truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 09 – Chương 19-20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 19 – Hoàn toàn cố ý

 

“Em dám nói anh chưa từng cố gắng?” Sắc mặt Hoắc Thiên Kình càng thêm khó coi hơn.

Úc Noãn Tâm trừng hắn một cái, quay đầu không nhìn hắn. “Đàn ông tự cao tự đại như anh thì ai thèm yêu!”

Lúc này, nàng phát hiện thì ra mình có hơi biến thái, nhìn thấy bộ dáng giận đến đen mặt của hắn thì trong lòng lại cảm thấy vui vẻ. Nhưng nói ra cũng thật lạ, nếu như là trước đây, nàng tuyệt đối không dám cố ý đi chọc giận hắn, bởi vì hắn là một con sư tử, nếu như bị chọc giận  thì hậu quả thật không thể tưởng nổi. Nhưng bây giờ nàng lại tin chắc rằng người đàn ông này sẽ không làm tổn thương nàng như trước đây, cho nên mới trở nên không kiêng dè như vây.

Hoắc Thiên Kình nhìn nàng chằm chằm, gằn từng tiếng mà nói: “Anh không cần ai yêu anh hết, anh chỉ cần em yêu anh!”

“Người như anh em yêu không nổi!” Úc Noãn Tâm cũng nổi tính bướng bỉnh lên.

“Em…”

Hoắc Thiên Kình bị nàng nói đến tức ói, mây đen trong mắt cũng kéo tới. “Em đã là vợ anh, không yêu anh thì yêu ai?”

“Đương nhiên là em có người khác để yêu rồi, hơn nữa… em yêu người đó hơn anh ngàn lần, vạn lần!” Úc Noãn Tâm nói rất hùng hồn, trong lòng lại đang thích thú. Có cục cưng rồi thì trong mắt nàng hắn chỉ là một cọng hành thui.

Suýt chút nữa là Hoắc Thiên Kình bị nàng làm cho tức không thở nổi. Hắn thay đổi hình tượng lạnh lùng bình tĩnh thường ngày mà hét khản cả giọng: “Em đừng có mơ! Anh nói cho em biết, không cho em yêu người nào khác, nếu không anh nhất định sẽ không tha cho hắn!”

“Hừ! Anh hét cái gì chứ? Muốn dọa em sảy thai sao?”

Úc Noãn Tâm cũng không chút yếu thế mà hét lại hắn. Nàng không thèm để ý đến lời của hắn đâu. Nàng không tin hắn sẽ làm gì cục cưng. Có điều… giống như hắn vừa nói, làm người phải giữ được bình tĩnh cùng lý trí mà hắn bây giờ lại như một con thú bị vây khốn vậy. Còn nói Phương Nhan, bản thân mình cũng thế thôi!

“Không được nói bậy!”

Hoắc Thiên Kình lập tức hoảng lên, vội vàng đưa tay sờ lên bụng nàng, bộ dáng khẩn trương cho thấy lời của nàng đã có tác dụng. “Không phải anh hét em, chỉ là lo lắng thôi!”

Hắn gắng sức nhẹ giọng, sợ làm nàng không vui mà nói ra những lời làm hắn kinh hoàng nữa.

“Không cho đụng vào em! Người ta nói dạy con trong bụng mẹ là rất quan trọng, em không muốn khiến cho con tàn bạo giống anh đâu! Tránh ra!” Úc Noãn Tâm đập vào tay hắn, nói.

Hoắc Thiên Kình như muốn phát điên lên, “Anh là chồng của em, có phải em nên quý trọng chút không?”

“Không phải có rất nhiều phụ nữ quý trọng sao? Không có em cũng thế!” Úc Noãn Tâm nghĩ kỹ rồi, phải tra tấn về mặt tinh thần hắn mới được, nếu không hắn sẽ mãi kiêu ngạo hống hách như thế, rất đáng ghét.

“Em…”

Hoắc Thiên Kình đứng dậy, dễ dàng nhận ra vẻ nhẫn nhịn trên gương mặt hắn. Hắn nhìn nàng rất lâu, cả nửa buổi trời mà không nói gì. Lại qua vài phút sau liền bước nhanh ra cửa.

Úc Noãn Tâm nhìn về phía bóng lưng hắn dần biến mất, một lúc sau mới giận dỗi mà nói: “Quỷ hẹp hòi!”

———–Vficland———

Đêm nay, Úc Noãn Tâm ngủ đến khi mặt trời lên cao. Khi nàng thức dậy thì ánh dương rực rỡ cùng với hương hoa thoang thoảng trong vườn tiến vào. Bên tai lại loáng thoáng nghe được tiếng sóng biển cùng tiếng sinh hoạt.

Nàng đứng dậy, nhìn vị trí trống không bên cạnh. Nếu không phải trong không khí vẫn còn vương lại mùi long đản hương của hắn cùng với cảm giác đêm qua hắn ôm nàng ngủ thì nàng đã cho rằng cái tên nhỏ mọn kia cả đem không về vì giận nàng.

Khóe môi nở một nụ cười đắc ý, Úc Noãn Tâm khoái trá mà rời giường. Đối diện với cửa sổ sát đất nhìn ra biển xanh, nàng duỗi người ra, hít vào một luồng khí trong lành, thu dọn một chút rồi chuẩn bị ra bờ biển tản bộ, mặc dù nàng cũng rất tò mò là mới sáng ra ông chồng yêu quý của nàng đã chạy đi đâu rồi.

Vừa đến bờ biển, Úc Noãn Tâm còn chưa kịp tận hưởng biển trời xanh thẳm cùng gió biển mát rượi thì đã bị hình ảnh sống động không xa thu hút.

Nằm trên ghế dựa thoải mái, dưới chiếc ô che nắng sặc sỡ, Hoắc Thiên Kình chỉ mặc một chiếc quần bơi, rõ ràng là vừa bơi xong và lên bờ. Những giọt nước lấp lánh chảy xuống theo mái tóc đen của hắn, rơi xuống lồng ngực rắn chắc. Đôi chân thon dài bắt chéo lên nhau. Thân hình cao lớn cùng với cơ bắp săn chắc tráng kiện, cộng thêm màu da như đồng, diện mạo anh tuấn đã làm cho mọi phụ nữ phải điên cuồng.

Quả nhiên là thật, cảnh này còn chưa tính là gì. Bên cạnh Hoắc Thiên Kình đã có rất nhiều cô gái đẹp không biết chui từ đâu ra. Mỗi người họ đều mặc bikini rất hấp dẫn, tất cả đều như kẹo đường mà vây quẩn bên cạnh Hoắc Thiên Kình. Thậm chí còn có người cả gan lau nước trên người cho Hoắc Thiên Kình. Cảm giác săn chắc dưới ngón tay khiến bọn họ không ngừng kêu lên…

Tình cảnh này hoàn toàn lọt vào mắt Úc Noãn Tâm. Nàng nhìn chằm chằm vào hình ảnh trước mắt, thấy hình như Hoắc Thiên Kình còn rất hưởng thụ mà hận không thể bước tới nhét hết cát vào miệng hắn. (ặc, cũng dữ quá = =’)

Quỷ tha ma bắt! Không phải nói không để ý đến những người phụ nữ khác sao, cư nhiên còn dám cả gan “liếc mắt đưa tình” với người khác trước mặt nàng?

Như là có thần giao cách cảm, cơn ghen của Úc Noãn Tâm vừa trào lên thì Hoắc Thiên Kình đang ngồi trên ghế bỗng quay đầu nhìn về phía nàng. Như là nhìn thấu tâm tư của nàng, đôi môi mỏng hơi cong lên, một ý cười xẹt qua mắt hắn.

Hắn giống như một quốc vương ca cao tại thượng, không cần làm gì mà cũng có thể khiến cho phụ nữ điên cuồng vây quanh.

Úc Noãn Tâm nhìn vào mắt hắn không chút tránh né, giống như đang chống chọi lại vậy, trong lòng lại bị hình ảnh này làm tức chết được. Tên đàn ông thối tha, hắn không biết mình đã kết hôn rồi sao, cư nhiên dám coi nàng như không khí, ánh mắt còn mang theo vẻ khiêu khích!

Tức chết nàng mà!

Tay nàng bỗng nắm chặt. Động tác này rơi vào mắt Hoắc Thiên Kình, nụ cười của hắn càng tươi hơn…

Đáng chết!

Úc Noãn Tâm gần như đứng lặng ở đó một lúc, khi móng tay sắp cắm vào trong thịt thì thấy nàng bỗng nở nụ cười, nắm tay đang nắm chặt cũng buông lỏng ra. Ngay sau đó, trong ánh mắt đuổi theo của Hoắc Thiên Kình, nàng xoay người đi về biệt thự!

Hoắc Thiên Kình đang ở giữa một đống mỹ nữ, sau khi nhìn thấy hành vi khác thường của Úc Noãn Tâm thì dáng vẻ vênh váo đắc ý cũng trở nên giật mình, trong thoáng chốc cơ thể đang nằm trên chiếc ghế bỗng trở nên cứng đờ.

Những lời tối qua làm hắn rất khó chịu, thậm chí bắt đầu hoài nghi là có thể tình yêu của Úc Noãn Tâm đối với hắn đang dần biến mất. Hắn thừa nhận cái đêm ba năm trước là lỗi của hắn, nhưng hắn cũng là người nàng yêu nhất không phải sao? Cho nên cho dù ba năm trước hắn cưỡng bức nàng thì có sao? Cuối cùng không phải nàng cũng chỉ thuộc về mình hắn sao?

Hoặc là chuyện cổ đông của Phương Thị bị giết làm nàng thấy khó chịu? Nhưng đó là chuyện kinh doanh, có đôi khi thường là như vậy. Ai bảo chiến tranh trên thương trường là không đổ máu chứ? Có đôi khi vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn là không thể tránh được. Nhưng… những điều này ảnh hưởng đến tình yêu của nàng đối với hắn sao?

Nhìn dáng vẻ hờ hững tối qua của nàng, tim của hắn âm ỉ đau. Hắn thừa nhận cái cách tìm những cô gái khác đến thử xem nàng có ghen tuông hay không quả thật rất ấu trĩ, có điều vừa nãy khi hắn đã nhìn thấy ánh mắt không vui của nàng cùng nắm đấm tay của nàng thì tâm tình đúng là tươi sáng lên.

Nàng vẫn để ý đến hắn, nếu không sao lại dùng ánh mắt căm hờn mà nhìn hắn, giống như là muốn thiêu hắn ra thành tro vậy.

Nhưng mà…

Hoắc Thiên Kình vốn cho rằng Úc Noãn Tâm sẽ bước lên mắng hắn một chút, ai biết… nàng lại quay người đi mất?

Sao lại có kết quả thế này chứ?

Nhìn vẻ mặt của nàng nhất định là đang để ý đến, lẽ nào nàng về biệt thự là muốn… xách dao ra chém hắn nát bét sao chứ? 

Nghĩ đến đây, Hoắc Thiên Kình lập tức hoảng hốt, toát mồ hôi lạnh. Đang chuẩn bị đứng dậy thì lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Úc Noãn Tâm từ biệt thự bước ra.

Nàng không im hơi lặng tiếng xuất hiện mà kèm theo tiếng hít hơi của đa số mọi người…

Hoắc Thiên Kình nhìn về phía nàng, ánh mắt đen yên tĩnh cũng bỗng trở nên bén nhọn…

Chỉ thấy Úc Noãn Tâm Úc Noãn Tâm mặc một bộ bikini gần như khiến đàn ông phải chảy nước miếng và phun máu mũi. Màu của bikini rất đơn giản, là màu đen. Nhưng chính vì thế mà càng tôn thêm làn da và đường cong quyến rũ của nàng.

Bởi vì mới có thai nên người ngoài hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi nào trên cơ thể nàng. Thân hình mảnh mai vừa bước ra đã thu hút ánh nhìn của những nhân viên bên bờ biển, nhất là đàn ông, không ai lại không dừng tay, dùng ánh mắt nóng bỏng đuổi theo Úc Noãn Tâm đang mặc bikini…

Trong bộ bikini, vòng eo thon, đôi chân dài của Úc Noãn Tâm phô ra dưới ánh mặt trời. Bờ vai nhỏ nhắn, cái mông tròn trịa rất mê người. Những bộ phận mảnh mai khác làm nổi bật những đường cong vùng ngực.

Dưới sự tôn trợ của bộ bikini màu đen, làn da vốn sáng mịn như ngọc của Úc Noãn Tâm càng thêm mềm mịn, giống như sữa tươi nguyên chất. Bộ ngực tròn đầy hoàn mỹ khoe ra cái rãnh trong ánh dương khiến đàn ông đều điên cuồng. Vòng eo cong cong như cành liễu khiến nàng có vẻ yếu đuối nhu nhược lại có vẻ mềm mại hiền hòa.

Một Úc Noãn Tâm như thế làm cho từ khi nàng bước chân ra khỏi biệt thự cho đến bờ biển thì không biết sau lưng đã có thêm rất nhiều đàn ông từ lúc nào, bọn họ cứ như là bị ma ám mà đi theo Úc Noãn Tâm đến bờ biển. Mặc dù họ đều biết cô gái này thuộc về Hoắc tiên sinh nhưng… trước cảnh đẹp thế này thì không có người đàn ông nào mà không động lòng si mê.

Úc Noãn Tâm cố ý xem nhẹ ánh mắt gần như có thể giết người của Hoắc Thiên Kình cách đó không xa, từ từ đi về phía bờ biển. Từng đợt sóng ập lên cơ thể xinh đẹp của nàng. Lúc này, nàng giống như một nữ thần xinh đẹp, cao ngạo mà đứng giữa biển xanh. Dáng vẻ đặc biệt ấy khiến đàn ông rất muốn xông tới mà yêu thương.

Ánh mắt của những người đàn ông phía sau đều chứa vẻ hưng phấn cùng tham lam, cả đám giống như là bị tiêm thuốc kích thích vậy…

Hình ảnh kích thích như thế đúng là làm cho Hoắc Thiên Kình tức điên lên. Hắn không nhịn được nữa mà đứng dậy, gạt mấy người đẹp đang dán bên mình kia ra, gương mặt anh tuấn gần như trở nên đen sì cùng méo mó.

Chết tiệt!

Nàng cư nhiên dám dụ dỗ đàn ông một cách trắng trợn như thế, còn cố ý mặc như vậy?

Còn nữa, sao chỗ này đột nhiên lại có nhiều đàn ông như vậy?

Nhìn chằm chằm và hình bóng đang bơi lội trong nước kia, Úc Noãn Tâm đẹp như là mỹ nhân ngư vậy.

Thậm chí mái tóc dài còn không buộc lên, không ngừng bềnh bồng trong nước như cơ thể linh hoạt

của nàng, giống như là rong biển, toát ra sức hấp dẫn trí mạng.

Bộ bikini này là do hắn bỏ công lựa chọn cho nàng, nhưng mục đích là để nàng mặc cho mình hắn xem!

Đáy mắt âm trầm của Hoắc Thiên Kình nổi lên lửa giận hừng hực, một cơn ghen dữ dội đang bùng lên trong ngực hắn nhưng bên cạnh còn có người không sợ chết mà dấn thân vào nguy hiểm…

“Hoắc tiên sinh, người ta cùng ngài đi bơi có được không?”

Một người đẹp tóc vàng rất tự tin với dáng người của mình lại chủ động bám vào Hoắc Thiên Kình, cố ý đưa bộ ngực lồ lộ của mình dán vào ngực hắn, tay còn không thành thật mà sờ lên ngực hắn, lẳng lơ mời gọi.

“Cút ngay!”

Theo tiếng nói được thốt ra, chỉ thấy Hoắc Thiên Kình bực bội bắt lấy bàn tay không an phận của cô ta, quăng mạnh ra…

Người đẹp tóc vàng bị vứt sang một bên như một cái bao tải, những người khác đều bị vẻ mặt lạnh lẽo của Hoắc Thiên Kình làm giật mình mà thối lui, giống như là nhìn thấy ma vương từ địa ngục vậy.

Dường như Hoắc Thiên Kình cũng không để ý đến ánh mắt của những người khác mà bước nhanh về phía biển. Dưới ánh mặt trời, dáng người của hắn quá cao cùng anh tuấn nhưng dễ dàng nhận thấy trong cơ thể ấy đang ẩn giấu một sự hung hãn.

Úc Noãn Tâm đang bơi trong nước vô tình nhìn thấy Hoắc Thiên Kình đang đến gần, đôi môi xinh đẹp nhẹ nhàng cong lên, sau đó giống như một mỹ nhân ngư mà chui vào trong nước, chỉ để lại một cái bóng đen gợi cảm…

Mọi đàn ông trên bờ biển đều mụ mẫm cả, thậm chí có người suýt nữa không kìm được mà muốn lao xuống biển cùng với mỹ nhân ngư mê hoặc này.

“Tất cả đều cút hết cho tôi!”

Một giọng nói thô bạo của đàn ông vang lên từ phía sau, gần như làm chấn kinh cả khu vực biển này. Chỉ nghe âm thanh thôi mà đã dễ dàng nhận ra cảm xúc đang cực kỳ phẫn nộ của chủ nhân nó.

Bọn đàn ông quay đầu lại rồi đều cả kinh. Khi nhìn thấy cả người Hoắc Thiên Kình đang phát ra hơi thở như ma quỷ thì tất cả đều giật mình mà chạy biến nhanh như chớp.

Vào lúc này, bọn họ vẫn còn phân biệt được ai có thể chọc, ai không thể chọc vào.

Trong nháy mắt, trong cả vùng biển rộng lớn ấy chỉ còn lại Hoắc Thiên Kình và Úc Noãn Tâm.

Hoắc Thiên Kình bơi về phía Úc Noãn Tâm. Ngay sau đó, rất chính xác mà bắt được nàng mỹ nhân ngư kia, hoàn toàn vòng lấy cơ thể nhỏ nhắn của nàng

Cả người Úc Noãn Tâm bị ép dán sát vào lồng ngực rắn chắc của hắn, lưng nàng dễ dáng cảm nhận được sức mạnh cùng sự tráng kiện của cơ thể hắn…

“Buông em ra, đừng làm phiền em bơi lội!”

Từ sức mạnh ôm chặt của cánh tay hắn mà có thể nhận ra được người phía sau đang giận dữ thế nào. Nàng cố ý xoay người qua, mướn sức nước mà đẩy hắn ra, nhanh chóng bơi ra xa hắn.

Chết tiệt!

Mắt của Hoắc Thiên Kình hơi nheo lại, gương mặt cao ngạo cứng ngắc vì ghen tuông. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng dáng đang bơi phía xa xa kia. Muốn tránh hắn? Không có cửa đâu!

Cơ thể cao lớn bỗng bơi về phía trước như một con cá dưới biển sâu. Bóng dáng người trước kẻ sau của họ trở nên đẹp đẽ lạ thường.

Khi Hoắc Thiên Kình hoàn toàn bắt được Úc Noãn Tâm thì gần như nàng đã mệt mà thở hổn hển…

“Đi về với anh!’

Hình như giọng của Hoắc Thiên Kình không vui lắm nhưng hai tay vẫn dùng một lực vừa phải để ôm lấy eo nàng, sợ rằng bất cẩn chút thôi là nàng lại bơi mất.

“Không thèm đâu!”

Úc Noãn Tâm đấu võ mồm với hắn. Cuối cùng còn cố ý quay đầu nhìn một cái, nhấn mạnh một câu: “Ủa, mấy người đẹp của anh đâu hết trơn rồi, sao không thấy đâu nữa? Nguy rồi, bọn họ đi hết rồi thì lát nữa ai thoa kem chống nắng cho anh đây?”

Ánh mắt Hoắc Thiên Kình sâu xa, lóe lên vẻ khôn lường…

“Em còn học được cách trả đũa sao? Khi nào thì anh dùng kem chống nắng? Còn nhờ bọn họ?”

“À!”

Úc Noãn Tâm cố tình ra vẻ ngạc nhiên, sau đó nghĩ ngợi: “Cũng đúng, thật ra anh nên cho bọn họ cơ hội, em rất bận, làm gì có thời gian mà hầu hạ anh?”

“Chết tiệt! Em nói lại một lần nữa xem?”

Trong nước biển, Hoắc Thiên Kình xoay người nàng qua, gương mặt tái mét không chút che giấu sự ghen tuông trong lòng

Nhìn bộ dáng của hắn như vậy nhưng Úc Noãn Tâm cũng chẳng lấy làm sợ. Nàng hắng giọng, giơ tay chỉ chỉ vào ngực hắn, rồi lại vì ngực hắn quá chắc mà làm đau tay mình…

“Em nói là em rất bận, không có thời gian hầu hạ anh!”

Hắn muốn nghe thì nàng nói lại một lần vậy. Nhìn gương mặt gần như biến hình của hắn, lòng nàng thật là vui.

Không phải vừa rồi còn có vẻ rất phong lưu sao? Trái ôm phải ẵm mà. Có giỏi thì cứ tiếp tục trộn lẫn với đám người đẹp ấy đi, đàn ông thúi!

Muốn cùng nàng so tâm kế về mặt này sao?

Hắn còn kém xa lắm! Nàng xuất thân từ nghiệp diễn mà, những trò cũ kỹ này không biết nàng đã diễn qua bao nhiêu lần rồi! Mặc dù hắn là thiên tài kinh doanh, thậm chí có thể đạt đến địa vị một tay che trời, làm mưa là gió nhưng đối mặt với những chuyện này thì hắn ấu trĩ như một đứa trẻ, nàng vừa nhìn là đã thấu.

Hôm này còn cố ý chọc tức nàng trước mặt những người khác? Tức cười!

Hoắc Thiên Kình buồn cười mà bao lấy bàn tay nàng. Cô gái này đang cố ý  đây mà, bảo nàng nói lại thì nàng nói, càng ngày càng lớn gan rồi!

Bởi vì nàng đứng đối diện với hắn nên cơ thể của hai người gần như dán sát vào nhau.

Cơ thế dưới nước của Úc Noãn Tâm đẹp đến nỗi làm người ta điên đảo. Hai chân thon dà cùng bộ ngực nở nang kích thích thần kinh của Hoắc Thiên Kình, ánh mắt  của hắn chạy dọc theo những đường cong mê hoặc của nàng, màu mắt càng trở nên tối sầm…

“Em cho rằng anh sẽ để bọn đàn ông khác nhìn trộm cơ thể của em sao?”

Tay phải hắn ôm lấy nàng, tay trái lại sở lên mông nàng, giống như là trừng phạt mà vỗ một cái.

Trong mắt Úc Noãn Tâm lộ ra vẻ kháng nghị, vừa muốn giãy giụa thì đã bị Hoắc Thiên Kình đè càng chặt hơn…

“Đừng nhúc nhích, lẽ nào em muốn anh “yêu” em ở chỗ này sao”

Môi hắn nở nụ cười xấu xa, nói xong thì kéo nàng vào sát hơn, phối hợp với lời nói của hắn.

Úc Noãn Tâm thầm kêu lên, cơ thể cũng không dám tùy tiện động đậy, bởi vì nàng cảm nhận được một cái gì đó cứng rắn đang đặt tại bụng nàng.

“Ngoan ngoãn theo anh trở về, nếu không anh không dám bảo đảm là sẽ làm gì với em ở đây!”

Mắt Hoắc Thiên Kình lộ ra vẻ đắc ý, thì thầm vào tai nàng. Nói xong, cắn nhẹ vào tai nàng.

“Tiểu yêu tinh, đừng nên chọc giận đàn ông, đàn ông rất nguy hiểm…”

Vẻ lo lắng của Úc Noãn Tâm bỗng biến mất sau khi nhìn thấy sự đắc ý vụt qua trong mắt hắn. Nàng cố kìm nén những rung động do nụ hôn của hắn mang lại, buồn cười mà nói:

“Thế sao? Cũng đúng. Có gì mà người như anh không dám làm chứ. Cho dù là ở đây thì cũng bình thường thôi! Có điều em không hiểu tâm lý của anh lắm. Anh muốn mấy người đàn ông kia đi chỗ khác hay là tiếp tục nhìn ngắm em đây? Muốn cho họ nhìn cảnh xuân miễn phí sao?”

Nàng không tin hắn dám làm loạn ở đây. Nếu là buổi tối thì nàng đã không dám chống chọi như thế nhưng bây giờ là ban ngày, nhất là khi nàng biết xung quanh đây còn có những người đàn ông khác thì người có tính chiếm hữu cao như hắn làm sao cho phép người khác nhìn trộm nàng chứ?

Hoắc Thiên Kình nghe thế, nhìn thấy dáng vẻ đắc thắng của nàng thì đột nhiên cười…

“Bé con, dường như em ngày càng lớn mật, hôm nay phải dạy dỗ lại em một chút mới được, nếu không…”

Ánh mắt của hắn đột nhiên tối sầm, “Làm sao em biết chồng của em là không thể chọc vào chứ?”

Nói xong câu này, không đợi Úc Noãn Tâm phản ứng lại thì cả người đã bị Hoắc Thiên Kình ôm lấy, không nói một lời liền đi lên  bờ. . .

“Thả em xuống!”

Thiếu chút nữa là Úc Noãn Tâm đã quên người này chỉ ăn mềm chứ không ăn cứng, muốn giãy giụa lại bị hắn ôm càng chặt, càng quá hơn là Hoắc Thiên Kình cư nhiên đem khăn tắm trên bờ che lên cơ thể nàng…

Cái tên bá đạo này!

“Câm miệng!” Giọng của hắn từ trên đầu nàng vang lên. . .

———-Vficland———-

Phòng ngủ trong biệt thự, Úc Noãn Tâm bị hắn ôm đặt lên chiếc giường rộng lớn. Nàng vẫn mặc bộ nikini màu đen, giống như là một mỹ nhân ngư bị con người ôm lên bờ, mái tóc đen dài quấn quanh cơ thể nõn nà của nàng, đẹp đến nỗi làm người ta phải nín thở

“Cởi ra! “

Hoắc Thiên Kình đứng ở bên giường, trên cao nhìn xuống nàng, mắt của hắn lại trở nên giống như là có thể nuốt tươi người ta.

Chết tiệt, ngay cả hắn nhìn còn muốn phạm tội, huống chi là bọn đàn ông lúc nãy? Hắn hận là không thể móc hết mắt của những kẻ vừa nhìn thấy cơ thể của nàng ra.

“Cái gì?” Úc Noãn Tâm cố ý không hiểu mà hỏi lại một câu.

“Anh bảo em cởi bộ áo tắm chết tiệt này ra, hơn nữa phải cam đoan với anh là sau này không mặc nó trước mặt người khác nữa!” Hoắc Thiên Kình lớn tiếng quát.

Úc Noãn Tâm cũng không chút yếu thế mà trừng hắn, lấy làm lạ mà nói: “Hình như bộ áo tắm chết tiệt này là do chính tay anh chọn lựa đó? Áo tắm không phải dùng để mặc sao? Chẳng lẽ dùng để chưng!”

“Em có thể mặc cho anh xem, nhưng không được mặc cho người khác xem!” Sự bá đạo của Hoắc Thiên Kình hoàn toàn trỗi dậy, ngang ngược mà ra lệnh.

“Này, Hoắc Thiên Kình!”

Úc Noãn Tâm vừa tức giận vừa buồn cười, nàng đứng lên trên giường, lúc này mới ngang hàng với thân hình cao lớn của hắn. Cũng đúng, nếu không thế thì cứ nhìn bộ dáng trên cao nhìn xuống của hắn thì rất khó chịu.

“Anh phải rõ một điều, bikini phải mặc vào thời điểm nào? Đương nhiên là lúc bơi lội! Cho dù anh bao cả vùng biển này thì sao chứ? Chẳng lẽ  không thể có một nhân viên nào sao? Chỗ nào có người thì đương nhiên sẽ có người nhìn rồi!”

Hoắc Thiên Kình bị lời của nàng chọc giận không nhẹ…

“Anh nói là sau này chỉ được mặc cái này trước mặt anh! Nếu muốn bơi lội thì bể bơi lộ thiên trong nhà cũng đủ cho em bơi!”

Úc Noãn Tâm nghe thế thì không biết làm sao, chỉ liếc hắn một cái, “Hoắc Thiên Kình, anh quả thực là bá đạo khiến người ta giận sôi mà. Anh nói lý lẽ một chút có được không? Nào có ai mặc bikini khi bơi lội trong bể bơi nhà mình chứ?”

“Nói lý lẽ?”

Mặt Hoắc thiên kình cau lại: “Em là vợ của anh, không phải vợ của những người khác! Mấy ngày nay không được mặc cái áo tắm này. Không, không đúng, ngay cả áo tắm cũng không được mặc nữa!”

Với cơ thể của nàng thì cho dù chỉ mặc áo tắm bình thường cũng đủ khiến đàn ông chảy máu mũi!

loading...

“Anh có ý gì chứ? Đi biển là phải bơi lội, em không mặc áo tắm thì sao bơi được?” Úc Noãn Tâm sắp bị sự ngang ngược của hắn làm chấn kinh rồi

Hoắc Thiên Kình khoanh tay trước ngực, nhìn về phía nàng, “Anh có nói cho phép em bơi lội trong mấy ngày nữa sao?”

“Hoắc Thiên Kình, anh đừng quá đáng!” Úc Noãn Tâm tức giận đến nỗi dậm chân lên giường.

Thân mình lắc lư lập tức bị Hoắc Thiên Kình lo lắng mà đỡ lấy, ngay sau đó, ôm lấy nàng cùng ngồi xuống, đặt nàng ngồi trên đùi của hắn…

“Bà cô của anh ơi, bây giờ em là người có mang, đừng hễ chút là tùy hứng như vậy. Đến biển thì nhất định phải bơi lội sao? Anh có thể cùng em tản bộ, ra khơi du ngoạn mà.”

Rõ ràng giọng nói giẫn dữ  hắn đã trở nên mềm nhẹ. Vừa rồi hắn rất sợ nàng kích động mà nhảy từ trên giường xuống, cho nên không dám hô to gọi nhỏ với nàng nữa.

Chui vào trong ngực hắn, nghe được giọng nói thì thầm của hắn, Úc Noãn Tâm cũng mềm lòng, nhưng vừa nghĩ đến vẻ đáng ghét của hắn lúc nãy thì lại chưa tiêu giận…

“Đi hưởng tuần trăng mật với anh đúng là nhàm chán! Á…”

Lời của nàng vừa thốt ra thì cổ liền bị Hoắc Thiên Kình cắn một cái. Ngay sau đó, hắn cũng không ngẩng đầu lên, đôi môi nóng bỏng càng thêm sức mà gặm nhấm da thịt mềm như sữa của nàng.

“Buông ra, đau quá. . .”

Nàng không ngăn cản được hành vi dã thú bất ngờ của hắn, cổ vừa đau vừa ngừa khiến nàng phải kinh hô lên cùng rên rỉ theo bản năng.

Hoắc Thiên Kình vẫn làm ngơ, bàn tay to tìm tòi, xé nát mảnh vải đáng thương trước ngực nàng. Ngay sau đó, đôi môi nóng cháy lập tức phủ lên, một đường đi xuống, da thịt trắng nõn của nàng đã nở rộ những đóa mai hồng…

“Không. . . ” Úc Noãn Tâm cực kỳ xấu hổ, nhưng khi môi của hắn dời đến chiếc đùi thon của nàng thì run rẩy không thôi.

Hai chiếc đùi thon dài cũng không tránh được mà để lại những vết tích của hắn!

Dường như lúc này mới thỏa mãn, Hoắc Thiên Kình thả nàng ra, môi cong lên một cách xấu xa. “Em còn muốn ra ngoài bơi lội sao? Vậy đi đi!”

Úc Noãn Tâm giận đến nỗi nghiến răng nghiến lợi, tên đàn ông chết tiệt này, cư nhiên nghĩ ra chiêu này.

“Đi thì đi! Vừa khéo để người ngoài biết được Hoắc Thiên Kình anh cầm thú thế nào! Hừ!” Nàng cũng không phải người dễ chọc, hơn nữa nàng biết rõ Hoắc Thiên Kình sẽ không làm gì được nàng cho nên càng ra vẻ kiêu căng ngạo mạn.

“Noãn, đừng đi!”

Hoắc Thiên Kình không ngờ được nàng sẽ làm như thế, hoảng hốt mà ôm nàng lại, vùi mặt vào mái tóc đen của nàng, giọng nói thì thầm lộ vẻ lưu luyến. “Xin lỗi, anh không nên làm em tức giận, cũng không nên đi chọc tức em. Hãy ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh…”

Chương 20 – Động phòng hoa chúc

 

Giờ này khắc này, giọng nói thì thầm, động tác quyến luyến cùng vẻ mặt sợ hãi mất đi nàng của Hoắc Thiên Kình rất giống một đứa trẻ, khác hẳn với hình tượng cao cao tại thượng cùng trầm ổn chín chắn thường ngày. Hắn ôm chặt lấy Úc Noãn Tâm, sợ rằng hễ bất cẩn một cái thì nàng sẽ bay mất.

Một nụ cười lơ đãng bật ra từ môi của Úc Noãn Tâm,  giống như là mây bay phía chân trời, rất nhẹ nhàng, lại mang theo sự dịu dàng quyến rũ. Nàng không đẩy hắn ra, khẽ nhắm mắt lại, lẳng lặng hưởng thụ sự ấm áp từ vòng tay hắn…

Thật ra có đôi khi một người đàn ông trưởng thành cũng sẽ có một mặt trẻ con. So với dáng vẻ điềm tĩnh chín chắn của hắn thì Úc Noãn Tâm đột nhiên phát hiện nàng đã yêu một Hoắc Thiên Kình có vẻ trẻ con này…

———-Vficland———-

Lại là một đêm lãng mạn. Dưới sự hộ tống của Hoắc Thiên Kình, dường như Úc Noãn Tâm đã chơi đùa cả ngày. Lên thuyền ra biển, bắt cá, thám hiểm những hòn đảo nhỏ hoang vu bí ẩn… Nàng làm những chuyện mà cả đời này nàng chưa từng nghĩ là sẽ làm. Chỉ có một điều là… cả một ngày, Hoắc Thiên Kình cứ như một con gà mái mẹ đang bảo vệ gà con, cực kỳ khẩn trương, sợ rằng nàng sẽ xảy ra tai nạn gì.

Người có thai là nàng nhưng xem ra hắn còn lo lắng hơn.

Nàng thường nghe người ta nói thai phụ rất dễ mắc hội chứng lo lắng trước khi sinh. Đến bây giờ, nàng cảm thấy tâm lý của mình rất tốt, nhưng nhìn bộ dáng của Hoắc Thiên Kình, mỗi ngày không ngừng lật sách tra cứu, khẩn trương sốt ruột thì Úc Noãn Tâm thật sự lo là hắn sẽ mắc chứng này!

Gió đêm rất dịu dàng, mang theo vị của nước biển.

Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng ôm lấy Úc Noãn Tâm từ phía sau, giọng nói thì thầm vang lên bên tai nàng…

“Đang nghĩ gì vậy?”

Úc Noãn Tâm uể oải mà dựa người vào ngực hắn, nhẹ giọng nói: “Đang nghĩ nếu có thể sống cả đời trong những ngày tháng thế này thì tốt biết bao.”

“Cô bé ngốc, nếu em thích thì chúng ta có thể đến đây bất cứ lúc nào.” Hoắc Thiên Kình cười, hai tay ôm nàng chặt hơn.

Hắn còn tưởng rằng chuyện gì khó khăn lắm.

Úc Noãn Tâm khẽ lắc đầu, “Anh bận như vậy, không thể lúc nào cũng có thời gian. Hơn nữa em cũng không thể cứ nhàn nhã thế này được.”

Người nàng bị Hoắc Thiên Kình xoay lại, đôi mày anh tuấn của hắn nhướng lên…

“Bây giờ em đang mang thai, đừng mong rằng anh sẽ cho em làm việc.”

“Em cũng không phải sản phụ cao tuổi.” Úc Noãn Tâm thấy dáng vẻ khẩn trương của hắn thì lại tức cười. Hắn là đàn ông sao chứ, sao lại như gà mái mẹ thế.

“Nghe lời nào!” Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng ra lệnh, trong giọng nói dễ nghe kèm theo vẻ nuông chiều.

Úc Noãn Tâm khẽ cười. “Được rồi, được rồi. Nghe lời anh là được chứ gì nếu không anh lại lải nhải không yên!”

Thấy nàng nghe lời như vậy, Hoắc Thiên Kình lại không thể tin được, trong ánh mắt nhìn nàng có chứa chút nghi ngờ. Trong mấy ngày của tuần trăng mật, cô gái nhỏ này cứ thích đối chọi với hắn, hắn nói một câu thì nàng có thể nói mười câu. Có điều thế cũng tốt, chứng minh sinh lực của nàng dồi dào, hơn nữa còn để ý tới hắn.

Hắn thà rằng mỗi ngày nàng đều tranh cãi với hắn cũng không muốn nhìn dáng vẻ lạnh lùng của nàng. Nói thật, hắn rất sợ sự lãnh đạm cùng im lặng của nàng.

Thấy vẻ nghi ngờ trong mắt hắn, đáy mắt Úc Noãn Tâm lại lóe lên vẻ buồn cười. “Yên tâm đi Hoắc tiên sinh, nếu em đã đáp ứng anh rồi thì trong thời gian mang thai em sẽ không nhận bất cứ công việc nào nữa.”

Lúc này Hoắc Thiên Kình mới nuốt cơn lo vào lại trong bụng. Thấy nàng không có vẻ không vui thì trong lòng cũng cảm thấy cảm động, không kìm lòng được mà hôn lên trán nàng, hàm chứa muôn vạn tình thâm.

Úc Noãn Tâm vô thức nhắm mắt lại, cảm giác dịu dàng trên trán làm cho lòng nàng thấy rung động, hạnh phúc vô bờ như thủy triều ập đến làm nàng khó mà chống đỡ.

Thật ra, yêu Hoắc Thiên Kình là một chuyện rất hạnh phúc, đồng thời cũng là một chuyện rất nguy hiểm. nếu đạt được tình yêu của hắn thì cô gái sẽ như công chúa trong truyện cổ tích, mỗi ngày đều sống trong mộng. Thế nhưng, Hoắc Thiên Kình lại không phải là một hoàng tử, hắn có sự bá đạo cùng chiếm hữu khác với người thường, sự chiếm đoạt trong tình yêu cũng làm cho phụ nữ thấy kinh hoàng.

Có điều… một đêm thế này, nàng tình nguyện coi hắn như hoàng tử…

“Sinh con cho anh thật là mệt mà…”

Úc Noãn Tâm ngước mắt nhìn hắn, nhìn thấy bóng mình phản chiếu trong đó, vẫn cứ ở trong đó…

“Em vừa đạt được ngôi vị ảnh hậu, còn đang muốn triển khai những kế hoạch lớn lao. Bây giờ thì tốt rồi, có thai nè, còn bị một người bá đạo như anh cấm không cho tham gia bất cứ hoạt động nào. Hoạt động nghệ thuật của nghệ sĩ rất ngắn ngủi, sinh con xong mà muốn quay lại nghiệp diễn cũng khó.”

Úc Noãn Tâm làm ra vẻ rất uất ức.

Hoắc Thiên Kình nghe thế thì cười càng tươi hơn, ôm lấy nàng, nhẹ giọng nói: “Bé ngoan, không phải còn có chồng em sao? Nghe lời mà dưỡng thai đi, sinh cục cưng ra xong đương nhiên anh sẽ có cách làm em vẫn nổi tiếng như trước.”

“Thật sao?” Úc Noãn Tâm nhướng mày hỏi lại.

Thật ra nàng cũng không để ý đến chuyện có nổi hay không nổi, đối với nàng thì danh xưng ảnh hậu cũng như mây khói. Chẳng qua là nàng không tưởng tượng được không làm việc thì sẽ thế nào, thật sự phải ngoan ngoãn ở nhà giúp chồng dạy con sao? Bất luận là hiện thực hay phim ảnh thì đều nói tới bài học bi ai này…

Phụ nữ không đi làm tương đương với mất đi tính độc lập về kinh tế, mất đi sự độc lập về kinh tế tức là mất đi sự độc lập về tư cách. Một người phụ nữ chỉ biết dựa dẫm thì chỉ có thể đặt hết hy vọng vào chồng, giống như là tầm gửi. Mà loại phụ nữ này đã định là sẽ biến thành thiếu phụ, thiếu phụ cũng đã định là sẽ dần dần mất đi tiếng nói chung với chồng…

Sau đó thì…

Úc Noãn Tâm tự nhiên thấy rùng mình, nàng vô thức nhìn người đàn ông bên cạnh. Hắn quá ưu tú, làm nàng không dám không xuất sắc…

Hoắc Thiên Kình cười, ngắt mũi nàng nói: “Đương nhiên, em là vợ của anh, chỉ cần em thích làm thì anh đều sẽ ủng hộ!”

Bên dưới nụ cười dịu dàng lại lộ ra chút nham hiểm… Hắn tin rằng một khi phụ nữ đã có con thì sẽ có những thay đổi rất lớn, đến lúc đó e rằng nàng cũng không có tâm tình nào mà làm việc nữa. Hơn nữa hắn cũng sẽ không cho nàng có cơ hội làm việc, bởi vì…

Có một đứa trẻ có khó không?

Đến lúc đó…

Úc Noãn Tâm lại không nhìn thấy âm mưu lướt qua trong mắt Hoắc Thiên Kình, ngược lại rất cảm động vì lời hứa của hắn nên cuối cùng nở nụ cười, như hoa lê trong dòng nước xoáy, rất xinh đẹp.

“Noãn, nhắm mắt lại…”

Hoắc Thiên Kình say đắm vì nụ cười của nàng, giọng nói càng trầm hơn, có vẻ mê hoặc như hương rượu.

“Để làm gì?”

Giọng của Úc Noãn Tâm tràn ngập sự mềm nhẹ như kẹo bông. Tuy nói là mang theo nghi vấn nhưng không khó nhận ra trong giọng nói của nàng có vẻ nũng nịu. Nàng nghe lời mà nhắm mắt lại.

Trong một đêm như thế này, dường như đẹp đến nỗi có thể làm cho người ta mất đi sự cảnh giác, Úc Noãn Tâm cũng vậy…

Ngay khi nàng nhắm mắt lại không bao lâu, chỉ nghe thấy từ xa truyền đến những âm thanh kỳ lạ, giống như là ngàn tia sáng xuyên qua cả bầu trời, cho dù nàng có nhắm mắt lại cũng vẫn có thể cảm nhận được những tia sáng lóe lên từ không trung.

“Mở mắt ra nhìn xem có thích không?”

Giọng của Hoắc Thiên Kình khẽ rơi vào bên tai nàng, sau đó xoay người của nàng qua hướng có làn gió

Úc Noãn Tâm từ từ mở mắt ra…

Ngay sau đó, đôi mắt đẹp bị khung cảnh trước mắt làm ngơ ngẩn, bàn tay cũng che miệng lại.

Trên bầu trời đêm, pháo hoa tầm thấp cùng pháo hoa dạng tia làm cho cả bầu trời hiện ra vẻ đẹp kỳ lạ. Chạy dọc từ hướng của biệt thự cho đến bờ biển. Pháo hoa tầm cao cũng phối hợp đập vào tầm mắt, trình diễn vô số những hình ảnh biến ảo khôn lường trên bầu trời. Màu sắc rực rỡ, gần như làm cả mặt biển sáng như ban ngày.

Ở phía xa xa, mặt biển vây quanh hòn đảo cũng bị ngàn tia pháo hoa này thắp sáng. Pháo hoa dùng trên mặt biển cùng pháo hoa nhiều hình thù khiến cho trời và biển hòa làm một, tạo thành một bức tranh pháo hoa nguy nga tráng lệ.

Cả hòn đảo giống như là bị bao vây trong thiên đường pháo hoa.

Người nàng bị Hoắc Thiên Kình xoay lại. Dường như nhận thấy sự kích động cùng chấn kinh của nàng, hắn đưa tay nâng cằm nàng lên…

Nhìn dung nhan tuyệt mỹ cùng đôi mắt như nước mùa thu đẹp không sao tả xiết kia, Hoắc Thiên Kình không kìm lòng được mà cùi đầu, đôi môi mỏng phủ lên đôi môi anh đào của nàng.

Hai bàn tay đang đặt hai bên sườn của nàng bị hắn nắm lấy, quấn lên cổ hắn.

Nụ hôn mang theo sự ẩm ướt khiến Úc Noãn Tâm không ngừng run rẩy…

Dường như là dọc theo đường đi nàng đều bị Hoắc Thiên Kình dắt đi, bởi vì nàng đã sớm mất đi khả năng tư duy tối thiểu rồi.

Trong vườn hoa, những đóa hoa rực rỡ đung đưa theo dáng người xinh đẹp, trong một vườn hoa đã được xây dựng sẵn trước đó, bữa tiệc dưới ánh nến đã được chuẩn bị xong.

Bữa ăn dưới ánh nến được thiết kế trong một chiếc xe bí ngô tràn đầy hương vị cổ tích. Úc Noãn Tâm cực kỳ kinh ngạc, nàng còn nhớ chiếc xe bí ngô này có trong truyện cổ tích “Cô bé lọ lem”.

Tiếng nhạc lãng mạn từ từ phiêu đãng trong không trung. Tình này cảnh này làm tư tưởng của Úc Noãn Tâm đã bay đi đâu mất, trừ rung động thì cũng chỉ còn rung động.

Mùi thức ăn ngon kích thích vị giác của nàng, ngay cả rượu trái cây rất nhẹ kia cũng làm nàng say. Đây là rượu do Hoắc Thiên Kình tìm dân bản xứ đến ủ, rất thích hợp cho thai phụ uống, bởi vì được lên men từ tự nhiên nên cho dù không có thành phần cồn nào nhưng cũng làm người ta say.

“Thiên Kình, cảm ơn anh…”

Úc Noãn Tâm khẽ nâng ly lên. Xuyên qua chiếc ly trong suốt, hình dáng cao lớn tuấn tú của Hoắc Thiên Kình ẩn ẩn hiện hiện, thật giống như hoàng tử trong truyện cổ tích. Nàng tin rằng những ngày này sẽ là khoảng thời gian đáng nhớ nhất trong đời nàng.

Hai chiếc ly thủy tinh trong suốt chạm nhẹ vào nhau phát ra âm thanh thanh thúy, giống như là tiếng chuông bạc, vang vọng trong lòng của hai người

Tiếng nhạc lượn lờ, Úc Noãn Tâm nhìn Hoắc Thiên Kình đứng dậy, đến trước mặt nàng.

Trước mắt có một bàn tay chìa ra, men theo cánh tay rắn chắc này mà nhìn hắn, đôi môi mỏng đang mỉm cười, lộ ra đường cong hấp dẫn. Những cánh hoa rơi trong vườn nhẹ nhàng quanh quẩn bên cạnh họ. Lúc này, cả người Hoắc Thiên Kình toát ra khí chất cao quý tao nhã làm nàng không khỏi sinh ra ảo giác.

“May I?

Hắn đưa ra lời mời, bàn tay rộng lớn lẳng lặng chờ đợi nàng nhận lời, gương mặt anh tuấn hàm mỉm cười lộ ra vẻ dụ hoặc trí mạng.

Úc Noãn Tâm vô thức mà đưa tay đặt vào trong tay hắn. Ngay sau đó, hắn hoàn toàn bao lấy nó, lập tức, sự ấm áp cùng cảm giác an toàn vây lấy nàng, một bàn tay khác của hắn ôm lấy eo nàng…

Vũ khúc như đến từ trời xanh kia vang vọng trong đêm, Úc Noãn Tâm khoác tay lên vai hắn, nhẹ nhàng đi theo bước nhảy của hắn…

“Em hơi say rồi…”

Úc Noãn Tâm uể oải mà dựa cả người vào Hoắc Thiên Kình, đầu gục vào ngực hắn, nhẹ giọng nói.

Bên tai vang lên tiếng cươi trầm thấp của hắn. “Là vì đêm nay quá mê người hay là vì uống rượu hơi nhiều?”

Hàng mi dài của Úc Noãn Tâm khẽ run run, nàng khẽ cười, lại không trả lời hắn.

Thật ra nàng vì người mà say. Bởi vì trong một đêm thế này, trên hòn đảo lãng mạn này, người bên cạnh quá mê người khiến nàng đã sớm ngất ngây…

“Noãn, tặng em thêm một món quà nữa!”

Hoắc Thiên Kình nhìn dáng vẻ yêu kiều của nàng mà tim đập nhanh không ngừng. Hắn cúi xuống nói vào tai nàng.

“Hả? Còn có quà nữa sao? Em không nhận nổi nữa rồi…”

Hơi thở của hắn phả vào má nàng gợi lên sức nóng quen thuộc, ngay cả cơ thể của nàng cũng được nhen lửa, mềm nhũn người mà dựa vào hắn, giọng điệu biếng nhác mang theo vẻ quyến rũ mê hoặc…

Hai má xinh đẹp của cô gái trong lòng đang nổi lên những rặng mây ửng hồng, da thịt nõn nà cứ như là trong suốt, mang theo màu phấn nhạt như là viên ngọc đẹp nhất, lóe lên những tia sáng làm người ta say mê.

Nàng chính là báu vật quý giá nhất mà hắn đã tìm được trong kiếp này, làm hắn bị hấp dẫn, cam tâm tình nguyện đắm chìm vào trong đó…

Trong mắt của Úc Noãn Tâm dâng lên một làn sương mờ, chủ động đưa tay ra, những ngón tay mảnh mai vẽ theo những đường nét anh tuấn trên mặt hắn.

Hoắc Thiên Kình cười nhẹ, khóe môi bật ra vẻ nuông chiều mà không nhận thấy. Hắn cúi người xuống, đôi môi nóng bỏng chạm vào đôi môi anh đào mê người của nàng, tham làm mà hút lấy hương thơm tươi mát của nàng hết lần này đến lần khác…

Mùi hương tươi mát trong miệng trộn lẫn với hương rượu làm hắn trở nên không kiềm chế được. Cô gái trong lòng mềm mại cùng dịu dàng quá đỗi khiến hắn sinh ra dục vọng quen thuộc.

“Thiên Kình…”

Lúc này Úc Noãn Tâm không biết nên nói gì, chỉ vô thức mà gọi tên hắn, hít lấy hơi thở quen thuộc của hắn. Khi nàng cảm thấy bàn tay nóng cháy của hắn đang nhen lửa trên người nàng thì cơ thể nõn nà của nàng hơi run lên…

Sự nỉ non của nàng gợi lên khát vọng nồng cháy của hắn, nhất là cơ thể đang khẽ run run kia làm mắt hắn càng tối sầm lại, càng thêm kích thích dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ của hắn.

Hắn thăm dò ngày một sâu hơn, chiếc hôn mang theo sự dịu dàng nồng nàn mà bá đạo, rồi đi xuống, rơi vào chiếc cổ mềm mại của nàng, bàn tay lại cởi bỏ những chướng ngại vật trên người nàng một cái thành thạo.

Dưới ánh trăng, cơ thể như được làm bằng ngọc của Úc Noãn Tâm toàn toàn phơi bày trước mắt Hoắc Thiên Kình. Tiếng than tán thưởng bật ra từ cổ họng hắn, ngón tay thon dài mang theo độ ấm làm người ta rung động, lưu luyến mà phủ lên cơ thể nàng, càng làm cho nàng run rẩy nhiều hơn…

“Mặc dù đã có được em rất nhiều lần nhưng… cơ thể của em luôn cứ như là lần đầu, làm anh điên cuồng…”

Lửa tình của mắt Hoắc Thiên Kình hừng hực, giọng nói trầm thấp trở nên khàn khàn vì dục vọng, ánh mắt nóng cháy nhìn chằm chằm vào cơ thể quyến rũ của nàng, quần áo trên người đã cởi bỏ hết.

Lời của hắn làm Úc Noãn Tâm giật mình, bỗng trợn tròn mắt mà nhìn hắn, nhìn thấy dục vong kinh người trong mắt hắn nhưng không thể nào sánh bằng cảm giác dữ dội vì lời của hắn.

Thấy sự biến hóa trong mắt nàng, Hoắc Thiên Kình mới phản ứng trở lại, ngay sau đó bèn ôm chặt lấy nàng…

“Noãn, xin lỗi, vì em quá đẹp nên anh mới không kiềm lòng được mà nói ra câu đó.” Hắn hôn nàng, dùng sự dịu dàng để vuốt ve sự kinh hãi trong lòng nàng.

“Thiên Kình, em sẽ bị anh làm hư mất…”

Úc Noãn Tâm nhìn hắn, cũng biết phản ứng vừa rồi của mình có hơi quá khích, giọng nói mềm như nước lẳng lặng chảy vào trong lòng Hoắc Thiên Kình.

Hắn đã là chồng của nàng rồi, lẽ nào nàng phải canh cánh trong lòng với chồng của mình sao? Nói thật, hắn rất nuông chiều nàng, kiểu chăm chút này làm nàng cảm động, chỉ có thể tùy theo hắn.

“Bé ngốc…. em là vợ của anh, anh sẽ yêu thương em, chiều em cả đời này…”

Trong mắt Hoắc Thiên Kình lóe lên một tia yêu thương: “Đêm nay anh phải ‘yêu’ em mới được…”

Quần áo của hắn từ từ rơi xuống làm Úc Noãn Tâm càng xấu hổ không thôi.

“Thiên Kình, anh đừng có nhìn em như thế…”

Ánh mắt của hắn quá trắng trợn, trắng trợn đến mức làm càn người nàng nóng lên. Thậm chí nàng có thể nhìn thấy trái cổ của hắn lên xuống rát rõ ràng.

Nàng là vợ của hắn, lẽ ra nên tự nhiên mà đối mặt, nhưng nàng trời sinh hay xấu hổ, cho dù đã xảy ra quan hệ, thậm chí là có thai nhưng đối mặt với tình cảnh này thì nàng vẫn ngượng ngùng.

“Sao lại không nhìn? Anh là chồng của em, cơ thể của em là thuộc về anh.”

Hoắc Thiên Kình cười nhẹ, vẻ thẹn thùng của nàng làm hắn khó kiềm chế được nữa, nhoài người lên, cơ thể tráng kiện vây lấy nàng một cách chặt chẽ.

Hắn lại hôn nàng, bàn tay linh hoạt tìm tòi trên người nàng, từ từ đi xuống…

“Ưhm… Thiên Kình…”

Âm thanh tràn ngập tình yêu từ trong miệng Úc Noãn Tâm bật ra càng kích thích dục vọng của Hoắc Thiên Kình.

“Thích không?” Hắn dụ dỗ nàng.

“Thiên Kình, em…” Nang cố gắng khống chế những ý nghĩ đang muốn trào ra.

Nụ hôn nồng cháy của Hoắc Thiên Kình lại tăng thêm sự ham muốn của nàng, tàn nhẫn mà kéo dài sự bất lực của nàng.

“A…” Nàng không thể kiềm chế nổi nữa mà rên lên, những cảm xúc mạnh mẽ gần như làm nàng không chịu nổi.

Hoắc Thiên Kình bắt tay nàng phải vòng lên vai hắn. Tối nay, hắn phải bắt nàng thể hiện hết tất cả sự nhiệt tình của mình đối với hắn.

“Noãn, nói yêu anh!” Môi Hoắc Thiên Kình vừa trêu chọc cơ thể đang xôn xao của nàng vừa ra lệnh bên tai nàng.

Úc Noãn Tâm bị gợi lên sự ham muốn, nàng dán sát vào cơ thể tráng kiện săn chắc của hắn, nói như khóc:

“… Thiên Kình… em yêu anh…”

Lời nói yêu làm tan chảy lòng Hoắc Thiên Kình. Hắn cảm giác được cơ thể của nàng đã hoàn toàn thả lỏng, cuối cùng hắn cũng không nhịn được nữa mà cúi người xuống, cố nén dục vọng muốn xuyên qua nàng đến chỗ sâu nhất, cố gắng không dùng sức, mang theo sự nhẹ nhàng mà tiến vào…

Thoáng chốc, trong cơ thể Úc Noãn Tâm như có hàng vạn vì sao bừng sáng, cùng với sự chiếm đoạt mà dịu dàng của hắn, nàng không nhịn được mà bám vào vai hắn, nghênh đón hắn.

Nhiệt độ trong phòng ngày càng cao, mà hắn cũng đòi hỏi càng nhiều…

Hai tay đan vào nhau, họ cùng phát ra những tiếng than điên cuồng, cùng nhau lên đỉnh…

Bên ngoài, từng đợt sóng dịu dàng cứ vỗ vào bờ, bờ cát trắng lóe lên vẻ thần bí của thiên nhiên. Xuyên qua cửa sổ thủy tinh, tấm màn mỏng in bóng dáng cao lớn của hắn cùng thân hình nhỏ nhắn của nàng. Hai người chồng lên nhau, dùng hành động bản năng nhất của thế gian để chứng minh sự hạnh phúc cùng lãng mạn của nhân gian…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: