truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Bảy Ngày Để Nói Anh Yêu Em – Chương 02 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 2 : câu chuyện 2 năm trước.

Lòng cảm kích người tất nhiên là phải có, nhưng lòng oán ghét người càng sâu hơn biển, cao hơn đỉnh olympia. Cho nên Diệp Hân không vì hành động anh hùng cứu mỹ nhân hôm nay của Lập Khiêm mà cảm động.
Bởi vì nhỏ kết luận rằng, nếu năm xưa không phải cái tên khốn khiếp Du Lập Khiêm này khiến nhỏ bị mất mặt thì nhỏ không cần Hiểu Huy an ủi, và cũng không đồng ý
quen với Hiểu Huy. Cho nên có thể nói, đầu tơ mối nhợ điều từ cái tên khốn này mà ra, hành động giúp đỡ nhỏ bớt mất mặt chỉ là hành động giảm bớt tội lỗi của Lập Khiêm trong lòng nhỏ mà thôi.

Nhỏ bỗng nhớ lại tình cảnh của mình hai năm về trước.

Khi anh đưa mắt nhìn em qua tấm gương
Ta đã gặp nhau, bối rối thật lâu
Đêm nay dường như những ánh mắt muốn đi kiếm tìm nhau.
Anh muốn nói với em những điều thật lớn lao
Sẽ luôn ở đây, nơi tim anh, tình yêu bất tận
Phút giây anh nghẹn lời, vì biết em yêu anh.
Và anh sẽ là người đàn ông của đời em
Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ
Vì yêu em, ngày mai anh thêm vững bước trên con đường dài
Em có nghe mùa đông, những ngọn đèn vàng?
Anh nhớ em!
Anh nhớ em, miên man bên trang thư tình gửi đến em
Bạn đời ơi,
Anh mơ mỗi sớm tỉnh giấc,
Mắt anh kiếm tìm,
Tai anh lắng nghe,
Môi anh cất tiếng gọi,
Và vòng tay anh rộng mở đón em vào lòng.

– Thấy bài này thế nào – Diệp Hân đang cầm cuốn sách văn học lớp 8 nằm dài trên giường của Lập Khiêm gật gù khi nghe xong bài hát “ Bức thư tình đầu tiên” của ca sĩ Tấn Minh thì ngẩng đầu nhìn Lập Khiêm đang ngồi ngay ngắn làm bài tập cho nhỏ hỏi.
– Hay lắm – Lập Khiêm gật đầu khen rồi quay đầu nhìn nhỏ hỏi – Thích à?
– Ừhm …- Diệp Hân gật đầu một cách lười biếng rồi lật người lẩm nhẩm lời bài hát.

Lập Khiêm khẽ cười rồi đứng dậy bước đến bên bức tường trắng xóa không tùy vết của phòng mình, với tay lấy chiếc đàn ghi tat reo trên đó xuống. Nhẹ nhàng xoay người bước đến bên giường ngồi xuống bên cạnh Diệp Hân.

Diệp Hân hai mắt rạng rỡ lật người lại , quăng quyển sách khỏi tay, chống cầm nhìn Lập Khiêm chờ đợi.

Những ngón tay thon mượt lướt nhẹ trên dây đàn, giai điệu mượt mà của bài hát “ Bức thư tình đầu tiên” vang lên. Giai điệu nhẹ nhàng âm vang từ cây đàn ghi ta còn du dương và ngọt ngào hơn cả trong đĩa nhạc. Lập Khiêm bỗng cất cao giọng hát của mình. Lập Khiêm có chất giọng trầm nhẹ nhàng, lại thanh trong nên khi cậu hát những bài hát có giai điệu mượt mà thì khiến người nghe mê đắm.

Nhưng cậu rất ít khi hát trước mặt người khác, Diệp Hân may mắn là đứa bạn từ nhỏ đến lớn của Lập Khiêm mới có dịp thưởng thức giọng hát trong lành này của cậu. Phải công nhận là còn hay hơn cả ca sĩ Tấn Minh nữa. Bởi giọng Lập Khiêm trong hơn, trầm ấm hơn.

Vừa hát vừa đàn, Lập Khiêm nhìn Diệp Hân lắc lưu cái đầu theo điệu nhạc một cách thích thú thì cười tiếp tục hát. Một người lấy niềm yêu thích của bạn thân làm niềm vui. Một người thích lắng nghe chính giọng hát của bạn thân mình.

Lập Khiêm kết thúc bài hát của mình xong thì dừng tay nhìn Diệp Hân còn đang mê mẩn theo điệu nhạc hỏi:
– Thế nào?

Diệp Hân bật ngồi dậy vỗ tay vang dội, bắt đầu nịnh nọt một cách chân thật:

– Thật sự là rất hay. Hay hơn cả ca sĩ Tấn Minh nữa . Thật là khiến người ta say mê, có người bạn như ông thật là hãnh diện nha . Ông mà làm ca sĩ thì chắc chắn sẽ nổi tiếng vô cùng.

Lập Khiêm lườm cái đứa bạn đang nhe răng nịnh nọt lắc đầu đứng dậy treo lại cây đàn ghi ta trên tường. Rồi quay lại bàn ngồi học tiếp tục giải tiếp bài tập của Diệp Hân.

Diệp Hân liền trường xuống giường bước đến bên cạnh Lập Khiêm bóc múi quýt bỏ vào miệng ăn ngai ngồm ngoàn nói:

– Sao ông không thử xem ssao, chẳng phải cô giáo dạy nhạc cũng đề nghị giới thiệu ông vào trung tâm đào tạo ca sĩ của cô hay sao.

– Không thích – Lập Khiêm đáp không do dự.

– Tại sao? – Diện Hân tỏ vẻ thất vọng xụ mặt hỏi.

– Đủ phiền phức rồi – Lập Khiêm đáp ngắn gọn.

Diệp hân thở dài một cái gật đầu than:

– Nói cũng phải. Ai bảo trời sinh ra ông đẹp trai quá làm chi, cứ như tui nè, đẹp vừa đủ sài .

– Là ba mẹ tui sinh ra tui, chứ ông trời nào sinh ra tui. Nói vậy chắc bà sinh ra từ đá cụi rồi được ba mẹ bà nhặt về nuôi à – Lập Khiêm phá ra cười trêu – Hèn chi mặt bà lúc nào cũng bơ bơ như đá. Dám tự nhận mình đẹp. Sao bà không lấy gương soi mặt mình.

– Này! Ông muốn chết à, lâu rồi tui không đánh ông, ông không chịu được đúng không – Diêp Hân hai tay chống nạnh trừng mắt nhìn Lập Khiêm nổi giận – Người ta muốn làm thục nữ nha, ông đừng có chọc giận tui.
– Haha, nhìn bộ dạng của bà kìa, giống sư tử hà đông chứ thục nữ cái nỗi gì, con trai thấy bà lúc này thì bỏ chạy hết – Lập Khiêm chẳng chút sợ hãi còn cười phá lên trêu chọc tiếp.

– Chết đi, chết đi – Diệp Hân bèn cung tay đấm mấy đấm lên vai Lập Khiêm.

– Này, tui để bà tự làm bài tập nha – Lập Khiêm vừa né đòn vừa la lên.

Nghe tới việc phải tự làm bài tập Lý khó hiểu đến nhức đầu nhức óc, Diệp Hân lập tức dừng tay bắt đầu cười nịnh nọt:

– Haha, bạn Khiêm thân yêu, bạn Khiêm đẹp trai….mình nào đâu dám đánh bạn. Chẳng qua mình tah16y bạn làm bài gộ mình cực nhọc quá, nên mình mới đến đấm lưng xua tan mệt mỏi giúp bạn thôi mà.

– Vậy à – Lập KHiêm bỗng hỏi với giọng ngờ vực.

– Tất nhiên rồi . Đứa nào nói láo sẽ bị trời đánh – Diệp Hân cười hì hì nói dối trong bụng thầm vái ông trời đừng cho sét đánh nhỏ.

– Được, vậy thì tiếp tục đi – Lập Khiêm gật đầu giả vờ không biết nó đang dối trá, tiếp tục làm bài giúp nó.
Diệp Hân đã lở phóng lao nên đành phải theo lao, bấm bụng ngồi bóp vai cho Lập Khiêm.

– Bóp mạnh một chút – Lập Khiêm khẽ nói.

Diệp Hân tức giận vô cùng, ghiến răng mắng thầm trong bụng:”Đồ khốn, ông dám xem tui như là osin miễn phí cho ông à, coi tui bóp chết ông”. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Diệp Hân không dám làm. Đến khi mỏi nhừ hai tay mới được Lập Khiêm tha cho.

Đúng là trời diệt không bằng mình tự diệt mình, chỉ một chữ thảm mà thôi.

Diệp Hân ngồi chép chép lại lời bài hát “Bức thư tình đầu tiên” vừa tâm đắc những lời trong đó, nhỏ chép miệng liếc nhìn Lập Khiêm nói:

– Ước gì, có một chàng trai viết cho tui một bức thư tình như thế này.

– Bà mơ đi – Lập Khiêm cười phá ra nhìn Diệp Hân phán.

Diệp Hân bèn phóng ánh mắt toàn dao về phía Lập Khiêm dập tắt nụ cười khó ưa của Lập Khiêm ngay lập tức. Ngẫm nghĩ một lúc, Diệp Hân tò mò ngập ngừng một chút hỏi Lập Khiêm:

-Nếu có người viết một bức thư tình như thế đưa cho ông, ông có thích không?

Lập Khiêm nhìn ánh mắt chờ đợi của Diệp hân hơi đỏ mặt một chút rồi gật đầu đáp:

– Thích.

Diệp Hân khẽ cười, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc.

– Sao rồi, sao rồi – Nhỏ Hằng thấy Diệp Hân bèn níu kéo sang một chỗ vắng hỏi han dồn dập.

– Uhm…Lập Khiêm nói thích – Diệp Hân cười te toát trả lời.

– Thiệt hả? Vậy thì mau mau đi, viết một bức thư dài cảm động một chút – Nhỏ Hằng hí hửng nhảy cỡn lên reo mừng.

– Nhưng tui không biết viết gì? – Diệp Hân nhăn mặt nói,

– Thì cứ viết theo cảm xúc của bà là được rồi. Viết màu mè quá Lập Khiêm cười thúi mũi luôn cho xem. Hai người có phải lần đầu quen biết nhau đâu – Nhỏ hằng chắc lưỡi nói.

Diệp Hân thấy nhỏ Hằng nói cũng phải bèn gật đầu. Rồi cả hai đứa vào lớp chụm đầu vào nhau hí hoáy viết thư.

– Khoan đã, bộ bà định dung bút nguyên tử xanh này để viết thư hả? – Nhỏ Hằng chống nạnh nhìn Diệp Hân ngăn lại.

– Chứ viết bằng bút gì?- Diệp Hân ngơ ngác hỏi lại.

– Trời ơi, bà thiệt tình là….dỏng tai lên nghe nè . Viết bằng mực xanh lá cây, tức là thư tình ấy. Còn viết bằng mực xanh dương thì chỉ là viết thư cho bạn bình thừơng, viết bằng mực đỏ, chứng tỏ bà muốn dứt khoát với người ta. Có hiểu chưa hả – Nhỏ Hằng tắng hắng ra vẻ hiểu biết giải thích.

– Vậy hả, vậy bây giờ phải viết bằng mực xanh lá cây hả – Diệp Hân nghệch mặt hỏi.

– Đương nhiên – Nhỏ Hằng gật đầu

– Vậy để ra về rồi bà đi mua cùng tui luôn nha – Nhỏ nhìn nhỏ Hằng níu tay đề nghị – Tui mời bà ăn chè.
– 5 ly – Nhỏ Hằng giơ 5 ngón tay ra hiệu.

– 1 ly – Nhỏ bĩu môi đáp.

– 4 ly – Nhỏ Hằng trả gái tiếp.

– 2 ly – Nhỏ cũng không vừa hạ gái xuống.

– Giá chót , 3 ly – Nhỏ Hằng lắc đầu chìa ba ngón tay.

– Được rồi, ăn cho béo phì đi – Diệp Hân gật đầu nhưng cũng không quên trêu chọc một câu.

– Con quỷ, cho ăn có chút mà bị mày trù ẻo vậy đó hả? – Nhỏ Hằng đập Diệp Hân một cái mắng.

Sau đó cả hai cùng nhau đi mua bút bi màu xanh lá cây, còn cẩn thận thử xem bút nào viết mực tốt nhất. Cuối cùng cả hai về nhà nhỏ tiếp tục chụm đầu viết thư tình. Cái cảm giác của tuổi mộng mơ thật là tuyệt.

Về nhà suy nghĩ mãi, đọc lại lá thư n lần, Diệp Hân vẫn cảm thấy thật ngượng ngùng. Nhỏ Hằng luôn miệng bảo:” Viết như vậy mới đúng là thư tình chứ”. Nhưng Diệp Hân vẫn cảm giác sến sến vô cùng, Đó không phải là phong cách của nhỏ. Nhỏ quyết định viết lại một bức thư tình khác. Một bức thư tình chỉ của riêng nhỏ. Đọc đi đọc lại nhiều lần đến khi ưng ý, Diệp hân mới hài long chìm vào giấc ngủ. Miệng nhỏ còn nở nụ cười tươi.

Ngày hôm sau, Diệp Hân kẹp bức thư vào quyển vở của Lập Kiêm rồi đưa cho cậu ấy. Vẻ mặt cười cười một cách nham nhở, Diệp Hân hí hửng nói:

– Để về nhà hãy đọc.

Nói xong nhỏ quay lưng đi vì xấu hổ, nhưng nhỏ chưa đi được mấy bước thì….

– Đầu đất….tụi mình quen nhau đã lâu rồi nhỉ….- Giọng lập Khiêm vang lên khắp cả lớp.

Diệp Hân tái cả mặt quay đầu nhìn lại Lập Khiêm, sắc mặt Lập Khiêm cũng cức đờ lại, quay đầu nhìn Diệp Hân, thấy ánh nhỏ đang nhìn mình. Một ánh mắt vừa thất vọng, vừa buồn vừa giận dữ.

Lập Khiêm đã ngừng đọc nhưng bọn bạn ngồi nói chuyện liền giật lấy là thư trên tay Lập Khiêm. Lập Khiêm vội vã giật lại, nhưng bọn con trai vốn tính phá phách trò hay, lẽ nào lại bỏ qua. Bọn chúng kẻ giữ Lập Khiêm, người cầm thư bỏ chạy rồi đọc to nội dung lá thư.

– Đầu đất…tụi mình quen nhau đã lâu rồi phải không nhỉ…haha đầu đất….tuy rằng trước giờ tui toàn ăn hiếp ông không. Bắt ông chép bài, bắt ông chở tui đi học, còn giành ăn với ông…nhưng mà tui thích ngắm nhìn ông lúc ông chăm chú làm bài, cảm giác nhìn nghiêng thấy ông vô cùng đẹp trai…haha …tui thích dáng lưng của ông mỗi khi ông chở tui. Dáng ông cao gầy, nhưng rất chắc chắn….

Diệp Hân tức giận vội chạy lại giựt lấy lá thư, nhưng tên bạn đã giơ lên cao, mà với chiều cao của nhỏ thì không thể nào với tới. Tên bạn tiếp tục đọc nữa.

Diệp Hân vừa đỏ mặt xấu hổ vừa thở hổn hễn vì phải nhảy lên cao cố sức lấy cho được bức thư. Tên bạn đọc thêm một tràng dài, tới ngay đoạn :” Tui thích ông” thì hét thật to lên cho toàn lớp biết.

Diệp Hân đã mếu máo nước mắt rưng rưng chực trào rơi, thì một bàn tay cao hơn giật lấy lá thư lại. Người đó là Lập Khiêm. Diệp Hân thấy là thư nằm trong tay Lập Khiêm thì giật lại nó, giận dữ xô Lập Khiêm tránh xa, rồi hét lên:
– Du Lập Khiêm, tui ghét ông.

Hét xong nhỏ bỏ chạy thật nhanh ra khỏi lớp, mang tâm trạng tổn thương trầm trọng. Lập Khiêm chỉ đứng như tượng đá nhìn theo nhỏ không nói lấy một lời.

Nào ngờ sáng hôm sau, toàn trường đã được loan tin rộng rãi, nhỏ bị Lập Khiêm đá.

Nhỏ Hằng vừa an ủi nhỏ vừa mắng bọn con trai thích trêu ghẹo.

– Gì mà bị đá chứ, chỉ là từ chối thôi.

– Từ chối không phải là bị đá à.

– Từ chối khác, bị đá khác – Nhỏ Hằng tức giận nói.

– Khác chỗ nào đâu chứ . hahha….

loading...

– Bỏ đi – Nhỏ kéo tay nhỏ Hằng rời đi.

– Diệp Hân….- Tiếng Lập Khiêm gọi nhỏ, nhưng nhỏ giả vờ không nghe kéo nhỏ Hằng bỏ đi.

Bọn con gái thấy nhỏ đi qua là chỉ tay cười lén sau lưng. Coi nhỏ như đưa không biết tự lượng sức, ỷ mình là bạn thân của Lập Khiêm mà bày đặt viết thư tình, ai dè bị người ta từ chối công khia giữa lớp. Đúng là xấu hổ chết đi được.

Quan hệ cả hai bắt đầu rạn nứt từ đó, không biết từ bao giờ, hai đứa gặp mặt nhau là cãi nhau. Không bao lâu sau Lập Khiêm đã trở thành ca sĩ được chú ý với một bản balat được yêu thích.

Diệp Hân bắt đầu quen Hiểu Huy.

Đó là lần thầy giáo phát bài kiểm tra 1 tiết ra, với lời phán rằng:

– Ai dưới điểm trung bình thì phải đi học phụ đạo.

Trước đây, lúc hai đứa còn chơi thân với nhau, Lập Khiêm luôn đoán đúng phần đề thầy cho và hướng dẫn nhỏ thật kỹ lưỡng nên với cái đầu châm phát triển của nhỏ mới may mắn đạt điểm cao. Nhưng lần này không có Lập Khiêm hướng dẫn, nhỏ phải tự lực cánh sinh. Diệp Hân may mắn được 5 điểm.

Nhỏ mừng đến nỗi xém chút là nhảy cỡn lên. Bởi vỉ nhỏ ghét đi học phụ đạo chết đi được. Vừa chán, vừa mất tự do, không được đi chơi với tụi bạn.

Nhưng đến khi thầy sửa bài, nhỏ mới phát hiện, thầy đã chấm điểm lộn cho nhỏ. Diệp Hân mới nuốt miếng cái ực với ý nghĩ nhanh tay giấu diếm không cho ai thấy. Không ai hay biết, vậy thì nhỏ có thể đi chơi thoải mái mà không cần học bù. Nhỏ tự an ủi mình là:

– Do thầy chấm lộn chứ không phải tại mình.

Nhưng sau đó, Diệp Hân đã anh dũng đứng lên với tư thế đầu đội trần nhà, chân đạp gạch bong. Hay nói gần một chút là với tư thế, đầu đội tóc rối, chân đạp giày sandan đến trước bàn giáo viên cho thầy sữa điểm lại. Sau đó nhận lấy con bốn to tướng.

Bọn bạn thầm mắng nhỏ ngốc, thầy giáo lại tuyên dương tính thật thà của nhỏ.

Nhưng chẳng ai biết rằng Diệp Hân vốn định ém nhẹm bài kiểm tra này nhưng hai tấm biển:” Học tập tốt”,” Đạo đức tốt” trên trình ình trên tường trước mặt nhỏ khiến nhỏ không tài giang dối được. Diệp hân khóc thầm trong nước mắt.

Nhưng Hiểu Huy lại giơ tay khen nhỏ:” Hân rất trung thực”

Ừ, coi như là một niềm an ủi nhỏ nhoi giành cho nhỏ vậy. Ít ra nhỏ không phải hổ thẹn với lương tâm, không phụ công sinh thành của cha mẹ, không phụ công dạy dỗ của thầy cô

Sau đó là những ngày học bù đau khổ, mỗi lần nộp bài cho thầy, nhận con điểm dưới 5, Diệp Hân nước mắt ròng ròng, thầm trách cha mẹ sao sinh ra nhỏ mà lấy mất bộ não.

– Hân bao nhiêu điểm? – Hiểu Huy cầm bài kiểm tra trong tay chạy tới hỏi

Không đợi Diệp Hân , Hiểu Huy đã đưa mắt nhìn vào tờ kiểm tra rồi phá ra cười nói:

– Haha…hai đứa mình bằng điểm. Hai con heo ngốc.

Không phải là sự cười nhạo, giống như một sự an ủi của Hiểu Huy với nhỏ, khiến nhỏ bật cười quên mất con số 4 kia gật đầu đáp.

– Ừ, lại là heo đực heo cái mới ghê, xứng thật.

Nhìn lại bài kiểm tra của mình, lòng nhỏ buồn so. Không ngờ không có Lập Khiêm thì điểm số của nhỏ lại tệ đến thế. Lần nào kiểm tra xong. Lập Khiêm đều xem xét bài kiểm tra của Diệp Hân và chỉ nhỏ khắc phục những cái sai trong bài kiểm tra.

Lập Khiêm! Lập Khiêm! Cái tên đáng ghét đó. Nhỏ không tin không có hắn ta, nhỏ không thể đạt điểm cao. Nhỏ quyết tâm, từ hôm nay nhỏ sẽ gạt bỏ cái tên đó ra khỏi đầu nhỏ. Sau đó, Diệp Hân muốn cùng Hiểu Huy sữa bài kiểm tra, rút kinh nghiệm.

– Đưa mình xem thử bạn sai chỗ nào, có giống mình không? – Nhỏ chìa tay trước mặt Hiểu Huy ánh mắt tràn đầy quyết tâm nói.

– Không cần đâu – Hiểu Huy sắc mặt bỗng thay đổi vội vàng nắm chặt bài kiểm tra của cậu ấy lắc đầu từ chối.

– Không sao đâu mà – Nhỏ không để ý thấy sắc mặt của Hiểu Huy, cứ nghĩ Hiểu Huy xấu hổ không dám đưa nhỏ xem, nên càng muốn lấy.

Hiểu Huy càng cố giấu, đưa bài kiểm tra ra sau lưng. Diệp Hân bèn vòng tay ra sau lưng Hiểu Huy cố bắt lấy bài kiểm tra. Nhỏ hoàn toàn không để ý đến việc cả hai đang áp sát vào nhau. Cho đến khi nhỏ thấy Hiểu Huy khựng lại, có chút kì lạ, nhỏ ngẩng mặt nhìn Hiểu Huy. Phát hiện Hiểu Huy đang nhìn nhỏ, gương mặt cậu ấy đỏ bừng bừng.

Diệp Hân lúc này mới nghĩ đến cái câu “nam nự thụ thụ bất thân”. Haizzzzzzzzzz, trước giờ nhỏ và lập Khiêm đùa giỡn bình thường, dù có chút va chạm nhưng cũng không có thấy ngại, thậm chí còn đánh nhau lăn lộn trên giường. Bây giờ người trước mặt là Hiểu huy, nhỏ lại thấy ngại vô cùng, ngượng ngùng đỏ cả mặt.

Diệp Hân vội vàng thu tay lại, rồi đứng lùi ra xa mấy bước quay mặt đi che giấu sự xấu hổ của mình. Hiểu Huy cũng vờ ho khan vài tiếng.

– Mình chỉ muốn lấy bài kiểm tra thôi – Diệp Hân lung túng nói.

Hiểu Huy cũng gật gật đầu, vội vàng đưa bài kiểm tra cho Diệp Hân mà quên mất điều mà mình đang giấu diếm.

Sau đó Diệp Hân phát hiện, thật ra Hiểu Huy đạt điểm 7, chứ không phải điểm 4 như nhỏ. Trong lòng không thôi cảm kích vì cậu ấy đã dùng cách an ủi dễ thương như thế đối với nhỏ.

Hai đứa bắt đầu chơi thân với nhau từ lúc nào không biết.

Diệp Hân không còn chơi với Lập Khiêm nữa nên nhỏ cũng tránh mặt cậu ấy. Trước đây cả hai cùng lúc đi học. Lập Khiêm thường chờ rồi đưa nhỏ đi trên chiếc xe đạp của cậu ấy. Vì thói quen này mà Diệp Hân vẫn chưa biết chạy xe. Bây giờ nhỏ phải đi học bằng xe buýt.

Mấy hôm liền, một là nhỏ đi thật sớm, hai là nhỏ đợi Lập Khiêm đi rồi mới đi. Nhưng hôm đó lại khác.

Vừa ra đến cửa đã gặp ngay Lập Khiêm đứng đợi. Tất nhiên nhỏ không thèm nhìn Lập Khiêm mà cứ đi thẳng về hướng xe buýt.

– Hân! – Giọng lập Khiêm gọi vọng phía sau.

Nhỏ vẫn chăm chăm bước đi về phía trước

– Mình xin lỗi . Mình không cố ý – Giọng Lập Khiêm ngập ngừng vang lên , cậu dắt chiếc xe đạp đuổi theo phía sau.

Lần đầu Diệp hân dừng chân đứng lại, Lập Khiêm thấy nhỏ đứng lại, lòng bỗng thấy vui vì nghĩ nhỏ tha thứ cho mình. Nhưng cậu không ngờ rằng Diệp Hân quay trở lại nhìn cậu bằng ánh mắt nảy lửa và lao về phía cậu như một ngọn lửng. Nhỏ hung hăng đưa chân lên đạp mạnh lên chiếc xe đạp của lập Khiêm.

Lập Khiêm không nghĩ Diệp Hân sẽ hành động như vậy nên không hề phòng bị gì. Chiếc xe đạp ngã cái rầm tiếp giáp mặt đất, để lại cho mặt đất những dấu ấn nặng nề. Lập Khiêm cũng chới với ngã theo chiếc xe.

Diệp Hân có chút thỏa mãn, nhỏ phủi tay hất mặt nhìn Lập Khiêm nhăn nhó ngồi bệch dưới đất, nhỏ hất mặt tiếp tục bỏ đi.

Lập Khiêm nhìn theo bong dáng nhỏ thở dài, đứng dậy dựng xe lên.

Người ta nói, trời hại người, mình không sao. Mình hại người, mình bị trời phạt. Cho nên vì lo đắc ý mà nhỏ quên mất việc nhìn đường, cuối cùng khi gần đến trạm xe buýt thì nhỏ đạp phải vỏ chuối và tạo ngay một dáng chụp ếch có một không hai.

Điều thảm nhất chính là tất cả mọi người ở trạm xe buýt đều quay đầu nhìn tư thế chụp ếch hoành tráng của nhỏ và cười khúc khích. Nhất là chiếc váy đồng phục của nhỏ theo đà gió thổi mà bay lên phía trên để lộ cái quần chip màu hồng nhạt của nhỏ. Thật là mất mặt quá thể. Cũng tại cái tên khốn kia, mới sáng sớm ra đường gặp hắn ta đúng là xui xẻo mà. Xui xẻo hơn nữa là cái chân của nhỏ vì cú trượt lúc nãy mà nhức nhối.

– Không sao chứ – Giọng Hiểu Huy vang lên bên cạnh.

Nhỏ ngước đôi mắt đã kéo màn mưa, ngẩng đầu nhìn Hiểu Huy, thấy xấu hổ vô cùng. Hiểu Huy vội đỡ nhỏ lên, lo lắng cúi xuống xem xét cái chân của nhỏ. Tuy chân không sao nhưng đi lại có chút đau đau, nếu phải đứng chen chúc trên xe buýt, đảm bảo nhỏ sẽ thê thảm cực kì.

Mà nhìn lại, xe buýt cũng đã lăn bánh mất tiêu rồi. Diệp Hân thở dài than trách cho số phận quá hẩm hiu của nhỏ.

– Để mình chở Hân đi.

– Vậy mình không khách sáo đâu – Trước đề nghị của Hiểu Huy, Diệp hân nghĩ ngay đến hiện tại của mình và việc nếu cứ đợi chắc chắn sẽ muộn học, sao phải rước khổ vào thân, vậy là nhỏ nhận lời ngay lập tức.

Hiểu Huy liền đèo nhỏ trên chiếc xe của cậu ấy, nhưng khổ nỗi chiếc xe của Hiểu Huy lại không có yên sau, nhưng đã lỡ đồng ý rồi, Diệp Hân đành phải ngồi lên xà ngang phía trước. Hiểu Huy lập tức đạp xe chạy đi.

Chạy ngoài trời vào buổi sang có gió nhẹ đúng là thoải mái vô cùng, nhưng khổ nổi nhỏ lại ngồi trong long của hiểu Huy mới chết chứ. Hiểu Huy cũng ý tứ cách xa nhỏ ra, nhưng mà như vậy tay lái của cậu ấy lại thường xuyên chệch hướng đi khiến đôi lúc nhỏ tưởng mình đang chơi trò chơi đếm thời gian té ngã. Thật là khổ.

Việc Hiểu Huy chở nhỏ đến trường lần nữa gây chấn động cho mấy bà tám ông tám của trường nhất là lớp nhỏ. Tai rĩ tai, truyền truyền…cứ thế truyền khắp nơi. Nhỏ cũng chẳng buồn đính chính cho mệt xác, cây ngây không sợ chết đứng mà.

Vì lỡ rồi thì nhỏ cho lỡ luôn, để Hiểu Huy chở nhỏ về nhà. Vậy là lại đồn tiếp. Cụ thể tin đồn như sau:

– Nhỏ Hân bị Lập Khiêm đá bèn quay sang cặp kè với Hiểu Huy ngay, Hiểu Huy ngốc mới đi quen nhỏ.

– Không phải đâu. Người nhỏ Hân thích là Hiểu Huy. Lá thư lần trước là viết cho Hiểu Huy. Nhỏ sơ ý kẹp trong sách của Lập Khiêm, nên cậu ấy không biết mới lấy ra đọc giữa lớp như thế. Thật ra Hiểu Huy cũng thích Diệp Hân từ trước rồi nên sau đó Diệp hân mới bày tõ rõ sự việc hiểu lầm đó, vậy là hai người quen nhau.

……….

Tin đồn vẫn là tin đồn, Diệp Hân vẫn không vì vậy mà để mất người bạn tốt như Hiểu Huy được. Hai người vẫn trò chuyện vui vẻ, không biết từ lúc nào Diệp Hân lại thấy Hiểu Huy khá giống Lập Khiêm.

Hiểu Huy gắn thêm một cái yên xe vào phía sau xe của cậu, ngày ngày chở Diệp Hân đi học và đưa nhỏ về nhà. Cứ tưởng cả hai sẽ giữ tình bạn chân thành như thế đến một ngày, Hiểu Huy đưa cho nhỏ một tờ giấy.

“Anh muốn hỏi nhưng anh không hỏi

Anh đà thay huyền đổi ngã

Yêu không sắc yêu làm chi nữa

Xem không ít, xem làm chi vậy”

Nhỏ tất nhiên mù tịt mấy cái vụ này, hồi học đoàn, mấy cại vụ giải đáp thơ và mật khẩu nhỏ đều dốt hết. Bởi vậy nhỏ liền chạy ngay đến nhỏ bạn thân của mình – Nhỏ Hằng, để nhờ nhỏ giải đáp giúp.

– Bà ngu quá, có vậy mà cũng không biết giải là sao – Nhỏ Hằng vừa liếc qua liền mắng nhỏ.

– Ừ tui ngu đó, bà khôn bà giải đi – Nhỏ bực tức gắt lên.

Nhỏ Hằng liền hắng giọng giải đáp:

– Nghe nè.

“Anh muốn hỏi nhưng anh không hỏi” tức là chữ anh không có bỏ dấu hỏi sẽ ra chữ ANH

“Anh đà thay huyền đổi ngã” tức là chữ đà bỏ dấu huyền thay bằng dấu ngã sẽ ra chữ ĐÃ

– Bà thử giải tiếp coi – Nhỏ hằng nhìn nhỏ ra lệnh.

Diệp Hân gãi gãi đầu đọc:

– “Yêu không sắc yêu làm chi nữa” nghĩa là chữ yêu không có dấu sắc sẽ cho ra chữ YÊU

– Xem ra cái đầu của bà cũng không phải là ngốc – Nhỏ Hằng chế giễu một câu.

– Xí….- Nhỏ trề môi tức tối rồi xem nốt câu cuối, nhưng nhỏ hoàn toán mít đặc luôn bèn ê chề chấp nhận sự khinh bỉ của nhỏ Hằng.

– “Xem không ít, xem làm chi vậy” . Chữ ít đây có nghĩa là x đó bà, nghĩa là chữ xem bỏ chữ x sẽ ra chữ EM. Toàn bài thơ này có nghĩa là ANH ĐÃ YÊU EM.

Một câu gây choáng voáng toàn phần.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: