ rồi cười thích chí.

Khốn khiếp! Nhỏ lại bị tên này chơi xỏ nữa rồi, huhu, trứng hột vịt lộn rang mẹ cuối cùng đã vào cái dạ dày tên này rồi.

Diệp
Hân đành giơ khăn chào tạm biệt trứng vịt lộn rang me trong ngậm ngùi,
đành chịu thôi, dù sao thì tiền cũng do tên này bỏ ra, coi như nhường
hắn ta lần này vậy.

Nhưng những món khác, nhỏ nhất định sẽ chén sạch.

Bánh tráng muối, cá viên chiên, xúc xích, cánh gà …hãy chờ tao, tao đến đây.


Ăn gì mà như con heo, lát sau cho bà đi bộ về để tiêu hóa – Lập Khiêm
nhìn mấy xâu cá viên chiên trên tay Diệp Hân lắc đầu thở dài.

– Haha, tại thức ăn này thơm mùi nhang quá, chỉ có ngu mới không ăn – Diệp Hân cắn cắn nhai nhai rồi trả lời.

– Mùi nhang – Lập Khiêm nhíu mày, cậu cũng ăn mà, có nghe mùi nhang đâu.

– Thì nhang chùa đó mà, tiền mình không mất thì cứ tha hồ ăn – Diệp hân cười hì hì trả lời.

– Ai nói cho bà ăn không hồi nào. Tui cho mượn thôi mà – Lập Khiêm bèn đáp – Mai mốt trả tui.


Này! Ông đừng có mà làm quỷ keo kiệt như vậy nha. Ông kiếm được bao
nhiêu là tiền, tui đây chỉ mới được hưởng lợi có một ngày. Nếu mẹ tui
không cắt hết tiền tiêu vặt của tui thì tui cũng chả thèm ăn chực của
ông đâu. Ông hãy lá lành đùm lá rách đi.

– Bà là bí đao chứ lá rách cái nỗi gì – Lập Khiêm bĩu mọi chê – Lá rách còn hơn bà.

– Vậy thì, bầu ơi thương lấy bí cùng, ngày sau có lúc nấu chung một nồi. Hehe

– Nấu chung bà để để biến thành cháo heo hay chi – Lập Khiêm phì cười – Ăn nhiều đồ chiên rồi, đi ăn kem thôi.

– Hehe, ông là tốt nhất – Diệp hân vui vẻ reo lên tán thành.

Diệp
Hân xung phong đi mua kem vì tính Lập Khiêm không thích chen lấn ồn ào,
mà chỗ bán kem thì đầy người nên Lập Khiêm lại một chỗ trống đứng chờ.
Nhiều bạn nữ đi qua thấy cậu thì nhận ra bèn chỉ trỏ, Lập Khiêm thấy vậy
bèn cúi đầu xuống đất, để không ai nhận ra mình nữa. Dù sao thì, cậu
cũng là ca sĩ đang được yêu thích hiện nay.

Diệp Hân vừa mua kem
xong quay lại nhìn thấy cảnh đó thì thở dài, số khổ mà, ai biểu ham hố
làm thần tượng chi, đi đâu cũng có người dòm ngó. Thế là nhỏ đi đến bên
cạnh Lập Khiêm kêu lên:

– Khiêm…

Lập Khiêm vừa quay lại
thì cảm thấy mát lạnh trên mặt. Hóa ra Diệp Hân chơi xấu để cây kem sát
mặt cậu, thế là khi cậu vừa quay lại là dính một bệt kem trên mặt.

Diệp
Hân thấy mình chơi khâm được Lập Khiêm thì khoái chí lắm , nhỏ phá ra
cười lớn nhìn gương mặt đã dính đầy kem của Lập Khiêm.

Lập Khiêm trợn mắt nhìn nhỏ, Diệp Hân bèn vờ ngọt ngào nói:

– Để tui lau dùm cho.

Nói
xong nhỏ móc ra cái khăn tay định bụng tô tô chét chét thêm kem lên mặt
Lập Khiêm, nhưng Lập Khiêm đã biết tỏng ý đồ của nhỏ bèn ngăn lại.

– Cám ơn lòng tốt chết người của bà .


Người ta có lòng tốt, không nhận thì thôi – Diệp Hân bĩu môi, nhỏ quay
lại với cây kem nguyên vẹn trên tay mình, đang định há miệng ăn thì đã
bị Lập Khiêm đoạt lấy .

Nhỏ chưa kịp kêu lên phản đối thì Lập
Khiêm đã há miệng to đớ một phát gần hết phần kem bên trên khiến nhỏ
nghẹn họng luôn. Ăn xong Lập Khiêm còn nhìn nhỏ thách thức. Diệp Hân
nhìn cây kem đã được vinh hạnh tô điểm cho làn da không tì vết của Lập
Khiêm nuốt ực một cái nói:

loading...

– Ăn thì ăn sợ gì.

Thế là nhỏ nghênh mặt cắn mạnh vào cây kem.

– Hân…- Lập Khiêm đột nhiên gọi.

Diệp
Hân thầm nghĩ, Lập Khiêm định chơi lại trò chơi ịn kem lên mặt của nhỏ,
nên cười thầm há miệng quay lại, định cắn hêt kem của tên này. Ai dè….

Khi
nhỏ quay lại, không hề chạm vào sự mềm mại mát lành và ngọt ngào của
kem mà chạm vào sự mềm mại mịn màng của cái má của Lập Khiêm.

Chẳng những vậy, nhỏ còn thấy một tiếng “click”, một ánh sáng yếu ớt lóe lên.

Diệp
hân còn đang đơ người , đứng ngây như phỗng thì Lập Khiêm đã rời xa,
vừa bước đi vừa chăm chú gật đầu nhìn vào tấm hình mà mình đã chụp lại
bằng điện thoại di động.

– Cũng đẹp ghê.

Sau đó, cậu quay đầu lại nhìn Diệp Hân hỏi.

– Nói đi, có phải bà yêu thầm tui hay không?

– Yêu cái đầu của ông thì có.


Tui có bằng chứng đây – Cậu giơ cái hình mà mình vừa chụp về phía nhỏ
nói – Hôm kia bà tuyên bố bà là của tui, hôm nay lại hôn trộm tui, vậy
có nghĩa là sao đây.

– Yêu ông! Tui yêu ông đến chết đi được. Nói ông gnhe nè:

Tình yêu như cái bánh thiêu

Ăn vô thì muốn thiếu điều ói ra.

Yêu ông hổng dám nói ra.

Để dành trong bụng cho ra từ từ
Diệp hân phá ra cười sau khi đọc xong câu thơ tự biên.

– Bà nói sao cũng được, tui có bằng chứng rồi, haha, bà đừng hòng chối.

Diệp
Hân nhìn cái vẻ mặt đắc ý đầy gian xảo của Lập Khiêm thì cảm thấy lạnh
người. Nhất định phải xóa cái hình này nếu không sau này bị tên này lôi
ra uy hiếp thì chết. Nghĩ vậy, Diệp Hân đành lao đến giật lấy cái điện
thoại.

– Này, bà định cướp đời tri của tui ngay tại chỗ này à – Lâp Khiêm giơ cao cái điện thoại vừa trêu nhỏ.
Cả hai đùa giỡn ầm ĩ, cuối cùng mệt quá, cả hai đành thả người đi bộ. Tiếp tục ăn tiếp cây kem đã chảy gần hết của mình.


thế nào đi nữa, kem vẫn vô cùng tuyệt vời, hai đứa dáng thon thon mảnh
khảnh, cùng áo thun xanh nhạt, quần jean xanh, đầu đội nói kết jean, áo
sơ mi dài tay buộc ngang eo, cùng vừa đi vừa ăn kem trông rất giống một
đôi tình nhân hạnh phúc.

Nhiều bạn trẻ cũng ngoái nhìn họ, còn có người nói:

– Hai bạn ấy xứng ghê nha, mặc đồ đôi rất dễ thương….

Câu
nói nhanh chóng lọt vào tai Diệp Hân, nhớ lại hồi nãy cô bạn bán hàng
cũng nói ý vậy, nhỏ nhìn lại thì thấy đúng là áo của nhỏ và của Lập
Khiêm giống y chang nhau, đích thị là áo đôi chứ chẳng thể nào khác
được. Lúc đầu nhỏ không để ý lắm do Lập Khiêm mặc áo sơ mi bên ngoài, do
chen lấn nhiều nóng nực nên cả hai đều cởi áo ra buộc ở eo.

– Nè , sao tự nhiên ông lại tặng tôi cái áo này vậy? – Nhỏ dung dằn hỏi.

– Tặng bà cái áo này thì sao? Có vấn đề gì à?

– Cái này chẳng phải là áo đôi hay sao – Nhỏ nhăn mặt đáp.

– Ừ thì áo đôi.

– Người ta nhìn vào sẽ hiểu lầm đó.

– Hiểu lầm gì?

– Hiểu lầm hai đứa mình bồ nhau đó.


Yên tâm đi. Chẳng qua tui thích cái áo này, mà nó lại chẳng bán riêng,
đành mua luôn hai cái vậy. Áo nữ đương nhiên tui không mặt được, quẳng
đi thì hơi phí, đành cho bà vậy – Lập Khiêm bèn giải thích.
Diệp Hân gnhe xong hơi tái mặt, hóa ra nhỏ đang mặc cái thứ mà hắn ta định vứt đi. Tức chết được.
Nể tình cái áo này rất đẹp, nhỏ rất thích, không thèm tình toán với tên này nữa.

Nhưng
điều Diệp Hân đau khổ nhất là…hóa ra đây không phải là buổi đi chơi
bình thường mà là một buổi ghi hình. Trời ơi, nhỏ đã làm nhiều điều rất ư
là xấu hổ, mà với cái tình quái đảng không chịu được của ông chú đạo
diễn thế nào cũng quay lại rồi đưa lên phát sóng mất thôi.

Nhỏ thương tâm đến nỗi không dám lên mạng xem lại cái clip quay lần thứ 2 của mình.

Vừa chào cờ xong, nhỏ Hằng đã lôi nhỏ đến một góc hớn hở nói:

– Bà xem cái cột bình chọn chưa.

– Cột bình chọn nào?

– Cái cột bình chọn xem bà có xứng với Lập Khiêm và mức độ yêu thích của mọi ngưới với bà ấy – Nhỏ Hằng nhắc.

Nhỏ giờ mới nhớ đến cái vụ bình chọn này, nhiều sự việc đau đầu quá, nhỏ có tâm trạng đâu mà ngó ngàng đến nó, gật đầu ỡm ờ hỏi:

– Ừ, thì sao?

– Nó đã chuyển sang màu xanh rồi, có nghĩa là thái độ của mọi người với bà đã có sự thay đổi.

– Thật sao ? – Nhỏ hớn hở hỏi.

– Đương nhiên, còn nhiềm comment nói tốt về bà kìa. Tụi bạn trong lớp cũng lên khen bà dễ thương tốt bụng trên đó .

Diệp Hân nghe xong thì vui ngất ngây.

Nhưng
niềm vui của nhỏ càng dâng cao khi điểm kiểm tra của nhỏ tuy không đạt
điểm cao nhất, nhưng nhỏ cũng được 8 điểm. Còn nhỏ Ngọc suýt soát 7.5
điểm. Vậy là nhỏ thắng rồi.

– Làm theo bất cứ yêu cầu nào của bên kia đưa ra – Nhỏ Hằng cười gian nói với nhỏ Ngọc.

– Nhục hình tra tấn chờ lệnh – Diệp Hân cười ngất kêu lên.

– Có – Nhỏ Hằng giơ ra cây nhíp nhướn mày cười gian .

– Hai người định làm gì? – Nhỏ Ngọc tái mặt rụt người nhìn cây nhíp trên tay nhỏ Hằng.

– Nhổ cỏ ngón chân cái giùm bạn thôi mà – Diệp hân xoa xoa tay tiến lại gần nhỏ Ngọc

Nói là làm, hai đứa liền kéo nhỏ Ngọc ngồi xuống ghế rồi lột giày nhỏ này ra bắt đầu công cuộc nhổ cỏ dùm.

Một cọng….tiếng la hét thấu trời xanh.

Hai cọng, nước mắt chảy ròng ròng.

Ba cọng, nhỏ Ngọc bắt đầu cầu xin

– Ai thất hứa sẽ làm con chó

Nhỏ Hằng còn chơi ác hơn, nhỏ ngồi chu mỏ:

– Xì iiiiiiiiiiiii

– Được rồi, mình nhận sai, mình chịu thua – Nhỏ Ngọc ra nước mắt van xin.

– Được rồi, tha cho bạn ấy đi – Diệp Hân đứng dậy phủi tay nói.

Nhỏ Ngọc mừng rỡ bỏ chạy không dám quay đầu.

Diệp hân cùng nhỏ Hằng đập tay vui mừng. Nhỏ Hằng nhìn theo dáng nhỏ Ngọc nói:

– Hồi nãy bà chờ đến khi nhỏ té đái trong quần rồi hãy tha,

– Bà để đức lại cho con cháu đi – Diệp hân lườm nhỏ mắng.

Tâm trạng Diệp hân hưng phấn vô cùng, trong đời nhỏ lần đầu tiên chiến thắng oanh liệt như thế.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: